Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1908: Quân nghị (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày 12 tháng 11, trong phủ tổng soái ở Băng Châu, tất cả tướng lãnh từ Vạnhộ trở lên ở bốn châu, và hơn mười vị Mạc phủ của tổng soái, cộng thêm tuầnphủ mới nhậm chức của mấy châu đều ở nơi này.Bọn họ quay chung quanh một tấm bản đồ cực lớn.Tòa phủ tổng soái này là chiếm được của Tần Thắng, đại sảnh cực kỳ xa hoakhí thế, mấy trăm tướng tá tụ tập mà cũng không chật chội.Sở Vân Vân đang đứng ở phía bắc của bản đồ, hai tay nàng chống lên bàn, mắtsáng như đuốc, nhìn chằm chằm vào một người trung niên râu ngắn, khí thế nhonhã ở trong đám người.“Trường sử, Mạc phủ nhất định phải tập hợp một khoản tiền ra, bù đắp tất cảlương bổng đã nợ Phủ quân trong ba năm qua. Khi chúng ta chinh phạt NghiêmChâu, nhất định phải dựa vào Phủ quân trấn thủ địa phương, đề phòng triềuđình, không thể để bọn họ oan ức được.”Sở Vân Vân tức giận không thôi.Nàng không ngờ mình mới rời đi ba năm rưỡi, mà quân vụ của bốn châu đãhỏng bét như vậy.Khi Sở Vân Vân còn chấp chưởng hai châu U Cực, đã nghiêm cấm tất cả tộcnhân Tần gia ra tay với tiền lương của quân đội. Thậm chí còn không tiếc phạtnặng, mấy năm đã chém đầu hai vị tộc nhân, hơn 300 bị lưu vọng, lúc này mớidàn xếp ổn thỏa hậu cần, nhờ đó càn quét Băng Châu.Không ngờ sau khi Tần Thắng chấp chưởng bốn châu, quân kỷ của bốn châu lạihỏng bét đến mức này.Tướng sĩ biên quân võ lực mạnh mẽ, tính tình hung hãn, những người nàykhông dám ra tay với tiền của binh sĩ biên quân, nhưng lại nuốt hết vật tư, lấyđồ xấu thay đồ tốt, còn cắn xén lương bổng của Phủ quân, thậm chí là ăn chặnhết.Có điều, đối với phu thê bọn họ mà nói, đây đúng là một chuyện tốt, có thể nhờvào đó để thu phục lòng quân.Thật ra người làm lính đều rất đơn giản, chỉ cần phía trên công bằng công chính,thưởng phạt nghiêm minh, tiền bạc đầy đủ, bọn họ liền nguyện ý bán mạng chongươi.Vị Mạc phủ trường sử này là Mộ Dung Hận, Sở Vân Vân mới chiêu mộ cáchđây không lâu, trước kia Mộ Dung Hận cũng là Mạc phủ Binh tào tham quâncủa nàng.Người này xuất thân hàn môn, vốn chỉ là một Văn lại bình thường ở trong quân,mấy năm trước được nàng nhìn trúng, cho đảm nhiệm chức vụ quan trọng là‘Kho tào tòng quân’ của phủ An Bắc đại tướng quân.Sau khi nàng bỏ mình, người này liền nhàn rỗi ở nhà, mãi đến mấy ngày trướcmới được Sở Vân Vân mời về, nhậm chức Mạc phủ trường sử.Đám người trong Mạc phủ trước kia của Sở Vân Vân, đại đa số đều là triều đìnhcắt cử.Khi đó nàng vì để Kiến Nguyên đế yên tâm, nên trong Mạc phủ có rất nhiềuquan văn của triều đình.Bây giờ thì lại khác, năng lực của Mộ Dung Hận rất mạnh, lại có thân tín của SởVân Vân. Bởi vậy để người này quản lý Mạc phủ là không thể thích hợp hơn.Có điều, Mộ Dung Hận nghe vậy thì lại cười khổ, ôm quyền nói: “Tổng soái đạinhân, vì chinh phạt Nghiêm Châu mà chuẩn bị quân lương trong năm tháng, cònmuốn xây dựng trăm vạn lính mới, chỉ riêng hai chuyện này đã tiêu hao hết tiềnbạc của bốn châu rồi. Dù thuộc hạ có năng lực thông thiên, nhưng không bộtkhó gột nên hồ. Theo ý kiến của thuộc hạ, chúng ta khôi phục tiền lương như cũcho Phủ quân là đủ rồi, hoặc là phát bù ba tháng lương.”“Không được!”Sở Vân Vân kiên quyết từ chối: “Ta muốn chính là lòng người của 190 vạnquận quân! Muốn chính là bọn họ dốc hết sức lực trấn áp địa phương cho ta!Theo ra được biến, có không ít người trong quận quân có hi vọng lên cấp, chỉthiếu tiền mua bí dược thôi. Chúng ta phát khoản tiền này, bọn họ liền có thểthăng cấp. Còn cả trang bị của quận quân nữa, chúng ta cũng phải nhanh chóngthay đổi, đám vũ khí rách nát kia là thứ gì chứ?”Đám tộc nhân kia của nàng khốn nạn đến cực điểm, thế mà lại thu hồi hơn trămvạn binh khí và chiến giáp tinh xảo của quận quân, sau đó ‘báo hỏng’ rồi mangđi bán.Cuối cùng bọn họ dùng đồ xấu thay đồ tốt, đưa những món vũ khí không hợpcách kia đến quận quân các nơi, lại kiếm được thêm một khoản tiền.Hai ngày trước, khi Sở Vân Vân đi dò xét thì đã tức đến nổ phổi.Tuyệt đối không thể để quận quân sử dụng những binh khí đó.Nàng dự đoán là, một khi biên quân dưới trướng mình tiến vào Nghiêm Châu,đám Cự linh và chư tộc ở Băng Châu sẽ nhân cơ hội phản loạn.Còn cả triều đình và Thiết Sơn Tần thị nữa, bọn họ cũng sẽ gây sự khắp nơi,nhiễu loạn địa phương.Thời điểm này, nàng chỉ có thể dựa vào một ít biên quân ở lại và quận quân đểtrấn áp bốn châu.Vì vây, coi trọng quận quân hơn nữa cũng không quá đáng.Mộ Dung Hận suy tư: “Cũng không phải là không lấy được số tiền kia, kho tiềnđã trống rỗng, nhưng mà có một số người ở bốn châu lại là gia tài bạc triệu, tàisản vô số. Chỉ là…”Sở Vân Vân không khỏi liếc mắt nhìn qua.Vị trường sử này của nàng, chắc là đã có ý nghĩ này từ lâu rồi, chỉ là có kiêngkỵ nên không dám mở miệng thôi.
Ngày 12 tháng 11, trong phủ tổng soái ở Băng Châu, tất cả tướng lãnh từ Vạn
hộ trở lên ở bốn châu, và hơn mười vị Mạc phủ của tổng soái, cộng thêm tuần
phủ mới nhậm chức của mấy châu đều ở nơi này.
Bọn họ quay chung quanh một tấm bản đồ cực lớn.
Tòa phủ tổng soái này là chiếm được của Tần Thắng, đại sảnh cực kỳ xa hoa
khí thế, mấy trăm tướng tá tụ tập mà cũng không chật chội.
Sở Vân Vân đang đứng ở phía bắc của bản đồ, hai tay nàng chống lên bàn, mắt
sáng như đuốc, nhìn chằm chằm vào một người trung niên râu ngắn, khí thế nho
nhã ở trong đám người.
“Trường sử, Mạc phủ nhất định phải tập hợp một khoản tiền ra, bù đắp tất cả
lương bổng đã nợ Phủ quân trong ba năm qua. Khi chúng ta chinh phạt Nghiêm
Châu, nhất định phải dựa vào Phủ quân trấn thủ địa phương, đề phòng triều
đình, không thể để bọn họ oan ức được.”
Sở Vân Vân tức giận không thôi.
Nàng không ngờ mình mới rời đi ba năm rưỡi, mà quân vụ của bốn châu đã
hỏng bét như vậy.
Khi Sở Vân Vân còn chấp chưởng hai châu U Cực, đã nghiêm cấm tất cả tộc
nhân Tần gia ra tay với tiền lương của quân đội. Thậm chí còn không tiếc phạt
nặng, mấy năm đã chém đầu hai vị tộc nhân, hơn 300 bị lưu vọng, lúc này mới
dàn xếp ổn thỏa hậu cần, nhờ đó càn quét Băng Châu.
Không ngờ sau khi Tần Thắng chấp chưởng bốn châu, quân kỷ của bốn châu lại
hỏng bét đến mức này.
Tướng sĩ biên quân võ lực mạnh mẽ, tính tình hung hãn, những người này
không dám ra tay với tiền của binh sĩ biên quân, nhưng lại nuốt hết vật tư, lấy
đồ xấu thay đồ tốt, còn cắn xén lương bổng của Phủ quân, thậm chí là ăn chặn
hết.
Có điều, đối với phu thê bọn họ mà nói, đây đúng là một chuyện tốt, có thể nhờ
vào đó để thu phục lòng quân.
Thật ra người làm lính đều rất đơn giản, chỉ cần phía trên công bằng công chính,
thưởng phạt nghiêm minh, tiền bạc đầy đủ, bọn họ liền nguyện ý bán mạng cho
ngươi.
Vị Mạc phủ trường sử này là Mộ Dung Hận, Sở Vân Vân mới chiêu mộ cách
đây không lâu, trước kia Mộ Dung Hận cũng là Mạc phủ Binh tào tham quân
của nàng.
Người này xuất thân hàn môn, vốn chỉ là một Văn lại bình thường ở trong quân,
mấy năm trước được nàng nhìn trúng, cho đảm nhiệm chức vụ quan trọng là
‘Kho tào tòng quân’ của phủ An Bắc đại tướng quân.
Sau khi nàng bỏ mình, người này liền nhàn rỗi ở nhà, mãi đến mấy ngày trước
mới được Sở Vân Vân mời về, nhậm chức Mạc phủ trường sử.
Đám người trong Mạc phủ trước kia của Sở Vân Vân, đại đa số đều là triều đình
cắt cử.
Khi đó nàng vì để Kiến Nguyên đế yên tâm, nên trong Mạc phủ có rất nhiều
quan văn của triều đình.
Bây giờ thì lại khác, năng lực của Mộ Dung Hận rất mạnh, lại có thân tín của Sở
Vân Vân. Bởi vậy để người này quản lý Mạc phủ là không thể thích hợp hơn.
Có điều, Mộ Dung Hận nghe vậy thì lại cười khổ, ôm quyền nói: “Tổng soái đại
nhân, vì chinh phạt Nghiêm Châu mà chuẩn bị quân lương trong năm tháng, còn
muốn xây dựng trăm vạn lính mới, chỉ riêng hai chuyện này đã tiêu hao hết tiền
bạc của bốn châu rồi. Dù thuộc hạ có năng lực thông thiên, nhưng không bột
khó gột nên hồ. Theo ý kiến của thuộc hạ, chúng ta khôi phục tiền lương như cũ
cho Phủ quân là đủ rồi, hoặc là phát bù ba tháng lương.”
“Không được!”
Sở Vân Vân kiên quyết từ chối: “Ta muốn chính là lòng người của 190 vạn
quận quân! Muốn chính là bọn họ dốc hết sức lực trấn áp địa phương cho ta!
Theo ra được biến, có không ít người trong quận quân có hi vọng lên cấp, chỉ
thiếu tiền mua bí dược thôi. Chúng ta phát khoản tiền này, bọn họ liền có thể
thăng cấp. Còn cả trang bị của quận quân nữa, chúng ta cũng phải nhanh chóng
thay đổi, đám vũ khí rách nát kia là thứ gì chứ?”
Đám tộc nhân kia của nàng khốn nạn đến cực điểm, thế mà lại thu hồi hơn trăm
vạn binh khí và chiến giáp tinh xảo của quận quân, sau đó ‘báo hỏng’ rồi mang
đi bán.
Cuối cùng bọn họ dùng đồ xấu thay đồ tốt, đưa những món vũ khí không hợp
cách kia đến quận quân các nơi, lại kiếm được thêm một khoản tiền.
Hai ngày trước, khi Sở Vân Vân đi dò xét thì đã tức đến nổ phổi.
Tuyệt đối không thể để quận quân sử dụng những binh khí đó.
Nàng dự đoán là, một khi biên quân dưới trướng mình tiến vào Nghiêm Châu,
đám Cự linh và chư tộc ở Băng Châu sẽ nhân cơ hội phản loạn.
Còn cả triều đình và Thiết Sơn Tần thị nữa, bọn họ cũng sẽ gây sự khắp nơi,
nhiễu loạn địa phương.
Thời điểm này, nàng chỉ có thể dựa vào một ít biên quân ở lại và quận quân để
trấn áp bốn châu.
Vì vây, coi trọng quận quân hơn nữa cũng không quá đáng.
Mộ Dung Hận suy tư: “Cũng không phải là không lấy được số tiền kia, kho tiền
đã trống rỗng, nhưng mà có một số người ở bốn châu lại là gia tài bạc triệu, tài
sản vô số. Chỉ là…”
Sở Vân Vân không khỏi liếc mắt nhìn qua.
Vị trường sử này của nàng, chắc là đã có ý nghĩ này từ lâu rồi, chỉ là có kiêng
kỵ nên không dám mở miệng thôi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày 12 tháng 11, trong phủ tổng soái ở Băng Châu, tất cả tướng lãnh từ Vạnhộ trở lên ở bốn châu, và hơn mười vị Mạc phủ của tổng soái, cộng thêm tuầnphủ mới nhậm chức của mấy châu đều ở nơi này.Bọn họ quay chung quanh một tấm bản đồ cực lớn.Tòa phủ tổng soái này là chiếm được của Tần Thắng, đại sảnh cực kỳ xa hoakhí thế, mấy trăm tướng tá tụ tập mà cũng không chật chội.Sở Vân Vân đang đứng ở phía bắc của bản đồ, hai tay nàng chống lên bàn, mắtsáng như đuốc, nhìn chằm chằm vào một người trung niên râu ngắn, khí thế nhonhã ở trong đám người.“Trường sử, Mạc phủ nhất định phải tập hợp một khoản tiền ra, bù đắp tất cảlương bổng đã nợ Phủ quân trong ba năm qua. Khi chúng ta chinh phạt NghiêmChâu, nhất định phải dựa vào Phủ quân trấn thủ địa phương, đề phòng triềuđình, không thể để bọn họ oan ức được.”Sở Vân Vân tức giận không thôi.Nàng không ngờ mình mới rời đi ba năm rưỡi, mà quân vụ của bốn châu đãhỏng bét như vậy.Khi Sở Vân Vân còn chấp chưởng hai châu U Cực, đã nghiêm cấm tất cả tộcnhân Tần gia ra tay với tiền lương của quân đội. Thậm chí còn không tiếc phạtnặng, mấy năm đã chém đầu hai vị tộc nhân, hơn 300 bị lưu vọng, lúc này mớidàn xếp ổn thỏa hậu cần, nhờ đó càn quét Băng Châu.Không ngờ sau khi Tần Thắng chấp chưởng bốn châu, quân kỷ của bốn châu lạihỏng bét đến mức này.Tướng sĩ biên quân võ lực mạnh mẽ, tính tình hung hãn, những người nàykhông dám ra tay với tiền của binh sĩ biên quân, nhưng lại nuốt hết vật tư, lấyđồ xấu thay đồ tốt, còn cắn xén lương bổng của Phủ quân, thậm chí là ăn chặnhết.Có điều, đối với phu thê bọn họ mà nói, đây đúng là một chuyện tốt, có thể nhờvào đó để thu phục lòng quân.Thật ra người làm lính đều rất đơn giản, chỉ cần phía trên công bằng công chính,thưởng phạt nghiêm minh, tiền bạc đầy đủ, bọn họ liền nguyện ý bán mạng chongươi.Vị Mạc phủ trường sử này là Mộ Dung Hận, Sở Vân Vân mới chiêu mộ cáchđây không lâu, trước kia Mộ Dung Hận cũng là Mạc phủ Binh tào tham quâncủa nàng.Người này xuất thân hàn môn, vốn chỉ là một Văn lại bình thường ở trong quân,mấy năm trước được nàng nhìn trúng, cho đảm nhiệm chức vụ quan trọng là‘Kho tào tòng quân’ của phủ An Bắc đại tướng quân.Sau khi nàng bỏ mình, người này liền nhàn rỗi ở nhà, mãi đến mấy ngày trướcmới được Sở Vân Vân mời về, nhậm chức Mạc phủ trường sử.Đám người trong Mạc phủ trước kia của Sở Vân Vân, đại đa số đều là triều đìnhcắt cử.Khi đó nàng vì để Kiến Nguyên đế yên tâm, nên trong Mạc phủ có rất nhiềuquan văn của triều đình.Bây giờ thì lại khác, năng lực của Mộ Dung Hận rất mạnh, lại có thân tín của SởVân Vân. Bởi vậy để người này quản lý Mạc phủ là không thể thích hợp hơn.Có điều, Mộ Dung Hận nghe vậy thì lại cười khổ, ôm quyền nói: “Tổng soái đạinhân, vì chinh phạt Nghiêm Châu mà chuẩn bị quân lương trong năm tháng, cònmuốn xây dựng trăm vạn lính mới, chỉ riêng hai chuyện này đã tiêu hao hết tiềnbạc của bốn châu rồi. Dù thuộc hạ có năng lực thông thiên, nhưng không bộtkhó gột nên hồ. Theo ý kiến của thuộc hạ, chúng ta khôi phục tiền lương như cũcho Phủ quân là đủ rồi, hoặc là phát bù ba tháng lương.”“Không được!”Sở Vân Vân kiên quyết từ chối: “Ta muốn chính là lòng người của 190 vạnquận quân! Muốn chính là bọn họ dốc hết sức lực trấn áp địa phương cho ta!Theo ra được biến, có không ít người trong quận quân có hi vọng lên cấp, chỉthiếu tiền mua bí dược thôi. Chúng ta phát khoản tiền này, bọn họ liền có thểthăng cấp. Còn cả trang bị của quận quân nữa, chúng ta cũng phải nhanh chóngthay đổi, đám vũ khí rách nát kia là thứ gì chứ?”Đám tộc nhân kia của nàng khốn nạn đến cực điểm, thế mà lại thu hồi hơn trămvạn binh khí và chiến giáp tinh xảo của quận quân, sau đó ‘báo hỏng’ rồi mangđi bán.Cuối cùng bọn họ dùng đồ xấu thay đồ tốt, đưa những món vũ khí không hợpcách kia đến quận quân các nơi, lại kiếm được thêm một khoản tiền.Hai ngày trước, khi Sở Vân Vân đi dò xét thì đã tức đến nổ phổi.Tuyệt đối không thể để quận quân sử dụng những binh khí đó.Nàng dự đoán là, một khi biên quân dưới trướng mình tiến vào Nghiêm Châu,đám Cự linh và chư tộc ở Băng Châu sẽ nhân cơ hội phản loạn.Còn cả triều đình và Thiết Sơn Tần thị nữa, bọn họ cũng sẽ gây sự khắp nơi,nhiễu loạn địa phương.Thời điểm này, nàng chỉ có thể dựa vào một ít biên quân ở lại và quận quân đểtrấn áp bốn châu.Vì vây, coi trọng quận quân hơn nữa cũng không quá đáng.Mộ Dung Hận suy tư: “Cũng không phải là không lấy được số tiền kia, kho tiềnđã trống rỗng, nhưng mà có một số người ở bốn châu lại là gia tài bạc triệu, tàisản vô số. Chỉ là…”Sở Vân Vân không khỏi liếc mắt nhìn qua.Vị trường sử này của nàng, chắc là đã có ý nghĩ này từ lâu rồi, chỉ là có kiêngkỵ nên không dám mở miệng thôi.