Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1974: Ta càng mạnh cũng càng cứng hơn (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi khác thường.Bởi vì cách đây không lâu, hắn biết được một việc từ trong miệng Thần XíchHỏa, vị Lê Sơn Lão Mẫu này rất thân mật với Huyền Hoàng thủy đế, nàng cũngchính là con Thừa Hoàng mà Huyền Hoàng thủy đế cưỡi.Thần Xích Hỏa sinh ra trước thời địa Bàn Cổ khai thiên, lại sống đến ngày nay,cho nên biết rất nhiều chuyện.Hiếm thấy nhất là Thần Xích Hỏa còn rất lắm mồm, khiến cho Sở Hi Thanh biếtđược rất nhiều bí ẩn ở thời đại thượng cổ.Ví dụ như Huyền Hoàng thủy đế được người người sùng kính kia, ngày xưacũng là bám váy nữ nhân đi lên…Không đúng, vì sao hắn lại muốn dùng từ ‘cũng’?Lê Sơn Lão Mẫu đã thu hồi Tuế Nguyệt chi pháp.Nàng không nói gì, chỉ lạnh nhạt lắc đầu, biểu thị không cần để ý.Lê Sơn Lão Mẫu lập tức giơ ngón tay elen, chỉ về phương hướng đông nam.Đó chính là phương hướng Lê Sơn.Sở Hi Thanh thấy thế liền hiểu, lại chắp tay lần nữa: “Nếu vãn bối có rảnh, nhấtđịnh sẽ đến Lê Sơn thăm hỏi!”Trong lòng hắn lại cảm thấy không chịu nổi.Trong tay hắn còn rất nhiều việc, cũng không biết lúc nào mới có thể rảnh rỗi.Lê Sơn Lão Mẫu không biết hắn đang nghĩ gì, nàng chỉ gật gật đầu, liền hóathành từng điểm linh quang, tiêu tán tại hư không.Hai cái hô hấp sau, Bạch Tiểu Chiêu mới mở mắt ra, nàng nhìn chung quanhmột chút, tò mò hỏi: “Lão Mẫu đi rồi sao?”“Đi rồi!”Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, đi qua tóm tiểu Tóc Húi Cua trên vai Bạch TiểuChiêu xuống: “Lần này may mà có ngươi, bằng không ta thật sự không có cáchnào bắt lấy tên kia.”Nếu không bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối không muốn Bạch Tiểu Chiêu dùng phápmôn này.Dú tiểu nha đầu này có phù hợp với Lê Sơn Lão Mẫu đến đâu đi nữa, thì cũngsẽ ảnh hưởng đến nguyên thần và thân thể của nàng.Sở Hi Thanh cũng không muốn nợ ân tình của Lê Sơn Lão Mẫu.Lần này, hắn lại không thể không nhờ.Nếu đổi thành Vấn Thù Y hoặc Sở Vân Vân, bọn họ có thể dễ dàng bắt đượcMã Thiên Diễm.Nhưng thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ thì vẫn kém một chút.Có lẽ hắn có thể giết Mã Thiên Diễm một lần, nhưng không thể hoàn toàn giếtchết hắn.Sở Hi Thanh cho rằng, nếu như lần này không xử lý tốt, cái tên này có thể sẽ trởthành đại họa của mình.Lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong ngực hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu.Tên tiểu tử này khá uể oải, ánh mắt mệt mỏi.Sở Hi Thanh thấy buồn cười, liền v**t v* đầu nó để động viên.Tiểu Tóc Húi Cua đang ủ rũ vì không thể thăng cấp cùng với hắn.Nhưng cũng hết cách rồi, chỉ cần có thể tu luyện ra yêu lực, thì thú loại sẽtrường thọ hơn nhân loại.Nhưng mà tốc độ tích trữ yêu lực của chúng lại tương tự với Cự linh, chậm hơnnhân tộc rất nhiều.Yêu lực của tiểu Tóc Húi Cua bây giờ vẫn còn kém rất nhiều.Nó và Sở Hi Thanh đều được hai vị thái thượng trưởng lão giúp đỡ, có thêmnửa năm tu hành, nhưng yêu lực của nó vẫn chỉ có 2800 năm.Sở Hi Thanh đã không thể đốt cháy giai đoạn, chỉ có thể để tiểu Tóc Húi Cuachờ một chút.Cần biết, con tiểu Toan Nghê kia của Sở Vân Vân cũng chỉ là tam phẩm hạ màthôi, yêu lực cũng mới có 3400 năm, không mạnh hơn tiểu Tóc Húi Cua baonhiêu.May mắn là ‘cộng sinh’ của bọn họ đã tiến vào giai đoạn thứ tám, đã không cầnthăng cấp cùng nhau, bằng không Sở Hi Thanh cũng phải kẹt ở tứ phẩm thêmmột thời gian.Nhưng tiểu Tóc Húi Cua lại rất không vui với chuyện này....Ngay khi Mã Thiên Diễm bị đóng băng, tại Huyết Bức sơn ở cách đó mấy vạndặm, tông chủ Huyết Bức sơn Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hóa bỗngnhiên mở mắt ra, nhìn về phía cái đèn lưu ly tám mặt ở trước người mình.Ngọn lửa bên trong đèn bỗng nhiên đọng lại, cứng đờ tại chỗ, không có bất kỳbiến hóa nào.Lại nhìn kỹ, có thể phát hiện tầng ngoài còn có một lớp băng mỏng, tỏa ra từngtia ý lạnh.Ánh mắt Tông Thần Hóa ngưng trọng, hắn vung tay đánh nát ngọn lửa bêntrong đèn. Sau đó lại triệu hồi ra một đoàn ma hỏa, nhen lửa ngọn đèn gió nàythêm lần nữa.Nhưng ngọn lửa bên trong đèn gió vẫn không nhúc nhích như cũ, tầng ngoàicòn bắt đầu ngưng tụ một lớp băng mỏng.Ánh mắt Tông Thần Hóa càng ngưng trọng hơn.Hắn đưa tay cảm ứng lực lượng thiên quy ở trên ngọn lửa.“Tuyệt Thiên…”Tông Thần Hóa ngẩng đầu nhìn về phương bắc.Hàn Thiên chi pháp ở bên trong cũng đáng coi trọng, tuy cấp độ không caonhưng rất vững chắc.Có điều, đáng sợ nhất vẫn là Tuyệt Thiên chi pháp ở bên trong.Tuy rằng không biết vì sao, người phong ấn Mã Thiên Diễm lại không thể pháthuy và vận dụng ba loại thiên quy này đến cực hạn, nhưng cũng đủ để phong ấnsức mạnh của Đăng linh này.Đó là ‘Tuyệt đối đóng băng’, là lực lượng mà Tông Thần Hóa hắn cũng phảikiêng kỵ ba phần.Tông Thần Hóa nhíu chặt lông mày, không biết vì sao mà nội tâm hắn lại nóngnảy mất kiên nhẫn, muốn xé nát và phá hư tất cả.Nguyên thần cũng phập phồng bất an.Lòng dạ và tâm tính nhiều năm của Tông Thần Hóa, thế mà lại không thể trấnáp được, đôi mắt từ từ hóa thành màu máu.Hắn nhíu mày, lấy ra một giọt chất lỏng trong tay áo, rồi điểm vào mi tâm củamình.Theo khí tức mát mẻ và lạnh như băng tràn vào, màu máu trong mắt Tông ThầnHóa rốt cuộc cũng biến mất.Tâm tình bất an, nôn nóng, mất kiên nhẫn, bạo ngược kia cũng từ từ biến mất.Tiếp đó, Tông Thần Hóa lại hóa thành một chùm sáng màu đỏ thắm, bay thẳngra ngoài cửa. 

Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi khác thường.

Bởi vì cách đây không lâu, hắn biết được một việc từ trong miệng Thần Xích

Hỏa, vị Lê Sơn Lão Mẫu này rất thân mật với Huyền Hoàng thủy đế, nàng cũng

chính là con Thừa Hoàng mà Huyền Hoàng thủy đế cưỡi.

Thần Xích Hỏa sinh ra trước thời địa Bàn Cổ khai thiên, lại sống đến ngày nay,

cho nên biết rất nhiều chuyện.

Hiếm thấy nhất là Thần Xích Hỏa còn rất lắm mồm, khiến cho Sở Hi Thanh biết

được rất nhiều bí ẩn ở thời đại thượng cổ.

Ví dụ như Huyền Hoàng thủy đế được người người sùng kính kia, ngày xưa

cũng là bám váy nữ nhân đi lên…

Không đúng, vì sao hắn lại muốn dùng từ ‘cũng’?

Lê Sơn Lão Mẫu đã thu hồi Tuế Nguyệt chi pháp.

Nàng không nói gì, chỉ lạnh nhạt lắc đầu, biểu thị không cần để ý.

Lê Sơn Lão Mẫu lập tức giơ ngón tay elen, chỉ về phương hướng đông nam.

Đó chính là phương hướng Lê Sơn.

Sở Hi Thanh thấy thế liền hiểu, lại chắp tay lần nữa: “Nếu vãn bối có rảnh, nhất

định sẽ đến Lê Sơn thăm hỏi!”

Trong lòng hắn lại cảm thấy không chịu nổi.

Trong tay hắn còn rất nhiều việc, cũng không biết lúc nào mới có thể rảnh rỗi.

Lê Sơn Lão Mẫu không biết hắn đang nghĩ gì, nàng chỉ gật gật đầu, liền hóa

thành từng điểm linh quang, tiêu tán tại hư không.

Hai cái hô hấp sau, Bạch Tiểu Chiêu mới mở mắt ra, nàng nhìn chung quanh

một chút, tò mò hỏi: “Lão Mẫu đi rồi sao?”

“Đi rồi!”

Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, đi qua tóm tiểu Tóc Húi Cua trên vai Bạch Tiểu

Chiêu xuống: “Lần này may mà có ngươi, bằng không ta thật sự không có cách

nào bắt lấy tên kia.”

Nếu không bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối không muốn Bạch Tiểu Chiêu dùng pháp

môn này.

Dú tiểu nha đầu này có phù hợp với Lê Sơn Lão Mẫu đến đâu đi nữa, thì cũng

sẽ ảnh hưởng đến nguyên thần và thân thể của nàng.

Sở Hi Thanh cũng không muốn nợ ân tình của Lê Sơn Lão Mẫu.

Lần này, hắn lại không thể không nhờ.

Nếu đổi thành Vấn Thù Y hoặc Sở Vân Vân, bọn họ có thể dễ dàng bắt được

Mã Thiên Diễm.

Nhưng thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ thì vẫn kém một chút.

Có lẽ hắn có thể giết Mã Thiên Diễm một lần, nhưng không thể hoàn toàn giết

chết hắn.

Sở Hi Thanh cho rằng, nếu như lần này không xử lý tốt, cái tên này có thể sẽ trở

thành đại họa của mình.

Lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong ngực hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu.

Tên tiểu tử này khá uể oải, ánh mắt mệt mỏi.

Sở Hi Thanh thấy buồn cười, liền v**t v* đầu nó để động viên.

Tiểu Tóc Húi Cua đang ủ rũ vì không thể thăng cấp cùng với hắn.

Nhưng cũng hết cách rồi, chỉ cần có thể tu luyện ra yêu lực, thì thú loại sẽ

trường thọ hơn nhân loại.

Nhưng mà tốc độ tích trữ yêu lực của chúng lại tương tự với Cự linh, chậm hơn

nhân tộc rất nhiều.

Yêu lực của tiểu Tóc Húi Cua bây giờ vẫn còn kém rất nhiều.

Nó và Sở Hi Thanh đều được hai vị thái thượng trưởng lão giúp đỡ, có thêm

nửa năm tu hành, nhưng yêu lực của nó vẫn chỉ có 2800 năm.

Sở Hi Thanh đã không thể đốt cháy giai đoạn, chỉ có thể để tiểu Tóc Húi Cua

chờ một chút.

Cần biết, con tiểu Toan Nghê kia của Sở Vân Vân cũng chỉ là tam phẩm hạ mà

thôi, yêu lực cũng mới có 3400 năm, không mạnh hơn tiểu Tóc Húi Cua bao

nhiêu.

May mắn là ‘cộng sinh’ của bọn họ đã tiến vào giai đoạn thứ tám, đã không cần

thăng cấp cùng nhau, bằng không Sở Hi Thanh cũng phải kẹt ở tứ phẩm thêm

một thời gian.

Nhưng tiểu Tóc Húi Cua lại rất không vui với chuyện này.

...

Ngay khi Mã Thiên Diễm bị đóng băng, tại Huyết Bức sơn ở cách đó mấy vạn

dặm, tông chủ Huyết Bức sơn Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hóa bỗng

nhiên mở mắt ra, nhìn về phía cái đèn lưu ly tám mặt ở trước người mình.

Ngọn lửa bên trong đèn bỗng nhiên đọng lại, cứng đờ tại chỗ, không có bất kỳ

biến hóa nào.

Lại nhìn kỹ, có thể phát hiện tầng ngoài còn có một lớp băng mỏng, tỏa ra từng

tia ý lạnh.

Ánh mắt Tông Thần Hóa ngưng trọng, hắn vung tay đánh nát ngọn lửa bên

trong đèn. Sau đó lại triệu hồi ra một đoàn ma hỏa, nhen lửa ngọn đèn gió này

thêm lần nữa.

Nhưng ngọn lửa bên trong đèn gió vẫn không nhúc nhích như cũ, tầng ngoài

còn bắt đầu ngưng tụ một lớp băng mỏng.

Ánh mắt Tông Thần Hóa càng ngưng trọng hơn.

Hắn đưa tay cảm ứng lực lượng thiên quy ở trên ngọn lửa.

“Tuyệt Thiên…”

Tông Thần Hóa ngẩng đầu nhìn về phương bắc.

Hàn Thiên chi pháp ở bên trong cũng đáng coi trọng, tuy cấp độ không cao

nhưng rất vững chắc.

Có điều, đáng sợ nhất vẫn là Tuyệt Thiên chi pháp ở bên trong.

Tuy rằng không biết vì sao, người phong ấn Mã Thiên Diễm lại không thể phát

huy và vận dụng ba loại thiên quy này đến cực hạn, nhưng cũng đủ để phong ấn

sức mạnh của Đăng linh này.

Đó là ‘Tuyệt đối đóng băng’, là lực lượng mà Tông Thần Hóa hắn cũng phải

kiêng kỵ ba phần.

Tông Thần Hóa nhíu chặt lông mày, không biết vì sao mà nội tâm hắn lại nóng

nảy mất kiên nhẫn, muốn xé nát và phá hư tất cả.

Nguyên thần cũng phập phồng bất an.

Lòng dạ và tâm tính nhiều năm của Tông Thần Hóa, thế mà lại không thể trấn

áp được, đôi mắt từ từ hóa thành màu máu.

Hắn nhíu mày, lấy ra một giọt chất lỏng trong tay áo, rồi điểm vào mi tâm của

mình.

Theo khí tức mát mẻ và lạnh như băng tràn vào, màu máu trong mắt Tông Thần

Hóa rốt cuộc cũng biến mất.

Tâm tình bất an, nôn nóng, mất kiên nhẫn, bạo ngược kia cũng từ từ biến mất.

Tiếp đó, Tông Thần Hóa lại hóa thành một chùm sáng màu đỏ thắm, bay thẳng

ra ngoài cửa. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi khác thường.Bởi vì cách đây không lâu, hắn biết được một việc từ trong miệng Thần XíchHỏa, vị Lê Sơn Lão Mẫu này rất thân mật với Huyền Hoàng thủy đế, nàng cũngchính là con Thừa Hoàng mà Huyền Hoàng thủy đế cưỡi.Thần Xích Hỏa sinh ra trước thời địa Bàn Cổ khai thiên, lại sống đến ngày nay,cho nên biết rất nhiều chuyện.Hiếm thấy nhất là Thần Xích Hỏa còn rất lắm mồm, khiến cho Sở Hi Thanh biếtđược rất nhiều bí ẩn ở thời đại thượng cổ.Ví dụ như Huyền Hoàng thủy đế được người người sùng kính kia, ngày xưacũng là bám váy nữ nhân đi lên…Không đúng, vì sao hắn lại muốn dùng từ ‘cũng’?Lê Sơn Lão Mẫu đã thu hồi Tuế Nguyệt chi pháp.Nàng không nói gì, chỉ lạnh nhạt lắc đầu, biểu thị không cần để ý.Lê Sơn Lão Mẫu lập tức giơ ngón tay elen, chỉ về phương hướng đông nam.Đó chính là phương hướng Lê Sơn.Sở Hi Thanh thấy thế liền hiểu, lại chắp tay lần nữa: “Nếu vãn bối có rảnh, nhấtđịnh sẽ đến Lê Sơn thăm hỏi!”Trong lòng hắn lại cảm thấy không chịu nổi.Trong tay hắn còn rất nhiều việc, cũng không biết lúc nào mới có thể rảnh rỗi.Lê Sơn Lão Mẫu không biết hắn đang nghĩ gì, nàng chỉ gật gật đầu, liền hóathành từng điểm linh quang, tiêu tán tại hư không.Hai cái hô hấp sau, Bạch Tiểu Chiêu mới mở mắt ra, nàng nhìn chung quanhmột chút, tò mò hỏi: “Lão Mẫu đi rồi sao?”“Đi rồi!”Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, đi qua tóm tiểu Tóc Húi Cua trên vai Bạch TiểuChiêu xuống: “Lần này may mà có ngươi, bằng không ta thật sự không có cáchnào bắt lấy tên kia.”Nếu không bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối không muốn Bạch Tiểu Chiêu dùng phápmôn này.Dú tiểu nha đầu này có phù hợp với Lê Sơn Lão Mẫu đến đâu đi nữa, thì cũngsẽ ảnh hưởng đến nguyên thần và thân thể của nàng.Sở Hi Thanh cũng không muốn nợ ân tình của Lê Sơn Lão Mẫu.Lần này, hắn lại không thể không nhờ.Nếu đổi thành Vấn Thù Y hoặc Sở Vân Vân, bọn họ có thể dễ dàng bắt đượcMã Thiên Diễm.Nhưng thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ thì vẫn kém một chút.Có lẽ hắn có thể giết Mã Thiên Diễm một lần, nhưng không thể hoàn toàn giếtchết hắn.Sở Hi Thanh cho rằng, nếu như lần này không xử lý tốt, cái tên này có thể sẽ trởthành đại họa của mình.Lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong ngực hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu.Tên tiểu tử này khá uể oải, ánh mắt mệt mỏi.Sở Hi Thanh thấy buồn cười, liền v**t v* đầu nó để động viên.Tiểu Tóc Húi Cua đang ủ rũ vì không thể thăng cấp cùng với hắn.Nhưng cũng hết cách rồi, chỉ cần có thể tu luyện ra yêu lực, thì thú loại sẽtrường thọ hơn nhân loại.Nhưng mà tốc độ tích trữ yêu lực của chúng lại tương tự với Cự linh, chậm hơnnhân tộc rất nhiều.Yêu lực của tiểu Tóc Húi Cua bây giờ vẫn còn kém rất nhiều.Nó và Sở Hi Thanh đều được hai vị thái thượng trưởng lão giúp đỡ, có thêmnửa năm tu hành, nhưng yêu lực của nó vẫn chỉ có 2800 năm.Sở Hi Thanh đã không thể đốt cháy giai đoạn, chỉ có thể để tiểu Tóc Húi Cuachờ một chút.Cần biết, con tiểu Toan Nghê kia của Sở Vân Vân cũng chỉ là tam phẩm hạ màthôi, yêu lực cũng mới có 3400 năm, không mạnh hơn tiểu Tóc Húi Cua baonhiêu.May mắn là ‘cộng sinh’ của bọn họ đã tiến vào giai đoạn thứ tám, đã không cầnthăng cấp cùng nhau, bằng không Sở Hi Thanh cũng phải kẹt ở tứ phẩm thêmmột thời gian.Nhưng tiểu Tóc Húi Cua lại rất không vui với chuyện này....Ngay khi Mã Thiên Diễm bị đóng băng, tại Huyết Bức sơn ở cách đó mấy vạndặm, tông chủ Huyết Bức sơn Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hóa bỗngnhiên mở mắt ra, nhìn về phía cái đèn lưu ly tám mặt ở trước người mình.Ngọn lửa bên trong đèn bỗng nhiên đọng lại, cứng đờ tại chỗ, không có bất kỳbiến hóa nào.Lại nhìn kỹ, có thể phát hiện tầng ngoài còn có một lớp băng mỏng, tỏa ra từngtia ý lạnh.Ánh mắt Tông Thần Hóa ngưng trọng, hắn vung tay đánh nát ngọn lửa bêntrong đèn. Sau đó lại triệu hồi ra một đoàn ma hỏa, nhen lửa ngọn đèn gió nàythêm lần nữa.Nhưng ngọn lửa bên trong đèn gió vẫn không nhúc nhích như cũ, tầng ngoàicòn bắt đầu ngưng tụ một lớp băng mỏng.Ánh mắt Tông Thần Hóa càng ngưng trọng hơn.Hắn đưa tay cảm ứng lực lượng thiên quy ở trên ngọn lửa.“Tuyệt Thiên…”Tông Thần Hóa ngẩng đầu nhìn về phương bắc.Hàn Thiên chi pháp ở bên trong cũng đáng coi trọng, tuy cấp độ không caonhưng rất vững chắc.Có điều, đáng sợ nhất vẫn là Tuyệt Thiên chi pháp ở bên trong.Tuy rằng không biết vì sao, người phong ấn Mã Thiên Diễm lại không thể pháthuy và vận dụng ba loại thiên quy này đến cực hạn, nhưng cũng đủ để phong ấnsức mạnh của Đăng linh này.Đó là ‘Tuyệt đối đóng băng’, là lực lượng mà Tông Thần Hóa hắn cũng phảikiêng kỵ ba phần.Tông Thần Hóa nhíu chặt lông mày, không biết vì sao mà nội tâm hắn lại nóngnảy mất kiên nhẫn, muốn xé nát và phá hư tất cả.Nguyên thần cũng phập phồng bất an.Lòng dạ và tâm tính nhiều năm của Tông Thần Hóa, thế mà lại không thể trấnáp được, đôi mắt từ từ hóa thành màu máu.Hắn nhíu mày, lấy ra một giọt chất lỏng trong tay áo, rồi điểm vào mi tâm củamình.Theo khí tức mát mẻ và lạnh như băng tràn vào, màu máu trong mắt Tông ThầnHóa rốt cuộc cũng biến mất.Tâm tình bất an, nôn nóng, mất kiên nhẫn, bạo ngược kia cũng từ từ biến mất.Tiếp đó, Tông Thần Hóa lại hóa thành một chùm sáng màu đỏ thắm, bay thẳngra ngoài cửa. 

Chương 1974: Ta càng mạnh cũng càng cứng hơn (5)