Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2321: Con mồi (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, trong hoàng cung tại thành Vọng An.Kiến Nguyên đế có hơi buồn bực mà xé nát phong thư trong tay.Sau đó hắn cũng không nhịn nổi nữa, trực tiếp đá ngự án ở trước người, rútkiếm chém nát tất cả mọi thứ ở chung quanh.Kiếm khí kia còn lan đến cả mấy cung nữ và nội thị.Khi quốc sư Vũ Côn Luân tiến vào trong, liền nhìn thấy tòa cung điện bừa bãivà những mảnh thi thể đẫm máu.Một đám cung nữ và nội thị bị ép phải trốn vào trong góc, nằm run lẩy bẩy.Vũ Côn Luân không khỏi nhíu mày.Từ sau trận chiến ở quận Hoài âm, vị bệ hạ này càng ngày càng không áp chếnổi tính tình của mình, cũng càng ngày càng thích lấy người khác để trút giận.Mà Kiến Nguyên đế bây giờ đang tự rót tự uống rượu ở trên ngự tọa.Hắn ngước nhìn Vũ Côn Luân với vẻ hơi say: “Quốc sư đến rồi, đến uống rượuvới ta nào.”“Bệ hạ đang không vui?”Vũ Côn Luân thản nhiên đi qua nơi đó: “Bên Sở Như Lai tuy không được như ýmuốn, nhưng cũng đã dẫn Sở MÍnh ra ngoài.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, giọng nói ẩn chứa vẻ tràophúng: “Nhưng mà mục đích của chúng ta là dùng Sở Như Lai làm mồi nhửnàng đi ra. Rồi để đám thần linh kia g**t ch*t nàng, diệt trừ nàng, mà khôngphải là dẫn nàng ra ngoài!”“Vị Cự Môn Tinh Quân kia hồi âm cho ta, nói là sức chiến đấu của Sở Mínhvượt xa dự đoán của chúng ta, khiến cho bọn họ không nắm chắc. Vì đề phòngđánh rắn động cỏ, nên bọn họ không thể không từ bỏ cơ hội này.”Kế hoạch của bọn họ vốn là dùng bốn năm để bù đắp thiếu hụt trong cơ thể SởMính.Nhưng mà bây giờ, Sở Mính đã tiếp cận với trạng thái hoàn mỹ rồi, cái nàykhiến cho bố trí trước kia của bọn họ tựa như một trò cười.Nhưng làm cho hắn khó chịu nhất là, hắn đầu tư một lượng lớn của cải và tâmhuyết, lại trở thành binh khí trong tay kẻ địch, trở thành cánh tay đắc lực của têntạp chủng Sở Hi Thanh kia.Đây thật sự là lẽ nào có lý đó!“Thực lực của Sở Mính đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.”Trong mắt Vũ Côn Luân lộ ra vẻ ngờ vực.Hắn đang nghĩ đây là năng lực của ai? Lại mượn pháp môn gì để hoàn thành?Phải biết dù là bản thể của hắn cũng phải hết sức tập trung, dùng thời gian batháng năm tháng mới có thể thành công.Nhưng mà sau lưng Sở Hi Thanh không thể có một cao nhân như vậy.Thánh hoàng đời thứ ba có khả năng làm được, nhưng hắn tuyệt đối không cóthời gian rảnh rỗi như vậy.Vũ Côn Luân chợt đổi đề tài: “Có điều, bệ hạ không cần tức giận như vậy, chỉcần bệ hạ có thể đánh vỡ phong ấn cho Đế Oa, cấm chế trong người Sở Mínhkhông phải là không thể nghịch chuyển. Bọn họ sử dụng Điên Đảo âm Dươngđể cướp đoạt Sở Mính, tương lai bệ hạ cũng có thể sử dụng pháp môn này đểcướp lại.”“Vậy sao?” Thái độ của Kiến Nguyên đế rất bình thản, hắn không tỏ ý kiến:“Cũng không biết trẫm có cơ hội nhìn thấy một ngày đó không? Nhưng nếu thậtsự có ngày đó, Sở Mính đã là thứ có cũng được mà không có cũng được rồi!”Hắn lập tức ngưng mắt nhìn Vũ Côn Luân: “Quốc sư đã điều tra rõ ‘Thập NhịĐô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ của trẫm chưa? Cải tạo thế nào rồi?Bản thể của ngươi có còn dư lực hay không?”Bắt đầu từ khi hắn trở về thành Vọng An, đại trận trấn quốc của Đại Ninh vẫnluôn nằm trong trạng thái cải tạo.Một mặt là điều tra việc Lục Trầm động tay động chân vào đại trận, một mặt làtìm ra lý do Sở Hi Thanh có thể điều động long khí ở trong đó.Ngoài ra, cũng là để cho Chập Long hòa Mộng Huyễn chi pháp của hắn vàotrong đại trận trấn quốc.Đại Ninh bây giờ đã mất một nửa giang sơn, một nửa còn lại cũng đã mất hếtlòng dân, thậm chí còn nổi lên ý phản nghịch.Mà sau khi cải tạo đại trận trấn quốc, không chỉ giúp Kiến Nguyên đế tinh luyệnlong khí, mà còn có thể mở rộng phạm vi bao trùm của Mộng Huyễn chi pháp.Kiến Nguyên đế vẫn rất phòng bị Chập Long như cũ, nhưng đã đến nước nàyrồi, hắn đã không lo được nhiều như vậy.“Bệ hạ, đã điều tra được pháp môn Sở Hi Thanh cướp Sở Mính, hẳn là LụcNguyên, đệ đệ của Lục Trầm gây nên, bọn họ thay đổi mấy cái phù văn trongđại trận, lại chôn mấy viên ‘Tiên Thiên âm Dương thạch’ trong trận, lại mượnmảnh vỡ Thần Khế thiên bi, hoàn thành thuật Điên Đảo âm Dương. Thuật sưcung phụng của bệ hạ hẳn là không quen thuộc với kết cấu của đại trận trấnquốc, cho nên mới bị bọn họ nhân cơ hội.”Vũ Côn Luân nói đến việc này thì lại cảm thấy đau lòng.Nếu khi đó Kiến Nguyên đế để hắn liếc mắt dù chỉ một cái, thì Sở Hi Thanh đãkhông có cơ hội lợi dụng rồi: “Còn về phần vì sao Sở Hi Thanh có thể mượntạm long khí bên trong đại trận trấn quốc, ngoại trừ Thần Khế thiên bi ra, thìcòn có quan hệ với chuyện bệ hạ lấy huyết mạch Vạn Tượng trong cơ thể hắn.”Hắn nói đến đây, liền thấy mặt Kiến Nguyên đế lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, lập tức ýthức được đối phương muốn nghe cái gì.Vũ Côn Luân âm thầm thở dài, khẽ lắc đầu: “Đại trận trấn quốc tạm thời mấthiệu lực trong thời gian này, bản thể của ta đang dùng Mộng Huyễn chi pháp đểlấy thân thay trận, tạm thời không thể thoát thân.”Trong con ngươi của Kiến Nguyên đế lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo không dễphát hiện.

Cùng lúc đó, trong hoàng cung tại thành Vọng An.

Kiến Nguyên đế có hơi buồn bực mà xé nát phong thư trong tay.

Sau đó hắn cũng không nhịn nổi nữa, trực tiếp đá ngự án ở trước người, rút

kiếm chém nát tất cả mọi thứ ở chung quanh.

Kiếm khí kia còn lan đến cả mấy cung nữ và nội thị.

Khi quốc sư Vũ Côn Luân tiến vào trong, liền nhìn thấy tòa cung điện bừa bãi

và những mảnh thi thể đẫm máu.

Một đám cung nữ và nội thị bị ép phải trốn vào trong góc, nằm run lẩy bẩy.

Vũ Côn Luân không khỏi nhíu mày.

Từ sau trận chiến ở quận Hoài âm, vị bệ hạ này càng ngày càng không áp chế

nổi tính tình của mình, cũng càng ngày càng thích lấy người khác để trút giận.

Mà Kiến Nguyên đế bây giờ đang tự rót tự uống rượu ở trên ngự tọa.

Hắn ngước nhìn Vũ Côn Luân với vẻ hơi say: “Quốc sư đến rồi, đến uống rượu

với ta nào.”

“Bệ hạ đang không vui?”

Vũ Côn Luân thản nhiên đi qua nơi đó: “Bên Sở Như Lai tuy không được như ý

muốn, nhưng cũng đã dẫn Sở MÍnh ra ngoài.”

Kiến Nguyên đế nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, giọng nói ẩn chứa vẻ trào

phúng: “Nhưng mà mục đích của chúng ta là dùng Sở Như Lai làm mồi nhử

nàng đi ra. Rồi để đám thần linh kia g**t ch*t nàng, diệt trừ nàng, mà không

phải là dẫn nàng ra ngoài!”

“Vị Cự Môn Tinh Quân kia hồi âm cho ta, nói là sức chiến đấu của Sở Mính

vượt xa dự đoán của chúng ta, khiến cho bọn họ không nắm chắc. Vì đề phòng

đánh rắn động cỏ, nên bọn họ không thể không từ bỏ cơ hội này.”

Kế hoạch của bọn họ vốn là dùng bốn năm để bù đắp thiếu hụt trong cơ thể Sở

Mính.

Nhưng mà bây giờ, Sở Mính đã tiếp cận với trạng thái hoàn mỹ rồi, cái này

khiến cho bố trí trước kia của bọn họ tựa như một trò cười.

Nhưng làm cho hắn khó chịu nhất là, hắn đầu tư một lượng lớn của cải và tâm

huyết, lại trở thành binh khí trong tay kẻ địch, trở thành cánh tay đắc lực của tên

tạp chủng Sở Hi Thanh kia.

Đây thật sự là lẽ nào có lý đó!

“Thực lực của Sở Mính đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.”

Trong mắt Vũ Côn Luân lộ ra vẻ ngờ vực.

Hắn đang nghĩ đây là năng lực của ai? Lại mượn pháp môn gì để hoàn thành?

Phải biết dù là bản thể của hắn cũng phải hết sức tập trung, dùng thời gian ba

tháng năm tháng mới có thể thành công.

Nhưng mà sau lưng Sở Hi Thanh không thể có một cao nhân như vậy.

Thánh hoàng đời thứ ba có khả năng làm được, nhưng hắn tuyệt đối không có

thời gian rảnh rỗi như vậy.

Vũ Côn Luân chợt đổi đề tài: “Có điều, bệ hạ không cần tức giận như vậy, chỉ

cần bệ hạ có thể đánh vỡ phong ấn cho Đế Oa, cấm chế trong người Sở Mính

không phải là không thể nghịch chuyển. Bọn họ sử dụng Điên Đảo âm Dương

để cướp đoạt Sở Mính, tương lai bệ hạ cũng có thể sử dụng pháp môn này để

cướp lại.”

“Vậy sao?” Thái độ của Kiến Nguyên đế rất bình thản, hắn không tỏ ý kiến:

“Cũng không biết trẫm có cơ hội nhìn thấy một ngày đó không? Nhưng nếu thật

sự có ngày đó, Sở Mính đã là thứ có cũng được mà không có cũng được rồi!”

Hắn lập tức ngưng mắt nhìn Vũ Côn Luân: “Quốc sư đã điều tra rõ ‘Thập Nhị

Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ của trẫm chưa? Cải tạo thế nào rồi?

Bản thể của ngươi có còn dư lực hay không?”

Bắt đầu từ khi hắn trở về thành Vọng An, đại trận trấn quốc của Đại Ninh vẫn

luôn nằm trong trạng thái cải tạo.

Một mặt là điều tra việc Lục Trầm động tay động chân vào đại trận, một mặt là

tìm ra lý do Sở Hi Thanh có thể điều động long khí ở trong đó.

Ngoài ra, cũng là để cho Chập Long hòa Mộng Huyễn chi pháp của hắn vào

trong đại trận trấn quốc.

Đại Ninh bây giờ đã mất một nửa giang sơn, một nửa còn lại cũng đã mất hết

lòng dân, thậm chí còn nổi lên ý phản nghịch.

Mà sau khi cải tạo đại trận trấn quốc, không chỉ giúp Kiến Nguyên đế tinh luyện

long khí, mà còn có thể mở rộng phạm vi bao trùm của Mộng Huyễn chi pháp.

Kiến Nguyên đế vẫn rất phòng bị Chập Long như cũ, nhưng đã đến nước này

rồi, hắn đã không lo được nhiều như vậy.

“Bệ hạ, đã điều tra được pháp môn Sở Hi Thanh cướp Sở Mính, hẳn là Lục

Nguyên, đệ đệ của Lục Trầm gây nên, bọn họ thay đổi mấy cái phù văn trong

đại trận, lại chôn mấy viên ‘Tiên Thiên âm Dương thạch’ trong trận, lại mượn

mảnh vỡ Thần Khế thiên bi, hoàn thành thuật Điên Đảo âm Dương. Thuật sư

cung phụng của bệ hạ hẳn là không quen thuộc với kết cấu của đại trận trấn

quốc, cho nên mới bị bọn họ nhân cơ hội.”

Vũ Côn Luân nói đến việc này thì lại cảm thấy đau lòng.

Nếu khi đó Kiến Nguyên đế để hắn liếc mắt dù chỉ một cái, thì Sở Hi Thanh đã

không có cơ hội lợi dụng rồi: “Còn về phần vì sao Sở Hi Thanh có thể mượn

tạm long khí bên trong đại trận trấn quốc, ngoại trừ Thần Khế thiên bi ra, thì

còn có quan hệ với chuyện bệ hạ lấy huyết mạch Vạn Tượng trong cơ thể hắn.”

Hắn nói đến đây, liền thấy mặt Kiến Nguyên đế lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, lập tức ý

thức được đối phương muốn nghe cái gì.

Vũ Côn Luân âm thầm thở dài, khẽ lắc đầu: “Đại trận trấn quốc tạm thời mất

hiệu lực trong thời gian này, bản thể của ta đang dùng Mộng Huyễn chi pháp để

lấy thân thay trận, tạm thời không thể thoát thân.”

Trong con ngươi của Kiến Nguyên đế lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo không dễ

phát hiện.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, trong hoàng cung tại thành Vọng An.Kiến Nguyên đế có hơi buồn bực mà xé nát phong thư trong tay.Sau đó hắn cũng không nhịn nổi nữa, trực tiếp đá ngự án ở trước người, rútkiếm chém nát tất cả mọi thứ ở chung quanh.Kiếm khí kia còn lan đến cả mấy cung nữ và nội thị.Khi quốc sư Vũ Côn Luân tiến vào trong, liền nhìn thấy tòa cung điện bừa bãivà những mảnh thi thể đẫm máu.Một đám cung nữ và nội thị bị ép phải trốn vào trong góc, nằm run lẩy bẩy.Vũ Côn Luân không khỏi nhíu mày.Từ sau trận chiến ở quận Hoài âm, vị bệ hạ này càng ngày càng không áp chếnổi tính tình của mình, cũng càng ngày càng thích lấy người khác để trút giận.Mà Kiến Nguyên đế bây giờ đang tự rót tự uống rượu ở trên ngự tọa.Hắn ngước nhìn Vũ Côn Luân với vẻ hơi say: “Quốc sư đến rồi, đến uống rượuvới ta nào.”“Bệ hạ đang không vui?”Vũ Côn Luân thản nhiên đi qua nơi đó: “Bên Sở Như Lai tuy không được như ýmuốn, nhưng cũng đã dẫn Sở MÍnh ra ngoài.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, giọng nói ẩn chứa vẻ tràophúng: “Nhưng mà mục đích của chúng ta là dùng Sở Như Lai làm mồi nhửnàng đi ra. Rồi để đám thần linh kia g**t ch*t nàng, diệt trừ nàng, mà khôngphải là dẫn nàng ra ngoài!”“Vị Cự Môn Tinh Quân kia hồi âm cho ta, nói là sức chiến đấu của Sở Mínhvượt xa dự đoán của chúng ta, khiến cho bọn họ không nắm chắc. Vì đề phòngđánh rắn động cỏ, nên bọn họ không thể không từ bỏ cơ hội này.”Kế hoạch của bọn họ vốn là dùng bốn năm để bù đắp thiếu hụt trong cơ thể SởMính.Nhưng mà bây giờ, Sở Mính đã tiếp cận với trạng thái hoàn mỹ rồi, cái nàykhiến cho bố trí trước kia của bọn họ tựa như một trò cười.Nhưng làm cho hắn khó chịu nhất là, hắn đầu tư một lượng lớn của cải và tâmhuyết, lại trở thành binh khí trong tay kẻ địch, trở thành cánh tay đắc lực của têntạp chủng Sở Hi Thanh kia.Đây thật sự là lẽ nào có lý đó!“Thực lực của Sở Mính đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.”Trong mắt Vũ Côn Luân lộ ra vẻ ngờ vực.Hắn đang nghĩ đây là năng lực của ai? Lại mượn pháp môn gì để hoàn thành?Phải biết dù là bản thể của hắn cũng phải hết sức tập trung, dùng thời gian batháng năm tháng mới có thể thành công.Nhưng mà sau lưng Sở Hi Thanh không thể có một cao nhân như vậy.Thánh hoàng đời thứ ba có khả năng làm được, nhưng hắn tuyệt đối không cóthời gian rảnh rỗi như vậy.Vũ Côn Luân chợt đổi đề tài: “Có điều, bệ hạ không cần tức giận như vậy, chỉcần bệ hạ có thể đánh vỡ phong ấn cho Đế Oa, cấm chế trong người Sở Mínhkhông phải là không thể nghịch chuyển. Bọn họ sử dụng Điên Đảo âm Dươngđể cướp đoạt Sở Mính, tương lai bệ hạ cũng có thể sử dụng pháp môn này đểcướp lại.”“Vậy sao?” Thái độ của Kiến Nguyên đế rất bình thản, hắn không tỏ ý kiến:“Cũng không biết trẫm có cơ hội nhìn thấy một ngày đó không? Nhưng nếu thậtsự có ngày đó, Sở Mính đã là thứ có cũng được mà không có cũng được rồi!”Hắn lập tức ngưng mắt nhìn Vũ Côn Luân: “Quốc sư đã điều tra rõ ‘Thập NhịĐô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ của trẫm chưa? Cải tạo thế nào rồi?Bản thể của ngươi có còn dư lực hay không?”Bắt đầu từ khi hắn trở về thành Vọng An, đại trận trấn quốc của Đại Ninh vẫnluôn nằm trong trạng thái cải tạo.Một mặt là điều tra việc Lục Trầm động tay động chân vào đại trận, một mặt làtìm ra lý do Sở Hi Thanh có thể điều động long khí ở trong đó.Ngoài ra, cũng là để cho Chập Long hòa Mộng Huyễn chi pháp của hắn vàotrong đại trận trấn quốc.Đại Ninh bây giờ đã mất một nửa giang sơn, một nửa còn lại cũng đã mất hếtlòng dân, thậm chí còn nổi lên ý phản nghịch.Mà sau khi cải tạo đại trận trấn quốc, không chỉ giúp Kiến Nguyên đế tinh luyệnlong khí, mà còn có thể mở rộng phạm vi bao trùm của Mộng Huyễn chi pháp.Kiến Nguyên đế vẫn rất phòng bị Chập Long như cũ, nhưng đã đến nước nàyrồi, hắn đã không lo được nhiều như vậy.“Bệ hạ, đã điều tra được pháp môn Sở Hi Thanh cướp Sở Mính, hẳn là LụcNguyên, đệ đệ của Lục Trầm gây nên, bọn họ thay đổi mấy cái phù văn trongđại trận, lại chôn mấy viên ‘Tiên Thiên âm Dương thạch’ trong trận, lại mượnmảnh vỡ Thần Khế thiên bi, hoàn thành thuật Điên Đảo âm Dương. Thuật sưcung phụng của bệ hạ hẳn là không quen thuộc với kết cấu của đại trận trấnquốc, cho nên mới bị bọn họ nhân cơ hội.”Vũ Côn Luân nói đến việc này thì lại cảm thấy đau lòng.Nếu khi đó Kiến Nguyên đế để hắn liếc mắt dù chỉ một cái, thì Sở Hi Thanh đãkhông có cơ hội lợi dụng rồi: “Còn về phần vì sao Sở Hi Thanh có thể mượntạm long khí bên trong đại trận trấn quốc, ngoại trừ Thần Khế thiên bi ra, thìcòn có quan hệ với chuyện bệ hạ lấy huyết mạch Vạn Tượng trong cơ thể hắn.”Hắn nói đến đây, liền thấy mặt Kiến Nguyên đế lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, lập tức ýthức được đối phương muốn nghe cái gì.Vũ Côn Luân âm thầm thở dài, khẽ lắc đầu: “Đại trận trấn quốc tạm thời mấthiệu lực trong thời gian này, bản thể của ta đang dùng Mộng Huyễn chi pháp đểlấy thân thay trận, tạm thời không thể thoát thân.”Trong con ngươi của Kiến Nguyên đế lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo không dễphát hiện.

Chương 2321: Con mồi (3)