Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2137: Tam phẩm thượng (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nóng lòng muốn thử, hắn rất muốn thử một lần, xem xem có thểgiết vào tòa Đế Thần cung này không, có thể chém giết một ít Cự linh cao phẩmkhông, xem xem thể xác của Hỏa Thần – Viêm Dung thế nào rồi.Hoàng Thiên Viêm hiển nhiên là nhận ra ý nghĩ của Sở Hi Thanh, hai mắt hắnbỗng trợn lên, phát ra tiếng gào thét chấn động tầng mây: “Tất cả bộ tộc ở BấtChu sơn, tất cả thần dân dưới tam phẩm đều ngủ cho trẫm! Không cần biết cácngươi dùng biện pháp gì, tất cả mọi người nhất định phải ngủ say, không đượclàm trái!”Cùng lúc đó, trận pháp và cấm chế của Đế Thần cung cũng được mở ra, tận hơn20 tầng, bao trùm chu vị ngàn dặm.Tất cả mọi thứ phía trước Sở Hi Thanh đều cháy hừng hực.Đó là Nhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm!Thiên quy cao đến tầng 30 này đang thiêu đốt quanh thần Sở Hi Thanh, cũngthiêu đốt đao ý của hắn.Khóe miệng Sở Hi Thanh không khỏi cong lên, hiện ra vẻ châm biếm.Nhập mộng ngủ say… trước không nói biện pháp này có tác dụng hay không,nhưng hành động này của Hoàng Thiên Viêm đã đặt con dân của hắn vào hoàncảnh không thể phản kháng.Ầm!Đó là một thức Băng Hà Thế Kỷ của Sở Hi Thanh, cách không giao thủ vớiNhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm.Khoảnh khắc này, toàn bộ tầng mây thứ sáu bị chia thành hai nửa!Một nửa là biển lửa cuồn cuộn, một nửa địa ngục hàn băng.Khi song phương đối kháng kịch liệt, có mấy đạo thần niệm mạnh mẽ khôngkém Hoàng Thiên Viêm đã hàng lâm đến vùng thế giới này.Bọn họ không dám gia tăng địch ý và sát niệm lên người Sở Hi Thanh, chỉ làloanh quanh ở trên tầng mây thứ sáu. Một mặt là cố gắng thao túng thiên quyđạo luật để trợ giúp Hoàng Thiên Viêm, liên thủ áp chế Sở Hi Thanh; một mặtlà đang cố gắng co rút thần ý, không để Sở Hi Thanh lợi dụng.Lực lượng của song phương đã bắt đầu lan tràn ra chung quanh.Phạm vi 300 quanh người Sở Hi Thanh đang liên tục nổ tung, cương phong vàđao khí sắc bén đang bắn phá bốn phía.Thiên quy đạo luật ở vùng thế giới này đã bị lực lượng của bọn họ vặn vẹokhông ra hình dạng gì, toàn bộ không gian đều nằm trong trạng thái tan vỡ.Cấm chế và trận pháp bên phía Đế Thần cung cũng đang bắt đầu vỡ nát!Gương mặt lạnh lùng của Hoàng Thiên Viêm cũng đã chuyển sang màu đỏthắm. Năm còn Đằng Xà trên người cũng đã rời khỏi thân thể Hoàng ThiênViêm.Chúng không chỉ thiêu đốt toàn thân, mà còn mở hai cánh, ánh mắt hung ác vàdữ tợn, dồn dập phát ra những tiếng gầm nặng nề.Lúc này, đám chiến tướng và đại thần sau lưng Hoàng Thiên Viêm đều biến sắcmặt.Cấm chế và trận pháp bên ngoài Đế Thần cung chỉ còn lại năm tầng cuối cùng,hơn nữa vẫn đang bị đao ý của Sở Hi Thanh nghiền ép.Theo những tầng cấm chế và trận pháp vỡ vụn, bọn họ cũng cảm nhận được đaoý sắc bén và bá đạo đến tột đỉnh của Sở Hi Thanh.Những người này đều nhìn về phía Hoàng Thiên Viêm, trong mắt không hẹn màcùng toát ra vẻ khâm phục.Cũng may là có vị Nam Thiên Đế này, bằng không bọn họ không thể đối khángchính diện với đao ý của Sở Hi Thanh.Nguyên thần của bọn họ sẽ bị đao ý của Sở Hi Thanh chém thành tro bụi trongmột cái chớp mắt.Lúc này, đại chủ tế của Hỏa Thần – Viêm Dung chợt gầm lên giận dữ: “Bệ hạcó lệnh, tất cả con dân dưới nhị phẩm đều ngủ ngay!”Trước là dưới tam phẩm, bây giờ là dưới nhị phẩm.Hắn biết tình hình của Hoàng Thiên Viêm vô cùng nguy hiểm, dưới áp lực nặngnề của đao ý kia, Hoàng Thiên Viêm đã không thể phát ra tiếng, vì vậy hắn phảilàm thay.Thật ra thì phương pháp ngủ say này cũng không có nhiều tác dụng lắm.Có mấy người vẫn không yên tâm, dù thế nào cũng không thể ngủ nổi; có mấyngười thì vừa ngủ đã mơ thấy cái tên Sở Hi Thanh đáng chết ngàn đao này; còncó người thì dứt khoát không nghe lệnh.Nhưng điều này ít nhiều gì cũng giảm bớt áp lực cho Hoàng Thiên Viêm.Sắc mặt căng thẳng của Hoàng Thiên Viêm cũng thả lỏng hơn một chút.Nhưng song quyền của hắn vẫn nắm chặt, cánh tay nổi gân xanh, viêm hỏatrong mắt đã biến mất, lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Hay cho một Vô Cực ĐaoQuân! Thần Ý Xúc Tử Đao này cũng rất bá đạo, không thẹn với danh xưng ‘vôđịch phàm giới’, để trẫm nhìn mà than thở! Đáng tiếc các hạ còn chưa tu hànhđến nơi đến chốn, muốn đánh vỡ Đế Thần cung thì quả thực là nằm mơ!”Đám đại thần và chiến tướng ở phía sau hắn nghe vậy thì chỉ yên lặng khôngnói gì.Vị bệ hạ này tuy khí thế bàng bạc, giọng nói báo đạo, thể hiện được uy nghiêmcủa Bất Chu sơn.Nhưng mà lời nói này rõ ràng là đang ở thế yếu chịu thua, đặt Bất Chu sơn ở vịtrí yếu.Nếu là trước kia, võ tu nhân tộc dám xúc phạm uy nghiêm của Bất Chu sơn,như vậy hoàng đình Bất Chu sơn nhất định sẽ không tiếc tất cả đều chém giết,sau đó ăn thịt, ăn xương.Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười: “Quả thực là không băng Huyết Nhai ĐaoQuân năm đó, vì vậy vẫn cần đối thủ để rèn luyện!”Ầm!Theo một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lại một tầng cấm chế ngoài ĐếThần cung vỡ vụn.Đám đại thần và võ tướng kia không khỏi tái xanh mặt.Lần này, Hoàng Thiên Viêm không gánh chịu đao ý một mình nữa, hắn chỉkiềm chế nguyên thần, cố thủ bản thân, để mọi người sau lưng chia sẻ áp lựcgiúp hắn.
Sở Hi Thanh nóng lòng muốn thử, hắn rất muốn thử một lần, xem xem có thể
giết vào tòa Đế Thần cung này không, có thể chém giết một ít Cự linh cao phẩm
không, xem xem thể xác của Hỏa Thần – Viêm Dung thế nào rồi.
Hoàng Thiên Viêm hiển nhiên là nhận ra ý nghĩ của Sở Hi Thanh, hai mắt hắn
bỗng trợn lên, phát ra tiếng gào thét chấn động tầng mây: “Tất cả bộ tộc ở Bất
Chu sơn, tất cả thần dân dưới tam phẩm đều ngủ cho trẫm! Không cần biết các
ngươi dùng biện pháp gì, tất cả mọi người nhất định phải ngủ say, không được
làm trái!”
Cùng lúc đó, trận pháp và cấm chế của Đế Thần cung cũng được mở ra, tận hơn
20 tầng, bao trùm chu vị ngàn dặm.
Tất cả mọi thứ phía trước Sở Hi Thanh đều cháy hừng hực.
Đó là Nhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm!
Thiên quy cao đến tầng 30 này đang thiêu đốt quanh thần Sở Hi Thanh, cũng
thiêu đốt đao ý của hắn.
Khóe miệng Sở Hi Thanh không khỏi cong lên, hiện ra vẻ châm biếm.
Nhập mộng ngủ say… trước không nói biện pháp này có tác dụng hay không,
nhưng hành động này của Hoàng Thiên Viêm đã đặt con dân của hắn vào hoàn
cảnh không thể phản kháng.
Ầm!
Đó là một thức Băng Hà Thế Kỷ của Sở Hi Thanh, cách không giao thủ với
Nhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm.
Khoảnh khắc này, toàn bộ tầng mây thứ sáu bị chia thành hai nửa!
Một nửa là biển lửa cuồn cuộn, một nửa địa ngục hàn băng.
Khi song phương đối kháng kịch liệt, có mấy đạo thần niệm mạnh mẽ không
kém Hoàng Thiên Viêm đã hàng lâm đến vùng thế giới này.
Bọn họ không dám gia tăng địch ý và sát niệm lên người Sở Hi Thanh, chỉ là
loanh quanh ở trên tầng mây thứ sáu. Một mặt là cố gắng thao túng thiên quy
đạo luật để trợ giúp Hoàng Thiên Viêm, liên thủ áp chế Sở Hi Thanh; một mặt
là đang cố gắng co rút thần ý, không để Sở Hi Thanh lợi dụng.
Lực lượng của song phương đã bắt đầu lan tràn ra chung quanh.
Phạm vi 300 quanh người Sở Hi Thanh đang liên tục nổ tung, cương phong và
đao khí sắc bén đang bắn phá bốn phía.
Thiên quy đạo luật ở vùng thế giới này đã bị lực lượng của bọn họ vặn vẹo
không ra hình dạng gì, toàn bộ không gian đều nằm trong trạng thái tan vỡ.
Cấm chế và trận pháp bên phía Đế Thần cung cũng đang bắt đầu vỡ nát!
Gương mặt lạnh lùng của Hoàng Thiên Viêm cũng đã chuyển sang màu đỏ
thắm. Năm còn Đằng Xà trên người cũng đã rời khỏi thân thể Hoàng Thiên
Viêm.
Chúng không chỉ thiêu đốt toàn thân, mà còn mở hai cánh, ánh mắt hung ác và
dữ tợn, dồn dập phát ra những tiếng gầm nặng nề.
Lúc này, đám chiến tướng và đại thần sau lưng Hoàng Thiên Viêm đều biến sắc
mặt.
Cấm chế và trận pháp bên ngoài Đế Thần cung chỉ còn lại năm tầng cuối cùng,
hơn nữa vẫn đang bị đao ý của Sở Hi Thanh nghiền ép.
Theo những tầng cấm chế và trận pháp vỡ vụn, bọn họ cũng cảm nhận được đao
ý sắc bén và bá đạo đến tột đỉnh của Sở Hi Thanh.
Những người này đều nhìn về phía Hoàng Thiên Viêm, trong mắt không hẹn mà
cùng toát ra vẻ khâm phục.
Cũng may là có vị Nam Thiên Đế này, bằng không bọn họ không thể đối kháng
chính diện với đao ý của Sở Hi Thanh.
Nguyên thần của bọn họ sẽ bị đao ý của Sở Hi Thanh chém thành tro bụi trong
một cái chớp mắt.
Lúc này, đại chủ tế của Hỏa Thần – Viêm Dung chợt gầm lên giận dữ: “Bệ hạ
có lệnh, tất cả con dân dưới nhị phẩm đều ngủ ngay!”
Trước là dưới tam phẩm, bây giờ là dưới nhị phẩm.
Hắn biết tình hình của Hoàng Thiên Viêm vô cùng nguy hiểm, dưới áp lực nặng
nề của đao ý kia, Hoàng Thiên Viêm đã không thể phát ra tiếng, vì vậy hắn phải
làm thay.
Thật ra thì phương pháp ngủ say này cũng không có nhiều tác dụng lắm.
Có mấy người vẫn không yên tâm, dù thế nào cũng không thể ngủ nổi; có mấy
người thì vừa ngủ đã mơ thấy cái tên Sở Hi Thanh đáng chết ngàn đao này; còn
có người thì dứt khoát không nghe lệnh.
Nhưng điều này ít nhiều gì cũng giảm bớt áp lực cho Hoàng Thiên Viêm.
Sắc mặt căng thẳng của Hoàng Thiên Viêm cũng thả lỏng hơn một chút.
Nhưng song quyền của hắn vẫn nắm chặt, cánh tay nổi gân xanh, viêm hỏa
trong mắt đã biến mất, lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Hay cho một Vô Cực Đao
Quân! Thần Ý Xúc Tử Đao này cũng rất bá đạo, không thẹn với danh xưng ‘vô
địch phàm giới’, để trẫm nhìn mà than thở! Đáng tiếc các hạ còn chưa tu hành
đến nơi đến chốn, muốn đánh vỡ Đế Thần cung thì quả thực là nằm mơ!”
Đám đại thần và chiến tướng ở phía sau hắn nghe vậy thì chỉ yên lặng không
nói gì.
Vị bệ hạ này tuy khí thế bàng bạc, giọng nói báo đạo, thể hiện được uy nghiêm
của Bất Chu sơn.
Nhưng mà lời nói này rõ ràng là đang ở thế yếu chịu thua, đặt Bất Chu sơn ở vị
trí yếu.
Nếu là trước kia, võ tu nhân tộc dám xúc phạm uy nghiêm của Bất Chu sơn,
như vậy hoàng đình Bất Chu sơn nhất định sẽ không tiếc tất cả đều chém giết,
sau đó ăn thịt, ăn xương.
Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười: “Quả thực là không băng Huyết Nhai Đao
Quân năm đó, vì vậy vẫn cần đối thủ để rèn luyện!”
Ầm!
Theo một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lại một tầng cấm chế ngoài Đế
Thần cung vỡ vụn.
Đám đại thần và võ tướng kia không khỏi tái xanh mặt.
Lần này, Hoàng Thiên Viêm không gánh chịu đao ý một mình nữa, hắn chỉ
kiềm chế nguyên thần, cố thủ bản thân, để mọi người sau lưng chia sẻ áp lực
giúp hắn.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nóng lòng muốn thử, hắn rất muốn thử một lần, xem xem có thểgiết vào tòa Đế Thần cung này không, có thể chém giết một ít Cự linh cao phẩmkhông, xem xem thể xác của Hỏa Thần – Viêm Dung thế nào rồi.Hoàng Thiên Viêm hiển nhiên là nhận ra ý nghĩ của Sở Hi Thanh, hai mắt hắnbỗng trợn lên, phát ra tiếng gào thét chấn động tầng mây: “Tất cả bộ tộc ở BấtChu sơn, tất cả thần dân dưới tam phẩm đều ngủ cho trẫm! Không cần biết cácngươi dùng biện pháp gì, tất cả mọi người nhất định phải ngủ say, không đượclàm trái!”Cùng lúc đó, trận pháp và cấm chế của Đế Thần cung cũng được mở ra, tận hơn20 tầng, bao trùm chu vị ngàn dặm.Tất cả mọi thứ phía trước Sở Hi Thanh đều cháy hừng hực.Đó là Nhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm!Thiên quy cao đến tầng 30 này đang thiêu đốt quanh thần Sở Hi Thanh, cũngthiêu đốt đao ý của hắn.Khóe miệng Sở Hi Thanh không khỏi cong lên, hiện ra vẻ châm biếm.Nhập mộng ngủ say… trước không nói biện pháp này có tác dụng hay không,nhưng hành động này của Hoàng Thiên Viêm đã đặt con dân của hắn vào hoàncảnh không thể phản kháng.Ầm!Đó là một thức Băng Hà Thế Kỷ của Sở Hi Thanh, cách không giao thủ vớiNhiên Thiên chi pháp của Hoàng Thiên Viêm.Khoảnh khắc này, toàn bộ tầng mây thứ sáu bị chia thành hai nửa!Một nửa là biển lửa cuồn cuộn, một nửa địa ngục hàn băng.Khi song phương đối kháng kịch liệt, có mấy đạo thần niệm mạnh mẽ khôngkém Hoàng Thiên Viêm đã hàng lâm đến vùng thế giới này.Bọn họ không dám gia tăng địch ý và sát niệm lên người Sở Hi Thanh, chỉ làloanh quanh ở trên tầng mây thứ sáu. Một mặt là cố gắng thao túng thiên quyđạo luật để trợ giúp Hoàng Thiên Viêm, liên thủ áp chế Sở Hi Thanh; một mặtlà đang cố gắng co rút thần ý, không để Sở Hi Thanh lợi dụng.Lực lượng của song phương đã bắt đầu lan tràn ra chung quanh.Phạm vi 300 quanh người Sở Hi Thanh đang liên tục nổ tung, cương phong vàđao khí sắc bén đang bắn phá bốn phía.Thiên quy đạo luật ở vùng thế giới này đã bị lực lượng của bọn họ vặn vẹokhông ra hình dạng gì, toàn bộ không gian đều nằm trong trạng thái tan vỡ.Cấm chế và trận pháp bên phía Đế Thần cung cũng đang bắt đầu vỡ nát!Gương mặt lạnh lùng của Hoàng Thiên Viêm cũng đã chuyển sang màu đỏthắm. Năm còn Đằng Xà trên người cũng đã rời khỏi thân thể Hoàng ThiênViêm.Chúng không chỉ thiêu đốt toàn thân, mà còn mở hai cánh, ánh mắt hung ác vàdữ tợn, dồn dập phát ra những tiếng gầm nặng nề.Lúc này, đám chiến tướng và đại thần sau lưng Hoàng Thiên Viêm đều biến sắcmặt.Cấm chế và trận pháp bên ngoài Đế Thần cung chỉ còn lại năm tầng cuối cùng,hơn nữa vẫn đang bị đao ý của Sở Hi Thanh nghiền ép.Theo những tầng cấm chế và trận pháp vỡ vụn, bọn họ cũng cảm nhận được đaoý sắc bén và bá đạo đến tột đỉnh của Sở Hi Thanh.Những người này đều nhìn về phía Hoàng Thiên Viêm, trong mắt không hẹn màcùng toát ra vẻ khâm phục.Cũng may là có vị Nam Thiên Đế này, bằng không bọn họ không thể đối khángchính diện với đao ý của Sở Hi Thanh.Nguyên thần của bọn họ sẽ bị đao ý của Sở Hi Thanh chém thành tro bụi trongmột cái chớp mắt.Lúc này, đại chủ tế của Hỏa Thần – Viêm Dung chợt gầm lên giận dữ: “Bệ hạcó lệnh, tất cả con dân dưới nhị phẩm đều ngủ ngay!”Trước là dưới tam phẩm, bây giờ là dưới nhị phẩm.Hắn biết tình hình của Hoàng Thiên Viêm vô cùng nguy hiểm, dưới áp lực nặngnề của đao ý kia, Hoàng Thiên Viêm đã không thể phát ra tiếng, vì vậy hắn phảilàm thay.Thật ra thì phương pháp ngủ say này cũng không có nhiều tác dụng lắm.Có mấy người vẫn không yên tâm, dù thế nào cũng không thể ngủ nổi; có mấyngười thì vừa ngủ đã mơ thấy cái tên Sở Hi Thanh đáng chết ngàn đao này; còncó người thì dứt khoát không nghe lệnh.Nhưng điều này ít nhiều gì cũng giảm bớt áp lực cho Hoàng Thiên Viêm.Sắc mặt căng thẳng của Hoàng Thiên Viêm cũng thả lỏng hơn một chút.Nhưng song quyền của hắn vẫn nắm chặt, cánh tay nổi gân xanh, viêm hỏatrong mắt đã biến mất, lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Hay cho một Vô Cực ĐaoQuân! Thần Ý Xúc Tử Đao này cũng rất bá đạo, không thẹn với danh xưng ‘vôđịch phàm giới’, để trẫm nhìn mà than thở! Đáng tiếc các hạ còn chưa tu hànhđến nơi đến chốn, muốn đánh vỡ Đế Thần cung thì quả thực là nằm mơ!”Đám đại thần và chiến tướng ở phía sau hắn nghe vậy thì chỉ yên lặng khôngnói gì.Vị bệ hạ này tuy khí thế bàng bạc, giọng nói báo đạo, thể hiện được uy nghiêmcủa Bất Chu sơn.Nhưng mà lời nói này rõ ràng là đang ở thế yếu chịu thua, đặt Bất Chu sơn ở vịtrí yếu.Nếu là trước kia, võ tu nhân tộc dám xúc phạm uy nghiêm của Bất Chu sơn,như vậy hoàng đình Bất Chu sơn nhất định sẽ không tiếc tất cả đều chém giết,sau đó ăn thịt, ăn xương.Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười: “Quả thực là không băng Huyết Nhai ĐaoQuân năm đó, vì vậy vẫn cần đối thủ để rèn luyện!”Ầm!Theo một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lại một tầng cấm chế ngoài ĐếThần cung vỡ vụn.Đám đại thần và võ tướng kia không khỏi tái xanh mặt.Lần này, Hoàng Thiên Viêm không gánh chịu đao ý một mình nữa, hắn chỉkiềm chế nguyên thần, cố thủ bản thân, để mọi người sau lưng chia sẻ áp lựcgiúp hắn.