Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1963: Hắn là người sao? (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Sở Hi Thanh lấy một phong thư ra để hồi âm cho Bá Thiên Lai.Đại khái là biểu thị vui mừng với việc Bá Thiên Lai quy hàng, còn bỏ quachuyện cũ.Nhưng cũng hi vọng Bá Thiên Lai gánh lên trách nhiệm, lấy công chuộc tội.Gần đây đám hiệu buôn và thế tộc ở thượng du sông Thần Tú có chút không anphận, những người này bị Tương Vương xúi giục, nhiều lần gây sự trên địa bàncủa Thiết Kỳ Bang.Sở Hi Thanh hi vọng Bá Thiên Lai chỉ huy đồng môn của hắn đi trấn áp, tốtnhất là có thể chặt đứt cánh tay thò ra của Tương Vương.Đúng rồi, do gần đây Thiết Kỳ Bang đang khuếch trương, tài chính khó khăn.Lại gần một ngàn cao thủ Ma Chiến lâu gia nhập vào, khiến cho tài chính củaThiết Kỳ Bang sắp tan vỡ.Vì vậy hắn hi vọng Bá Thiên Lai có thể tạm thời từ bỏ lương bổng.Đương nhiên, Sở Hi Thanh là một chủ quân phóng khoáng và rộng rãi, cáilương bổng này không phải là không cho, mà chỉ hi vọng có thể tạm thời nợ.Chờ Thiết Kỳ Bang ổn định lại, tài chính dư dả thì sẽ thanh toán hết.Hắn còn hỏi Bá Thiên Lai có tiền hay không?Thiết Kỳ Bang đang cần tiền tài, nếu Bá Thiên Lai còn tiền thừa, thì có thể choThiết Kỳ Bang vay, hàng năm sẽ lấy lãi một phần mười.Nếu như Sở mỗ hắn lật tung Đại Ninh, thống nhất thiên hạ, vậy sẽ có báo đápkhác, ví dụ như tước vị, ruộng đất…Phong Tam nhìn Sở Hi Thanh viết thư, trong lòng không khỏi dâng lên một ýnghĩ.Chủ thượng của mình là người thật sao?Trái tim của hắn rốt cuộc là màu gì?Phong Tam chợt lắc lắc đầu thật mạnh.Mộng Huyễn Phao Ảnh và Gần Mực Thì Đen đã thâm căn cố đế trong tâm chícủa hắn, không thể lay động.Phong Tam luôn luôn kiên định rằng, Sở Hi Thanh là một chủ thượng đạo đứctốt, quang minh lỗi lạc, anh kiệt cái thế, vạn cố hiếm thấy, nhân nghĩa vô song…Sở Hi Thanh nhất định là đang dùng một loại phương thức khác để thể hiện sựnhân nghĩa của mình.Khi Sở Hi Thanh viết thư xong, chuẩn bị dùng một thanh Càn Khôn phi kiếm đểchuyển thư. Thần Xích Hỏa ở phía trước bỗng nhiên mở miệng: “Chúng ta đếnrồi, phía trước chính là ‘Lê Tham địa quật’.”Lúc này, Sở Hi Thanh đi đến đầu thuyền, nhìn từ trên cao xuống dưới.Ánh mắt của hắn xuyên thấu ba tầng mây, nhìn thấy trên mảnh Băng Nguyên ởbên dưới có một cái hố sâu cực to.Cái hố sâu này cực kỳ rộng lớn, dài khoảng 700 dặm, rộng khoảng hơn 600dặm, bên trong thì sâu không lường được, còn có sương mù mùi máu tanh trànra ngoài.‘Lê Tham địa quật’, tổng cộng có năm nơi, là nơi Huyền Hoàng thủy đế phongấn thân thể của Lê Tham.36 vạn năm trước, sau khi đánh bại Lê Tham, Huyền Hoàng thủy đế lại khôngthể g**t ch*t hắn.Cho nên đã triệu hoán ngũ long, kéo thân thể Lê Tham thành năm đoạn, phongấn ở năm nơi khác nhau.Có người nói, khi phong ấn thì nơi này còn có một tòa thần sơn cực kỳ rộng lớn.Nhưng chỉ mấy trăm năm sau, Lê Tham liền phục sinh và phong thần.Năm tòa thần sơn kia cũng biến mất tăm, chỉ còn lại cái hố sâu không thấy đáynày.Thế nhân đồn rằng, thuộc hạ của Lê Tham, chính là những cường giả còn sót lạicủa bộ lạc Cửu Lê đã đánh nát thần sơn, giải phong ấn cho Lê Tham.Sau đó Sở Hi Thanh đọc sách cổ trong Tàng Kinh lâu mới biết, sau khi HuyềnHoàng thủy đế thất bại khi chinh phạt Bất Chu sơn, đã chủ động thả Lê Tham rangoài.Mà ngày hôm nay, hắn đến nơi này là vì một tình báo của Thiên Thính viện, nóicó một con Vô Mục Ly xuất hiện bên trong ‘Lê Tham địa quật’.Sở Hi Thanh điều khiển Dục Nhật thần chu lơ lửng bên trên hố sâu.Hắn mở ‘Huyết Nhai trọng đồng’ của mình ra, quan sát xuống bên dưới hố sâu.Chốc lát sau, trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra một vệt vui mừng.Sau khi tìm kiếm hơn mười ngày, tìm kiếm hơn 20 địa điểm, cuối cùng Sở HiThanh cũng tìm thấy.Nơi này đúng là có một con Vô Mục Ly tam phẩm, nửa ngày trước nó còn dừnglại ở gần miệng hang.“Chúng ta đi xuống!”Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu dưới chân, sau đó bay xuống dưới.Phong Tam đi theo sát hắn, Thần Xích Hỏa thì đi sau cùng.Hắn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lẽo: “Ta phải nhắc nhở ngươi, đừngtưởng người khác đều là kẻ ngu. Gần đây ngươi đi tìm kiếm bí dược tam phẩmở khắp nơi, bọn họ đã suy đoán được mục đích của ngươi, ngươi muốn thăngcấp, nói nghe thì dễ?”Thần Xích Hỏa cũng không phải xuất phát từ lòng tốt.Dù sao huyết mạch Ứng Long của hắn mới tăng lên gần đây thôi.Hắn chỉ lo lắng Sở Hi Thanh gặp phải vây công, khiến cho bộ hóa thân này củahắn bị tổn hại.Đây không chỉ là một bộ hóa thân máu thịt, mà còn có một bộ phận nguyên thầncủa hắn bám vào. Một khi bị tổn hại, nhất định sẽ ảnh hưởng đến bản thể.Sở Hi Thanh nghe vậy thì mỉm cười: ‘Ngươi quên ta tu luyện đao pháp gì sao?”Thần Ý Đao Tâm của hắn đã cảm ứng được rất nhiều người rình rập.Đừng thấy chung quanh đây bình tĩnh vắng lặng, thật ra trong phạm vi ngàndặm quanh đây, đã có mấy chục người đang dòm ngó hắn. 

Lúc này, Sở Hi Thanh lấy một phong thư ra để hồi âm cho Bá Thiên Lai.

Đại khái là biểu thị vui mừng với việc Bá Thiên Lai quy hàng, còn bỏ qua

chuyện cũ.

Nhưng cũng hi vọng Bá Thiên Lai gánh lên trách nhiệm, lấy công chuộc tội.

Gần đây đám hiệu buôn và thế tộc ở thượng du sông Thần Tú có chút không an

phận, những người này bị Tương Vương xúi giục, nhiều lần gây sự trên địa bàn

của Thiết Kỳ Bang.

Sở Hi Thanh hi vọng Bá Thiên Lai chỉ huy đồng môn của hắn đi trấn áp, tốt

nhất là có thể chặt đứt cánh tay thò ra của Tương Vương.

Đúng rồi, do gần đây Thiết Kỳ Bang đang khuếch trương, tài chính khó khăn.

Lại gần một ngàn cao thủ Ma Chiến lâu gia nhập vào, khiến cho tài chính của

Thiết Kỳ Bang sắp tan vỡ.

Vì vậy hắn hi vọng Bá Thiên Lai có thể tạm thời từ bỏ lương bổng.

Đương nhiên, Sở Hi Thanh là một chủ quân phóng khoáng và rộng rãi, cái

lương bổng này không phải là không cho, mà chỉ hi vọng có thể tạm thời nợ.

Chờ Thiết Kỳ Bang ổn định lại, tài chính dư dả thì sẽ thanh toán hết.

Hắn còn hỏi Bá Thiên Lai có tiền hay không?

Thiết Kỳ Bang đang cần tiền tài, nếu Bá Thiên Lai còn tiền thừa, thì có thể cho

Thiết Kỳ Bang vay, hàng năm sẽ lấy lãi một phần mười.

Nếu như Sở mỗ hắn lật tung Đại Ninh, thống nhất thiên hạ, vậy sẽ có báo đáp

khác, ví dụ như tước vị, ruộng đất…

Phong Tam nhìn Sở Hi Thanh viết thư, trong lòng không khỏi dâng lên một ý

nghĩ.

Chủ thượng của mình là người thật sao?

Trái tim của hắn rốt cuộc là màu gì?

Phong Tam chợt lắc lắc đầu thật mạnh.

Mộng Huyễn Phao Ảnh và Gần Mực Thì Đen đã thâm căn cố đế trong tâm chí

của hắn, không thể lay động.

Phong Tam luôn luôn kiên định rằng, Sở Hi Thanh là một chủ thượng đạo đức

tốt, quang minh lỗi lạc, anh kiệt cái thế, vạn cố hiếm thấy, nhân nghĩa vô song…

Sở Hi Thanh nhất định là đang dùng một loại phương thức khác để thể hiện sự

nhân nghĩa của mình.

Khi Sở Hi Thanh viết thư xong, chuẩn bị dùng một thanh Càn Khôn phi kiếm để

chuyển thư. Thần Xích Hỏa ở phía trước bỗng nhiên mở miệng: “Chúng ta đến

rồi, phía trước chính là ‘Lê Tham địa quật’.”

Lúc này, Sở Hi Thanh đi đến đầu thuyền, nhìn từ trên cao xuống dưới.

Ánh mắt của hắn xuyên thấu ba tầng mây, nhìn thấy trên mảnh Băng Nguyên ở

bên dưới có một cái hố sâu cực to.

Cái hố sâu này cực kỳ rộng lớn, dài khoảng 700 dặm, rộng khoảng hơn 600

dặm, bên trong thì sâu không lường được, còn có sương mù mùi máu tanh tràn

ra ngoài.

‘Lê Tham địa quật’, tổng cộng có năm nơi, là nơi Huyền Hoàng thủy đế phong

ấn thân thể của Lê Tham.

36 vạn năm trước, sau khi đánh bại Lê Tham, Huyền Hoàng thủy đế lại không

thể g**t ch*t hắn.

Cho nên đã triệu hoán ngũ long, kéo thân thể Lê Tham thành năm đoạn, phong

ấn ở năm nơi khác nhau.

Có người nói, khi phong ấn thì nơi này còn có một tòa thần sơn cực kỳ rộng lớn.

Nhưng chỉ mấy trăm năm sau, Lê Tham liền phục sinh và phong thần.

Năm tòa thần sơn kia cũng biến mất tăm, chỉ còn lại cái hố sâu không thấy đáy

này.

Thế nhân đồn rằng, thuộc hạ của Lê Tham, chính là những cường giả còn sót lại

của bộ lạc Cửu Lê đã đánh nát thần sơn, giải phong ấn cho Lê Tham.

Sau đó Sở Hi Thanh đọc sách cổ trong Tàng Kinh lâu mới biết, sau khi Huyền

Hoàng thủy đế thất bại khi chinh phạt Bất Chu sơn, đã chủ động thả Lê Tham ra

ngoài.

Mà ngày hôm nay, hắn đến nơi này là vì một tình báo của Thiên Thính viện, nói

có một con Vô Mục Ly xuất hiện bên trong ‘Lê Tham địa quật’.

Sở Hi Thanh điều khiển Dục Nhật thần chu lơ lửng bên trên hố sâu.

Hắn mở ‘Huyết Nhai trọng đồng’ của mình ra, quan sát xuống bên dưới hố sâu.

Chốc lát sau, trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra một vệt vui mừng.

Sau khi tìm kiếm hơn mười ngày, tìm kiếm hơn 20 địa điểm, cuối cùng Sở Hi

Thanh cũng tìm thấy.

Nơi này đúng là có một con Vô Mục Ly tam phẩm, nửa ngày trước nó còn dừng

lại ở gần miệng hang.

“Chúng ta đi xuống!”

Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu dưới chân, sau đó bay xuống dưới.

Phong Tam đi theo sát hắn, Thần Xích Hỏa thì đi sau cùng.

Hắn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lẽo: “Ta phải nhắc nhở ngươi, đừng

tưởng người khác đều là kẻ ngu. Gần đây ngươi đi tìm kiếm bí dược tam phẩm

ở khắp nơi, bọn họ đã suy đoán được mục đích của ngươi, ngươi muốn thăng

cấp, nói nghe thì dễ?”

Thần Xích Hỏa cũng không phải xuất phát từ lòng tốt.

Dù sao huyết mạch Ứng Long của hắn mới tăng lên gần đây thôi.

Hắn chỉ lo lắng Sở Hi Thanh gặp phải vây công, khiến cho bộ hóa thân này của

hắn bị tổn hại.

Đây không chỉ là một bộ hóa thân máu thịt, mà còn có một bộ phận nguyên thần

của hắn bám vào. Một khi bị tổn hại, nhất định sẽ ảnh hưởng đến bản thể.

Sở Hi Thanh nghe vậy thì mỉm cười: ‘Ngươi quên ta tu luyện đao pháp gì sao?”

Thần Ý Đao Tâm của hắn đã cảm ứng được rất nhiều người rình rập.

Đừng thấy chung quanh đây bình tĩnh vắng lặng, thật ra trong phạm vi ngàn

dặm quanh đây, đã có mấy chục người đang dòm ngó hắn. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Sở Hi Thanh lấy một phong thư ra để hồi âm cho Bá Thiên Lai.Đại khái là biểu thị vui mừng với việc Bá Thiên Lai quy hàng, còn bỏ quachuyện cũ.Nhưng cũng hi vọng Bá Thiên Lai gánh lên trách nhiệm, lấy công chuộc tội.Gần đây đám hiệu buôn và thế tộc ở thượng du sông Thần Tú có chút không anphận, những người này bị Tương Vương xúi giục, nhiều lần gây sự trên địa bàncủa Thiết Kỳ Bang.Sở Hi Thanh hi vọng Bá Thiên Lai chỉ huy đồng môn của hắn đi trấn áp, tốtnhất là có thể chặt đứt cánh tay thò ra của Tương Vương.Đúng rồi, do gần đây Thiết Kỳ Bang đang khuếch trương, tài chính khó khăn.Lại gần một ngàn cao thủ Ma Chiến lâu gia nhập vào, khiến cho tài chính củaThiết Kỳ Bang sắp tan vỡ.Vì vậy hắn hi vọng Bá Thiên Lai có thể tạm thời từ bỏ lương bổng.Đương nhiên, Sở Hi Thanh là một chủ quân phóng khoáng và rộng rãi, cáilương bổng này không phải là không cho, mà chỉ hi vọng có thể tạm thời nợ.Chờ Thiết Kỳ Bang ổn định lại, tài chính dư dả thì sẽ thanh toán hết.Hắn còn hỏi Bá Thiên Lai có tiền hay không?Thiết Kỳ Bang đang cần tiền tài, nếu Bá Thiên Lai còn tiền thừa, thì có thể choThiết Kỳ Bang vay, hàng năm sẽ lấy lãi một phần mười.Nếu như Sở mỗ hắn lật tung Đại Ninh, thống nhất thiên hạ, vậy sẽ có báo đápkhác, ví dụ như tước vị, ruộng đất…Phong Tam nhìn Sở Hi Thanh viết thư, trong lòng không khỏi dâng lên một ýnghĩ.Chủ thượng của mình là người thật sao?Trái tim của hắn rốt cuộc là màu gì?Phong Tam chợt lắc lắc đầu thật mạnh.Mộng Huyễn Phao Ảnh và Gần Mực Thì Đen đã thâm căn cố đế trong tâm chícủa hắn, không thể lay động.Phong Tam luôn luôn kiên định rằng, Sở Hi Thanh là một chủ thượng đạo đứctốt, quang minh lỗi lạc, anh kiệt cái thế, vạn cố hiếm thấy, nhân nghĩa vô song…Sở Hi Thanh nhất định là đang dùng một loại phương thức khác để thể hiện sựnhân nghĩa của mình.Khi Sở Hi Thanh viết thư xong, chuẩn bị dùng một thanh Càn Khôn phi kiếm đểchuyển thư. Thần Xích Hỏa ở phía trước bỗng nhiên mở miệng: “Chúng ta đếnrồi, phía trước chính là ‘Lê Tham địa quật’.”Lúc này, Sở Hi Thanh đi đến đầu thuyền, nhìn từ trên cao xuống dưới.Ánh mắt của hắn xuyên thấu ba tầng mây, nhìn thấy trên mảnh Băng Nguyên ởbên dưới có một cái hố sâu cực to.Cái hố sâu này cực kỳ rộng lớn, dài khoảng 700 dặm, rộng khoảng hơn 600dặm, bên trong thì sâu không lường được, còn có sương mù mùi máu tanh trànra ngoài.‘Lê Tham địa quật’, tổng cộng có năm nơi, là nơi Huyền Hoàng thủy đế phongấn thân thể của Lê Tham.36 vạn năm trước, sau khi đánh bại Lê Tham, Huyền Hoàng thủy đế lại khôngthể g**t ch*t hắn.Cho nên đã triệu hoán ngũ long, kéo thân thể Lê Tham thành năm đoạn, phongấn ở năm nơi khác nhau.Có người nói, khi phong ấn thì nơi này còn có một tòa thần sơn cực kỳ rộng lớn.Nhưng chỉ mấy trăm năm sau, Lê Tham liền phục sinh và phong thần.Năm tòa thần sơn kia cũng biến mất tăm, chỉ còn lại cái hố sâu không thấy đáynày.Thế nhân đồn rằng, thuộc hạ của Lê Tham, chính là những cường giả còn sót lạicủa bộ lạc Cửu Lê đã đánh nát thần sơn, giải phong ấn cho Lê Tham.Sau đó Sở Hi Thanh đọc sách cổ trong Tàng Kinh lâu mới biết, sau khi HuyềnHoàng thủy đế thất bại khi chinh phạt Bất Chu sơn, đã chủ động thả Lê Tham rangoài.Mà ngày hôm nay, hắn đến nơi này là vì một tình báo của Thiên Thính viện, nóicó một con Vô Mục Ly xuất hiện bên trong ‘Lê Tham địa quật’.Sở Hi Thanh điều khiển Dục Nhật thần chu lơ lửng bên trên hố sâu.Hắn mở ‘Huyết Nhai trọng đồng’ của mình ra, quan sát xuống bên dưới hố sâu.Chốc lát sau, trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra một vệt vui mừng.Sau khi tìm kiếm hơn mười ngày, tìm kiếm hơn 20 địa điểm, cuối cùng Sở HiThanh cũng tìm thấy.Nơi này đúng là có một con Vô Mục Ly tam phẩm, nửa ngày trước nó còn dừnglại ở gần miệng hang.“Chúng ta đi xuống!”Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu dưới chân, sau đó bay xuống dưới.Phong Tam đi theo sát hắn, Thần Xích Hỏa thì đi sau cùng.Hắn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lẽo: “Ta phải nhắc nhở ngươi, đừngtưởng người khác đều là kẻ ngu. Gần đây ngươi đi tìm kiếm bí dược tam phẩmở khắp nơi, bọn họ đã suy đoán được mục đích của ngươi, ngươi muốn thăngcấp, nói nghe thì dễ?”Thần Xích Hỏa cũng không phải xuất phát từ lòng tốt.Dù sao huyết mạch Ứng Long của hắn mới tăng lên gần đây thôi.Hắn chỉ lo lắng Sở Hi Thanh gặp phải vây công, khiến cho bộ hóa thân này củahắn bị tổn hại.Đây không chỉ là một bộ hóa thân máu thịt, mà còn có một bộ phận nguyên thầncủa hắn bám vào. Một khi bị tổn hại, nhất định sẽ ảnh hưởng đến bản thể.Sở Hi Thanh nghe vậy thì mỉm cười: ‘Ngươi quên ta tu luyện đao pháp gì sao?”Thần Ý Đao Tâm của hắn đã cảm ứng được rất nhiều người rình rập.Đừng thấy chung quanh đây bình tĩnh vắng lặng, thật ra trong phạm vi ngàndặm quanh đây, đã có mấy chục người đang dòm ngó hắn. 

Chương 1963: Hắn là người sao? (3)