Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2306: Chơi lớn (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly không thể làm gì hơn, chỉ có thể mang theo phẫn nộ đi ra ngoài.Sở Hi Thanh thấy thế thì lại vui vẻ, đắc ý nói: “Ly nhi, ngươi đi đâu? Chúng tacòn chưa động phòng mà. Hôm nay là ngày vui của chúng ta, Ly nhi ngươi thânlà phó hậu, há có thể bỏ trẫm mà đi, để trẫm một mình trông phòng?”Mặt của Lục Loạn Ly lập tức đỏ lên.Nàng cười khinh thường một tiếng, nghĩ thầm ngươi không muốn một mình,vậy thì đi tìm Sở Vân Vân đi!Cho ngươi tiền ngươi cũng không dám.Lúc này, Sở Hi Thanh lại bình tĩnh nhìn về phía cánh cửa điện đang đóng chặt.Bên đó có một bóng người yểu điệu đang ôm quyền đứng chờ ở dưới bậc thang.“Tiễn Tiễn?”Kế Tiễn Tiễn thấy Sở Hi Thanh ‘rảnh rỗi’ thì mới lắc mình đi vào trong cungđiện.Nàng nhìn thấy Lục Loạn Ly đã đi ra khỏi cửa sau cũng đang nhìn về phíamình, lúc này mới gật đầu ra hiệu.Dù sao đây cũng là em họ của nàng, là người có huyết thống thân cận nhất vớinàng ở trên thế giới này.Kế Tiễn Tiễn lập tức cúi người hành lễ với Sở Hi Thanh: “Bệ hạ, bên thànhVọng An có tin tức mới.”Nàng vừa hành lễ vừa lấy một tấm tin phù ra.Sở Hi Thanh tiếp nhận tin phù và liếc mắt nhìn qua, nhất thời hít một hơi khílạnh.Dùng phương pháp thôi miên nhập mộng, một lần thôi miên toàn bộ 1,7 tỷ dânchúng hai châu Hà Lạc, cộng thêm cả hơn 500 triệu nhân khẩu ở nửa cái UngChâu.Con Chập Long này thật sự là chơi lớn!“Loạn Ly, ngươi chờ một lát!”Sở Hi Thanh gọi Lục Loạn Ly một tiếng, lại đi ra ngoài truyền lệnh: “Báo chotiền tuyến phía bắc, từ hôm nay phải dụng binh cẩn thận, ngoài ra mau đi triệuquốc sư La Hán Tông và Đô chỉ huy sứ Tam nha Thần Huyễn Bá (tước) vàocung!”Thần Huyễn Bá (tước) chính là Lục Trầm.Cũng không biết vị này nghĩ thế nào, hoặc cũng có thể là vì Loạn Ly, cũng cóthể là vì báo thù Kiến Nguyên đế, nên vị này đã tiếp nhận chức quan của Sở HiThanh.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Mộng Huyễn chi pháp vẫn phải tìm chuyên gia cố vấn.Hắn lại nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn: “Sở Như Lai thì sao? Kiến Nguyên đế cóđưa hắn đến không?”Lúc này, ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn hơi ngưng lại.“Bệ hạ!” Ánh mắt Kế Tiễn Tiễn âm trầm lạnh lẽo, giọng điệu lại không hề phậpphồng: “Đại Ninh vẫn chưa giao Sở Như Lai ra, còn nói Sở Như Lai đã nghethấy tiếng gió, nên đã bỏ chạy trước khi Cẩm y vệ bắt giữ. Bọn họ nói sẽ tiếptục truy sát, sẽ cho chúng ta một câu trả lời trong khoảng thời gian này.”“Ngoài ra, bọn họ còn đưa chủ của thất phòng Kinh Tây Sở thị đến, kể cả 27 tộcnhân của thất phòng đến nơi này. Tổng cộng 27 cái quan tài, tất cả đều là ngườiliên thủ với Sở Như Lai phản bội bệ hạ, hợp lực vây giết gia tướng của trưởngphòng Sở gia.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười gằn không thôi.Trong khoảng thời gian này? Ai biết là bao lâu?Chờ đến khi Kiến Nguyên đế ổn định lại căn cơ, chỉ sợ chuyện Sở Như Lai nàysẽ là sống chết mặc bây chứ?Nhưng khi nghe thấy câu sau, mày kiếm của hắn nhướng lên, phát ra một tiếngcười khẽ: “Hắn đưa những người này tới? Vậy cũng không tồi, ta đang lo nên ratay với họ thế nào.”Sở Hi Thanh nhìn Kế Tiễn Tiễn: “Tiễn Tiễn, ngươi cảm thấy thế nào? Sở NhưLai trốn thật hay giả? Trẫm có nên nghe họ, tạm thời buông tha Sở Như Lai,tạm thời ngừng chiến với Đại Ninh không?”“Mặc kệ là Sở Như Lai trốn thật hay giả, nhưng hắn nhất định sẽ không ở lạithành Vọng An, thậm chí không cở hai châu Hà và Lạc. Kiến Nguyên đế tuy cóý đẩy đưa, nhưng cũng rất kiêng kỵ bệ hạ, dù hắn có cầu may, muốn bảo vệ SởNhư Lai, thì cũng sẽ để lại đường lui.”Sau khi nói đến đây, trong mắt Kế Tiễn Tiễn lại hiện lên một vệt sắc bén: “Theothuộc hạ, bệ hạ tuyệt đối không nên giảng hòa. Một khi để bọn họ toại nguyện,thế nhân nhất định sẽ cho rằng bệ hạ dễ bắt nạt.”Nàng ôm quyền, giọng nói leng keng như sắt: “Thuộc hạ nguyện ngày mai lênphía bắc, chém đầu Sở Như Lai thay bệ hạ!”“Ngươi nói đúng!” Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười thỏa mãn: “Nhưng Tiễn Tiễnngươi là phụ tá đắc lực của ta, cho ngươi đi đuổi giết Sở Như Lai, quả thực làdùng đao mổ trâu giết gà. Việc quan trọng của ngươi và Thiên nha Cẩm y vệbây giờ là phối hợp với Nhược Hi để giám sát địa phương, khiến cho phươnghướng và sách lược của trẫm được thi hành.”Mấu chốt là hắn vừa dùng 18 viên Ước Nguyện Thạch lên thân mấy người LưuNhược Hi, Chu Lương Thần, Tả Thanh Vân, Kế Tiễn Tiễn và huynh đệ ThiếtCuồng Nhân.Ước nguyện gia tăng ngộ tính của bọn lên nhiều nhất có thể trong vòng sáutháng tiếp theo.Mỗi một viên Ước Nguyện Thạch và 1000 điểm thiên nguyên ứng với 10 ngày.Nửa năm tiếp theo, hắn cần những thuộc h* th*n tính này củng cố triều chính,giám sát địa phương; đồng thời, khoảng thời gian này cũng giúp võ đạo của bọnhọ tiến bộ rất nhanh.Sở Hi Thanh cũng không rảnh để lên phương bắc.Mấy tháng này hắn phải tích trữ chân nguyên, đánh bóng tu vị và thân thể,chuyển hóa Ước Nguyện Thạch và điểm thiên nguyên thành thực lực của bảnthân, sau đó lên cấp nhị phẩm thượng!Lịch của hắn đã kín, thật sự không có tâm tư đi lên phương bắc dây dưa vớiKiến Nguyên đế và con Chập Long kia.Tăng tu vị mới là việc quan trọng nhất.
Lục Loạn Ly không thể làm gì hơn, chỉ có thể mang theo phẫn nộ đi ra ngoài.
Sở Hi Thanh thấy thế thì lại vui vẻ, đắc ý nói: “Ly nhi, ngươi đi đâu? Chúng ta
còn chưa động phòng mà. Hôm nay là ngày vui của chúng ta, Ly nhi ngươi thân
là phó hậu, há có thể bỏ trẫm mà đi, để trẫm một mình trông phòng?”
Mặt của Lục Loạn Ly lập tức đỏ lên.
Nàng cười khinh thường một tiếng, nghĩ thầm ngươi không muốn một mình,
vậy thì đi tìm Sở Vân Vân đi!
Cho ngươi tiền ngươi cũng không dám.
Lúc này, Sở Hi Thanh lại bình tĩnh nhìn về phía cánh cửa điện đang đóng chặt.
Bên đó có một bóng người yểu điệu đang ôm quyền đứng chờ ở dưới bậc thang.
“Tiễn Tiễn?”
Kế Tiễn Tiễn thấy Sở Hi Thanh ‘rảnh rỗi’ thì mới lắc mình đi vào trong cung
điện.
Nàng nhìn thấy Lục Loạn Ly đã đi ra khỏi cửa sau cũng đang nhìn về phía
mình, lúc này mới gật đầu ra hiệu.
Dù sao đây cũng là em họ của nàng, là người có huyết thống thân cận nhất với
nàng ở trên thế giới này.
Kế Tiễn Tiễn lập tức cúi người hành lễ với Sở Hi Thanh: “Bệ hạ, bên thành
Vọng An có tin tức mới.”
Nàng vừa hành lễ vừa lấy một tấm tin phù ra.
Sở Hi Thanh tiếp nhận tin phù và liếc mắt nhìn qua, nhất thời hít một hơi khí
lạnh.
Dùng phương pháp thôi miên nhập mộng, một lần thôi miên toàn bộ 1,7 tỷ dân
chúng hai châu Hà Lạc, cộng thêm cả hơn 500 triệu nhân khẩu ở nửa cái Ung
Châu.
Con Chập Long này thật sự là chơi lớn!
“Loạn Ly, ngươi chờ một lát!”
Sở Hi Thanh gọi Lục Loạn Ly một tiếng, lại đi ra ngoài truyền lệnh: “Báo cho
tiền tuyến phía bắc, từ hôm nay phải dụng binh cẩn thận, ngoài ra mau đi triệu
quốc sư La Hán Tông và Đô chỉ huy sứ Tam nha Thần Huyễn Bá (tước) vào
cung!”
Thần Huyễn Bá (tước) chính là Lục Trầm.
Cũng không biết vị này nghĩ thế nào, hoặc cũng có thể là vì Loạn Ly, cũng có
thể là vì báo thù Kiến Nguyên đế, nên vị này đã tiếp nhận chức quan của Sở Hi
Thanh.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Mộng Huyễn chi pháp vẫn phải tìm chuyên gia cố vấn.
Hắn lại nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn: “Sở Như Lai thì sao? Kiến Nguyên đế có
đưa hắn đến không?”
Lúc này, ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn hơi ngưng lại.
“Bệ hạ!” Ánh mắt Kế Tiễn Tiễn âm trầm lạnh lẽo, giọng điệu lại không hề phập
phồng: “Đại Ninh vẫn chưa giao Sở Như Lai ra, còn nói Sở Như Lai đã nghe
thấy tiếng gió, nên đã bỏ chạy trước khi Cẩm y vệ bắt giữ. Bọn họ nói sẽ tiếp
tục truy sát, sẽ cho chúng ta một câu trả lời trong khoảng thời gian này.”
“Ngoài ra, bọn họ còn đưa chủ của thất phòng Kinh Tây Sở thị đến, kể cả 27 tộc
nhân của thất phòng đến nơi này. Tổng cộng 27 cái quan tài, tất cả đều là người
liên thủ với Sở Như Lai phản bội bệ hạ, hợp lực vây giết gia tướng của trưởng
phòng Sở gia.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười gằn không thôi.
Trong khoảng thời gian này? Ai biết là bao lâu?
Chờ đến khi Kiến Nguyên đế ổn định lại căn cơ, chỉ sợ chuyện Sở Như Lai này
sẽ là sống chết mặc bây chứ?
Nhưng khi nghe thấy câu sau, mày kiếm của hắn nhướng lên, phát ra một tiếng
cười khẽ: “Hắn đưa những người này tới? Vậy cũng không tồi, ta đang lo nên ra
tay với họ thế nào.”
Sở Hi Thanh nhìn Kế Tiễn Tiễn: “Tiễn Tiễn, ngươi cảm thấy thế nào? Sở Như
Lai trốn thật hay giả? Trẫm có nên nghe họ, tạm thời buông tha Sở Như Lai,
tạm thời ngừng chiến với Đại Ninh không?”
“Mặc kệ là Sở Như Lai trốn thật hay giả, nhưng hắn nhất định sẽ không ở lại
thành Vọng An, thậm chí không cở hai châu Hà và Lạc. Kiến Nguyên đế tuy có
ý đẩy đưa, nhưng cũng rất kiêng kỵ bệ hạ, dù hắn có cầu may, muốn bảo vệ Sở
Như Lai, thì cũng sẽ để lại đường lui.”
Sau khi nói đến đây, trong mắt Kế Tiễn Tiễn lại hiện lên một vệt sắc bén: “Theo
thuộc hạ, bệ hạ tuyệt đối không nên giảng hòa. Một khi để bọn họ toại nguyện,
thế nhân nhất định sẽ cho rằng bệ hạ dễ bắt nạt.”
Nàng ôm quyền, giọng nói leng keng như sắt: “Thuộc hạ nguyện ngày mai lên
phía bắc, chém đầu Sở Như Lai thay bệ hạ!”
“Ngươi nói đúng!” Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười thỏa mãn: “Nhưng Tiễn Tiễn
ngươi là phụ tá đắc lực của ta, cho ngươi đi đuổi giết Sở Như Lai, quả thực là
dùng đao mổ trâu giết gà. Việc quan trọng của ngươi và Thiên nha Cẩm y vệ
bây giờ là phối hợp với Nhược Hi để giám sát địa phương, khiến cho phương
hướng và sách lược của trẫm được thi hành.”
Mấu chốt là hắn vừa dùng 18 viên Ước Nguyện Thạch lên thân mấy người Lưu
Nhược Hi, Chu Lương Thần, Tả Thanh Vân, Kế Tiễn Tiễn và huynh đệ Thiết
Cuồng Nhân.
Ước nguyện gia tăng ngộ tính của bọn lên nhiều nhất có thể trong vòng sáu
tháng tiếp theo.
Mỗi một viên Ước Nguyện Thạch và 1000 điểm thiên nguyên ứng với 10 ngày.
Nửa năm tiếp theo, hắn cần những thuộc h* th*n tính này củng cố triều chính,
giám sát địa phương; đồng thời, khoảng thời gian này cũng giúp võ đạo của bọn
họ tiến bộ rất nhanh.
Sở Hi Thanh cũng không rảnh để lên phương bắc.
Mấy tháng này hắn phải tích trữ chân nguyên, đánh bóng tu vị và thân thể,
chuyển hóa Ước Nguyện Thạch và điểm thiên nguyên thành thực lực của bản
thân, sau đó lên cấp nhị phẩm thượng!
Lịch của hắn đã kín, thật sự không có tâm tư đi lên phương bắc dây dưa với
Kiến Nguyên đế và con Chập Long kia.
Tăng tu vị mới là việc quan trọng nhất.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly không thể làm gì hơn, chỉ có thể mang theo phẫn nộ đi ra ngoài.Sở Hi Thanh thấy thế thì lại vui vẻ, đắc ý nói: “Ly nhi, ngươi đi đâu? Chúng tacòn chưa động phòng mà. Hôm nay là ngày vui của chúng ta, Ly nhi ngươi thânlà phó hậu, há có thể bỏ trẫm mà đi, để trẫm một mình trông phòng?”Mặt của Lục Loạn Ly lập tức đỏ lên.Nàng cười khinh thường một tiếng, nghĩ thầm ngươi không muốn một mình,vậy thì đi tìm Sở Vân Vân đi!Cho ngươi tiền ngươi cũng không dám.Lúc này, Sở Hi Thanh lại bình tĩnh nhìn về phía cánh cửa điện đang đóng chặt.Bên đó có một bóng người yểu điệu đang ôm quyền đứng chờ ở dưới bậc thang.“Tiễn Tiễn?”Kế Tiễn Tiễn thấy Sở Hi Thanh ‘rảnh rỗi’ thì mới lắc mình đi vào trong cungđiện.Nàng nhìn thấy Lục Loạn Ly đã đi ra khỏi cửa sau cũng đang nhìn về phíamình, lúc này mới gật đầu ra hiệu.Dù sao đây cũng là em họ của nàng, là người có huyết thống thân cận nhất vớinàng ở trên thế giới này.Kế Tiễn Tiễn lập tức cúi người hành lễ với Sở Hi Thanh: “Bệ hạ, bên thànhVọng An có tin tức mới.”Nàng vừa hành lễ vừa lấy một tấm tin phù ra.Sở Hi Thanh tiếp nhận tin phù và liếc mắt nhìn qua, nhất thời hít một hơi khílạnh.Dùng phương pháp thôi miên nhập mộng, một lần thôi miên toàn bộ 1,7 tỷ dânchúng hai châu Hà Lạc, cộng thêm cả hơn 500 triệu nhân khẩu ở nửa cái UngChâu.Con Chập Long này thật sự là chơi lớn!“Loạn Ly, ngươi chờ một lát!”Sở Hi Thanh gọi Lục Loạn Ly một tiếng, lại đi ra ngoài truyền lệnh: “Báo chotiền tuyến phía bắc, từ hôm nay phải dụng binh cẩn thận, ngoài ra mau đi triệuquốc sư La Hán Tông và Đô chỉ huy sứ Tam nha Thần Huyễn Bá (tước) vàocung!”Thần Huyễn Bá (tước) chính là Lục Trầm.Cũng không biết vị này nghĩ thế nào, hoặc cũng có thể là vì Loạn Ly, cũng cóthể là vì báo thù Kiến Nguyên đế, nên vị này đã tiếp nhận chức quan của Sở HiThanh.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Mộng Huyễn chi pháp vẫn phải tìm chuyên gia cố vấn.Hắn lại nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn: “Sở Như Lai thì sao? Kiến Nguyên đế cóđưa hắn đến không?”Lúc này, ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn hơi ngưng lại.“Bệ hạ!” Ánh mắt Kế Tiễn Tiễn âm trầm lạnh lẽo, giọng điệu lại không hề phậpphồng: “Đại Ninh vẫn chưa giao Sở Như Lai ra, còn nói Sở Như Lai đã nghethấy tiếng gió, nên đã bỏ chạy trước khi Cẩm y vệ bắt giữ. Bọn họ nói sẽ tiếptục truy sát, sẽ cho chúng ta một câu trả lời trong khoảng thời gian này.”“Ngoài ra, bọn họ còn đưa chủ của thất phòng Kinh Tây Sở thị đến, kể cả 27 tộcnhân của thất phòng đến nơi này. Tổng cộng 27 cái quan tài, tất cả đều là ngườiliên thủ với Sở Như Lai phản bội bệ hạ, hợp lực vây giết gia tướng của trưởngphòng Sở gia.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười gằn không thôi.Trong khoảng thời gian này? Ai biết là bao lâu?Chờ đến khi Kiến Nguyên đế ổn định lại căn cơ, chỉ sợ chuyện Sở Như Lai nàysẽ là sống chết mặc bây chứ?Nhưng khi nghe thấy câu sau, mày kiếm của hắn nhướng lên, phát ra một tiếngcười khẽ: “Hắn đưa những người này tới? Vậy cũng không tồi, ta đang lo nên ratay với họ thế nào.”Sở Hi Thanh nhìn Kế Tiễn Tiễn: “Tiễn Tiễn, ngươi cảm thấy thế nào? Sở NhưLai trốn thật hay giả? Trẫm có nên nghe họ, tạm thời buông tha Sở Như Lai,tạm thời ngừng chiến với Đại Ninh không?”“Mặc kệ là Sở Như Lai trốn thật hay giả, nhưng hắn nhất định sẽ không ở lạithành Vọng An, thậm chí không cở hai châu Hà và Lạc. Kiến Nguyên đế tuy cóý đẩy đưa, nhưng cũng rất kiêng kỵ bệ hạ, dù hắn có cầu may, muốn bảo vệ SởNhư Lai, thì cũng sẽ để lại đường lui.”Sau khi nói đến đây, trong mắt Kế Tiễn Tiễn lại hiện lên một vệt sắc bén: “Theothuộc hạ, bệ hạ tuyệt đối không nên giảng hòa. Một khi để bọn họ toại nguyện,thế nhân nhất định sẽ cho rằng bệ hạ dễ bắt nạt.”Nàng ôm quyền, giọng nói leng keng như sắt: “Thuộc hạ nguyện ngày mai lênphía bắc, chém đầu Sở Như Lai thay bệ hạ!”“Ngươi nói đúng!” Sở Hi Thanh nghe vậy thì cười thỏa mãn: “Nhưng Tiễn Tiễnngươi là phụ tá đắc lực của ta, cho ngươi đi đuổi giết Sở Như Lai, quả thực làdùng đao mổ trâu giết gà. Việc quan trọng của ngươi và Thiên nha Cẩm y vệbây giờ là phối hợp với Nhược Hi để giám sát địa phương, khiến cho phươnghướng và sách lược của trẫm được thi hành.”Mấu chốt là hắn vừa dùng 18 viên Ước Nguyện Thạch lên thân mấy người LưuNhược Hi, Chu Lương Thần, Tả Thanh Vân, Kế Tiễn Tiễn và huynh đệ ThiếtCuồng Nhân.Ước nguyện gia tăng ngộ tính của bọn lên nhiều nhất có thể trong vòng sáutháng tiếp theo.Mỗi một viên Ước Nguyện Thạch và 1000 điểm thiên nguyên ứng với 10 ngày.Nửa năm tiếp theo, hắn cần những thuộc h* th*n tính này củng cố triều chính,giám sát địa phương; đồng thời, khoảng thời gian này cũng giúp võ đạo của bọnhọ tiến bộ rất nhanh.Sở Hi Thanh cũng không rảnh để lên phương bắc.Mấy tháng này hắn phải tích trữ chân nguyên, đánh bóng tu vị và thân thể,chuyển hóa Ước Nguyện Thạch và điểm thiên nguyên thành thực lực của bảnthân, sau đó lên cấp nhị phẩm thượng!Lịch của hắn đã kín, thật sự không có tâm tư đi lên phương bắc dây dưa vớiKiến Nguyên đế và con Chập Long kia.Tăng tu vị mới là việc quan trọng nhất.