Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2361: Như Ý Như Ý (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi chia tay với thuyền u linh, Tư Vô Thiên bỗng nghiêng đầu nhìn Sở HiThanh: “Bệ hạ? Phía sau chúng ta có rất nhiều kẻ địch đúng không?”Sở Hi Thanh ngẩn người, sau đó cười hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Tư tỷ cảm ứngđược gì?”“Ta không cảm ứng được gì cả.”Tư Vô Thiên lắc lắc đầu.Nàng có thể liên thủ với Tư Vô Pháp để phát huy sức chiến đấu cấp độ GầnThần, nhưng năng lực cảm ứng của bản thân nàng vẫn chỉ là nhất phẩm thượngthôi.“Có điều, ta biết bệ hạ nhất định đã cảm ứng được nguy hiểm, Thần Ý Đao Tâmcủa bệ hạ có thể bao trùm mấy ngàn dặm, điều tra tất cả địch ý và sát niệmtrong phạm vi này. Mà bắt đầu từ khi Tư Hoàng Tuyền chinh phục con ‘SửChấp Trượng quỷ’ kia, tay của bệ hạ vẫn không rời khỏi đao.”‘Sử Chấp Trượng quỷ’ là con ác linh thứ sáu bọn họ gặp phải.Loại quỷ này bình thường thích nịnh nọt, thích gặp người sang bắt quàng làmhọ.Chúng nó sẽ tìm một chủ nhân để phụng dưỡng, sau đó thu được lực lượng từchủ nhân của chúng.Khi Sử Chấp Trượng quỷ không có chủ nhân, chúng sẽ rất nhỏ yếu. Nhưng mộtkhi có chủ nhân, chúng sẽ cực kỳ lợi hại, giống như là chó dựa thế người vậy.Vì vậy con ‘Sử Chấp Trượng quỷ’ này đầu hàng rất thẳng thắn, ngoan ngoãngiao tinh thạch ra.Sở Hi Thanh lại khẽ mỉm cười.Hắn vẫn đè đao, quay đầu nhìn về phía tinh không vô ngần.Trong mắt Sở Hi Thanh hiện u quang: “Đúng là có không ít người, không đúng!Là có không ít thần đi theo. Nhưng tình hình bây giờ, lại làm ta hơi khó hiểu.”Hắn vẫn không nói hết.Trong cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ, không chỉ có một vị Vĩnh Hằngthượng vị, mà thậm chí còn có thể có cấp bậc đế quân đến đây.Vấn đề là những thần linh này, vì sao vẫn chỉ quan sát?Cho đến bây giờ, bọn họ đều đi theo phía sau, thậm chí còn không có ý định ratay thăm dò.Tư Vô Thiên không khỏi hít thật sâu, nỗ lực ngăn chặn sóng lớn trong lòng, tiếptục đi theo sau lưng Tư Hoàng Tuyền.Khóe môi Tư Vô Pháp lại giật giật.Hắn cũng biết tình hình bây giờ cực kỳ hiểm ác.Đừng thấy bọn họ thuận buồm xuôi gió, không kinh không hiểm mà thu hồiđược nhiều tinh thạch như vậy, thật ra là vẫn đang ở trong bẫy của người ta.Thử hỏi những thần linh mưu đồ lực lượng của âm Hậu kia, làm sao có thể đếngiờ vẫn chưa kịp phản ứng?Hiện giờ, bọn họ cũng chỉ có thể hi vọng vào Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở HiThanh.Địch càng nhiều, vị bệ hạ này lại càng mạnh mẽ!Sở Hi Thanh lại lặng lẽ nắm bàn tay nhỏ của Lục Loạn Ly, còn dùng sức bópbóp vài cái, đồng thời chớp mắt, nở nụ cười với nàng.Ánh mắt và nụ cười của Sở Hi Thanh rất ôn hòa và bình tĩnh.Hắn biết Lục Loạn Ly đang chịu áp lực rất lớn.Tỷ đệ Tư Vô Thiên và Tư Vô Pháp chỉ là suy đoán, còn Lục Loạn Ly và hắnđều có thể cảm ứng được.Loại cảm giác bị trên trăm vị thần linh nhìn chằm chằm vào, võ tu bình thườnglà không chịu nổi. Dù là nhất phẩm cũng có thể bị bức điên.Lục Loạn Ly thấy thế thì hơi sững sờ, sau đó lại tỏ vẻ khinh thường mà hừ lạnhmột tiếng, quay đầu qua chỗ khác.Nụ cười của Sở Hi Thanh khiến người rất ấm áp.Nhưng mà hành trình nguy hiểm này của bọn họ, lại là vì hồng nhan tri kỷ củaSở Hi Thanh.Nàng lập tức trấn tĩnh lại, loại bỏ tất cả cảm xúc bất an và kiêng kỵ trong lòng.Lục Loạn Ly âm thầm kính phục.Tại cuộc chiến ở ‘Tạo Hóa thần thụ’ ở mấy tháng trước, Sở Hi Thanh bị vô sốthần linh chú ý, chắc là còn phải chịu áp lực lớn gấp mười lần nàng bây giờ.Thế mà cái tên này cũng chịu được.Nguyên thần và ý chí của cái tên này lại mạnh mẽ và kiên cố như vậy! Quả thựclà cứng rắn không thể phá vỡ, không thể xóa nhòa giống như ‘Trừ Tà thần lôi’vậy!…Sau đó, Tư Hoàng Tuyền vẫn thuận buồm xuôi gió, đã thu hồi được thêm támviên tinh thạch nữa.Đến lúc này, đã không có nhiều bách quỷ dám đối kháng chính diện với nàng.Lực lượng bên trong âm mạch khắc chế tất cả âm linh, trấn áp sức mạnh củachúng, có thể làm chúng chính thức ‘Tử vong’.Dù đám âm linh này có không cam lòng hơn nữa, thì cũng phải ngoan ngoãndâng tinh thạch lên.Điều này khiến cho hai cánh âm mạch ở sau lưng Tư Hoàng Tuyền đã mở rộngđến 22 trượng.Lực lượng của Tư Hoàng Tuyền cũng tăng lên đến Siêu Phẩm thượng vị đỉnhphong, chỉ cách Gần Thần nước bước.Mà các loại thiên quy do âm Hậu để lại, đã vượt qua tu vị của bản thân nàng.Âm Hậu - Thiên Nại Lạc cũng giống như Vấn Tố Y, lấy lực lượng Gần Thầnđỉnh phong, liền có sức chiến đấu tiếp cận với Vĩnh Hằng thượng vị.Vị âm Hậu này chỉ không có thân thể máu thịt, nên thực lực mới yếu hơn VấnTố Y bây giờ một hai đường.Tư Hoàng Tuyền đã nắm giữ 24 viên tinh hạch của âm Hậu, lực lượng thực rađã vượt qua Gần Thần.Đây đã là một phần ba sức mạnh của âm Hậu - Thiên Nại Lạc.“Chân Linh Tử Vong sao?”Sở Hi Thanh nắm giữ huyết mạch Hỗn Độn và thiên quy Hỗn Độn, bao hàmvạn pháp.Vì vậy khi Tư Hoàng Tuyền vừa bước qua giới hạn kia, hắn lập tức cảm nhậnđược.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.Tư Hoàng Tuyền chắc hẳn cũng đã hoàn thành một số ‘nghi thức’ Tử Vongtrong mấy năm qua, nhưng điều này cũng không thể giúp nàng trực tiếp trởthành Chân Linh Tử Vong được chứ?Trừ phi…
Sau khi chia tay với thuyền u linh, Tư Vô Thiên bỗng nghiêng đầu nhìn Sở Hi
Thanh: “Bệ hạ? Phía sau chúng ta có rất nhiều kẻ địch đúng không?”
Sở Hi Thanh ngẩn người, sau đó cười hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Tư tỷ cảm ứng
được gì?”
“Ta không cảm ứng được gì cả.”
Tư Vô Thiên lắc lắc đầu.
Nàng có thể liên thủ với Tư Vô Pháp để phát huy sức chiến đấu cấp độ Gần
Thần, nhưng năng lực cảm ứng của bản thân nàng vẫn chỉ là nhất phẩm thượng
thôi.
“Có điều, ta biết bệ hạ nhất định đã cảm ứng được nguy hiểm, Thần Ý Đao Tâm
của bệ hạ có thể bao trùm mấy ngàn dặm, điều tra tất cả địch ý và sát niệm
trong phạm vi này. Mà bắt đầu từ khi Tư Hoàng Tuyền chinh phục con ‘Sử
Chấp Trượng quỷ’ kia, tay của bệ hạ vẫn không rời khỏi đao.”
‘Sử Chấp Trượng quỷ’ là con ác linh thứ sáu bọn họ gặp phải.
Loại quỷ này bình thường thích nịnh nọt, thích gặp người sang bắt quàng làm
họ.
Chúng nó sẽ tìm một chủ nhân để phụng dưỡng, sau đó thu được lực lượng từ
chủ nhân của chúng.
Khi Sử Chấp Trượng quỷ không có chủ nhân, chúng sẽ rất nhỏ yếu. Nhưng một
khi có chủ nhân, chúng sẽ cực kỳ lợi hại, giống như là chó dựa thế người vậy.
Vì vậy con ‘Sử Chấp Trượng quỷ’ này đầu hàng rất thẳng thắn, ngoan ngoãn
giao tinh thạch ra.
Sở Hi Thanh lại khẽ mỉm cười.
Hắn vẫn đè đao, quay đầu nhìn về phía tinh không vô ngần.
Trong mắt Sở Hi Thanh hiện u quang: “Đúng là có không ít người, không đúng!
Là có không ít thần đi theo. Nhưng tình hình bây giờ, lại làm ta hơi khó hiểu.”
Hắn vẫn không nói hết.
Trong cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ, không chỉ có một vị Vĩnh Hằng
thượng vị, mà thậm chí còn có thể có cấp bậc đế quân đến đây.
Vấn đề là những thần linh này, vì sao vẫn chỉ quan sát?
Cho đến bây giờ, bọn họ đều đi theo phía sau, thậm chí còn không có ý định ra
tay thăm dò.
Tư Vô Thiên không khỏi hít thật sâu, nỗ lực ngăn chặn sóng lớn trong lòng, tiếp
tục đi theo sau lưng Tư Hoàng Tuyền.
Khóe môi Tư Vô Pháp lại giật giật.
Hắn cũng biết tình hình bây giờ cực kỳ hiểm ác.
Đừng thấy bọn họ thuận buồm xuôi gió, không kinh không hiểm mà thu hồi
được nhiều tinh thạch như vậy, thật ra là vẫn đang ở trong bẫy của người ta.
Thử hỏi những thần linh mưu đồ lực lượng của âm Hậu kia, làm sao có thể đến
giờ vẫn chưa kịp phản ứng?
Hiện giờ, bọn họ cũng chỉ có thể hi vọng vào Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi
Thanh.
Địch càng nhiều, vị bệ hạ này lại càng mạnh mẽ!
Sở Hi Thanh lại lặng lẽ nắm bàn tay nhỏ của Lục Loạn Ly, còn dùng sức bóp
bóp vài cái, đồng thời chớp mắt, nở nụ cười với nàng.
Ánh mắt và nụ cười của Sở Hi Thanh rất ôn hòa và bình tĩnh.
Hắn biết Lục Loạn Ly đang chịu áp lực rất lớn.
Tỷ đệ Tư Vô Thiên và Tư Vô Pháp chỉ là suy đoán, còn Lục Loạn Ly và hắn
đều có thể cảm ứng được.
Loại cảm giác bị trên trăm vị thần linh nhìn chằm chằm vào, võ tu bình thường
là không chịu nổi. Dù là nhất phẩm cũng có thể bị bức điên.
Lục Loạn Ly thấy thế thì hơi sững sờ, sau đó lại tỏ vẻ khinh thường mà hừ lạnh
một tiếng, quay đầu qua chỗ khác.
Nụ cười của Sở Hi Thanh khiến người rất ấm áp.
Nhưng mà hành trình nguy hiểm này của bọn họ, lại là vì hồng nhan tri kỷ của
Sở Hi Thanh.
Nàng lập tức trấn tĩnh lại, loại bỏ tất cả cảm xúc bất an và kiêng kỵ trong lòng.
Lục Loạn Ly âm thầm kính phục.
Tại cuộc chiến ở ‘Tạo Hóa thần thụ’ ở mấy tháng trước, Sở Hi Thanh bị vô số
thần linh chú ý, chắc là còn phải chịu áp lực lớn gấp mười lần nàng bây giờ.
Thế mà cái tên này cũng chịu được.
Nguyên thần và ý chí của cái tên này lại mạnh mẽ và kiên cố như vậy! Quả thực
là cứng rắn không thể phá vỡ, không thể xóa nhòa giống như ‘Trừ Tà thần lôi’
vậy!
…
Sau đó, Tư Hoàng Tuyền vẫn thuận buồm xuôi gió, đã thu hồi được thêm tám
viên tinh thạch nữa.
Đến lúc này, đã không có nhiều bách quỷ dám đối kháng chính diện với nàng.
Lực lượng bên trong âm mạch khắc chế tất cả âm linh, trấn áp sức mạnh của
chúng, có thể làm chúng chính thức ‘Tử vong’.
Dù đám âm linh này có không cam lòng hơn nữa, thì cũng phải ngoan ngoãn
dâng tinh thạch lên.
Điều này khiến cho hai cánh âm mạch ở sau lưng Tư Hoàng Tuyền đã mở rộng
đến 22 trượng.
Lực lượng của Tư Hoàng Tuyền cũng tăng lên đến Siêu Phẩm thượng vị đỉnh
phong, chỉ cách Gần Thần nước bước.
Mà các loại thiên quy do âm Hậu để lại, đã vượt qua tu vị của bản thân nàng.
Âm Hậu - Thiên Nại Lạc cũng giống như Vấn Tố Y, lấy lực lượng Gần Thần
đỉnh phong, liền có sức chiến đấu tiếp cận với Vĩnh Hằng thượng vị.
Vị âm Hậu này chỉ không có thân thể máu thịt, nên thực lực mới yếu hơn Vấn
Tố Y bây giờ một hai đường.
Tư Hoàng Tuyền đã nắm giữ 24 viên tinh hạch của âm Hậu, lực lượng thực ra
đã vượt qua Gần Thần.
Đây đã là một phần ba sức mạnh của âm Hậu - Thiên Nại Lạc.
“Chân Linh Tử Vong sao?”
Sở Hi Thanh nắm giữ huyết mạch Hỗn Độn và thiên quy Hỗn Độn, bao hàm
vạn pháp.
Vì vậy khi Tư Hoàng Tuyền vừa bước qua giới hạn kia, hắn lập tức cảm nhận
được.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Tư Hoàng Tuyền chắc hẳn cũng đã hoàn thành một số ‘nghi thức’ Tử Vong
trong mấy năm qua, nhưng điều này cũng không thể giúp nàng trực tiếp trở
thành Chân Linh Tử Vong được chứ?
Trừ phi…
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi chia tay với thuyền u linh, Tư Vô Thiên bỗng nghiêng đầu nhìn Sở HiThanh: “Bệ hạ? Phía sau chúng ta có rất nhiều kẻ địch đúng không?”Sở Hi Thanh ngẩn người, sau đó cười hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Tư tỷ cảm ứngđược gì?”“Ta không cảm ứng được gì cả.”Tư Vô Thiên lắc lắc đầu.Nàng có thể liên thủ với Tư Vô Pháp để phát huy sức chiến đấu cấp độ GầnThần, nhưng năng lực cảm ứng của bản thân nàng vẫn chỉ là nhất phẩm thượngthôi.“Có điều, ta biết bệ hạ nhất định đã cảm ứng được nguy hiểm, Thần Ý Đao Tâmcủa bệ hạ có thể bao trùm mấy ngàn dặm, điều tra tất cả địch ý và sát niệmtrong phạm vi này. Mà bắt đầu từ khi Tư Hoàng Tuyền chinh phục con ‘SửChấp Trượng quỷ’ kia, tay của bệ hạ vẫn không rời khỏi đao.”‘Sử Chấp Trượng quỷ’ là con ác linh thứ sáu bọn họ gặp phải.Loại quỷ này bình thường thích nịnh nọt, thích gặp người sang bắt quàng làmhọ.Chúng nó sẽ tìm một chủ nhân để phụng dưỡng, sau đó thu được lực lượng từchủ nhân của chúng.Khi Sử Chấp Trượng quỷ không có chủ nhân, chúng sẽ rất nhỏ yếu. Nhưng mộtkhi có chủ nhân, chúng sẽ cực kỳ lợi hại, giống như là chó dựa thế người vậy.Vì vậy con ‘Sử Chấp Trượng quỷ’ này đầu hàng rất thẳng thắn, ngoan ngoãngiao tinh thạch ra.Sở Hi Thanh lại khẽ mỉm cười.Hắn vẫn đè đao, quay đầu nhìn về phía tinh không vô ngần.Trong mắt Sở Hi Thanh hiện u quang: “Đúng là có không ít người, không đúng!Là có không ít thần đi theo. Nhưng tình hình bây giờ, lại làm ta hơi khó hiểu.”Hắn vẫn không nói hết.Trong cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ, không chỉ có một vị Vĩnh Hằngthượng vị, mà thậm chí còn có thể có cấp bậc đế quân đến đây.Vấn đề là những thần linh này, vì sao vẫn chỉ quan sát?Cho đến bây giờ, bọn họ đều đi theo phía sau, thậm chí còn không có ý định ratay thăm dò.Tư Vô Thiên không khỏi hít thật sâu, nỗ lực ngăn chặn sóng lớn trong lòng, tiếptục đi theo sau lưng Tư Hoàng Tuyền.Khóe môi Tư Vô Pháp lại giật giật.Hắn cũng biết tình hình bây giờ cực kỳ hiểm ác.Đừng thấy bọn họ thuận buồm xuôi gió, không kinh không hiểm mà thu hồiđược nhiều tinh thạch như vậy, thật ra là vẫn đang ở trong bẫy của người ta.Thử hỏi những thần linh mưu đồ lực lượng của âm Hậu kia, làm sao có thể đếngiờ vẫn chưa kịp phản ứng?Hiện giờ, bọn họ cũng chỉ có thể hi vọng vào Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở HiThanh.Địch càng nhiều, vị bệ hạ này lại càng mạnh mẽ!Sở Hi Thanh lại lặng lẽ nắm bàn tay nhỏ của Lục Loạn Ly, còn dùng sức bópbóp vài cái, đồng thời chớp mắt, nở nụ cười với nàng.Ánh mắt và nụ cười của Sở Hi Thanh rất ôn hòa và bình tĩnh.Hắn biết Lục Loạn Ly đang chịu áp lực rất lớn.Tỷ đệ Tư Vô Thiên và Tư Vô Pháp chỉ là suy đoán, còn Lục Loạn Ly và hắnđều có thể cảm ứng được.Loại cảm giác bị trên trăm vị thần linh nhìn chằm chằm vào, võ tu bình thườnglà không chịu nổi. Dù là nhất phẩm cũng có thể bị bức điên.Lục Loạn Ly thấy thế thì hơi sững sờ, sau đó lại tỏ vẻ khinh thường mà hừ lạnhmột tiếng, quay đầu qua chỗ khác.Nụ cười của Sở Hi Thanh khiến người rất ấm áp.Nhưng mà hành trình nguy hiểm này của bọn họ, lại là vì hồng nhan tri kỷ củaSở Hi Thanh.Nàng lập tức trấn tĩnh lại, loại bỏ tất cả cảm xúc bất an và kiêng kỵ trong lòng.Lục Loạn Ly âm thầm kính phục.Tại cuộc chiến ở ‘Tạo Hóa thần thụ’ ở mấy tháng trước, Sở Hi Thanh bị vô sốthần linh chú ý, chắc là còn phải chịu áp lực lớn gấp mười lần nàng bây giờ.Thế mà cái tên này cũng chịu được.Nguyên thần và ý chí của cái tên này lại mạnh mẽ và kiên cố như vậy! Quả thựclà cứng rắn không thể phá vỡ, không thể xóa nhòa giống như ‘Trừ Tà thần lôi’vậy!…Sau đó, Tư Hoàng Tuyền vẫn thuận buồm xuôi gió, đã thu hồi được thêm támviên tinh thạch nữa.Đến lúc này, đã không có nhiều bách quỷ dám đối kháng chính diện với nàng.Lực lượng bên trong âm mạch khắc chế tất cả âm linh, trấn áp sức mạnh củachúng, có thể làm chúng chính thức ‘Tử vong’.Dù đám âm linh này có không cam lòng hơn nữa, thì cũng phải ngoan ngoãndâng tinh thạch lên.Điều này khiến cho hai cánh âm mạch ở sau lưng Tư Hoàng Tuyền đã mở rộngđến 22 trượng.Lực lượng của Tư Hoàng Tuyền cũng tăng lên đến Siêu Phẩm thượng vị đỉnhphong, chỉ cách Gần Thần nước bước.Mà các loại thiên quy do âm Hậu để lại, đã vượt qua tu vị của bản thân nàng.Âm Hậu - Thiên Nại Lạc cũng giống như Vấn Tố Y, lấy lực lượng Gần Thầnđỉnh phong, liền có sức chiến đấu tiếp cận với Vĩnh Hằng thượng vị.Vị âm Hậu này chỉ không có thân thể máu thịt, nên thực lực mới yếu hơn VấnTố Y bây giờ một hai đường.Tư Hoàng Tuyền đã nắm giữ 24 viên tinh hạch của âm Hậu, lực lượng thực rađã vượt qua Gần Thần.Đây đã là một phần ba sức mạnh của âm Hậu - Thiên Nại Lạc.“Chân Linh Tử Vong sao?”Sở Hi Thanh nắm giữ huyết mạch Hỗn Độn và thiên quy Hỗn Độn, bao hàmvạn pháp.Vì vậy khi Tư Hoàng Tuyền vừa bước qua giới hạn kia, hắn lập tức cảm nhậnđược.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.Tư Hoàng Tuyền chắc hẳn cũng đã hoàn thành một số ‘nghi thức’ Tử Vongtrong mấy năm qua, nhưng điều này cũng không thể giúp nàng trực tiếp trởthành Chân Linh Tử Vong được chứ?Trừ phi…