Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2213: Thần Ý Đao Lâm (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không ngờ đúng không?”Thân thể ục ịch của Lý Trường Sinh bay ra khỏi phi toa.Hắn liếc mắt nhìn bầu trời phía bắc, sau đó cười một tiếng: “Ta biết là các ngươikhông thủ được mà!”Trần Nại Lạc hừ nhẹ một tiếng, sắc mạnh lành lạnh cũng hơi ung dung.“Cảm tạ!”Bọn vị cao thủ này vừa đến, làm cho hắn thở phào một hơi.“Miễn cảm ơn! Nhân tộc ta như môi với răng, Lý mỗ không thể ngồi yên khôngđể ý. Nhưng ngươi phải biết quy củ, đây là phải trả giá.”Lý Trường Sinh nói đến đây thì nhướng mày, hiện ra vài phần ý cười.Đồng thời, hắn giơ tay triệu hoán Thần Vọng kiếm và Quân Thiên kiếm: “Bacon Gần Thần, không ngại thì giao cho ta. Ba con kiến này nóng lòng khôiphục, huyết khí rất táo bạo. Ta có nắm chắc khi đối phó với chúng. Nói đi nóilại thì mấy vị Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung các ngươi đâu? Lẽ nào thờiđiểm này rồi mà còn giữ sức?”Hắn biết số lượng Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung còn cao hơn Vô Tướngthần tông, phải đến sáu vị.Tuy rằng Lý Trường Sinh không để những người này vào mắt. Sáu vị SiêuPhẩm này của Đô Thiên thần cung gộp lại cũng không bằng bất cứ một vị nàotrong ba vị Siêu Phẩm của Vô Tướng thần tông.Nhưng bọn họ vẫn có thể chiếm ưu thế khi đối đầu một một với kiến quân, thậmchí là một đánh hai.Trần Nại Lạc nghe vậy thì không khỏi vui mừng, gật đầu nói: “Bọn họ đã đến,lát nữa sẽ lên với ta.”Trần Nại Lạc lại đưa mắt nhìn về phía Tố Phong Đao.Tố Phong Đao tay đè đao, mặt không đổi sắc nói: “Ba người chúng ta tọa trấnđỉnh núi, không ai có thể xông vào đây.”Trần Nại Lạc hiểu ngay, tuy Vô Tướng thần tông đến cứu viện, nhưng vẫn cógiữ lại.Nhưng giữ sức mới là bình thường, hắn không thể hi vọng người khác sẽ liềumạng bảo vệ nhà hắn.Trần Nại Lạc đã rất hài lòng, thậm chí là vui mừng.Hắn không yên tâm nhất chính là những thuật sư ở đây.Có ba người này ở đây, đám Đại La Nghĩ tộc phải trả giá gấp mười lần, gấp 20lần, thì mới có thể chiếm lấy nơi này.“Vậy thì làm phiền mấy vị!”Trần Nại Lạc chắp tay với mấy người, sau đó lắc mình đến trời mây, hắn vừahay xuất hiện ở trước một con kiến đực.Trần Nại Lạc điểm một chỉ về phía trước, lập tức có vô số lôi đình nổ tung trênbầu trời.Thiên quy Lôi Đình ở vùng thế giới này, đã bị Trần Nại Lạc tiếp nhận vàchưởng khống.Con kiến đực có thực lực Siêu Phẩm thượng vị kia lại bị một chỉ của hắn đánhnổ, đầu tiên là hóa thành sương máu, rồi lại bị Đô Thiên thần lôi chói mắt kiachôn vùi.“Hùng Hữu!”Trang quý phi phát ra tiếng thét kinh hãi.Nghĩ tộc chúng vốn không có họ tên, mãi đến khi đánh vào Thần Châu, chiếmđược một mảnh thổ địa rộng lớn. Thì một ít cá thể có linh trí cao mới bắt đầu tựnghĩ tên cho mình.Trang quý phi lập tức nghiến răng nghiến lợi: “Thần Chỉ Đô Thiên - Trần NạiLạc!”Ầm!Trong cái nháy mắt này, lại có một con kiến đực bị Trần Nại Lạc đánh nổ!Lực lượng thời gian ở quanh thân kẻ này đang bị trì hoãn, khiến cho tốc độ củatất cả sự vật quanh người hắn đều trở nên chậm rãi.Bản thân Trần Nại Lạc lại chỉ bị ảnh hưởng cực nhỏ.Người này tuy không tu luyện Bá thể, nhưng thân thể của hắn được Lôi pháprèn luyện đến cực hạn, không thẹn với cái uy danh ‘nhục thân đệ nhất’ phàmgiới!Mỗi lần hắn ra tay, đều nhanh như kinh lôi, lực lượng hùng vĩ đến tột đỉnh!Nhưng mà làm cho nàng kinh ngạc là một bóng người khác.Người kia chỉ cao năm thước, béo trắng, nhìn qua như là cái mì vắt. Nhưng saukhi người này xuất hiện, ba con kiến đực mạnh mẽ nhất là Hùng Bá, Hùng Bắc,Hùng Phương đều bị hắn cuốn lại và áp chế.Đó chính là Tề Thiên Kiếm Thánh - Lý Trường Sinh!Vô Tướng thần tông cách xa mười vạn dặm mà cũng đến cứu viện?Bàn tay của đám người này không khỏi quá dài rồi!Trang quý phi lại rên một tiếng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.Nhưng sau khi suy nghĩ lại, nàng vẫn lắc mình đến trước Trần Nại Lạc.Hiện giờ, Trần Nại Lạc cực mạnh, lại còn có thần khí đặc thù hỗ trợ, rất có thểđã sở hữu sức chiến đấu cấp độ ‘thần hoang dã’.Nhưng mà đối với Đại La Nghĩ tộc mà nói, Lý Trường Sinh mới là kẻ đáng sợhơn.Dưới Gần Thần, không có một con kiến nào đỡ nổi một kiếm của Lý TrườngSinh.Ba con kiến Gần Thần kia có thể kiếm chế Lý Trường Sinh, không cần tăngthêm.“Trần Nại Lạc!”Khi song đao của Trang quý phi ra khỏi vỏ, thiên địa chợt hóa thành biển lửa.Tại 600 năm trước, nàng đã nuốt sống một vị võ tu Siêu Phẩm tu luyện Hỏapháp, không chỉ ‘nghĩ hóa’ ra tu vị của vị võ tu này, mà còn có cơ duyên khác,thức tỉnh một bộ phận lực lượng thiên quy đã lãng quên.Song đao của nàng chém ra, lửa trên bức tường lửa ở ‘Thương Khung sơn’ bịnàng rút ra.Điều này khiến cho uy lực Hỏa pháp của nàng mạnh hơn mấy lần, không chỉthiêu đốt tất cả vật chất, mà còn đốt cả ‘Đô Thiên thần lôi’.Trần Nại Lạc lại không giao thủ chính diện với nàng, bóng người hắn lóe lên,xuất hiện ở trước một con kiến đực khác.Bồng!Theo một chỉ của Trần Nại Lạc, con kiến đực này bị lôi đình đánh thành mảnhvụn.Hắn giống như một chiếc máy giết chóc vô tình, liên tục truy tìm và tàn sát đámkiến đực trên trời!Không có con kiến đực nào đỡ được một chỉ của hắn, hơn 160 con kiến đực cóthực lực Siêu Phẩm, bị một mình hắn chặn lại ở không trung.Tất cả kiến đực đều phải dốc sức né tránh.Một khi bị hắn đến gần người, liền chết chắc
“Không ngờ đúng không?”
Thân thể ục ịch của Lý Trường Sinh bay ra khỏi phi toa.
Hắn liếc mắt nhìn bầu trời phía bắc, sau đó cười một tiếng: “Ta biết là các ngươi
không thủ được mà!”
Trần Nại Lạc hừ nhẹ một tiếng, sắc mạnh lành lạnh cũng hơi ung dung.
“Cảm tạ!”
Bọn vị cao thủ này vừa đến, làm cho hắn thở phào một hơi.
“Miễn cảm ơn! Nhân tộc ta như môi với răng, Lý mỗ không thể ngồi yên không
để ý. Nhưng ngươi phải biết quy củ, đây là phải trả giá.”
Lý Trường Sinh nói đến đây thì nhướng mày, hiện ra vài phần ý cười.
Đồng thời, hắn giơ tay triệu hoán Thần Vọng kiếm và Quân Thiên kiếm: “Ba
con Gần Thần, không ngại thì giao cho ta. Ba con kiến này nóng lòng khôi
phục, huyết khí rất táo bạo. Ta có nắm chắc khi đối phó với chúng. Nói đi nói
lại thì mấy vị Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung các ngươi đâu? Lẽ nào thời
điểm này rồi mà còn giữ sức?”
Hắn biết số lượng Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung còn cao hơn Vô Tướng
thần tông, phải đến sáu vị.
Tuy rằng Lý Trường Sinh không để những người này vào mắt. Sáu vị Siêu
Phẩm này của Đô Thiên thần cung gộp lại cũng không bằng bất cứ một vị nào
trong ba vị Siêu Phẩm của Vô Tướng thần tông.
Nhưng bọn họ vẫn có thể chiếm ưu thế khi đối đầu một một với kiến quân, thậm
chí là một đánh hai.
Trần Nại Lạc nghe vậy thì không khỏi vui mừng, gật đầu nói: “Bọn họ đã đến,
lát nữa sẽ lên với ta.”
Trần Nại Lạc lại đưa mắt nhìn về phía Tố Phong Đao.
Tố Phong Đao tay đè đao, mặt không đổi sắc nói: “Ba người chúng ta tọa trấn
đỉnh núi, không ai có thể xông vào đây.”
Trần Nại Lạc hiểu ngay, tuy Vô Tướng thần tông đến cứu viện, nhưng vẫn có
giữ lại.
Nhưng giữ sức mới là bình thường, hắn không thể hi vọng người khác sẽ liều
mạng bảo vệ nhà hắn.
Trần Nại Lạc đã rất hài lòng, thậm chí là vui mừng.
Hắn không yên tâm nhất chính là những thuật sư ở đây.
Có ba người này ở đây, đám Đại La Nghĩ tộc phải trả giá gấp mười lần, gấp 20
lần, thì mới có thể chiếm lấy nơi này.
“Vậy thì làm phiền mấy vị!”
Trần Nại Lạc chắp tay với mấy người, sau đó lắc mình đến trời mây, hắn vừa
hay xuất hiện ở trước một con kiến đực.
Trần Nại Lạc điểm một chỉ về phía trước, lập tức có vô số lôi đình nổ tung trên
bầu trời.
Thiên quy Lôi Đình ở vùng thế giới này, đã bị Trần Nại Lạc tiếp nhận và
chưởng khống.
Con kiến đực có thực lực Siêu Phẩm thượng vị kia lại bị một chỉ của hắn đánh
nổ, đầu tiên là hóa thành sương máu, rồi lại bị Đô Thiên thần lôi chói mắt kia
chôn vùi.
“Hùng Hữu!”
Trang quý phi phát ra tiếng thét kinh hãi.
Nghĩ tộc chúng vốn không có họ tên, mãi đến khi đánh vào Thần Châu, chiếm
được một mảnh thổ địa rộng lớn. Thì một ít cá thể có linh trí cao mới bắt đầu tự
nghĩ tên cho mình.
Trang quý phi lập tức nghiến răng nghiến lợi: “Thần Chỉ Đô Thiên - Trần Nại
Lạc!”
Ầm!
Trong cái nháy mắt này, lại có một con kiến đực bị Trần Nại Lạc đánh nổ!
Lực lượng thời gian ở quanh thân kẻ này đang bị trì hoãn, khiến cho tốc độ của
tất cả sự vật quanh người hắn đều trở nên chậm rãi.
Bản thân Trần Nại Lạc lại chỉ bị ảnh hưởng cực nhỏ.
Người này tuy không tu luyện Bá thể, nhưng thân thể của hắn được Lôi pháp
rèn luyện đến cực hạn, không thẹn với cái uy danh ‘nhục thân đệ nhất’ phàm
giới!
Mỗi lần hắn ra tay, đều nhanh như kinh lôi, lực lượng hùng vĩ đến tột đỉnh!
Nhưng mà làm cho nàng kinh ngạc là một bóng người khác.
Người kia chỉ cao năm thước, béo trắng, nhìn qua như là cái mì vắt. Nhưng sau
khi người này xuất hiện, ba con kiến đực mạnh mẽ nhất là Hùng Bá, Hùng Bắc,
Hùng Phương đều bị hắn cuốn lại và áp chế.
Đó chính là Tề Thiên Kiếm Thánh - Lý Trường Sinh!
Vô Tướng thần tông cách xa mười vạn dặm mà cũng đến cứu viện?
Bàn tay của đám người này không khỏi quá dài rồi!
Trang quý phi lại rên một tiếng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Nhưng sau khi suy nghĩ lại, nàng vẫn lắc mình đến trước Trần Nại Lạc.
Hiện giờ, Trần Nại Lạc cực mạnh, lại còn có thần khí đặc thù hỗ trợ, rất có thể
đã sở hữu sức chiến đấu cấp độ ‘thần hoang dã’.
Nhưng mà đối với Đại La Nghĩ tộc mà nói, Lý Trường Sinh mới là kẻ đáng sợ
hơn.
Dưới Gần Thần, không có một con kiến nào đỡ nổi một kiếm của Lý Trường
Sinh.
Ba con kiến Gần Thần kia có thể kiếm chế Lý Trường Sinh, không cần tăng
thêm.
“Trần Nại Lạc!”
Khi song đao của Trang quý phi ra khỏi vỏ, thiên địa chợt hóa thành biển lửa.
Tại 600 năm trước, nàng đã nuốt sống một vị võ tu Siêu Phẩm tu luyện Hỏa
pháp, không chỉ ‘nghĩ hóa’ ra tu vị của vị võ tu này, mà còn có cơ duyên khác,
thức tỉnh một bộ phận lực lượng thiên quy đã lãng quên.
Song đao của nàng chém ra, lửa trên bức tường lửa ở ‘Thương Khung sơn’ bị
nàng rút ra.
Điều này khiến cho uy lực Hỏa pháp của nàng mạnh hơn mấy lần, không chỉ
thiêu đốt tất cả vật chất, mà còn đốt cả ‘Đô Thiên thần lôi’.
Trần Nại Lạc lại không giao thủ chính diện với nàng, bóng người hắn lóe lên,
xuất hiện ở trước một con kiến đực khác.
Bồng!
Theo một chỉ của Trần Nại Lạc, con kiến đực này bị lôi đình đánh thành mảnh
vụn.
Hắn giống như một chiếc máy giết chóc vô tình, liên tục truy tìm và tàn sát đám
kiến đực trên trời!
Không có con kiến đực nào đỡ được một chỉ của hắn, hơn 160 con kiến đực có
thực lực Siêu Phẩm, bị một mình hắn chặn lại ở không trung.
Tất cả kiến đực đều phải dốc sức né tránh.
Một khi bị hắn đến gần người, liền chết chắc
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không ngờ đúng không?”Thân thể ục ịch của Lý Trường Sinh bay ra khỏi phi toa.Hắn liếc mắt nhìn bầu trời phía bắc, sau đó cười một tiếng: “Ta biết là các ngươikhông thủ được mà!”Trần Nại Lạc hừ nhẹ một tiếng, sắc mạnh lành lạnh cũng hơi ung dung.“Cảm tạ!”Bọn vị cao thủ này vừa đến, làm cho hắn thở phào một hơi.“Miễn cảm ơn! Nhân tộc ta như môi với răng, Lý mỗ không thể ngồi yên khôngđể ý. Nhưng ngươi phải biết quy củ, đây là phải trả giá.”Lý Trường Sinh nói đến đây thì nhướng mày, hiện ra vài phần ý cười.Đồng thời, hắn giơ tay triệu hoán Thần Vọng kiếm và Quân Thiên kiếm: “Bacon Gần Thần, không ngại thì giao cho ta. Ba con kiến này nóng lòng khôiphục, huyết khí rất táo bạo. Ta có nắm chắc khi đối phó với chúng. Nói đi nóilại thì mấy vị Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung các ngươi đâu? Lẽ nào thờiđiểm này rồi mà còn giữ sức?”Hắn biết số lượng Siêu Phẩm của Đô Thiên thần cung còn cao hơn Vô Tướngthần tông, phải đến sáu vị.Tuy rằng Lý Trường Sinh không để những người này vào mắt. Sáu vị SiêuPhẩm này của Đô Thiên thần cung gộp lại cũng không bằng bất cứ một vị nàotrong ba vị Siêu Phẩm của Vô Tướng thần tông.Nhưng bọn họ vẫn có thể chiếm ưu thế khi đối đầu một một với kiến quân, thậmchí là một đánh hai.Trần Nại Lạc nghe vậy thì không khỏi vui mừng, gật đầu nói: “Bọn họ đã đến,lát nữa sẽ lên với ta.”Trần Nại Lạc lại đưa mắt nhìn về phía Tố Phong Đao.Tố Phong Đao tay đè đao, mặt không đổi sắc nói: “Ba người chúng ta tọa trấnđỉnh núi, không ai có thể xông vào đây.”Trần Nại Lạc hiểu ngay, tuy Vô Tướng thần tông đến cứu viện, nhưng vẫn cógiữ lại.Nhưng giữ sức mới là bình thường, hắn không thể hi vọng người khác sẽ liềumạng bảo vệ nhà hắn.Trần Nại Lạc đã rất hài lòng, thậm chí là vui mừng.Hắn không yên tâm nhất chính là những thuật sư ở đây.Có ba người này ở đây, đám Đại La Nghĩ tộc phải trả giá gấp mười lần, gấp 20lần, thì mới có thể chiếm lấy nơi này.“Vậy thì làm phiền mấy vị!”Trần Nại Lạc chắp tay với mấy người, sau đó lắc mình đến trời mây, hắn vừahay xuất hiện ở trước một con kiến đực.Trần Nại Lạc điểm một chỉ về phía trước, lập tức có vô số lôi đình nổ tung trênbầu trời.Thiên quy Lôi Đình ở vùng thế giới này, đã bị Trần Nại Lạc tiếp nhận vàchưởng khống.Con kiến đực có thực lực Siêu Phẩm thượng vị kia lại bị một chỉ của hắn đánhnổ, đầu tiên là hóa thành sương máu, rồi lại bị Đô Thiên thần lôi chói mắt kiachôn vùi.“Hùng Hữu!”Trang quý phi phát ra tiếng thét kinh hãi.Nghĩ tộc chúng vốn không có họ tên, mãi đến khi đánh vào Thần Châu, chiếmđược một mảnh thổ địa rộng lớn. Thì một ít cá thể có linh trí cao mới bắt đầu tựnghĩ tên cho mình.Trang quý phi lập tức nghiến răng nghiến lợi: “Thần Chỉ Đô Thiên - Trần NạiLạc!”Ầm!Trong cái nháy mắt này, lại có một con kiến đực bị Trần Nại Lạc đánh nổ!Lực lượng thời gian ở quanh thân kẻ này đang bị trì hoãn, khiến cho tốc độ củatất cả sự vật quanh người hắn đều trở nên chậm rãi.Bản thân Trần Nại Lạc lại chỉ bị ảnh hưởng cực nhỏ.Người này tuy không tu luyện Bá thể, nhưng thân thể của hắn được Lôi pháprèn luyện đến cực hạn, không thẹn với cái uy danh ‘nhục thân đệ nhất’ phàmgiới!Mỗi lần hắn ra tay, đều nhanh như kinh lôi, lực lượng hùng vĩ đến tột đỉnh!Nhưng mà làm cho nàng kinh ngạc là một bóng người khác.Người kia chỉ cao năm thước, béo trắng, nhìn qua như là cái mì vắt. Nhưng saukhi người này xuất hiện, ba con kiến đực mạnh mẽ nhất là Hùng Bá, Hùng Bắc,Hùng Phương đều bị hắn cuốn lại và áp chế.Đó chính là Tề Thiên Kiếm Thánh - Lý Trường Sinh!Vô Tướng thần tông cách xa mười vạn dặm mà cũng đến cứu viện?Bàn tay của đám người này không khỏi quá dài rồi!Trang quý phi lại rên một tiếng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.Nhưng sau khi suy nghĩ lại, nàng vẫn lắc mình đến trước Trần Nại Lạc.Hiện giờ, Trần Nại Lạc cực mạnh, lại còn có thần khí đặc thù hỗ trợ, rất có thểđã sở hữu sức chiến đấu cấp độ ‘thần hoang dã’.Nhưng mà đối với Đại La Nghĩ tộc mà nói, Lý Trường Sinh mới là kẻ đáng sợhơn.Dưới Gần Thần, không có một con kiến nào đỡ nổi một kiếm của Lý TrườngSinh.Ba con kiến Gần Thần kia có thể kiếm chế Lý Trường Sinh, không cần tăngthêm.“Trần Nại Lạc!”Khi song đao của Trang quý phi ra khỏi vỏ, thiên địa chợt hóa thành biển lửa.Tại 600 năm trước, nàng đã nuốt sống một vị võ tu Siêu Phẩm tu luyện Hỏapháp, không chỉ ‘nghĩ hóa’ ra tu vị của vị võ tu này, mà còn có cơ duyên khác,thức tỉnh một bộ phận lực lượng thiên quy đã lãng quên.Song đao của nàng chém ra, lửa trên bức tường lửa ở ‘Thương Khung sơn’ bịnàng rút ra.Điều này khiến cho uy lực Hỏa pháp của nàng mạnh hơn mấy lần, không chỉthiêu đốt tất cả vật chất, mà còn đốt cả ‘Đô Thiên thần lôi’.Trần Nại Lạc lại không giao thủ chính diện với nàng, bóng người hắn lóe lên,xuất hiện ở trước một con kiến đực khác.Bồng!Theo một chỉ của Trần Nại Lạc, con kiến đực này bị lôi đình đánh thành mảnhvụn.Hắn giống như một chiếc máy giết chóc vô tình, liên tục truy tìm và tàn sát đámkiến đực trên trời!Không có con kiến đực nào đỡ được một chỉ của hắn, hơn 160 con kiến đực cóthực lực Siêu Phẩm, bị một mình hắn chặn lại ở không trung.Tất cả kiến đực đều phải dốc sức né tránh.Một khi bị hắn đến gần người, liền chết chắc