Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2389: Thức thứ mười (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mãi đến tận nửa cái hô hấp sau, Tư Hoàng Tuyền mới mở mắt ra: “Ta khôngngờ đến giờ mà Hi Thanh ngươi vẫn còn dáng vẻ như đã tính trước này, là cólòng tin toàn thân trở ra?”Miệng mũi của Sở Hi Thanh cũng tràn máu tươi.Thần Ý Xúc Tử Đao không phải vạn năng, nơi này cũng không có địch ý vôcùng vô tận như dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’. Mà mấy vị thần linh trước mặt bọn họđã bắt đầu nghiêm túc.Thời điểm này mà hắn còn muốn chia lực để bảo vệ tỷ đệ Tư Vô Thiên và LụcLoạn Ly.Vì vậy nên chỉ mới nửa cái hô hấp, Lục Loạn Ly cũng đã không chịu được nữa.Hắn nhìn trông vẫn như thường, nhưng bên trong đang tan vỡ, tất cả đều dựavào Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết và huyết mạch Thần Dương để duy trì.“Ta nói rồi, ta có nắm chắc thì mới sẽ đi ra vực ngoại.”Ý cười trên môi Sở Hi Thanh càng ngày càng đậm, ánh mắt vẫn lạc quan nhưtrước: “Tiếp theo cho ngươi một cái ngạc nhiên đi, đây là một thức đao phápđộc nhất vô nhị do ta sáng tạo, là ‘cực chiêu Tru Thần’ chân chính!”Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ của hắn vẫn luôn không ra tay, lúc này đã súc thế tụ lựcxong, có thể xuất đao bất cứ lúc nào.Chiêu này cần súc thế hơi lâu, phải sử dụng tận năm cái hô hấp, đây là khuyếtđiểm rất lớn.Nhưng Sở Hi Thanh vẫn có tự tin rất lớn với thức ‘cực chiêu Tru Thần; này.Đây là thức thứ mười của Thần Ý Xúc Tử Đao, cũng là thức thứ ba hắn sáng tạora sau khi đi hết con đường Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai Đao Quân.Đúng lúc này, vẻ mặt của Sở Hi Thanh lại hơi động, liền đưa mắt nhìn về phíatrước.Phía trước cung điện, không biết đã có thêm một người xuất hiện trên quảngtrường rộng rãi kia từ bao giờ.Hắn mặc trường bào màu trắng, diện mạo tuấn tú, cao gày, khí thế cao quý lạilạnh lẽo sắc bén.Người này cho Sở Hi Thanh một loại cảm giác giống như kiếm, lại giống nhưmột vực sâu không thấy đáy.Đối phương đang nhẹ nhàng nhìn hằn, trong mắt chứa vẻ quan sát và tò mò.Hắn không có địch ý, chỉ có quan sát và tò mò.Nhưng mà chỉ là một ánh mắt quan sát, lại làm cho Sở Hi Thanh sởn cả tóc gáy,không tự chủ được mà muốn rút đao chém về phía người này.Tư Hoàng Tuyền lại không nhận ra vẻ khác thường của hắn, ánh mắt nàng cóhơi nghi ngờ và khó hiểu.Cực chiêu Tru Thần chân chính? Đây là ý gì?Chẳng lực cực chiêu Tru Thần còn có thật giả?Nàng lập tức lắc lắc đầu: “Vậy ta rất chờ mong, nhưng Hi Thanh, nếu ngươithật sự có lòng tin, vậy thì không ngại chờ một chút.”Tư Hoàng Tuyền bỗng nhiên đưa tay về phía sau, thế mà lại mạnh mẽ kéo đôicánh âm mạch xuống, sau đó lại ném ra ngoài.Con ngươi của Tư Hoàng Tuyền như có u hỏa rực cháy: “Nếu bọn họ muốn nó,vậy ta cứ cho bọn họ trước đi!”Khi Tư Hoàng Tuyền ném đôi cánh âm mạch ra ngoài, tất cả các thần trong vàngoài điện đều vì thế mà choáng váng.Ngay cả Lục Loạn Ly đang nỗ lực áp chế Xà Cốt Bà thay Tư Vô Thiên cũngkhông tự chủ được mà híp mắt lại.“Thôn Tà!”Hắc Thủy chúa tể ở phía xa xa lại cười khẽ một tiếng.Hắn lập tức bỏ qua Tư Hoàng Tuyền, điều động thi khôi Thôn Tà trực tiếp laovề phía đôi cánh âm mạch kia.Bản thân Hắc Thủy chúa tể thì lại lạnh lùng nhìn mấy đối thủ ở đây.Tại chung quanh tòa ‘cung đài’ này, thực lực của thi khôi Thôn Tà sẽ được đẩylên đến cực hạn.Chỉ nói đến sức chiến đấu, vậy trừ phi bản thể của mấy người này đến đây, bằngkhông thì không ai là đối thủ của hắn.Hắn thắng chắc rồi!Còn thần khí ‘Vạn Cốt Phệ Hồn phiên’ trong tay Tư Hoàng Tuyền nữa, HắcThủy chúa tể cũng nhất định phải lấy được.Nhưng thứ này không quá quan trọng, chờ hắn lấy được lực lượng của ThiênNại Lạc, thần lực và thần khu bước vào cảnh giới đế quân, rồi quay đầu lấy mónthần khí đó cũng không muộn.Khóe môi U Đô chúa tể cũng hơi vểnh lên.Hắn nhìn chằm chằm vào đôi cánh màu đỏ ổi giao hòa với màu xanh lá trênkhông trung, màu sắc xinh đẹp kia khiến người ta nhìn mà than thở.Làm cho hắn khát vọng và tham lam chính là sức mạnh và thiên quy ẩn chứabên trong đôi cánh này.“Thực sự là quá đẹp!”Ầm!Khi U Đô chúa tể vừa dứt lời, một cây đại thụ màu đen chợt lao lên khỏi mặtđất ở bên ngoài ‘cung đài’, cũng chỉ chớp mắt đã cao đến 7500 trượng.Cây đại thụ này khá giống với dương liễu, toàn thân lại có tử khí quấn quanh.Khi tán cây mở ra, nó che đậy hơn 300 dặm, che kín đất trời, hầu như bao phủtoàn bộ tòa ‘cung đài’ này.Vô số cành cây vung vẩy như roi, phát ra những tiếng sấm rền, lại đánh bay thikhôi Thôn Tà, tách hắn ra khỏi đôi cánh âm mạch kia.“Huyền Liễu đại thần!” Hắc Thủy chúa tể Thần Đô Minh chợt biến sắc mặt:“Thần Thanh Huyền, ngươi lại dám!”Sắc mặt Nam Cực Tinh Quân cũng biến đổi, nhìn vào U Đô chúa tể với ánh mắtâm trầm và ngưng trọng: “Thi khôi? Rất tốt, xem ra U Đô ngươi đã quyết tâmruồng bỏ mạch Mộc Thần chúng ta.”Huyền Liễu đại thần là dòng dõi của Mộc Thần – Linh Uy, là một trong nhữngthần linh Vĩnh Hằng sinh ra sau khi Bàn Cổ khai thiên.Hắn có địa vị cực kỳ cao quý trong thần linh hệ Mộc, ở ngàn vạn năm trước chỉđứng sau Linh Uy.Bởi vì vị này đã mở một con đường mới cho các thần hệ Mộc… đưa thân thể vàthần phách dung hợp vào các loại thần thụ gần chết, kích phát sinh mệnh củachúng, từ đó thu hoạch tuổi thọ lâu đời hơn, sức mạnh lớn hơn.Nhưng vị thần linh vô cùng mạnh mẽ của hệ Mộc này lại ngã xuống trong trậnđại chiến nhân thần khi xưa.U Đô chúa tể lại dám luyện chế thi thể của Huyền Liễu đại thần thành thi khôi,đây không thể nghi ngờ là chạm vào cấm kỵ của các thần hệ Mộc.

Mãi đến tận nửa cái hô hấp sau, Tư Hoàng Tuyền mới mở mắt ra: “Ta không

ngờ đến giờ mà Hi Thanh ngươi vẫn còn dáng vẻ như đã tính trước này, là có

lòng tin toàn thân trở ra?”

Miệng mũi của Sở Hi Thanh cũng tràn máu tươi.

Thần Ý Xúc Tử Đao không phải vạn năng, nơi này cũng không có địch ý vô

cùng vô tận như dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’. Mà mấy vị thần linh trước mặt bọn họ

đã bắt đầu nghiêm túc.

Thời điểm này mà hắn còn muốn chia lực để bảo vệ tỷ đệ Tư Vô Thiên và Lục

Loạn Ly.

Vì vậy nên chỉ mới nửa cái hô hấp, Lục Loạn Ly cũng đã không chịu được nữa.

Hắn nhìn trông vẫn như thường, nhưng bên trong đang tan vỡ, tất cả đều dựa

vào Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết và huyết mạch Thần Dương để duy trì.

“Ta nói rồi, ta có nắm chắc thì mới sẽ đi ra vực ngoại.”

Ý cười trên môi Sở Hi Thanh càng ngày càng đậm, ánh mắt vẫn lạc quan như

trước: “Tiếp theo cho ngươi một cái ngạc nhiên đi, đây là một thức đao pháp

độc nhất vô nhị do ta sáng tạo, là ‘cực chiêu Tru Thần’ chân chính!”

Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ của hắn vẫn luôn không ra tay, lúc này đã súc thế tụ lực

xong, có thể xuất đao bất cứ lúc nào.

Chiêu này cần súc thế hơi lâu, phải sử dụng tận năm cái hô hấp, đây là khuyết

điểm rất lớn.

Nhưng Sở Hi Thanh vẫn có tự tin rất lớn với thức ‘cực chiêu Tru Thần; này.

Đây là thức thứ mười của Thần Ý Xúc Tử Đao, cũng là thức thứ ba hắn sáng tạo

ra sau khi đi hết con đường Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai Đao Quân.

Đúng lúc này, vẻ mặt của Sở Hi Thanh lại hơi động, liền đưa mắt nhìn về phía

trước.

Phía trước cung điện, không biết đã có thêm một người xuất hiện trên quảng

trường rộng rãi kia từ bao giờ.

Hắn mặc trường bào màu trắng, diện mạo tuấn tú, cao gày, khí thế cao quý lại

lạnh lẽo sắc bén.

Người này cho Sở Hi Thanh một loại cảm giác giống như kiếm, lại giống như

một vực sâu không thấy đáy.

Đối phương đang nhẹ nhàng nhìn hằn, trong mắt chứa vẻ quan sát và tò mò.

Hắn không có địch ý, chỉ có quan sát và tò mò.

Nhưng mà chỉ là một ánh mắt quan sát, lại làm cho Sở Hi Thanh sởn cả tóc gáy,

không tự chủ được mà muốn rút đao chém về phía người này.

Tư Hoàng Tuyền lại không nhận ra vẻ khác thường của hắn, ánh mắt nàng có

hơi nghi ngờ và khó hiểu.

Cực chiêu Tru Thần chân chính? Đây là ý gì?

Chẳng lực cực chiêu Tru Thần còn có thật giả?

Nàng lập tức lắc lắc đầu: “Vậy ta rất chờ mong, nhưng Hi Thanh, nếu ngươi

thật sự có lòng tin, vậy thì không ngại chờ một chút.”

Tư Hoàng Tuyền bỗng nhiên đưa tay về phía sau, thế mà lại mạnh mẽ kéo đôi

cánh âm mạch xuống, sau đó lại ném ra ngoài.

Con ngươi của Tư Hoàng Tuyền như có u hỏa rực cháy: “Nếu bọn họ muốn nó,

vậy ta cứ cho bọn họ trước đi!”

Khi Tư Hoàng Tuyền ném đôi cánh âm mạch ra ngoài, tất cả các thần trong và

ngoài điện đều vì thế mà choáng váng.

Ngay cả Lục Loạn Ly đang nỗ lực áp chế Xà Cốt Bà thay Tư Vô Thiên cũng

không tự chủ được mà híp mắt lại.

“Thôn Tà!”

Hắc Thủy chúa tể ở phía xa xa lại cười khẽ một tiếng.

Hắn lập tức bỏ qua Tư Hoàng Tuyền, điều động thi khôi Thôn Tà trực tiếp lao

về phía đôi cánh âm mạch kia.

Bản thân Hắc Thủy chúa tể thì lại lạnh lùng nhìn mấy đối thủ ở đây.

Tại chung quanh tòa ‘cung đài’ này, thực lực của thi khôi Thôn Tà sẽ được đẩy

lên đến cực hạn.

Chỉ nói đến sức chiến đấu, vậy trừ phi bản thể của mấy người này đến đây, bằng

không thì không ai là đối thủ của hắn.

Hắn thắng chắc rồi!

Còn thần khí ‘Vạn Cốt Phệ Hồn phiên’ trong tay Tư Hoàng Tuyền nữa, Hắc

Thủy chúa tể cũng nhất định phải lấy được.

Nhưng thứ này không quá quan trọng, chờ hắn lấy được lực lượng của Thiên

Nại Lạc, thần lực và thần khu bước vào cảnh giới đế quân, rồi quay đầu lấy món

thần khí đó cũng không muộn.

Khóe môi U Đô chúa tể cũng hơi vểnh lên.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi cánh màu đỏ ổi giao hòa với màu xanh lá trên

không trung, màu sắc xinh đẹp kia khiến người ta nhìn mà than thở.

Làm cho hắn khát vọng và tham lam chính là sức mạnh và thiên quy ẩn chứa

bên trong đôi cánh này.

“Thực sự là quá đẹp!”

Ầm!

Khi U Đô chúa tể vừa dứt lời, một cây đại thụ màu đen chợt lao lên khỏi mặt

đất ở bên ngoài ‘cung đài’, cũng chỉ chớp mắt đã cao đến 7500 trượng.

Cây đại thụ này khá giống với dương liễu, toàn thân lại có tử khí quấn quanh.

Khi tán cây mở ra, nó che đậy hơn 300 dặm, che kín đất trời, hầu như bao phủ

toàn bộ tòa ‘cung đài’ này.

Vô số cành cây vung vẩy như roi, phát ra những tiếng sấm rền, lại đánh bay thi

khôi Thôn Tà, tách hắn ra khỏi đôi cánh âm mạch kia.

“Huyền Liễu đại thần!” Hắc Thủy chúa tể Thần Đô Minh chợt biến sắc mặt:

“Thần Thanh Huyền, ngươi lại dám!”

Sắc mặt Nam Cực Tinh Quân cũng biến đổi, nhìn vào U Đô chúa tể với ánh mắt

âm trầm và ngưng trọng: “Thi khôi? Rất tốt, xem ra U Đô ngươi đã quyết tâm

ruồng bỏ mạch Mộc Thần chúng ta.”

Huyền Liễu đại thần là dòng dõi của Mộc Thần – Linh Uy, là một trong những

thần linh Vĩnh Hằng sinh ra sau khi Bàn Cổ khai thiên.

Hắn có địa vị cực kỳ cao quý trong thần linh hệ Mộc, ở ngàn vạn năm trước chỉ

đứng sau Linh Uy.

Bởi vì vị này đã mở một con đường mới cho các thần hệ Mộc… đưa thân thể và

thần phách dung hợp vào các loại thần thụ gần chết, kích phát sinh mệnh của

chúng, từ đó thu hoạch tuổi thọ lâu đời hơn, sức mạnh lớn hơn.

Nhưng vị thần linh vô cùng mạnh mẽ của hệ Mộc này lại ngã xuống trong trận

đại chiến nhân thần khi xưa.

U Đô chúa tể lại dám luyện chế thi thể của Huyền Liễu đại thần thành thi khôi,

đây không thể nghi ngờ là chạm vào cấm kỵ của các thần hệ Mộc.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mãi đến tận nửa cái hô hấp sau, Tư Hoàng Tuyền mới mở mắt ra: “Ta khôngngờ đến giờ mà Hi Thanh ngươi vẫn còn dáng vẻ như đã tính trước này, là cólòng tin toàn thân trở ra?”Miệng mũi của Sở Hi Thanh cũng tràn máu tươi.Thần Ý Xúc Tử Đao không phải vạn năng, nơi này cũng không có địch ý vôcùng vô tận như dưới ‘Tạo Hóa thần thụ’. Mà mấy vị thần linh trước mặt bọn họđã bắt đầu nghiêm túc.Thời điểm này mà hắn còn muốn chia lực để bảo vệ tỷ đệ Tư Vô Thiên và LụcLoạn Ly.Vì vậy nên chỉ mới nửa cái hô hấp, Lục Loạn Ly cũng đã không chịu được nữa.Hắn nhìn trông vẫn như thường, nhưng bên trong đang tan vỡ, tất cả đều dựavào Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết và huyết mạch Thần Dương để duy trì.“Ta nói rồi, ta có nắm chắc thì mới sẽ đi ra vực ngoại.”Ý cười trên môi Sở Hi Thanh càng ngày càng đậm, ánh mắt vẫn lạc quan nhưtrước: “Tiếp theo cho ngươi một cái ngạc nhiên đi, đây là một thức đao phápđộc nhất vô nhị do ta sáng tạo, là ‘cực chiêu Tru Thần’ chân chính!”Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ của hắn vẫn luôn không ra tay, lúc này đã súc thế tụ lựcxong, có thể xuất đao bất cứ lúc nào.Chiêu này cần súc thế hơi lâu, phải sử dụng tận năm cái hô hấp, đây là khuyếtđiểm rất lớn.Nhưng Sở Hi Thanh vẫn có tự tin rất lớn với thức ‘cực chiêu Tru Thần; này.Đây là thức thứ mười của Thần Ý Xúc Tử Đao, cũng là thức thứ ba hắn sáng tạora sau khi đi hết con đường Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai Đao Quân.Đúng lúc này, vẻ mặt của Sở Hi Thanh lại hơi động, liền đưa mắt nhìn về phíatrước.Phía trước cung điện, không biết đã có thêm một người xuất hiện trên quảngtrường rộng rãi kia từ bao giờ.Hắn mặc trường bào màu trắng, diện mạo tuấn tú, cao gày, khí thế cao quý lạilạnh lẽo sắc bén.Người này cho Sở Hi Thanh một loại cảm giác giống như kiếm, lại giống nhưmột vực sâu không thấy đáy.Đối phương đang nhẹ nhàng nhìn hằn, trong mắt chứa vẻ quan sát và tò mò.Hắn không có địch ý, chỉ có quan sát và tò mò.Nhưng mà chỉ là một ánh mắt quan sát, lại làm cho Sở Hi Thanh sởn cả tóc gáy,không tự chủ được mà muốn rút đao chém về phía người này.Tư Hoàng Tuyền lại không nhận ra vẻ khác thường của hắn, ánh mắt nàng cóhơi nghi ngờ và khó hiểu.Cực chiêu Tru Thần chân chính? Đây là ý gì?Chẳng lực cực chiêu Tru Thần còn có thật giả?Nàng lập tức lắc lắc đầu: “Vậy ta rất chờ mong, nhưng Hi Thanh, nếu ngươithật sự có lòng tin, vậy thì không ngại chờ một chút.”Tư Hoàng Tuyền bỗng nhiên đưa tay về phía sau, thế mà lại mạnh mẽ kéo đôicánh âm mạch xuống, sau đó lại ném ra ngoài.Con ngươi của Tư Hoàng Tuyền như có u hỏa rực cháy: “Nếu bọn họ muốn nó,vậy ta cứ cho bọn họ trước đi!”Khi Tư Hoàng Tuyền ném đôi cánh âm mạch ra ngoài, tất cả các thần trong vàngoài điện đều vì thế mà choáng váng.Ngay cả Lục Loạn Ly đang nỗ lực áp chế Xà Cốt Bà thay Tư Vô Thiên cũngkhông tự chủ được mà híp mắt lại.“Thôn Tà!”Hắc Thủy chúa tể ở phía xa xa lại cười khẽ một tiếng.Hắn lập tức bỏ qua Tư Hoàng Tuyền, điều động thi khôi Thôn Tà trực tiếp laovề phía đôi cánh âm mạch kia.Bản thân Hắc Thủy chúa tể thì lại lạnh lùng nhìn mấy đối thủ ở đây.Tại chung quanh tòa ‘cung đài’ này, thực lực của thi khôi Thôn Tà sẽ được đẩylên đến cực hạn.Chỉ nói đến sức chiến đấu, vậy trừ phi bản thể của mấy người này đến đây, bằngkhông thì không ai là đối thủ của hắn.Hắn thắng chắc rồi!Còn thần khí ‘Vạn Cốt Phệ Hồn phiên’ trong tay Tư Hoàng Tuyền nữa, HắcThủy chúa tể cũng nhất định phải lấy được.Nhưng thứ này không quá quan trọng, chờ hắn lấy được lực lượng của ThiênNại Lạc, thần lực và thần khu bước vào cảnh giới đế quân, rồi quay đầu lấy mónthần khí đó cũng không muộn.Khóe môi U Đô chúa tể cũng hơi vểnh lên.Hắn nhìn chằm chằm vào đôi cánh màu đỏ ổi giao hòa với màu xanh lá trênkhông trung, màu sắc xinh đẹp kia khiến người ta nhìn mà than thở.Làm cho hắn khát vọng và tham lam chính là sức mạnh và thiên quy ẩn chứabên trong đôi cánh này.“Thực sự là quá đẹp!”Ầm!Khi U Đô chúa tể vừa dứt lời, một cây đại thụ màu đen chợt lao lên khỏi mặtđất ở bên ngoài ‘cung đài’, cũng chỉ chớp mắt đã cao đến 7500 trượng.Cây đại thụ này khá giống với dương liễu, toàn thân lại có tử khí quấn quanh.Khi tán cây mở ra, nó che đậy hơn 300 dặm, che kín đất trời, hầu như bao phủtoàn bộ tòa ‘cung đài’ này.Vô số cành cây vung vẩy như roi, phát ra những tiếng sấm rền, lại đánh bay thikhôi Thôn Tà, tách hắn ra khỏi đôi cánh âm mạch kia.“Huyền Liễu đại thần!” Hắc Thủy chúa tể Thần Đô Minh chợt biến sắc mặt:“Thần Thanh Huyền, ngươi lại dám!”Sắc mặt Nam Cực Tinh Quân cũng biến đổi, nhìn vào U Đô chúa tể với ánh mắtâm trầm và ngưng trọng: “Thi khôi? Rất tốt, xem ra U Đô ngươi đã quyết tâmruồng bỏ mạch Mộc Thần chúng ta.”Huyền Liễu đại thần là dòng dõi của Mộc Thần – Linh Uy, là một trong nhữngthần linh Vĩnh Hằng sinh ra sau khi Bàn Cổ khai thiên.Hắn có địa vị cực kỳ cao quý trong thần linh hệ Mộc, ở ngàn vạn năm trước chỉđứng sau Linh Uy.Bởi vì vị này đã mở một con đường mới cho các thần hệ Mộc… đưa thân thể vàthần phách dung hợp vào các loại thần thụ gần chết, kích phát sinh mệnh củachúng, từ đó thu hoạch tuổi thọ lâu đời hơn, sức mạnh lớn hơn.Nhưng vị thần linh vô cùng mạnh mẽ của hệ Mộc này lại ngã xuống trong trậnđại chiến nhân thần khi xưa.U Đô chúa tể lại dám luyện chế thi thể của Huyền Liễu đại thần thành thi khôi,đây không thể nghi ngờ là chạm vào cấm kỵ của các thần hệ Mộc.

Chương 2389: Thức thứ mười (3)