Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2284: Thiên đế đời đầu (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nhất thời nhướng mày: “Thần Bàn Nhược?”Hiện giờ hắn đã có năng lực nói tên Thần Bàn Nhược mà không bị thần cảmứng.“Tại thời đại Thiên đế đời đầu, Thần Bàn Nhược không chỉ là trợ thủ đắc lựccủa thiên đế đời đầu, mà còn kế thừa sức mạnh của nàng sau khi nàng chết. Cóngười nói hai ngàn vạn năm nay, Thần Bàn Nhược vẫn đang mưu đồ phục sinhThiên đế đời đầu, mấy đại kiếp nạn trong thiên địa từ thời hỗn độn đến nay, đềucó cái bóng của hắn ở phía sau.”Mộc Kiếm Tiên nhìn Sở Hi Thanh, lời nói hàm chứa nhắc nhở: “Hi Thanh, gầnđây ngươi qua thuận lợi. Mấy đời thiên đế của nhân tộc các ngươi, cả ThờiThần - Chúc Quang âm, Dương Thần – Thái Hạo, Cung Thần – Thiên Nghệ,Huyền Hoàng thủy đế… tất cả bọn họ đều gặp biến cố vào lúc bọn họ đắc ýnhất, rồi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, tất cả đều có cái bóng của Thần BànNhược.”“Vì vậy ngươi nhất định phải cẩn thận! Đừng nóng vội, phải vạn phần cẩn thận!Còn Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật kia, Hi Thanh ngươi có thể dùng,nhưng tuyệt đối không thể ỷ lại.”Sắc mặt Sở Hi Thanh ngưng trọng, giơ tay ôm quyền về phía Mộc Kiếm Tiên:“Đa tạ Kiếm Tiên nhắc nhở.”Thật ra hắn cũng có cảm giác được một luồng sức mạnh đang thúc đẩy hắn, trợgiúp hắn.Sở Hi Thanh chỉ không xác định người này rốt cuộc là Trí Tẩu, là thuật sư thầnbí trong miệng Sở Phượng Ca và Thần Ngao Tán Nhân, hay là người nào khác?Nhưng lời nói của Mộc Kiếm Tiên ngày hôm nay, đã cho hắn thu hoạch khổnglồ.Cho đến nay, hắn vẫn không biết vị ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ kia đang nghĩcái gì, làm cái gì, rốt cuộc là hắn muốn thế nào?Hiện giờ thì Sở Hi Thanh đã biết mục đích của đối phương, như vậy có thể suyđoán nhiều thứ.Dù mục đích này là giả, thì cũng tốt hơn là không biết gì cả.Sở Hi Thanh không biết chính là, khi hắn đang nói chuyện với Mộc Kiếm Tiên,thì Trang quý phi đã phục sinh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.Nàng lập tức sử dụng Thổ độn để bỏ chạy về phía nam của ‘Tạo Hóa thần thụ’.Nhân lúc ánh mắt của các thần đang khóa chặt Sở Hi Thanh, nhân lúc đám Cựlinh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’ đang thu thập tàn cục, thì nàng liều mạng trốnra ngoài.Nhưng khi nàng chạy đến rìa của tán cây, thì nàng lại phát hiện tình hình chungquanh mình không đúng lắm.Trang quý phi rõ ràng là đã dốc hết sức để thi triển độn pháp, nhưng lại vẫnquanh quẩn ở biên giới tán cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.Càng đáng sợ hơn là, nàng tựa như đang vòng quanh tại chỗ, không thể thoátkhỏi phạm vi 10 dặm này.Mà trong giác quan và cảm ứng của Trang quý phi, thì nàng vẫn luôn chạythẳng tắp.“Là ai?”Trang quý phi trực tiếp dừng lại.Nàng biết người này nhất định là cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa nàng.Vì vậy dù nàng có bỏ chạy thế nào thì cũng vô dụng.Toàn thân Trang quý phi không rét mà run.Nàng đang sợ hãi, sợ hãi không biết, sợ hãi tử vong.Sở Hi Thanh thanh lý rất sạch sẽ.Đại La Nghĩ tộc chỉ còn một mình nàng mà thôi.Trang quý phi không thể không sợ hãi.Hiện giờ nàng gánh vác hi vọng của toàn tộc.Nếu bây giờ nàng gặp chuyện, như vậy toàn bộ Đại La Nghĩ tộc sẽ biến mấtkhỏi thiên địa.Một cái chớp mắt tiếp theo, nàng nghe thấy một giọng nói mềm nhẹ lại mangtheo ý cười: “Đi ra đi, ta sẽ không giết ngươi.”Trang quý phi cực kỳ thấp thỏm, nhưng vẫn nghe lời mà đi ra.Nàng lập tức nhìn thấy một thanh niên dáng vẻ nhân tộc đang đứng lơ lửng giữakhông trung.Dung mạo của hắn tuấn tú xinh đẹp, thân hình cao to lại văn nhược, thần thái vàtư thế đứng lại tiêu sái và tùy ý, khí chất lại như cao sơn lưu thủy, như trời xanhmây trắng.Thanh niên còn có một đôi mắt màu vàng óng để người ta ấn tượng rất sâu.Hắn cười khẽ, nụ cười nhàn nhã lại cơ trí, ấm áp lòng người.Trang quý phi chỉ nhìn nhau với thanh niên này một chút, lập tức cảm thấy nộitâm yên tĩnh.Nàng vốn thấp thỏm lo âu, kinh hoàng, phẫn nộ, căm hận… các loại tâm trạngđó đều đã biến mất sạch.“Ta cần ngươi làm vài chuyện giúp ta.”Thiên niên đứng lơ lửng giữa trời chợt cất bước, mỉm cười đi về phía Trang quýphi: “Ta có thể cho ngươi một cái thân phận, một cái thân thể tốt làm tiền đặtcọc, đồng ý không?”Trang quý phi bây giờ đã khôi phục dáng vẻ của Đại La Nghĩ tộc.Sau khi sống lại, nàng đã mất thân thể nghĩ hóa của mình.“Ta đồng ý!”Trang quý phi lập tức gật đầu.không biết vì sao, bản năng của nàng lại đồng ý tin tưởng thanh niên không rõlai lịch trước mắt.huống hồ nàng cũng hiểu, mình đã không có lựa chọn.“Rất tốt.”Thanh niên mỉm cười, ánh mắt vui vẻ nhìn về phía bầu trời: “Vừa hay chuyệnnày lại có quan hệ với kẻ thù của ngươi.”Hắn rất tò mò, rốt cuộc là hạng người gì đang ra sức phá hoại bố cục của hắn?Là bản thân vị Vô Cực Đao Quân kia, hay là phía sau hắn còn một kẻ khác?Nhưng mà không sao, tất cả vẫn đang trong kế hoạch.Bọn họ đúng là đang cố gắng giãy dụa.Nhưng cuối cùng bọn họ sẽ phát hiện ra, tất cả cố gắng của bọn họ, đều sẽ trởthành dây thừng thòng lên cổ của bọn họ.Vì vậy nên thanh niên lại sinh ra vài phần mong chờ.Tiếp theo, những người đáng thương này sẽ mang đến cho hắn trận diễn xuấtđặc sắc thế nào đây?Vở kịch này, ván cờ này, cũng càng ngày càng trở nên đặc sắc!

Sở Hi Thanh nhất thời nhướng mày: “Thần Bàn Nhược?”

Hiện giờ hắn đã có năng lực nói tên Thần Bàn Nhược mà không bị thần cảm

ứng.

“Tại thời đại Thiên đế đời đầu, Thần Bàn Nhược không chỉ là trợ thủ đắc lực

của thiên đế đời đầu, mà còn kế thừa sức mạnh của nàng sau khi nàng chết. Có

người nói hai ngàn vạn năm nay, Thần Bàn Nhược vẫn đang mưu đồ phục sinh

Thiên đế đời đầu, mấy đại kiếp nạn trong thiên địa từ thời hỗn độn đến nay, đều

có cái bóng của hắn ở phía sau.”

Mộc Kiếm Tiên nhìn Sở Hi Thanh, lời nói hàm chứa nhắc nhở: “Hi Thanh, gần

đây ngươi qua thuận lợi. Mấy đời thiên đế của nhân tộc các ngươi, cả Thời

Thần - Chúc Quang âm, Dương Thần – Thái Hạo, Cung Thần – Thiên Nghệ,

Huyền Hoàng thủy đế… tất cả bọn họ đều gặp biến cố vào lúc bọn họ đắc ý

nhất, rồi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, tất cả đều có cái bóng của Thần Bàn

Nhược.”

“Vì vậy ngươi nhất định phải cẩn thận! Đừng nóng vội, phải vạn phần cẩn thận!

Còn Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật kia, Hi Thanh ngươi có thể dùng,

nhưng tuyệt đối không thể ỷ lại.”

Sắc mặt Sở Hi Thanh ngưng trọng, giơ tay ôm quyền về phía Mộc Kiếm Tiên:

“Đa tạ Kiếm Tiên nhắc nhở.”

Thật ra hắn cũng có cảm giác được một luồng sức mạnh đang thúc đẩy hắn, trợ

giúp hắn.

Sở Hi Thanh chỉ không xác định người này rốt cuộc là Trí Tẩu, là thuật sư thần

bí trong miệng Sở Phượng Ca và Thần Ngao Tán Nhân, hay là người nào khác?

Nhưng lời nói của Mộc Kiếm Tiên ngày hôm nay, đã cho hắn thu hoạch khổng

lồ.

Cho đến nay, hắn vẫn không biết vị ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ kia đang nghĩ

cái gì, làm cái gì, rốt cuộc là hắn muốn thế nào?

Hiện giờ thì Sở Hi Thanh đã biết mục đích của đối phương, như vậy có thể suy

đoán nhiều thứ.

Dù mục đích này là giả, thì cũng tốt hơn là không biết gì cả.

Sở Hi Thanh không biết chính là, khi hắn đang nói chuyện với Mộc Kiếm Tiên,

thì Trang quý phi đã phục sinh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.

Nàng lập tức sử dụng Thổ độn để bỏ chạy về phía nam của ‘Tạo Hóa thần thụ’.

Nhân lúc ánh mắt của các thần đang khóa chặt Sở Hi Thanh, nhân lúc đám Cự

linh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’ đang thu thập tàn cục, thì nàng liều mạng trốn

ra ngoài.

Nhưng khi nàng chạy đến rìa của tán cây, thì nàng lại phát hiện tình hình chung

quanh mình không đúng lắm.

Trang quý phi rõ ràng là đã dốc hết sức để thi triển độn pháp, nhưng lại vẫn

quanh quẩn ở biên giới tán cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.

Càng đáng sợ hơn là, nàng tựa như đang vòng quanh tại chỗ, không thể thoát

khỏi phạm vi 10 dặm này.

Mà trong giác quan và cảm ứng của Trang quý phi, thì nàng vẫn luôn chạy

thẳng tắp.

“Là ai?”

Trang quý phi trực tiếp dừng lại.

Nàng biết người này nhất định là cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa nàng.

Vì vậy dù nàng có bỏ chạy thế nào thì cũng vô dụng.

Toàn thân Trang quý phi không rét mà run.

Nàng đang sợ hãi, sợ hãi không biết, sợ hãi tử vong.

Sở Hi Thanh thanh lý rất sạch sẽ.

Đại La Nghĩ tộc chỉ còn một mình nàng mà thôi.

Trang quý phi không thể không sợ hãi.

Hiện giờ nàng gánh vác hi vọng của toàn tộc.

Nếu bây giờ nàng gặp chuyện, như vậy toàn bộ Đại La Nghĩ tộc sẽ biến mất

khỏi thiên địa.

Một cái chớp mắt tiếp theo, nàng nghe thấy một giọng nói mềm nhẹ lại mang

theo ý cười: “Đi ra đi, ta sẽ không giết ngươi.”

Trang quý phi cực kỳ thấp thỏm, nhưng vẫn nghe lời mà đi ra.

Nàng lập tức nhìn thấy một thanh niên dáng vẻ nhân tộc đang đứng lơ lửng giữa

không trung.

Dung mạo của hắn tuấn tú xinh đẹp, thân hình cao to lại văn nhược, thần thái và

tư thế đứng lại tiêu sái và tùy ý, khí chất lại như cao sơn lưu thủy, như trời xanh

mây trắng.

Thanh niên còn có một đôi mắt màu vàng óng để người ta ấn tượng rất sâu.

Hắn cười khẽ, nụ cười nhàn nhã lại cơ trí, ấm áp lòng người.

Trang quý phi chỉ nhìn nhau với thanh niên này một chút, lập tức cảm thấy nội

tâm yên tĩnh.

Nàng vốn thấp thỏm lo âu, kinh hoàng, phẫn nộ, căm hận… các loại tâm trạng

đó đều đã biến mất sạch.

“Ta cần ngươi làm vài chuyện giúp ta.”

Thiên niên đứng lơ lửng giữa trời chợt cất bước, mỉm cười đi về phía Trang quý

phi: “Ta có thể cho ngươi một cái thân phận, một cái thân thể tốt làm tiền đặt

cọc, đồng ý không?”

Trang quý phi bây giờ đã khôi phục dáng vẻ của Đại La Nghĩ tộc.

Sau khi sống lại, nàng đã mất thân thể nghĩ hóa của mình.

“Ta đồng ý!”

Trang quý phi lập tức gật đầu.

không biết vì sao, bản năng của nàng lại đồng ý tin tưởng thanh niên không rõ

lai lịch trước mắt.

huống hồ nàng cũng hiểu, mình đã không có lựa chọn.

“Rất tốt.”

Thanh niên mỉm cười, ánh mắt vui vẻ nhìn về phía bầu trời: “Vừa hay chuyện

này lại có quan hệ với kẻ thù của ngươi.”

Hắn rất tò mò, rốt cuộc là hạng người gì đang ra sức phá hoại bố cục của hắn?

Là bản thân vị Vô Cực Đao Quân kia, hay là phía sau hắn còn một kẻ khác?

Nhưng mà không sao, tất cả vẫn đang trong kế hoạch.

Bọn họ đúng là đang cố gắng giãy dụa.

Nhưng cuối cùng bọn họ sẽ phát hiện ra, tất cả cố gắng của bọn họ, đều sẽ trở

thành dây thừng thòng lên cổ của bọn họ.

Vì vậy nên thanh niên lại sinh ra vài phần mong chờ.

Tiếp theo, những người đáng thương này sẽ mang đến cho hắn trận diễn xuất

đặc sắc thế nào đây?

Vở kịch này, ván cờ này, cũng càng ngày càng trở nên đặc sắc!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nhất thời nhướng mày: “Thần Bàn Nhược?”Hiện giờ hắn đã có năng lực nói tên Thần Bàn Nhược mà không bị thần cảmứng.“Tại thời đại Thiên đế đời đầu, Thần Bàn Nhược không chỉ là trợ thủ đắc lựccủa thiên đế đời đầu, mà còn kế thừa sức mạnh của nàng sau khi nàng chết. Cóngười nói hai ngàn vạn năm nay, Thần Bàn Nhược vẫn đang mưu đồ phục sinhThiên đế đời đầu, mấy đại kiếp nạn trong thiên địa từ thời hỗn độn đến nay, đềucó cái bóng của hắn ở phía sau.”Mộc Kiếm Tiên nhìn Sở Hi Thanh, lời nói hàm chứa nhắc nhở: “Hi Thanh, gầnđây ngươi qua thuận lợi. Mấy đời thiên đế của nhân tộc các ngươi, cả ThờiThần - Chúc Quang âm, Dương Thần – Thái Hạo, Cung Thần – Thiên Nghệ,Huyền Hoàng thủy đế… tất cả bọn họ đều gặp biến cố vào lúc bọn họ đắc ýnhất, rồi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, tất cả đều có cái bóng của Thần BànNhược.”“Vì vậy ngươi nhất định phải cẩn thận! Đừng nóng vội, phải vạn phần cẩn thận!Còn Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật kia, Hi Thanh ngươi có thể dùng,nhưng tuyệt đối không thể ỷ lại.”Sắc mặt Sở Hi Thanh ngưng trọng, giơ tay ôm quyền về phía Mộc Kiếm Tiên:“Đa tạ Kiếm Tiên nhắc nhở.”Thật ra hắn cũng có cảm giác được một luồng sức mạnh đang thúc đẩy hắn, trợgiúp hắn.Sở Hi Thanh chỉ không xác định người này rốt cuộc là Trí Tẩu, là thuật sư thầnbí trong miệng Sở Phượng Ca và Thần Ngao Tán Nhân, hay là người nào khác?Nhưng lời nói của Mộc Kiếm Tiên ngày hôm nay, đã cho hắn thu hoạch khổnglồ.Cho đến nay, hắn vẫn không biết vị ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ kia đang nghĩcái gì, làm cái gì, rốt cuộc là hắn muốn thế nào?Hiện giờ thì Sở Hi Thanh đã biết mục đích của đối phương, như vậy có thể suyđoán nhiều thứ.Dù mục đích này là giả, thì cũng tốt hơn là không biết gì cả.Sở Hi Thanh không biết chính là, khi hắn đang nói chuyện với Mộc Kiếm Tiên,thì Trang quý phi đã phục sinh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’.Nàng lập tức sử dụng Thổ độn để bỏ chạy về phía nam của ‘Tạo Hóa thần thụ’.Nhân lúc ánh mắt của các thần đang khóa chặt Sở Hi Thanh, nhân lúc đám Cựlinh bên dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’ đang thu thập tàn cục, thì nàng liều mạng trốnra ngoài.Nhưng khi nàng chạy đến rìa của tán cây, thì nàng lại phát hiện tình hình chungquanh mình không đúng lắm.Trang quý phi rõ ràng là đã dốc hết sức để thi triển độn pháp, nhưng lại vẫnquanh quẩn ở biên giới tán cây ‘Tạo Hóa thần thụ’.Càng đáng sợ hơn là, nàng tựa như đang vòng quanh tại chỗ, không thể thoátkhỏi phạm vi 10 dặm này.Mà trong giác quan và cảm ứng của Trang quý phi, thì nàng vẫn luôn chạythẳng tắp.“Là ai?”Trang quý phi trực tiếp dừng lại.Nàng biết người này nhất định là cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa nàng.Vì vậy dù nàng có bỏ chạy thế nào thì cũng vô dụng.Toàn thân Trang quý phi không rét mà run.Nàng đang sợ hãi, sợ hãi không biết, sợ hãi tử vong.Sở Hi Thanh thanh lý rất sạch sẽ.Đại La Nghĩ tộc chỉ còn một mình nàng mà thôi.Trang quý phi không thể không sợ hãi.Hiện giờ nàng gánh vác hi vọng của toàn tộc.Nếu bây giờ nàng gặp chuyện, như vậy toàn bộ Đại La Nghĩ tộc sẽ biến mấtkhỏi thiên địa.Một cái chớp mắt tiếp theo, nàng nghe thấy một giọng nói mềm nhẹ lại mangtheo ý cười: “Đi ra đi, ta sẽ không giết ngươi.”Trang quý phi cực kỳ thấp thỏm, nhưng vẫn nghe lời mà đi ra.Nàng lập tức nhìn thấy một thanh niên dáng vẻ nhân tộc đang đứng lơ lửng giữakhông trung.Dung mạo của hắn tuấn tú xinh đẹp, thân hình cao to lại văn nhược, thần thái vàtư thế đứng lại tiêu sái và tùy ý, khí chất lại như cao sơn lưu thủy, như trời xanhmây trắng.Thanh niên còn có một đôi mắt màu vàng óng để người ta ấn tượng rất sâu.Hắn cười khẽ, nụ cười nhàn nhã lại cơ trí, ấm áp lòng người.Trang quý phi chỉ nhìn nhau với thanh niên này một chút, lập tức cảm thấy nộitâm yên tĩnh.Nàng vốn thấp thỏm lo âu, kinh hoàng, phẫn nộ, căm hận… các loại tâm trạngđó đều đã biến mất sạch.“Ta cần ngươi làm vài chuyện giúp ta.”Thiên niên đứng lơ lửng giữa trời chợt cất bước, mỉm cười đi về phía Trang quýphi: “Ta có thể cho ngươi một cái thân phận, một cái thân thể tốt làm tiền đặtcọc, đồng ý không?”Trang quý phi bây giờ đã khôi phục dáng vẻ của Đại La Nghĩ tộc.Sau khi sống lại, nàng đã mất thân thể nghĩ hóa của mình.“Ta đồng ý!”Trang quý phi lập tức gật đầu.không biết vì sao, bản năng của nàng lại đồng ý tin tưởng thanh niên không rõlai lịch trước mắt.huống hồ nàng cũng hiểu, mình đã không có lựa chọn.“Rất tốt.”Thanh niên mỉm cười, ánh mắt vui vẻ nhìn về phía bầu trời: “Vừa hay chuyệnnày lại có quan hệ với kẻ thù của ngươi.”Hắn rất tò mò, rốt cuộc là hạng người gì đang ra sức phá hoại bố cục của hắn?Là bản thân vị Vô Cực Đao Quân kia, hay là phía sau hắn còn một kẻ khác?Nhưng mà không sao, tất cả vẫn đang trong kế hoạch.Bọn họ đúng là đang cố gắng giãy dụa.Nhưng cuối cùng bọn họ sẽ phát hiện ra, tất cả cố gắng của bọn họ, đều sẽ trởthành dây thừng thòng lên cổ của bọn họ.Vì vậy nên thanh niên lại sinh ra vài phần mong chờ.Tiếp theo, những người đáng thương này sẽ mang đến cho hắn trận diễn xuấtđặc sắc thế nào đây?Vở kịch này, ván cờ này, cũng càng ngày càng trở nên đặc sắc!

Chương 2284: Thiên đế đời đầu (2)