Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2275: Cùng tru diệt
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bên ngoài phàm giới, gần ngọn cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.Không gian nơi này là một mảnh yên tĩnh.Tuy rằng ý niệm của chúng thần đều ở đây, nhưng lại yên tĩnh như chết.Mãi đến khi bóng người của Mộc Thần – Linh Uy hiện ra ở vùng không giannày.Hắn mặt vuông, xương gò má cao, ánh mắt ác liệt, khí độ uy nghiêm, thân thểlại cực kỳ hùng vĩ, phải hơn 800 trượng, toàn thân quấn đầy dây leo, còn có 24con thần thú Câu Xà quấn quanh người hắn.Chúng nó nằm rạp xuống, phun ra nuốt vào cái lưỡi rắn, nhìn xuống thiếu niênnhân tộc ở bên dưới.Ánh mắt Linh Uy lại nhìn về phía ngôi sao Thiên Chúc ở phía xa xa kia.Hắn đang nhìn cây Huyết tùng ở trên sao Thiên Chúc, đó chính là Mộc KiếmTiên tạm thời cắm rễ ở sao Thiên Chúc.Sở Hi Thanh chuẩn bị cực kỳ chu đáo.Vì vậy bọn họ vừa bắt đầu đã không thể thành công, không thể g**t ch*t Sở HiThanh ở dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.Vị Mộc Kiếm Tiên kia vẫn đang súc thế tụ lực, lúc nào cũng có thể ra tay ngănchặn bọn họ.Một mình Mộc Kiếm Tiên tự nhiên không thể địch nổi bất kỳ một ‘Bàn Cổ chúatể’ nào.Nhưng lại đủ để ngăn cản thần lực của bọn họ xuyên qua chín tầng mây, hànglâm phàm giới.Mộc Kiếm Tiên này chiếm cứ sao Thiên Chúc chưa đến bốn năm, cũng đã cólực lượng cấp thần linh trung vị, hơn nữa còn nắm giữ thiên quy khiến người tacảm thấy vướng tay.Hắn không chỉ là Thánh Giả của Tiệt Thiên, mà còn là Chân Linh của các loạithiên quy như Trụ Thiên, Tru Thiên, Trảm Thiên.Sức chiến đấu tổng hợp của kẻ này đã đuổi sát đế quân.Không hổ là nhân vật đối kháng với Chúc Quang âm hơn hai vạn năm bên trongdòng sông thời gian, ép vị huynh đệ kia của hắn phải từ bỏ khôi phục.Bản thể của hắn giấu ở trong sao Thiên Chúc, rất khó g**t ch*t.Để Linh Uy cảm thấy lúng túng là, vị Mộc Kiếm Tiên này tuy súc thế chờ phát,nhưng lại chưa từng ra tay.Các thần liên thủ nhưng vẫn không thể phá tan phòng ngự của hắn.Thần lực của bọn họ hàng lâm, mà vẫn không thể để Sở Hi Thanh lật lá bài tẩynày!Lính Uy hừ nhẹ một tiếng, thu hồi tầm mắt từ phía sao Thiên Chúc.Hắn lại nhìn tinh không chung quanh.“Ngừng tay!”Theo Linh Uy nói ra hai chữ này, thần lực rót xuống phàm giới đã hơi dừng lại.Vẫn có rất nhiều thần lực đang liên tục giúp ‘Tạo Hóa thần thụ’ khôi phục,không ngừng gia tăng lực phòng ngự cho thân cây.Nhưng các loại sức mạnh tấn công về phía Sở Hi Thanh thì đã dừng lại.Linh Uy chắp tay sau lưng, nhìn về phía đại địa bên dưới: “Thạch âm đâu?”Những vị Tử Thần mạnh nhất thời đại này, một là thê tử cũ của hắn, cũng làmuội muội Thạch Thần – Thạch âm của hắn; hai là Thủy Thần – Thiên Côngcòn chưa sống lại, bao quát cả Hoàng Tuyền trong Cửu Tuyền.Mấy triệu năm trước, âm Thần – Nguyệt Hi cũng từng thử đánh cắp quyền bínhTử Vong và U Minh, nhưng sau khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống, vị nàyđã sáng suốt từ bỏ tất cả thiên quy Tử Vong và U Minh.Nhưng khi Linh Uy nói hết lời, lại không nghe thấy Thạch âm đáp lại.Hắn biết Thạch âm không chỉ bất mãn với các thần vì chuyện ‘Tạo Hóa thầnthụ’ hấp thu lực lượng đại địa, cung dưỡng nguyên lực cho ‘thần hoang dã’, màcòn bất mãn với hắn vì chuyện nữ nhi Đế Oa của bọn họ bị phong ấn.Linh Uy chỉ có thể tìm người khác, ánh mắt hắn lạnh lẽo: “U Đô chúa tể đâu?Hắc Thủy chúa tể đâu?”Đây là hai vị Tử Thần và Minh Thần mạnh nhất phía dưới Tổ thần.U Đô chúa tể chấp chưởng thiên quy Điêu Vong, một chi nhánh của Tử Vong, làThánh Giả của thiên quy Điêu Vong, là chủ của U Đô Minh Phủ, là chúa tể ĐôPhủ âm thế.Người này vốn thuộc hệ Mộc Thần, nhưng lại không được các thần hệ MộcThần thích, nên đã chuyển ra ngoài từ lâu.Hắc Thủy chúa tể thì lại chấp chưởng Hắc Thủy.Cái gọi là Hắc Thủy, chính là một cái hồ lớn ở gần U Đô, cũng được gọi làMinh Hải.Vị này cũng là Thánh Giả của hai thiên quy âm Linh và Suy Biến.Bọn họ đều đạt đến cấp bậc nửa bước Tạo Hóa, sở dĩ chưa xưng tôn làm tổ, làvì kiêng kỵ mấy vị Tổ thần và đế quân, sức chiến đấu của bản thân cũng khôngquá mạnh mẽ, nên không dám chia sẻ lực lượng Tử Vong và U Minh chânchính.Sinh và Tử và đối lập, suy vong và sinh mệnh cũng là đối lập, tử linh và sinhlinh là đối lập, tất cả đều là thiên quy cực kỳ mạnh mẽ.Khi Linh Uy vừa dứt lời, hai bóng người cao đến hơn 600 trượng đã xuất hiện ởvùng không gian này.Bản thể của họ không đến, chỉ dùng hình chiếu đến đây, vẫn cung kính hành lễvới Linh Uy.Linh Uy cũng không bất mãn.Hắn biết trạng thái của hai người này đặc thù, không dám rời khỏi Hắc Thủy vàU Đô. Có thể hiện hình chiếu phân thân ở đây, đã là cung kính hắn rồi.Linh Uy hơi phất tay áo: “Nhanh lên đi, rút lực lượng bất tử của Đại La Nghĩtộc đi.”Giọng nói của hắn uy nghiêm lại bình thản, nhưng ánh mắt lại cực kỳ ác liệt,không cho phép nghi ngờ.U Đô chúa tể và Hắc Thủy chúa tể lại hơi cau mày, hiện ra vẻ chần chờ.Rút đặc tính bất tử của Đại La Nghĩ tộc là không khó, hai người bọn họ liên thủ,một khắc là có thể thành công.Nhưng trong khoảng thời gian một khắc này, lại là lúc nguy hiểm nhất.
Bên ngoài phàm giới, gần ngọn cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.
Không gian nơi này là một mảnh yên tĩnh.
Tuy rằng ý niệm của chúng thần đều ở đây, nhưng lại yên tĩnh như chết.
Mãi đến khi bóng người của Mộc Thần – Linh Uy hiện ra ở vùng không gian
này.
Hắn mặt vuông, xương gò má cao, ánh mắt ác liệt, khí độ uy nghiêm, thân thể
lại cực kỳ hùng vĩ, phải hơn 800 trượng, toàn thân quấn đầy dây leo, còn có 24
con thần thú Câu Xà quấn quanh người hắn.
Chúng nó nằm rạp xuống, phun ra nuốt vào cái lưỡi rắn, nhìn xuống thiếu niên
nhân tộc ở bên dưới.
Ánh mắt Linh Uy lại nhìn về phía ngôi sao Thiên Chúc ở phía xa xa kia.
Hắn đang nhìn cây Huyết tùng ở trên sao Thiên Chúc, đó chính là Mộc Kiếm
Tiên tạm thời cắm rễ ở sao Thiên Chúc.
Sở Hi Thanh chuẩn bị cực kỳ chu đáo.
Vì vậy bọn họ vừa bắt đầu đã không thể thành công, không thể g**t ch*t Sở Hi
Thanh ở dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.
Vị Mộc Kiếm Tiên kia vẫn đang súc thế tụ lực, lúc nào cũng có thể ra tay ngăn
chặn bọn họ.
Một mình Mộc Kiếm Tiên tự nhiên không thể địch nổi bất kỳ một ‘Bàn Cổ chúa
tể’ nào.
Nhưng lại đủ để ngăn cản thần lực của bọn họ xuyên qua chín tầng mây, hàng
lâm phàm giới.
Mộc Kiếm Tiên này chiếm cứ sao Thiên Chúc chưa đến bốn năm, cũng đã có
lực lượng cấp thần linh trung vị, hơn nữa còn nắm giữ thiên quy khiến người ta
cảm thấy vướng tay.
Hắn không chỉ là Thánh Giả của Tiệt Thiên, mà còn là Chân Linh của các loại
thiên quy như Trụ Thiên, Tru Thiên, Trảm Thiên.
Sức chiến đấu tổng hợp của kẻ này đã đuổi sát đế quân.
Không hổ là nhân vật đối kháng với Chúc Quang âm hơn hai vạn năm bên trong
dòng sông thời gian, ép vị huynh đệ kia của hắn phải từ bỏ khôi phục.
Bản thể của hắn giấu ở trong sao Thiên Chúc, rất khó g**t ch*t.
Để Linh Uy cảm thấy lúng túng là, vị Mộc Kiếm Tiên này tuy súc thế chờ phát,
nhưng lại chưa từng ra tay.
Các thần liên thủ nhưng vẫn không thể phá tan phòng ngự của hắn.
Thần lực của bọn họ hàng lâm, mà vẫn không thể để Sở Hi Thanh lật lá bài tẩy
này!
Lính Uy hừ nhẹ một tiếng, thu hồi tầm mắt từ phía sao Thiên Chúc.
Hắn lại nhìn tinh không chung quanh.
“Ngừng tay!”
Theo Linh Uy nói ra hai chữ này, thần lực rót xuống phàm giới đã hơi dừng lại.
Vẫn có rất nhiều thần lực đang liên tục giúp ‘Tạo Hóa thần thụ’ khôi phục,
không ngừng gia tăng lực phòng ngự cho thân cây.
Nhưng các loại sức mạnh tấn công về phía Sở Hi Thanh thì đã dừng lại.
Linh Uy chắp tay sau lưng, nhìn về phía đại địa bên dưới: “Thạch âm đâu?”
Những vị Tử Thần mạnh nhất thời đại này, một là thê tử cũ của hắn, cũng là
muội muội Thạch Thần – Thạch âm của hắn; hai là Thủy Thần – Thiên Công
còn chưa sống lại, bao quát cả Hoàng Tuyền trong Cửu Tuyền.
Mấy triệu năm trước, âm Thần – Nguyệt Hi cũng từng thử đánh cắp quyền bính
Tử Vong và U Minh, nhưng sau khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống, vị này
đã sáng suốt từ bỏ tất cả thiên quy Tử Vong và U Minh.
Nhưng khi Linh Uy nói hết lời, lại không nghe thấy Thạch âm đáp lại.
Hắn biết Thạch âm không chỉ bất mãn với các thần vì chuyện ‘Tạo Hóa thần
thụ’ hấp thu lực lượng đại địa, cung dưỡng nguyên lực cho ‘thần hoang dã’, mà
còn bất mãn với hắn vì chuyện nữ nhi Đế Oa của bọn họ bị phong ấn.
Linh Uy chỉ có thể tìm người khác, ánh mắt hắn lạnh lẽo: “U Đô chúa tể đâu?
Hắc Thủy chúa tể đâu?”
Đây là hai vị Tử Thần và Minh Thần mạnh nhất phía dưới Tổ thần.
U Đô chúa tể chấp chưởng thiên quy Điêu Vong, một chi nhánh của Tử Vong, là
Thánh Giả của thiên quy Điêu Vong, là chủ của U Đô Minh Phủ, là chúa tể Đô
Phủ âm thế.
Người này vốn thuộc hệ Mộc Thần, nhưng lại không được các thần hệ Mộc
Thần thích, nên đã chuyển ra ngoài từ lâu.
Hắc Thủy chúa tể thì lại chấp chưởng Hắc Thủy.
Cái gọi là Hắc Thủy, chính là một cái hồ lớn ở gần U Đô, cũng được gọi là
Minh Hải.
Vị này cũng là Thánh Giả của hai thiên quy âm Linh và Suy Biến.
Bọn họ đều đạt đến cấp bậc nửa bước Tạo Hóa, sở dĩ chưa xưng tôn làm tổ, là
vì kiêng kỵ mấy vị Tổ thần và đế quân, sức chiến đấu của bản thân cũng không
quá mạnh mẽ, nên không dám chia sẻ lực lượng Tử Vong và U Minh chân
chính.
Sinh và Tử và đối lập, suy vong và sinh mệnh cũng là đối lập, tử linh và sinh
linh là đối lập, tất cả đều là thiên quy cực kỳ mạnh mẽ.
Khi Linh Uy vừa dứt lời, hai bóng người cao đến hơn 600 trượng đã xuất hiện ở
vùng không gian này.
Bản thể của họ không đến, chỉ dùng hình chiếu đến đây, vẫn cung kính hành lễ
với Linh Uy.
Linh Uy cũng không bất mãn.
Hắn biết trạng thái của hai người này đặc thù, không dám rời khỏi Hắc Thủy và
U Đô. Có thể hiện hình chiếu phân thân ở đây, đã là cung kính hắn rồi.
Linh Uy hơi phất tay áo: “Nhanh lên đi, rút lực lượng bất tử của Đại La Nghĩ
tộc đi.”
Giọng nói của hắn uy nghiêm lại bình thản, nhưng ánh mắt lại cực kỳ ác liệt,
không cho phép nghi ngờ.
U Đô chúa tể và Hắc Thủy chúa tể lại hơi cau mày, hiện ra vẻ chần chờ.
Rút đặc tính bất tử của Đại La Nghĩ tộc là không khó, hai người bọn họ liên thủ,
một khắc là có thể thành công.
Nhưng trong khoảng thời gian một khắc này, lại là lúc nguy hiểm nhất.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bên ngoài phàm giới, gần ngọn cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.Không gian nơi này là một mảnh yên tĩnh.Tuy rằng ý niệm của chúng thần đều ở đây, nhưng lại yên tĩnh như chết.Mãi đến khi bóng người của Mộc Thần – Linh Uy hiện ra ở vùng không giannày.Hắn mặt vuông, xương gò má cao, ánh mắt ác liệt, khí độ uy nghiêm, thân thểlại cực kỳ hùng vĩ, phải hơn 800 trượng, toàn thân quấn đầy dây leo, còn có 24con thần thú Câu Xà quấn quanh người hắn.Chúng nó nằm rạp xuống, phun ra nuốt vào cái lưỡi rắn, nhìn xuống thiếu niênnhân tộc ở bên dưới.Ánh mắt Linh Uy lại nhìn về phía ngôi sao Thiên Chúc ở phía xa xa kia.Hắn đang nhìn cây Huyết tùng ở trên sao Thiên Chúc, đó chính là Mộc KiếmTiên tạm thời cắm rễ ở sao Thiên Chúc.Sở Hi Thanh chuẩn bị cực kỳ chu đáo.Vì vậy bọn họ vừa bắt đầu đã không thể thành công, không thể g**t ch*t Sở HiThanh ở dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.Vị Mộc Kiếm Tiên kia vẫn đang súc thế tụ lực, lúc nào cũng có thể ra tay ngănchặn bọn họ.Một mình Mộc Kiếm Tiên tự nhiên không thể địch nổi bất kỳ một ‘Bàn Cổ chúatể’ nào.Nhưng lại đủ để ngăn cản thần lực của bọn họ xuyên qua chín tầng mây, hànglâm phàm giới.Mộc Kiếm Tiên này chiếm cứ sao Thiên Chúc chưa đến bốn năm, cũng đã cólực lượng cấp thần linh trung vị, hơn nữa còn nắm giữ thiên quy khiến người tacảm thấy vướng tay.Hắn không chỉ là Thánh Giả của Tiệt Thiên, mà còn là Chân Linh của các loạithiên quy như Trụ Thiên, Tru Thiên, Trảm Thiên.Sức chiến đấu tổng hợp của kẻ này đã đuổi sát đế quân.Không hổ là nhân vật đối kháng với Chúc Quang âm hơn hai vạn năm bên trongdòng sông thời gian, ép vị huynh đệ kia của hắn phải từ bỏ khôi phục.Bản thể của hắn giấu ở trong sao Thiên Chúc, rất khó g**t ch*t.Để Linh Uy cảm thấy lúng túng là, vị Mộc Kiếm Tiên này tuy súc thế chờ phát,nhưng lại chưa từng ra tay.Các thần liên thủ nhưng vẫn không thể phá tan phòng ngự của hắn.Thần lực của bọn họ hàng lâm, mà vẫn không thể để Sở Hi Thanh lật lá bài tẩynày!Lính Uy hừ nhẹ một tiếng, thu hồi tầm mắt từ phía sao Thiên Chúc.Hắn lại nhìn tinh không chung quanh.“Ngừng tay!”Theo Linh Uy nói ra hai chữ này, thần lực rót xuống phàm giới đã hơi dừng lại.Vẫn có rất nhiều thần lực đang liên tục giúp ‘Tạo Hóa thần thụ’ khôi phục,không ngừng gia tăng lực phòng ngự cho thân cây.Nhưng các loại sức mạnh tấn công về phía Sở Hi Thanh thì đã dừng lại.Linh Uy chắp tay sau lưng, nhìn về phía đại địa bên dưới: “Thạch âm đâu?”Những vị Tử Thần mạnh nhất thời đại này, một là thê tử cũ của hắn, cũng làmuội muội Thạch Thần – Thạch âm của hắn; hai là Thủy Thần – Thiên Côngcòn chưa sống lại, bao quát cả Hoàng Tuyền trong Cửu Tuyền.Mấy triệu năm trước, âm Thần – Nguyệt Hi cũng từng thử đánh cắp quyền bínhTử Vong và U Minh, nhưng sau khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống, vị nàyđã sáng suốt từ bỏ tất cả thiên quy Tử Vong và U Minh.Nhưng khi Linh Uy nói hết lời, lại không nghe thấy Thạch âm đáp lại.Hắn biết Thạch âm không chỉ bất mãn với các thần vì chuyện ‘Tạo Hóa thầnthụ’ hấp thu lực lượng đại địa, cung dưỡng nguyên lực cho ‘thần hoang dã’, màcòn bất mãn với hắn vì chuyện nữ nhi Đế Oa của bọn họ bị phong ấn.Linh Uy chỉ có thể tìm người khác, ánh mắt hắn lạnh lẽo: “U Đô chúa tể đâu?Hắc Thủy chúa tể đâu?”Đây là hai vị Tử Thần và Minh Thần mạnh nhất phía dưới Tổ thần.U Đô chúa tể chấp chưởng thiên quy Điêu Vong, một chi nhánh của Tử Vong, làThánh Giả của thiên quy Điêu Vong, là chủ của U Đô Minh Phủ, là chúa tể ĐôPhủ âm thế.Người này vốn thuộc hệ Mộc Thần, nhưng lại không được các thần hệ MộcThần thích, nên đã chuyển ra ngoài từ lâu.Hắc Thủy chúa tể thì lại chấp chưởng Hắc Thủy.Cái gọi là Hắc Thủy, chính là một cái hồ lớn ở gần U Đô, cũng được gọi làMinh Hải.Vị này cũng là Thánh Giả của hai thiên quy âm Linh và Suy Biến.Bọn họ đều đạt đến cấp bậc nửa bước Tạo Hóa, sở dĩ chưa xưng tôn làm tổ, làvì kiêng kỵ mấy vị Tổ thần và đế quân, sức chiến đấu của bản thân cũng khôngquá mạnh mẽ, nên không dám chia sẻ lực lượng Tử Vong và U Minh chânchính.Sinh và Tử và đối lập, suy vong và sinh mệnh cũng là đối lập, tử linh và sinhlinh là đối lập, tất cả đều là thiên quy cực kỳ mạnh mẽ.Khi Linh Uy vừa dứt lời, hai bóng người cao đến hơn 600 trượng đã xuất hiện ởvùng không gian này.Bản thể của họ không đến, chỉ dùng hình chiếu đến đây, vẫn cung kính hành lễvới Linh Uy.Linh Uy cũng không bất mãn.Hắn biết trạng thái của hai người này đặc thù, không dám rời khỏi Hắc Thủy vàU Đô. Có thể hiện hình chiếu phân thân ở đây, đã là cung kính hắn rồi.Linh Uy hơi phất tay áo: “Nhanh lên đi, rút lực lượng bất tử của Đại La Nghĩtộc đi.”Giọng nói của hắn uy nghiêm lại bình thản, nhưng ánh mắt lại cực kỳ ác liệt,không cho phép nghi ngờ.U Đô chúa tể và Hắc Thủy chúa tể lại hơi cau mày, hiện ra vẻ chần chờ.Rút đặc tính bất tử của Đại La Nghĩ tộc là không khó, hai người bọn họ liên thủ,một khắc là có thể thành công.Nhưng trong khoảng thời gian một khắc này, lại là lúc nguy hiểm nhất.