Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2346: Hắn đến rồi (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tại góc nam của thành Vọng An.Tư Vô Pháp trong ‘Vô Pháp Vô Thiên’ đang ngẩng đầu nhìn trời với vẻ nghingờ và khó hiểu.“Những ngôi sao này thật là sáng sủa! Bây giờ đã là rạng sáng rồi, lại còn ánhsao lóng lánh như vậy, cũng không biết là vì sao?”“Chắc là xảy ra chuyện gì đó.”Tư Vô Thiên cũng liếc mắt nhìn lên trên bầu trời.Nàng phát hiện những ngôi sao tỏa sáng lóng lánh kia, tất cả đều là cấp độ đếtinh.Tư Vô Thiên sinh lòng ngờ vực, nhưng giờ phút này nàng cũng không có lòngdạ này để tìm hiểu việc này, cho nên đã thu hồi tầm mắt.Tư Vô Thiên quay đầu nhìn Tư Hoàng Tuyền ngồi dưới tán cây, trong lòng lạicảm thấy sầu lo.Tư Hoàng Tuyền vốn đang nhắm mắt dưỡng thần.Nàng cảm ứng được ánh mắt của sư tôn mình, lúc này ngẩng đầu nhìn lại Tư VôThiên.Sau khi Tư Hoàng Tuyền sinh ra, da mặt cũng bị Ma thần cướp mất, lúc này vẫnchưa thu hồi được, chỉ có thể đeo một tấm mặt nạ sắt.Nàng vẫn nhoẻn miệng cười sau tấm mặt nạ: “Sư tôn chớ lo lắng! Ta đã nóimình đi một mình là được, lúc trước không phải một mình ta đi cướp lại từngcái nội tạng của mình sao? Lần này cũng không ngoại lệ.”Tư Vô Thiên nghe vậy, sắc mặt lại lạnh như băng.Nàng nghĩ, lần này có thể giống như những lần trước?Những nội tạng trước kia đều nằm ở phàm giới, do hóa thân của các Ma thầnkhống chế.Đó chỉ là một tia phân hồn của bọn họ, lực lượng cao nhất cũng không quá nhịphẩm.Mà trái tim của Tư Hoàng Tuyền thì khác, nó nằm ở Ma vực Chiến giới trêntinh không.“Vì sao lại phải vội vã như vậy?” Lời nói của Tư Vô Thiên hơi gợn sóng:“Ngươi phải biết, đây là một cái bẫy, một cái bẫy để dụ ngươi qua và g**t ch*tngươi. Ngươi rõ ràng là có thể chờ thêm một chút.”“Chờ đợi cũng không làm nên chuyện gì.” Tư Hoàng Tuyền lắc đầu: “Ta biết sưtôn đang hợp tác với Thần Cơ lâu, muốn dùng thuật cơ quan để thay thế cho tráitim của ta, giúp ta bước vào nhất phẩm, nhưng vấn đề là trái tim cơ quan nàyquá xa vời, 10 năm 20 năm cũng chưa chắc đã hoàn thành.”“Ta cũng biết đây là một cạm bẫy, nhưng một khi ta trở về vực ngoại, ta có thểthu hồi một bộ phận lực lượng của mẫu thân ta, đến khi đó hươu chết vào tay aithì chưa biết.”Huống hồ nàng cũng không có thời gian…Nàng cảm ứng được lực lượng mẫu thân để lại cho nàng đang có dấu hiệu tiêutan.Còn nữa, nếu không thể đăng thần trước khi Táng Thiên nhập ma, như vậy conđường đăng thần của nàng sẽ đứt đoạn.Không!Phải nói là con đường đăng thần của tất cả phàm nhân đều bị Cự linh chặt đứt.Tư Vô Thiên nghe vậy, lại nhìn về phía đệ đệ Tư Vô Pháp của mình: “Vô Pháp,ngươi cảm thấy hắn có đến không?”“Chắc là không đến được.”Tư Vô Pháp cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng biết tình huống của vị bệ hạ kiarồi đấy, những thần linh kia chỉ hận không thể xé xác hắn!”“Ta cũng không hi vọng hắn đến, vị Vô Cực Đao Quân này chính là hi vọng củanhân tộc ta, là người có thể chống đỡ khí vận của nhân tộc, trên người hắn gánhchịu hi vọng của cả thiên hạ.”Tư Vô Pháp hơi dừng lại một chút: “Nếu như hắn không đến, ta cảm thấy đừngmiễn cưỡng thì tốt hơn.”“Tạp chủng!”Tư Vô Thiên nghiến răng.Đến giờ nàng vẫn hối hận khi ký kết Thần khế mà không hẹn thời gian đi ra vựcngoại.Vì vậy dù bây giờ tên kia không đến, thì cũng không tính là vi phạm.Đây nhất định là do tên Lục Trầm hai, đôi cha vợ con rể này liên thủ tính toánnàng.“Không đến thì thôi!’ Tư Vô Thiên đứng thẳng lên, nắm chặt nắm đấm: “Chúngta xuất phát đi, dựa vào lực lượng của ba người chúng ta, chưa chắc đã khôngthể phá cục.”Tư Hoàng Tuyền nghe vậy thì sững sờ, lập tức khấu đầu: “Sư tôn đừng nhưvậy! Một mình ta đi vực ngoại, còn có lực lượng tự bảo vệ! Nhưng nếu thêm sưtôn và sư thúc, chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra. Đệ tử cả gan, xin mời sưtôn ở lại phàm giới, chờ đợi tin vui từ đệ tử.”Nàng đã vô cùng cảm kích ân nuôi dưỡng của sư tôn, cả đời này cũng không thểbáo đáp.Ngày xưa, Tư Vô Pháp có thể chống đỡ áp lực của rất nhiều thần linh mà nuôinấng nàng, có thể nói là ân như tái tạo.Hiện giờ, nàng làm sao có thể vì chuyện của mình là liên lụy sư tôn và sư thúcđi mạo hiểm!Tư Vô Thiên nghe vậy thì nheo mắt lại: “Hoàng Tuyền, ý của ngươi là ta và VôPháp đều là gánh nặng của ngươi đúng không?”Tư Hoàng Tuyền hơi cúi đầu, đang định cắn răng nói ‘đúng’, bỗng nhiên nghethấy một tiếng cười sang sảng: “Xem ra chúng ta không đến muộn!”Một cái nháy mắt sau, một nam một nữ lắc mình xuất hiện ở cách bọn họ khôngxa.Tư Vô Thiên quay đầu nhìn người thanh niên kia, trong mắt nhất thời hiện ramột vệt kinh ngạc.Đó chính là hoàng đế của Đại Luật, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh!Hắn thế mà lại đến rồi!

Tại góc nam của thành Vọng An.

Tư Vô Pháp trong ‘Vô Pháp Vô Thiên’ đang ngẩng đầu nhìn trời với vẻ nghi

ngờ và khó hiểu.

“Những ngôi sao này thật là sáng sủa! Bây giờ đã là rạng sáng rồi, lại còn ánh

sao lóng lánh như vậy, cũng không biết là vì sao?”

“Chắc là xảy ra chuyện gì đó.”

Tư Vô Thiên cũng liếc mắt nhìn lên trên bầu trời.

Nàng phát hiện những ngôi sao tỏa sáng lóng lánh kia, tất cả đều là cấp độ đế

tinh.

Tư Vô Thiên sinh lòng ngờ vực, nhưng giờ phút này nàng cũng không có lòng

dạ này để tìm hiểu việc này, cho nên đã thu hồi tầm mắt.

Tư Vô Thiên quay đầu nhìn Tư Hoàng Tuyền ngồi dưới tán cây, trong lòng lại

cảm thấy sầu lo.

Tư Hoàng Tuyền vốn đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nàng cảm ứng được ánh mắt của sư tôn mình, lúc này ngẩng đầu nhìn lại Tư Vô

Thiên.

Sau khi Tư Hoàng Tuyền sinh ra, da mặt cũng bị Ma thần cướp mất, lúc này vẫn

chưa thu hồi được, chỉ có thể đeo một tấm mặt nạ sắt.

Nàng vẫn nhoẻn miệng cười sau tấm mặt nạ: “Sư tôn chớ lo lắng! Ta đã nói

mình đi một mình là được, lúc trước không phải một mình ta đi cướp lại từng

cái nội tạng của mình sao? Lần này cũng không ngoại lệ.”

Tư Vô Thiên nghe vậy, sắc mặt lại lạnh như băng.

Nàng nghĩ, lần này có thể giống như những lần trước?

Những nội tạng trước kia đều nằm ở phàm giới, do hóa thân của các Ma thần

khống chế.

Đó chỉ là một tia phân hồn của bọn họ, lực lượng cao nhất cũng không quá nhị

phẩm.

Mà trái tim của Tư Hoàng Tuyền thì khác, nó nằm ở Ma vực Chiến giới trên

tinh không.

“Vì sao lại phải vội vã như vậy?” Lời nói của Tư Vô Thiên hơi gợn sóng:

“Ngươi phải biết, đây là một cái bẫy, một cái bẫy để dụ ngươi qua và g**t ch*t

ngươi. Ngươi rõ ràng là có thể chờ thêm một chút.”

“Chờ đợi cũng không làm nên chuyện gì.” Tư Hoàng Tuyền lắc đầu: “Ta biết sư

tôn đang hợp tác với Thần Cơ lâu, muốn dùng thuật cơ quan để thay thế cho trái

tim của ta, giúp ta bước vào nhất phẩm, nhưng vấn đề là trái tim cơ quan này

quá xa vời, 10 năm 20 năm cũng chưa chắc đã hoàn thành.”

“Ta cũng biết đây là một cạm bẫy, nhưng một khi ta trở về vực ngoại, ta có thể

thu hồi một bộ phận lực lượng của mẫu thân ta, đến khi đó hươu chết vào tay ai

thì chưa biết.”

Huống hồ nàng cũng không có thời gian…

Nàng cảm ứng được lực lượng mẫu thân để lại cho nàng đang có dấu hiệu tiêu

tan.

Còn nữa, nếu không thể đăng thần trước khi Táng Thiên nhập ma, như vậy con

đường đăng thần của nàng sẽ đứt đoạn.

Không!

Phải nói là con đường đăng thần của tất cả phàm nhân đều bị Cự linh chặt đứt.

Tư Vô Thiên nghe vậy, lại nhìn về phía đệ đệ Tư Vô Pháp của mình: “Vô Pháp,

ngươi cảm thấy hắn có đến không?”

“Chắc là không đến được.”

Tư Vô Pháp cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng biết tình huống của vị bệ hạ kia

rồi đấy, những thần linh kia chỉ hận không thể xé xác hắn!”

“Ta cũng không hi vọng hắn đến, vị Vô Cực Đao Quân này chính là hi vọng của

nhân tộc ta, là người có thể chống đỡ khí vận của nhân tộc, trên người hắn gánh

chịu hi vọng của cả thiên hạ.”

Tư Vô Pháp hơi dừng lại một chút: “Nếu như hắn không đến, ta cảm thấy đừng

miễn cưỡng thì tốt hơn.”

“Tạp chủng!”

Tư Vô Thiên nghiến răng.

Đến giờ nàng vẫn hối hận khi ký kết Thần khế mà không hẹn thời gian đi ra vực

ngoại.

Vì vậy dù bây giờ tên kia không đến, thì cũng không tính là vi phạm.

Đây nhất định là do tên Lục Trầm hai, đôi cha vợ con rể này liên thủ tính toán

nàng.

“Không đến thì thôi!’ Tư Vô Thiên đứng thẳng lên, nắm chặt nắm đấm: “Chúng

ta xuất phát đi, dựa vào lực lượng của ba người chúng ta, chưa chắc đã không

thể phá cục.”

Tư Hoàng Tuyền nghe vậy thì sững sờ, lập tức khấu đầu: “Sư tôn đừng như

vậy! Một mình ta đi vực ngoại, còn có lực lượng tự bảo vệ! Nhưng nếu thêm sư

tôn và sư thúc, chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra. Đệ tử cả gan, xin mời sư

tôn ở lại phàm giới, chờ đợi tin vui từ đệ tử.”

Nàng đã vô cùng cảm kích ân nuôi dưỡng của sư tôn, cả đời này cũng không thể

báo đáp.

Ngày xưa, Tư Vô Pháp có thể chống đỡ áp lực của rất nhiều thần linh mà nuôi

nấng nàng, có thể nói là ân như tái tạo.

Hiện giờ, nàng làm sao có thể vì chuyện của mình là liên lụy sư tôn và sư thúc

đi mạo hiểm!

Tư Vô Thiên nghe vậy thì nheo mắt lại: “Hoàng Tuyền, ý của ngươi là ta và Vô

Pháp đều là gánh nặng của ngươi đúng không?”

Tư Hoàng Tuyền hơi cúi đầu, đang định cắn răng nói ‘đúng’, bỗng nhiên nghe

thấy một tiếng cười sang sảng: “Xem ra chúng ta không đến muộn!”

Một cái nháy mắt sau, một nam một nữ lắc mình xuất hiện ở cách bọn họ không

xa.

Tư Vô Thiên quay đầu nhìn người thanh niên kia, trong mắt nhất thời hiện ra

một vệt kinh ngạc.

Đó chính là hoàng đế của Đại Luật, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh!

Hắn thế mà lại đến rồi!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tại góc nam của thành Vọng An.Tư Vô Pháp trong ‘Vô Pháp Vô Thiên’ đang ngẩng đầu nhìn trời với vẻ nghingờ và khó hiểu.“Những ngôi sao này thật là sáng sủa! Bây giờ đã là rạng sáng rồi, lại còn ánhsao lóng lánh như vậy, cũng không biết là vì sao?”“Chắc là xảy ra chuyện gì đó.”Tư Vô Thiên cũng liếc mắt nhìn lên trên bầu trời.Nàng phát hiện những ngôi sao tỏa sáng lóng lánh kia, tất cả đều là cấp độ đếtinh.Tư Vô Thiên sinh lòng ngờ vực, nhưng giờ phút này nàng cũng không có lòngdạ này để tìm hiểu việc này, cho nên đã thu hồi tầm mắt.Tư Vô Thiên quay đầu nhìn Tư Hoàng Tuyền ngồi dưới tán cây, trong lòng lạicảm thấy sầu lo.Tư Hoàng Tuyền vốn đang nhắm mắt dưỡng thần.Nàng cảm ứng được ánh mắt của sư tôn mình, lúc này ngẩng đầu nhìn lại Tư VôThiên.Sau khi Tư Hoàng Tuyền sinh ra, da mặt cũng bị Ma thần cướp mất, lúc này vẫnchưa thu hồi được, chỉ có thể đeo một tấm mặt nạ sắt.Nàng vẫn nhoẻn miệng cười sau tấm mặt nạ: “Sư tôn chớ lo lắng! Ta đã nóimình đi một mình là được, lúc trước không phải một mình ta đi cướp lại từngcái nội tạng của mình sao? Lần này cũng không ngoại lệ.”Tư Vô Thiên nghe vậy, sắc mặt lại lạnh như băng.Nàng nghĩ, lần này có thể giống như những lần trước?Những nội tạng trước kia đều nằm ở phàm giới, do hóa thân của các Ma thầnkhống chế.Đó chỉ là một tia phân hồn của bọn họ, lực lượng cao nhất cũng không quá nhịphẩm.Mà trái tim của Tư Hoàng Tuyền thì khác, nó nằm ở Ma vực Chiến giới trêntinh không.“Vì sao lại phải vội vã như vậy?” Lời nói của Tư Vô Thiên hơi gợn sóng:“Ngươi phải biết, đây là một cái bẫy, một cái bẫy để dụ ngươi qua và g**t ch*tngươi. Ngươi rõ ràng là có thể chờ thêm một chút.”“Chờ đợi cũng không làm nên chuyện gì.” Tư Hoàng Tuyền lắc đầu: “Ta biết sưtôn đang hợp tác với Thần Cơ lâu, muốn dùng thuật cơ quan để thay thế cho tráitim của ta, giúp ta bước vào nhất phẩm, nhưng vấn đề là trái tim cơ quan nàyquá xa vời, 10 năm 20 năm cũng chưa chắc đã hoàn thành.”“Ta cũng biết đây là một cạm bẫy, nhưng một khi ta trở về vực ngoại, ta có thểthu hồi một bộ phận lực lượng của mẫu thân ta, đến khi đó hươu chết vào tay aithì chưa biết.”Huống hồ nàng cũng không có thời gian…Nàng cảm ứng được lực lượng mẫu thân để lại cho nàng đang có dấu hiệu tiêutan.Còn nữa, nếu không thể đăng thần trước khi Táng Thiên nhập ma, như vậy conđường đăng thần của nàng sẽ đứt đoạn.Không!Phải nói là con đường đăng thần của tất cả phàm nhân đều bị Cự linh chặt đứt.Tư Vô Thiên nghe vậy, lại nhìn về phía đệ đệ Tư Vô Pháp của mình: “Vô Pháp,ngươi cảm thấy hắn có đến không?”“Chắc là không đến được.”Tư Vô Pháp cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng biết tình huống của vị bệ hạ kiarồi đấy, những thần linh kia chỉ hận không thể xé xác hắn!”“Ta cũng không hi vọng hắn đến, vị Vô Cực Đao Quân này chính là hi vọng củanhân tộc ta, là người có thể chống đỡ khí vận của nhân tộc, trên người hắn gánhchịu hi vọng của cả thiên hạ.”Tư Vô Pháp hơi dừng lại một chút: “Nếu như hắn không đến, ta cảm thấy đừngmiễn cưỡng thì tốt hơn.”“Tạp chủng!”Tư Vô Thiên nghiến răng.Đến giờ nàng vẫn hối hận khi ký kết Thần khế mà không hẹn thời gian đi ra vựcngoại.Vì vậy dù bây giờ tên kia không đến, thì cũng không tính là vi phạm.Đây nhất định là do tên Lục Trầm hai, đôi cha vợ con rể này liên thủ tính toánnàng.“Không đến thì thôi!’ Tư Vô Thiên đứng thẳng lên, nắm chặt nắm đấm: “Chúngta xuất phát đi, dựa vào lực lượng của ba người chúng ta, chưa chắc đã khôngthể phá cục.”Tư Hoàng Tuyền nghe vậy thì sững sờ, lập tức khấu đầu: “Sư tôn đừng nhưvậy! Một mình ta đi vực ngoại, còn có lực lượng tự bảo vệ! Nhưng nếu thêm sưtôn và sư thúc, chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra. Đệ tử cả gan, xin mời sưtôn ở lại phàm giới, chờ đợi tin vui từ đệ tử.”Nàng đã vô cùng cảm kích ân nuôi dưỡng của sư tôn, cả đời này cũng không thểbáo đáp.Ngày xưa, Tư Vô Pháp có thể chống đỡ áp lực của rất nhiều thần linh mà nuôinấng nàng, có thể nói là ân như tái tạo.Hiện giờ, nàng làm sao có thể vì chuyện của mình là liên lụy sư tôn và sư thúcđi mạo hiểm!Tư Vô Thiên nghe vậy thì nheo mắt lại: “Hoàng Tuyền, ý của ngươi là ta và VôPháp đều là gánh nặng của ngươi đúng không?”Tư Hoàng Tuyền hơi cúi đầu, đang định cắn răng nói ‘đúng’, bỗng nhiên nghethấy một tiếng cười sang sảng: “Xem ra chúng ta không đến muộn!”Một cái nháy mắt sau, một nam một nữ lắc mình xuất hiện ở cách bọn họ khôngxa.Tư Vô Thiên quay đầu nhìn người thanh niên kia, trong mắt nhất thời hiện ramột vệt kinh ngạc.Đó chính là hoàng đế của Đại Luật, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh!Hắn thế mà lại đến rồi!

Chương 2346: Hắn đến rồi (4)