Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2158: Cuộc chiến hoàng cung (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiến Nguyên đế không tỏ ý kiến, hắn dùng ngón tay gõ gõ tay vịn, rơi vào suytư.Sờ Mính nhìn trộm sắc mặt Kiến Nguyên đế: “Lần này thần về kinh, một mặt làvì tạm thời né tránh mũi nhọn của hắn, một mặt là muốn tiến thêm một bướctrên võ đạo.”“Bệ hạ, bây giờ tu vị của thần đã vượt qua hắn, chỉ thua ở huyết mạch và thiênquy. Nhưng thần đã học được Thần Ý Đao Tâm, không sợ hãi Thần Ý Xúc TửĐao của hắn, chỉ cần có đủ Cửu Khiếu Minh Tâm Đan và Huyền Nguyên DiệuNgộ Đan, thần có lòng tin trong vòng một năm, đạt đến mức độ có thể đốikháng với hắn.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì buồn cười: “Ngươi đứa nhỏ này, Cửu Khiếu MinhTâm Đan và Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan là loại thần đan đẳng cấp nào chứ?Ngươi tưởng đó là kẹo sao? Hay là cho rằng tài nguyên trong tay trẫm là vôcùng vô tận? Cũng không có bao nhiêu Đan sư có thể luyện chế đan dượcnày…”Kiến Nguyên đế còn chưa nói hết, hắn bỗng nhiên biến sắc mặt.Hắn cảm ứng được một luồng ý niệm cực kỳ kh*ng b* đang quét ngang toànthành!Đối phương trắng trợn không kiêng kỳ, chỉ chớp mắt đã càn quét toàn bộ hoàngcung, sau đó liền chạm đến bên ngoài ‘Duyên Anh điện’.“To gan!”Kiến Nguyên đế lập tức ngưng tụ Thiên Tử kiếm ý, đồng thời k*ch th*ch ThậpNhị Long Thần Thiên Thủ, làm cho 12 con Xích Long giương nanh múa vuốt,bắt đầu chống lại ý niệm kh*ng b* kia.Theo một tiếng nổ vang vọng, toàn bộ đá cẩm thạch bên ngoài cung điện bịđánh nát bấy, vô số bụi mù tung bay.Con ngươi Kiến Nguyên đế chợt co rút lại, lập tức hiện lên vẻ không dám tin vànổi giận: “Sở Hi Thanh?”Cái thằng nhãi ranh này quả thực là càn rỡ!Hắn thế mà lại dám giết đến thành Vọng An, không coi uy nghiêm triều đình ragì, cũng không coi đại nội ra gì, lại dám dùng thần niệm quét qua hoàng cung!Thời điểm này, vô số tướng sĩ cấm quân và cao thủ đại nội cũng cảm thấy kinhhãi.“Kẻ nào?”“Quả thực là làm càn!”“Đao ý thật mạnh! Chẳng lẽ là Sở Hi Thanh?”“Hắn lại đến thành Vọng An?”“Càn rỡ! Thật sự là càn rỡ!”“Không đúng, mọi người mau kiềm chế nguyên thần, tên nghịch tặc kia cố ý,hắn muốn thu thập địch ý và sát niệm của chúng ta!”“Truyền lệnh cho chư quân, mau chóng tản binh mã, không được tụ tập mộtchỗ!”Khi tất cả mọi người trong thành đang kinh hãi không thôi, giọng nói của Sở HiThanh đã truyền vào trong ‘Duyên Anh điện’, truyền vào tai mấy người KiếnNguyên đế.Trong lời nói của hắn còn có ý cười: “Tìm thấy ngươi rồi!”Theo một câu nói này, Sở Hi Thanh lại chém một đao cương có dung hợp thần ývô biên vào trong cung điện.Từng tầng cấm chế và trận pháp nổ tung, bọn chúng có vẻ yếu ớt không chịunổi khi đối mặt với đao cương của Sở Hi Thanh.Đao cương ngàn trượng kia thế như chẻ tre, chỉ chớp mắt đã đến trước ‘DuyênAnh điện’.Mặt Kiến Nguyên đế âm trầm như nước, mười hai đầu Xích Long quanh ngườibắt đầu gào thét.Hắn hừ nhẹ một tiếng, mặt đầy khinh thường: “Chỉ là nghịch tặc, lại dám phạmoai của thiên tử!”Lập tức có vô số long khí màu vàng bắt đầu ngưng tụ thành kiếm ở trước‘Duyên Anh điện’.Theo cương lực va chạm, một làn sóng khí mang tính chất hủy diệt và vô sốcương phong vỡ vụn bắn phá bốn hóa, quét sạch tất cả kiến trúc ở chung quanh.Sàn nhà kiên cố trong cung điện cũng đột nhiên rạn nứt, vô số vết rách nhưmạng nhện khuếch tán ra bốn phía, chỉ chớp mắt đã lan tràn toàn bộ hoàngcung.“Thống Thiên, Nhiếp Thiên, Ngự Thiên và Chấp Thiên đúng không? Ta cũngbiết!”Bên ngoài hoàng cung, Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn giơ tay vồ một cái,long khí quanh người Kiến Nguyên đế lại bị hắn kéo xuống một phần ba.Bốn loại lực lượng thiên quy này, là bản chất của Thiên Tử Kiếm!Sở Hi Thanh tuy không bỏ công sức vào phương diện này, nhưng hắn mớingưng tụ huyết mạch Hỗn Độn Chân Nguyên, có thể tinh luyện ra bốn loại lựclượng thiên quy này từ trong hỗn độn của bản thân.Đặc biệt là sau một tháng ở Lê Sơn, Hỗn Độn Chân Nguyên của hắn đã lên cấp8.Hơn nữa năng lực đã được tiến hóa trên diện rộng, chẳng những có thể tinhluyện ra hai loại thiên quy dưới cấp 18 sinh ra ở hỗn độn, mà còn có thể tăngmột tầng của tất cả thiên quy võ ý dưới cấp 23.Mà ‘Tinh Thần quyền ấn’ của Sở Hi Thanh lại có Thống Thiên và Nhiếp Thiên.Ầm!Theo 12 con Xích Long xuất hiện sau lưng Sở Hi Thanh, đao cương và đao ýcủa hắn cũng tăng lên, thế mà lại đánh cho tòa ‘Duyên Anh điện’ kia lún xuốngnửa thước!Lúc này, tuy rằng có rất nhiều cao thủ nhất phẩm nhị phẩm của triều đình xuấthiện ở chung quanh hắn, nhưng tất cả đều là sắc mặt trắng bệch, không ai dámđến gần, thậm chí còn không dám ra khỏi đại trận phòng ngự của hoàng cung.Không phải bọn họ không muốn đuổi Sở Hi Thanh, cũng không phải khôngmuốn vây giết Sở Hi Thanh.Mà là đã có hai tên cao thủ nhị phẩm làm gương ở phía trước.Hai người này lao ra khỏi hoàng cung, nhưng khoảnh khắc bọn họ bước rangoài, liền bị đao ý của Sở Hi Thanh ép thành sương máu! 

Kiến Nguyên đế không tỏ ý kiến, hắn dùng ngón tay gõ gõ tay vịn, rơi vào suy

tư.

Sờ Mính nhìn trộm sắc mặt Kiến Nguyên đế: “Lần này thần về kinh, một mặt là

vì tạm thời né tránh mũi nhọn của hắn, một mặt là muốn tiến thêm một bước

trên võ đạo.”

“Bệ hạ, bây giờ tu vị của thần đã vượt qua hắn, chỉ thua ở huyết mạch và thiên

quy. Nhưng thần đã học được Thần Ý Đao Tâm, không sợ hãi Thần Ý Xúc Tử

Đao của hắn, chỉ cần có đủ Cửu Khiếu Minh Tâm Đan và Huyền Nguyên Diệu

Ngộ Đan, thần có lòng tin trong vòng một năm, đạt đến mức độ có thể đối

kháng với hắn.”

Kiến Nguyên đế nghe vậy thì buồn cười: “Ngươi đứa nhỏ này, Cửu Khiếu Minh

Tâm Đan và Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan là loại thần đan đẳng cấp nào chứ?

Ngươi tưởng đó là kẹo sao? Hay là cho rằng tài nguyên trong tay trẫm là vô

cùng vô tận? Cũng không có bao nhiêu Đan sư có thể luyện chế đan dược

này…”

Kiến Nguyên đế còn chưa nói hết, hắn bỗng nhiên biến sắc mặt.

Hắn cảm ứng được một luồng ý niệm cực kỳ kh*ng b* đang quét ngang toàn

thành!

Đối phương trắng trợn không kiêng kỳ, chỉ chớp mắt đã càn quét toàn bộ hoàng

cung, sau đó liền chạm đến bên ngoài ‘Duyên Anh điện’.

“To gan!”

Kiến Nguyên đế lập tức ngưng tụ Thiên Tử kiếm ý, đồng thời k*ch th*ch Thập

Nhị Long Thần Thiên Thủ, làm cho 12 con Xích Long giương nanh múa vuốt,

bắt đầu chống lại ý niệm kh*ng b* kia.

Theo một tiếng nổ vang vọng, toàn bộ đá cẩm thạch bên ngoài cung điện bị

đánh nát bấy, vô số bụi mù tung bay.

Con ngươi Kiến Nguyên đế chợt co rút lại, lập tức hiện lên vẻ không dám tin và

nổi giận: “Sở Hi Thanh?”

Cái thằng nhãi ranh này quả thực là càn rỡ!

Hắn thế mà lại dám giết đến thành Vọng An, không coi uy nghiêm triều đình ra

gì, cũng không coi đại nội ra gì, lại dám dùng thần niệm quét qua hoàng cung!

Thời điểm này, vô số tướng sĩ cấm quân và cao thủ đại nội cũng cảm thấy kinh

hãi.

“Kẻ nào?”

“Quả thực là làm càn!”

“Đao ý thật mạnh! Chẳng lẽ là Sở Hi Thanh?”

“Hắn lại đến thành Vọng An?”

“Càn rỡ! Thật sự là càn rỡ!”

“Không đúng, mọi người mau kiềm chế nguyên thần, tên nghịch tặc kia cố ý,

hắn muốn thu thập địch ý và sát niệm của chúng ta!”

“Truyền lệnh cho chư quân, mau chóng tản binh mã, không được tụ tập một

chỗ!”

Khi tất cả mọi người trong thành đang kinh hãi không thôi, giọng nói của Sở Hi

Thanh đã truyền vào trong ‘Duyên Anh điện’, truyền vào tai mấy người Kiến

Nguyên đế.

Trong lời nói của hắn còn có ý cười: “Tìm thấy ngươi rồi!”

Theo một câu nói này, Sở Hi Thanh lại chém một đao cương có dung hợp thần ý

vô biên vào trong cung điện.

Từng tầng cấm chế và trận pháp nổ tung, bọn chúng có vẻ yếu ớt không chịu

nổi khi đối mặt với đao cương của Sở Hi Thanh.

Đao cương ngàn trượng kia thế như chẻ tre, chỉ chớp mắt đã đến trước ‘Duyên

Anh điện’.

Mặt Kiến Nguyên đế âm trầm như nước, mười hai đầu Xích Long quanh người

bắt đầu gào thét.

Hắn hừ nhẹ một tiếng, mặt đầy khinh thường: “Chỉ là nghịch tặc, lại dám phạm

oai của thiên tử!”

Lập tức có vô số long khí màu vàng bắt đầu ngưng tụ thành kiếm ở trước

‘Duyên Anh điện’.

Theo cương lực va chạm, một làn sóng khí mang tính chất hủy diệt và vô số

cương phong vỡ vụn bắn phá bốn hóa, quét sạch tất cả kiến trúc ở chung quanh.

Sàn nhà kiên cố trong cung điện cũng đột nhiên rạn nứt, vô số vết rách như

mạng nhện khuếch tán ra bốn phía, chỉ chớp mắt đã lan tràn toàn bộ hoàng

cung.

“Thống Thiên, Nhiếp Thiên, Ngự Thiên và Chấp Thiên đúng không? Ta cũng

biết!”

Bên ngoài hoàng cung, Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn giơ tay vồ một cái,

long khí quanh người Kiến Nguyên đế lại bị hắn kéo xuống một phần ba.

Bốn loại lực lượng thiên quy này, là bản chất của Thiên Tử Kiếm!

Sở Hi Thanh tuy không bỏ công sức vào phương diện này, nhưng hắn mới

ngưng tụ huyết mạch Hỗn Độn Chân Nguyên, có thể tinh luyện ra bốn loại lực

lượng thiên quy này từ trong hỗn độn của bản thân.

Đặc biệt là sau một tháng ở Lê Sơn, Hỗn Độn Chân Nguyên của hắn đã lên cấp

8.

Hơn nữa năng lực đã được tiến hóa trên diện rộng, chẳng những có thể tinh

luyện ra hai loại thiên quy dưới cấp 18 sinh ra ở hỗn độn, mà còn có thể tăng

một tầng của tất cả thiên quy võ ý dưới cấp 23.

Mà ‘Tinh Thần quyền ấn’ của Sở Hi Thanh lại có Thống Thiên và Nhiếp Thiên.

Ầm!

Theo 12 con Xích Long xuất hiện sau lưng Sở Hi Thanh, đao cương và đao ý

của hắn cũng tăng lên, thế mà lại đánh cho tòa ‘Duyên Anh điện’ kia lún xuống

nửa thước!

Lúc này, tuy rằng có rất nhiều cao thủ nhất phẩm nhị phẩm của triều đình xuất

hiện ở chung quanh hắn, nhưng tất cả đều là sắc mặt trắng bệch, không ai dám

đến gần, thậm chí còn không dám ra khỏi đại trận phòng ngự của hoàng cung.

Không phải bọn họ không muốn đuổi Sở Hi Thanh, cũng không phải không

muốn vây giết Sở Hi Thanh.

Mà là đã có hai tên cao thủ nhị phẩm làm gương ở phía trước.

Hai người này lao ra khỏi hoàng cung, nhưng khoảnh khắc bọn họ bước ra

ngoài, liền bị đao ý của Sở Hi Thanh ép thành sương máu! 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiến Nguyên đế không tỏ ý kiến, hắn dùng ngón tay gõ gõ tay vịn, rơi vào suytư.Sờ Mính nhìn trộm sắc mặt Kiến Nguyên đế: “Lần này thần về kinh, một mặt làvì tạm thời né tránh mũi nhọn của hắn, một mặt là muốn tiến thêm một bướctrên võ đạo.”“Bệ hạ, bây giờ tu vị của thần đã vượt qua hắn, chỉ thua ở huyết mạch và thiênquy. Nhưng thần đã học được Thần Ý Đao Tâm, không sợ hãi Thần Ý Xúc TửĐao của hắn, chỉ cần có đủ Cửu Khiếu Minh Tâm Đan và Huyền Nguyên DiệuNgộ Đan, thần có lòng tin trong vòng một năm, đạt đến mức độ có thể đốikháng với hắn.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì buồn cười: “Ngươi đứa nhỏ này, Cửu Khiếu MinhTâm Đan và Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan là loại thần đan đẳng cấp nào chứ?Ngươi tưởng đó là kẹo sao? Hay là cho rằng tài nguyên trong tay trẫm là vôcùng vô tận? Cũng không có bao nhiêu Đan sư có thể luyện chế đan dượcnày…”Kiến Nguyên đế còn chưa nói hết, hắn bỗng nhiên biến sắc mặt.Hắn cảm ứng được một luồng ý niệm cực kỳ kh*ng b* đang quét ngang toànthành!Đối phương trắng trợn không kiêng kỳ, chỉ chớp mắt đã càn quét toàn bộ hoàngcung, sau đó liền chạm đến bên ngoài ‘Duyên Anh điện’.“To gan!”Kiến Nguyên đế lập tức ngưng tụ Thiên Tử kiếm ý, đồng thời k*ch th*ch ThậpNhị Long Thần Thiên Thủ, làm cho 12 con Xích Long giương nanh múa vuốt,bắt đầu chống lại ý niệm kh*ng b* kia.Theo một tiếng nổ vang vọng, toàn bộ đá cẩm thạch bên ngoài cung điện bịđánh nát bấy, vô số bụi mù tung bay.Con ngươi Kiến Nguyên đế chợt co rút lại, lập tức hiện lên vẻ không dám tin vànổi giận: “Sở Hi Thanh?”Cái thằng nhãi ranh này quả thực là càn rỡ!Hắn thế mà lại dám giết đến thành Vọng An, không coi uy nghiêm triều đình ragì, cũng không coi đại nội ra gì, lại dám dùng thần niệm quét qua hoàng cung!Thời điểm này, vô số tướng sĩ cấm quân và cao thủ đại nội cũng cảm thấy kinhhãi.“Kẻ nào?”“Quả thực là làm càn!”“Đao ý thật mạnh! Chẳng lẽ là Sở Hi Thanh?”“Hắn lại đến thành Vọng An?”“Càn rỡ! Thật sự là càn rỡ!”“Không đúng, mọi người mau kiềm chế nguyên thần, tên nghịch tặc kia cố ý,hắn muốn thu thập địch ý và sát niệm của chúng ta!”“Truyền lệnh cho chư quân, mau chóng tản binh mã, không được tụ tập mộtchỗ!”Khi tất cả mọi người trong thành đang kinh hãi không thôi, giọng nói của Sở HiThanh đã truyền vào trong ‘Duyên Anh điện’, truyền vào tai mấy người KiếnNguyên đế.Trong lời nói của hắn còn có ý cười: “Tìm thấy ngươi rồi!”Theo một câu nói này, Sở Hi Thanh lại chém một đao cương có dung hợp thần ývô biên vào trong cung điện.Từng tầng cấm chế và trận pháp nổ tung, bọn chúng có vẻ yếu ớt không chịunổi khi đối mặt với đao cương của Sở Hi Thanh.Đao cương ngàn trượng kia thế như chẻ tre, chỉ chớp mắt đã đến trước ‘DuyênAnh điện’.Mặt Kiến Nguyên đế âm trầm như nước, mười hai đầu Xích Long quanh ngườibắt đầu gào thét.Hắn hừ nhẹ một tiếng, mặt đầy khinh thường: “Chỉ là nghịch tặc, lại dám phạmoai của thiên tử!”Lập tức có vô số long khí màu vàng bắt đầu ngưng tụ thành kiếm ở trước‘Duyên Anh điện’.Theo cương lực va chạm, một làn sóng khí mang tính chất hủy diệt và vô sốcương phong vỡ vụn bắn phá bốn hóa, quét sạch tất cả kiến trúc ở chung quanh.Sàn nhà kiên cố trong cung điện cũng đột nhiên rạn nứt, vô số vết rách nhưmạng nhện khuếch tán ra bốn phía, chỉ chớp mắt đã lan tràn toàn bộ hoàngcung.“Thống Thiên, Nhiếp Thiên, Ngự Thiên và Chấp Thiên đúng không? Ta cũngbiết!”Bên ngoài hoàng cung, Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn giơ tay vồ một cái,long khí quanh người Kiến Nguyên đế lại bị hắn kéo xuống một phần ba.Bốn loại lực lượng thiên quy này, là bản chất của Thiên Tử Kiếm!Sở Hi Thanh tuy không bỏ công sức vào phương diện này, nhưng hắn mớingưng tụ huyết mạch Hỗn Độn Chân Nguyên, có thể tinh luyện ra bốn loại lựclượng thiên quy này từ trong hỗn độn của bản thân.Đặc biệt là sau một tháng ở Lê Sơn, Hỗn Độn Chân Nguyên của hắn đã lên cấp8.Hơn nữa năng lực đã được tiến hóa trên diện rộng, chẳng những có thể tinhluyện ra hai loại thiên quy dưới cấp 18 sinh ra ở hỗn độn, mà còn có thể tăngmột tầng của tất cả thiên quy võ ý dưới cấp 23.Mà ‘Tinh Thần quyền ấn’ của Sở Hi Thanh lại có Thống Thiên và Nhiếp Thiên.Ầm!Theo 12 con Xích Long xuất hiện sau lưng Sở Hi Thanh, đao cương và đao ýcủa hắn cũng tăng lên, thế mà lại đánh cho tòa ‘Duyên Anh điện’ kia lún xuốngnửa thước!Lúc này, tuy rằng có rất nhiều cao thủ nhất phẩm nhị phẩm của triều đình xuấthiện ở chung quanh hắn, nhưng tất cả đều là sắc mặt trắng bệch, không ai dámđến gần, thậm chí còn không dám ra khỏi đại trận phòng ngự của hoàng cung.Không phải bọn họ không muốn đuổi Sở Hi Thanh, cũng không phải khôngmuốn vây giết Sở Hi Thanh.Mà là đã có hai tên cao thủ nhị phẩm làm gương ở phía trước.Hai người này lao ra khỏi hoàng cung, nhưng khoảnh khắc bọn họ bước rangoài, liền bị đao ý của Sở Hi Thanh ép thành sương máu! 

Chương 2158: Cuộc chiến hoàng cung (3)