Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2378: Chém (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Hay là chúng ta lùi về sau, quan sát thêm một chút?” Thiếu nữ ba mắt lấy cớcho mình: “Thần Ý Xúc Tử Đao có hạn chế rất lớn, chỉ cần tạo được hoàn cảnhmột đánh một, ngươi và ta đều có thể thắng hắn.”“Hơn nữa, hắn đã cuốn vào trong tranh đấu Tử Thần, đã bị những thần linhthượng vị trong hệ U Minh và Tử Vong coi là cái đinh trong mắt cái gai trongthịt, chúng ta chỉ cần kiên trì, có lẽ sẽ chờ được cơ hội. Nói chung là không cókế sách vẹn toàn, chúng ta tuyệt đối không ra tay là được.”Thần Kim Đỉnh lại không bác bỏ, hắn hơi gật đầu: “Vậy thì quan sát thêm mộtchút…”Thần nhãn của hắn vẫn đang quan sát tình cảnh bên trong cung điện.Ngay vừa rồi, Thần Kim Đỉnh đã nhìn thấy mấy vị thần linh tiến vào trong cungđiện kia.Mà lúc này, tại nơi cách đó hơn ngàn dặm, Thần Nhược âm của Nguyệt Ảnh tộcvừa nuốt một ngụm nước bọt.Nàng nhìn về phía trưởng tỷ Thần Anh Lạc của mình: “Hay là… chúng ta rútlui nhé?”Thần Nhược âm đã không còn hứng thú với mười một cái thần vị kia nữa, tồntại kia không phải thứ nàng có thể rình rập.Nàng thậm chí còn không định báo thù chặt tay nữa.Với sức chiến đấu vừa rồi của Sở Hi Thanh, khi đó không làm thịt mình thì đãlà hạ thủ lưu tình rồi.Mình phải nên vui mừng mới đúng.Nằm ngoài dự đoán của mọi người, Thần Anh Lạc lại lắc đầu: “Quan sát thêmđi!”Nàng nhìn cánh tay trống rỗng của muội muội một chút.Thần Anh Lạc chưa từng vọng tưởng là đám người mình có thể lấy được giảithưởng kia.Nhưng mà nhất định phải thu hồi cánh tay của muội muội và mấy vị tộc nhân.Có người nói Táng Thiên sắp nhập ma, Ma vực Chiến giới sắp loạn rồi.Mỗi một phần sức chiến đấu đều là cực kỳ quý giá với bọn họ bây giờ.Thần Nhược âm nghe vậy thì sững sờ: “Vậy ta báo cho tộc nhân.”Tộc nhân của bọn họ ẩn thân ở khoảng cách xa hơn, Thần Nhược âm nhất địnhphải báo cho bọn họ biết thực lực của Sở Hi Thanh, để bọn họ vứt bỏ khinhthường, và không nên vọng tưởng nữa.“Không cần!” Thần Anh Lạc quyết đoán vung tay: “Cứ như vậy đi, cứ để bọnhọ duy trì thù hận như bây giờ, không sao cả.”Khóe môi của nàng hơi cong lên: “Nếu như thuận lợi, mặc kệ tình hình tiếp theosẽ biến hóa thế nào, thì các ngươi đều có thể thu hồi cánh tay của mình.”Thần Nhược âm không khỏi khó hiểu, nàng không hiểu Thần Anh Lạc rốt cuộccó ý gì?…“Đúng là thú vị!”Khi Sở Hi Thanh đang giao thủ với Hắc Thủy chúa tể, Chu Tước Tinh Quân lạiđang cười lạnh.Trong mắt của nàng còn ẩn chứa một chút tức giận.Đao của Sở Hi Thanh không nên chỉ có chút trình độ này.Đao ý có thể làm nàng bị thương, há lại không thể phá được phòng ngự của HắcThủy chúa tể?Người này rõ ràng là đang muốn dụ dỗ đám người kia nhảy xuống nước.Cũng không biết hắn lấy tự tin từ đâu ra.Chu Tước Tinh Quân thừa nhận Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh rất thầnkỳ.Nhưng mà những Vĩnh Hằng thượng vị này, cũng tuyệt đối không đơn giản nhưhắn nghĩ.Vực ngoại và phàm giới là không giống nhau.Không có chín tầng mây căn trở, lực lượng của thần linh là không bị hạn chế.Dù chỉ là hóa thân của bọn họ, cũng không dễ g**t ch*t như vậy.Thần lực và thần thông của bọn họ, tuyệt đối không phải thứ Vĩnh Hằng trungvị và hạ vị có thể so sánh.Đặc biệt là những nơi mà ánh sao của bọn họ có thể chiếu đến, lực lượng sẽ cựckỳ mạnh mẽ.Đúng lúc này, Chu Tước Tinh Quân bỗng nhiên ‘A’ một tiếng, quay đầu nhìn vềphía sau.Tại ngoài 100 dặm, có một người đang vượt không mà tới.Hắn có mặt như đầu trâu, mắt như cối xay gió, có sáu cánh tay, thân thể cực kỳcao lớn, da thịt toàn thân như kim thiết, tất cả lông tóc đều như binh đao.Diện mạo của kẻ này nhìn thế nào cũng không giống nhân loại, Chu Tước TinhQuân lại biết vị trước mắt này là một thần linh nhân tộc, chỉ là huyết thốngkhông quá thuần khiết.Hắn tay cầm bình rượu, thần thái tùy tiện, tản mạn lại khoa trương.“Lê Tham?”Trong đáy mắt của Chu Tước Tinh Quân hiện ra một tia ngưng trọng, trên mặtlại hờ hững như cũ: “Đã đến thời điểm này rồi, ngươi còn rảnh rỗi đến chỗ củata? Là vì tên kia? Yên tâm, bây giờ ta không có hứng thú với hắn.”Khóe môi của nàng lại cong lên, lời nói hàm chứa vẻ trào phúng: “Các ngươitốn thời gian với ta ở đây, chẳng bằng cẩn thận mấy vị Tổ thần kia. Các ngươimuốn mượn chuyện của con gái Thiên Nại Lạc, âm thầm trợ giúp Mộc KiếmTiên lấy một thần vị, thật sự coi mấy vị kia là kẻ điếc người mù, không nhìn rasao? Cẩn thận miệng quá rộng, ăn vào lại hỏng bụng.”“Ha ha! Vị nhân hoàng bệ hạ này có năng lực rất lớn, một thân nham hiểm giảdối, cực kỳ giống tên ma quỷ Huyền Hoàng kia, ta cần gì phải lo lắng? TinhQuân ngắm hoa trong sương, chỉ thấy được một góc chứ không nhìn thấy toàncảnh. Ngươi nghĩ trận mưa gió này là vì Táng Thiên mà lên, vậy thì cực kỳ sai.”Lê Tham cười ha ha, tiếp tục dạo bước đến bên người Chu Tước Tinh Quân:“Nói đến thì tinh quân có thể không tin, bây giờ ta cũng rất chờ mong, khôngbiết sẽ phát sinh chuyện gì tiếp theo đây.”

“Hay là chúng ta lùi về sau, quan sát thêm một chút?” Thiếu nữ ba mắt lấy cớ

cho mình: “Thần Ý Xúc Tử Đao có hạn chế rất lớn, chỉ cần tạo được hoàn cảnh

một đánh một, ngươi và ta đều có thể thắng hắn.”

“Hơn nữa, hắn đã cuốn vào trong tranh đấu Tử Thần, đã bị những thần linh

thượng vị trong hệ U Minh và Tử Vong coi là cái đinh trong mắt cái gai trong

thịt, chúng ta chỉ cần kiên trì, có lẽ sẽ chờ được cơ hội. Nói chung là không có

kế sách vẹn toàn, chúng ta tuyệt đối không ra tay là được.”

Thần Kim Đỉnh lại không bác bỏ, hắn hơi gật đầu: “Vậy thì quan sát thêm một

chút…”

Thần nhãn của hắn vẫn đang quan sát tình cảnh bên trong cung điện.

Ngay vừa rồi, Thần Kim Đỉnh đã nhìn thấy mấy vị thần linh tiến vào trong cung

điện kia.

Mà lúc này, tại nơi cách đó hơn ngàn dặm, Thần Nhược âm của Nguyệt Ảnh tộc

vừa nuốt một ngụm nước bọt.

Nàng nhìn về phía trưởng tỷ Thần Anh Lạc của mình: “Hay là… chúng ta rút

lui nhé?”

Thần Nhược âm đã không còn hứng thú với mười một cái thần vị kia nữa, tồn

tại kia không phải thứ nàng có thể rình rập.

Nàng thậm chí còn không định báo thù chặt tay nữa.

Với sức chiến đấu vừa rồi của Sở Hi Thanh, khi đó không làm thịt mình thì đã

là hạ thủ lưu tình rồi.

Mình phải nên vui mừng mới đúng.

Nằm ngoài dự đoán của mọi người, Thần Anh Lạc lại lắc đầu: “Quan sát thêm

đi!”

Nàng nhìn cánh tay trống rỗng của muội muội một chút.

Thần Anh Lạc chưa từng vọng tưởng là đám người mình có thể lấy được giải

thưởng kia.

Nhưng mà nhất định phải thu hồi cánh tay của muội muội và mấy vị tộc nhân.

Có người nói Táng Thiên sắp nhập ma, Ma vực Chiến giới sắp loạn rồi.

Mỗi một phần sức chiến đấu đều là cực kỳ quý giá với bọn họ bây giờ.

Thần Nhược âm nghe vậy thì sững sờ: “Vậy ta báo cho tộc nhân.”

Tộc nhân của bọn họ ẩn thân ở khoảng cách xa hơn, Thần Nhược âm nhất định

phải báo cho bọn họ biết thực lực của Sở Hi Thanh, để bọn họ vứt bỏ khinh

thường, và không nên vọng tưởng nữa.

“Không cần!” Thần Anh Lạc quyết đoán vung tay: “Cứ như vậy đi, cứ để bọn

họ duy trì thù hận như bây giờ, không sao cả.”

Khóe môi của nàng hơi cong lên: “Nếu như thuận lợi, mặc kệ tình hình tiếp theo

sẽ biến hóa thế nào, thì các ngươi đều có thể thu hồi cánh tay của mình.”

Thần Nhược âm không khỏi khó hiểu, nàng không hiểu Thần Anh Lạc rốt cuộc

có ý gì?

“Đúng là thú vị!”

Khi Sở Hi Thanh đang giao thủ với Hắc Thủy chúa tể, Chu Tước Tinh Quân lại

đang cười lạnh.

Trong mắt của nàng còn ẩn chứa một chút tức giận.

Đao của Sở Hi Thanh không nên chỉ có chút trình độ này.

Đao ý có thể làm nàng bị thương, há lại không thể phá được phòng ngự của Hắc

Thủy chúa tể?

Người này rõ ràng là đang muốn dụ dỗ đám người kia nhảy xuống nước.

Cũng không biết hắn lấy tự tin từ đâu ra.

Chu Tước Tinh Quân thừa nhận Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh rất thần

kỳ.

Nhưng mà những Vĩnh Hằng thượng vị này, cũng tuyệt đối không đơn giản như

hắn nghĩ.

Vực ngoại và phàm giới là không giống nhau.

Không có chín tầng mây căn trở, lực lượng của thần linh là không bị hạn chế.

Dù chỉ là hóa thân của bọn họ, cũng không dễ g**t ch*t như vậy.

Thần lực và thần thông của bọn họ, tuyệt đối không phải thứ Vĩnh Hằng trung

vị và hạ vị có thể so sánh.

Đặc biệt là những nơi mà ánh sao của bọn họ có thể chiếu đến, lực lượng sẽ cực

kỳ mạnh mẽ.

Đúng lúc này, Chu Tước Tinh Quân bỗng nhiên ‘A’ một tiếng, quay đầu nhìn về

phía sau.

Tại ngoài 100 dặm, có một người đang vượt không mà tới.

Hắn có mặt như đầu trâu, mắt như cối xay gió, có sáu cánh tay, thân thể cực kỳ

cao lớn, da thịt toàn thân như kim thiết, tất cả lông tóc đều như binh đao.

Diện mạo của kẻ này nhìn thế nào cũng không giống nhân loại, Chu Tước Tinh

Quân lại biết vị trước mắt này là một thần linh nhân tộc, chỉ là huyết thống

không quá thuần khiết.

Hắn tay cầm bình rượu, thần thái tùy tiện, tản mạn lại khoa trương.

“Lê Tham?”

Trong đáy mắt của Chu Tước Tinh Quân hiện ra một tia ngưng trọng, trên mặt

lại hờ hững như cũ: “Đã đến thời điểm này rồi, ngươi còn rảnh rỗi đến chỗ của

ta? Là vì tên kia? Yên tâm, bây giờ ta không có hứng thú với hắn.”

Khóe môi của nàng lại cong lên, lời nói hàm chứa vẻ trào phúng: “Các ngươi

tốn thời gian với ta ở đây, chẳng bằng cẩn thận mấy vị Tổ thần kia. Các ngươi

muốn mượn chuyện của con gái Thiên Nại Lạc, âm thầm trợ giúp Mộc Kiếm

Tiên lấy một thần vị, thật sự coi mấy vị kia là kẻ điếc người mù, không nhìn ra

sao? Cẩn thận miệng quá rộng, ăn vào lại hỏng bụng.”

“Ha ha! Vị nhân hoàng bệ hạ này có năng lực rất lớn, một thân nham hiểm giả

dối, cực kỳ giống tên ma quỷ Huyền Hoàng kia, ta cần gì phải lo lắng? Tinh

Quân ngắm hoa trong sương, chỉ thấy được một góc chứ không nhìn thấy toàn

cảnh. Ngươi nghĩ trận mưa gió này là vì Táng Thiên mà lên, vậy thì cực kỳ sai.”

Lê Tham cười ha ha, tiếp tục dạo bước đến bên người Chu Tước Tinh Quân:

“Nói đến thì tinh quân có thể không tin, bây giờ ta cũng rất chờ mong, không

biết sẽ phát sinh chuyện gì tiếp theo đây.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Hay là chúng ta lùi về sau, quan sát thêm một chút?” Thiếu nữ ba mắt lấy cớcho mình: “Thần Ý Xúc Tử Đao có hạn chế rất lớn, chỉ cần tạo được hoàn cảnhmột đánh một, ngươi và ta đều có thể thắng hắn.”“Hơn nữa, hắn đã cuốn vào trong tranh đấu Tử Thần, đã bị những thần linhthượng vị trong hệ U Minh và Tử Vong coi là cái đinh trong mắt cái gai trongthịt, chúng ta chỉ cần kiên trì, có lẽ sẽ chờ được cơ hội. Nói chung là không cókế sách vẹn toàn, chúng ta tuyệt đối không ra tay là được.”Thần Kim Đỉnh lại không bác bỏ, hắn hơi gật đầu: “Vậy thì quan sát thêm mộtchút…”Thần nhãn của hắn vẫn đang quan sát tình cảnh bên trong cung điện.Ngay vừa rồi, Thần Kim Đỉnh đã nhìn thấy mấy vị thần linh tiến vào trong cungđiện kia.Mà lúc này, tại nơi cách đó hơn ngàn dặm, Thần Nhược âm của Nguyệt Ảnh tộcvừa nuốt một ngụm nước bọt.Nàng nhìn về phía trưởng tỷ Thần Anh Lạc của mình: “Hay là… chúng ta rútlui nhé?”Thần Nhược âm đã không còn hứng thú với mười một cái thần vị kia nữa, tồntại kia không phải thứ nàng có thể rình rập.Nàng thậm chí còn không định báo thù chặt tay nữa.Với sức chiến đấu vừa rồi của Sở Hi Thanh, khi đó không làm thịt mình thì đãlà hạ thủ lưu tình rồi.Mình phải nên vui mừng mới đúng.Nằm ngoài dự đoán của mọi người, Thần Anh Lạc lại lắc đầu: “Quan sát thêmđi!”Nàng nhìn cánh tay trống rỗng của muội muội một chút.Thần Anh Lạc chưa từng vọng tưởng là đám người mình có thể lấy được giảithưởng kia.Nhưng mà nhất định phải thu hồi cánh tay của muội muội và mấy vị tộc nhân.Có người nói Táng Thiên sắp nhập ma, Ma vực Chiến giới sắp loạn rồi.Mỗi một phần sức chiến đấu đều là cực kỳ quý giá với bọn họ bây giờ.Thần Nhược âm nghe vậy thì sững sờ: “Vậy ta báo cho tộc nhân.”Tộc nhân của bọn họ ẩn thân ở khoảng cách xa hơn, Thần Nhược âm nhất địnhphải báo cho bọn họ biết thực lực của Sở Hi Thanh, để bọn họ vứt bỏ khinhthường, và không nên vọng tưởng nữa.“Không cần!” Thần Anh Lạc quyết đoán vung tay: “Cứ như vậy đi, cứ để bọnhọ duy trì thù hận như bây giờ, không sao cả.”Khóe môi của nàng hơi cong lên: “Nếu như thuận lợi, mặc kệ tình hình tiếp theosẽ biến hóa thế nào, thì các ngươi đều có thể thu hồi cánh tay của mình.”Thần Nhược âm không khỏi khó hiểu, nàng không hiểu Thần Anh Lạc rốt cuộccó ý gì?…“Đúng là thú vị!”Khi Sở Hi Thanh đang giao thủ với Hắc Thủy chúa tể, Chu Tước Tinh Quân lạiđang cười lạnh.Trong mắt của nàng còn ẩn chứa một chút tức giận.Đao của Sở Hi Thanh không nên chỉ có chút trình độ này.Đao ý có thể làm nàng bị thương, há lại không thể phá được phòng ngự của HắcThủy chúa tể?Người này rõ ràng là đang muốn dụ dỗ đám người kia nhảy xuống nước.Cũng không biết hắn lấy tự tin từ đâu ra.Chu Tước Tinh Quân thừa nhận Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh rất thầnkỳ.Nhưng mà những Vĩnh Hằng thượng vị này, cũng tuyệt đối không đơn giản nhưhắn nghĩ.Vực ngoại và phàm giới là không giống nhau.Không có chín tầng mây căn trở, lực lượng của thần linh là không bị hạn chế.Dù chỉ là hóa thân của bọn họ, cũng không dễ g**t ch*t như vậy.Thần lực và thần thông của bọn họ, tuyệt đối không phải thứ Vĩnh Hằng trungvị và hạ vị có thể so sánh.Đặc biệt là những nơi mà ánh sao của bọn họ có thể chiếu đến, lực lượng sẽ cựckỳ mạnh mẽ.Đúng lúc này, Chu Tước Tinh Quân bỗng nhiên ‘A’ một tiếng, quay đầu nhìn vềphía sau.Tại ngoài 100 dặm, có một người đang vượt không mà tới.Hắn có mặt như đầu trâu, mắt như cối xay gió, có sáu cánh tay, thân thể cực kỳcao lớn, da thịt toàn thân như kim thiết, tất cả lông tóc đều như binh đao.Diện mạo của kẻ này nhìn thế nào cũng không giống nhân loại, Chu Tước TinhQuân lại biết vị trước mắt này là một thần linh nhân tộc, chỉ là huyết thốngkhông quá thuần khiết.Hắn tay cầm bình rượu, thần thái tùy tiện, tản mạn lại khoa trương.“Lê Tham?”Trong đáy mắt của Chu Tước Tinh Quân hiện ra một tia ngưng trọng, trên mặtlại hờ hững như cũ: “Đã đến thời điểm này rồi, ngươi còn rảnh rỗi đến chỗ củata? Là vì tên kia? Yên tâm, bây giờ ta không có hứng thú với hắn.”Khóe môi của nàng lại cong lên, lời nói hàm chứa vẻ trào phúng: “Các ngươitốn thời gian với ta ở đây, chẳng bằng cẩn thận mấy vị Tổ thần kia. Các ngươimuốn mượn chuyện của con gái Thiên Nại Lạc, âm thầm trợ giúp Mộc KiếmTiên lấy một thần vị, thật sự coi mấy vị kia là kẻ điếc người mù, không nhìn rasao? Cẩn thận miệng quá rộng, ăn vào lại hỏng bụng.”“Ha ha! Vị nhân hoàng bệ hạ này có năng lực rất lớn, một thân nham hiểm giảdối, cực kỳ giống tên ma quỷ Huyền Hoàng kia, ta cần gì phải lo lắng? TinhQuân ngắm hoa trong sương, chỉ thấy được một góc chứ không nhìn thấy toàncảnh. Ngươi nghĩ trận mưa gió này là vì Táng Thiên mà lên, vậy thì cực kỳ sai.”Lê Tham cười ha ha, tiếp tục dạo bước đến bên người Chu Tước Tinh Quân:“Nói đến thì tinh quân có thể không tin, bây giờ ta cũng rất chờ mong, khôngbiết sẽ phát sinh chuyện gì tiếp theo đây.”

Chương 2378: Chém (4)