Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2155: Thù dai (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng khi song phương giao thủ, Sở Mính mới biết mình sai rồi, sai một cáchthái quá.Chênh lệch giữa hai người bọn họ, quả thực là khiến Sở Mính tuyệt vọng.Tất cả ánh đao Dương viêm của nàng đều bị Tru Thiên Đao của Sở Hi Thanhtru diệt hết, ánh đao kia thậm chí còn truy đuổi căn nguyên, tru diệt tất cả thứ cóquan hệ ở chung quanh.Sở Mính hoàn toàn không có lực để đối kháng, thần ý của nàng, cơ thể củanàng, thậm chí ngay cả bảo đao nhất phẩm hạ trong tay nàng cũng đang bị trudiệt.Sở Hi Thanh thậm chí còn không thèm xuất đao, mà chỉ thấy thần ý ngưng tụthành đao cương.Hắn chủ yếu là nhằm vào Mặc Sĩ La Hầu, chỉ có một bộ phận nhỏ là quét vềphía Sở Mính.Nhưng mà chỉ như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi.Nội tâm Sở Mính mờ mịt, sau khi lên cấp nhất phẩm thì mình vẫn tự cao tự đại,hóa ra mình còn không đỡ nổi một đao của Sở Hi Thanh.Nàng nghĩ Sở Hi Thanh mạnh như vậy, bảo sao sau khi hắn hiện thân thì vẫnthong dong nhàn nhã, căn bản là không lo bọn họ bỏ chạy.Nhưng khi Sở Mính cho rằng Mặc Sĩ La Hầu chắc chắn phải chết, ngũ quan thấtkhiếu của Mặc Sĩ La Hầu chợt phun máu tươi.Trong cái nháy mắt này, hắn bạo phát khí huyết trong cơ thể, cưỡng ép phátđộng phát thuật của mình… Phi Thân Thác Tích!Mặc Sĩ La Hầu không chỉ giúp bản thân mình biến mất trước mắt Sở Hi Thanh,mà còn kéo Sở Mính trốn vào hư không, chỉ khoảnh khắc đã ra xa hơn ngàndặm.Nhưng mà độn pháp của Sở Hi Thanh lại siêu quần bạt tụy, hơn nữa còn có thânthể không kém võ tu nhất phẩm.Hắn cũng đuổi theo hai người trong hư không, dùng đao ý khóa chặt và khôngngừng truy kích.May mắn là lực lượng pháp thuật qua lại hư không nhanh và tiện hơn võ tu, SởHi Thanh cũng không nắm giữ loại lực lượng này.Pháp lực Mặc Sĩ La Hầu càng đốt càng mạnh, cuối cùng cũng thoát khỏi Sở HiThanh.Khi Sở Mính không cảm nhận được đao ý của Sở Hi Thanh nữa, thì mới thởphào một hơi.Vì Sở Hi Thanh khinh thường bất cẩn, bọn họ chung quy vẫn giữ được mộtmạng.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, giọng nói của Sở Hi Thanh lại truyền vào taicủa nàng: “Thú vị, hôm nay lại để ngươi thoát thân. Nhưng Sở Mính ngươi cóthể trốn đi đâu? Thành Vọng An? Tên cẩu hoàng đế kia không bảo vệ đượcngươi. Thiên hạ này tuy lớn, nhưng không có đất cho ngươi dung thân.”“Mẫu thân và huynh trưởng ngươi đã chết, bây giờ đến lượt ngươi. Trân quýđoạn thời gian cuối cùng này đi, nhiều nhất là ba tháng, ta nhất định sẽ tìm thấyngươi, lấy mạng của ngươi!”Nội tâm Sở Mính nhất thời chìm xuống đáy cốc, lục phủ ngũ tạng cũng lạnh lẽonhư băng.Nàng biết Sở Hi Thanh nói không sai.Võ đạo của Sở Hi Thanh đã đến trình độ này, lại không sợ quần công, khôngcần quan tâm chân nguyên.Nếu tên tạp chủng này nhất quyết muốn giết nàng, như vậy dù là kinh thành ĐạiNinh, thì cũng chưa chắc đã bảo vệ được nàng.Chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh rời khỏi hư không, trở thế giới bình thường.Hắn đứng trên một đỉnh núi, tựa cười mà như không cười nhìn phương hướngMặc Sĩ La Hầu và Sở Mính bỏ chạy.Chỉ một lát sau, một vệt kim quang bay đến, hạ xuống bên cạnh Sở Hi Thanh.Đó là Lục Loạn Ly, nàng điều đ*ng d*c Nhật thần chu lơ lửng giữa khôngtrung.“Xem ra ngươi đã làm xong?”Lục Loạn Ly đánh giá Sở Hi Thanh một phen, lại liếc mắt nhìn về phía nam, lậptức lắc đầu nói: “Ta thật sự không hiểu, ngươi trực tiếp giết nàng không đượcsao? Vì sao phải tốn công như vậy?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Đây là ‘nghi thức’ Nhai Tí của ta, trừngmắt tất báo, tất cả người sỉ nhục ta, người bắt nạt ta, người hại ta, đều phải trảlại gấp mười lần!”Cũng bởi vì nguyên chủ của bộ thân thể này thù dai, vẫn luôn oán hận và ghinhớ chuyện bị chôn sống kia.Ban đầu, khi Sở Hi Thanh mới chạy ra khỏi mộ, hắn thường xuyên mơ thấycảnh bị người nhấc vào quan tài, sau đó bị ác mộng làm bừng tỉnh.Đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ nỗi oán hận và lửa giận ở trong mơ, vẫn không thểquên.“Ngoài ra…”Sở Hi Thanh hơi dừng lại, khóe môi vểnh lên: “Ta cũng cảm thấy rất hứng thúvới một con sát thi cấp độ nhất phẩm thượng, lại nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đaovà còn có khả năng lên cấp.”“Sát thi?”Lục Loạn Ly sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi: “Ý của ngươi là, tên cẩuhoàng đế kia có thể sẽ luyện Sở Mính thành sát thi? Chuyện này không có khảnăng lắm, Sở Mính chính là cháu ngoại của hắn.”“Bằng không thì hắn trốn tránh cấm chế của Vô Tướng thần tông để học ThầnÝ Xúc Tử Đao kiểu gì?”Sắc mặt Sở Hi Thanh rất bình thản: “Hắn đã tàn sát hết tất cả huynh đệ củamình, ngay cả hoàng hậu và thái tử cũng bị hắn g**t ch*t, huống hồ là một đứacháu ngoại. Ta đoán tên cẩu hoàng đế này đã chuẩn bị xong nghĩa địa và quantài cho Sở Mính rồi, hắn sẽ dùng phương thức đau khổ nhất và không cam lòngnhất để giết nàng.”“Kiến Nguyên đế sẽ chôn sống nàng?”Lục Loạn Ly hơi suy nghĩ, cảm thấy khả năng này rất cao, ánh mắt nàng lóe lên:“Cụ thể là lúc nào? Hi Thanh ngươi có biện pháp khống chế Sở Mính sau khithi hóa không? Có bao nhiêu phần trăm?”Trong lòng Lục Loạn Ly không khỏi có mấy phần mong chờ.Chẳng trách thời gian qua Sở Hi Thanh không quan tâm đến Sở Mính, lần nàycòn cố tính để Sở Mính chạy thoát.Đây chính là ‘nghi thức’ Nhai Tí của hắn sao?Quả nhiên là trừng mắt tất báo!

Nhưng khi song phương giao thủ, Sở Mính mới biết mình sai rồi, sai một cách

thái quá.

Chênh lệch giữa hai người bọn họ, quả thực là khiến Sở Mính tuyệt vọng.

Tất cả ánh đao Dương viêm của nàng đều bị Tru Thiên Đao của Sở Hi Thanh

tru diệt hết, ánh đao kia thậm chí còn truy đuổi căn nguyên, tru diệt tất cả thứ có

quan hệ ở chung quanh.

Sở Mính hoàn toàn không có lực để đối kháng, thần ý của nàng, cơ thể của

nàng, thậm chí ngay cả bảo đao nhất phẩm hạ trong tay nàng cũng đang bị tru

diệt.

Sở Hi Thanh thậm chí còn không thèm xuất đao, mà chỉ thấy thần ý ngưng tụ

thành đao cương.

Hắn chủ yếu là nhằm vào Mặc Sĩ La Hầu, chỉ có một bộ phận nhỏ là quét về

phía Sở Mính.

Nhưng mà chỉ như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi.

Nội tâm Sở Mính mờ mịt, sau khi lên cấp nhất phẩm thì mình vẫn tự cao tự đại,

hóa ra mình còn không đỡ nổi một đao của Sở Hi Thanh.

Nàng nghĩ Sở Hi Thanh mạnh như vậy, bảo sao sau khi hắn hiện thân thì vẫn

thong dong nhàn nhã, căn bản là không lo bọn họ bỏ chạy.

Nhưng khi Sở Mính cho rằng Mặc Sĩ La Hầu chắc chắn phải chết, ngũ quan thất

khiếu của Mặc Sĩ La Hầu chợt phun máu tươi.

Trong cái nháy mắt này, hắn bạo phát khí huyết trong cơ thể, cưỡng ép phát

động phát thuật của mình… Phi Thân Thác Tích!

Mặc Sĩ La Hầu không chỉ giúp bản thân mình biến mất trước mắt Sở Hi Thanh,

mà còn kéo Sở Mính trốn vào hư không, chỉ khoảnh khắc đã ra xa hơn ngàn

dặm.

Nhưng mà độn pháp của Sở Hi Thanh lại siêu quần bạt tụy, hơn nữa còn có thân

thể không kém võ tu nhất phẩm.

Hắn cũng đuổi theo hai người trong hư không, dùng đao ý khóa chặt và không

ngừng truy kích.

May mắn là lực lượng pháp thuật qua lại hư không nhanh và tiện hơn võ tu, Sở

Hi Thanh cũng không nắm giữ loại lực lượng này.

Pháp lực Mặc Sĩ La Hầu càng đốt càng mạnh, cuối cùng cũng thoát khỏi Sở Hi

Thanh.

Khi Sở Mính không cảm nhận được đao ý của Sở Hi Thanh nữa, thì mới thở

phào một hơi.

Vì Sở Hi Thanh khinh thường bất cẩn, bọn họ chung quy vẫn giữ được một

mạng.

Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, giọng nói của Sở Hi Thanh lại truyền vào tai

của nàng: “Thú vị, hôm nay lại để ngươi thoát thân. Nhưng Sở Mính ngươi có

thể trốn đi đâu? Thành Vọng An? Tên cẩu hoàng đế kia không bảo vệ được

ngươi. Thiên hạ này tuy lớn, nhưng không có đất cho ngươi dung thân.”

“Mẫu thân và huynh trưởng ngươi đã chết, bây giờ đến lượt ngươi. Trân quý

đoạn thời gian cuối cùng này đi, nhiều nhất là ba tháng, ta nhất định sẽ tìm thấy

ngươi, lấy mạng của ngươi!”

Nội tâm Sở Mính nhất thời chìm xuống đáy cốc, lục phủ ngũ tạng cũng lạnh lẽo

như băng.

Nàng biết Sở Hi Thanh nói không sai.

Võ đạo của Sở Hi Thanh đã đến trình độ này, lại không sợ quần công, không

cần quan tâm chân nguyên.

Nếu tên tạp chủng này nhất quyết muốn giết nàng, như vậy dù là kinh thành Đại

Ninh, thì cũng chưa chắc đã bảo vệ được nàng.

Chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh rời khỏi hư không, trở thế giới bình thường.

Hắn đứng trên một đỉnh núi, tựa cười mà như không cười nhìn phương hướng

Mặc Sĩ La Hầu và Sở Mính bỏ chạy.

Chỉ một lát sau, một vệt kim quang bay đến, hạ xuống bên cạnh Sở Hi Thanh.

Đó là Lục Loạn Ly, nàng điều đ*ng d*c Nhật thần chu lơ lửng giữa không

trung.

“Xem ra ngươi đã làm xong?”

Lục Loạn Ly đánh giá Sở Hi Thanh một phen, lại liếc mắt nhìn về phía nam, lập

tức lắc đầu nói: “Ta thật sự không hiểu, ngươi trực tiếp giết nàng không được

sao? Vì sao phải tốn công như vậy?”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Đây là ‘nghi thức’ Nhai Tí của ta, trừng

mắt tất báo, tất cả người sỉ nhục ta, người bắt nạt ta, người hại ta, đều phải trả

lại gấp mười lần!”

Cũng bởi vì nguyên chủ của bộ thân thể này thù dai, vẫn luôn oán hận và ghi

nhớ chuyện bị chôn sống kia.

Ban đầu, khi Sở Hi Thanh mới chạy ra khỏi mộ, hắn thường xuyên mơ thấy

cảnh bị người nhấc vào quan tài, sau đó bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ nỗi oán hận và lửa giận ở trong mơ, vẫn không thể

quên.

“Ngoài ra…”

Sở Hi Thanh hơi dừng lại, khóe môi vểnh lên: “Ta cũng cảm thấy rất hứng thú

với một con sát thi cấp độ nhất phẩm thượng, lại nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đao

và còn có khả năng lên cấp.”

“Sát thi?”

Lục Loạn Ly sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi: “Ý của ngươi là, tên cẩu

hoàng đế kia có thể sẽ luyện Sở Mính thành sát thi? Chuyện này không có khả

năng lắm, Sở Mính chính là cháu ngoại của hắn.”

“Bằng không thì hắn trốn tránh cấm chế của Vô Tướng thần tông để học Thần

Ý Xúc Tử Đao kiểu gì?”

Sắc mặt Sở Hi Thanh rất bình thản: “Hắn đã tàn sát hết tất cả huynh đệ của

mình, ngay cả hoàng hậu và thái tử cũng bị hắn g**t ch*t, huống hồ là một đứa

cháu ngoại. Ta đoán tên cẩu hoàng đế này đã chuẩn bị xong nghĩa địa và quan

tài cho Sở Mính rồi, hắn sẽ dùng phương thức đau khổ nhất và không cam lòng

nhất để giết nàng.”

“Kiến Nguyên đế sẽ chôn sống nàng?”

Lục Loạn Ly hơi suy nghĩ, cảm thấy khả năng này rất cao, ánh mắt nàng lóe lên:

“Cụ thể là lúc nào? Hi Thanh ngươi có biện pháp khống chế Sở Mính sau khi

thi hóa không? Có bao nhiêu phần trăm?”

Trong lòng Lục Loạn Ly không khỏi có mấy phần mong chờ.

Chẳng trách thời gian qua Sở Hi Thanh không quan tâm đến Sở Mính, lần này

còn cố tính để Sở Mính chạy thoát.

Đây chính là ‘nghi thức’ Nhai Tí của hắn sao?

Quả nhiên là trừng mắt tất báo!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng khi song phương giao thủ, Sở Mính mới biết mình sai rồi, sai một cáchthái quá.Chênh lệch giữa hai người bọn họ, quả thực là khiến Sở Mính tuyệt vọng.Tất cả ánh đao Dương viêm của nàng đều bị Tru Thiên Đao của Sở Hi Thanhtru diệt hết, ánh đao kia thậm chí còn truy đuổi căn nguyên, tru diệt tất cả thứ cóquan hệ ở chung quanh.Sở Mính hoàn toàn không có lực để đối kháng, thần ý của nàng, cơ thể củanàng, thậm chí ngay cả bảo đao nhất phẩm hạ trong tay nàng cũng đang bị trudiệt.Sở Hi Thanh thậm chí còn không thèm xuất đao, mà chỉ thấy thần ý ngưng tụthành đao cương.Hắn chủ yếu là nhằm vào Mặc Sĩ La Hầu, chỉ có một bộ phận nhỏ là quét vềphía Sở Mính.Nhưng mà chỉ như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi.Nội tâm Sở Mính mờ mịt, sau khi lên cấp nhất phẩm thì mình vẫn tự cao tự đại,hóa ra mình còn không đỡ nổi một đao của Sở Hi Thanh.Nàng nghĩ Sở Hi Thanh mạnh như vậy, bảo sao sau khi hắn hiện thân thì vẫnthong dong nhàn nhã, căn bản là không lo bọn họ bỏ chạy.Nhưng khi Sở Mính cho rằng Mặc Sĩ La Hầu chắc chắn phải chết, ngũ quan thấtkhiếu của Mặc Sĩ La Hầu chợt phun máu tươi.Trong cái nháy mắt này, hắn bạo phát khí huyết trong cơ thể, cưỡng ép phátđộng phát thuật của mình… Phi Thân Thác Tích!Mặc Sĩ La Hầu không chỉ giúp bản thân mình biến mất trước mắt Sở Hi Thanh,mà còn kéo Sở Mính trốn vào hư không, chỉ khoảnh khắc đã ra xa hơn ngàndặm.Nhưng mà độn pháp của Sở Hi Thanh lại siêu quần bạt tụy, hơn nữa còn có thânthể không kém võ tu nhất phẩm.Hắn cũng đuổi theo hai người trong hư không, dùng đao ý khóa chặt và khôngngừng truy kích.May mắn là lực lượng pháp thuật qua lại hư không nhanh và tiện hơn võ tu, SởHi Thanh cũng không nắm giữ loại lực lượng này.Pháp lực Mặc Sĩ La Hầu càng đốt càng mạnh, cuối cùng cũng thoát khỏi Sở HiThanh.Khi Sở Mính không cảm nhận được đao ý của Sở Hi Thanh nữa, thì mới thởphào một hơi.Vì Sở Hi Thanh khinh thường bất cẩn, bọn họ chung quy vẫn giữ được mộtmạng.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, giọng nói của Sở Hi Thanh lại truyền vào taicủa nàng: “Thú vị, hôm nay lại để ngươi thoát thân. Nhưng Sở Mính ngươi cóthể trốn đi đâu? Thành Vọng An? Tên cẩu hoàng đế kia không bảo vệ đượcngươi. Thiên hạ này tuy lớn, nhưng không có đất cho ngươi dung thân.”“Mẫu thân và huynh trưởng ngươi đã chết, bây giờ đến lượt ngươi. Trân quýđoạn thời gian cuối cùng này đi, nhiều nhất là ba tháng, ta nhất định sẽ tìm thấyngươi, lấy mạng của ngươi!”Nội tâm Sở Mính nhất thời chìm xuống đáy cốc, lục phủ ngũ tạng cũng lạnh lẽonhư băng.Nàng biết Sở Hi Thanh nói không sai.Võ đạo của Sở Hi Thanh đã đến trình độ này, lại không sợ quần công, khôngcần quan tâm chân nguyên.Nếu tên tạp chủng này nhất quyết muốn giết nàng, như vậy dù là kinh thành ĐạiNinh, thì cũng chưa chắc đã bảo vệ được nàng.Chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh rời khỏi hư không, trở thế giới bình thường.Hắn đứng trên một đỉnh núi, tựa cười mà như không cười nhìn phương hướngMặc Sĩ La Hầu và Sở Mính bỏ chạy.Chỉ một lát sau, một vệt kim quang bay đến, hạ xuống bên cạnh Sở Hi Thanh.Đó là Lục Loạn Ly, nàng điều đ*ng d*c Nhật thần chu lơ lửng giữa khôngtrung.“Xem ra ngươi đã làm xong?”Lục Loạn Ly đánh giá Sở Hi Thanh một phen, lại liếc mắt nhìn về phía nam, lậptức lắc đầu nói: “Ta thật sự không hiểu, ngươi trực tiếp giết nàng không đượcsao? Vì sao phải tốn công như vậy?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Đây là ‘nghi thức’ Nhai Tí của ta, trừngmắt tất báo, tất cả người sỉ nhục ta, người bắt nạt ta, người hại ta, đều phải trảlại gấp mười lần!”Cũng bởi vì nguyên chủ của bộ thân thể này thù dai, vẫn luôn oán hận và ghinhớ chuyện bị chôn sống kia.Ban đầu, khi Sở Hi Thanh mới chạy ra khỏi mộ, hắn thường xuyên mơ thấycảnh bị người nhấc vào quan tài, sau đó bị ác mộng làm bừng tỉnh.Đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ nỗi oán hận và lửa giận ở trong mơ, vẫn không thểquên.“Ngoài ra…”Sở Hi Thanh hơi dừng lại, khóe môi vểnh lên: “Ta cũng cảm thấy rất hứng thúvới một con sát thi cấp độ nhất phẩm thượng, lại nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đaovà còn có khả năng lên cấp.”“Sát thi?”Lục Loạn Ly sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi: “Ý của ngươi là, tên cẩuhoàng đế kia có thể sẽ luyện Sở Mính thành sát thi? Chuyện này không có khảnăng lắm, Sở Mính chính là cháu ngoại của hắn.”“Bằng không thì hắn trốn tránh cấm chế của Vô Tướng thần tông để học ThầnÝ Xúc Tử Đao kiểu gì?”Sắc mặt Sở Hi Thanh rất bình thản: “Hắn đã tàn sát hết tất cả huynh đệ củamình, ngay cả hoàng hậu và thái tử cũng bị hắn g**t ch*t, huống hồ là một đứacháu ngoại. Ta đoán tên cẩu hoàng đế này đã chuẩn bị xong nghĩa địa và quantài cho Sở Mính rồi, hắn sẽ dùng phương thức đau khổ nhất và không cam lòngnhất để giết nàng.”“Kiến Nguyên đế sẽ chôn sống nàng?”Lục Loạn Ly hơi suy nghĩ, cảm thấy khả năng này rất cao, ánh mắt nàng lóe lên:“Cụ thể là lúc nào? Hi Thanh ngươi có biện pháp khống chế Sở Mính sau khithi hóa không? Có bao nhiêu phần trăm?”Trong lòng Lục Loạn Ly không khỏi có mấy phần mong chờ.Chẳng trách thời gian qua Sở Hi Thanh không quan tâm đến Sở Mính, lần nàycòn cố tính để Sở Mính chạy thoát.Đây chính là ‘nghi thức’ Nhai Tí của hắn sao?Quả nhiên là trừng mắt tất báo!

Chương 2155: Thù dai (4)