Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2227: Chăn nuôi (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là vườn không nhà trống.”Trang quý phi bay trong đàn kiến, nàng không hề ngạc nhiên chút nào: “ĐámCự linh kia cũng không dám chống đỡ chính diện.”Hiện giờ, thời gian đã trôi qua hơn một tháng.Cự linh Bất Chu sơn và Trung Thổ đã nhận được tin tức và phản ứng lại rồi.Biện pháp ứng phó của Cự linh không phải đánh chính diện, mà là vườn khôngnhà trống. Bất Chu sơn đã co rút lại, dịch chuyển và di dời tất cả bộ lạc Cự linhvà nô bộ.“Không đánh chính diện là đúng.”Khí tức của kiến chúa cực kỳ âm trầm: “HIện giờ, trừ phi là thần linh thượng hạđưa hóa thân bằng máu thịt xuống, bằng không thì không ai có thể chống lạihắn. Bộ tộc ta lớn mạnh, cũng gián tiếp làm hắn mạnh hơn.”Kiến chúa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh đang ngồi nhắm mắt trên Dục Nhật thầnchu ở sáu ngàn dặm phía sau: “Nhưng làm vậy cũng vô dụng, nhân khẩu quanhBất Chu sơn rất đông, phải đến hàng ngàn bộ lạc, mấy tỷ đến chục tỷ nhânkhẩu, tốc độ di chuyển của bọn họ không thể so với tộc ta, có thể trốn đi nơinào?”Phía chúng nó đang bay chính là Bất Chu sơn.Sở Hi Thanh vẫn luôn thao túng phương hướng của chúng.Sau đó, kiến chúa liếc mắt nhìn Trang quý phi: “Nữ nhi, ngươi ở bên ngoài hơn800 năm, hiểu rõ thời thế thiên hạ. Theo ngươi, các thần liệu có hàng lâm xuốngBất Chu sơn?”Bất Chu sơn là thần sơn cao nhất thiên địa, đỉnh núi hầu như đã đâm ra khỏichín tầng mây.Đó là nơi dễ hàng lâm nhất.Trang quý phi hơi chần chờ: “Ta không xác định, nếu như là mười năm trước,các thần nhất định sẽ không ngồi nhìn. Nhưng mà bây giờ, ta lại không thể xácđịnh.”Trang quý phi nhớ lại những tình báo lấy được từ chỗ Kiến Nguyên đế, trongđôi mắt kép của nàng hiện ra vẻ phức tạp: “Theo ta biết, Táng Thiên sắp ma hóarồi, trong vòng hai năm! Không! Bây giờ chỉ còn hơn một năm thôi.”“Còn cả vị thiên đế đương nhiệm của Bất Chu sơn nữa, hắn đang dốc sức phụcsinh Hỏa Thần – Diễm Dung, có người nói hắn sắp thành công rồi. âm Thần –Nguyệt Hi đang trợ giúp Kiến Nguyên đế phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu,mà Dương Thần – Thái Hạo thì đang thu thập các mảnh thân thể của mình trênthế gian.”Nội tâm của Trang quý phi cực kỳ phức tạp.Một mặt nàng hi vọng có thể thu được nhiều đồ ăn hơn, để bộ tộc thu đượcnhiều lực lượng hơn; một mặt nàng lại hi vọng có người có thể bức lui Sở HiThanh, thậm chí là g**t ch*t hắn, để bộ tộc chúng thoát khỏi tên ác ma này.Nội tâm kiến chúa lạnh lẽo: “Hỏa Thần tộc đang phục sinh Hỏa Thần – DiễmDung? Xem ra Bất Chu sơn gặp phiền phức rồi.”Trang quý phi cũng cho rằng tình thế rất tồi tệ.Sở Hi Thanh rõ ràng là hiểu rõ tình thế, nên không hề sợ hãi.Dù là sâu kiến như nàng thì cũng có thể biết các thần đang bằng mặt khôngbằng lòng.Trước cơn hạo kiếp này, cũng chỉ có tên điên như Thất Sát Tinh Quân mới sẽ đểhóa thân máu thịt của mình hàng lâm.Trừ phi là bất đắc dĩ, bằng không thì không ai muốn tổn thất lực lượng vào lúcnày.Trang quý phi khó chịu nhất là, đầu nguồn lực lượng của Sở Hi Thanh lại chínhlà chúng nó.Mà dưới địch ý, sát niệm và thù hận của 1200 vạn Nghĩ tộc, rất khó đoán đao ýcủa hắn đã mạnh đến trình độ nào.Nhưng chắc chắn là vượt qua cấp bậc Gần Thần… khi kiến chúa tử vong lầnđầu tiên, nó chính là cấp bậc Gần Thần.Trang quý phi cho rằng, Thần Ý Xúc Tử Đao của tên này đã vượt qua cấp bậc‘thần hoang dã’, có thể chống lại đại đa số thần linh hạ vị.Dù sao cái tên này không chỉ là Chân Linh Nhai Tí, mà còn có thiên quy pháptướng.Dù tranh đấu bằng thiên quy thì hắn cũng không rơi xuống hạ phong.“Mẫu hậu, cứ tiếp tục như vậy thì cũng không tốt. Chúng ta tích trữ càng nhiềulực lượng, thì hắn lại càng vui vẻ.”“Ta biết!”Kiến chúa lắc đầu, lời nói hàm chứa ý nhắc nhở: “Vấn đề là ngoại trừ tích trữlực lượng và chờ đợi thời cơ ra, chúng ta còn có thể làm gì?”Trang quý phi không khỏi yên lặng, chỉ có thể thở dài một tiếng.“Vì ậy, tốt nhất là không làm gì cả, không nên manh động. Nếu các ngươi muốnlàm gì đó, vậy thì cố gắng giết thêm ít Cự linh ở ven đường đi.”“Tên ác ma kia nhất định sẽ rất vui sướng, nhưng mà hành vi này cũng sẽ làmcác thần tức giận.”Đôi mắt kép của kiến chúa lại hiện ra mấy phần ác liệt: “Những thần linh này cóquá nhiều kiêng kỵ, vậy chúng ta phải ép họ ra tay! Nhân tộc có một câu, trờikhông tuyệt đường người! Chúng ta cũng giống như vậy, ta tin rằng, chỉ cầnchúng ta kiên trì chờ đợi, nhất định sẽ chờ đến thời cơ thích hợp.”…Mà lúc này, trên Dục Nhật thần chu.Tạ Thiên Thanh đang phóng tầm mắt nhìn tòa thần sơn hùng vĩ kia.“Nơi này cách Bất Chu sơn 23 vạn dặm, dự tính bốn ngày nữa là có thể đếnchân núi.”Tạ Thiên Thanh chung quy là vẫn đi theo.Hắn cũng không biết tâm trạng của mình thế nào, có lẽ là muốn chứng kiến mộttruyền kỳ, có lẽ là muốn biết Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì, hoặc cũng cólẽ là lo lắng Sở Hi Thanh không xử lý được đám Đại La Nghĩ tộc này, lo lắngcho anh kiệt của nhân tộc.Nói chung là hắn vẫn đi theo, hơn một tháng nay một tấc cũng không rời.Rõ ràng là Vô Tướng thần tông chẳng quan tâm đến hành vi đuổi kiến lênphương bắc của Sở Hi Thanh, hắn lại đi theo Sở Hi Thanh, thỉnh thoảng còngiúp Sở Hi Thanh xử lý vài vấn đề nhỏ, như là một tên tùy tùng. 

“Đây là vườn không nhà trống.”

Trang quý phi bay trong đàn kiến, nàng không hề ngạc nhiên chút nào: “Đám

Cự linh kia cũng không dám chống đỡ chính diện.”

Hiện giờ, thời gian đã trôi qua hơn một tháng.

Cự linh Bất Chu sơn và Trung Thổ đã nhận được tin tức và phản ứng lại rồi.

Biện pháp ứng phó của Cự linh không phải đánh chính diện, mà là vườn không

nhà trống. Bất Chu sơn đã co rút lại, dịch chuyển và di dời tất cả bộ lạc Cự linh

và nô bộ.

“Không đánh chính diện là đúng.”

Khí tức của kiến chúa cực kỳ âm trầm: “HIện giờ, trừ phi là thần linh thượng hạ

đưa hóa thân bằng máu thịt xuống, bằng không thì không ai có thể chống lại

hắn. Bộ tộc ta lớn mạnh, cũng gián tiếp làm hắn mạnh hơn.”

Kiến chúa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh đang ngồi nhắm mắt trên Dục Nhật thần

chu ở sáu ngàn dặm phía sau: “Nhưng làm vậy cũng vô dụng, nhân khẩu quanh

Bất Chu sơn rất đông, phải đến hàng ngàn bộ lạc, mấy tỷ đến chục tỷ nhân

khẩu, tốc độ di chuyển của bọn họ không thể so với tộc ta, có thể trốn đi nơi

nào?”

Phía chúng nó đang bay chính là Bất Chu sơn.

Sở Hi Thanh vẫn luôn thao túng phương hướng của chúng.

Sau đó, kiến chúa liếc mắt nhìn Trang quý phi: “Nữ nhi, ngươi ở bên ngoài hơn

800 năm, hiểu rõ thời thế thiên hạ. Theo ngươi, các thần liệu có hàng lâm xuống

Bất Chu sơn?”

Bất Chu sơn là thần sơn cao nhất thiên địa, đỉnh núi hầu như đã đâm ra khỏi

chín tầng mây.

Đó là nơi dễ hàng lâm nhất.

Trang quý phi hơi chần chờ: “Ta không xác định, nếu như là mười năm trước,

các thần nhất định sẽ không ngồi nhìn. Nhưng mà bây giờ, ta lại không thể xác

định.”

Trang quý phi nhớ lại những tình báo lấy được từ chỗ Kiến Nguyên đế, trong

đôi mắt kép của nàng hiện ra vẻ phức tạp: “Theo ta biết, Táng Thiên sắp ma hóa

rồi, trong vòng hai năm! Không! Bây giờ chỉ còn hơn một năm thôi.”

“Còn cả vị thiên đế đương nhiệm của Bất Chu sơn nữa, hắn đang dốc sức phục

sinh Hỏa Thần – Diễm Dung, có người nói hắn sắp thành công rồi. âm Thần –

Nguyệt Hi đang trợ giúp Kiến Nguyên đế phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu,

mà Dương Thần – Thái Hạo thì đang thu thập các mảnh thân thể của mình trên

thế gian.”

Nội tâm của Trang quý phi cực kỳ phức tạp.

Một mặt nàng hi vọng có thể thu được nhiều đồ ăn hơn, để bộ tộc thu được

nhiều lực lượng hơn; một mặt nàng lại hi vọng có người có thể bức lui Sở Hi

Thanh, thậm chí là g**t ch*t hắn, để bộ tộc chúng thoát khỏi tên ác ma này.

Nội tâm kiến chúa lạnh lẽo: “Hỏa Thần tộc đang phục sinh Hỏa Thần – Diễm

Dung? Xem ra Bất Chu sơn gặp phiền phức rồi.”

Trang quý phi cũng cho rằng tình thế rất tồi tệ.

Sở Hi Thanh rõ ràng là hiểu rõ tình thế, nên không hề sợ hãi.

Dù là sâu kiến như nàng thì cũng có thể biết các thần đang bằng mặt không

bằng lòng.

Trước cơn hạo kiếp này, cũng chỉ có tên điên như Thất Sát Tinh Quân mới sẽ để

hóa thân máu thịt của mình hàng lâm.

Trừ phi là bất đắc dĩ, bằng không thì không ai muốn tổn thất lực lượng vào lúc

này.

Trang quý phi khó chịu nhất là, đầu nguồn lực lượng của Sở Hi Thanh lại chính

là chúng nó.

Mà dưới địch ý, sát niệm và thù hận của 1200 vạn Nghĩ tộc, rất khó đoán đao ý

của hắn đã mạnh đến trình độ nào.

Nhưng chắc chắn là vượt qua cấp bậc Gần Thần… khi kiến chúa tử vong lần

đầu tiên, nó chính là cấp bậc Gần Thần.

Trang quý phi cho rằng, Thần Ý Xúc Tử Đao của tên này đã vượt qua cấp bậc

‘thần hoang dã’, có thể chống lại đại đa số thần linh hạ vị.

Dù sao cái tên này không chỉ là Chân Linh Nhai Tí, mà còn có thiên quy pháp

tướng.

Dù tranh đấu bằng thiên quy thì hắn cũng không rơi xuống hạ phong.

“Mẫu hậu, cứ tiếp tục như vậy thì cũng không tốt. Chúng ta tích trữ càng nhiều

lực lượng, thì hắn lại càng vui vẻ.”

“Ta biết!”

Kiến chúa lắc đầu, lời nói hàm chứa ý nhắc nhở: “Vấn đề là ngoại trừ tích trữ

lực lượng và chờ đợi thời cơ ra, chúng ta còn có thể làm gì?”

Trang quý phi không khỏi yên lặng, chỉ có thể thở dài một tiếng.

“Vì ậy, tốt nhất là không làm gì cả, không nên manh động. Nếu các ngươi muốn

làm gì đó, vậy thì cố gắng giết thêm ít Cự linh ở ven đường đi.”

“Tên ác ma kia nhất định sẽ rất vui sướng, nhưng mà hành vi này cũng sẽ làm

các thần tức giận.”

Đôi mắt kép của kiến chúa lại hiện ra mấy phần ác liệt: “Những thần linh này có

quá nhiều kiêng kỵ, vậy chúng ta phải ép họ ra tay! Nhân tộc có một câu, trời

không tuyệt đường người! Chúng ta cũng giống như vậy, ta tin rằng, chỉ cần

chúng ta kiên trì chờ đợi, nhất định sẽ chờ đến thời cơ thích hợp.”

Mà lúc này, trên Dục Nhật thần chu.

Tạ Thiên Thanh đang phóng tầm mắt nhìn tòa thần sơn hùng vĩ kia.

“Nơi này cách Bất Chu sơn 23 vạn dặm, dự tính bốn ngày nữa là có thể đến

chân núi.”

Tạ Thiên Thanh chung quy là vẫn đi theo.

Hắn cũng không biết tâm trạng của mình thế nào, có lẽ là muốn chứng kiến một

truyền kỳ, có lẽ là muốn biết Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì, hoặc cũng có

lẽ là lo lắng Sở Hi Thanh không xử lý được đám Đại La Nghĩ tộc này, lo lắng

cho anh kiệt của nhân tộc.

Nói chung là hắn vẫn đi theo, hơn một tháng nay một tấc cũng không rời.

Rõ ràng là Vô Tướng thần tông chẳng quan tâm đến hành vi đuổi kiến lên

phương bắc của Sở Hi Thanh, hắn lại đi theo Sở Hi Thanh, thỉnh thoảng còn

giúp Sở Hi Thanh xử lý vài vấn đề nhỏ, như là một tên tùy tùng. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là vườn không nhà trống.”Trang quý phi bay trong đàn kiến, nàng không hề ngạc nhiên chút nào: “ĐámCự linh kia cũng không dám chống đỡ chính diện.”Hiện giờ, thời gian đã trôi qua hơn một tháng.Cự linh Bất Chu sơn và Trung Thổ đã nhận được tin tức và phản ứng lại rồi.Biện pháp ứng phó của Cự linh không phải đánh chính diện, mà là vườn khôngnhà trống. Bất Chu sơn đã co rút lại, dịch chuyển và di dời tất cả bộ lạc Cự linhvà nô bộ.“Không đánh chính diện là đúng.”Khí tức của kiến chúa cực kỳ âm trầm: “HIện giờ, trừ phi là thần linh thượng hạđưa hóa thân bằng máu thịt xuống, bằng không thì không ai có thể chống lạihắn. Bộ tộc ta lớn mạnh, cũng gián tiếp làm hắn mạnh hơn.”Kiến chúa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh đang ngồi nhắm mắt trên Dục Nhật thầnchu ở sáu ngàn dặm phía sau: “Nhưng làm vậy cũng vô dụng, nhân khẩu quanhBất Chu sơn rất đông, phải đến hàng ngàn bộ lạc, mấy tỷ đến chục tỷ nhânkhẩu, tốc độ di chuyển của bọn họ không thể so với tộc ta, có thể trốn đi nơinào?”Phía chúng nó đang bay chính là Bất Chu sơn.Sở Hi Thanh vẫn luôn thao túng phương hướng của chúng.Sau đó, kiến chúa liếc mắt nhìn Trang quý phi: “Nữ nhi, ngươi ở bên ngoài hơn800 năm, hiểu rõ thời thế thiên hạ. Theo ngươi, các thần liệu có hàng lâm xuốngBất Chu sơn?”Bất Chu sơn là thần sơn cao nhất thiên địa, đỉnh núi hầu như đã đâm ra khỏichín tầng mây.Đó là nơi dễ hàng lâm nhất.Trang quý phi hơi chần chờ: “Ta không xác định, nếu như là mười năm trước,các thần nhất định sẽ không ngồi nhìn. Nhưng mà bây giờ, ta lại không thể xácđịnh.”Trang quý phi nhớ lại những tình báo lấy được từ chỗ Kiến Nguyên đế, trongđôi mắt kép của nàng hiện ra vẻ phức tạp: “Theo ta biết, Táng Thiên sắp ma hóarồi, trong vòng hai năm! Không! Bây giờ chỉ còn hơn một năm thôi.”“Còn cả vị thiên đế đương nhiệm của Bất Chu sơn nữa, hắn đang dốc sức phụcsinh Hỏa Thần – Diễm Dung, có người nói hắn sắp thành công rồi. âm Thần –Nguyệt Hi đang trợ giúp Kiến Nguyên đế phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu,mà Dương Thần – Thái Hạo thì đang thu thập các mảnh thân thể của mình trênthế gian.”Nội tâm của Trang quý phi cực kỳ phức tạp.Một mặt nàng hi vọng có thể thu được nhiều đồ ăn hơn, để bộ tộc thu đượcnhiều lực lượng hơn; một mặt nàng lại hi vọng có người có thể bức lui Sở HiThanh, thậm chí là g**t ch*t hắn, để bộ tộc chúng thoát khỏi tên ác ma này.Nội tâm kiến chúa lạnh lẽo: “Hỏa Thần tộc đang phục sinh Hỏa Thần – DiễmDung? Xem ra Bất Chu sơn gặp phiền phức rồi.”Trang quý phi cũng cho rằng tình thế rất tồi tệ.Sở Hi Thanh rõ ràng là hiểu rõ tình thế, nên không hề sợ hãi.Dù là sâu kiến như nàng thì cũng có thể biết các thần đang bằng mặt khôngbằng lòng.Trước cơn hạo kiếp này, cũng chỉ có tên điên như Thất Sát Tinh Quân mới sẽ đểhóa thân máu thịt của mình hàng lâm.Trừ phi là bất đắc dĩ, bằng không thì không ai muốn tổn thất lực lượng vào lúcnày.Trang quý phi khó chịu nhất là, đầu nguồn lực lượng của Sở Hi Thanh lại chínhlà chúng nó.Mà dưới địch ý, sát niệm và thù hận của 1200 vạn Nghĩ tộc, rất khó đoán đao ýcủa hắn đã mạnh đến trình độ nào.Nhưng chắc chắn là vượt qua cấp bậc Gần Thần… khi kiến chúa tử vong lầnđầu tiên, nó chính là cấp bậc Gần Thần.Trang quý phi cho rằng, Thần Ý Xúc Tử Đao của tên này đã vượt qua cấp bậc‘thần hoang dã’, có thể chống lại đại đa số thần linh hạ vị.Dù sao cái tên này không chỉ là Chân Linh Nhai Tí, mà còn có thiên quy pháptướng.Dù tranh đấu bằng thiên quy thì hắn cũng không rơi xuống hạ phong.“Mẫu hậu, cứ tiếp tục như vậy thì cũng không tốt. Chúng ta tích trữ càng nhiềulực lượng, thì hắn lại càng vui vẻ.”“Ta biết!”Kiến chúa lắc đầu, lời nói hàm chứa ý nhắc nhở: “Vấn đề là ngoại trừ tích trữlực lượng và chờ đợi thời cơ ra, chúng ta còn có thể làm gì?”Trang quý phi không khỏi yên lặng, chỉ có thể thở dài một tiếng.“Vì ậy, tốt nhất là không làm gì cả, không nên manh động. Nếu các ngươi muốnlàm gì đó, vậy thì cố gắng giết thêm ít Cự linh ở ven đường đi.”“Tên ác ma kia nhất định sẽ rất vui sướng, nhưng mà hành vi này cũng sẽ làmcác thần tức giận.”Đôi mắt kép của kiến chúa lại hiện ra mấy phần ác liệt: “Những thần linh này cóquá nhiều kiêng kỵ, vậy chúng ta phải ép họ ra tay! Nhân tộc có một câu, trờikhông tuyệt đường người! Chúng ta cũng giống như vậy, ta tin rằng, chỉ cầnchúng ta kiên trì chờ đợi, nhất định sẽ chờ đến thời cơ thích hợp.”…Mà lúc này, trên Dục Nhật thần chu.Tạ Thiên Thanh đang phóng tầm mắt nhìn tòa thần sơn hùng vĩ kia.“Nơi này cách Bất Chu sơn 23 vạn dặm, dự tính bốn ngày nữa là có thể đếnchân núi.”Tạ Thiên Thanh chung quy là vẫn đi theo.Hắn cũng không biết tâm trạng của mình thế nào, có lẽ là muốn chứng kiến mộttruyền kỳ, có lẽ là muốn biết Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì, hoặc cũng cólẽ là lo lắng Sở Hi Thanh không xử lý được đám Đại La Nghĩ tộc này, lo lắngcho anh kiệt của nhân tộc.Nói chung là hắn vẫn đi theo, hơn một tháng nay một tấc cũng không rời.Rõ ràng là Vô Tướng thần tông chẳng quan tâm đến hành vi đuổi kiến lênphương bắc của Sở Hi Thanh, hắn lại đi theo Sở Hi Thanh, thỉnh thoảng còngiúp Sở Hi Thanh xử lý vài vấn đề nhỏ, như là một tên tùy tùng. 

Chương 2227: Chăn nuôi (3)