Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1928: Chúng ta có thể thắng (6)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Huyền Vũ quân!”Đó chính là Cự linh nhất phẩm lên tiếng đầu tiên, ánh mắt hắn như đuốc: “Đâylà nhánh quân mới xây dựng, tuy binh lực cao đến 30 vạn, nhưng lại đều là línhmới.”“Từ tình báo của Tần gia, ‘Huyền Vũ quân’ là thích hợp nhất! Chúng ta còn cónội ứng của Thiết Sơn Tần thị hỗ trợ! Chúng ta có thể điều động 170 vạn đạiquân, trong ngoài giáp công, nhất định có thể một lần diệt sạch ‘Huyền Vũquân’.Tất cả mọi người trên đỉnh núi đều ong ong lên, tất cả đều phấn chấn khôngthôi.“Huyền Vũ quân? Không sai, đó chính là nhánh quân yếu nhất của nhân tộc.”“Có thể làm được! Bọn họ phải di chuyển trên đường núi chật hẹp, chúng ta chỉcần phòng thủ ở các vị trí quan trọng, Tần Mộc Ca muốn tiếp viện cũng khónhư lên trời.”“Chiến! Diệt sạch bọn họ!”“Tần Mộc Ca thì lại làm sao? Địa hình như vậy, binh lực như thế, chúng takhông có đạo lý sẽ thua!”“Quân thần cái gì chứ, cũng chỉ thường thôi! Thế mà lại mắc sai lầm như vậy!”“Chư bộ Nghiêm Châu chúng ta, chiến ý cao ngút trời, có thể nói là thiên thờiđịa lợi và nhân hòa đều ở phe ta, trận chiến này tất thắng không thể nghi ngờ.”Con ngươi Hoàng Hắc Huyền không khỏi híp lại lần nữa.Hắn cho rằng mục tiêu của đám người này chỉ là vài nhánh quân ở vòng ngoài,dùng ưu thế binh lực để vây quét ba vạn năm vạn người thôi.Không ngờ bọn họ lại to gan như vậy, dám nhìn chằm chằm vào ‘Huyền Vũquân’ mới xây dựng! Đây là một quân đoàn 30 vạn người đấy!Hoàng Hắc Huyền muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một hơi, nuốt lờiđịnh nói xuống bụng.Hắn thật sự hi vọng mình lo lắng thừa, cũng hi vọng trận chiến này có thể diệtsạch ‘Huyền Vũ quân’ như mọi người mong muốn.Quả thật là tất cả ưu thế đang ở phe bọn họ.Hắn không thừa nhận cũng không được.Từ binh pháp đến xem, những người này không hề sai lầm.Hoàng Hắc Huyền vừa nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi sinh ra ý may mắn.Có thể là do Sở Hi Thanh bất cẩn, hoặc có thể là do Tần Mộc Ca coi thường Cựlinh Nghiêm Châu.Trận chiến này, phần thắng của bọn họ đúng là rất cao!Chỉ cần diệt sạch ‘Huyền Vũ quân’, cục diện Nghiêm Châu sẽ nhẹ nhàng hơnrất nhiều.Thậm chí là có thể dao động cục diện bắc vực, để càng nhiều người, càng nhiềuthế lực phản kháng Tần Mộc Ca, phản kháng Sở Hi Thanh và Vô Tướng thầntông ở sau lưng bọn họ!Cửu cửu thần kiếp sắp đến, hóa thể của Thất Sát tinh quân đã hàng lâm!Vô Tướng thần tông chắc chắn sẽ bước theo gót chân của Thái Vi Viên!Nhân tộc Thần Châu tuyệt đối không thể có một thế lực tông phái mạnh mẽ nhưvậy tồn tại, cái này phàm giới này cũng không chứa nổi một Huyết Nhai ĐaoQuân thứ hai!...Sáng sớm ngày 10 tháng 1 năm 37 Kiến Nguyên, quận Thạch Môi, NghiêmChâu.Một nhánh binh mã bốn vạn người đang tiến vào trong một mảnh hoang dã ởgóc đông bắc quận Thạch Môi.Đây chính là trung quân của ‘Huyền Vũ quân’.Đội ngũ hành quân của bọn họ có hơi tán loạn, chứ không nghiêm chỉnh nhưmấy quân đoàn chủ lực khác, nhưng các tướng sĩ trong quân lại rất hưng phấn.Dù đang bôn ba trong bùn đất, trên ủng đều là bùn đen, nhưng sĩ khí vẫn rấtcao.Bọn họ chỉ thấy hơi khó chịu với thời tiết ẩm ướt ở nơi này.Đô chỉ huy sứ ‘Huyền Vũ quân’ Hạ Long Tương cũng cảm thấy thời tiết ở đâyquá nồm, ẩm ướt.Khiến cho một ít ám thương trên người hắn bắt đầu đau đớn.Tuy rằng bây giờ đã là cuối mùa đông, còn chưa vào xuân, nhưng nhiệt độ phíanam Nghiêm Châu đã bắt đầu ấm lên. Ánh mắt trời sáng sớm làm hơi nước bốclên, khuếch tán tại không trung.Hoàn cảnh Nghiêm Châu khá giống với mấy châu phía nam Thần Châu vàBồng Lai Bất Dạ Thành, lại do là vùng cao nguyên, ánh mắt trời rất gắt, nênmùa đông ở nơi này chỉ tương đương với mùa hè ở U Châu.Băng Châu thì lại nằm ở phía nam ‘Vô tận băng nguyên’, nên hết sức lạnh lẽo.Bên kia vừa vào cuối thu liền có băng tuyết, mãi đến đầu xuân năm sau mớithôi.Bách tính di cư đến Băng Châu, chỉ có thể trồng trọt một mùa.May mắn là Băng Châu đất đai màu mỡ, sản lượng lương thực rất cao, hơn nữacòn hoang vắng, có thể trồng trọt và chăn nuôi ở khắp mọi nơi.Bình thường bọn họ còn có thể thu thập linh dược, săn giết thú, dùng để trợ giúpkế sinh nhau.Trước kia, Hạ Long Tương là tham tướng của ‘An Bắc quân’, sau khi tổng soáiđại nhân dẹp yên Băng Châu, hắn liền đóng quân ở Băng Châu quanh năm.Hắn đã quen với khí trời khô ráo và giá lạnh của Băng Châu, sau khi đếnNghiêm Châu thì lại thấy toàn thân khó chịu.Hạ Long Tương vừa đau vừa ngứa không thôi, quả thực là khó có thể chịuđựng.Đây đều là hậu hoạn do thời trẻ thiếu kiến thức và thiếu thiếu thuốc để lại.Dù bây giờ hắn đã là nhị phẩm hạ, thì cũng bị mấy vết thương cũ này quấynhiễu.Hắn hoạt động tay chân một chút, làm cho xương cốt phát ra những tiếng nhưđậu tương.Cùng lúc đó, chân nguyên mạnh mẽ xuyên qua toàn thân, trấp áp cảm giác đaungứa trong cơ thể.
“Huyền Vũ quân!”
Đó chính là Cự linh nhất phẩm lên tiếng đầu tiên, ánh mắt hắn như đuốc: “Đây
là nhánh quân mới xây dựng, tuy binh lực cao đến 30 vạn, nhưng lại đều là lính
mới.”
“Từ tình báo của Tần gia, ‘Huyền Vũ quân’ là thích hợp nhất! Chúng ta còn có
nội ứng của Thiết Sơn Tần thị hỗ trợ! Chúng ta có thể điều động 170 vạn đại
quân, trong ngoài giáp công, nhất định có thể một lần diệt sạch ‘Huyền Vũ
quân’.
Tất cả mọi người trên đỉnh núi đều ong ong lên, tất cả đều phấn chấn không
thôi.
“Huyền Vũ quân? Không sai, đó chính là nhánh quân yếu nhất của nhân tộc.”
“Có thể làm được! Bọn họ phải di chuyển trên đường núi chật hẹp, chúng ta chỉ
cần phòng thủ ở các vị trí quan trọng, Tần Mộc Ca muốn tiếp viện cũng khó
như lên trời.”
“Chiến! Diệt sạch bọn họ!”
“Tần Mộc Ca thì lại làm sao? Địa hình như vậy, binh lực như thế, chúng ta
không có đạo lý sẽ thua!”
“Quân thần cái gì chứ, cũng chỉ thường thôi! Thế mà lại mắc sai lầm như vậy!”
“Chư bộ Nghiêm Châu chúng ta, chiến ý cao ngút trời, có thể nói là thiên thời
địa lợi và nhân hòa đều ở phe ta, trận chiến này tất thắng không thể nghi ngờ.”
Con ngươi Hoàng Hắc Huyền không khỏi híp lại lần nữa.
Hắn cho rằng mục tiêu của đám người này chỉ là vài nhánh quân ở vòng ngoài,
dùng ưu thế binh lực để vây quét ba vạn năm vạn người thôi.
Không ngờ bọn họ lại to gan như vậy, dám nhìn chằm chằm vào ‘Huyền Vũ
quân’ mới xây dựng! Đây là một quân đoàn 30 vạn người đấy!
Hoàng Hắc Huyền muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một hơi, nuốt lời
định nói xuống bụng.
Hắn thật sự hi vọng mình lo lắng thừa, cũng hi vọng trận chiến này có thể diệt
sạch ‘Huyền Vũ quân’ như mọi người mong muốn.
Quả thật là tất cả ưu thế đang ở phe bọn họ.
Hắn không thừa nhận cũng không được.
Từ binh pháp đến xem, những người này không hề sai lầm.
Hoàng Hắc Huyền vừa nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi sinh ra ý may mắn.
Có thể là do Sở Hi Thanh bất cẩn, hoặc có thể là do Tần Mộc Ca coi thường Cự
linh Nghiêm Châu.
Trận chiến này, phần thắng của bọn họ đúng là rất cao!
Chỉ cần diệt sạch ‘Huyền Vũ quân’, cục diện Nghiêm Châu sẽ nhẹ nhàng hơn
rất nhiều.
Thậm chí là có thể dao động cục diện bắc vực, để càng nhiều người, càng nhiều
thế lực phản kháng Tần Mộc Ca, phản kháng Sở Hi Thanh và Vô Tướng thần
tông ở sau lưng bọn họ!
Cửu cửu thần kiếp sắp đến, hóa thể của Thất Sát tinh quân đã hàng lâm!
Vô Tướng thần tông chắc chắn sẽ bước theo gót chân của Thái Vi Viên!
Nhân tộc Thần Châu tuyệt đối không thể có một thế lực tông phái mạnh mẽ như
vậy tồn tại, cái này phàm giới này cũng không chứa nổi một Huyết Nhai Đao
Quân thứ hai!
...
Sáng sớm ngày 10 tháng 1 năm 37 Kiến Nguyên, quận Thạch Môi, Nghiêm
Châu.
Một nhánh binh mã bốn vạn người đang tiến vào trong một mảnh hoang dã ở
góc đông bắc quận Thạch Môi.
Đây chính là trung quân của ‘Huyền Vũ quân’.
Đội ngũ hành quân của bọn họ có hơi tán loạn, chứ không nghiêm chỉnh như
mấy quân đoàn chủ lực khác, nhưng các tướng sĩ trong quân lại rất hưng phấn.
Dù đang bôn ba trong bùn đất, trên ủng đều là bùn đen, nhưng sĩ khí vẫn rất
cao.
Bọn họ chỉ thấy hơi khó chịu với thời tiết ẩm ướt ở nơi này.
Đô chỉ huy sứ ‘Huyền Vũ quân’ Hạ Long Tương cũng cảm thấy thời tiết ở đây
quá nồm, ẩm ướt.
Khiến cho một ít ám thương trên người hắn bắt đầu đau đớn.
Tuy rằng bây giờ đã là cuối mùa đông, còn chưa vào xuân, nhưng nhiệt độ phía
nam Nghiêm Châu đã bắt đầu ấm lên. Ánh mắt trời sáng sớm làm hơi nước bốc
lên, khuếch tán tại không trung.
Hoàn cảnh Nghiêm Châu khá giống với mấy châu phía nam Thần Châu và
Bồng Lai Bất Dạ Thành, lại do là vùng cao nguyên, ánh mắt trời rất gắt, nên
mùa đông ở nơi này chỉ tương đương với mùa hè ở U Châu.
Băng Châu thì lại nằm ở phía nam ‘Vô tận băng nguyên’, nên hết sức lạnh lẽo.
Bên kia vừa vào cuối thu liền có băng tuyết, mãi đến đầu xuân năm sau mới
thôi.
Bách tính di cư đến Băng Châu, chỉ có thể trồng trọt một mùa.
May mắn là Băng Châu đất đai màu mỡ, sản lượng lương thực rất cao, hơn nữa
còn hoang vắng, có thể trồng trọt và chăn nuôi ở khắp mọi nơi.
Bình thường bọn họ còn có thể thu thập linh dược, săn giết thú, dùng để trợ giúp
kế sinh nhau.
Trước kia, Hạ Long Tương là tham tướng của ‘An Bắc quân’, sau khi tổng soái
đại nhân dẹp yên Băng Châu, hắn liền đóng quân ở Băng Châu quanh năm.
Hắn đã quen với khí trời khô ráo và giá lạnh của Băng Châu, sau khi đến
Nghiêm Châu thì lại thấy toàn thân khó chịu.
Hạ Long Tương vừa đau vừa ngứa không thôi, quả thực là khó có thể chịu
đựng.
Đây đều là hậu hoạn do thời trẻ thiếu kiến thức và thiếu thiếu thuốc để lại.
Dù bây giờ hắn đã là nhị phẩm hạ, thì cũng bị mấy vết thương cũ này quấy
nhiễu.
Hắn hoạt động tay chân một chút, làm cho xương cốt phát ra những tiếng như
đậu tương.
Cùng lúc đó, chân nguyên mạnh mẽ xuyên qua toàn thân, trấp áp cảm giác đau
ngứa trong cơ thể.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Huyền Vũ quân!”Đó chính là Cự linh nhất phẩm lên tiếng đầu tiên, ánh mắt hắn như đuốc: “Đâylà nhánh quân mới xây dựng, tuy binh lực cao đến 30 vạn, nhưng lại đều là línhmới.”“Từ tình báo của Tần gia, ‘Huyền Vũ quân’ là thích hợp nhất! Chúng ta còn cónội ứng của Thiết Sơn Tần thị hỗ trợ! Chúng ta có thể điều động 170 vạn đạiquân, trong ngoài giáp công, nhất định có thể một lần diệt sạch ‘Huyền Vũquân’.Tất cả mọi người trên đỉnh núi đều ong ong lên, tất cả đều phấn chấn khôngthôi.“Huyền Vũ quân? Không sai, đó chính là nhánh quân yếu nhất của nhân tộc.”“Có thể làm được! Bọn họ phải di chuyển trên đường núi chật hẹp, chúng ta chỉcần phòng thủ ở các vị trí quan trọng, Tần Mộc Ca muốn tiếp viện cũng khónhư lên trời.”“Chiến! Diệt sạch bọn họ!”“Tần Mộc Ca thì lại làm sao? Địa hình như vậy, binh lực như thế, chúng takhông có đạo lý sẽ thua!”“Quân thần cái gì chứ, cũng chỉ thường thôi! Thế mà lại mắc sai lầm như vậy!”“Chư bộ Nghiêm Châu chúng ta, chiến ý cao ngút trời, có thể nói là thiên thờiđịa lợi và nhân hòa đều ở phe ta, trận chiến này tất thắng không thể nghi ngờ.”Con ngươi Hoàng Hắc Huyền không khỏi híp lại lần nữa.Hắn cho rằng mục tiêu của đám người này chỉ là vài nhánh quân ở vòng ngoài,dùng ưu thế binh lực để vây quét ba vạn năm vạn người thôi.Không ngờ bọn họ lại to gan như vậy, dám nhìn chằm chằm vào ‘Huyền Vũquân’ mới xây dựng! Đây là một quân đoàn 30 vạn người đấy!Hoàng Hắc Huyền muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một hơi, nuốt lờiđịnh nói xuống bụng.Hắn thật sự hi vọng mình lo lắng thừa, cũng hi vọng trận chiến này có thể diệtsạch ‘Huyền Vũ quân’ như mọi người mong muốn.Quả thật là tất cả ưu thế đang ở phe bọn họ.Hắn không thừa nhận cũng không được.Từ binh pháp đến xem, những người này không hề sai lầm.Hoàng Hắc Huyền vừa nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi sinh ra ý may mắn.Có thể là do Sở Hi Thanh bất cẩn, hoặc có thể là do Tần Mộc Ca coi thường Cựlinh Nghiêm Châu.Trận chiến này, phần thắng của bọn họ đúng là rất cao!Chỉ cần diệt sạch ‘Huyền Vũ quân’, cục diện Nghiêm Châu sẽ nhẹ nhàng hơnrất nhiều.Thậm chí là có thể dao động cục diện bắc vực, để càng nhiều người, càng nhiềuthế lực phản kháng Tần Mộc Ca, phản kháng Sở Hi Thanh và Vô Tướng thầntông ở sau lưng bọn họ!Cửu cửu thần kiếp sắp đến, hóa thể của Thất Sát tinh quân đã hàng lâm!Vô Tướng thần tông chắc chắn sẽ bước theo gót chân của Thái Vi Viên!Nhân tộc Thần Châu tuyệt đối không thể có một thế lực tông phái mạnh mẽ nhưvậy tồn tại, cái này phàm giới này cũng không chứa nổi một Huyết Nhai ĐaoQuân thứ hai!...Sáng sớm ngày 10 tháng 1 năm 37 Kiến Nguyên, quận Thạch Môi, NghiêmChâu.Một nhánh binh mã bốn vạn người đang tiến vào trong một mảnh hoang dã ởgóc đông bắc quận Thạch Môi.Đây chính là trung quân của ‘Huyền Vũ quân’.Đội ngũ hành quân của bọn họ có hơi tán loạn, chứ không nghiêm chỉnh nhưmấy quân đoàn chủ lực khác, nhưng các tướng sĩ trong quân lại rất hưng phấn.Dù đang bôn ba trong bùn đất, trên ủng đều là bùn đen, nhưng sĩ khí vẫn rấtcao.Bọn họ chỉ thấy hơi khó chịu với thời tiết ẩm ướt ở nơi này.Đô chỉ huy sứ ‘Huyền Vũ quân’ Hạ Long Tương cũng cảm thấy thời tiết ở đâyquá nồm, ẩm ướt.Khiến cho một ít ám thương trên người hắn bắt đầu đau đớn.Tuy rằng bây giờ đã là cuối mùa đông, còn chưa vào xuân, nhưng nhiệt độ phíanam Nghiêm Châu đã bắt đầu ấm lên. Ánh mắt trời sáng sớm làm hơi nước bốclên, khuếch tán tại không trung.Hoàn cảnh Nghiêm Châu khá giống với mấy châu phía nam Thần Châu vàBồng Lai Bất Dạ Thành, lại do là vùng cao nguyên, ánh mắt trời rất gắt, nênmùa đông ở nơi này chỉ tương đương với mùa hè ở U Châu.Băng Châu thì lại nằm ở phía nam ‘Vô tận băng nguyên’, nên hết sức lạnh lẽo.Bên kia vừa vào cuối thu liền có băng tuyết, mãi đến đầu xuân năm sau mớithôi.Bách tính di cư đến Băng Châu, chỉ có thể trồng trọt một mùa.May mắn là Băng Châu đất đai màu mỡ, sản lượng lương thực rất cao, hơn nữacòn hoang vắng, có thể trồng trọt và chăn nuôi ở khắp mọi nơi.Bình thường bọn họ còn có thể thu thập linh dược, săn giết thú, dùng để trợ giúpkế sinh nhau.Trước kia, Hạ Long Tương là tham tướng của ‘An Bắc quân’, sau khi tổng soáiđại nhân dẹp yên Băng Châu, hắn liền đóng quân ở Băng Châu quanh năm.Hắn đã quen với khí trời khô ráo và giá lạnh của Băng Châu, sau khi đếnNghiêm Châu thì lại thấy toàn thân khó chịu.Hạ Long Tương vừa đau vừa ngứa không thôi, quả thực là khó có thể chịuđựng.Đây đều là hậu hoạn do thời trẻ thiếu kiến thức và thiếu thiếu thuốc để lại.Dù bây giờ hắn đã là nhị phẩm hạ, thì cũng bị mấy vết thương cũ này quấynhiễu.Hắn hoạt động tay chân một chút, làm cho xương cốt phát ra những tiếng nhưđậu tương.Cùng lúc đó, chân nguyên mạnh mẽ xuyên qua toàn thân, trấp áp cảm giác đaungứa trong cơ thể.