Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2183: Hối hận không kịp
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mính!” Khóe môi Kiến Nguyên đế cong lên: “Ngươi cũng thấy tình hình vừarồi, Mính có cảm tưởng gì?”“Đại Ninh ta nguy khó!”Sắc mặt Sở MÍnh ngưng trọng, trong mắt hiện vẻ không cam lòng: “Những thầnlinh này quả thực là cực kỳ càn vỡ và vô lễ, chủ nhục thần chết! Tahanf chỉ hậnkhông thể lấy thân thay thế. Chỉ tiếc thần vô năng, vừa rồi không thể rút đao.”Thần Tịnh Ly mang theo thần uy mênh mông vô ngần, rộng lớn bá đạo!Sở Mính khi đó đứng ở gần Kiến Nguyên đế, hầu như là đứng mũi chiyj sào, bịthần uy ép vỡ đầu tiên.Thần Ý Đao Tâm của nàng không có bất kỳ tác dụng nào.Sở Mính lại ý thức được thiếu hụt của bản thân.Tu vị và nguyên thần của nàng đều là học cấp tốc, căn cơ yếu ớt hơn võ tu chânchính tu luyện nhiều lắm.So với đám người có tu vị yếu hơn, Sở MÍnh có vẻ rất mạnh.Nhưng so với người cùng cảnh giới và người mạnh hơn nàng, thì Sở Mính lạicó vẻ rất yếu đuối.Nếu như nàng không học được thứ đầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao, thì có lẽnàng chính là kẻ yếu nhất trong số võ tu nhất phẩm, đừng hòng bước vào ThiênBảng.Trưởng Tôn Binh Quyền cũng vậy! Sở Mính cũng là như vậy!“Chủ nhục thần chết?”Kiến Nguyên đế hiện lên vẻ tán thưởng: “Khí tiết đáng khen! Nhưng mà khôngcần như vậy. Hiện giờ chỉ cần Mính ngươi hoàn thành bước cuối cùng của‘Hoàng Lương Đại Mộng pháp’, thì sẽ có thể giúp trẫm, làm phụ tá đắc lực củatrẫm, để trẫm không bị các thần ức h**p. Cầm lấy!”Hắn lấy hai bình thuốc màu trắng ra, ném về phía Sở Mính: “Đây là Đại MộngThần Huyễn Đan do quốc sư thu thập vô số kỳ trân thần dược luyện chế thành,còn cả Đại Nhật Dương Huyết Đan do Tông tiên sinh biếu tặng. Dùng hai thứnày, hoàn thành bước cuối cùng, tu vị của ngươi sẽ không còn bất kỳ thiếu hụtnào.”Tông Thần Hóa nghe vậy thì sắc mặt hơi động, bình tĩnh nhìn tình cảnh này.Đại Nhật Dương Huyết Đan đúng là do hắn biếu tặng, nhưng đây là vật phẩmthất bại.Hắn và đại chủ tế của Dương Thần làm vô số thí nghiệm dưới lòng đất HuyếtBức sơn, mới có thể nắm giữ phương pháp chuyển đổi huyết mạch nhân tộcthành Đại Nhật Kim Ô.Mà Đại Nhật Dương Huyết Đan này chính là sản phẩm phụ khi bọn họ nghiêncứu.Nó có thể giúp người thức tỉnh huyết mạch Đại Nhật Kim Ô, nhưng không phảingười sống có thể chịu đựng được.Huống hồ trên thế gian này, không ai có thể đồng thời sở hữu hai loại huyếtmạch thần thú…Bằng không thì thân thể sẽ không chịu nổi.“Đại Nhật Dương Huyết Đan?”Sau khi tiếp nhận, trong mắt Sở Mính lại hiện ra chút ngờ vực.Nàng thản nhiên cất hai bình đan vào tay áo: “Thần bái tạ bệ hạ, nhất định sẽkhông phụ lòng của bệ hạ!”Nàng còn không ngu đến mức người khác đưa đan dược gì thì dùng đan dượcđó mà không có phòng bị.Làm sao cũng phải về xem một chút, nếu như đan dược vô hại thì lại dùng cũngkhông muộn.Kiến Nguyên đế lại không để ý lắm, phất tay áo một cái: “Ngươi đi theo ta.”Hắn dạo bước đi đến phía quan tài, giơ tay xốc nắp quan tài lên.Quan tài này trong ngoài năm tầng, nắp quan cũng chưa đóng đinh.Giây lát sau, lớp quách trong cùng hiện ra trước mặt Sở Mính.Sở Mính chợt nghĩ đến tình cảnh Sở Hi Thanh và Tần Mộc Ca nhập táng.Mí mắt nàng nhảy lên một cái, hiện ra chút kinh ngạc.“Đây là…”Hai bên trái phải bên trong quan tài, đặt hai viên Hồn Châu, một đỏ một trắng.Hồn châu to khoảng nắm tay, toàn thân óng ánh long lanh.Nhưng để người kinh ngạc chính là, hai hồn ảnh của thần thú Nhai Tí và TamTúc Kim Ô đang quanh chung quanh Hồn châu.Chúng nó chỉ có hồn khu khoảng một trượng, lại rất sống động như thật.Mỗi một cái lông chim, mỗi một cái lân phiến, mỗi một cái hoa văn trên da thịtcủa hai hồn ảnh, tất cả đều ngưng tụ thiên quy đạo luật mạnh mẽ, thậm chí cònhàm chứa từng tia thần lực Vĩnh Hằng.Sở Mính chỉ liếc mắt nhìn qua, cũng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ.Nàng lấy làm kinh hãi, ánh mắt hơi khó hiểu: “Đây dường như là tần hồn củathần thú cấp bậc Vĩnh Hằng?”Thật ra thì là oan hồn, sau khi ngã xuống vẫn oán hận không thôi, để lại một tiatinh hồn bất diệt.“Đúng vậy!”Kiến Nguyên đế mỉm cười: “Đây là của quốc sư, ngươi nên cảm tạ quốc sư,trong phàm giới này chỉ có hắn mới có thể tìm được những thứ giúp ngươithành đạo như vậy, ngươi lại nhìn bên trong lăng mộ.”Sở Mính vô thức cảm thấy bất an.Giúp nàng thành đạo, làm thế nào để giúp nàng?Nhưng nàng vẫn cau mày đi đến trước tòa lăng mộ vốn mai táng Sở Hi Thanhvà Tần Mộc Ca.Giây lát sau, con ngươi Sở Mính hơi co lại.Toàn hầm mộ này hiển nhiên là đã bị cải tạo lại, không chỉ khí thế lớn lao, màdiện tích cũng rộng lớn hơn.Mấu chốt là thứ ở bên trong…Nàng nhìn thấy hai bên trái phải là thi thể của hai con thần thú, một là Tam TúcKim Ô, một là Nhai Tí.Đây chính là thi thể của hai sợi tàn hồn kia, do chúng đã chứng đạo Vĩnh Hằng,nên thân thể bất hủ bất phôi.Sở Mính không chỉ hít một hơi khí lạnh, cũng không tự chủ được mà đè đao bênhông.“Bệ hạ, xin hỏi đây là ý gì?”
“Mính!” Khóe môi Kiến Nguyên đế cong lên: “Ngươi cũng thấy tình hình vừa
rồi, Mính có cảm tưởng gì?”
“Đại Ninh ta nguy khó!”
Sắc mặt Sở MÍnh ngưng trọng, trong mắt hiện vẻ không cam lòng: “Những thần
linh này quả thực là cực kỳ càn vỡ và vô lễ, chủ nhục thần chết! Tahanf chỉ hận
không thể lấy thân thay thế. Chỉ tiếc thần vô năng, vừa rồi không thể rút đao.”
Thần Tịnh Ly mang theo thần uy mênh mông vô ngần, rộng lớn bá đạo!
Sở Mính khi đó đứng ở gần Kiến Nguyên đế, hầu như là đứng mũi chiyj sào, bị
thần uy ép vỡ đầu tiên.
Thần Ý Đao Tâm của nàng không có bất kỳ tác dụng nào.
Sở Mính lại ý thức được thiếu hụt của bản thân.
Tu vị và nguyên thần của nàng đều là học cấp tốc, căn cơ yếu ớt hơn võ tu chân
chính tu luyện nhiều lắm.
So với đám người có tu vị yếu hơn, Sở MÍnh có vẻ rất mạnh.
Nhưng so với người cùng cảnh giới và người mạnh hơn nàng, thì Sở Mính lại
có vẻ rất yếu đuối.
Nếu như nàng không học được thứ đầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao, thì có lẽ
nàng chính là kẻ yếu nhất trong số võ tu nhất phẩm, đừng hòng bước vào Thiên
Bảng.
Trưởng Tôn Binh Quyền cũng vậy! Sở Mính cũng là như vậy!
“Chủ nhục thần chết?”
Kiến Nguyên đế hiện lên vẻ tán thưởng: “Khí tiết đáng khen! Nhưng mà không
cần như vậy. Hiện giờ chỉ cần Mính ngươi hoàn thành bước cuối cùng của
‘Hoàng Lương Đại Mộng pháp’, thì sẽ có thể giúp trẫm, làm phụ tá đắc lực của
trẫm, để trẫm không bị các thần ức h**p. Cầm lấy!”
Hắn lấy hai bình thuốc màu trắng ra, ném về phía Sở Mính: “Đây là Đại Mộng
Thần Huyễn Đan do quốc sư thu thập vô số kỳ trân thần dược luyện chế thành,
còn cả Đại Nhật Dương Huyết Đan do Tông tiên sinh biếu tặng. Dùng hai thứ
này, hoàn thành bước cuối cùng, tu vị của ngươi sẽ không còn bất kỳ thiếu hụt
nào.”
Tông Thần Hóa nghe vậy thì sắc mặt hơi động, bình tĩnh nhìn tình cảnh này.
Đại Nhật Dương Huyết Đan đúng là do hắn biếu tặng, nhưng đây là vật phẩm
thất bại.
Hắn và đại chủ tế của Dương Thần làm vô số thí nghiệm dưới lòng đất Huyết
Bức sơn, mới có thể nắm giữ phương pháp chuyển đổi huyết mạch nhân tộc
thành Đại Nhật Kim Ô.
Mà Đại Nhật Dương Huyết Đan này chính là sản phẩm phụ khi bọn họ nghiên
cứu.
Nó có thể giúp người thức tỉnh huyết mạch Đại Nhật Kim Ô, nhưng không phải
người sống có thể chịu đựng được.
Huống hồ trên thế gian này, không ai có thể đồng thời sở hữu hai loại huyết
mạch thần thú…
Bằng không thì thân thể sẽ không chịu nổi.
“Đại Nhật Dương Huyết Đan?”
Sau khi tiếp nhận, trong mắt Sở Mính lại hiện ra chút ngờ vực.
Nàng thản nhiên cất hai bình đan vào tay áo: “Thần bái tạ bệ hạ, nhất định sẽ
không phụ lòng của bệ hạ!”
Nàng còn không ngu đến mức người khác đưa đan dược gì thì dùng đan dược
đó mà không có phòng bị.
Làm sao cũng phải về xem một chút, nếu như đan dược vô hại thì lại dùng cũng
không muộn.
Kiến Nguyên đế lại không để ý lắm, phất tay áo một cái: “Ngươi đi theo ta.”
Hắn dạo bước đi đến phía quan tài, giơ tay xốc nắp quan tài lên.
Quan tài này trong ngoài năm tầng, nắp quan cũng chưa đóng đinh.
Giây lát sau, lớp quách trong cùng hiện ra trước mặt Sở Mính.
Sở Mính chợt nghĩ đến tình cảnh Sở Hi Thanh và Tần Mộc Ca nhập táng.
Mí mắt nàng nhảy lên một cái, hiện ra chút kinh ngạc.
“Đây là…”
Hai bên trái phải bên trong quan tài, đặt hai viên Hồn Châu, một đỏ một trắng.
Hồn châu to khoảng nắm tay, toàn thân óng ánh long lanh.
Nhưng để người kinh ngạc chính là, hai hồn ảnh của thần thú Nhai Tí và Tam
Túc Kim Ô đang quanh chung quanh Hồn châu.
Chúng nó chỉ có hồn khu khoảng một trượng, lại rất sống động như thật.
Mỗi một cái lông chim, mỗi một cái lân phiến, mỗi một cái hoa văn trên da thịt
của hai hồn ảnh, tất cả đều ngưng tụ thiên quy đạo luật mạnh mẽ, thậm chí còn
hàm chứa từng tia thần lực Vĩnh Hằng.
Sở Mính chỉ liếc mắt nhìn qua, cũng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ.
Nàng lấy làm kinh hãi, ánh mắt hơi khó hiểu: “Đây dường như là tần hồn của
thần thú cấp bậc Vĩnh Hằng?”
Thật ra thì là oan hồn, sau khi ngã xuống vẫn oán hận không thôi, để lại một tia
tinh hồn bất diệt.
“Đúng vậy!”
Kiến Nguyên đế mỉm cười: “Đây là của quốc sư, ngươi nên cảm tạ quốc sư,
trong phàm giới này chỉ có hắn mới có thể tìm được những thứ giúp ngươi
thành đạo như vậy, ngươi lại nhìn bên trong lăng mộ.”
Sở Mính vô thức cảm thấy bất an.
Giúp nàng thành đạo, làm thế nào để giúp nàng?
Nhưng nàng vẫn cau mày đi đến trước tòa lăng mộ vốn mai táng Sở Hi Thanh
và Tần Mộc Ca.
Giây lát sau, con ngươi Sở Mính hơi co lại.
Toàn hầm mộ này hiển nhiên là đã bị cải tạo lại, không chỉ khí thế lớn lao, mà
diện tích cũng rộng lớn hơn.
Mấu chốt là thứ ở bên trong…
Nàng nhìn thấy hai bên trái phải là thi thể của hai con thần thú, một là Tam Túc
Kim Ô, một là Nhai Tí.
Đây chính là thi thể của hai sợi tàn hồn kia, do chúng đã chứng đạo Vĩnh Hằng,
nên thân thể bất hủ bất phôi.
Sở Mính không chỉ hít một hơi khí lạnh, cũng không tự chủ được mà đè đao bên
hông.
“Bệ hạ, xin hỏi đây là ý gì?”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mính!” Khóe môi Kiến Nguyên đế cong lên: “Ngươi cũng thấy tình hình vừarồi, Mính có cảm tưởng gì?”“Đại Ninh ta nguy khó!”Sắc mặt Sở MÍnh ngưng trọng, trong mắt hiện vẻ không cam lòng: “Những thầnlinh này quả thực là cực kỳ càn vỡ và vô lễ, chủ nhục thần chết! Tahanf chỉ hậnkhông thể lấy thân thay thế. Chỉ tiếc thần vô năng, vừa rồi không thể rút đao.”Thần Tịnh Ly mang theo thần uy mênh mông vô ngần, rộng lớn bá đạo!Sở Mính khi đó đứng ở gần Kiến Nguyên đế, hầu như là đứng mũi chiyj sào, bịthần uy ép vỡ đầu tiên.Thần Ý Đao Tâm của nàng không có bất kỳ tác dụng nào.Sở Mính lại ý thức được thiếu hụt của bản thân.Tu vị và nguyên thần của nàng đều là học cấp tốc, căn cơ yếu ớt hơn võ tu chânchính tu luyện nhiều lắm.So với đám người có tu vị yếu hơn, Sở MÍnh có vẻ rất mạnh.Nhưng so với người cùng cảnh giới và người mạnh hơn nàng, thì Sở Mính lạicó vẻ rất yếu đuối.Nếu như nàng không học được thứ đầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao, thì có lẽnàng chính là kẻ yếu nhất trong số võ tu nhất phẩm, đừng hòng bước vào ThiênBảng.Trưởng Tôn Binh Quyền cũng vậy! Sở Mính cũng là như vậy!“Chủ nhục thần chết?”Kiến Nguyên đế hiện lên vẻ tán thưởng: “Khí tiết đáng khen! Nhưng mà khôngcần như vậy. Hiện giờ chỉ cần Mính ngươi hoàn thành bước cuối cùng của‘Hoàng Lương Đại Mộng pháp’, thì sẽ có thể giúp trẫm, làm phụ tá đắc lực củatrẫm, để trẫm không bị các thần ức h**p. Cầm lấy!”Hắn lấy hai bình thuốc màu trắng ra, ném về phía Sở Mính: “Đây là Đại MộngThần Huyễn Đan do quốc sư thu thập vô số kỳ trân thần dược luyện chế thành,còn cả Đại Nhật Dương Huyết Đan do Tông tiên sinh biếu tặng. Dùng hai thứnày, hoàn thành bước cuối cùng, tu vị của ngươi sẽ không còn bất kỳ thiếu hụtnào.”Tông Thần Hóa nghe vậy thì sắc mặt hơi động, bình tĩnh nhìn tình cảnh này.Đại Nhật Dương Huyết Đan đúng là do hắn biếu tặng, nhưng đây là vật phẩmthất bại.Hắn và đại chủ tế của Dương Thần làm vô số thí nghiệm dưới lòng đất HuyếtBức sơn, mới có thể nắm giữ phương pháp chuyển đổi huyết mạch nhân tộcthành Đại Nhật Kim Ô.Mà Đại Nhật Dương Huyết Đan này chính là sản phẩm phụ khi bọn họ nghiêncứu.Nó có thể giúp người thức tỉnh huyết mạch Đại Nhật Kim Ô, nhưng không phảingười sống có thể chịu đựng được.Huống hồ trên thế gian này, không ai có thể đồng thời sở hữu hai loại huyếtmạch thần thú…Bằng không thì thân thể sẽ không chịu nổi.“Đại Nhật Dương Huyết Đan?”Sau khi tiếp nhận, trong mắt Sở Mính lại hiện ra chút ngờ vực.Nàng thản nhiên cất hai bình đan vào tay áo: “Thần bái tạ bệ hạ, nhất định sẽkhông phụ lòng của bệ hạ!”Nàng còn không ngu đến mức người khác đưa đan dược gì thì dùng đan dượcđó mà không có phòng bị.Làm sao cũng phải về xem một chút, nếu như đan dược vô hại thì lại dùng cũngkhông muộn.Kiến Nguyên đế lại không để ý lắm, phất tay áo một cái: “Ngươi đi theo ta.”Hắn dạo bước đi đến phía quan tài, giơ tay xốc nắp quan tài lên.Quan tài này trong ngoài năm tầng, nắp quan cũng chưa đóng đinh.Giây lát sau, lớp quách trong cùng hiện ra trước mặt Sở Mính.Sở Mính chợt nghĩ đến tình cảnh Sở Hi Thanh và Tần Mộc Ca nhập táng.Mí mắt nàng nhảy lên một cái, hiện ra chút kinh ngạc.“Đây là…”Hai bên trái phải bên trong quan tài, đặt hai viên Hồn Châu, một đỏ một trắng.Hồn châu to khoảng nắm tay, toàn thân óng ánh long lanh.Nhưng để người kinh ngạc chính là, hai hồn ảnh của thần thú Nhai Tí và TamTúc Kim Ô đang quanh chung quanh Hồn châu.Chúng nó chỉ có hồn khu khoảng một trượng, lại rất sống động như thật.Mỗi một cái lông chim, mỗi một cái lân phiến, mỗi một cái hoa văn trên da thịtcủa hai hồn ảnh, tất cả đều ngưng tụ thiên quy đạo luật mạnh mẽ, thậm chí cònhàm chứa từng tia thần lực Vĩnh Hằng.Sở Mính chỉ liếc mắt nhìn qua, cũng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ.Nàng lấy làm kinh hãi, ánh mắt hơi khó hiểu: “Đây dường như là tần hồn củathần thú cấp bậc Vĩnh Hằng?”Thật ra thì là oan hồn, sau khi ngã xuống vẫn oán hận không thôi, để lại một tiatinh hồn bất diệt.“Đúng vậy!”Kiến Nguyên đế mỉm cười: “Đây là của quốc sư, ngươi nên cảm tạ quốc sư,trong phàm giới này chỉ có hắn mới có thể tìm được những thứ giúp ngươithành đạo như vậy, ngươi lại nhìn bên trong lăng mộ.”Sở Mính vô thức cảm thấy bất an.Giúp nàng thành đạo, làm thế nào để giúp nàng?Nhưng nàng vẫn cau mày đi đến trước tòa lăng mộ vốn mai táng Sở Hi Thanhvà Tần Mộc Ca.Giây lát sau, con ngươi Sở Mính hơi co lại.Toàn hầm mộ này hiển nhiên là đã bị cải tạo lại, không chỉ khí thế lớn lao, màdiện tích cũng rộng lớn hơn.Mấu chốt là thứ ở bên trong…Nàng nhìn thấy hai bên trái phải là thi thể của hai con thần thú, một là Tam TúcKim Ô, một là Nhai Tí.Đây chính là thi thể của hai sợi tàn hồn kia, do chúng đã chứng đạo Vĩnh Hằng,nên thân thể bất hủ bất phôi.Sở Mính không chỉ hít một hơi khí lạnh, cũng không tự chủ được mà đè đao bênhông.“Bệ hạ, xin hỏi đây là ý gì?”