Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2092: Nghĩ Hóa Thần âm (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tất cả mọi người trong điện nghe vậy, nội tâm liền rung lên.“Tông chưởng giáo nói một lời trúng đích, rất chính xác!”“Đúng vậy! Băng dày ba thước, không phải do một ngày lạnh! Cục diện bâygiờ, cũng không phải do một sớm một chiều! Tại 30 vạn năm trước, tiền bốinhân tộc ta cũng đã dự đoán được ngày hôm nay. Vô số anh kiệt của các đời đềuvì thế mà mưu tính và bôn ba, cố gắng hóa giải kiếp nạn này, nhưng kết quả đềulà thất bại. Bây giờ chỉ còn dư lại hai năm, chúng ta có thể làm gì chứ?”“Muốn xoay chuyển tình thế, nói nghe thì dễ? Tiêu hao lực lượng cuối cùng củanhân tộc trong hạo kiếp, chẳng bằng mang đi bàn điều kiện với những Cự linhkia. Phụ thuộc, nô bộ, chỉ cần có lợi cho nhân tộc ta, đều có thể bàn luận.”“Vì vậy nên ta đã phản cảm khi Tần Mộc Ca quét ngang bắc vực ở mấy nămtrước. Đã đến nước này rồi, nàng còn đi trêu chọc Cự linh làm gì? Cướp lấychút thổ địa ở phương bắc thì có lợi ích gì? Sẽ chỉ làm cho tình cảnh của nhântộc ta càng gian nan hơn mà thôi.”Khi đám người này đang nghị luận, Tông Thần Hóa lại đưa mắt nhìn ra bênngoài điện.Ánh mắt của hắn ngậm lấy chần chờ, giãy dụa, không cam lòng, đau nhức hốihận, cuối cùng đều chuyển hóa thành kiên quyết!…Đường Chu Tước thành Vọng An.Nơi đây vẫn ầm ĩ ồn ào vì những tin tức truyền đến.Đúng giờ thìn, ánh mặt trời soi sáng đại địa, toàn bộ đường phố thành Vọng Annhư được dệt thêm một tầng kim quang.Động tĩnh trên đường Chu Tước cũng dẫn đến rất nhiều người.Hầu như tất cả võ tu ở kinh thành đều tập trung lại nơi này, làm toàn bộ đườngphố chen đến nước chảy không lọt.Đâu đâu cũng là đầu người, chen vai thích cánh.Tiếng bàn luận của bọn họ ầm ĩ huyên náo, đinh tai nhức óc.“Lang Bắc Vọng và Thương Hải Thạch đều chết?”“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Bọn họ chết như thế nào? Hai người chết chỉcách nhau bảy mươi cái hô hấp.”“Đây cũng quá trâu rồi chứ? Chỉ hơn một canh giờ, liền đánh bại chín ThiênBảng, chém giết tám người trong đó!”“Không ngờ võ đạo của Vô Cực Đao Quân lại kinh người như vậy!”“Hít! Vị Đao Quân kia mới tam phẩm hạ thôi! Sau này còn thế nào?”“Không đúng không đúng! Ngày xưa Bá Võ Vương Tần Mộc Ca cũng từng ởtam phẩm hạ, vượt tứ giai đánh chết một ‘Thiên Bảng dị tộc’. Nhưng khôngkhoa trường như Vô Cực Đao Quân.”“Thương Hải Thạch cũng chết? Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Người này mới chỉ lànhất phẩm hạ, mà đã bước vào top 20 Thiên Bảng. Tương lai có hi vọng trởthành siêu nhất phẩm, thậm chí là Siêu Phẩm.”Tất cả mọi người trên phố đều đang chấn động vì tin tức Thương Hải Thạch vàLang Bắc Vọng bỏ mình.Những mà chỉ mười mấy hơi thở sau, lại có rất nhiều rất nhiều người thôngminh phát hiện điều dị thường.“Chuyện gì thế này? Tại sao những Thiên Bảng này lại xếp hàng đi chịu chết?”“Có vấn đề, nhất định là có vấn đề! Sở Hi Thanh đi ‘thuyền Bình Thiên’, sứcchiến đấu bay lên nhất phẩm là không có vấn đề. Có người nói còn có mấy vị đệtử thánh truyền của Vô Tướng thần tông đi theo. Những Thiên Bảng này đi mộtmình, làm sao có thể là đối thủ của Sở Hi Thanh?”“Vấn đề là Sở Hi Thanh còn không sử dụng lực lượng của ‘thuyền Bình Thiên’,các tin tình báo đều nói, mấy vị sư huynh đệ và cả Phong Tam kia đều không ratay, bọn họ chỉ đứng xem thôi.”“Ha ha! Thú vị thật! Nếu nói Sát Thần Y – Lý Trấn Ác không phải đối thủ củaSở Hi Thanh, ta tin! Nhưng mà Vương Đông Thiên, Xà Hóa Vũ, Song DựcThần Sát, Đậu Thiên Quyền, Lang Bắc Vọng, Thương Hải Thạch, tất cả đều làthiên kiêu đương đại đã thành danh nhiều năm! Những người này dù đối đầuvới Siêu Phẩm thì cũng có thể chống đỡ trong chốc lát. Bọn họ có thể thua vàchết trong tay một Sở Hi Thanh chỉ tam phẩm hạ thôi sao?”“Ha ha! Đã đến nước này rồi, chẳng lẽ các ngươi còn không hiểu? Những ThiênBảng này tuyệt đối không phải vì giải thưởng của thần linh, bọn họ rõ ràng là bịthần linh c**ng b*c đi ngăn cản Vấn Tố Y đăng thần. Người ta là một thânngông nghênh, không chịu nghe theo thần linh thôi!”Âm thanh náo loạn trên đường phố chợt yên tĩnh lại, toàn bộ đường Chu Tướccòn có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Tất cả quán rượu ở trên con đường này, đều có người đang yên lặng rót đầychén.Bọn họ đầu tiên là kính lễ lên bầu trời, rồi lại tung rượu xuống đất.“Mời anh kiệt nhân tộc ta!”“Không hổ là nhân vật trên Thiên Bảng, bội phục!”Cũng đúng lúc này, một tiếng gào to truyền đến.“Giờ thìn đã đến, thư quán của Thiên Cơ các mở cửa!”“Có đặc sạn thật này! Ta móa! Đây là xếp hạng của Sở Hi Thanh? Cao vậy!”“Hạng 10 Thiên Bảng! Còn có danh hào mới, ‘Thiên Vô Nhị Nhật, Che CổTuyệt Kim’!”“Che cổ tuyệt kim? Là chỉ đao pháp hay là thiên tư của vị này? Tu hành khôngđến năm năm mà đã bước lên Thiên Bảng, quả thật là che cổ tuyệt kim. Còn cáiThiên Vô Nhị Nhật này… ha ha ha! Thú vị! Thú vị!”Toàn bộ đường Chu Tước đều sôi trào, tất cả đều hội tụ lại mấy cái thư quántrên đường.“Thiên Vô Nhị Nhật, Che Cổ Tuyệt Kim – Sở Hi Thanh, cùng với Hoành TuyệtVạn Cổ, Quân Đốc Mắt Xanh – Tần Mộc Ca, cả hai đều làm tám chữ. Có thểthấy Thiên Cơ các coi trọng đến… Ta xxx! Lại là Thiên Cơ lão nhân tự tay viết,đây là chuyện bao nhiêu năm rồi? Như vậy chắc chắn sức chiến đấu của Sở HiThanh đã đến top 10 Thiên Bảng, thậm chí còn có thể là top 5!”

Tất cả mọi người trong điện nghe vậy, nội tâm liền rung lên.

“Tông chưởng giáo nói một lời trúng đích, rất chính xác!”

“Đúng vậy! Băng dày ba thước, không phải do một ngày lạnh! Cục diện bây

giờ, cũng không phải do một sớm một chiều! Tại 30 vạn năm trước, tiền bối

nhân tộc ta cũng đã dự đoán được ngày hôm nay. Vô số anh kiệt của các đời đều

vì thế mà mưu tính và bôn ba, cố gắng hóa giải kiếp nạn này, nhưng kết quả đều

là thất bại. Bây giờ chỉ còn dư lại hai năm, chúng ta có thể làm gì chứ?”

“Muốn xoay chuyển tình thế, nói nghe thì dễ? Tiêu hao lực lượng cuối cùng của

nhân tộc trong hạo kiếp, chẳng bằng mang đi bàn điều kiện với những Cự linh

kia. Phụ thuộc, nô bộ, chỉ cần có lợi cho nhân tộc ta, đều có thể bàn luận.”

“Vì vậy nên ta đã phản cảm khi Tần Mộc Ca quét ngang bắc vực ở mấy năm

trước. Đã đến nước này rồi, nàng còn đi trêu chọc Cự linh làm gì? Cướp lấy

chút thổ địa ở phương bắc thì có lợi ích gì? Sẽ chỉ làm cho tình cảnh của nhân

tộc ta càng gian nan hơn mà thôi.”

Khi đám người này đang nghị luận, Tông Thần Hóa lại đưa mắt nhìn ra bên

ngoài điện.

Ánh mắt của hắn ngậm lấy chần chờ, giãy dụa, không cam lòng, đau nhức hối

hận, cuối cùng đều chuyển hóa thành kiên quyết!

Đường Chu Tước thành Vọng An.

Nơi đây vẫn ầm ĩ ồn ào vì những tin tức truyền đến.

Đúng giờ thìn, ánh mặt trời soi sáng đại địa, toàn bộ đường phố thành Vọng An

như được dệt thêm một tầng kim quang.

Động tĩnh trên đường Chu Tước cũng dẫn đến rất nhiều người.

Hầu như tất cả võ tu ở kinh thành đều tập trung lại nơi này, làm toàn bộ đường

phố chen đến nước chảy không lọt.

Đâu đâu cũng là đầu người, chen vai thích cánh.

Tiếng bàn luận của bọn họ ầm ĩ huyên náo, đinh tai nhức óc.

“Lang Bắc Vọng và Thương Hải Thạch đều chết?”

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Bọn họ chết như thế nào? Hai người chết chỉ

cách nhau bảy mươi cái hô hấp.”

“Đây cũng quá trâu rồi chứ? Chỉ hơn một canh giờ, liền đánh bại chín Thiên

Bảng, chém giết tám người trong đó!”

“Không ngờ võ đạo của Vô Cực Đao Quân lại kinh người như vậy!”

“Hít! Vị Đao Quân kia mới tam phẩm hạ thôi! Sau này còn thế nào?”

“Không đúng không đúng! Ngày xưa Bá Võ Vương Tần Mộc Ca cũng từng ở

tam phẩm hạ, vượt tứ giai đánh chết một ‘Thiên Bảng dị tộc’. Nhưng không

khoa trường như Vô Cực Đao Quân.”

“Thương Hải Thạch cũng chết? Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Người này mới chỉ là

nhất phẩm hạ, mà đã bước vào top 20 Thiên Bảng. Tương lai có hi vọng trở

thành siêu nhất phẩm, thậm chí là Siêu Phẩm.”

Tất cả mọi người trên phố đều đang chấn động vì tin tức Thương Hải Thạch và

Lang Bắc Vọng bỏ mình.

Những mà chỉ mười mấy hơi thở sau, lại có rất nhiều rất nhiều người thông

minh phát hiện điều dị thường.

“Chuyện gì thế này? Tại sao những Thiên Bảng này lại xếp hàng đi chịu chết?”

“Có vấn đề, nhất định là có vấn đề! Sở Hi Thanh đi ‘thuyền Bình Thiên’, sức

chiến đấu bay lên nhất phẩm là không có vấn đề. Có người nói còn có mấy vị đệ

tử thánh truyền của Vô Tướng thần tông đi theo. Những Thiên Bảng này đi một

mình, làm sao có thể là đối thủ của Sở Hi Thanh?”

“Vấn đề là Sở Hi Thanh còn không sử dụng lực lượng của ‘thuyền Bình Thiên’,

các tin tình báo đều nói, mấy vị sư huynh đệ và cả Phong Tam kia đều không ra

tay, bọn họ chỉ đứng xem thôi.”

“Ha ha! Thú vị thật! Nếu nói Sát Thần Y – Lý Trấn Ác không phải đối thủ của

Sở Hi Thanh, ta tin! Nhưng mà Vương Đông Thiên, Xà Hóa Vũ, Song Dực

Thần Sát, Đậu Thiên Quyền, Lang Bắc Vọng, Thương Hải Thạch, tất cả đều là

thiên kiêu đương đại đã thành danh nhiều năm! Những người này dù đối đầu

với Siêu Phẩm thì cũng có thể chống đỡ trong chốc lát. Bọn họ có thể thua và

chết trong tay một Sở Hi Thanh chỉ tam phẩm hạ thôi sao?”

“Ha ha! Đã đến nước này rồi, chẳng lẽ các ngươi còn không hiểu? Những Thiên

Bảng này tuyệt đối không phải vì giải thưởng của thần linh, bọn họ rõ ràng là bị

thần linh c**ng b*c đi ngăn cản Vấn Tố Y đăng thần. Người ta là một thân

ngông nghênh, không chịu nghe theo thần linh thôi!”

Âm thanh náo loạn trên đường phố chợt yên tĩnh lại, toàn bộ đường Chu Tước

còn có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tất cả quán rượu ở trên con đường này, đều có người đang yên lặng rót đầy

chén.

Bọn họ đầu tiên là kính lễ lên bầu trời, rồi lại tung rượu xuống đất.

“Mời anh kiệt nhân tộc ta!”

“Không hổ là nhân vật trên Thiên Bảng, bội phục!”

Cũng đúng lúc này, một tiếng gào to truyền đến.

“Giờ thìn đã đến, thư quán của Thiên Cơ các mở cửa!”

“Có đặc sạn thật này! Ta móa! Đây là xếp hạng của Sở Hi Thanh? Cao vậy!”

“Hạng 10 Thiên Bảng! Còn có danh hào mới, ‘Thiên Vô Nhị Nhật, Che Cổ

Tuyệt Kim’!”

“Che cổ tuyệt kim? Là chỉ đao pháp hay là thiên tư của vị này? Tu hành không

đến năm năm mà đã bước lên Thiên Bảng, quả thật là che cổ tuyệt kim. Còn cái

Thiên Vô Nhị Nhật này… ha ha ha! Thú vị! Thú vị!”

Toàn bộ đường Chu Tước đều sôi trào, tất cả đều hội tụ lại mấy cái thư quán

trên đường.

“Thiên Vô Nhị Nhật, Che Cổ Tuyệt Kim – Sở Hi Thanh, cùng với Hoành Tuyệt

Vạn Cổ, Quân Đốc Mắt Xanh – Tần Mộc Ca, cả hai đều làm tám chữ. Có thể

thấy Thiên Cơ các coi trọng đến… Ta xxx! Lại là Thiên Cơ lão nhân tự tay viết,

đây là chuyện bao nhiêu năm rồi? Như vậy chắc chắn sức chiến đấu của Sở Hi

Thanh đã đến top 10 Thiên Bảng, thậm chí còn có thể là top 5!”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tất cả mọi người trong điện nghe vậy, nội tâm liền rung lên.“Tông chưởng giáo nói một lời trúng đích, rất chính xác!”“Đúng vậy! Băng dày ba thước, không phải do một ngày lạnh! Cục diện bâygiờ, cũng không phải do một sớm một chiều! Tại 30 vạn năm trước, tiền bốinhân tộc ta cũng đã dự đoán được ngày hôm nay. Vô số anh kiệt của các đời đềuvì thế mà mưu tính và bôn ba, cố gắng hóa giải kiếp nạn này, nhưng kết quả đềulà thất bại. Bây giờ chỉ còn dư lại hai năm, chúng ta có thể làm gì chứ?”“Muốn xoay chuyển tình thế, nói nghe thì dễ? Tiêu hao lực lượng cuối cùng củanhân tộc trong hạo kiếp, chẳng bằng mang đi bàn điều kiện với những Cự linhkia. Phụ thuộc, nô bộ, chỉ cần có lợi cho nhân tộc ta, đều có thể bàn luận.”“Vì vậy nên ta đã phản cảm khi Tần Mộc Ca quét ngang bắc vực ở mấy nămtrước. Đã đến nước này rồi, nàng còn đi trêu chọc Cự linh làm gì? Cướp lấychút thổ địa ở phương bắc thì có lợi ích gì? Sẽ chỉ làm cho tình cảnh của nhântộc ta càng gian nan hơn mà thôi.”Khi đám người này đang nghị luận, Tông Thần Hóa lại đưa mắt nhìn ra bênngoài điện.Ánh mắt của hắn ngậm lấy chần chờ, giãy dụa, không cam lòng, đau nhức hốihận, cuối cùng đều chuyển hóa thành kiên quyết!…Đường Chu Tước thành Vọng An.Nơi đây vẫn ầm ĩ ồn ào vì những tin tức truyền đến.Đúng giờ thìn, ánh mặt trời soi sáng đại địa, toàn bộ đường phố thành Vọng Annhư được dệt thêm một tầng kim quang.Động tĩnh trên đường Chu Tước cũng dẫn đến rất nhiều người.Hầu như tất cả võ tu ở kinh thành đều tập trung lại nơi này, làm toàn bộ đườngphố chen đến nước chảy không lọt.Đâu đâu cũng là đầu người, chen vai thích cánh.Tiếng bàn luận của bọn họ ầm ĩ huyên náo, đinh tai nhức óc.“Lang Bắc Vọng và Thương Hải Thạch đều chết?”“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Bọn họ chết như thế nào? Hai người chết chỉcách nhau bảy mươi cái hô hấp.”“Đây cũng quá trâu rồi chứ? Chỉ hơn một canh giờ, liền đánh bại chín ThiênBảng, chém giết tám người trong đó!”“Không ngờ võ đạo của Vô Cực Đao Quân lại kinh người như vậy!”“Hít! Vị Đao Quân kia mới tam phẩm hạ thôi! Sau này còn thế nào?”“Không đúng không đúng! Ngày xưa Bá Võ Vương Tần Mộc Ca cũng từng ởtam phẩm hạ, vượt tứ giai đánh chết một ‘Thiên Bảng dị tộc’. Nhưng khôngkhoa trường như Vô Cực Đao Quân.”“Thương Hải Thạch cũng chết? Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Người này mới chỉ lànhất phẩm hạ, mà đã bước vào top 20 Thiên Bảng. Tương lai có hi vọng trởthành siêu nhất phẩm, thậm chí là Siêu Phẩm.”Tất cả mọi người trên phố đều đang chấn động vì tin tức Thương Hải Thạch vàLang Bắc Vọng bỏ mình.Những mà chỉ mười mấy hơi thở sau, lại có rất nhiều rất nhiều người thôngminh phát hiện điều dị thường.“Chuyện gì thế này? Tại sao những Thiên Bảng này lại xếp hàng đi chịu chết?”“Có vấn đề, nhất định là có vấn đề! Sở Hi Thanh đi ‘thuyền Bình Thiên’, sứcchiến đấu bay lên nhất phẩm là không có vấn đề. Có người nói còn có mấy vị đệtử thánh truyền của Vô Tướng thần tông đi theo. Những Thiên Bảng này đi mộtmình, làm sao có thể là đối thủ của Sở Hi Thanh?”“Vấn đề là Sở Hi Thanh còn không sử dụng lực lượng của ‘thuyền Bình Thiên’,các tin tình báo đều nói, mấy vị sư huynh đệ và cả Phong Tam kia đều không ratay, bọn họ chỉ đứng xem thôi.”“Ha ha! Thú vị thật! Nếu nói Sát Thần Y – Lý Trấn Ác không phải đối thủ củaSở Hi Thanh, ta tin! Nhưng mà Vương Đông Thiên, Xà Hóa Vũ, Song DựcThần Sát, Đậu Thiên Quyền, Lang Bắc Vọng, Thương Hải Thạch, tất cả đều làthiên kiêu đương đại đã thành danh nhiều năm! Những người này dù đối đầuvới Siêu Phẩm thì cũng có thể chống đỡ trong chốc lát. Bọn họ có thể thua vàchết trong tay một Sở Hi Thanh chỉ tam phẩm hạ thôi sao?”“Ha ha! Đã đến nước này rồi, chẳng lẽ các ngươi còn không hiểu? Những ThiênBảng này tuyệt đối không phải vì giải thưởng của thần linh, bọn họ rõ ràng là bịthần linh c**ng b*c đi ngăn cản Vấn Tố Y đăng thần. Người ta là một thânngông nghênh, không chịu nghe theo thần linh thôi!”Âm thanh náo loạn trên đường phố chợt yên tĩnh lại, toàn bộ đường Chu Tướccòn có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Tất cả quán rượu ở trên con đường này, đều có người đang yên lặng rót đầychén.Bọn họ đầu tiên là kính lễ lên bầu trời, rồi lại tung rượu xuống đất.“Mời anh kiệt nhân tộc ta!”“Không hổ là nhân vật trên Thiên Bảng, bội phục!”Cũng đúng lúc này, một tiếng gào to truyền đến.“Giờ thìn đã đến, thư quán của Thiên Cơ các mở cửa!”“Có đặc sạn thật này! Ta móa! Đây là xếp hạng của Sở Hi Thanh? Cao vậy!”“Hạng 10 Thiên Bảng! Còn có danh hào mới, ‘Thiên Vô Nhị Nhật, Che CổTuyệt Kim’!”“Che cổ tuyệt kim? Là chỉ đao pháp hay là thiên tư của vị này? Tu hành khôngđến năm năm mà đã bước lên Thiên Bảng, quả thật là che cổ tuyệt kim. Còn cáiThiên Vô Nhị Nhật này… ha ha ha! Thú vị! Thú vị!”Toàn bộ đường Chu Tước đều sôi trào, tất cả đều hội tụ lại mấy cái thư quántrên đường.“Thiên Vô Nhị Nhật, Che Cổ Tuyệt Kim – Sở Hi Thanh, cùng với Hoành TuyệtVạn Cổ, Quân Đốc Mắt Xanh – Tần Mộc Ca, cả hai đều làm tám chữ. Có thểthấy Thiên Cơ các coi trọng đến… Ta xxx! Lại là Thiên Cơ lão nhân tự tay viết,đây là chuyện bao nhiêu năm rồi? Như vậy chắc chắn sức chiến đấu của Sở HiThanh đã đến top 10 Thiên Bảng, thậm chí còn có thể là top 5!”

Chương 2092: Nghĩ Hóa Thần âm (2)