Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2083: Quyết chí tiến lên (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly thấy khó chịu hơn là, Trưởng TônNhược Lam từ chối thỉnh cầu liên thủ chấn chứng Trưởng Tôn gia của nàng.Trưởng Tôn Nhược Lam không chỉ kiên trì ngả về phía thằng nhãi ranh Sở HiThanh kia, mà còn dựng cờ Sở ở quận Lương Thành, trắng trợn mời chào tướngsĩ Băng Thành.Điều này làm cho mười mấy doanh trại quanh đây đều rung động, chẳng nhữngcó hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ cơ sở trốn đến dưới trướng Trưởng Tôn NhượcLam, mà còn có một số tướng lãnh cao tầng dẫn dắt thuộc hạ đi theo, thậm chílà cả doanh.Quân phía bắc của Băng Thành có 290 vạn binh mã, giờ đã có gần ba phầnmười chạy đến dưới trướng Trưởng Tôn Nhược Lam, mà xu thế vẫn còn đanggia tăng.Điều này làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly vừa tức vừa hận, lại vô cùng đauthương, nhưng không có chỗ phát tiết.Từ khi Quy Hạo Nguyên thỉnh cầu tổ chức đại tế, cục diện càng ngày càng ácliệt.Đầu tiên là biến cố trong ‘Trấn Hải từ’, mẫu hậu không hôn mê như dự đoán,Kiến Nguyên đế lại đột nhiên xuất hiện, tựa như còn là một trong những kẻ chủmưu của kế hoạch này.Điều này khiến cho mẫu hậu giận dữ, không tiếc tất cả, lại tựa như thần kinhkhông bình thường mà giết hết đám người Vấn Thiên Khuyết.Sau khi đám thần tử giống như lá chắn của xã tắc tử vong, mẫu hậu trực tiếpgiải tán Cực Đông Băng Thành, trước khi tự phong ấn còn giao phó tất cả thuộchạ, tất cả con dân, tất cả của cải cho Sở Hi Thanh.Trưởng Tôn Nhược Ly quả thực là không thể nào hiểu được.Bọn họ đã biết sai rồi mà!Lần này bọn họ đích thực là trúng kế của người khác, nhưng đó là do quá lolắng cho tương lai của Băng Thành, để cho Kiến Nguyên đế và những thần linhkia nhân cơ hội mà vào.Vấn Tố Y có cần phải đại khai sát giới các đại thần không? Có cần phải vì thếmà giải tán Băng Thành không? Có cần phải giao cho Sở Hi Thanh tất cảkhông?Còn cả Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn này nữa, nàng không giúp người chíthân của mình, trái lại đi giúp đỡ người ngoài như Sở Hi Thanh!Chẳng lẽ Trưởng Tôn Nhược Lam không biết, Trưởng Tôn gia và Vấn gia đãrơi vào hoàn cảnh nguy vong? Rất có thể sẽ bị diệt môn sao?290 vạn đại quân này, đã trở thành căn cơ duy nhất của hai nhà.Trưởng Tôn Nhược Lam lại không chỉ không giữ gìn, còn muốn giúp đỡ ngườingoài cắt đứt căn cơ của bọn họ.Trưởng Tôn Nhược Ly mang theo tâm tư hỗn loạn mà bay về một doanh trạikhổng lồ.Ba ngày trước, tòa doanh trại này vẫn nghiêm chỉnh và trật tự, sĩ khí rất cao,huyết khí ngưng tụ có thể xông phá bốn tầng mây.Nhưng mà bây giờ, Trưởng Tôn Nhược Ly chỉ thấy một mảnh bừa bộn.Rất nhiều binh khí, yên ngựa, giá binh khí… đều vứt bừa chồng chất trên mặtđất, còn có rất nhiều tướng sĩ bỏ qua lệnh cấm, bắt đầu túm năm tụm ba ngoàilều trại.Thần thái của bọn họ khác nhau, hoặc là sắc mặt khô khan, mắt không tiêu tự;hoặc là mắt đầy hoảng loạn, do dự bất định; có người lo lắng, nhỏ giọng bànluận với đồng bạn; có người nôn nóng, gào thét ầm ĩ.Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi cảm thấy hoảng sợ, nàng ý thức được lòngquân đã rung chuyển đến mức độ những tướng lãnh cao tầng cũng không épđược nữa.Đây chính là cái gọi ‘dân không sợ chết, làm sao lấy chết ra dọa’.Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi nhíu mày.Nàng biết lòng quân tan vỡ chính là do Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn kia.Nữ tử này không trắng trợn tuyên dương chuyện Cực Đông Băng Thành giảitán, mẫu hậu giao phó tất cả tướng sĩ cho Sở Hi Thanh, còn tuyên bố bất cứtướng sĩ nào đi theo, thì Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua chuyện cũ.Nguyên nhân thứ hai là do người nhà.Đại đa số người nhà của tướng sĩ đều ở phía sau, bọn họ đang trên đường đến UChâu.Dưới tình huống không xác định người nhà an toàn, những tướng sĩ này há cóthể an tâm? Lại làm sao dám đối địch với Sở Hi Thanh?Hiện giờ, trong 37 doanh trại tuy vẫn còn hơn 190 vạn người, nhưng gần mộtnửa người trong đó đã có ý nghĩ muốn đi theo Trưởng Tôn Nhược Lam, đầunhập vào Sở Hi Thanh.Trưởng Tôn Nhược Ly hiểu rõ, nhưng vẫn không kiềm chế được giận dữ.Những con dân của Băng Thành này, ăn của nhà nàng, dùng của nhà nàng, kếtquả đến lúc cần dùng người, thì bọn họ lại bỏ theo người khác giống như mộtcon chó chạy theo xương.Trưởng Tôn Nhược Ly lập tức thở dài, vứt bỏ những suy nghĩ lung tung.Nàng giơ tay đóng băng vết thương trên vai, lại thay một bộ quần áo khác, rồimới ra vẻ thong dong tự nhiên, đi vào lều lớn ở trung ương.Trưởng Tôn Nhược Ly biết, giờ phút này phía dưới đã thấp thỏm lo lâu, lòngngười ly tán.Nhưng càng là lúc như vậy, thì nàng càng phải thể hiện trấn định tự nhiên,thong dong bình tĩnh như đã tính kỹ từ trước, chỉ có như vậy thì mới có thể làmcho bộ hạ tự tin, để bọn họ đồng ý đi theo.Lúc này, rất nhiều tướng lãnh đang tụ tập bên trong lều, chín phần mười người ởđây đều là tộc nhân và thuộc hạ trực thuộc Trưởng Tôn gia và Vấn gia.Ngồi ở vị trí trên cùng là Trưởng Tôn Binh Quyền.Khi Trưởng Tôn Nhược Ly đi vào, hai mắt Trưởng Tôn Binh Quyền sáng lên:“Vương tỷ, không biết nhị tỷ có đồng ý chấn hưng cơ nghiệp cùng chúng ta haykhông?”Theo tiếng nói của Trưởng Tôn Binh Quyền, hầu như tất cả tướng lãnh đều nhìnvề phía Trưởng Tôn Nhược Ly
Nhưng làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly thấy khó chịu hơn là, Trưởng Tôn
Nhược Lam từ chối thỉnh cầu liên thủ chấn chứng Trưởng Tôn gia của nàng.
Trưởng Tôn Nhược Lam không chỉ kiên trì ngả về phía thằng nhãi ranh Sở Hi
Thanh kia, mà còn dựng cờ Sở ở quận Lương Thành, trắng trợn mời chào tướng
sĩ Băng Thành.
Điều này làm cho mười mấy doanh trại quanh đây đều rung động, chẳng những
có hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ cơ sở trốn đến dưới trướng Trưởng Tôn Nhược
Lam, mà còn có một số tướng lãnh cao tầng dẫn dắt thuộc hạ đi theo, thậm chí
là cả doanh.
Quân phía bắc của Băng Thành có 290 vạn binh mã, giờ đã có gần ba phần
mười chạy đến dưới trướng Trưởng Tôn Nhược Lam, mà xu thế vẫn còn đang
gia tăng.
Điều này làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly vừa tức vừa hận, lại vô cùng đau
thương, nhưng không có chỗ phát tiết.
Từ khi Quy Hạo Nguyên thỉnh cầu tổ chức đại tế, cục diện càng ngày càng ác
liệt.
Đầu tiên là biến cố trong ‘Trấn Hải từ’, mẫu hậu không hôn mê như dự đoán,
Kiến Nguyên đế lại đột nhiên xuất hiện, tựa như còn là một trong những kẻ chủ
mưu của kế hoạch này.
Điều này khiến cho mẫu hậu giận dữ, không tiếc tất cả, lại tựa như thần kinh
không bình thường mà giết hết đám người Vấn Thiên Khuyết.
Sau khi đám thần tử giống như lá chắn của xã tắc tử vong, mẫu hậu trực tiếp
giải tán Cực Đông Băng Thành, trước khi tự phong ấn còn giao phó tất cả thuộc
hạ, tất cả con dân, tất cả của cải cho Sở Hi Thanh.
Trưởng Tôn Nhược Ly quả thực là không thể nào hiểu được.
Bọn họ đã biết sai rồi mà!
Lần này bọn họ đích thực là trúng kế của người khác, nhưng đó là do quá lo
lắng cho tương lai của Băng Thành, để cho Kiến Nguyên đế và những thần linh
kia nhân cơ hội mà vào.
Vấn Tố Y có cần phải đại khai sát giới các đại thần không? Có cần phải vì thế
mà giải tán Băng Thành không? Có cần phải giao cho Sở Hi Thanh tất cả
không?
Còn cả Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn này nữa, nàng không giúp người chí
thân của mình, trái lại đi giúp đỡ người ngoài như Sở Hi Thanh!
Chẳng lẽ Trưởng Tôn Nhược Lam không biết, Trưởng Tôn gia và Vấn gia đã
rơi vào hoàn cảnh nguy vong? Rất có thể sẽ bị diệt môn sao?
290 vạn đại quân này, đã trở thành căn cơ duy nhất của hai nhà.
Trưởng Tôn Nhược Lam lại không chỉ không giữ gìn, còn muốn giúp đỡ người
ngoài cắt đứt căn cơ của bọn họ.
Trưởng Tôn Nhược Ly mang theo tâm tư hỗn loạn mà bay về một doanh trại
khổng lồ.
Ba ngày trước, tòa doanh trại này vẫn nghiêm chỉnh và trật tự, sĩ khí rất cao,
huyết khí ngưng tụ có thể xông phá bốn tầng mây.
Nhưng mà bây giờ, Trưởng Tôn Nhược Ly chỉ thấy một mảnh bừa bộn.
Rất nhiều binh khí, yên ngựa, giá binh khí… đều vứt bừa chồng chất trên mặt
đất, còn có rất nhiều tướng sĩ bỏ qua lệnh cấm, bắt đầu túm năm tụm ba ngoài
lều trại.
Thần thái của bọn họ khác nhau, hoặc là sắc mặt khô khan, mắt không tiêu tự;
hoặc là mắt đầy hoảng loạn, do dự bất định; có người lo lắng, nhỏ giọng bàn
luận với đồng bạn; có người nôn nóng, gào thét ầm ĩ.
Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi cảm thấy hoảng sợ, nàng ý thức được lòng
quân đã rung chuyển đến mức độ những tướng lãnh cao tầng cũng không ép
được nữa.
Đây chính là cái gọi ‘dân không sợ chết, làm sao lấy chết ra dọa’.
Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi nhíu mày.
Nàng biết lòng quân tan vỡ chính là do Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn kia.
Nữ tử này không trắng trợn tuyên dương chuyện Cực Đông Băng Thành giải
tán, mẫu hậu giao phó tất cả tướng sĩ cho Sở Hi Thanh, còn tuyên bố bất cứ
tướng sĩ nào đi theo, thì Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua chuyện cũ.
Nguyên nhân thứ hai là do người nhà.
Đại đa số người nhà của tướng sĩ đều ở phía sau, bọn họ đang trên đường đến U
Châu.
Dưới tình huống không xác định người nhà an toàn, những tướng sĩ này há có
thể an tâm? Lại làm sao dám đối địch với Sở Hi Thanh?
Hiện giờ, trong 37 doanh trại tuy vẫn còn hơn 190 vạn người, nhưng gần một
nửa người trong đó đã có ý nghĩ muốn đi theo Trưởng Tôn Nhược Lam, đầu
nhập vào Sở Hi Thanh.
Trưởng Tôn Nhược Ly hiểu rõ, nhưng vẫn không kiềm chế được giận dữ.
Những con dân của Băng Thành này, ăn của nhà nàng, dùng của nhà nàng, kết
quả đến lúc cần dùng người, thì bọn họ lại bỏ theo người khác giống như một
con chó chạy theo xương.
Trưởng Tôn Nhược Ly lập tức thở dài, vứt bỏ những suy nghĩ lung tung.
Nàng giơ tay đóng băng vết thương trên vai, lại thay một bộ quần áo khác, rồi
mới ra vẻ thong dong tự nhiên, đi vào lều lớn ở trung ương.
Trưởng Tôn Nhược Ly biết, giờ phút này phía dưới đã thấp thỏm lo lâu, lòng
người ly tán.
Nhưng càng là lúc như vậy, thì nàng càng phải thể hiện trấn định tự nhiên,
thong dong bình tĩnh như đã tính kỹ từ trước, chỉ có như vậy thì mới có thể làm
cho bộ hạ tự tin, để bọn họ đồng ý đi theo.
Lúc này, rất nhiều tướng lãnh đang tụ tập bên trong lều, chín phần mười người ở
đây đều là tộc nhân và thuộc hạ trực thuộc Trưởng Tôn gia và Vấn gia.
Ngồi ở vị trí trên cùng là Trưởng Tôn Binh Quyền.
Khi Trưởng Tôn Nhược Ly đi vào, hai mắt Trưởng Tôn Binh Quyền sáng lên:
“Vương tỷ, không biết nhị tỷ có đồng ý chấn hưng cơ nghiệp cùng chúng ta hay
không?”
Theo tiếng nói của Trưởng Tôn Binh Quyền, hầu như tất cả tướng lãnh đều nhìn
về phía Trưởng Tôn Nhược Ly
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly thấy khó chịu hơn là, Trưởng TônNhược Lam từ chối thỉnh cầu liên thủ chấn chứng Trưởng Tôn gia của nàng.Trưởng Tôn Nhược Lam không chỉ kiên trì ngả về phía thằng nhãi ranh Sở HiThanh kia, mà còn dựng cờ Sở ở quận Lương Thành, trắng trợn mời chào tướngsĩ Băng Thành.Điều này làm cho mười mấy doanh trại quanh đây đều rung động, chẳng nhữngcó hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ cơ sở trốn đến dưới trướng Trưởng Tôn NhượcLam, mà còn có một số tướng lãnh cao tầng dẫn dắt thuộc hạ đi theo, thậm chílà cả doanh.Quân phía bắc của Băng Thành có 290 vạn binh mã, giờ đã có gần ba phầnmười chạy đến dưới trướng Trưởng Tôn Nhược Lam, mà xu thế vẫn còn đanggia tăng.Điều này làm cho Trưởng Tôn Nhược Ly vừa tức vừa hận, lại vô cùng đauthương, nhưng không có chỗ phát tiết.Từ khi Quy Hạo Nguyên thỉnh cầu tổ chức đại tế, cục diện càng ngày càng ácliệt.Đầu tiên là biến cố trong ‘Trấn Hải từ’, mẫu hậu không hôn mê như dự đoán,Kiến Nguyên đế lại đột nhiên xuất hiện, tựa như còn là một trong những kẻ chủmưu của kế hoạch này.Điều này khiến cho mẫu hậu giận dữ, không tiếc tất cả, lại tựa như thần kinhkhông bình thường mà giết hết đám người Vấn Thiên Khuyết.Sau khi đám thần tử giống như lá chắn của xã tắc tử vong, mẫu hậu trực tiếpgiải tán Cực Đông Băng Thành, trước khi tự phong ấn còn giao phó tất cả thuộchạ, tất cả con dân, tất cả của cải cho Sở Hi Thanh.Trưởng Tôn Nhược Ly quả thực là không thể nào hiểu được.Bọn họ đã biết sai rồi mà!Lần này bọn họ đích thực là trúng kế của người khác, nhưng đó là do quá lolắng cho tương lai của Băng Thành, để cho Kiến Nguyên đế và những thần linhkia nhân cơ hội mà vào.Vấn Tố Y có cần phải đại khai sát giới các đại thần không? Có cần phải vì thếmà giải tán Băng Thành không? Có cần phải giao cho Sở Hi Thanh tất cảkhông?Còn cả Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn này nữa, nàng không giúp người chíthân của mình, trái lại đi giúp đỡ người ngoài như Sở Hi Thanh!Chẳng lẽ Trưởng Tôn Nhược Lam không biết, Trưởng Tôn gia và Vấn gia đãrơi vào hoàn cảnh nguy vong? Rất có thể sẽ bị diệt môn sao?290 vạn đại quân này, đã trở thành căn cơ duy nhất của hai nhà.Trưởng Tôn Nhược Lam lại không chỉ không giữ gìn, còn muốn giúp đỡ ngườingoài cắt đứt căn cơ của bọn họ.Trưởng Tôn Nhược Ly mang theo tâm tư hỗn loạn mà bay về một doanh trạikhổng lồ.Ba ngày trước, tòa doanh trại này vẫn nghiêm chỉnh và trật tự, sĩ khí rất cao,huyết khí ngưng tụ có thể xông phá bốn tầng mây.Nhưng mà bây giờ, Trưởng Tôn Nhược Ly chỉ thấy một mảnh bừa bộn.Rất nhiều binh khí, yên ngựa, giá binh khí… đều vứt bừa chồng chất trên mặtđất, còn có rất nhiều tướng sĩ bỏ qua lệnh cấm, bắt đầu túm năm tụm ba ngoàilều trại.Thần thái của bọn họ khác nhau, hoặc là sắc mặt khô khan, mắt không tiêu tự;hoặc là mắt đầy hoảng loạn, do dự bất định; có người lo lắng, nhỏ giọng bànluận với đồng bạn; có người nôn nóng, gào thét ầm ĩ.Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi cảm thấy hoảng sợ, nàng ý thức được lòngquân đã rung chuyển đến mức độ những tướng lãnh cao tầng cũng không épđược nữa.Đây chính là cái gọi ‘dân không sợ chết, làm sao lấy chết ra dọa’.Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi nhíu mày.Nàng biết lòng quân tan vỡ chính là do Trưởng Tôn Nhược Lam ngu xuẩn kia.Nữ tử này không trắng trợn tuyên dương chuyện Cực Đông Băng Thành giảitán, mẫu hậu giao phó tất cả tướng sĩ cho Sở Hi Thanh, còn tuyên bố bất cứtướng sĩ nào đi theo, thì Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua chuyện cũ.Nguyên nhân thứ hai là do người nhà.Đại đa số người nhà của tướng sĩ đều ở phía sau, bọn họ đang trên đường đến UChâu.Dưới tình huống không xác định người nhà an toàn, những tướng sĩ này há cóthể an tâm? Lại làm sao dám đối địch với Sở Hi Thanh?Hiện giờ, trong 37 doanh trại tuy vẫn còn hơn 190 vạn người, nhưng gần mộtnửa người trong đó đã có ý nghĩ muốn đi theo Trưởng Tôn Nhược Lam, đầunhập vào Sở Hi Thanh.Trưởng Tôn Nhược Ly hiểu rõ, nhưng vẫn không kiềm chế được giận dữ.Những con dân của Băng Thành này, ăn của nhà nàng, dùng của nhà nàng, kếtquả đến lúc cần dùng người, thì bọn họ lại bỏ theo người khác giống như mộtcon chó chạy theo xương.Trưởng Tôn Nhược Ly lập tức thở dài, vứt bỏ những suy nghĩ lung tung.Nàng giơ tay đóng băng vết thương trên vai, lại thay một bộ quần áo khác, rồimới ra vẻ thong dong tự nhiên, đi vào lều lớn ở trung ương.Trưởng Tôn Nhược Ly biết, giờ phút này phía dưới đã thấp thỏm lo lâu, lòngngười ly tán.Nhưng càng là lúc như vậy, thì nàng càng phải thể hiện trấn định tự nhiên,thong dong bình tĩnh như đã tính kỹ từ trước, chỉ có như vậy thì mới có thể làmcho bộ hạ tự tin, để bọn họ đồng ý đi theo.Lúc này, rất nhiều tướng lãnh đang tụ tập bên trong lều, chín phần mười người ởđây đều là tộc nhân và thuộc hạ trực thuộc Trưởng Tôn gia và Vấn gia.Ngồi ở vị trí trên cùng là Trưởng Tôn Binh Quyền.Khi Trưởng Tôn Nhược Ly đi vào, hai mắt Trưởng Tôn Binh Quyền sáng lên:“Vương tỷ, không biết nhị tỷ có đồng ý chấn hưng cơ nghiệp cùng chúng ta haykhông?”Theo tiếng nói của Trưởng Tôn Binh Quyền, hầu như tất cả tướng lãnh đều nhìnvề phía Trưởng Tôn Nhược Ly