Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2211: Thần Ý Đao Lâm
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thời khắc gần hoàng hôn, Trang quý phi dẫn dắt tất cả 175 con kiến đực đếnchiến trường.Đây là lực lượng tinh hoa nhất của Đại La Nghĩ tộc, vài con mạnh mẽ nhấttrong đó từng đạt đến đẳng cấp thần linh thượng vị ở 20 vạn năm trước, còn có30 con từng là thần linh trung vị, con yếu nhất cũng tương đương với ‘thầnhoang dã’.Cái này thậm chí còn khiến cho Đại La Nghĩ tộc có dã tâm rình rập tinh không.Đáng tiếc là sau khi Thánh hoàng đời thứ ba xuất hiện, bọn chúng đã trở thànhđối tượng đả kích trọng điểm của tên ác ma kia.Tại khoảng thời gian 19 vạn năm đến 17 vạn năm trước, chúng nó bị tên ác makhoác da người kia chém giết đến rơi xuống hoàn cảnh này.Sau khi thất bại trong trận quyết chiến quy mô lớn đó, tên ác ma kia vẫn khôngchịu bỏ qua cho bọn chúng.Ác ma kia hoàn thiện Thần Thương chi pháp, tổ thức quân đoàn Thần Liệp, liêntục tìm kiếm và g**t ch*t những con kiến đực này, một lần rồi lại một lần, dùchúng có trốn ở chân trời góc biển cũng vô dụng. Không chỉ giết đến khi chúngmất Tiên Thiên Thần Thể, mà ngay cả linh trí cũng trở nên mông muội, hầu nhưđánh mất tất cả quyền bính thiên quy mà chúng từng nắm giữ.May mắn là đặc tính của Đại La Nghĩ tộc khiến chúng khôi phục từng bướcmột.Nhưng cái giá phải trả thật sự quá đắt, tận 17 vạn năm, chúng đều bị khảm trongvách đá, ngủ say trong không gian chật chội và tĩnh mịch kia.Nhưng dù là vậy, bọn chúng vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn.Vì vậy nên Trang quý phi cực kỳ phẫn hận!Nàng hận nhân tộc, cũng hận tên ác ma khoác da người tự xưng là ‘thánhhoàng’ kia.Nàng cũng cảm ứng được hận thù và tức giận của tộc nhân thông qua mạng lướilinh thức của bộ tộc.Lửa giận và thù hận tích lũy 17 vạn năm đang bạo phát như dung nham, thiêuđốt và hủy diệt tất cả lý trí của chúng.Chúng nó khát vọng thoát vây, sau đó tàn sát tất cả tộc nhân của tên ‘Thánhhoàng’ kia, để nhân tộc trở thành đồ ăn của chúng như 19 vạn năm trước, đồngthời phá hủy tất cả mọi thứ tên ác ma kia quý trọng!Trang quý phi vẫn luôn rất chờ mong.Nàng rất chờ mong vị Thánh hoàng kia nhìn thấy Thần Châu trở thành bãi săncủa Đại La Nghĩ tộc, không biết hắn sẽ có vẻ mặt gì đây?Nàng tin rằng ngày đó sẽ không xa.Khi đến ‘Thương Khung sơn’, Trang quý phi đầu tiên là biến về bản thể, rồidùng đôi mắt kép nhìn về phía trước.Mạng lưới linh thức của Đại La Nghĩ tộc giúp nàng nắm giữ tất cả chi tiết củatrận đại chiến này.Nàng thậm chí còn có thể tiếp nhận cảm quan và linh thức của những con kiếnquân cấp thấp kia.Nhưng năng lực cảm ứng của những kiến quân bình thường kia, hoàn toàn khácbiệt với kiến chúa dự bị như nàng và những kiến đực này.Sau thất bại ở 17 vạn năm trước, Trang quý phi đã học được cẩn thận, mặc kệ làtình huống nào thì đều không coi thường đối thủ.Theo lực lượng huyết mạch được kích hoạt, tình hình trong 3000 dặm đều nằmtrong đầu óc của nàng.25.000 đệ tử Đô Thiên thần cung đang đóng giữ trên và dưới ‘Thương Khungsơn’.Thuật sư của bọn họ thi triển pháp thuật trên đỉnh núi, lợi dụng độ cao 72.000trượng của ‘Thương Khung sơn’ để gạt mở chín tầng mây, từ đó phong tỏa conđường xuống phía nam.Võ tu của Đô Thiên thần cung thì bày trận ở sườn núi, đề phòng Đại La Nghĩtộc phá hư địa mạch, hoặc là đánh l*n đ*nh núi, quấy rầy thuật sư.Nhưng người của Đô Thiên thần cung nhiều hơn 25.000 người này nhiều lắm,hai bên đông tây đều có đệ tử của bọn họ, tổng cộng phải khoảng 70.000 người.Ngoài ra còn có gần 50 vạn châu binh và quận binh Lương Châu, còn có mộtlượng lớn tông môn phụ thuộc Đô Thiên thần cung, cùng với rất nhiều thuật sưvà võ tu của các danh gia vọng tộc, tông phái loại nhỏ, tổng cộng phải hơn 200ngàn.Thậm chí có không ít tán tu ở tây vực nghe tin chạy đến đây.Đám người không biết sống chết này đang lẫn ở trong binh mã của triều đình,liều mạng chống đỡ dọc theo phòng tuyến.Mà đây chỉ là những thứ Trang quý phi nhìn thấy.Tại ngoài tầm nhìn của Trang quý phi, không biết còn có bao nhiêu chiến sĩ vàvõ tu nhân tộc.Bọn họ như tường đồng vách sắt, phong tỏa con đường xuôi nam của Đại LaNghĩ tộc.Trang quý phi lại hơi nhíu mày.Nàng vẫn không thể tìm thấy tung tích của Sở Hi Thanh.Người này rốt cuộc đang trốn ở đâu? Hay là vẫn chưa đến?“Công chúa điện hạ!” Một con kiến đực thi triển đôi cánh trong suốt, hạ xuốngbên cạnh Trang quý phi: “Điện hạ hạ lệnh đi, chúng ta nên làm gì để đột phá‘Thương Khung sơn’?”Nó nhìn Trang quý phi với ánh mắt tham lam, bên trong đôi mắt kép còn ngậmlấy d*c v*ng.Trang quý phi là kiến chúa dự bị, sở hữu năng lực sinh sản nhất định.Sau khi gặm bộ rễ của ‘Tạo Hóa thần thụ’, không phải chúng mất hết năng lựcsinh sản, mà là không thể sinh nở ở quy mô lớn như trước kia nữa.Tốc độ sinh sôi nảy nở của chúng rất chậm, hơn nữa còn phải trả giá rất đắt.Tại 19 vạn năm trước, bọn chúng dùng máu và linh của nhân tộc, gia tăng 45vạn tộc nhân.Kiến đực rất chờ mong kỳ giao phối tiếp theo.Chỉ cần chúng đột phá phòng tuyến của nhân tộc, liền có đủ máu và linh, tăngcường sức mạnh bộ tộc của chúng.Để nó hưng phấn chính là, số lượng của nhân tộc ở thời đại này hơn xa 19 vạnnăm trước, nhiều hơn rất nhiều lần!Mấy cái tua vòi của kiến được đã ngửi được mùi máu và linh nồng nặc trongthiên địa này.
Thời khắc gần hoàng hôn, Trang quý phi dẫn dắt tất cả 175 con kiến đực đến
chiến trường.
Đây là lực lượng tinh hoa nhất của Đại La Nghĩ tộc, vài con mạnh mẽ nhất
trong đó từng đạt đến đẳng cấp thần linh thượng vị ở 20 vạn năm trước, còn có
30 con từng là thần linh trung vị, con yếu nhất cũng tương đương với ‘thần
hoang dã’.
Cái này thậm chí còn khiến cho Đại La Nghĩ tộc có dã tâm rình rập tinh không.
Đáng tiếc là sau khi Thánh hoàng đời thứ ba xuất hiện, bọn chúng đã trở thành
đối tượng đả kích trọng điểm của tên ác ma kia.
Tại khoảng thời gian 19 vạn năm đến 17 vạn năm trước, chúng nó bị tên ác ma
khoác da người kia chém giết đến rơi xuống hoàn cảnh này.
Sau khi thất bại trong trận quyết chiến quy mô lớn đó, tên ác ma kia vẫn không
chịu bỏ qua cho bọn chúng.
Ác ma kia hoàn thiện Thần Thương chi pháp, tổ thức quân đoàn Thần Liệp, liên
tục tìm kiếm và g**t ch*t những con kiến đực này, một lần rồi lại một lần, dù
chúng có trốn ở chân trời góc biển cũng vô dụng. Không chỉ giết đến khi chúng
mất Tiên Thiên Thần Thể, mà ngay cả linh trí cũng trở nên mông muội, hầu như
đánh mất tất cả quyền bính thiên quy mà chúng từng nắm giữ.
May mắn là đặc tính của Đại La Nghĩ tộc khiến chúng khôi phục từng bước
một.
Nhưng cái giá phải trả thật sự quá đắt, tận 17 vạn năm, chúng đều bị khảm trong
vách đá, ngủ say trong không gian chật chội và tĩnh mịch kia.
Nhưng dù là vậy, bọn chúng vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn.
Vì vậy nên Trang quý phi cực kỳ phẫn hận!
Nàng hận nhân tộc, cũng hận tên ác ma khoác da người tự xưng là ‘thánh
hoàng’ kia.
Nàng cũng cảm ứng được hận thù và tức giận của tộc nhân thông qua mạng lưới
linh thức của bộ tộc.
Lửa giận và thù hận tích lũy 17 vạn năm đang bạo phát như dung nham, thiêu
đốt và hủy diệt tất cả lý trí của chúng.
Chúng nó khát vọng thoát vây, sau đó tàn sát tất cả tộc nhân của tên ‘Thánh
hoàng’ kia, để nhân tộc trở thành đồ ăn của chúng như 19 vạn năm trước, đồng
thời phá hủy tất cả mọi thứ tên ác ma kia quý trọng!
Trang quý phi vẫn luôn rất chờ mong.
Nàng rất chờ mong vị Thánh hoàng kia nhìn thấy Thần Châu trở thành bãi săn
của Đại La Nghĩ tộc, không biết hắn sẽ có vẻ mặt gì đây?
Nàng tin rằng ngày đó sẽ không xa.
Khi đến ‘Thương Khung sơn’, Trang quý phi đầu tiên là biến về bản thể, rồi
dùng đôi mắt kép nhìn về phía trước.
Mạng lưới linh thức của Đại La Nghĩ tộc giúp nàng nắm giữ tất cả chi tiết của
trận đại chiến này.
Nàng thậm chí còn có thể tiếp nhận cảm quan và linh thức của những con kiến
quân cấp thấp kia.
Nhưng năng lực cảm ứng của những kiến quân bình thường kia, hoàn toàn khác
biệt với kiến chúa dự bị như nàng và những kiến đực này.
Sau thất bại ở 17 vạn năm trước, Trang quý phi đã học được cẩn thận, mặc kệ là
tình huống nào thì đều không coi thường đối thủ.
Theo lực lượng huyết mạch được kích hoạt, tình hình trong 3000 dặm đều nằm
trong đầu óc của nàng.
25.000 đệ tử Đô Thiên thần cung đang đóng giữ trên và dưới ‘Thương Khung
sơn’.
Thuật sư của bọn họ thi triển pháp thuật trên đỉnh núi, lợi dụng độ cao 72.000
trượng của ‘Thương Khung sơn’ để gạt mở chín tầng mây, từ đó phong tỏa con
đường xuống phía nam.
Võ tu của Đô Thiên thần cung thì bày trận ở sườn núi, đề phòng Đại La Nghĩ
tộc phá hư địa mạch, hoặc là đánh l*n đ*nh núi, quấy rầy thuật sư.
Nhưng người của Đô Thiên thần cung nhiều hơn 25.000 người này nhiều lắm,
hai bên đông tây đều có đệ tử của bọn họ, tổng cộng phải khoảng 70.000 người.
Ngoài ra còn có gần 50 vạn châu binh và quận binh Lương Châu, còn có một
lượng lớn tông môn phụ thuộc Đô Thiên thần cung, cùng với rất nhiều thuật sư
và võ tu của các danh gia vọng tộc, tông phái loại nhỏ, tổng cộng phải hơn 200
ngàn.
Thậm chí có không ít tán tu ở tây vực nghe tin chạy đến đây.
Đám người không biết sống chết này đang lẫn ở trong binh mã của triều đình,
liều mạng chống đỡ dọc theo phòng tuyến.
Mà đây chỉ là những thứ Trang quý phi nhìn thấy.
Tại ngoài tầm nhìn của Trang quý phi, không biết còn có bao nhiêu chiến sĩ và
võ tu nhân tộc.
Bọn họ như tường đồng vách sắt, phong tỏa con đường xuôi nam của Đại La
Nghĩ tộc.
Trang quý phi lại hơi nhíu mày.
Nàng vẫn không thể tìm thấy tung tích của Sở Hi Thanh.
Người này rốt cuộc đang trốn ở đâu? Hay là vẫn chưa đến?
“Công chúa điện hạ!” Một con kiến đực thi triển đôi cánh trong suốt, hạ xuống
bên cạnh Trang quý phi: “Điện hạ hạ lệnh đi, chúng ta nên làm gì để đột phá
‘Thương Khung sơn’?”
Nó nhìn Trang quý phi với ánh mắt tham lam, bên trong đôi mắt kép còn ngậm
lấy d*c v*ng.
Trang quý phi là kiến chúa dự bị, sở hữu năng lực sinh sản nhất định.
Sau khi gặm bộ rễ của ‘Tạo Hóa thần thụ’, không phải chúng mất hết năng lực
sinh sản, mà là không thể sinh nở ở quy mô lớn như trước kia nữa.
Tốc độ sinh sôi nảy nở của chúng rất chậm, hơn nữa còn phải trả giá rất đắt.
Tại 19 vạn năm trước, bọn chúng dùng máu và linh của nhân tộc, gia tăng 45
vạn tộc nhân.
Kiến đực rất chờ mong kỳ giao phối tiếp theo.
Chỉ cần chúng đột phá phòng tuyến của nhân tộc, liền có đủ máu và linh, tăng
cường sức mạnh bộ tộc của chúng.
Để nó hưng phấn chính là, số lượng của nhân tộc ở thời đại này hơn xa 19 vạn
năm trước, nhiều hơn rất nhiều lần!
Mấy cái tua vòi của kiến được đã ngửi được mùi máu và linh nồng nặc trong
thiên địa này.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thời khắc gần hoàng hôn, Trang quý phi dẫn dắt tất cả 175 con kiến đực đếnchiến trường.Đây là lực lượng tinh hoa nhất của Đại La Nghĩ tộc, vài con mạnh mẽ nhấttrong đó từng đạt đến đẳng cấp thần linh thượng vị ở 20 vạn năm trước, còn có30 con từng là thần linh trung vị, con yếu nhất cũng tương đương với ‘thầnhoang dã’.Cái này thậm chí còn khiến cho Đại La Nghĩ tộc có dã tâm rình rập tinh không.Đáng tiếc là sau khi Thánh hoàng đời thứ ba xuất hiện, bọn chúng đã trở thànhđối tượng đả kích trọng điểm của tên ác ma kia.Tại khoảng thời gian 19 vạn năm đến 17 vạn năm trước, chúng nó bị tên ác makhoác da người kia chém giết đến rơi xuống hoàn cảnh này.Sau khi thất bại trong trận quyết chiến quy mô lớn đó, tên ác ma kia vẫn khôngchịu bỏ qua cho bọn chúng.Ác ma kia hoàn thiện Thần Thương chi pháp, tổ thức quân đoàn Thần Liệp, liêntục tìm kiếm và g**t ch*t những con kiến đực này, một lần rồi lại một lần, dùchúng có trốn ở chân trời góc biển cũng vô dụng. Không chỉ giết đến khi chúngmất Tiên Thiên Thần Thể, mà ngay cả linh trí cũng trở nên mông muội, hầu nhưđánh mất tất cả quyền bính thiên quy mà chúng từng nắm giữ.May mắn là đặc tính của Đại La Nghĩ tộc khiến chúng khôi phục từng bướcmột.Nhưng cái giá phải trả thật sự quá đắt, tận 17 vạn năm, chúng đều bị khảm trongvách đá, ngủ say trong không gian chật chội và tĩnh mịch kia.Nhưng dù là vậy, bọn chúng vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn.Vì vậy nên Trang quý phi cực kỳ phẫn hận!Nàng hận nhân tộc, cũng hận tên ác ma khoác da người tự xưng là ‘thánhhoàng’ kia.Nàng cũng cảm ứng được hận thù và tức giận của tộc nhân thông qua mạng lướilinh thức của bộ tộc.Lửa giận và thù hận tích lũy 17 vạn năm đang bạo phát như dung nham, thiêuđốt và hủy diệt tất cả lý trí của chúng.Chúng nó khát vọng thoát vây, sau đó tàn sát tất cả tộc nhân của tên ‘Thánhhoàng’ kia, để nhân tộc trở thành đồ ăn của chúng như 19 vạn năm trước, đồngthời phá hủy tất cả mọi thứ tên ác ma kia quý trọng!Trang quý phi vẫn luôn rất chờ mong.Nàng rất chờ mong vị Thánh hoàng kia nhìn thấy Thần Châu trở thành bãi săncủa Đại La Nghĩ tộc, không biết hắn sẽ có vẻ mặt gì đây?Nàng tin rằng ngày đó sẽ không xa.Khi đến ‘Thương Khung sơn’, Trang quý phi đầu tiên là biến về bản thể, rồidùng đôi mắt kép nhìn về phía trước.Mạng lưới linh thức của Đại La Nghĩ tộc giúp nàng nắm giữ tất cả chi tiết củatrận đại chiến này.Nàng thậm chí còn có thể tiếp nhận cảm quan và linh thức của những con kiếnquân cấp thấp kia.Nhưng năng lực cảm ứng của những kiến quân bình thường kia, hoàn toàn khácbiệt với kiến chúa dự bị như nàng và những kiến đực này.Sau thất bại ở 17 vạn năm trước, Trang quý phi đã học được cẩn thận, mặc kệ làtình huống nào thì đều không coi thường đối thủ.Theo lực lượng huyết mạch được kích hoạt, tình hình trong 3000 dặm đều nằmtrong đầu óc của nàng.25.000 đệ tử Đô Thiên thần cung đang đóng giữ trên và dưới ‘Thương Khungsơn’.Thuật sư của bọn họ thi triển pháp thuật trên đỉnh núi, lợi dụng độ cao 72.000trượng của ‘Thương Khung sơn’ để gạt mở chín tầng mây, từ đó phong tỏa conđường xuống phía nam.Võ tu của Đô Thiên thần cung thì bày trận ở sườn núi, đề phòng Đại La Nghĩtộc phá hư địa mạch, hoặc là đánh l*n đ*nh núi, quấy rầy thuật sư.Nhưng người của Đô Thiên thần cung nhiều hơn 25.000 người này nhiều lắm,hai bên đông tây đều có đệ tử của bọn họ, tổng cộng phải khoảng 70.000 người.Ngoài ra còn có gần 50 vạn châu binh và quận binh Lương Châu, còn có mộtlượng lớn tông môn phụ thuộc Đô Thiên thần cung, cùng với rất nhiều thuật sưvà võ tu của các danh gia vọng tộc, tông phái loại nhỏ, tổng cộng phải hơn 200ngàn.Thậm chí có không ít tán tu ở tây vực nghe tin chạy đến đây.Đám người không biết sống chết này đang lẫn ở trong binh mã của triều đình,liều mạng chống đỡ dọc theo phòng tuyến.Mà đây chỉ là những thứ Trang quý phi nhìn thấy.Tại ngoài tầm nhìn của Trang quý phi, không biết còn có bao nhiêu chiến sĩ vàvõ tu nhân tộc.Bọn họ như tường đồng vách sắt, phong tỏa con đường xuôi nam của Đại LaNghĩ tộc.Trang quý phi lại hơi nhíu mày.Nàng vẫn không thể tìm thấy tung tích của Sở Hi Thanh.Người này rốt cuộc đang trốn ở đâu? Hay là vẫn chưa đến?“Công chúa điện hạ!” Một con kiến đực thi triển đôi cánh trong suốt, hạ xuốngbên cạnh Trang quý phi: “Điện hạ hạ lệnh đi, chúng ta nên làm gì để đột phá‘Thương Khung sơn’?”Nó nhìn Trang quý phi với ánh mắt tham lam, bên trong đôi mắt kép còn ngậmlấy d*c v*ng.Trang quý phi là kiến chúa dự bị, sở hữu năng lực sinh sản nhất định.Sau khi gặm bộ rễ của ‘Tạo Hóa thần thụ’, không phải chúng mất hết năng lựcsinh sản, mà là không thể sinh nở ở quy mô lớn như trước kia nữa.Tốc độ sinh sôi nảy nở của chúng rất chậm, hơn nữa còn phải trả giá rất đắt.Tại 19 vạn năm trước, bọn chúng dùng máu và linh của nhân tộc, gia tăng 45vạn tộc nhân.Kiến đực rất chờ mong kỳ giao phối tiếp theo.Chỉ cần chúng đột phá phòng tuyến của nhân tộc, liền có đủ máu và linh, tăngcường sức mạnh bộ tộc của chúng.Để nó hưng phấn chính là, số lượng của nhân tộc ở thời đại này hơn xa 19 vạnnăm trước, nhiều hơn rất nhiều lần!Mấy cái tua vòi của kiến được đã ngửi được mùi máu và linh nồng nặc trongthiên địa này.