Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2371: Lấy thiên địa vạn vật làm đao

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tư Hoàng Tuyền cúi đầu liếc mắt nhìn Xà Cốt Bà, và cả đám thị nữ phía saunàng: “Vu Hàm nữ quan xin đứng lên, chư vị cũng vậy. Ta được biết qua về VuHàm nữ quan trong trí nhớ của mẫu thân, ngươi là thân tín của mẫu thân ta,cũng là người mẫu thân ta tin tưởng nhất.”Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn vào nơi sâu xa trong cung: “Tòa ‘cung đài’ này hôứng và cộng hưởng với âm mạch của ta, ta có thể đi vào xem không?”Khóe môi Vu Hàm Nguyệt hơi cong lên, thần sắc kích động và mừng rỡ:“Vương thượng sao lại nói vậy? Đây vốn là cung điện của ngài mà!”Lúc này, hai người Thần Đồ và Úc Lũy cũng bay tới, người trước ngưng giọngnói: “Thiếu chủ, ‘cung đài’ này chính là thứ chúng ta mang về cho ngài, ngàichính là chủ nhân của nó. Vùng thế giới này, cũng chỉ có thiếu chủ mới có thểnắm giữ nó.”Tư Hoàng Tuyền gật đầu, lúc này cất bước đi vào trong cung điện.Sau cửa cung là một con đường thật dài, đi thẳng đến một tòa cửa cung khác,giống như Ngọ Môn và Đoan môn ở thành Vọng An vậy.Tòa cung điện này cũng có kết cấu tương đồng như vậy, chỉ là tạo hình khôngquá hoa lệ, khí thế lại rất hùng vĩ.Hai bên đường là tường thành được chế tạo từ ‘Vân thạch’ năm màu, phía trênvẽ các loại tranh tường, không quá xinh đẹp, lại rất cổ điển.Hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly đi sau lưng Tư Hoàng Tuyền, vừa đivừa quan sát hai bên.Bọn họ phát hiện những bức tranh tường này không vẽ long phượng hoặc cácloại thần thú, thụy thú khác, mà là lấy tự sự làm chủ.Các thợ thủ công thời cổ đại điêu khắc trải nghiệm và câu chuyện của các vị Tổthần và những vị tiên thiên thần linh mạnh mẽ kia.Mà chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh nhìn thấy Tư Hoàng Tuyền chợt dừng lại mộtchút, cố tình nhìn vào một bức tranh tường ở bên trái một cái, sau đó mới tiếptục cất bước, đi qua cửa cung thứ hai.Sở Hi Thanh cũng nhìn vào bức tranh tường này, hắn lập tức nhướng mày lên.Đây là câu chuyện ‘vi hổ tác trành’. (làm ma cho hổ)Nội dung chính là hung thú Cùng Kỳ và một chút hổ dữ, có năng lực điều động‘ma cọp’.Có một ít Cự linh thời thượng cổ bị Cùng Kỳ nuốt, trở thành ma cọp, sau đóliền dụ dỗ và bắt lấy những Cự linh khác đến cho Cùng Kỳ ăn, tạo thành thươngvong rất lớn.Sau đó thiên đình phát hiện, đã lệnh Hoàng Phụ Thôn Tà Thần, cũng chính làXích Quang đi giải quyết, hắn liền giết năm con Cùng Kỳ.Sở Hi Thanh không khỏi nhìn nhau với mấy người Lục Loạn Ly và Tư VôThiên.Mặc kệ nhìn thế nào thì bức tranh tường này cũng rất kỳ lạ.Mặc dù đây cũng là câu chuyện của chủ nhân tòa cung điện này, nhưng mà sovới những bức tranh tường khác, bức tranh này thực sự là không đủ đẳng cấp.Những bức tranh trước toàn là chuyện lớn trong thiên đại, như Tổ thần tranhđấu, thiên đế nhường ngôi, vân vân.Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được dấu vết của thời gian và năm tháng.Bức tranh tường này rất mới, có thể còn chưa đến ba ngày.Sở Hi Thanh lại nhìn vẻ mặt của Thần Đồ và Úc Lũy.Cái hai người vẫn bình tĩnh như thường, tựa như không để ý đến bức tranhtường này.Vu Hàm Nguyệt cũng liếc mắt nhìn một chút, rồi liền thu hồi ánh mắt, thần tháivẫn không thay đổi.Bọn họ tiếp tục đi vào trong, đi thẳng vào tầng thứ ba trong cung.Tư Hoàng Tuyền đứng tại trung ương của điện đá, hai cánh âm mạch của nàngđã mở ra, ngưng thần cảm ứng trận pháp của nơi này.Nơi này chính là đầu nguồn của trận pháp, Sở Hi Thanh cũng cảm ứng đượclinh mạch chung quanh đang tụ tập lại đây.Tư Hoàng Tuyền quay đầu lại: “Nơi này hẳn là có pháp khí khống chế trậnpháp, vật này ở đâu?”“Vương thượng!”Lúc này, Vu Hàm Nguyệt cất bước tiến lên, nàng lấy một cái ấn đá có tạo hìnhthô sơ và to gấp mấy lần cối xay gió ra, sau đó nâng đến trước người Tư HoàngTuyền.Cảnh tượng này nhìn trông rất quái dị, nhưng vị Xích Quang kia cao hơn 700trượng, hắn dùng ấn tỷ to như vậy cũng là bình thường.Tòa cung điện này cũng rất rộng lớn, chỉ cung điện này đã cao đến 1800 trượng.Bên trong cung điện rộng lớn này, lại chỉ có hơn 200 nữ hầu âm linh.“Đây là pháp khí khống chế trận pháp, còn đây là tinh thạch mà âm Hậu bệ hạđể lại, mời vương thượng thu hồi.”Khi Tư Hoàng Tuyền hút những thứ này đến trước người. Trong mắt Vu HàmNguyệt lóe lên một tia u quang: “Vương thượng, hai người Thần Đồ và Úc Lũyđã không thể tin, có lẽ họ đã trở thành ma cọp của người khác, có ý mưu hạivương thượng!”Sắc mặt Thần Đồ và Úc Lũy vẫn thản nhiên như không.Sở Hi Thanh lại phát hiện đôi tay của Úc Lũy đã nắm chặt lại.Con ngươi của Thần Đồ hơi co lại.Hắn nhìn Vu Hàm Nguyệt: “Vu Hàm nữ quan, sao lại nói vậy? Ngươi nói chúngta đã trở thành ma cọp của người khác, vậy có chứng cứ gì không?”“Không có!”Vu Hàm Nguyệt lắc lắc đầu, sau đó cúi đầu, giọng nói chân thành: “Vươngthượng, một năm trước thuộc hạ nhận lời mời của hai người này, đến ‘ChiếnPhong giới’ chủ trì tòa cung điện bằng đá này, trong lúc đó đã phát hiện haingười này rất khả nghi, còn từng gặp mặt và liên hệ với thần linh. Vì vậy vươngthượng cần phải đề phòng bọn họ, đừng tin tất cả những gì bọn họ nói.” 

Tư Hoàng Tuyền cúi đầu liếc mắt nhìn Xà Cốt Bà, và cả đám thị nữ phía sau

nàng: “Vu Hàm nữ quan xin đứng lên, chư vị cũng vậy. Ta được biết qua về Vu

Hàm nữ quan trong trí nhớ của mẫu thân, ngươi là thân tín của mẫu thân ta,

cũng là người mẫu thân ta tin tưởng nhất.”

Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn vào nơi sâu xa trong cung: “Tòa ‘cung đài’ này hô

ứng và cộng hưởng với âm mạch của ta, ta có thể đi vào xem không?”

Khóe môi Vu Hàm Nguyệt hơi cong lên, thần sắc kích động và mừng rỡ:

“Vương thượng sao lại nói vậy? Đây vốn là cung điện của ngài mà!”

Lúc này, hai người Thần Đồ và Úc Lũy cũng bay tới, người trước ngưng giọng

nói: “Thiếu chủ, ‘cung đài’ này chính là thứ chúng ta mang về cho ngài, ngài

chính là chủ nhân của nó. Vùng thế giới này, cũng chỉ có thiếu chủ mới có thể

nắm giữ nó.”

Tư Hoàng Tuyền gật đầu, lúc này cất bước đi vào trong cung điện.

Sau cửa cung là một con đường thật dài, đi thẳng đến một tòa cửa cung khác,

giống như Ngọ Môn và Đoan môn ở thành Vọng An vậy.

Tòa cung điện này cũng có kết cấu tương đồng như vậy, chỉ là tạo hình không

quá hoa lệ, khí thế lại rất hùng vĩ.

Hai bên đường là tường thành được chế tạo từ ‘Vân thạch’ năm màu, phía trên

vẽ các loại tranh tường, không quá xinh đẹp, lại rất cổ điển.

Hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly đi sau lưng Tư Hoàng Tuyền, vừa đi

vừa quan sát hai bên.

Bọn họ phát hiện những bức tranh tường này không vẽ long phượng hoặc các

loại thần thú, thụy thú khác, mà là lấy tự sự làm chủ.

Các thợ thủ công thời cổ đại điêu khắc trải nghiệm và câu chuyện của các vị Tổ

thần và những vị tiên thiên thần linh mạnh mẽ kia.

Mà chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh nhìn thấy Tư Hoàng Tuyền chợt dừng lại một

chút, cố tình nhìn vào một bức tranh tường ở bên trái một cái, sau đó mới tiếp

tục cất bước, đi qua cửa cung thứ hai.

Sở Hi Thanh cũng nhìn vào bức tranh tường này, hắn lập tức nhướng mày lên.

Đây là câu chuyện ‘vi hổ tác trành’. (làm ma cho hổ)

Nội dung chính là hung thú Cùng Kỳ và một chút hổ dữ, có năng lực điều động

‘ma cọp’.

Có một ít Cự linh thời thượng cổ bị Cùng Kỳ nuốt, trở thành ma cọp, sau đó

liền dụ dỗ và bắt lấy những Cự linh khác đến cho Cùng Kỳ ăn, tạo thành thương

vong rất lớn.

Sau đó thiên đình phát hiện, đã lệnh Hoàng Phụ Thôn Tà Thần, cũng chính là

Xích Quang đi giải quyết, hắn liền giết năm con Cùng Kỳ.

Sở Hi Thanh không khỏi nhìn nhau với mấy người Lục Loạn Ly và Tư Vô

Thiên.

Mặc kệ nhìn thế nào thì bức tranh tường này cũng rất kỳ lạ.

Mặc dù đây cũng là câu chuyện của chủ nhân tòa cung điện này, nhưng mà so

với những bức tranh tường khác, bức tranh này thực sự là không đủ đẳng cấp.

Những bức tranh trước toàn là chuyện lớn trong thiên đại, như Tổ thần tranh

đấu, thiên đế nhường ngôi, vân vân.

Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được dấu vết của thời gian và năm tháng.

Bức tranh tường này rất mới, có thể còn chưa đến ba ngày.

Sở Hi Thanh lại nhìn vẻ mặt của Thần Đồ và Úc Lũy.

Cái hai người vẫn bình tĩnh như thường, tựa như không để ý đến bức tranh

tường này.

Vu Hàm Nguyệt cũng liếc mắt nhìn một chút, rồi liền thu hồi ánh mắt, thần thái

vẫn không thay đổi.

Bọn họ tiếp tục đi vào trong, đi thẳng vào tầng thứ ba trong cung.

Tư Hoàng Tuyền đứng tại trung ương của điện đá, hai cánh âm mạch của nàng

đã mở ra, ngưng thần cảm ứng trận pháp của nơi này.

Nơi này chính là đầu nguồn của trận pháp, Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được

linh mạch chung quanh đang tụ tập lại đây.

Tư Hoàng Tuyền quay đầu lại: “Nơi này hẳn là có pháp khí khống chế trận

pháp, vật này ở đâu?”

“Vương thượng!”

Lúc này, Vu Hàm Nguyệt cất bước tiến lên, nàng lấy một cái ấn đá có tạo hình

thô sơ và to gấp mấy lần cối xay gió ra, sau đó nâng đến trước người Tư Hoàng

Tuyền.

Cảnh tượng này nhìn trông rất quái dị, nhưng vị Xích Quang kia cao hơn 700

trượng, hắn dùng ấn tỷ to như vậy cũng là bình thường.

Tòa cung điện này cũng rất rộng lớn, chỉ cung điện này đã cao đến 1800 trượng.

Bên trong cung điện rộng lớn này, lại chỉ có hơn 200 nữ hầu âm linh.

“Đây là pháp khí khống chế trận pháp, còn đây là tinh thạch mà âm Hậu bệ hạ

để lại, mời vương thượng thu hồi.”

Khi Tư Hoàng Tuyền hút những thứ này đến trước người. Trong mắt Vu Hàm

Nguyệt lóe lên một tia u quang: “Vương thượng, hai người Thần Đồ và Úc Lũy

đã không thể tin, có lẽ họ đã trở thành ma cọp của người khác, có ý mưu hại

vương thượng!”

Sắc mặt Thần Đồ và Úc Lũy vẫn thản nhiên như không.

Sở Hi Thanh lại phát hiện đôi tay của Úc Lũy đã nắm chặt lại.

Con ngươi của Thần Đồ hơi co lại.

Hắn nhìn Vu Hàm Nguyệt: “Vu Hàm nữ quan, sao lại nói vậy? Ngươi nói chúng

ta đã trở thành ma cọp của người khác, vậy có chứng cứ gì không?”

“Không có!”

Vu Hàm Nguyệt lắc lắc đầu, sau đó cúi đầu, giọng nói chân thành: “Vương

thượng, một năm trước thuộc hạ nhận lời mời của hai người này, đến ‘Chiến

Phong giới’ chủ trì tòa cung điện bằng đá này, trong lúc đó đã phát hiện hai

người này rất khả nghi, còn từng gặp mặt và liên hệ với thần linh. Vì vậy vương

thượng cần phải đề phòng bọn họ, đừng tin tất cả những gì bọn họ nói.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tư Hoàng Tuyền cúi đầu liếc mắt nhìn Xà Cốt Bà, và cả đám thị nữ phía saunàng: “Vu Hàm nữ quan xin đứng lên, chư vị cũng vậy. Ta được biết qua về VuHàm nữ quan trong trí nhớ của mẫu thân, ngươi là thân tín của mẫu thân ta,cũng là người mẫu thân ta tin tưởng nhất.”Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn vào nơi sâu xa trong cung: “Tòa ‘cung đài’ này hôứng và cộng hưởng với âm mạch của ta, ta có thể đi vào xem không?”Khóe môi Vu Hàm Nguyệt hơi cong lên, thần sắc kích động và mừng rỡ:“Vương thượng sao lại nói vậy? Đây vốn là cung điện của ngài mà!”Lúc này, hai người Thần Đồ và Úc Lũy cũng bay tới, người trước ngưng giọngnói: “Thiếu chủ, ‘cung đài’ này chính là thứ chúng ta mang về cho ngài, ngàichính là chủ nhân của nó. Vùng thế giới này, cũng chỉ có thiếu chủ mới có thểnắm giữ nó.”Tư Hoàng Tuyền gật đầu, lúc này cất bước đi vào trong cung điện.Sau cửa cung là một con đường thật dài, đi thẳng đến một tòa cửa cung khác,giống như Ngọ Môn và Đoan môn ở thành Vọng An vậy.Tòa cung điện này cũng có kết cấu tương đồng như vậy, chỉ là tạo hình khôngquá hoa lệ, khí thế lại rất hùng vĩ.Hai bên đường là tường thành được chế tạo từ ‘Vân thạch’ năm màu, phía trênvẽ các loại tranh tường, không quá xinh đẹp, lại rất cổ điển.Hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly đi sau lưng Tư Hoàng Tuyền, vừa đivừa quan sát hai bên.Bọn họ phát hiện những bức tranh tường này không vẽ long phượng hoặc cácloại thần thú, thụy thú khác, mà là lấy tự sự làm chủ.Các thợ thủ công thời cổ đại điêu khắc trải nghiệm và câu chuyện của các vị Tổthần và những vị tiên thiên thần linh mạnh mẽ kia.Mà chỉ một lát sau, Sở Hi Thanh nhìn thấy Tư Hoàng Tuyền chợt dừng lại mộtchút, cố tình nhìn vào một bức tranh tường ở bên trái một cái, sau đó mới tiếptục cất bước, đi qua cửa cung thứ hai.Sở Hi Thanh cũng nhìn vào bức tranh tường này, hắn lập tức nhướng mày lên.Đây là câu chuyện ‘vi hổ tác trành’. (làm ma cho hổ)Nội dung chính là hung thú Cùng Kỳ và một chút hổ dữ, có năng lực điều động‘ma cọp’.Có một ít Cự linh thời thượng cổ bị Cùng Kỳ nuốt, trở thành ma cọp, sau đóliền dụ dỗ và bắt lấy những Cự linh khác đến cho Cùng Kỳ ăn, tạo thành thươngvong rất lớn.Sau đó thiên đình phát hiện, đã lệnh Hoàng Phụ Thôn Tà Thần, cũng chính làXích Quang đi giải quyết, hắn liền giết năm con Cùng Kỳ.Sở Hi Thanh không khỏi nhìn nhau với mấy người Lục Loạn Ly và Tư VôThiên.Mặc kệ nhìn thế nào thì bức tranh tường này cũng rất kỳ lạ.Mặc dù đây cũng là câu chuyện của chủ nhân tòa cung điện này, nhưng mà sovới những bức tranh tường khác, bức tranh này thực sự là không đủ đẳng cấp.Những bức tranh trước toàn là chuyện lớn trong thiên đại, như Tổ thần tranhđấu, thiên đế nhường ngôi, vân vân.Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được dấu vết của thời gian và năm tháng.Bức tranh tường này rất mới, có thể còn chưa đến ba ngày.Sở Hi Thanh lại nhìn vẻ mặt của Thần Đồ và Úc Lũy.Cái hai người vẫn bình tĩnh như thường, tựa như không để ý đến bức tranhtường này.Vu Hàm Nguyệt cũng liếc mắt nhìn một chút, rồi liền thu hồi ánh mắt, thần tháivẫn không thay đổi.Bọn họ tiếp tục đi vào trong, đi thẳng vào tầng thứ ba trong cung.Tư Hoàng Tuyền đứng tại trung ương của điện đá, hai cánh âm mạch của nàngđã mở ra, ngưng thần cảm ứng trận pháp của nơi này.Nơi này chính là đầu nguồn của trận pháp, Sở Hi Thanh cũng cảm ứng đượclinh mạch chung quanh đang tụ tập lại đây.Tư Hoàng Tuyền quay đầu lại: “Nơi này hẳn là có pháp khí khống chế trậnpháp, vật này ở đâu?”“Vương thượng!”Lúc này, Vu Hàm Nguyệt cất bước tiến lên, nàng lấy một cái ấn đá có tạo hìnhthô sơ và to gấp mấy lần cối xay gió ra, sau đó nâng đến trước người Tư HoàngTuyền.Cảnh tượng này nhìn trông rất quái dị, nhưng vị Xích Quang kia cao hơn 700trượng, hắn dùng ấn tỷ to như vậy cũng là bình thường.Tòa cung điện này cũng rất rộng lớn, chỉ cung điện này đã cao đến 1800 trượng.Bên trong cung điện rộng lớn này, lại chỉ có hơn 200 nữ hầu âm linh.“Đây là pháp khí khống chế trận pháp, còn đây là tinh thạch mà âm Hậu bệ hạđể lại, mời vương thượng thu hồi.”Khi Tư Hoàng Tuyền hút những thứ này đến trước người. Trong mắt Vu HàmNguyệt lóe lên một tia u quang: “Vương thượng, hai người Thần Đồ và Úc Lũyđã không thể tin, có lẽ họ đã trở thành ma cọp của người khác, có ý mưu hạivương thượng!”Sắc mặt Thần Đồ và Úc Lũy vẫn thản nhiên như không.Sở Hi Thanh lại phát hiện đôi tay của Úc Lũy đã nắm chặt lại.Con ngươi của Thần Đồ hơi co lại.Hắn nhìn Vu Hàm Nguyệt: “Vu Hàm nữ quan, sao lại nói vậy? Ngươi nói chúngta đã trở thành ma cọp của người khác, vậy có chứng cứ gì không?”“Không có!”Vu Hàm Nguyệt lắc lắc đầu, sau đó cúi đầu, giọng nói chân thành: “Vươngthượng, một năm trước thuộc hạ nhận lời mời của hai người này, đến ‘ChiếnPhong giới’ chủ trì tòa cung điện bằng đá này, trong lúc đó đã phát hiện haingười này rất khả nghi, còn từng gặp mặt và liên hệ với thần linh. Vì vậy vươngthượng cần phải đề phòng bọn họ, đừng tin tất cả những gì bọn họ nói.” 

Chương 2371: Lấy thiên địa vạn vật làm đao