Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2181: Lăng Bá Võ Vương (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cô gái áo trắng không để ý đến đám người còn lại.Ánh mắt nàng bình tĩnh nhìn Kiến Nguyên đế và cả hai con thần cầm phía sauhắn.“Bệ hạ quả nhiên đã hoàn thành âm dương một thể!’Nàng gần như gằn giọng nói bốn chữ cuối cùng, trong mắt đã lộ ra sát cơ lạnhlẽo: “Ta cho rằng sau trận chiến Thương Châu, bệ hạ đã nhận được một bài học.âm Dương hợp nhất là cấm kỵ của các thần, chạm vào thì phải chết! Tại sao bệhạ lại không có lý trí như vậy?”Kiến Nguyên đế nở nụ cười tiêu sái, hắn phất ống tay áo một cái, nhẹ nhàngnhìn nhau với cô gái áo trắng: “Nếu như trẫm không đoán sai, thần thượngchính là vị Thanh Tịnh chi chủ kia?”Trong lòng hắn không khỏi cảm khái.Hai mươi năm trước, hắn há có thể nghĩ đến tu vị của mình cũng có thể bướcvào Gần Thần, có tư cách đối kháng với thần linh.Hai mươi năm nay, hắn trải qua rất nhiều chuyện, phải trả giá rất nhiều, nhưngchung quy vẫn có thể đi đến nước này.Thần Tịnh Ly thì lại thản nhiên như không, không hề có ý trả lời.Nhưng bầu trời phía trên lại từ từ ảm đạm xuống.Đây rõ ràng đang là lúc giữa trưa, mặt trời ban trưa mà phạm vi ngàn dặmquanh đây lại tối tăm như đêm.Cùng lúc đó, hàng ngàn hàng vạn ánh sao hiện ra trên bầu trời đêm.Một đoàn ánh sao rơi xuống, chiếu thẳng vào người Kiến Nguyên đế.Kiến Nguyên đế ban đầu còn không để ý lắm, nhưng chỉ giây lát sau, sắc mặtcủa hắn đã trắng bệch.Mỗi một ánh sao chiếu xuống, đều làm cho nguyên thần của Kiến Nguyên đếphải chịu áp lực nặng nề.Hàng ngàn hàng vạn ánh sao hội tụ lại với nhau, Kiến Nguyên đế cảm giác nhưmấy chục ngọn núi đang đặt trên đỉnh đầu mình.Nguồn sức mạnh lớn lao này còn vượt qua Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở HiThanh gấp trăm lần.Khí huyết toàn thân Kiến Nguyên đế gần như rơi vào đình trệ, xương cốt toànthân cũng bắt đầu kêu răng rắc.“Ngươi không biết ngươi đang làm chuyện ngu xuẩn gì đâu.”Thần Tịnh Ly chắp tay sau lưng, thần thái ngạo mạo: “Nể tình bệ hạ ngươi hồđồ ngu ngốc, có thể là bị kẻ gian đầu độc. Chỉ cần ngươi phế bỏ lực lượng cựcâm trên người, ta và chư thần có thể tha thứ cho ngươi tội bất kính.”Trong ánh mắt nàng ngậm lấy khinh bỉ và bễ nghễ.Vị Nhân hoàng đương đại này, quả thực là nhỏ yếu hơn nàng tưởng tượng rấtnhiều.Hắn đích thực là đã âm dương một thể, đã có lực lượng cấp độ Gần Thần,nhưng cũng đã mất căn cơ để đối kháng với các thần.Thiên Tử Kiếm của người này đã không thể tụ hợp chiến ý của nhân tộc, khôngthể thống nhất ý chí của nhân tộc để chống lại chư thần.Có người nói vị hoàng đế này là anh chủ hiếm thấy trong mấy ngàn năm quacủa nhân tộc Thần Châu, không ngờ vị này lại làm lòng người như vậy.Thần Tịnh Ly không khỏi sinh ra vài phần mất kiên nhẫn.Dưới cái nhìn của nàng, Kiến Nguyên đế này căn bản là không đáng lo.Tất cả những gì kẻ này có bây giờ, đều là lâu đài trên cát, muốn đẩy ngã làchuyện dễ như trở bàn tay.Sở Hi Thanh kia mới là phiền phức lớn.Một khi hắn trở thành Thánh Giả của thiên quy Như Ý, nói không chừng tươnglai còn trở thành một Táng Thiên khác.Nhưng mà Thần Tịnh Ly lại không thể làm trái ý các vị Tổ thần và đế quân ởtrên vòm trời kia.Trong mắt các thần, đề phòng Đế Oa thoát khỏi phong ấn, ép Táng Thiên nhậpma mới là chuyện quan trọng nhất.Chỉ có Kim Thần – Bạch Chúc nóng lòng thu hồi cánh tay cho Thất Sát TinhQuân mới ủng hộ nàng.Nhưng mà thần linh hệ Tây Phương Đại Đế tuy rằng mạnh mẽ, nhưng chungquy vẫn không thể đi ngược với ý muốn của chúng thần.Cơ mặt Kiến Nguyên đế giật giật, chỉ cảm thấy toàn thân sắp không chịu nổi.Khi hắn sắp sụp đổ, sắp ngã quỵ trên đất, thì quốc sư Vũ Côn Luân bỗng nhiênlắc mình xuất hiện trước người hắn, gánh chịu đại đa số ánh sao thay cho KiếnNguyên đế.Đầu của Vũ Côn Luân đã hóa thành đầu rồng, đầu rồng của hắn nhấc cao, kiêungạo và căm tức nhìn Thần Tịnh Ly.“Chúng thần?”Vũ Côn Luân cười gằn mọt tiếng, ánh mắt thâm sâu: “Bệ hạ nhà ta cô đọng cựcâm cực dương, chính là phụng ý chỉ của các thần.”Lúc này, tuy rằng có hàng ngàn hàng vạn ánh sao chiếu xuống.Nhưng cũng có một số ngôi sao thản nhiên như không ở giữa tinh không.Ví như như mặt trời, mặt trăng, như Phá Quân, như Huỳnh Hoặc, như Kế Đô,như Thiên Khi…Ánh mắt Thần Tịnh Ly hơi co lại, bắt đầu quét mắt nhìn chung quanh.Trong rất nhiều người ở đây, nàng chỉ coi trọng con Chập Long này và ChiếuThế Ma Đăng - Tông Thần Hóa kia.Trên người kẻ này có khí tức của Đại Nhật Kim Ô, khiến cho nàng cảm thấy sâukhông lường được.Nếu như nàng không đoán sai, Tông Thần Hóa này quá nửa là con cờ củaDương Thần – Thái Hạo, thực lực cko chỉ là Gần Thần.Thần Tịnh Ly khẽ mỉm cười, thu hồi thần lực mênh mông: “Bệ hạ! Có lẽ cácthần sẽ có lúc ý kiến không hợp nhau, nhưng mà mâu thuẫn trong chúng thần,tuyệt đối không phải là không thể điều hòa.”“Không biết bệ hạ có nghĩ đến, tu vị và thành tựu bây giờ của ngươi thật ra đềunằm trong tay con Chập Long này và các thần. Ngươi nhìn như chấp chưởngmột quốc gia, phía dưới có ngàn tỷ con dân, vô cùng tôn quý, nhưng thực ra chỉlà một con rối bị các thần linh đùa giỡn trong lòng bàn tay.”“Chờ một ngày nào đó, bọn họ đạt thành mục đích của mình, một quân cờ nhưbệ hạ sẽ có kết cục thế nào?”“Ngươi làm các thần tức giận, có tội với trời… Ngươi làm thế nào để bảo vệgiang sơn Đại Ninh của ngươi, tương lai ngươi muốn sống cũng không phảichuyện dễ …”

Cô gái áo trắng không để ý đến đám người còn lại.

Ánh mắt nàng bình tĩnh nhìn Kiến Nguyên đế và cả hai con thần cầm phía sau

hắn.

“Bệ hạ quả nhiên đã hoàn thành âm dương một thể!’

Nàng gần như gằn giọng nói bốn chữ cuối cùng, trong mắt đã lộ ra sát cơ lạnh

lẽo: “Ta cho rằng sau trận chiến Thương Châu, bệ hạ đã nhận được một bài học.

âm Dương hợp nhất là cấm kỵ của các thần, chạm vào thì phải chết! Tại sao bệ

hạ lại không có lý trí như vậy?”

Kiến Nguyên đế nở nụ cười tiêu sái, hắn phất ống tay áo một cái, nhẹ nhàng

nhìn nhau với cô gái áo trắng: “Nếu như trẫm không đoán sai, thần thượng

chính là vị Thanh Tịnh chi chủ kia?”

Trong lòng hắn không khỏi cảm khái.

Hai mươi năm trước, hắn há có thể nghĩ đến tu vị của mình cũng có thể bước

vào Gần Thần, có tư cách đối kháng với thần linh.

Hai mươi năm nay, hắn trải qua rất nhiều chuyện, phải trả giá rất nhiều, nhưng

chung quy vẫn có thể đi đến nước này.

Thần Tịnh Ly thì lại thản nhiên như không, không hề có ý trả lời.

Nhưng bầu trời phía trên lại từ từ ảm đạm xuống.

Đây rõ ràng đang là lúc giữa trưa, mặt trời ban trưa mà phạm vi ngàn dặm

quanh đây lại tối tăm như đêm.

Cùng lúc đó, hàng ngàn hàng vạn ánh sao hiện ra trên bầu trời đêm.

Một đoàn ánh sao rơi xuống, chiếu thẳng vào người Kiến Nguyên đế.

Kiến Nguyên đế ban đầu còn không để ý lắm, nhưng chỉ giây lát sau, sắc mặt

của hắn đã trắng bệch.

Mỗi một ánh sao chiếu xuống, đều làm cho nguyên thần của Kiến Nguyên đế

phải chịu áp lực nặng nề.

Hàng ngàn hàng vạn ánh sao hội tụ lại với nhau, Kiến Nguyên đế cảm giác như

mấy chục ngọn núi đang đặt trên đỉnh đầu mình.

Nguồn sức mạnh lớn lao này còn vượt qua Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi

Thanh gấp trăm lần.

Khí huyết toàn thân Kiến Nguyên đế gần như rơi vào đình trệ, xương cốt toàn

thân cũng bắt đầu kêu răng rắc.

“Ngươi không biết ngươi đang làm chuyện ngu xuẩn gì đâu.”

Thần Tịnh Ly chắp tay sau lưng, thần thái ngạo mạo: “Nể tình bệ hạ ngươi hồ

đồ ngu ngốc, có thể là bị kẻ gian đầu độc. Chỉ cần ngươi phế bỏ lực lượng cực

âm trên người, ta và chư thần có thể tha thứ cho ngươi tội bất kính.”

Trong ánh mắt nàng ngậm lấy khinh bỉ và bễ nghễ.

Vị Nhân hoàng đương đại này, quả thực là nhỏ yếu hơn nàng tưởng tượng rất

nhiều.

Hắn đích thực là đã âm dương một thể, đã có lực lượng cấp độ Gần Thần,

nhưng cũng đã mất căn cơ để đối kháng với các thần.

Thiên Tử Kiếm của người này đã không thể tụ hợp chiến ý của nhân tộc, không

thể thống nhất ý chí của nhân tộc để chống lại chư thần.

Có người nói vị hoàng đế này là anh chủ hiếm thấy trong mấy ngàn năm qua

của nhân tộc Thần Châu, không ngờ vị này lại làm lòng người như vậy.

Thần Tịnh Ly không khỏi sinh ra vài phần mất kiên nhẫn.

Dưới cái nhìn của nàng, Kiến Nguyên đế này căn bản là không đáng lo.

Tất cả những gì kẻ này có bây giờ, đều là lâu đài trên cát, muốn đẩy ngã là

chuyện dễ như trở bàn tay.

Sở Hi Thanh kia mới là phiền phức lớn.

Một khi hắn trở thành Thánh Giả của thiên quy Như Ý, nói không chừng tương

lai còn trở thành một Táng Thiên khác.

Nhưng mà Thần Tịnh Ly lại không thể làm trái ý các vị Tổ thần và đế quân ở

trên vòm trời kia.

Trong mắt các thần, đề phòng Đế Oa thoát khỏi phong ấn, ép Táng Thiên nhập

ma mới là chuyện quan trọng nhất.

Chỉ có Kim Thần – Bạch Chúc nóng lòng thu hồi cánh tay cho Thất Sát Tinh

Quân mới ủng hộ nàng.

Nhưng mà thần linh hệ Tây Phương Đại Đế tuy rằng mạnh mẽ, nhưng chung

quy vẫn không thể đi ngược với ý muốn của chúng thần.

Cơ mặt Kiến Nguyên đế giật giật, chỉ cảm thấy toàn thân sắp không chịu nổi.

Khi hắn sắp sụp đổ, sắp ngã quỵ trên đất, thì quốc sư Vũ Côn Luân bỗng nhiên

lắc mình xuất hiện trước người hắn, gánh chịu đại đa số ánh sao thay cho Kiến

Nguyên đế.

Đầu của Vũ Côn Luân đã hóa thành đầu rồng, đầu rồng của hắn nhấc cao, kiêu

ngạo và căm tức nhìn Thần Tịnh Ly.

“Chúng thần?”

Vũ Côn Luân cười gằn mọt tiếng, ánh mắt thâm sâu: “Bệ hạ nhà ta cô đọng cực

âm cực dương, chính là phụng ý chỉ của các thần.”

Lúc này, tuy rằng có hàng ngàn hàng vạn ánh sao chiếu xuống.

Nhưng cũng có một số ngôi sao thản nhiên như không ở giữa tinh không.

Ví như như mặt trời, mặt trăng, như Phá Quân, như Huỳnh Hoặc, như Kế Đô,

như Thiên Khi…

Ánh mắt Thần Tịnh Ly hơi co lại, bắt đầu quét mắt nhìn chung quanh.

Trong rất nhiều người ở đây, nàng chỉ coi trọng con Chập Long này và Chiếu

Thế Ma Đăng - Tông Thần Hóa kia.

Trên người kẻ này có khí tức của Đại Nhật Kim Ô, khiến cho nàng cảm thấy sâu

không lường được.

Nếu như nàng không đoán sai, Tông Thần Hóa này quá nửa là con cờ của

Dương Thần – Thái Hạo, thực lực cko chỉ là Gần Thần.

Thần Tịnh Ly khẽ mỉm cười, thu hồi thần lực mênh mông: “Bệ hạ! Có lẽ các

thần sẽ có lúc ý kiến không hợp nhau, nhưng mà mâu thuẫn trong chúng thần,

tuyệt đối không phải là không thể điều hòa.”

“Không biết bệ hạ có nghĩ đến, tu vị và thành tựu bây giờ của ngươi thật ra đều

nằm trong tay con Chập Long này và các thần. Ngươi nhìn như chấp chưởng

một quốc gia, phía dưới có ngàn tỷ con dân, vô cùng tôn quý, nhưng thực ra chỉ

là một con rối bị các thần linh đùa giỡn trong lòng bàn tay.”

“Chờ một ngày nào đó, bọn họ đạt thành mục đích của mình, một quân cờ như

bệ hạ sẽ có kết cục thế nào?”

“Ngươi làm các thần tức giận, có tội với trời… Ngươi làm thế nào để bảo vệ

giang sơn Đại Ninh của ngươi, tương lai ngươi muốn sống cũng không phải

chuyện dễ …”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cô gái áo trắng không để ý đến đám người còn lại.Ánh mắt nàng bình tĩnh nhìn Kiến Nguyên đế và cả hai con thần cầm phía sauhắn.“Bệ hạ quả nhiên đã hoàn thành âm dương một thể!’Nàng gần như gằn giọng nói bốn chữ cuối cùng, trong mắt đã lộ ra sát cơ lạnhlẽo: “Ta cho rằng sau trận chiến Thương Châu, bệ hạ đã nhận được một bài học.âm Dương hợp nhất là cấm kỵ của các thần, chạm vào thì phải chết! Tại sao bệhạ lại không có lý trí như vậy?”Kiến Nguyên đế nở nụ cười tiêu sái, hắn phất ống tay áo một cái, nhẹ nhàngnhìn nhau với cô gái áo trắng: “Nếu như trẫm không đoán sai, thần thượngchính là vị Thanh Tịnh chi chủ kia?”Trong lòng hắn không khỏi cảm khái.Hai mươi năm trước, hắn há có thể nghĩ đến tu vị của mình cũng có thể bướcvào Gần Thần, có tư cách đối kháng với thần linh.Hai mươi năm nay, hắn trải qua rất nhiều chuyện, phải trả giá rất nhiều, nhưngchung quy vẫn có thể đi đến nước này.Thần Tịnh Ly thì lại thản nhiên như không, không hề có ý trả lời.Nhưng bầu trời phía trên lại từ từ ảm đạm xuống.Đây rõ ràng đang là lúc giữa trưa, mặt trời ban trưa mà phạm vi ngàn dặmquanh đây lại tối tăm như đêm.Cùng lúc đó, hàng ngàn hàng vạn ánh sao hiện ra trên bầu trời đêm.Một đoàn ánh sao rơi xuống, chiếu thẳng vào người Kiến Nguyên đế.Kiến Nguyên đế ban đầu còn không để ý lắm, nhưng chỉ giây lát sau, sắc mặtcủa hắn đã trắng bệch.Mỗi một ánh sao chiếu xuống, đều làm cho nguyên thần của Kiến Nguyên đếphải chịu áp lực nặng nề.Hàng ngàn hàng vạn ánh sao hội tụ lại với nhau, Kiến Nguyên đế cảm giác nhưmấy chục ngọn núi đang đặt trên đỉnh đầu mình.Nguồn sức mạnh lớn lao này còn vượt qua Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở HiThanh gấp trăm lần.Khí huyết toàn thân Kiến Nguyên đế gần như rơi vào đình trệ, xương cốt toànthân cũng bắt đầu kêu răng rắc.“Ngươi không biết ngươi đang làm chuyện ngu xuẩn gì đâu.”Thần Tịnh Ly chắp tay sau lưng, thần thái ngạo mạo: “Nể tình bệ hạ ngươi hồđồ ngu ngốc, có thể là bị kẻ gian đầu độc. Chỉ cần ngươi phế bỏ lực lượng cựcâm trên người, ta và chư thần có thể tha thứ cho ngươi tội bất kính.”Trong ánh mắt nàng ngậm lấy khinh bỉ và bễ nghễ.Vị Nhân hoàng đương đại này, quả thực là nhỏ yếu hơn nàng tưởng tượng rấtnhiều.Hắn đích thực là đã âm dương một thể, đã có lực lượng cấp độ Gần Thần,nhưng cũng đã mất căn cơ để đối kháng với các thần.Thiên Tử Kiếm của người này đã không thể tụ hợp chiến ý của nhân tộc, khôngthể thống nhất ý chí của nhân tộc để chống lại chư thần.Có người nói vị hoàng đế này là anh chủ hiếm thấy trong mấy ngàn năm quacủa nhân tộc Thần Châu, không ngờ vị này lại làm lòng người như vậy.Thần Tịnh Ly không khỏi sinh ra vài phần mất kiên nhẫn.Dưới cái nhìn của nàng, Kiến Nguyên đế này căn bản là không đáng lo.Tất cả những gì kẻ này có bây giờ, đều là lâu đài trên cát, muốn đẩy ngã làchuyện dễ như trở bàn tay.Sở Hi Thanh kia mới là phiền phức lớn.Một khi hắn trở thành Thánh Giả của thiên quy Như Ý, nói không chừng tươnglai còn trở thành một Táng Thiên khác.Nhưng mà Thần Tịnh Ly lại không thể làm trái ý các vị Tổ thần và đế quân ởtrên vòm trời kia.Trong mắt các thần, đề phòng Đế Oa thoát khỏi phong ấn, ép Táng Thiên nhậpma mới là chuyện quan trọng nhất.Chỉ có Kim Thần – Bạch Chúc nóng lòng thu hồi cánh tay cho Thất Sát TinhQuân mới ủng hộ nàng.Nhưng mà thần linh hệ Tây Phương Đại Đế tuy rằng mạnh mẽ, nhưng chungquy vẫn không thể đi ngược với ý muốn của chúng thần.Cơ mặt Kiến Nguyên đế giật giật, chỉ cảm thấy toàn thân sắp không chịu nổi.Khi hắn sắp sụp đổ, sắp ngã quỵ trên đất, thì quốc sư Vũ Côn Luân bỗng nhiênlắc mình xuất hiện trước người hắn, gánh chịu đại đa số ánh sao thay cho KiếnNguyên đế.Đầu của Vũ Côn Luân đã hóa thành đầu rồng, đầu rồng của hắn nhấc cao, kiêungạo và căm tức nhìn Thần Tịnh Ly.“Chúng thần?”Vũ Côn Luân cười gằn mọt tiếng, ánh mắt thâm sâu: “Bệ hạ nhà ta cô đọng cựcâm cực dương, chính là phụng ý chỉ của các thần.”Lúc này, tuy rằng có hàng ngàn hàng vạn ánh sao chiếu xuống.Nhưng cũng có một số ngôi sao thản nhiên như không ở giữa tinh không.Ví như như mặt trời, mặt trăng, như Phá Quân, như Huỳnh Hoặc, như Kế Đô,như Thiên Khi…Ánh mắt Thần Tịnh Ly hơi co lại, bắt đầu quét mắt nhìn chung quanh.Trong rất nhiều người ở đây, nàng chỉ coi trọng con Chập Long này và ChiếuThế Ma Đăng - Tông Thần Hóa kia.Trên người kẻ này có khí tức của Đại Nhật Kim Ô, khiến cho nàng cảm thấy sâukhông lường được.Nếu như nàng không đoán sai, Tông Thần Hóa này quá nửa là con cờ củaDương Thần – Thái Hạo, thực lực cko chỉ là Gần Thần.Thần Tịnh Ly khẽ mỉm cười, thu hồi thần lực mênh mông: “Bệ hạ! Có lẽ cácthần sẽ có lúc ý kiến không hợp nhau, nhưng mà mâu thuẫn trong chúng thần,tuyệt đối không phải là không thể điều hòa.”“Không biết bệ hạ có nghĩ đến, tu vị và thành tựu bây giờ của ngươi thật ra đềunằm trong tay con Chập Long này và các thần. Ngươi nhìn như chấp chưởngmột quốc gia, phía dưới có ngàn tỷ con dân, vô cùng tôn quý, nhưng thực ra chỉlà một con rối bị các thần linh đùa giỡn trong lòng bàn tay.”“Chờ một ngày nào đó, bọn họ đạt thành mục đích của mình, một quân cờ nhưbệ hạ sẽ có kết cục thế nào?”“Ngươi làm các thần tức giận, có tội với trời… Ngươi làm thế nào để bảo vệgiang sơn Đại Ninh của ngươi, tương lai ngươi muốn sống cũng không phảichuyện dễ …”

Chương 2181: Lăng Bá Võ Vương (3)