Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2383: Minh hoàng (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong mắt của Lê Tham lại hiện ra một vệt bất đắc dĩ.Thời điểm này, bản thể của vài vị đế quân và Tổ thần đã xuất hiện ở ngoài Mavực Chiến giới, một trận đại chiến sắp nổ ra.Nếu không phải ý thức được Chu Tước Tinh Quân có thể sẽ phát hiện TưHoàng Tuyền thức tỉnh huyết mạch.Bằng không ai sẽ chạy đến đây phí lời với nữ nhân này?Hắn là không thể không đến.Chu Tước Tinh Quân cực kỳ sốt ruột, nôn nóng và cuồng bạo, nhưng sau khi nỗlực một lát, nàng vẫn đè ép được cảm xúc cáu kỉnh của mình, lại hóa thành hìnhngười, đứng ở bên cạnh Lê Tham.Lực lượng của Lê Tham vượt qua cả bản thể của nàng.Vì vậy đừng nói là bộ hóa thân này, mà dù bản thể của nàng đến đây, cũngkhông dễ dàng thoát khỏi tay của đối phương.“Các ngươi lấy nàng là mồi nhử!”Chu Tước Tinh Quân trợn mắt giận dữ nhìn Lê Tham: “Có rắm mau thả, rốtcuộc là muốn ta làm gì? Lê Tham, ngươi nghe kỹ cho ta, mặc kệ các ngươi cótình toán gì, muốn làm gì, một khi con cái của Câu Tinh xảy ra chuyện, Phượngtộc chúng ta sẽ không chết không thôi với các ngươi. Ta chắc chắn sẽ dẫn bangàn vạn tộc duệ Phượng Hoàng, san bằng Chiến giới.”“Đang hù dọa ai đó? Lẽ nào bây giờ không phải là không chết không thôi?”Lê Tham cười khinh thường: “An nguy của nàng, không nhọc tinh quân bậntâm! Trước khi Cô Hoạch trở thành Minh hoàng, đã du đãng mười mấy vạn nămtrong thiên địa, cũng không thấy đám chim nhỏ các ngươi để ý đến nàng. Thờiđiểm này lại giả bộ cái gì!”Khí tức của Chu Tước Tinh Quân chợt cứng lại: “Ta vẫn luôn để ý đến CâuTinh. Chỉ là bảy vạn năm trước, nàng đột nhiên biến mất.”Thần Câu Tinh… là cái tên thiên đế đời thứ chín đặt cho nàng.“Nhưng cuối cùng cũng chỉ là quan sát, chứ không để ý đến nàng. Trong lòngtinh quân chưa chắc đã coi nàng là cùng tộc với ngươi, đó chỉ là ác linh sinh ratrong thi thể của con gái thiên đế mà thôi, nói không chừng còn đề phòng nàng.”“Cho nên ý nghĩ của tinh quân khi đó, chắc hẳn là chết thì cũng chết thôi, nêncũng không đi tìm tung tích của nàng. Nếu như ngươi thật sự để ý đến nàng, saolại không tra được manh mối, không phát hiện được biến hóa của nàng?”Lê Tham thấy Chu Tước Tinh Quân còn muốn mở miệng giải thích, nhưng lờichưa ra khỏi miệng thì đã yên lặng, hắn không khỏi cười gằn một tiếng: “Tinhquân ngươi cũng nghĩ nhiều rồi, chúng ta không cần ngươi làm cái gì cả, tiếp đómời tinh quân quan sát là được. Thiên kiêu của nhân tộc ta, tự nhiên do nhân tộcta bảo vệ.”Bọn họ chỉ lo lắng biến số mà Chu Tước mang đến thôi.“Bảo vệ?” Chu Tước Tinh Quân không khỏi chế nhạo lại: “Dựa vào các ngươi,dựa vào đám Ma thần còn không gánh nổi bản thân mình như các ngươi?”“Có lẽ vậy, có thể chúng ta không gánh nổi, nhưng sẽ dốc hết sức lực.”Lê Tham há mồm gặm thịt, ung dung nhai nuốt: “Tinh quân, ngươi sốt ruột nhưvậy, đơn giản là vì khả năng sinh sản của Phượng tộc các ngươi, muốn cứu vãnvận mệnh suy vong mà thôi. Nhưng ngươi cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng củanàng mà thôi, các ngươi có thể giúp nàng trở thành ‘Tử quốc chi chủ’, Cửu Utôn sư sao?”Chu Tước Tinh Quân không khỏi yên lặng.Nàng nghĩ Cửu Phượng sẽ không cho phép chuyện này.Nàng sẽ không cho phép vùng thế giới này xuất hiện một Phượng Hoàng tôn sưthứ hai.Lê Tham nhìn vẻ mặt của nàng là hiểu, ý trào phúng trong mắt hắn càng đậmhơn: “Nếu không thể, vậy thì mời tinh quân thành thật đứng ở đây đi. Nếu nhưngươi làm hỏng chuyện tốt của tộc ta, ta nhất định sẽ không tiếc tất cả, làm thịtngươi trước khi ta nhập ma!”Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt đầy thâm ý: “Ngươi lo lắng cho an nguy củanàng, chẳng bằng nghĩ cách làm thế nào để nàng tha thứ và thông cảm, hóa giảimối hận của Thiên Nại Lạc.”“Không đúng, tinh quân ngươi vội vàng và sốt ruột như vậy, chắc là không chỉ‘Ngô Đồng tổ thụ’ của các ngươi xảy ra vấn đề chứ? Xem ra ảnh hưởng củaThiên Nại Lạc với bộ tộc các ngươi còn nghiêm trọng hơn ta nghĩ.”Chu Tước Tinh Quân không khỏi hừ một tiếng.Nàng há lại là vì chuyện này mà lo lắng cho an nguy của Tư Hoàng Tuyền.Có điều, tình hình của Phượng tộc bây giờ đúng là rất không ổn.Không chỉ ‘Ngô Đồng tổ thụ’ xảy ra vấn đề, khiến cho bọn họ không thể sinhsản Phượng Hoàng thuần huyết.Mà ngay cả Niết Bàn chi pháp cũng xảy ra vấn đề lớn.Từ mấy người nàng và Cửu Phượng, Thanh Loan, Hồng Hộc trở xuống, tất cảngười có huyết mạch không thuần, tu vị không đến Vĩnh Hằng trung vị, đềukhông thể hoàn thành ‘Niết Bàn’.Trước đây vẫn không tìm được nguyên nhân, bây giờ nàng lại biết, là do vịThiên Nại Lạc kia từng là Thánh Giả Tử Vong đã can thiệp vào ‘Ngô Đồng tổthụ’, chăn đứng huyết mạch Niết Bàn của bọn họ.Mà cái gọi là cởi chuông phải do ngươi buộc chuông.Bọn họ muốn giải quyết vấn đề này, cũng chỉ có Minh hoàng nắm giữ lực lượngTử Vong mới có thể làm được.Hoặc là xóa bỏ… hoàn toàn trừ khử tai họa này.Đương nhiên, đây tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản, Thiên Nại Lạc thânlà Thánh Giả Tử Vong, dấu ấn của nàng trong thiên quy Tử Vong là khó có thểtiêu diệt.
Trong mắt của Lê Tham lại hiện ra một vệt bất đắc dĩ.
Thời điểm này, bản thể của vài vị đế quân và Tổ thần đã xuất hiện ở ngoài Ma
vực Chiến giới, một trận đại chiến sắp nổ ra.
Nếu không phải ý thức được Chu Tước Tinh Quân có thể sẽ phát hiện Tư
Hoàng Tuyền thức tỉnh huyết mạch.
Bằng không ai sẽ chạy đến đây phí lời với nữ nhân này?
Hắn là không thể không đến.
Chu Tước Tinh Quân cực kỳ sốt ruột, nôn nóng và cuồng bạo, nhưng sau khi nỗ
lực một lát, nàng vẫn đè ép được cảm xúc cáu kỉnh của mình, lại hóa thành hình
người, đứng ở bên cạnh Lê Tham.
Lực lượng của Lê Tham vượt qua cả bản thể của nàng.
Vì vậy đừng nói là bộ hóa thân này, mà dù bản thể của nàng đến đây, cũng
không dễ dàng thoát khỏi tay của đối phương.
“Các ngươi lấy nàng là mồi nhử!”
Chu Tước Tinh Quân trợn mắt giận dữ nhìn Lê Tham: “Có rắm mau thả, rốt
cuộc là muốn ta làm gì? Lê Tham, ngươi nghe kỹ cho ta, mặc kệ các ngươi có
tình toán gì, muốn làm gì, một khi con cái của Câu Tinh xảy ra chuyện, Phượng
tộc chúng ta sẽ không chết không thôi với các ngươi. Ta chắc chắn sẽ dẫn ba
ngàn vạn tộc duệ Phượng Hoàng, san bằng Chiến giới.”
“Đang hù dọa ai đó? Lẽ nào bây giờ không phải là không chết không thôi?”
Lê Tham cười khinh thường: “An nguy của nàng, không nhọc tinh quân bận
tâm! Trước khi Cô Hoạch trở thành Minh hoàng, đã du đãng mười mấy vạn năm
trong thiên địa, cũng không thấy đám chim nhỏ các ngươi để ý đến nàng. Thời
điểm này lại giả bộ cái gì!”
Khí tức của Chu Tước Tinh Quân chợt cứng lại: “Ta vẫn luôn để ý đến Câu
Tinh. Chỉ là bảy vạn năm trước, nàng đột nhiên biến mất.”
Thần Câu Tinh… là cái tên thiên đế đời thứ chín đặt cho nàng.
“Nhưng cuối cùng cũng chỉ là quan sát, chứ không để ý đến nàng. Trong lòng
tinh quân chưa chắc đã coi nàng là cùng tộc với ngươi, đó chỉ là ác linh sinh ra
trong thi thể của con gái thiên đế mà thôi, nói không chừng còn đề phòng nàng.”
“Cho nên ý nghĩ của tinh quân khi đó, chắc hẳn là chết thì cũng chết thôi, nên
cũng không đi tìm tung tích của nàng. Nếu như ngươi thật sự để ý đến nàng, sao
lại không tra được manh mối, không phát hiện được biến hóa của nàng?”
Lê Tham thấy Chu Tước Tinh Quân còn muốn mở miệng giải thích, nhưng lời
chưa ra khỏi miệng thì đã yên lặng, hắn không khỏi cười gằn một tiếng: “Tinh
quân ngươi cũng nghĩ nhiều rồi, chúng ta không cần ngươi làm cái gì cả, tiếp đó
mời tinh quân quan sát là được. Thiên kiêu của nhân tộc ta, tự nhiên do nhân tộc
ta bảo vệ.”
Bọn họ chỉ lo lắng biến số mà Chu Tước mang đến thôi.
“Bảo vệ?” Chu Tước Tinh Quân không khỏi chế nhạo lại: “Dựa vào các ngươi,
dựa vào đám Ma thần còn không gánh nổi bản thân mình như các ngươi?”
“Có lẽ vậy, có thể chúng ta không gánh nổi, nhưng sẽ dốc hết sức lực.”
Lê Tham há mồm gặm thịt, ung dung nhai nuốt: “Tinh quân, ngươi sốt ruột như
vậy, đơn giản là vì khả năng sinh sản của Phượng tộc các ngươi, muốn cứu vãn
vận mệnh suy vong mà thôi. Nhưng ngươi cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng của
nàng mà thôi, các ngươi có thể giúp nàng trở thành ‘Tử quốc chi chủ’, Cửu U
tôn sư sao?”
Chu Tước Tinh Quân không khỏi yên lặng.
Nàng nghĩ Cửu Phượng sẽ không cho phép chuyện này.
Nàng sẽ không cho phép vùng thế giới này xuất hiện một Phượng Hoàng tôn sư
thứ hai.
Lê Tham nhìn vẻ mặt của nàng là hiểu, ý trào phúng trong mắt hắn càng đậm
hơn: “Nếu không thể, vậy thì mời tinh quân thành thật đứng ở đây đi. Nếu như
ngươi làm hỏng chuyện tốt của tộc ta, ta nhất định sẽ không tiếc tất cả, làm thịt
ngươi trước khi ta nhập ma!”
Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt đầy thâm ý: “Ngươi lo lắng cho an nguy của
nàng, chẳng bằng nghĩ cách làm thế nào để nàng tha thứ và thông cảm, hóa giải
mối hận của Thiên Nại Lạc.”
“Không đúng, tinh quân ngươi vội vàng và sốt ruột như vậy, chắc là không chỉ
‘Ngô Đồng tổ thụ’ của các ngươi xảy ra vấn đề chứ? Xem ra ảnh hưởng của
Thiên Nại Lạc với bộ tộc các ngươi còn nghiêm trọng hơn ta nghĩ.”
Chu Tước Tinh Quân không khỏi hừ một tiếng.
Nàng há lại là vì chuyện này mà lo lắng cho an nguy của Tư Hoàng Tuyền.
Có điều, tình hình của Phượng tộc bây giờ đúng là rất không ổn.
Không chỉ ‘Ngô Đồng tổ thụ’ xảy ra vấn đề, khiến cho bọn họ không thể sinh
sản Phượng Hoàng thuần huyết.
Mà ngay cả Niết Bàn chi pháp cũng xảy ra vấn đề lớn.
Từ mấy người nàng và Cửu Phượng, Thanh Loan, Hồng Hộc trở xuống, tất cả
người có huyết mạch không thuần, tu vị không đến Vĩnh Hằng trung vị, đều
không thể hoàn thành ‘Niết Bàn’.
Trước đây vẫn không tìm được nguyên nhân, bây giờ nàng lại biết, là do vị
Thiên Nại Lạc kia từng là Thánh Giả Tử Vong đã can thiệp vào ‘Ngô Đồng tổ
thụ’, chăn đứng huyết mạch Niết Bàn của bọn họ.
Mà cái gọi là cởi chuông phải do ngươi buộc chuông.
Bọn họ muốn giải quyết vấn đề này, cũng chỉ có Minh hoàng nắm giữ lực lượng
Tử Vong mới có thể làm được.
Hoặc là xóa bỏ… hoàn toàn trừ khử tai họa này.
Đương nhiên, đây tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản, Thiên Nại Lạc thân
là Thánh Giả Tử Vong, dấu ấn của nàng trong thiên quy Tử Vong là khó có thể
tiêu diệt.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong mắt của Lê Tham lại hiện ra một vệt bất đắc dĩ.Thời điểm này, bản thể của vài vị đế quân và Tổ thần đã xuất hiện ở ngoài Mavực Chiến giới, một trận đại chiến sắp nổ ra.Nếu không phải ý thức được Chu Tước Tinh Quân có thể sẽ phát hiện TưHoàng Tuyền thức tỉnh huyết mạch.Bằng không ai sẽ chạy đến đây phí lời với nữ nhân này?Hắn là không thể không đến.Chu Tước Tinh Quân cực kỳ sốt ruột, nôn nóng và cuồng bạo, nhưng sau khi nỗlực một lát, nàng vẫn đè ép được cảm xúc cáu kỉnh của mình, lại hóa thành hìnhngười, đứng ở bên cạnh Lê Tham.Lực lượng của Lê Tham vượt qua cả bản thể của nàng.Vì vậy đừng nói là bộ hóa thân này, mà dù bản thể của nàng đến đây, cũngkhông dễ dàng thoát khỏi tay của đối phương.“Các ngươi lấy nàng là mồi nhử!”Chu Tước Tinh Quân trợn mắt giận dữ nhìn Lê Tham: “Có rắm mau thả, rốtcuộc là muốn ta làm gì? Lê Tham, ngươi nghe kỹ cho ta, mặc kệ các ngươi cótình toán gì, muốn làm gì, một khi con cái của Câu Tinh xảy ra chuyện, Phượngtộc chúng ta sẽ không chết không thôi với các ngươi. Ta chắc chắn sẽ dẫn bangàn vạn tộc duệ Phượng Hoàng, san bằng Chiến giới.”“Đang hù dọa ai đó? Lẽ nào bây giờ không phải là không chết không thôi?”Lê Tham cười khinh thường: “An nguy của nàng, không nhọc tinh quân bậntâm! Trước khi Cô Hoạch trở thành Minh hoàng, đã du đãng mười mấy vạn nămtrong thiên địa, cũng không thấy đám chim nhỏ các ngươi để ý đến nàng. Thờiđiểm này lại giả bộ cái gì!”Khí tức của Chu Tước Tinh Quân chợt cứng lại: “Ta vẫn luôn để ý đến CâuTinh. Chỉ là bảy vạn năm trước, nàng đột nhiên biến mất.”Thần Câu Tinh… là cái tên thiên đế đời thứ chín đặt cho nàng.“Nhưng cuối cùng cũng chỉ là quan sát, chứ không để ý đến nàng. Trong lòngtinh quân chưa chắc đã coi nàng là cùng tộc với ngươi, đó chỉ là ác linh sinh ratrong thi thể của con gái thiên đế mà thôi, nói không chừng còn đề phòng nàng.”“Cho nên ý nghĩ của tinh quân khi đó, chắc hẳn là chết thì cũng chết thôi, nêncũng không đi tìm tung tích của nàng. Nếu như ngươi thật sự để ý đến nàng, saolại không tra được manh mối, không phát hiện được biến hóa của nàng?”Lê Tham thấy Chu Tước Tinh Quân còn muốn mở miệng giải thích, nhưng lờichưa ra khỏi miệng thì đã yên lặng, hắn không khỏi cười gằn một tiếng: “Tinhquân ngươi cũng nghĩ nhiều rồi, chúng ta không cần ngươi làm cái gì cả, tiếp đómời tinh quân quan sát là được. Thiên kiêu của nhân tộc ta, tự nhiên do nhân tộcta bảo vệ.”Bọn họ chỉ lo lắng biến số mà Chu Tước mang đến thôi.“Bảo vệ?” Chu Tước Tinh Quân không khỏi chế nhạo lại: “Dựa vào các ngươi,dựa vào đám Ma thần còn không gánh nổi bản thân mình như các ngươi?”“Có lẽ vậy, có thể chúng ta không gánh nổi, nhưng sẽ dốc hết sức lực.”Lê Tham há mồm gặm thịt, ung dung nhai nuốt: “Tinh quân, ngươi sốt ruột nhưvậy, đơn giản là vì khả năng sinh sản của Phượng tộc các ngươi, muốn cứu vãnvận mệnh suy vong mà thôi. Nhưng ngươi cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng củanàng mà thôi, các ngươi có thể giúp nàng trở thành ‘Tử quốc chi chủ’, Cửu Utôn sư sao?”Chu Tước Tinh Quân không khỏi yên lặng.Nàng nghĩ Cửu Phượng sẽ không cho phép chuyện này.Nàng sẽ không cho phép vùng thế giới này xuất hiện một Phượng Hoàng tôn sưthứ hai.Lê Tham nhìn vẻ mặt của nàng là hiểu, ý trào phúng trong mắt hắn càng đậmhơn: “Nếu không thể, vậy thì mời tinh quân thành thật đứng ở đây đi. Nếu nhưngươi làm hỏng chuyện tốt của tộc ta, ta nhất định sẽ không tiếc tất cả, làm thịtngươi trước khi ta nhập ma!”Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt đầy thâm ý: “Ngươi lo lắng cho an nguy củanàng, chẳng bằng nghĩ cách làm thế nào để nàng tha thứ và thông cảm, hóa giảimối hận của Thiên Nại Lạc.”“Không đúng, tinh quân ngươi vội vàng và sốt ruột như vậy, chắc là không chỉ‘Ngô Đồng tổ thụ’ của các ngươi xảy ra vấn đề chứ? Xem ra ảnh hưởng củaThiên Nại Lạc với bộ tộc các ngươi còn nghiêm trọng hơn ta nghĩ.”Chu Tước Tinh Quân không khỏi hừ một tiếng.Nàng há lại là vì chuyện này mà lo lắng cho an nguy của Tư Hoàng Tuyền.Có điều, tình hình của Phượng tộc bây giờ đúng là rất không ổn.Không chỉ ‘Ngô Đồng tổ thụ’ xảy ra vấn đề, khiến cho bọn họ không thể sinhsản Phượng Hoàng thuần huyết.Mà ngay cả Niết Bàn chi pháp cũng xảy ra vấn đề lớn.Từ mấy người nàng và Cửu Phượng, Thanh Loan, Hồng Hộc trở xuống, tất cảngười có huyết mạch không thuần, tu vị không đến Vĩnh Hằng trung vị, đềukhông thể hoàn thành ‘Niết Bàn’.Trước đây vẫn không tìm được nguyên nhân, bây giờ nàng lại biết, là do vịThiên Nại Lạc kia từng là Thánh Giả Tử Vong đã can thiệp vào ‘Ngô Đồng tổthụ’, chăn đứng huyết mạch Niết Bàn của bọn họ.Mà cái gọi là cởi chuông phải do ngươi buộc chuông.Bọn họ muốn giải quyết vấn đề này, cũng chỉ có Minh hoàng nắm giữ lực lượngTử Vong mới có thể làm được.Hoặc là xóa bỏ… hoàn toàn trừ khử tai họa này.Đương nhiên, đây tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản, Thiên Nại Lạc thânlà Thánh Giả Tử Vong, dấu ấn của nàng trong thiên quy Tử Vong là khó có thểtiêu diệt.