Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2230: Điểm thiên nguyên (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hoàng Thiên Viêm quét mắt qua mọi người ngồi đây, lại nhìn từ trái qua phải,lại nhìn từ phải qua trái, sau ba lần thì không khỏi tỏ vẻ thất vọng: “Không có aisao? Không ngờ mấy tỷ Cự linh ta lại không có một anh hùng?”Hắn âm thầm cười gằn, giọng nói cũng cực kỳ trào phúng.Đám người này châm chọc hắn không dám chống lại, nhưng bọn họ cũng cómuốn đứng ra đâu.Trước khi tìm được pháp môn khắc chế Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh,Hoàng Thiên Viêm có điên mới điều động đại quân ra đánh với Sở Hi Thanh.Chuyện này không có chỗ tốt nào với Hỏa Thần tộc bọn họ.Nếu như bọn họ bảo toàn thực lực, vậy dù sau này Bất Chu sơn có biến thànhthế nào, dù hắn phải gánh trách nhiệm và nhường ngôi, thì Hỏa Thần tộc vẫncao cao tại thượng, vẫn là một trong các bộ lạc tôn quý nhất Bất Chu sơn.Trái lại, nếu bọn họ tổn thất nặng nề trong quá trình đối kháng với Sở Hi Thanh,vậy thì sau trận chiến này, mặc kệ Sở Hi Thanh có lùi lại hay không, thì địa vịcủa Hỏa Thần tộc sẽ rớt xuống ngàn trượng, thậm chí còn bị các bộ lạc khác mơước.Tất cả đại thần, tất cả tộc chủ, thủ lĩnh đều cứng đờ, trong mắt cũng hiện ra vàiphần tức giận.Cùng lúc đó, bọn họ cũng hiểu vị Nam Thiên Đế đương đại này đã chuẩn bị sẵnsàng nhường ngôi rồi.Đây rõ ràng là vò mẻ không sợ sứt.Có người nói thần khu của Hỏa Thần – Diễm Dung đã hoàn thành, đang từ từthức tỉnh.Chuyện Hoàng Thiên Viêm muốn làm nhất đã xong, ngôi vị này không cầncũng được.Mọi người cũng không dám đánh mặt vị thiên đế này nữa, lo lắng chọc giậnHoàng Thiên Viêm, rồi trực tiếp bắt bọn họ đi xuống chống lại đàn kiến kia.Bọn họ bắt đầu nhỏ giọng bàn luận.“Lẽ nào không có cách nào thật sao? Ta nhớ lần trước đã dùng phương phápnhập mộng để bức lui hắn mà.”“Nhập mộng? Ngươi nói thật? Bây giờ để tộc nhân của chúng ta nhập mộng,sau đó để đám kiến kia cắn nuốt?”“Hơn nữa, Thần Ý Xúc Tử Đao của hắn mạnh hơn lần trước nhiều lắm.”“Không phải, ta nói là để đám Đại La Nghĩ tộc kia nhập mộng, không thể thipháp khiến chúng mê man đi sao? Ta từng đọc trong sách sử, ngày xưa conChập Long kia đã dùng Mộng Huyễn chi pháp để bình định Đại La Nghĩ tộcthay cho nhân tộc.”“Đó là Huyễn pháp, chứ không phải nhập mộng! Đại La Nghĩ tộc không có kháiniệm ngủ, chúng là sinh linh mà ‘Thụy Mộng chi chủ’ căm hận nhất.”“Huyễn pháp cũng được, chúng ta đi cầu Thái Sơ Huyền Nữ, hoặc là đi cầu‘Vạn Trá chi chủ’ sao? Hoặc là mời bộ tộc Khổng Tước đã gần tuyệt diệt?”Trong đám quần thần, vị đại chủ tế của Hỏa Thần – Diễm Dung cực kỳ đau đầu.Tình hình lần này không giống với lần trước, để mọi người nhập mộng cũngkhông được.Trong mắt hằn tràn đầy nghi ngờ, đi ra khỏi đội ngũ: “Một tháng trước, bệ hạ đãtruyền ý chỉ để các bộ lạc sơ tán, tránh ở trong núi rừng hoang dã. Vì sao các bộlạc đều không nghe lệnh, tất cả đều chạy đến Bất Chu sơn?”Mọi người ở đây không khỏi hai mặt nhìn nhau một chút, không hiểu vì sao thờiđiểm này lại có người hỏi vấn đề ngu xuẩn như vậy.Có người nhận ra vị đại chủ tế này, thời gian gần đây vị này vẫn luôn kêu gọikhắp đỉnh núi, chiêu hồn gọi phách của Hỏa Thần – Diễm Dung.Trong đó có một vị Cự linh giải thích: “Đại chủ tế, đúng là bệ hạ đã truyền ý chỉxuống. Vấn đề là các bộ đều không có lương thực, trốn ở nơi hẻo lánh là khôngcó vấn đề, nhưng lương thực của các bộ đều không chống đỡ nổi.”“Ngoài ra, Đại La Nghĩ tộc ngày đi năm vạn dặm, chiến tuyến kéo dài hơn ngàndặm, đôi mắt kép của chúng có thể thăm dò phạm vi mấy ngàn dặm, còn cả vịVô Cực Đao Quân có thể cảm nhận địch ý và sát niệm kia chỉ huy từ xa.”“Chúng ta muốn tránh là có thể tránh được sao? Từ sau khi đàn kiến kia vượtqua sa mạc Xích Hồng, chúng bắt đầu càn quét khắp nơi, rất nhiều bộ tộc đềukhông trốn được, bị diệt toàn tộc. Dưới sự khủng hoảng, các bộ đều chạy về BấtChu sơn.”Đại chủ tế không khỏi nhíu mày.Hắn biết người này nói thật.Tất cả thổ địa quanh Bất Chu sơn đều rất màu mỡ, sản vật phì nhiêu, các bộ lạcđều là cơm áo không lo.Bất Chu sơn lại có các thần che chở, bao năm qua mưa thuận gió hòa, khôngphải lo lắng về nạn đối, vì vậy các bộ tộc đều không có thói quen tích trữ lươngthực.Thật ra bọn họ có thể lấy nô bộ làm lương, có một số nô bộ ăn rất ngon, tựa nhưnhân tộc, tựa như Tích tộc, vân vân…Vấn đề là những bộ lạc tầng dưới chót lại không có nô bộ gì cả.Bọn họ vừa không có năng lực này, cũng không có tư cách này.“Thì ra là vậy.”Đại chủ tế hít một hơi: “Ta nhớ bệ hạ còn hạ lệnh, tất cả các bộ đều phải đào hốsâu để ứng đối với đàn kiến. Vì sao các bộ đều ngoảnh mặt làm ngơ?”Đám kiến này cũng am hiểu đào hang, thậm chí còn nắm giữ Thổ độn rất mạnh.Nhưng Hoàng Thiên Viêm đoán rằng, Sở Hi Thanh không dám để đàn kiến nàychui vào trong đất.Như vậy sẽ tăng nguy cơ mất khống chế.
Hoàng Thiên Viêm quét mắt qua mọi người ngồi đây, lại nhìn từ trái qua phải,
lại nhìn từ phải qua trái, sau ba lần thì không khỏi tỏ vẻ thất vọng: “Không có ai
sao? Không ngờ mấy tỷ Cự linh ta lại không có một anh hùng?”
Hắn âm thầm cười gằn, giọng nói cũng cực kỳ trào phúng.
Đám người này châm chọc hắn không dám chống lại, nhưng bọn họ cũng có
muốn đứng ra đâu.
Trước khi tìm được pháp môn khắc chế Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh,
Hoàng Thiên Viêm có điên mới điều động đại quân ra đánh với Sở Hi Thanh.
Chuyện này không có chỗ tốt nào với Hỏa Thần tộc bọn họ.
Nếu như bọn họ bảo toàn thực lực, vậy dù sau này Bất Chu sơn có biến thành
thế nào, dù hắn phải gánh trách nhiệm và nhường ngôi, thì Hỏa Thần tộc vẫn
cao cao tại thượng, vẫn là một trong các bộ lạc tôn quý nhất Bất Chu sơn.
Trái lại, nếu bọn họ tổn thất nặng nề trong quá trình đối kháng với Sở Hi Thanh,
vậy thì sau trận chiến này, mặc kệ Sở Hi Thanh có lùi lại hay không, thì địa vị
của Hỏa Thần tộc sẽ rớt xuống ngàn trượng, thậm chí còn bị các bộ lạc khác mơ
ước.
Tất cả đại thần, tất cả tộc chủ, thủ lĩnh đều cứng đờ, trong mắt cũng hiện ra vài
phần tức giận.
Cùng lúc đó, bọn họ cũng hiểu vị Nam Thiên Đế đương đại này đã chuẩn bị sẵn
sàng nhường ngôi rồi.
Đây rõ ràng là vò mẻ không sợ sứt.
Có người nói thần khu của Hỏa Thần – Diễm Dung đã hoàn thành, đang từ từ
thức tỉnh.
Chuyện Hoàng Thiên Viêm muốn làm nhất đã xong, ngôi vị này không cần
cũng được.
Mọi người cũng không dám đánh mặt vị thiên đế này nữa, lo lắng chọc giận
Hoàng Thiên Viêm, rồi trực tiếp bắt bọn họ đi xuống chống lại đàn kiến kia.
Bọn họ bắt đầu nhỏ giọng bàn luận.
“Lẽ nào không có cách nào thật sao? Ta nhớ lần trước đã dùng phương pháp
nhập mộng để bức lui hắn mà.”
“Nhập mộng? Ngươi nói thật? Bây giờ để tộc nhân của chúng ta nhập mộng,
sau đó để đám kiến kia cắn nuốt?”
“Hơn nữa, Thần Ý Xúc Tử Đao của hắn mạnh hơn lần trước nhiều lắm.”
“Không phải, ta nói là để đám Đại La Nghĩ tộc kia nhập mộng, không thể thi
pháp khiến chúng mê man đi sao? Ta từng đọc trong sách sử, ngày xưa con
Chập Long kia đã dùng Mộng Huyễn chi pháp để bình định Đại La Nghĩ tộc
thay cho nhân tộc.”
“Đó là Huyễn pháp, chứ không phải nhập mộng! Đại La Nghĩ tộc không có khái
niệm ngủ, chúng là sinh linh mà ‘Thụy Mộng chi chủ’ căm hận nhất.”
“Huyễn pháp cũng được, chúng ta đi cầu Thái Sơ Huyền Nữ, hoặc là đi cầu
‘Vạn Trá chi chủ’ sao? Hoặc là mời bộ tộc Khổng Tước đã gần tuyệt diệt?”
Trong đám quần thần, vị đại chủ tế của Hỏa Thần – Diễm Dung cực kỳ đau đầu.
Tình hình lần này không giống với lần trước, để mọi người nhập mộng cũng
không được.
Trong mắt hằn tràn đầy nghi ngờ, đi ra khỏi đội ngũ: “Một tháng trước, bệ hạ đã
truyền ý chỉ để các bộ lạc sơ tán, tránh ở trong núi rừng hoang dã. Vì sao các bộ
lạc đều không nghe lệnh, tất cả đều chạy đến Bất Chu sơn?”
Mọi người ở đây không khỏi hai mặt nhìn nhau một chút, không hiểu vì sao thời
điểm này lại có người hỏi vấn đề ngu xuẩn như vậy.
Có người nhận ra vị đại chủ tế này, thời gian gần đây vị này vẫn luôn kêu gọi
khắp đỉnh núi, chiêu hồn gọi phách của Hỏa Thần – Diễm Dung.
Trong đó có một vị Cự linh giải thích: “Đại chủ tế, đúng là bệ hạ đã truyền ý chỉ
xuống. Vấn đề là các bộ đều không có lương thực, trốn ở nơi hẻo lánh là không
có vấn đề, nhưng lương thực của các bộ đều không chống đỡ nổi.”
“Ngoài ra, Đại La Nghĩ tộc ngày đi năm vạn dặm, chiến tuyến kéo dài hơn ngàn
dặm, đôi mắt kép của chúng có thể thăm dò phạm vi mấy ngàn dặm, còn cả vị
Vô Cực Đao Quân có thể cảm nhận địch ý và sát niệm kia chỉ huy từ xa.”
“Chúng ta muốn tránh là có thể tránh được sao? Từ sau khi đàn kiến kia vượt
qua sa mạc Xích Hồng, chúng bắt đầu càn quét khắp nơi, rất nhiều bộ tộc đều
không trốn được, bị diệt toàn tộc. Dưới sự khủng hoảng, các bộ đều chạy về Bất
Chu sơn.”
Đại chủ tế không khỏi nhíu mày.
Hắn biết người này nói thật.
Tất cả thổ địa quanh Bất Chu sơn đều rất màu mỡ, sản vật phì nhiêu, các bộ lạc
đều là cơm áo không lo.
Bất Chu sơn lại có các thần che chở, bao năm qua mưa thuận gió hòa, không
phải lo lắng về nạn đối, vì vậy các bộ tộc đều không có thói quen tích trữ lương
thực.
Thật ra bọn họ có thể lấy nô bộ làm lương, có một số nô bộ ăn rất ngon, tựa như
nhân tộc, tựa như Tích tộc, vân vân…
Vấn đề là những bộ lạc tầng dưới chót lại không có nô bộ gì cả.
Bọn họ vừa không có năng lực này, cũng không có tư cách này.
“Thì ra là vậy.”
Đại chủ tế hít một hơi: “Ta nhớ bệ hạ còn hạ lệnh, tất cả các bộ đều phải đào hố
sâu để ứng đối với đàn kiến. Vì sao các bộ đều ngoảnh mặt làm ngơ?”
Đám kiến này cũng am hiểu đào hang, thậm chí còn nắm giữ Thổ độn rất mạnh.
Nhưng Hoàng Thiên Viêm đoán rằng, Sở Hi Thanh không dám để đàn kiến này
chui vào trong đất.
Như vậy sẽ tăng nguy cơ mất khống chế.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hoàng Thiên Viêm quét mắt qua mọi người ngồi đây, lại nhìn từ trái qua phải,lại nhìn từ phải qua trái, sau ba lần thì không khỏi tỏ vẻ thất vọng: “Không có aisao? Không ngờ mấy tỷ Cự linh ta lại không có một anh hùng?”Hắn âm thầm cười gằn, giọng nói cũng cực kỳ trào phúng.Đám người này châm chọc hắn không dám chống lại, nhưng bọn họ cũng cómuốn đứng ra đâu.Trước khi tìm được pháp môn khắc chế Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh,Hoàng Thiên Viêm có điên mới điều động đại quân ra đánh với Sở Hi Thanh.Chuyện này không có chỗ tốt nào với Hỏa Thần tộc bọn họ.Nếu như bọn họ bảo toàn thực lực, vậy dù sau này Bất Chu sơn có biến thànhthế nào, dù hắn phải gánh trách nhiệm và nhường ngôi, thì Hỏa Thần tộc vẫncao cao tại thượng, vẫn là một trong các bộ lạc tôn quý nhất Bất Chu sơn.Trái lại, nếu bọn họ tổn thất nặng nề trong quá trình đối kháng với Sở Hi Thanh,vậy thì sau trận chiến này, mặc kệ Sở Hi Thanh có lùi lại hay không, thì địa vịcủa Hỏa Thần tộc sẽ rớt xuống ngàn trượng, thậm chí còn bị các bộ lạc khác mơước.Tất cả đại thần, tất cả tộc chủ, thủ lĩnh đều cứng đờ, trong mắt cũng hiện ra vàiphần tức giận.Cùng lúc đó, bọn họ cũng hiểu vị Nam Thiên Đế đương đại này đã chuẩn bị sẵnsàng nhường ngôi rồi.Đây rõ ràng là vò mẻ không sợ sứt.Có người nói thần khu của Hỏa Thần – Diễm Dung đã hoàn thành, đang từ từthức tỉnh.Chuyện Hoàng Thiên Viêm muốn làm nhất đã xong, ngôi vị này không cầncũng được.Mọi người cũng không dám đánh mặt vị thiên đế này nữa, lo lắng chọc giậnHoàng Thiên Viêm, rồi trực tiếp bắt bọn họ đi xuống chống lại đàn kiến kia.Bọn họ bắt đầu nhỏ giọng bàn luận.“Lẽ nào không có cách nào thật sao? Ta nhớ lần trước đã dùng phương phápnhập mộng để bức lui hắn mà.”“Nhập mộng? Ngươi nói thật? Bây giờ để tộc nhân của chúng ta nhập mộng,sau đó để đám kiến kia cắn nuốt?”“Hơn nữa, Thần Ý Xúc Tử Đao của hắn mạnh hơn lần trước nhiều lắm.”“Không phải, ta nói là để đám Đại La Nghĩ tộc kia nhập mộng, không thể thipháp khiến chúng mê man đi sao? Ta từng đọc trong sách sử, ngày xưa conChập Long kia đã dùng Mộng Huyễn chi pháp để bình định Đại La Nghĩ tộcthay cho nhân tộc.”“Đó là Huyễn pháp, chứ không phải nhập mộng! Đại La Nghĩ tộc không có kháiniệm ngủ, chúng là sinh linh mà ‘Thụy Mộng chi chủ’ căm hận nhất.”“Huyễn pháp cũng được, chúng ta đi cầu Thái Sơ Huyền Nữ, hoặc là đi cầu‘Vạn Trá chi chủ’ sao? Hoặc là mời bộ tộc Khổng Tước đã gần tuyệt diệt?”Trong đám quần thần, vị đại chủ tế của Hỏa Thần – Diễm Dung cực kỳ đau đầu.Tình hình lần này không giống với lần trước, để mọi người nhập mộng cũngkhông được.Trong mắt hằn tràn đầy nghi ngờ, đi ra khỏi đội ngũ: “Một tháng trước, bệ hạ đãtruyền ý chỉ để các bộ lạc sơ tán, tránh ở trong núi rừng hoang dã. Vì sao các bộlạc đều không nghe lệnh, tất cả đều chạy đến Bất Chu sơn?”Mọi người ở đây không khỏi hai mặt nhìn nhau một chút, không hiểu vì sao thờiđiểm này lại có người hỏi vấn đề ngu xuẩn như vậy.Có người nhận ra vị đại chủ tế này, thời gian gần đây vị này vẫn luôn kêu gọikhắp đỉnh núi, chiêu hồn gọi phách của Hỏa Thần – Diễm Dung.Trong đó có một vị Cự linh giải thích: “Đại chủ tế, đúng là bệ hạ đã truyền ý chỉxuống. Vấn đề là các bộ đều không có lương thực, trốn ở nơi hẻo lánh là khôngcó vấn đề, nhưng lương thực của các bộ đều không chống đỡ nổi.”“Ngoài ra, Đại La Nghĩ tộc ngày đi năm vạn dặm, chiến tuyến kéo dài hơn ngàndặm, đôi mắt kép của chúng có thể thăm dò phạm vi mấy ngàn dặm, còn cả vịVô Cực Đao Quân có thể cảm nhận địch ý và sát niệm kia chỉ huy từ xa.”“Chúng ta muốn tránh là có thể tránh được sao? Từ sau khi đàn kiến kia vượtqua sa mạc Xích Hồng, chúng bắt đầu càn quét khắp nơi, rất nhiều bộ tộc đềukhông trốn được, bị diệt toàn tộc. Dưới sự khủng hoảng, các bộ đều chạy về BấtChu sơn.”Đại chủ tế không khỏi nhíu mày.Hắn biết người này nói thật.Tất cả thổ địa quanh Bất Chu sơn đều rất màu mỡ, sản vật phì nhiêu, các bộ lạcđều là cơm áo không lo.Bất Chu sơn lại có các thần che chở, bao năm qua mưa thuận gió hòa, khôngphải lo lắng về nạn đối, vì vậy các bộ tộc đều không có thói quen tích trữ lươngthực.Thật ra bọn họ có thể lấy nô bộ làm lương, có một số nô bộ ăn rất ngon, tựa nhưnhân tộc, tựa như Tích tộc, vân vân…Vấn đề là những bộ lạc tầng dưới chót lại không có nô bộ gì cả.Bọn họ vừa không có năng lực này, cũng không có tư cách này.“Thì ra là vậy.”Đại chủ tế hít một hơi: “Ta nhớ bệ hạ còn hạ lệnh, tất cả các bộ đều phải đào hốsâu để ứng đối với đàn kiến. Vì sao các bộ đều ngoảnh mặt làm ngơ?”Đám kiến này cũng am hiểu đào hang, thậm chí còn nắm giữ Thổ độn rất mạnh.Nhưng Hoàng Thiên Viêm đoán rằng, Sở Hi Thanh không dám để đàn kiến nàychui vào trong đất.Như vậy sẽ tăng nguy cơ mất khống chế.