Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2088: Giết sạch (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, trên biển mây quận Cửu Sơn ở Thương Châu, Sở Hi Thanh lạiđứng trước thuyền một lần nữa.Có hai nam tử khí thế bất phàm đang đứng trên trời cao ngoài 30 dặm.Bọn họ đứng cách nhau mười dặm, thần thái khác nhau.Vị bên trái có dung mạo tuấn mỹ, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng.Dáng người hắn ưỡn cao, mạnh mẽ không cong. Sau lưng lại cõng một thanhtrường kiếm màu xanh lam, còn có một thanh tiêu dài màu đỏ thắm.Đó chính là người quen cũ của Sở Hi Thanh, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch!Người còn lại có ngũ quan thô lỗ, mặt đỏ như táo, râu ria trên mặt lại tựa nhưsợi sắt.Người này lại có một đôi mắt màu xanh lam, mắt hình hẹp dài, lúc nhìn quanhcó khí cơ các liệt giống như ưng sói.Phía sau hắn là chín thanh kiếm, bên cạnh là một cây cầm đang lơ lửng. Chỉ cầnnhìn trang phục thì đã biết vị này là Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng.Sở Hi Thanh hai tay đè đao, sắc mặt ngưng trọng nhìn hai người này.“Chẳng lẽ hai vị cũng muốn ngăn cản Sở mỗ? Đây là muốn liên thủ sao?”Đây là cao thủ Thiên Bảng thứ tám và thứ chín rồi.Trước đó, ngoại trừ Vương Đông Thiên ra, thì đã có tận sáu người lấy đủ loạiphương thức để chết trong tay hắn.Vì vậy khi Sở Hi Thanh đối mặt với hai vị này, tâm trạng của hắn cực kỳ phứctạp, hầu như không nhấc nổi chiến ý.Sở Hi Thanh cũng khá hiểu tính cách của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch, cũng từng nghe câu chuyện truyền kỳ của Cửu Kiếm Cầm Ma – LangBắc Vọng.Nếu như những cao thủ Thiên Bảng lúc trước không muốn ra roi cho thần linh.Như vậy hai vị trước mắt này lại càng không.“Liên thủ?”Thương Hải Thạch bật cười, mặt đầy khinh thường.“Đối phó với một tam phẩm như ngươi, nào cần liên thủ? Thương mỗ vốnmuốn giành trước, nhưng nếu Cầm Ma các hạ không chịu nhường cho, vậy thìngươi đến trước đi. Làm phiền nhanh một chút! Kiên trì của ta có hạn!”Lang Bắc Vọng thì vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt như nước đọng: “Lần này tađến không phải vì ngăn cản Đao Quân, mà chỉ muốn mời Đao Quân nghe mộtkhúc của ta. Thời gian không dài, chỉ cần nửa khắc là đủ.”Khi hắn nói câu ‘không phải vì ngăn cản Đao Quân’, trên mặt hắn bỗng nhiênxuất hiện vô số đường nét màu đỏ tươi, sau đó chúng bắt đầu lan tràn toàn thânhắn giống như mạng nhện.Sở Hi Thanh thấy thế không khỏi sững sờ: “Lang tiền bối, ngươi đây là?”Người này quát tháo phong vân hơn 200 năm, đích thực là xứng đáng hai chữ‘tiền bối’.“Chú pháp phản phệ?”Thương Hải Thạch cũng nghiêng đầu nhìn Lang Bắc Vọng một chút, sau đó nóivới vẻ trào phúng: “Thật đáng thương! Đường đường là hạng 20 Thiên Bảng,được xưng ‘tiếng đàn vừa vang, thần quỷ đều khóc’, Cửu Kiếm Cầm Ma – LangBắc Vọng lại là kẻ đáng thương bị Cự thần khống chế.”Lang Bắc Vọng thấy buồn cười: “Lang mỗ có chỗ nào đáng thương chứ? Ngàyxưa tuy ta mượn lực lượng thần linh, mới có thể bước vào nhị phẩm nhất phẩm,nhưng mà đời này Lang mỗ đâu chỉ tàn sát 10 vạn Cự linh? Cự linh nhất phẩmtrên trong tay ta cũng có ba người.”“Trong các Thiên Bảng chạy đến đây hôm nay, chắc hẳn ta là kẻ ngu nhất, đếnnay vẫn không thể tìm thấy sơ hở trong chú pháp và biện pháp lẩn tránh, cũngkhông thể pháp môn chết thay. Nhưng cuộc đời này của Lang mỗ đã viên mãn,chuyện muốn làm đã làm xong, không còn gì hối tiếc! Bây giờ chỉ muốn VôCực Đao Quân nghe một khúc của ta…”Lúc này, tơ máu trên người hắn tựa như sống lại, tựa như từng con sâu ghê tởm,bắt đầu bò quanh người hắn.Lang Bắc Vọng lại không để ý lắm, hắn đặt cầm ở trước người, dây đàn lập tứcphát ra một tiếng vang lanh lảnh.Theo tiếng đàn này, những tơ máu kia tuy vẫn bành trướng và lớn mạnh, nhưngcũng đã bình tĩnh lại, cố định ở một chỗ.Phạm vi ngàn dặm quanh đây cũng yên tĩnh lại, ngoại trừ tiếng đàn ra thì khôngcòn âm thanh nào khác.Trên thuyền, mấy người Kiếm Tàng Phong, Tông Tam Bình, Diệp Tri Thu, LụcLoạn Ly cũng đứng ở mũi thuyền.Bọn họ yên lặng nhìn Lang Bắc Vọng.Dáng vẻ của vị này bây giờ trông rất dữ tợn kh*ng b*, để người ta muốn buồnnôn.Nhưng mấy người lại không để ý, trong mắt đều ngậm lấy ý kính phục.Chỉ có Thương Hải Thạch là lắc lắc đầu, vẫn trào phúng: “Ngươi đúng là rấtthoáng, chỉ là chết quá khó coi!”Hắn chắp tay sau lưng: “An tâm đi thôi! Trong phạm vi ngàn dặm quanh đây,tuyệt đối không có người nào dám nhìn trộm nơi này. Chờ ngươi chết rồi, ta sẽlột da tróc thịt ngươi, rồi hủy thi diệt tích!”Lang Bắc Vọng nghe vậy, chẳng những không giận mà còn cảm kích, gật đầuthi lễ: “Đa tạ Thương lão đệ!”Sở Hi Thanh thì lại hít thở thật sâu.Hắn đè ép hối tiếc và phẫn hận trong lồng ngực, chắp tay với Lang Bắc Vọng:“Sở mỗ nguyện ý nghe tiên âm của tiền bối! Hôm nay chúng ta có thể nghe mộtkhúc lúc lâm chung của Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng, thật sự là mộtchuyện may mắn trong đời.”Lang Bắc Vọng nghe vậy thì nở nụ cười: “Đao Quân không cần thương tiếc chota, Lang mỗ đã có người nối nghiệp. Con thứ của Lang mỗ không chỉ kế thừa sởhọc cả đời của ta, mà còn trò giỏi hơn thầy, cái danh Cửu Kiếm Cầm Ma vẫn sẽchiếu rọi thế gian. Mấu chốt là trên người hắn rất sạch sẽ, không phải đi theogót chân Lang mỗ.”“Tên của đứa bé này là Lang Thiên Thủ, hai tháng trước đã phụng mệnh ta xuôinam, ít ngày nữa sẽ đến Đông Châu, đầu nhập vào Thiết Kỳ Bang của ĐaoQuân. Sau khi ta chết, mời Quân mang cửu kiếm và ma cầm của ta cho hắn.Cũng mời Đao Quân nể mặt ta, mà chăm nom một hai…”

Cùng lúc đó, trên biển mây quận Cửu Sơn ở Thương Châu, Sở Hi Thanh lại

đứng trước thuyền một lần nữa.

Có hai nam tử khí thế bất phàm đang đứng trên trời cao ngoài 30 dặm.

Bọn họ đứng cách nhau mười dặm, thần thái khác nhau.

Vị bên trái có dung mạo tuấn mỹ, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng.

Dáng người hắn ưỡn cao, mạnh mẽ không cong. Sau lưng lại cõng một thanh

trường kiếm màu xanh lam, còn có một thanh tiêu dài màu đỏ thắm.

Đó chính là người quen cũ của Sở Hi Thanh, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải

Thạch!

Người còn lại có ngũ quan thô lỗ, mặt đỏ như táo, râu ria trên mặt lại tựa như

sợi sắt.

Người này lại có một đôi mắt màu xanh lam, mắt hình hẹp dài, lúc nhìn quanh

có khí cơ các liệt giống như ưng sói.

Phía sau hắn là chín thanh kiếm, bên cạnh là một cây cầm đang lơ lửng. Chỉ cần

nhìn trang phục thì đã biết vị này là Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng.

Sở Hi Thanh hai tay đè đao, sắc mặt ngưng trọng nhìn hai người này.

“Chẳng lẽ hai vị cũng muốn ngăn cản Sở mỗ? Đây là muốn liên thủ sao?”

Đây là cao thủ Thiên Bảng thứ tám và thứ chín rồi.

Trước đó, ngoại trừ Vương Đông Thiên ra, thì đã có tận sáu người lấy đủ loại

phương thức để chết trong tay hắn.

Vì vậy khi Sở Hi Thanh đối mặt với hai vị này, tâm trạng của hắn cực kỳ phức

tạp, hầu như không nhấc nổi chiến ý.

Sở Hi Thanh cũng khá hiểu tính cách của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải

Thạch, cũng từng nghe câu chuyện truyền kỳ của Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang

Bắc Vọng.

Nếu như những cao thủ Thiên Bảng lúc trước không muốn ra roi cho thần linh.

Như vậy hai vị trước mắt này lại càng không.

“Liên thủ?”

Thương Hải Thạch bật cười, mặt đầy khinh thường.

“Đối phó với một tam phẩm như ngươi, nào cần liên thủ? Thương mỗ vốn

muốn giành trước, nhưng nếu Cầm Ma các hạ không chịu nhường cho, vậy thì

ngươi đến trước đi. Làm phiền nhanh một chút! Kiên trì của ta có hạn!”

Lang Bắc Vọng thì vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt như nước đọng: “Lần này ta

đến không phải vì ngăn cản Đao Quân, mà chỉ muốn mời Đao Quân nghe một

khúc của ta. Thời gian không dài, chỉ cần nửa khắc là đủ.”

Khi hắn nói câu ‘không phải vì ngăn cản Đao Quân’, trên mặt hắn bỗng nhiên

xuất hiện vô số đường nét màu đỏ tươi, sau đó chúng bắt đầu lan tràn toàn thân

hắn giống như mạng nhện.

Sở Hi Thanh thấy thế không khỏi sững sờ: “Lang tiền bối, ngươi đây là?”

Người này quát tháo phong vân hơn 200 năm, đích thực là xứng đáng hai chữ

‘tiền bối’.

“Chú pháp phản phệ?”

Thương Hải Thạch cũng nghiêng đầu nhìn Lang Bắc Vọng một chút, sau đó nói

với vẻ trào phúng: “Thật đáng thương! Đường đường là hạng 20 Thiên Bảng,

được xưng ‘tiếng đàn vừa vang, thần quỷ đều khóc’, Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang

Bắc Vọng lại là kẻ đáng thương bị Cự thần khống chế.”

Lang Bắc Vọng thấy buồn cười: “Lang mỗ có chỗ nào đáng thương chứ? Ngày

xưa tuy ta mượn lực lượng thần linh, mới có thể bước vào nhị phẩm nhất phẩm,

nhưng mà đời này Lang mỗ đâu chỉ tàn sát 10 vạn Cự linh? Cự linh nhất phẩm

trên trong tay ta cũng có ba người.”

“Trong các Thiên Bảng chạy đến đây hôm nay, chắc hẳn ta là kẻ ngu nhất, đến

nay vẫn không thể tìm thấy sơ hở trong chú pháp và biện pháp lẩn tránh, cũng

không thể pháp môn chết thay. Nhưng cuộc đời này của Lang mỗ đã viên mãn,

chuyện muốn làm đã làm xong, không còn gì hối tiếc! Bây giờ chỉ muốn Vô

Cực Đao Quân nghe một khúc của ta…”

Lúc này, tơ máu trên người hắn tựa như sống lại, tựa như từng con sâu ghê tởm,

bắt đầu bò quanh người hắn.

Lang Bắc Vọng lại không để ý lắm, hắn đặt cầm ở trước người, dây đàn lập tức

phát ra một tiếng vang lanh lảnh.

Theo tiếng đàn này, những tơ máu kia tuy vẫn bành trướng và lớn mạnh, nhưng

cũng đã bình tĩnh lại, cố định ở một chỗ.

Phạm vi ngàn dặm quanh đây cũng yên tĩnh lại, ngoại trừ tiếng đàn ra thì không

còn âm thanh nào khác.

Trên thuyền, mấy người Kiếm Tàng Phong, Tông Tam Bình, Diệp Tri Thu, Lục

Loạn Ly cũng đứng ở mũi thuyền.

Bọn họ yên lặng nhìn Lang Bắc Vọng.

Dáng vẻ của vị này bây giờ trông rất dữ tợn kh*ng b*, để người ta muốn buồn

nôn.

Nhưng mấy người lại không để ý, trong mắt đều ngậm lấy ý kính phục.

Chỉ có Thương Hải Thạch là lắc lắc đầu, vẫn trào phúng: “Ngươi đúng là rất

thoáng, chỉ là chết quá khó coi!”

Hắn chắp tay sau lưng: “An tâm đi thôi! Trong phạm vi ngàn dặm quanh đây,

tuyệt đối không có người nào dám nhìn trộm nơi này. Chờ ngươi chết rồi, ta sẽ

lột da tróc thịt ngươi, rồi hủy thi diệt tích!”

Lang Bắc Vọng nghe vậy, chẳng những không giận mà còn cảm kích, gật đầu

thi lễ: “Đa tạ Thương lão đệ!”

Sở Hi Thanh thì lại hít thở thật sâu.

Hắn đè ép hối tiếc và phẫn hận trong lồng ngực, chắp tay với Lang Bắc Vọng:

“Sở mỗ nguyện ý nghe tiên âm của tiền bối! Hôm nay chúng ta có thể nghe một

khúc lúc lâm chung của Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng, thật sự là một

chuyện may mắn trong đời.”

Lang Bắc Vọng nghe vậy thì nở nụ cười: “Đao Quân không cần thương tiếc cho

ta, Lang mỗ đã có người nối nghiệp. Con thứ của Lang mỗ không chỉ kế thừa sở

học cả đời của ta, mà còn trò giỏi hơn thầy, cái danh Cửu Kiếm Cầm Ma vẫn sẽ

chiếu rọi thế gian. Mấu chốt là trên người hắn rất sạch sẽ, không phải đi theo

gót chân Lang mỗ.”

“Tên của đứa bé này là Lang Thiên Thủ, hai tháng trước đã phụng mệnh ta xuôi

nam, ít ngày nữa sẽ đến Đông Châu, đầu nhập vào Thiết Kỳ Bang của Đao

Quân. Sau khi ta chết, mời Quân mang cửu kiếm và ma cầm của ta cho hắn.

Cũng mời Đao Quân nể mặt ta, mà chăm nom một hai…”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, trên biển mây quận Cửu Sơn ở Thương Châu, Sở Hi Thanh lạiđứng trước thuyền một lần nữa.Có hai nam tử khí thế bất phàm đang đứng trên trời cao ngoài 30 dặm.Bọn họ đứng cách nhau mười dặm, thần thái khác nhau.Vị bên trái có dung mạo tuấn mỹ, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng.Dáng người hắn ưỡn cao, mạnh mẽ không cong. Sau lưng lại cõng một thanhtrường kiếm màu xanh lam, còn có một thanh tiêu dài màu đỏ thắm.Đó chính là người quen cũ của Sở Hi Thanh, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch!Người còn lại có ngũ quan thô lỗ, mặt đỏ như táo, râu ria trên mặt lại tựa nhưsợi sắt.Người này lại có một đôi mắt màu xanh lam, mắt hình hẹp dài, lúc nhìn quanhcó khí cơ các liệt giống như ưng sói.Phía sau hắn là chín thanh kiếm, bên cạnh là một cây cầm đang lơ lửng. Chỉ cầnnhìn trang phục thì đã biết vị này là Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng.Sở Hi Thanh hai tay đè đao, sắc mặt ngưng trọng nhìn hai người này.“Chẳng lẽ hai vị cũng muốn ngăn cản Sở mỗ? Đây là muốn liên thủ sao?”Đây là cao thủ Thiên Bảng thứ tám và thứ chín rồi.Trước đó, ngoại trừ Vương Đông Thiên ra, thì đã có tận sáu người lấy đủ loạiphương thức để chết trong tay hắn.Vì vậy khi Sở Hi Thanh đối mặt với hai vị này, tâm trạng của hắn cực kỳ phứctạp, hầu như không nhấc nổi chiến ý.Sở Hi Thanh cũng khá hiểu tính cách của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch, cũng từng nghe câu chuyện truyền kỳ của Cửu Kiếm Cầm Ma – LangBắc Vọng.Nếu như những cao thủ Thiên Bảng lúc trước không muốn ra roi cho thần linh.Như vậy hai vị trước mắt này lại càng không.“Liên thủ?”Thương Hải Thạch bật cười, mặt đầy khinh thường.“Đối phó với một tam phẩm như ngươi, nào cần liên thủ? Thương mỗ vốnmuốn giành trước, nhưng nếu Cầm Ma các hạ không chịu nhường cho, vậy thìngươi đến trước đi. Làm phiền nhanh một chút! Kiên trì của ta có hạn!”Lang Bắc Vọng thì vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt như nước đọng: “Lần này tađến không phải vì ngăn cản Đao Quân, mà chỉ muốn mời Đao Quân nghe mộtkhúc của ta. Thời gian không dài, chỉ cần nửa khắc là đủ.”Khi hắn nói câu ‘không phải vì ngăn cản Đao Quân’, trên mặt hắn bỗng nhiênxuất hiện vô số đường nét màu đỏ tươi, sau đó chúng bắt đầu lan tràn toàn thânhắn giống như mạng nhện.Sở Hi Thanh thấy thế không khỏi sững sờ: “Lang tiền bối, ngươi đây là?”Người này quát tháo phong vân hơn 200 năm, đích thực là xứng đáng hai chữ‘tiền bối’.“Chú pháp phản phệ?”Thương Hải Thạch cũng nghiêng đầu nhìn Lang Bắc Vọng một chút, sau đó nóivới vẻ trào phúng: “Thật đáng thương! Đường đường là hạng 20 Thiên Bảng,được xưng ‘tiếng đàn vừa vang, thần quỷ đều khóc’, Cửu Kiếm Cầm Ma – LangBắc Vọng lại là kẻ đáng thương bị Cự thần khống chế.”Lang Bắc Vọng thấy buồn cười: “Lang mỗ có chỗ nào đáng thương chứ? Ngàyxưa tuy ta mượn lực lượng thần linh, mới có thể bước vào nhị phẩm nhất phẩm,nhưng mà đời này Lang mỗ đâu chỉ tàn sát 10 vạn Cự linh? Cự linh nhất phẩmtrên trong tay ta cũng có ba người.”“Trong các Thiên Bảng chạy đến đây hôm nay, chắc hẳn ta là kẻ ngu nhất, đếnnay vẫn không thể tìm thấy sơ hở trong chú pháp và biện pháp lẩn tránh, cũngkhông thể pháp môn chết thay. Nhưng cuộc đời này của Lang mỗ đã viên mãn,chuyện muốn làm đã làm xong, không còn gì hối tiếc! Bây giờ chỉ muốn VôCực Đao Quân nghe một khúc của ta…”Lúc này, tơ máu trên người hắn tựa như sống lại, tựa như từng con sâu ghê tởm,bắt đầu bò quanh người hắn.Lang Bắc Vọng lại không để ý lắm, hắn đặt cầm ở trước người, dây đàn lập tứcphát ra một tiếng vang lanh lảnh.Theo tiếng đàn này, những tơ máu kia tuy vẫn bành trướng và lớn mạnh, nhưngcũng đã bình tĩnh lại, cố định ở một chỗ.Phạm vi ngàn dặm quanh đây cũng yên tĩnh lại, ngoại trừ tiếng đàn ra thì khôngcòn âm thanh nào khác.Trên thuyền, mấy người Kiếm Tàng Phong, Tông Tam Bình, Diệp Tri Thu, LụcLoạn Ly cũng đứng ở mũi thuyền.Bọn họ yên lặng nhìn Lang Bắc Vọng.Dáng vẻ của vị này bây giờ trông rất dữ tợn kh*ng b*, để người ta muốn buồnnôn.Nhưng mấy người lại không để ý, trong mắt đều ngậm lấy ý kính phục.Chỉ có Thương Hải Thạch là lắc lắc đầu, vẫn trào phúng: “Ngươi đúng là rấtthoáng, chỉ là chết quá khó coi!”Hắn chắp tay sau lưng: “An tâm đi thôi! Trong phạm vi ngàn dặm quanh đây,tuyệt đối không có người nào dám nhìn trộm nơi này. Chờ ngươi chết rồi, ta sẽlột da tróc thịt ngươi, rồi hủy thi diệt tích!”Lang Bắc Vọng nghe vậy, chẳng những không giận mà còn cảm kích, gật đầuthi lễ: “Đa tạ Thương lão đệ!”Sở Hi Thanh thì lại hít thở thật sâu.Hắn đè ép hối tiếc và phẫn hận trong lồng ngực, chắp tay với Lang Bắc Vọng:“Sở mỗ nguyện ý nghe tiên âm của tiền bối! Hôm nay chúng ta có thể nghe mộtkhúc lúc lâm chung của Cửu Kiếm Cầm Ma – Lang Bắc Vọng, thật sự là mộtchuyện may mắn trong đời.”Lang Bắc Vọng nghe vậy thì nở nụ cười: “Đao Quân không cần thương tiếc chota, Lang mỗ đã có người nối nghiệp. Con thứ của Lang mỗ không chỉ kế thừa sởhọc cả đời của ta, mà còn trò giỏi hơn thầy, cái danh Cửu Kiếm Cầm Ma vẫn sẽchiếu rọi thế gian. Mấu chốt là trên người hắn rất sạch sẽ, không phải đi theogót chân Lang mỗ.”“Tên của đứa bé này là Lang Thiên Thủ, hai tháng trước đã phụng mệnh ta xuôinam, ít ngày nữa sẽ đến Đông Châu, đầu nhập vào Thiết Kỳ Bang của ĐaoQuân. Sau khi ta chết, mời Quân mang cửu kiếm và ma cầm của ta cho hắn.Cũng mời Đao Quân nể mặt ta, mà chăm nom một hai…”

Chương 2088: Giết sạch (3)