Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1918: Chín đời Thiên đế

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mất vị trí Tinh chủ?”Sở Hi Thanh suy tư: “Cạnh tranh ở vực ngoại kịch liệt như vậy sao?”“Còn kịch liệt hơn ngươi tưởng tượng nhiều lắm.”Thần Xích Hỏa cười một tiếng: “Tại niên đại viễn cổ, tổ tiên nhân tộc các ngươilà ấu tôn của Trí Thần – Long Hi, là thiên đế đời thứ chín, hắn cảm nhận đượcuế khí trong thiên địa từ từ nồng nặc, nhiễm hóa chúng sinh.”“Vì vậy nên đã dùng Thần Khế thiên bi lừa dối các thần, định ra Thần khế,không chỉ mượn lực lượng của bọn họ để chế tạo chín tầng mây, cũng ép đại đasố thần linh rời khỏi phàm giới.”Phong Tam lần đầu tiên nghe thấy việc này, vẻ mặt không khỏi ngạc nhiênkhông thôi: “Còn có việc như vậy? Nói như vậy… chẳng trách các thần sẽ liênthủ phong ấn huyết mạch nhân tộc chúng ta.”“Không chỉ vì nguyên do này.”Thần Xích Hỏa liếc mắt nhìn Phong Tam một chút.Có thể là do bị nhốt ở Vạn Ma quật quá lâu, hơn vạn năm không được nói mấycâu, nên bây giờ hắn càng ngày càng không quản được cái miệng của mình:“Bàn Cổ đưa lực lượng Thần Dương cho Thái Hạo, lực lượng Thần âm choNguyệt Hi, lực lượng Thần Hỏa cho Viêm Dung, lại chỉ cho Long Hi trí tuệ củahắn.”“Vì vậy, ban đầu Long Hi là kẻ nhỏ yếu nhất trong mười hai Tổ thần, nhưng saumột triệu năm, mọi việc đã biến hóa. Lực lượng của Long Hi từ từ vượt qua tấtcả Tổ thần, Dương pháp của hắn vượt qua Thái Hạo, âm pháp lại vượt quaNguyệt Hi, Hỏa pháp vượt qua Viêm Dung, hắn còn sáng tạo ra đồ vật và văntự, lực lượng gần như đuổi sát Bàn Cổ.”“Khi đó không chỉ là đời sau của Bàn Cổ, mà ngay cả những Cự thần ngoài BànCổ ra, cũng không thể so sánh được với hắn. Thiên phú của hắn cũng truyền chođời sau. Từ đời thiên đế thứ tư đến đời thứ chín, tất cả đều là nhân tộc cácngươi.”“Khi đó Thiên đế là chế độ nhường ngôi, mỗi trăm vạn năm sẽ thay đổi một lần.Mà sau khai thiên bốn trăm vạn năm đến chín trăm vạn năm, hậu duệ của LongHi là mạnh mẽ nhất thiên địa này, là đế tộc duy nhất được thế gian công nhận.”“Nhân tộc các ngươi nắm giữ trí tuệ, để các thần phải sợ hãi. Cùng một cấp độ,dù thân thể các ngươi nhỏ yếu, nhưng vẫn luôn có thể mạnh hơn bọn họ, cácngươi còn có thể học tập và nắm giữ các loại Thiên quy đạo luật, hầu như khôngbị hạn chế. Tại giai đoạn thiên đế đời thứ chín, các ngươi rốt cuộc cũng chọcchúng giận.”“Khi đó ta chỉ là một Bán Thần nhỏ yếu, không biết trên trời phát sinh chuyệngì. Nói chung là thần đình vỡ vụn, nhân tộc các ngươi bị tàn sát ở quy mô lớn,những kẻ may mắn sống sót cũng bị các thần liên thủ phong ấn huyết mạch, lưulạc thành nô lệ. Minh hữu của các ngươi là Long tộc cũng bị tổn thất nặng nề, bịtrục xuất ra khỏi tứ đại thần sơn.”Phong Tam lẳng lặng lắng nghe, nội tâm chấn động không thôi.Hắn vừa cảm thấy nghi hoặc, cũng vừa thấy tự hào.Không ngờ nhân tộc bọn họ cũng có thời đại huy hoàng như vậy.“Khó mà tin nổi, vì sao đoạn lịch sử này lại không được ghi trong bất kỳ sửsách nào? Không chỉ Cự linh không ghi chép, mà ngay cả thần thoại truyềnthuyết tương quan cũng không có.”Phong Tam lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Còn cả ấu tôn của TríThần – Long Hi, thiên đế đời thứ chín gì gì đó, tại sao ta cũng chưa từng nghequa, hắn tên là gì?”“Không thấy ở sử sách, tự nhiên là do các thần xóa đi. Bọn họ không muốn hậuduệ nhân tộc các ngươi biết, mình từng là đế tộc trong thiên địa. Còn vị thiên đếđời thứ chín kia…”Ánh mắt Thần Xích Hỏa tối nghĩ khó tả: “Tên của hắn, chính là cấm kỵ của cácthần!”“Dừng lại! Dừng lại!” Sở Hi Thanh khoát tay áo một cái: “Đi quá xa rồi, chúngta đổi đề tài, về đề tài chính đi.”Hắn đã đọc qua ghi chép của các trưởng lão trong Tàng Kinh lâu, cũng biếtđoạn lịch sử này.Đề tài chính là uế khí ở vực ngoại.Vẻ mặt Thần Xích Hỏa lạnh lùng: “Sau khi các thần bị trục xuất ra vực ngoại,ban đầu thì cực kỳ phẫn nộ. Bọn họ không tiếc trả giá đắt để hàng lâm phàmgiới, gây sự với con cháu của Long Hi.”“Nhưng sau khi thần đình nhân tộc bị đánh nát, bọn họ lại phát hiện chỗ tốt ởvực ngoại. Khi đó có thần linh chế tạo ‘ngôi sao’ ở vực ngoại để làm nơi ở,Dương Thần – Thái Hạo lại ỷ vào lực lượng Thần Dương của mình, sáng tạo ramột cái mặt trời giả thế, trùng điệp với mặt trời, thay thế mặt trời, soi sáng thếgian.”“Thê tử của hắn là âm Thầm – Nguyệt Hi cũng mô phỏng theo hắn, sáng tạo ramặt trăng giả thế, thay thế mặt trăng chân chính. Sau trăm vạn năm, những Tinhchủ này đều trở nên mạnh mẽ hơn.”“Thiên quy đạo luật mà bọn họ nắm giữ, thông qua ánh sao chiếu rọi vực ngoạivà phàm giới, thường thường có thể tăng lên ba đến chín tầng. Những ngôi saomạnh mẽ thì còn tăng mạnh hơn.”“Hơn nữa, giao hòa với thiên quy ở chiều sâu, khiến cho lực lượng của bọn họtrường thịnh không suy, có thể trường tồn cùng đạo. Thần linh không phải koochết, chỉ là tuổi thọ rất lâu dài mà thôi. Cái gọi là chứng đạo Vĩnh Hằng, chỉ làđưa ấn ký linh hồn bản thân, khắc vào trong hạt nhân của Thiên quy đạo luật.”“Chỉ cần đầu thiên quy này vẫn còn tồn tại, linh hồn chúng ta sẽ bất diệt. Nhưngthân thể chúng ta vẫn từ từ suy yếu, nếu muốn thân thể duy trì ở trạng thái toànthịnh, vậy cần tiêu hao một lượng lớn thiên tài địa bảo, lượng lớn Thiên địa chilinh. Mà vị trí ‘Tinh chủ’, có thể giúp chúng ta dùng phương thức thoải mái hơnđể duy trì sức sống của cơ thể.”

“Mất vị trí Tinh chủ?”

Sở Hi Thanh suy tư: “Cạnh tranh ở vực ngoại kịch liệt như vậy sao?”

“Còn kịch liệt hơn ngươi tưởng tượng nhiều lắm.”

Thần Xích Hỏa cười một tiếng: “Tại niên đại viễn cổ, tổ tiên nhân tộc các ngươi

là ấu tôn của Trí Thần – Long Hi, là thiên đế đời thứ chín, hắn cảm nhận được

uế khí trong thiên địa từ từ nồng nặc, nhiễm hóa chúng sinh.”

“Vì vậy nên đã dùng Thần Khế thiên bi lừa dối các thần, định ra Thần khế,

không chỉ mượn lực lượng của bọn họ để chế tạo chín tầng mây, cũng ép đại đa

số thần linh rời khỏi phàm giới.”

Phong Tam lần đầu tiên nghe thấy việc này, vẻ mặt không khỏi ngạc nhiên

không thôi: “Còn có việc như vậy? Nói như vậy… chẳng trách các thần sẽ liên

thủ phong ấn huyết mạch nhân tộc chúng ta.”

“Không chỉ vì nguyên do này.”

Thần Xích Hỏa liếc mắt nhìn Phong Tam một chút.

Có thể là do bị nhốt ở Vạn Ma quật quá lâu, hơn vạn năm không được nói mấy

câu, nên bây giờ hắn càng ngày càng không quản được cái miệng của mình:

“Bàn Cổ đưa lực lượng Thần Dương cho Thái Hạo, lực lượng Thần âm cho

Nguyệt Hi, lực lượng Thần Hỏa cho Viêm Dung, lại chỉ cho Long Hi trí tuệ của

hắn.”

“Vì vậy, ban đầu Long Hi là kẻ nhỏ yếu nhất trong mười hai Tổ thần, nhưng sau

một triệu năm, mọi việc đã biến hóa. Lực lượng của Long Hi từ từ vượt qua tất

cả Tổ thần, Dương pháp của hắn vượt qua Thái Hạo, âm pháp lại vượt qua

Nguyệt Hi, Hỏa pháp vượt qua Viêm Dung, hắn còn sáng tạo ra đồ vật và văn

tự, lực lượng gần như đuổi sát Bàn Cổ.”

“Khi đó không chỉ là đời sau của Bàn Cổ, mà ngay cả những Cự thần ngoài Bàn

Cổ ra, cũng không thể so sánh được với hắn. Thiên phú của hắn cũng truyền cho

đời sau. Từ đời thiên đế thứ tư đến đời thứ chín, tất cả đều là nhân tộc các

ngươi.”

“Khi đó Thiên đế là chế độ nhường ngôi, mỗi trăm vạn năm sẽ thay đổi một lần.

Mà sau khai thiên bốn trăm vạn năm đến chín trăm vạn năm, hậu duệ của Long

Hi là mạnh mẽ nhất thiên địa này, là đế tộc duy nhất được thế gian công nhận.”

“Nhân tộc các ngươi nắm giữ trí tuệ, để các thần phải sợ hãi. Cùng một cấp độ,

dù thân thể các ngươi nhỏ yếu, nhưng vẫn luôn có thể mạnh hơn bọn họ, các

ngươi còn có thể học tập và nắm giữ các loại Thiên quy đạo luật, hầu như không

bị hạn chế. Tại giai đoạn thiên đế đời thứ chín, các ngươi rốt cuộc cũng chọc

chúng giận.”

“Khi đó ta chỉ là một Bán Thần nhỏ yếu, không biết trên trời phát sinh chuyện

gì. Nói chung là thần đình vỡ vụn, nhân tộc các ngươi bị tàn sát ở quy mô lớn,

những kẻ may mắn sống sót cũng bị các thần liên thủ phong ấn huyết mạch, lưu

lạc thành nô lệ. Minh hữu của các ngươi là Long tộc cũng bị tổn thất nặng nề, bị

trục xuất ra khỏi tứ đại thần sơn.”

Phong Tam lẳng lặng lắng nghe, nội tâm chấn động không thôi.

Hắn vừa cảm thấy nghi hoặc, cũng vừa thấy tự hào.

Không ngờ nhân tộc bọn họ cũng có thời đại huy hoàng như vậy.

“Khó mà tin nổi, vì sao đoạn lịch sử này lại không được ghi trong bất kỳ sử

sách nào? Không chỉ Cự linh không ghi chép, mà ngay cả thần thoại truyền

thuyết tương quan cũng không có.”

Phong Tam lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Còn cả ấu tôn của Trí

Thần – Long Hi, thiên đế đời thứ chín gì gì đó, tại sao ta cũng chưa từng nghe

qua, hắn tên là gì?”

“Không thấy ở sử sách, tự nhiên là do các thần xóa đi. Bọn họ không muốn hậu

duệ nhân tộc các ngươi biết, mình từng là đế tộc trong thiên địa. Còn vị thiên đế

đời thứ chín kia…”

Ánh mắt Thần Xích Hỏa tối nghĩ khó tả: “Tên của hắn, chính là cấm kỵ của các

thần!”

“Dừng lại! Dừng lại!” Sở Hi Thanh khoát tay áo một cái: “Đi quá xa rồi, chúng

ta đổi đề tài, về đề tài chính đi.”

Hắn đã đọc qua ghi chép của các trưởng lão trong Tàng Kinh lâu, cũng biết

đoạn lịch sử này.

Đề tài chính là uế khí ở vực ngoại.

Vẻ mặt Thần Xích Hỏa lạnh lùng: “Sau khi các thần bị trục xuất ra vực ngoại,

ban đầu thì cực kỳ phẫn nộ. Bọn họ không tiếc trả giá đắt để hàng lâm phàm

giới, gây sự với con cháu của Long Hi.”

“Nhưng sau khi thần đình nhân tộc bị đánh nát, bọn họ lại phát hiện chỗ tốt ở

vực ngoại. Khi đó có thần linh chế tạo ‘ngôi sao’ ở vực ngoại để làm nơi ở,

Dương Thần – Thái Hạo lại ỷ vào lực lượng Thần Dương của mình, sáng tạo ra

một cái mặt trời giả thế, trùng điệp với mặt trời, thay thế mặt trời, soi sáng thế

gian.”

“Thê tử của hắn là âm Thầm – Nguyệt Hi cũng mô phỏng theo hắn, sáng tạo ra

mặt trăng giả thế, thay thế mặt trăng chân chính. Sau trăm vạn năm, những Tinh

chủ này đều trở nên mạnh mẽ hơn.”

“Thiên quy đạo luật mà bọn họ nắm giữ, thông qua ánh sao chiếu rọi vực ngoại

và phàm giới, thường thường có thể tăng lên ba đến chín tầng. Những ngôi sao

mạnh mẽ thì còn tăng mạnh hơn.”

“Hơn nữa, giao hòa với thiên quy ở chiều sâu, khiến cho lực lượng của bọn họ

trường thịnh không suy, có thể trường tồn cùng đạo. Thần linh không phải koo

chết, chỉ là tuổi thọ rất lâu dài mà thôi. Cái gọi là chứng đạo Vĩnh Hằng, chỉ là

đưa ấn ký linh hồn bản thân, khắc vào trong hạt nhân của Thiên quy đạo luật.”

“Chỉ cần đầu thiên quy này vẫn còn tồn tại, linh hồn chúng ta sẽ bất diệt. Nhưng

thân thể chúng ta vẫn từ từ suy yếu, nếu muốn thân thể duy trì ở trạng thái toàn

thịnh, vậy cần tiêu hao một lượng lớn thiên tài địa bảo, lượng lớn Thiên địa chi

linh. Mà vị trí ‘Tinh chủ’, có thể giúp chúng ta dùng phương thức thoải mái hơn

để duy trì sức sống của cơ thể.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mất vị trí Tinh chủ?”Sở Hi Thanh suy tư: “Cạnh tranh ở vực ngoại kịch liệt như vậy sao?”“Còn kịch liệt hơn ngươi tưởng tượng nhiều lắm.”Thần Xích Hỏa cười một tiếng: “Tại niên đại viễn cổ, tổ tiên nhân tộc các ngươilà ấu tôn của Trí Thần – Long Hi, là thiên đế đời thứ chín, hắn cảm nhận đượcuế khí trong thiên địa từ từ nồng nặc, nhiễm hóa chúng sinh.”“Vì vậy nên đã dùng Thần Khế thiên bi lừa dối các thần, định ra Thần khế,không chỉ mượn lực lượng của bọn họ để chế tạo chín tầng mây, cũng ép đại đasố thần linh rời khỏi phàm giới.”Phong Tam lần đầu tiên nghe thấy việc này, vẻ mặt không khỏi ngạc nhiênkhông thôi: “Còn có việc như vậy? Nói như vậy… chẳng trách các thần sẽ liênthủ phong ấn huyết mạch nhân tộc chúng ta.”“Không chỉ vì nguyên do này.”Thần Xích Hỏa liếc mắt nhìn Phong Tam một chút.Có thể là do bị nhốt ở Vạn Ma quật quá lâu, hơn vạn năm không được nói mấycâu, nên bây giờ hắn càng ngày càng không quản được cái miệng của mình:“Bàn Cổ đưa lực lượng Thần Dương cho Thái Hạo, lực lượng Thần âm choNguyệt Hi, lực lượng Thần Hỏa cho Viêm Dung, lại chỉ cho Long Hi trí tuệ củahắn.”“Vì vậy, ban đầu Long Hi là kẻ nhỏ yếu nhất trong mười hai Tổ thần, nhưng saumột triệu năm, mọi việc đã biến hóa. Lực lượng của Long Hi từ từ vượt qua tấtcả Tổ thần, Dương pháp của hắn vượt qua Thái Hạo, âm pháp lại vượt quaNguyệt Hi, Hỏa pháp vượt qua Viêm Dung, hắn còn sáng tạo ra đồ vật và văntự, lực lượng gần như đuổi sát Bàn Cổ.”“Khi đó không chỉ là đời sau của Bàn Cổ, mà ngay cả những Cự thần ngoài BànCổ ra, cũng không thể so sánh được với hắn. Thiên phú của hắn cũng truyền chođời sau. Từ đời thiên đế thứ tư đến đời thứ chín, tất cả đều là nhân tộc cácngươi.”“Khi đó Thiên đế là chế độ nhường ngôi, mỗi trăm vạn năm sẽ thay đổi một lần.Mà sau khai thiên bốn trăm vạn năm đến chín trăm vạn năm, hậu duệ của LongHi là mạnh mẽ nhất thiên địa này, là đế tộc duy nhất được thế gian công nhận.”“Nhân tộc các ngươi nắm giữ trí tuệ, để các thần phải sợ hãi. Cùng một cấp độ,dù thân thể các ngươi nhỏ yếu, nhưng vẫn luôn có thể mạnh hơn bọn họ, cácngươi còn có thể học tập và nắm giữ các loại Thiên quy đạo luật, hầu như khôngbị hạn chế. Tại giai đoạn thiên đế đời thứ chín, các ngươi rốt cuộc cũng chọcchúng giận.”“Khi đó ta chỉ là một Bán Thần nhỏ yếu, không biết trên trời phát sinh chuyệngì. Nói chung là thần đình vỡ vụn, nhân tộc các ngươi bị tàn sát ở quy mô lớn,những kẻ may mắn sống sót cũng bị các thần liên thủ phong ấn huyết mạch, lưulạc thành nô lệ. Minh hữu của các ngươi là Long tộc cũng bị tổn thất nặng nề, bịtrục xuất ra khỏi tứ đại thần sơn.”Phong Tam lẳng lặng lắng nghe, nội tâm chấn động không thôi.Hắn vừa cảm thấy nghi hoặc, cũng vừa thấy tự hào.Không ngờ nhân tộc bọn họ cũng có thời đại huy hoàng như vậy.“Khó mà tin nổi, vì sao đoạn lịch sử này lại không được ghi trong bất kỳ sửsách nào? Không chỉ Cự linh không ghi chép, mà ngay cả thần thoại truyềnthuyết tương quan cũng không có.”Phong Tam lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Còn cả ấu tôn của TríThần – Long Hi, thiên đế đời thứ chín gì gì đó, tại sao ta cũng chưa từng nghequa, hắn tên là gì?”“Không thấy ở sử sách, tự nhiên là do các thần xóa đi. Bọn họ không muốn hậuduệ nhân tộc các ngươi biết, mình từng là đế tộc trong thiên địa. Còn vị thiên đếđời thứ chín kia…”Ánh mắt Thần Xích Hỏa tối nghĩ khó tả: “Tên của hắn, chính là cấm kỵ của cácthần!”“Dừng lại! Dừng lại!” Sở Hi Thanh khoát tay áo một cái: “Đi quá xa rồi, chúngta đổi đề tài, về đề tài chính đi.”Hắn đã đọc qua ghi chép của các trưởng lão trong Tàng Kinh lâu, cũng biếtđoạn lịch sử này.Đề tài chính là uế khí ở vực ngoại.Vẻ mặt Thần Xích Hỏa lạnh lùng: “Sau khi các thần bị trục xuất ra vực ngoại,ban đầu thì cực kỳ phẫn nộ. Bọn họ không tiếc trả giá đắt để hàng lâm phàmgiới, gây sự với con cháu của Long Hi.”“Nhưng sau khi thần đình nhân tộc bị đánh nát, bọn họ lại phát hiện chỗ tốt ởvực ngoại. Khi đó có thần linh chế tạo ‘ngôi sao’ ở vực ngoại để làm nơi ở,Dương Thần – Thái Hạo lại ỷ vào lực lượng Thần Dương của mình, sáng tạo ramột cái mặt trời giả thế, trùng điệp với mặt trời, thay thế mặt trời, soi sáng thếgian.”“Thê tử của hắn là âm Thầm – Nguyệt Hi cũng mô phỏng theo hắn, sáng tạo ramặt trăng giả thế, thay thế mặt trăng chân chính. Sau trăm vạn năm, những Tinhchủ này đều trở nên mạnh mẽ hơn.”“Thiên quy đạo luật mà bọn họ nắm giữ, thông qua ánh sao chiếu rọi vực ngoạivà phàm giới, thường thường có thể tăng lên ba đến chín tầng. Những ngôi saomạnh mẽ thì còn tăng mạnh hơn.”“Hơn nữa, giao hòa với thiên quy ở chiều sâu, khiến cho lực lượng của bọn họtrường thịnh không suy, có thể trường tồn cùng đạo. Thần linh không phải koochết, chỉ là tuổi thọ rất lâu dài mà thôi. Cái gọi là chứng đạo Vĩnh Hằng, chỉ làđưa ấn ký linh hồn bản thân, khắc vào trong hạt nhân của Thiên quy đạo luật.”“Chỉ cần đầu thiên quy này vẫn còn tồn tại, linh hồn chúng ta sẽ bất diệt. Nhưngthân thể chúng ta vẫn từ từ suy yếu, nếu muốn thân thể duy trì ở trạng thái toànthịnh, vậy cần tiêu hao một lượng lớn thiên tài địa bảo, lượng lớn Thiên địa chilinh. Mà vị trí ‘Tinh chủ’, có thể giúp chúng ta dùng phương thức thoải mái hơnđể duy trì sức sống của cơ thể.”

Chương 1918: Chín đời Thiên đế