Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2202: Quá muộn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thành Vọng An, Tây Sơn.Tại một không gian rộng lớn ở dưới lòng đất.Quốc sư Vũ Côn Luân đang đứng nhắm mắt suy tư ở giữa một tòa đại trận.Dưới chân hắn là một tòa trận pháp khổng lồ tám cạnh, đường kính phải đến haimươi dặm.Bên trong trận pháp này có tận 108 cái lao tù màu đỏ rực. Bên trong mỗi mộtcái lao tù, đều là một con Cự linh cao khoảng 80 đến 150 trượng.Mọi người đều biết, Cự linh cao quá 80 trượng, cơ bản đều là Cự linh nhấtphẩm; vượt qua 130 trượng, đều đã bước vào hàng ngũ Siêu Phẩm.Lúc này, chúng lại bị nhốt trong lồng, không thể động đậy.Những Cự linh này đều bị xiềng xích màu đỏ trói chặt, toàn thân đều bị đóngđinh to gần một thước, trong miệng lại bị nhét một quả cầu sắt cực lớn.Bắp thịt toàn thân chúng căng phồng, hiển nhiên là đang ra sức giãy dụa, nhưngthủy chung là không thể thoát khỏi, thậm chí còn không thể phát ra âm thành,chỉ có những tiếng ‘ục ục’ truyền ra từ cổ họng.Nếu Sở Hi Thanh chạy đến nơi này, hắn sẽ phát hiện đây chính là nơi SởPhương Ca thi triển Điên Đảo âm Dương cho mình.Vũ Côn Luân đã tìm thấy nơi này cách đây không lâu, rồi cải tạo thành trậnpháp để phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu.Hiện giờ, Vũ Côn Luân lại cảm thấy một nỗi bất an không tên.Dù sao thì hắn cũng đang phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu, thứ đã khiến chonhân tộc Thần Châu suýt nữa bị tuyệt diệt.Vũ Côn Luân khó tránh khỏi nghi ngờ bản thân, mình làm như vậy có chính xáchay không?Giây lát sau, Vũ Côn Luân chợt thở một hơi, ánh mắt dần dần kiên định.Muốn đối kháng với các thần, lực lượng của tứ đại Tổ thi là không thể thiếu.Đó là bốn vị Tổ thi đi con đường ‘nội thiên địa’, có sức chiến đấu thần linhthượng vị.Chỉ có mượn lực lượng của bọn họ, Kiến Nguyên đế mới có thể bình định ThầnChâu, hoàn thành đại nghiệp bắc phạt mà Huyền Hoàng thủy đế chưa thể thànhcông.Nhưng vào lúc này, Kiến Nguyên đế lại bay xuống bên cạnh.“Quốc sư, có thể bắt đầu rồi.”Kiến Nguyên đế đứng lơ lửng phía trên trận pháp: “Đại La Nghĩ tộc thoát vây,Sở Hi Thanh đã chạy đến Lương Châu.”Sau đó hắn quét nhìn chung quanh với vẻ kinh ngạc: “Đây chính là đầu nguồnmáu thịt mà quốc sư đã nói? Quốc sư kiếm từ đâu vậy?”Nơi vậy, cái này không giống với tưởng tượng của hắn.Kiến Nguyên đế còn cho rằng Vũ Côn Luân sẽ bắt giữ thanh niên trai tráng vàmột ít võ tu nhân tộc, dùng để làm máu thịt cho Vọng Thiên Hống.Dù sao thì đám Cự linh Bất Chu sơn kia cũng đã làm như vậy.Mọi người đều biết, nhân tộc kế thừa trí tuệ của Bàn Cổ, là ‘vạn vật chi linh’, làtế phẩm tuyệt vời nhất.Tế phẩm này cũng rất dễ kiếm, không nói đến vô số kẻ không hộ tịch không hộkhẩu ở các nơi hoang dã, mà chỉ ở phía bắc thành Vọng An, cũng có mấy chụcvạn lưu dân rồi.Chỉ cần bọn họ chú ý một chút, gom góp 10 vạn 8 vạn là dễ như trở bàn tay.Mấu chốt là Vũ Côn Luân lấy nhiều Cự linh như vậy ở đâu ra?Phải biết, dù là Bất Chu sơn thì cũng chỉ có khoảng 200 Cự linh nhất phẩmthường trú thôi.Mà chín cái lao tù ở trung ương lại làm cho Kiến Nguyên đế hoảng sợ.Cự linh bên trong đều cao hơn 130 trượng… đây chính là chín con Cự linh SiêuPhẩm!“Bẩm bệ hạ, đây là tích lũy vạn năm nay của thần.”Vũ Côn Luân thản nhiên trả lời: “Hóa thể của thần quanh năm đi lại trên thếgian, tìm kiếm các loại phương pháp đối kháng với Cự linh, rất nhiều bí thuậtcủa thần đều cần dùng đến máu thịt, cho nên chỉ cần có cơ hội thích hợp, là thầnsẽ bắt giữ cường giả Cự linh, nuôi dưỡng bọn chúng.”“Những Cự linh này sống rất lâu, Cự linh nhất phẩm sống hơn vạn năm cũngkhông phải chuyện lạ. Chỉ cần cho bọn họ chút đồ ăn là được.”“Thì ra là vậy!”Kiến Nguyên đế lập tức thoải mái, sau đó hơi cau mày: “Chỉ là…”Cự linh Bất Chu sơn là dùng máu thịt của nhân tộc làm trụ cột, để phục chếVọng Thiên Hống.“Bệ hạ không cần lo lắng, ta không chỉ phá giải pháp môn phục chế của bọn họ,mà còn cải tiến trên trụ cột đó.”Vũ Côn Luân chắp tay sau lưng: “Vọng Thiên Hống vốn là thần thú được dunghợp máu của chư thần, chúng ta dùng máu thịt của Cự linh nhất phẩm, chỉ càngmạnh hơn. Đương nhiên, nó vẫn chỉ là hàng nhái, cần bù đắp từ từ.”Lúc này Kiến Nguyên đế mới yên tâm, hắn nở nụ cười: “Quốc sư làm việc, trẫmsao lại không yên tâm?”Hắn nghĩ như vậy cũng tốt, dùng máu thịt cao thủ Cự linh tế luyện Vọng ThiênHống thì có hơi lãng phí.Nhưng sẽ bí mật hơn, có thể giấu diếm được đám thần tông và ma môn kia.Sau này cũng tiện hơn, sẽ không khiến cho một số kẻ tự xưng là hiệp nghĩa tứcgiận, dẫn đến biến số.Kiến Nguyên đế bay xuống dưới: “Nếu đã chuẩn bị xong xuôi, vậy thì bắt đầuthôi.”Vũ Côn Luân lại liếc mắt nhìn về phía cửa hang với vẻ ngờ vực.Kiến Nguyên đế cũng liếc mắt nhìn theo, liền lắc đầu giải thích: “Tông tiên sinhkhông đến, hắn đi tọa trấn Kế Châu rồi.”“Kế Châu?” Vũ Côn Luân không khỏi lấy làm kinh hãi, sau đó bừng tỉnh:“Tông tiên sinh đi Kế Châu là đề phòng Tần Mộc Ca? Chẳng lẽ bệ hạ có hànhđộng lớn gì sao?”Kiến Nguyên đế cười ha ha: “Trẫm vất vả lắm mới sử dụng quân cờ Đại LaNghĩ tộc này, nếu như chỉ để thu hút sự chú ý của Sở Hi Thanh và các thần tôngma môn kia thì quá lãng khí rồi, vì vậy trẫm còn chuẩn bị thêm cho hắn mộtmón quà.”“Cái gọi là đến mà không chào thì không phải lễ, hai tháng trước hắn xông vàoVọng An, trẫm há có thể không đáp lại?”
Thành Vọng An, Tây Sơn.
Tại một không gian rộng lớn ở dưới lòng đất.
Quốc sư Vũ Côn Luân đang đứng nhắm mắt suy tư ở giữa một tòa đại trận.
Dưới chân hắn là một tòa trận pháp khổng lồ tám cạnh, đường kính phải đến hai
mươi dặm.
Bên trong trận pháp này có tận 108 cái lao tù màu đỏ rực. Bên trong mỗi một
cái lao tù, đều là một con Cự linh cao khoảng 80 đến 150 trượng.
Mọi người đều biết, Cự linh cao quá 80 trượng, cơ bản đều là Cự linh nhất
phẩm; vượt qua 130 trượng, đều đã bước vào hàng ngũ Siêu Phẩm.
Lúc này, chúng lại bị nhốt trong lồng, không thể động đậy.
Những Cự linh này đều bị xiềng xích màu đỏ trói chặt, toàn thân đều bị đóng
đinh to gần một thước, trong miệng lại bị nhét một quả cầu sắt cực lớn.
Bắp thịt toàn thân chúng căng phồng, hiển nhiên là đang ra sức giãy dụa, nhưng
thủy chung là không thể thoát khỏi, thậm chí còn không thể phát ra âm thành,
chỉ có những tiếng ‘ục ục’ truyền ra từ cổ họng.
Nếu Sở Hi Thanh chạy đến nơi này, hắn sẽ phát hiện đây chính là nơi Sở
Phương Ca thi triển Điên Đảo âm Dương cho mình.
Vũ Côn Luân đã tìm thấy nơi này cách đây không lâu, rồi cải tạo thành trận
pháp để phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu.
Hiện giờ, Vũ Côn Luân lại cảm thấy một nỗi bất an không tên.
Dù sao thì hắn cũng đang phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu, thứ đã khiến cho
nhân tộc Thần Châu suýt nữa bị tuyệt diệt.
Vũ Côn Luân khó tránh khỏi nghi ngờ bản thân, mình làm như vậy có chính xác
hay không?
Giây lát sau, Vũ Côn Luân chợt thở một hơi, ánh mắt dần dần kiên định.
Muốn đối kháng với các thần, lực lượng của tứ đại Tổ thi là không thể thiếu.
Đó là bốn vị Tổ thi đi con đường ‘nội thiên địa’, có sức chiến đấu thần linh
thượng vị.
Chỉ có mượn lực lượng của bọn họ, Kiến Nguyên đế mới có thể bình định Thần
Châu, hoàn thành đại nghiệp bắc phạt mà Huyền Hoàng thủy đế chưa thể thành
công.
Nhưng vào lúc này, Kiến Nguyên đế lại bay xuống bên cạnh.
“Quốc sư, có thể bắt đầu rồi.”
Kiến Nguyên đế đứng lơ lửng phía trên trận pháp: “Đại La Nghĩ tộc thoát vây,
Sở Hi Thanh đã chạy đến Lương Châu.”
Sau đó hắn quét nhìn chung quanh với vẻ kinh ngạc: “Đây chính là đầu nguồn
máu thịt mà quốc sư đã nói? Quốc sư kiếm từ đâu vậy?”
Nơi vậy, cái này không giống với tưởng tượng của hắn.
Kiến Nguyên đế còn cho rằng Vũ Côn Luân sẽ bắt giữ thanh niên trai tráng và
một ít võ tu nhân tộc, dùng để làm máu thịt cho Vọng Thiên Hống.
Dù sao thì đám Cự linh Bất Chu sơn kia cũng đã làm như vậy.
Mọi người đều biết, nhân tộc kế thừa trí tuệ của Bàn Cổ, là ‘vạn vật chi linh’, là
tế phẩm tuyệt vời nhất.
Tế phẩm này cũng rất dễ kiếm, không nói đến vô số kẻ không hộ tịch không hộ
khẩu ở các nơi hoang dã, mà chỉ ở phía bắc thành Vọng An, cũng có mấy chục
vạn lưu dân rồi.
Chỉ cần bọn họ chú ý một chút, gom góp 10 vạn 8 vạn là dễ như trở bàn tay.
Mấu chốt là Vũ Côn Luân lấy nhiều Cự linh như vậy ở đâu ra?
Phải biết, dù là Bất Chu sơn thì cũng chỉ có khoảng 200 Cự linh nhất phẩm
thường trú thôi.
Mà chín cái lao tù ở trung ương lại làm cho Kiến Nguyên đế hoảng sợ.
Cự linh bên trong đều cao hơn 130 trượng… đây chính là chín con Cự linh Siêu
Phẩm!
“Bẩm bệ hạ, đây là tích lũy vạn năm nay của thần.”
Vũ Côn Luân thản nhiên trả lời: “Hóa thể của thần quanh năm đi lại trên thế
gian, tìm kiếm các loại phương pháp đối kháng với Cự linh, rất nhiều bí thuật
của thần đều cần dùng đến máu thịt, cho nên chỉ cần có cơ hội thích hợp, là thần
sẽ bắt giữ cường giả Cự linh, nuôi dưỡng bọn chúng.”
“Những Cự linh này sống rất lâu, Cự linh nhất phẩm sống hơn vạn năm cũng
không phải chuyện lạ. Chỉ cần cho bọn họ chút đồ ăn là được.”
“Thì ra là vậy!”
Kiến Nguyên đế lập tức thoải mái, sau đó hơi cau mày: “Chỉ là…”
Cự linh Bất Chu sơn là dùng máu thịt của nhân tộc làm trụ cột, để phục chế
Vọng Thiên Hống.
“Bệ hạ không cần lo lắng, ta không chỉ phá giải pháp môn phục chế của bọn họ,
mà còn cải tiến trên trụ cột đó.”
Vũ Côn Luân chắp tay sau lưng: “Vọng Thiên Hống vốn là thần thú được dung
hợp máu của chư thần, chúng ta dùng máu thịt của Cự linh nhất phẩm, chỉ càng
mạnh hơn. Đương nhiên, nó vẫn chỉ là hàng nhái, cần bù đắp từ từ.”
Lúc này Kiến Nguyên đế mới yên tâm, hắn nở nụ cười: “Quốc sư làm việc, trẫm
sao lại không yên tâm?”
Hắn nghĩ như vậy cũng tốt, dùng máu thịt cao thủ Cự linh tế luyện Vọng Thiên
Hống thì có hơi lãng phí.
Nhưng sẽ bí mật hơn, có thể giấu diếm được đám thần tông và ma môn kia.
Sau này cũng tiện hơn, sẽ không khiến cho một số kẻ tự xưng là hiệp nghĩa tức
giận, dẫn đến biến số.
Kiến Nguyên đế bay xuống dưới: “Nếu đã chuẩn bị xong xuôi, vậy thì bắt đầu
thôi.”
Vũ Côn Luân lại liếc mắt nhìn về phía cửa hang với vẻ ngờ vực.
Kiến Nguyên đế cũng liếc mắt nhìn theo, liền lắc đầu giải thích: “Tông tiên sinh
không đến, hắn đi tọa trấn Kế Châu rồi.”
“Kế Châu?” Vũ Côn Luân không khỏi lấy làm kinh hãi, sau đó bừng tỉnh:
“Tông tiên sinh đi Kế Châu là đề phòng Tần Mộc Ca? Chẳng lẽ bệ hạ có hành
động lớn gì sao?”
Kiến Nguyên đế cười ha ha: “Trẫm vất vả lắm mới sử dụng quân cờ Đại La
Nghĩ tộc này, nếu như chỉ để thu hút sự chú ý của Sở Hi Thanh và các thần tông
ma môn kia thì quá lãng khí rồi, vì vậy trẫm còn chuẩn bị thêm cho hắn một
món quà.”
“Cái gọi là đến mà không chào thì không phải lễ, hai tháng trước hắn xông vào
Vọng An, trẫm há có thể không đáp lại?”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thành Vọng An, Tây Sơn.Tại một không gian rộng lớn ở dưới lòng đất.Quốc sư Vũ Côn Luân đang đứng nhắm mắt suy tư ở giữa một tòa đại trận.Dưới chân hắn là một tòa trận pháp khổng lồ tám cạnh, đường kính phải đến haimươi dặm.Bên trong trận pháp này có tận 108 cái lao tù màu đỏ rực. Bên trong mỗi mộtcái lao tù, đều là một con Cự linh cao khoảng 80 đến 150 trượng.Mọi người đều biết, Cự linh cao quá 80 trượng, cơ bản đều là Cự linh nhấtphẩm; vượt qua 130 trượng, đều đã bước vào hàng ngũ Siêu Phẩm.Lúc này, chúng lại bị nhốt trong lồng, không thể động đậy.Những Cự linh này đều bị xiềng xích màu đỏ trói chặt, toàn thân đều bị đóngđinh to gần một thước, trong miệng lại bị nhét một quả cầu sắt cực lớn.Bắp thịt toàn thân chúng căng phồng, hiển nhiên là đang ra sức giãy dụa, nhưngthủy chung là không thể thoát khỏi, thậm chí còn không thể phát ra âm thành,chỉ có những tiếng ‘ục ục’ truyền ra từ cổ họng.Nếu Sở Hi Thanh chạy đến nơi này, hắn sẽ phát hiện đây chính là nơi SởPhương Ca thi triển Điên Đảo âm Dương cho mình.Vũ Côn Luân đã tìm thấy nơi này cách đây không lâu, rồi cải tạo thành trậnpháp để phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu.Hiện giờ, Vũ Côn Luân lại cảm thấy một nỗi bất an không tên.Dù sao thì hắn cũng đang phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu, thứ đã khiến chonhân tộc Thần Châu suýt nữa bị tuyệt diệt.Vũ Côn Luân khó tránh khỏi nghi ngờ bản thân, mình làm như vậy có chính xáchay không?Giây lát sau, Vũ Côn Luân chợt thở một hơi, ánh mắt dần dần kiên định.Muốn đối kháng với các thần, lực lượng của tứ đại Tổ thi là không thể thiếu.Đó là bốn vị Tổ thi đi con đường ‘nội thiên địa’, có sức chiến đấu thần linhthượng vị.Chỉ có mượn lực lượng của bọn họ, Kiến Nguyên đế mới có thể bình định ThầnChâu, hoàn thành đại nghiệp bắc phạt mà Huyền Hoàng thủy đế chưa thể thànhcông.Nhưng vào lúc này, Kiến Nguyên đế lại bay xuống bên cạnh.“Quốc sư, có thể bắt đầu rồi.”Kiến Nguyên đế đứng lơ lửng phía trên trận pháp: “Đại La Nghĩ tộc thoát vây,Sở Hi Thanh đã chạy đến Lương Châu.”Sau đó hắn quét nhìn chung quanh với vẻ kinh ngạc: “Đây chính là đầu nguồnmáu thịt mà quốc sư đã nói? Quốc sư kiếm từ đâu vậy?”Nơi vậy, cái này không giống với tưởng tượng của hắn.Kiến Nguyên đế còn cho rằng Vũ Côn Luân sẽ bắt giữ thanh niên trai tráng vàmột ít võ tu nhân tộc, dùng để làm máu thịt cho Vọng Thiên Hống.Dù sao thì đám Cự linh Bất Chu sơn kia cũng đã làm như vậy.Mọi người đều biết, nhân tộc kế thừa trí tuệ của Bàn Cổ, là ‘vạn vật chi linh’, làtế phẩm tuyệt vời nhất.Tế phẩm này cũng rất dễ kiếm, không nói đến vô số kẻ không hộ tịch không hộkhẩu ở các nơi hoang dã, mà chỉ ở phía bắc thành Vọng An, cũng có mấy chụcvạn lưu dân rồi.Chỉ cần bọn họ chú ý một chút, gom góp 10 vạn 8 vạn là dễ như trở bàn tay.Mấu chốt là Vũ Côn Luân lấy nhiều Cự linh như vậy ở đâu ra?Phải biết, dù là Bất Chu sơn thì cũng chỉ có khoảng 200 Cự linh nhất phẩmthường trú thôi.Mà chín cái lao tù ở trung ương lại làm cho Kiến Nguyên đế hoảng sợ.Cự linh bên trong đều cao hơn 130 trượng… đây chính là chín con Cự linh SiêuPhẩm!“Bẩm bệ hạ, đây là tích lũy vạn năm nay của thần.”Vũ Côn Luân thản nhiên trả lời: “Hóa thể của thần quanh năm đi lại trên thếgian, tìm kiếm các loại phương pháp đối kháng với Cự linh, rất nhiều bí thuậtcủa thần đều cần dùng đến máu thịt, cho nên chỉ cần có cơ hội thích hợp, là thầnsẽ bắt giữ cường giả Cự linh, nuôi dưỡng bọn chúng.”“Những Cự linh này sống rất lâu, Cự linh nhất phẩm sống hơn vạn năm cũngkhông phải chuyện lạ. Chỉ cần cho bọn họ chút đồ ăn là được.”“Thì ra là vậy!”Kiến Nguyên đế lập tức thoải mái, sau đó hơi cau mày: “Chỉ là…”Cự linh Bất Chu sơn là dùng máu thịt của nhân tộc làm trụ cột, để phục chếVọng Thiên Hống.“Bệ hạ không cần lo lắng, ta không chỉ phá giải pháp môn phục chế của bọn họ,mà còn cải tiến trên trụ cột đó.”Vũ Côn Luân chắp tay sau lưng: “Vọng Thiên Hống vốn là thần thú được dunghợp máu của chư thần, chúng ta dùng máu thịt của Cự linh nhất phẩm, chỉ càngmạnh hơn. Đương nhiên, nó vẫn chỉ là hàng nhái, cần bù đắp từ từ.”Lúc này Kiến Nguyên đế mới yên tâm, hắn nở nụ cười: “Quốc sư làm việc, trẫmsao lại không yên tâm?”Hắn nghĩ như vậy cũng tốt, dùng máu thịt cao thủ Cự linh tế luyện Vọng ThiênHống thì có hơi lãng phí.Nhưng sẽ bí mật hơn, có thể giấu diếm được đám thần tông và ma môn kia.Sau này cũng tiện hơn, sẽ không khiến cho một số kẻ tự xưng là hiệp nghĩa tứcgiận, dẫn đến biến số.Kiến Nguyên đế bay xuống dưới: “Nếu đã chuẩn bị xong xuôi, vậy thì bắt đầuthôi.”Vũ Côn Luân lại liếc mắt nhìn về phía cửa hang với vẻ ngờ vực.Kiến Nguyên đế cũng liếc mắt nhìn theo, liền lắc đầu giải thích: “Tông tiên sinhkhông đến, hắn đi tọa trấn Kế Châu rồi.”“Kế Châu?” Vũ Côn Luân không khỏi lấy làm kinh hãi, sau đó bừng tỉnh:“Tông tiên sinh đi Kế Châu là đề phòng Tần Mộc Ca? Chẳng lẽ bệ hạ có hànhđộng lớn gì sao?”Kiến Nguyên đế cười ha ha: “Trẫm vất vả lắm mới sử dụng quân cờ Đại LaNghĩ tộc này, nếu như chỉ để thu hút sự chú ý của Sở Hi Thanh và các thần tôngma môn kia thì quá lãng khí rồi, vì vậy trẫm còn chuẩn bị thêm cho hắn mộtmón quà.”“Cái gọi là đến mà không chào thì không phải lễ, hai tháng trước hắn xông vàoVọng An, trẫm há có thể không đáp lại?”