Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2419: Đăng thần (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong lúc bọn họ nói chuyện, ánh trăng kia đã bắt đầu hội tụ về phía ‘cung đài’,ngưng tụ ra một bóng người yểu điệu ở trước quảng trường bằng đó kia.Ngũ quan của nàng tinh xảo đến mức gần như hoàn mỹ, giống như một photượng, khí chất lại thanh tao tự nhiên, thanh khiết như băng sương, phong tháixuất trần như băng tuyết, lại ngậm lấy vẻ cao quý và thanh nhã không gì tả nổi.Cùng lúc đó, thần uy của nàng cũng hùng vĩ và mênh mông, nàng còn chưahàng lâm, mà tất cả mọi người nơi đây đều phải gánh chịu một áp lực nặng nề.Trong khoảnh khắc này, đám âm linh được Thần Đồ và Úc Lũy đưa đến nhữnghòn đảo khác đều dồn dập quỳ rạp xuống đất.Chúng đang run lẩy bẩy, không thể cử động. Một số âm linh yếu kém còn có xuthế tan rã.Ánh mắt của âm Thần – Nguyệt Hi thì lại tìm đến Sở Hi Thanh đầu tiên.Sở Hi Thanh không chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân cứng cờ, mà bên ngoàicơ thể cũng ngưng tụ ra một lớp băng sương.Động tác của hắn không chỉ cực kỳ chậm chạp, mà tốc độ suy nghĩ cũng rấtgian nan.Sở Hi Thanh lại kinh ngạc với cỗ khí cơ trong tinh không kia hơn.Đó là…Sở Hi Thanh không khỏi cười khổ.Cái nữ nhân ngu xuẩn này, sao không chịu nghe lời chứ?Nội tâm hắn lập tức bình tĩnh lại.Hành động này của Vấn Tố Y cũng nằm trong dự liệu của hắn.Kế sách cao siêu, nhất định phải cân nhắc đến mọi khả năng, đến tính cách củangười khác, tính đến những biến số có thể xảy ra.Vì vậy hắn cũng có phương án ứng biến rồi.Sở Hi Thanh hợp hai tay lại trước ngực, cố gắng tạo thành một dấu tay.Thần Khế thiên bi quá mạnh mẽ, Sở Hi Thanh không thể khống chế bằng mỗinguyên thần.Hắn nhất định phải kết ấn và linh ngôn để câu thông với Thần Khế thiên bi.Tuy nhiên, tay của hắn cũng trở nên cực kỳ chậm chạp.Nam Cực Tinh Quân nhìn thấy tình cảnh này, hai mắt sáng lên: “Thái âm thầntôn!”Mặt hắn hiện lên vẻ hung ác và chờ mong: “Mời thần tôn ra tay tru diệt kẻnày!”Theo thần khu của âm Thần – Nguyệt Hi càng ngày càng chân thực, áp lực càngngày càng mạnh.Trong và ngoại đại điện đều đã hóa thành băng sương.Mấy người Thần Đồ, Úc Lũy, Vô Pháp Vô Thiên bên trong điện, và cả mấyngười Quỷ Túc bên ngoài điện, mặt của tất cả đều trắng bệch.Bọn họ phát hiện lực lượng, thiên quy, thậm chí là thân thể và hồn thể của mìnhđều đang có xu hướng tan vỡ và tan rã.Âm Thần – Nguyệt Hi nắm giữ tất cả lực lượng và sự vật có thuộc tính âm trongthiên địa.Vị Tổ thần này trực tiếp rút củi dưới đáy nồi, rút tất cả ‘m’ ở đây đi, khiến chobọn họ không thể sử dụng lực lượng thiên quy, khiến cho hồn thể và thân thểcủa bọn họ mất khống chế.Đặc biệt là những âm linh như Thần Đồ và Úc Lũy, bọn họ bị khắc chế cực kỳnghiêm trọng.Bọn họ hầu như còn không thể duy trì hồn thể của bản thân.Chỉ có hai người Sở Hi Thanh và Tư Hoàng Tuyền là không bị ảnh hưởng quánhiều.Lực lượng cực âm của Thiên Nại Lạc đã đạt đến cấp độ cực cao, là Chân Linhthiên quy Cực âm, gần với Thánh Giả.Đây là thiên quy chỉ đứng sau thiên quy Thái âm trong hệ âm.Tư Hoàng Tuyền kế thừa lực lượng này, dù chưa thể hoàn thành, nhưng vẫnmiễn cưỡng chống lại lực lượng của âm Thần – Nguyệt Hi.Bản thân Sở Hi Thanh lại có huyết mạch Thần Dương, hơn nữa còn âm dươngđiều hòa, còn nắm giữ Hỗn Độn chi pháp.Thiếu ‘Thái m’ thì hắn bù đắp thêm là được.Chỉ là năng lực của hắn có hạn, không thể khuếch tán Hỗn Độn chi pháp để chechở mọi người.Hơn nữa, Sở Hi Thanh còn đứng mũi chịu sào.Lúc này hắn lo cho bản thân còn không xong, nào có thừa lực để che chở ngườikhác?Ầm!Đó là một thanh chiến phủ bắt nguồn từ tinh không, nó bỗng nhiên đánh thẳngvào vầng trăng sáng giữa bầu trời kia.Khi thanh chiến phủ này tiến đến gần vầng trăng, dưới ánh trăng chiếu rọi, tốcđộ của nó chậm hơn và yếu hơn rất nhiều.Tuy nhiên, nó vẫn mang theo lôi đình màu đen mà đánh thẳng vào giữa vầngtrăng, làm cho vầng trăng sáng kia rung chuyển kịch liệt, ánh trăng cũng bắt đầuvặn vẹo.Nhưng âm Thần – Nguyệt Hi đang đứng giữa quảng trường lại không hề bị ảnhhưởng.Thân thể Sở Hi Thanh vẫn tiếp tục đóng băng.Cảnh này khiến cho Nam Cực Tinh Quân hiện ra vẻ vui mừng.Dùng lực lượng cực hàn tuyên cổ không thay đổi để đóng băng chết Sở HiThanh, đây cũng là thượng sách để giải quyết năng lực Vĩnh Tại của Sở HiThanh.Sở Hi Thanh thì vẫn bình tĩnh như trước, hai tay vẫn đang kết ấn với tốc độ cựckỳ chậm chạp.Huyết mạch Thần Dương trong cơ thể hắn đang sôi trào, ra sức chống đỡ hànlực vô cùng vô tận kia, khiến cho tứ chi và nguyên thần không bị đông cứng.Hắn còn đang liên tục sử dụng năng lực ‘Huyết Nhai Nguyên Hồn’.Lấy loại năng lực không nhìn cấp độ, không nhìn mạnh yếu, không nhìn địahình, không nhìn thời gian và không gian, thậm chí là không nhìn nhân quả nàyđể phản xạ và báo ứng lại lực lượng lên người âm Thần – Nguyệt Hi.Tuy nhiên, hắn căn bản là không đả thương được Nguyệt Hi.Lực lượng mà hắn đánh lên người đối phương, chỉ sợ là không bằng một đầungón tay của bản thể Nguyệt Hi, hắn phản xạ một đầu ngón tay, thì làm sao đảthương âm Thần – Nguyệt Hi?Sở Hi Thanh chỉ muốn mượn năng lực này để giảm tốc độ đóng băng của mình.Trong chớp mắt, tổng cộng 18 lần Huyết Nhai Nguyên Hồn đã dùng hết sạch.Nhưng lúc này, Sở Hi Thanh rốt cuộc cũng kết ấn thành công, kích hoạt ThầnKhế thiên bi ở sau lưng.Thời điểm này, lựa chọn tốt nhất chính là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết củaTáng Thiên.Theo lý thuyết, hắn bây giờ vẫn không thể mượn lực lượng từ thần linh đẳngcấp cao như vậy, trừ phi là đối phương đồng ý.Nhưng Táng Thiên để lại tên trên Thần Khế thiên bi, đó thực ra chính là ám chỉ.Hiện giờ, bởi vì Táng Thiên sắp ma hóa, nên không thể sử dụng Thần Lực TáiThôi, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cũng coi như là vô bổ với Táng Thiên.Đây cũng là lá bài tẩy cuối cùng của hắn, là phương pháp bảo vệ tính mạng cuốicùng của hắn, đủ để hắn chống đỡ đến khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ một ngôisao mới, hoặc là giúp hắn toàn thân trở ra.
Trong lúc bọn họ nói chuyện, ánh trăng kia đã bắt đầu hội tụ về phía ‘cung đài’,
ngưng tụ ra một bóng người yểu điệu ở trước quảng trường bằng đó kia.
Ngũ quan của nàng tinh xảo đến mức gần như hoàn mỹ, giống như một pho
tượng, khí chất lại thanh tao tự nhiên, thanh khiết như băng sương, phong thái
xuất trần như băng tuyết, lại ngậm lấy vẻ cao quý và thanh nhã không gì tả nổi.
Cùng lúc đó, thần uy của nàng cũng hùng vĩ và mênh mông, nàng còn chưa
hàng lâm, mà tất cả mọi người nơi đây đều phải gánh chịu một áp lực nặng nề.
Trong khoảnh khắc này, đám âm linh được Thần Đồ và Úc Lũy đưa đến những
hòn đảo khác đều dồn dập quỳ rạp xuống đất.
Chúng đang run lẩy bẩy, không thể cử động. Một số âm linh yếu kém còn có xu
thế tan rã.
Ánh mắt của âm Thần – Nguyệt Hi thì lại tìm đến Sở Hi Thanh đầu tiên.
Sở Hi Thanh không chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân cứng cờ, mà bên ngoài
cơ thể cũng ngưng tụ ra một lớp băng sương.
Động tác của hắn không chỉ cực kỳ chậm chạp, mà tốc độ suy nghĩ cũng rất
gian nan.
Sở Hi Thanh lại kinh ngạc với cỗ khí cơ trong tinh không kia hơn.
Đó là…
Sở Hi Thanh không khỏi cười khổ.
Cái nữ nhân ngu xuẩn này, sao không chịu nghe lời chứ?
Nội tâm hắn lập tức bình tĩnh lại.
Hành động này của Vấn Tố Y cũng nằm trong dự liệu của hắn.
Kế sách cao siêu, nhất định phải cân nhắc đến mọi khả năng, đến tính cách của
người khác, tính đến những biến số có thể xảy ra.
Vì vậy hắn cũng có phương án ứng biến rồi.
Sở Hi Thanh hợp hai tay lại trước ngực, cố gắng tạo thành một dấu tay.
Thần Khế thiên bi quá mạnh mẽ, Sở Hi Thanh không thể khống chế bằng mỗi
nguyên thần.
Hắn nhất định phải kết ấn và linh ngôn để câu thông với Thần Khế thiên bi.
Tuy nhiên, tay của hắn cũng trở nên cực kỳ chậm chạp.
Nam Cực Tinh Quân nhìn thấy tình cảnh này, hai mắt sáng lên: “Thái âm thần
tôn!”
Mặt hắn hiện lên vẻ hung ác và chờ mong: “Mời thần tôn ra tay tru diệt kẻ
này!”
Theo thần khu của âm Thần – Nguyệt Hi càng ngày càng chân thực, áp lực càng
ngày càng mạnh.
Trong và ngoại đại điện đều đã hóa thành băng sương.
Mấy người Thần Đồ, Úc Lũy, Vô Pháp Vô Thiên bên trong điện, và cả mấy
người Quỷ Túc bên ngoài điện, mặt của tất cả đều trắng bệch.
Bọn họ phát hiện lực lượng, thiên quy, thậm chí là thân thể và hồn thể của mình
đều đang có xu hướng tan vỡ và tan rã.
Âm Thần – Nguyệt Hi nắm giữ tất cả lực lượng và sự vật có thuộc tính âm trong
thiên địa.
Vị Tổ thần này trực tiếp rút củi dưới đáy nồi, rút tất cả ‘m’ ở đây đi, khiến cho
bọn họ không thể sử dụng lực lượng thiên quy, khiến cho hồn thể và thân thể
của bọn họ mất khống chế.
Đặc biệt là những âm linh như Thần Đồ và Úc Lũy, bọn họ bị khắc chế cực kỳ
nghiêm trọng.
Bọn họ hầu như còn không thể duy trì hồn thể của bản thân.
Chỉ có hai người Sở Hi Thanh và Tư Hoàng Tuyền là không bị ảnh hưởng quá
nhiều.
Lực lượng cực âm của Thiên Nại Lạc đã đạt đến cấp độ cực cao, là Chân Linh
thiên quy Cực âm, gần với Thánh Giả.
Đây là thiên quy chỉ đứng sau thiên quy Thái âm trong hệ âm.
Tư Hoàng Tuyền kế thừa lực lượng này, dù chưa thể hoàn thành, nhưng vẫn
miễn cưỡng chống lại lực lượng của âm Thần – Nguyệt Hi.
Bản thân Sở Hi Thanh lại có huyết mạch Thần Dương, hơn nữa còn âm dương
điều hòa, còn nắm giữ Hỗn Độn chi pháp.
Thiếu ‘Thái m’ thì hắn bù đắp thêm là được.
Chỉ là năng lực của hắn có hạn, không thể khuếch tán Hỗn Độn chi pháp để che
chở mọi người.
Hơn nữa, Sở Hi Thanh còn đứng mũi chịu sào.
Lúc này hắn lo cho bản thân còn không xong, nào có thừa lực để che chở người
khác?
Ầm!
Đó là một thanh chiến phủ bắt nguồn từ tinh không, nó bỗng nhiên đánh thẳng
vào vầng trăng sáng giữa bầu trời kia.
Khi thanh chiến phủ này tiến đến gần vầng trăng, dưới ánh trăng chiếu rọi, tốc
độ của nó chậm hơn và yếu hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, nó vẫn mang theo lôi đình màu đen mà đánh thẳng vào giữa vầng
trăng, làm cho vầng trăng sáng kia rung chuyển kịch liệt, ánh trăng cũng bắt đầu
vặn vẹo.
Nhưng âm Thần – Nguyệt Hi đang đứng giữa quảng trường lại không hề bị ảnh
hưởng.
Thân thể Sở Hi Thanh vẫn tiếp tục đóng băng.
Cảnh này khiến cho Nam Cực Tinh Quân hiện ra vẻ vui mừng.
Dùng lực lượng cực hàn tuyên cổ không thay đổi để đóng băng chết Sở Hi
Thanh, đây cũng là thượng sách để giải quyết năng lực Vĩnh Tại của Sở Hi
Thanh.
Sở Hi Thanh thì vẫn bình tĩnh như trước, hai tay vẫn đang kết ấn với tốc độ cực
kỳ chậm chạp.
Huyết mạch Thần Dương trong cơ thể hắn đang sôi trào, ra sức chống đỡ hàn
lực vô cùng vô tận kia, khiến cho tứ chi và nguyên thần không bị đông cứng.
Hắn còn đang liên tục sử dụng năng lực ‘Huyết Nhai Nguyên Hồn’.
Lấy loại năng lực không nhìn cấp độ, không nhìn mạnh yếu, không nhìn địa
hình, không nhìn thời gian và không gian, thậm chí là không nhìn nhân quả này
để phản xạ và báo ứng lại lực lượng lên người âm Thần – Nguyệt Hi.
Tuy nhiên, hắn căn bản là không đả thương được Nguyệt Hi.
Lực lượng mà hắn đánh lên người đối phương, chỉ sợ là không bằng một đầu
ngón tay của bản thể Nguyệt Hi, hắn phản xạ một đầu ngón tay, thì làm sao đả
thương âm Thần – Nguyệt Hi?
Sở Hi Thanh chỉ muốn mượn năng lực này để giảm tốc độ đóng băng của mình.
Trong chớp mắt, tổng cộng 18 lần Huyết Nhai Nguyên Hồn đã dùng hết sạch.
Nhưng lúc này, Sở Hi Thanh rốt cuộc cũng kết ấn thành công, kích hoạt Thần
Khế thiên bi ở sau lưng.
Thời điểm này, lựa chọn tốt nhất chính là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của
Táng Thiên.
Theo lý thuyết, hắn bây giờ vẫn không thể mượn lực lượng từ thần linh đẳng
cấp cao như vậy, trừ phi là đối phương đồng ý.
Nhưng Táng Thiên để lại tên trên Thần Khế thiên bi, đó thực ra chính là ám chỉ.
Hiện giờ, bởi vì Táng Thiên sắp ma hóa, nên không thể sử dụng Thần Lực Tái
Thôi, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cũng coi như là vô bổ với Táng Thiên.
Đây cũng là lá bài tẩy cuối cùng của hắn, là phương pháp bảo vệ tính mạng cuối
cùng của hắn, đủ để hắn chống đỡ đến khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ một ngôi
sao mới, hoặc là giúp hắn toàn thân trở ra.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong lúc bọn họ nói chuyện, ánh trăng kia đã bắt đầu hội tụ về phía ‘cung đài’,ngưng tụ ra một bóng người yểu điệu ở trước quảng trường bằng đó kia.Ngũ quan của nàng tinh xảo đến mức gần như hoàn mỹ, giống như một photượng, khí chất lại thanh tao tự nhiên, thanh khiết như băng sương, phong tháixuất trần như băng tuyết, lại ngậm lấy vẻ cao quý và thanh nhã không gì tả nổi.Cùng lúc đó, thần uy của nàng cũng hùng vĩ và mênh mông, nàng còn chưahàng lâm, mà tất cả mọi người nơi đây đều phải gánh chịu một áp lực nặng nề.Trong khoảnh khắc này, đám âm linh được Thần Đồ và Úc Lũy đưa đến nhữnghòn đảo khác đều dồn dập quỳ rạp xuống đất.Chúng đang run lẩy bẩy, không thể cử động. Một số âm linh yếu kém còn có xuthế tan rã.Ánh mắt của âm Thần – Nguyệt Hi thì lại tìm đến Sở Hi Thanh đầu tiên.Sở Hi Thanh không chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân cứng cờ, mà bên ngoàicơ thể cũng ngưng tụ ra một lớp băng sương.Động tác của hắn không chỉ cực kỳ chậm chạp, mà tốc độ suy nghĩ cũng rấtgian nan.Sở Hi Thanh lại kinh ngạc với cỗ khí cơ trong tinh không kia hơn.Đó là…Sở Hi Thanh không khỏi cười khổ.Cái nữ nhân ngu xuẩn này, sao không chịu nghe lời chứ?Nội tâm hắn lập tức bình tĩnh lại.Hành động này của Vấn Tố Y cũng nằm trong dự liệu của hắn.Kế sách cao siêu, nhất định phải cân nhắc đến mọi khả năng, đến tính cách củangười khác, tính đến những biến số có thể xảy ra.Vì vậy hắn cũng có phương án ứng biến rồi.Sở Hi Thanh hợp hai tay lại trước ngực, cố gắng tạo thành một dấu tay.Thần Khế thiên bi quá mạnh mẽ, Sở Hi Thanh không thể khống chế bằng mỗinguyên thần.Hắn nhất định phải kết ấn và linh ngôn để câu thông với Thần Khế thiên bi.Tuy nhiên, tay của hắn cũng trở nên cực kỳ chậm chạp.Nam Cực Tinh Quân nhìn thấy tình cảnh này, hai mắt sáng lên: “Thái âm thầntôn!”Mặt hắn hiện lên vẻ hung ác và chờ mong: “Mời thần tôn ra tay tru diệt kẻnày!”Theo thần khu của âm Thần – Nguyệt Hi càng ngày càng chân thực, áp lực càngngày càng mạnh.Trong và ngoại đại điện đều đã hóa thành băng sương.Mấy người Thần Đồ, Úc Lũy, Vô Pháp Vô Thiên bên trong điện, và cả mấyngười Quỷ Túc bên ngoài điện, mặt của tất cả đều trắng bệch.Bọn họ phát hiện lực lượng, thiên quy, thậm chí là thân thể và hồn thể của mìnhđều đang có xu hướng tan vỡ và tan rã.Âm Thần – Nguyệt Hi nắm giữ tất cả lực lượng và sự vật có thuộc tính âm trongthiên địa.Vị Tổ thần này trực tiếp rút củi dưới đáy nồi, rút tất cả ‘m’ ở đây đi, khiến chobọn họ không thể sử dụng lực lượng thiên quy, khiến cho hồn thể và thân thểcủa bọn họ mất khống chế.Đặc biệt là những âm linh như Thần Đồ và Úc Lũy, bọn họ bị khắc chế cực kỳnghiêm trọng.Bọn họ hầu như còn không thể duy trì hồn thể của bản thân.Chỉ có hai người Sở Hi Thanh và Tư Hoàng Tuyền là không bị ảnh hưởng quánhiều.Lực lượng cực âm của Thiên Nại Lạc đã đạt đến cấp độ cực cao, là Chân Linhthiên quy Cực âm, gần với Thánh Giả.Đây là thiên quy chỉ đứng sau thiên quy Thái âm trong hệ âm.Tư Hoàng Tuyền kế thừa lực lượng này, dù chưa thể hoàn thành, nhưng vẫnmiễn cưỡng chống lại lực lượng của âm Thần – Nguyệt Hi.Bản thân Sở Hi Thanh lại có huyết mạch Thần Dương, hơn nữa còn âm dươngđiều hòa, còn nắm giữ Hỗn Độn chi pháp.Thiếu ‘Thái m’ thì hắn bù đắp thêm là được.Chỉ là năng lực của hắn có hạn, không thể khuếch tán Hỗn Độn chi pháp để chechở mọi người.Hơn nữa, Sở Hi Thanh còn đứng mũi chịu sào.Lúc này hắn lo cho bản thân còn không xong, nào có thừa lực để che chở ngườikhác?Ầm!Đó là một thanh chiến phủ bắt nguồn từ tinh không, nó bỗng nhiên đánh thẳngvào vầng trăng sáng giữa bầu trời kia.Khi thanh chiến phủ này tiến đến gần vầng trăng, dưới ánh trăng chiếu rọi, tốcđộ của nó chậm hơn và yếu hơn rất nhiều.Tuy nhiên, nó vẫn mang theo lôi đình màu đen mà đánh thẳng vào giữa vầngtrăng, làm cho vầng trăng sáng kia rung chuyển kịch liệt, ánh trăng cũng bắt đầuvặn vẹo.Nhưng âm Thần – Nguyệt Hi đang đứng giữa quảng trường lại không hề bị ảnhhưởng.Thân thể Sở Hi Thanh vẫn tiếp tục đóng băng.Cảnh này khiến cho Nam Cực Tinh Quân hiện ra vẻ vui mừng.Dùng lực lượng cực hàn tuyên cổ không thay đổi để đóng băng chết Sở HiThanh, đây cũng là thượng sách để giải quyết năng lực Vĩnh Tại của Sở HiThanh.Sở Hi Thanh thì vẫn bình tĩnh như trước, hai tay vẫn đang kết ấn với tốc độ cựckỳ chậm chạp.Huyết mạch Thần Dương trong cơ thể hắn đang sôi trào, ra sức chống đỡ hànlực vô cùng vô tận kia, khiến cho tứ chi và nguyên thần không bị đông cứng.Hắn còn đang liên tục sử dụng năng lực ‘Huyết Nhai Nguyên Hồn’.Lấy loại năng lực không nhìn cấp độ, không nhìn mạnh yếu, không nhìn địahình, không nhìn thời gian và không gian, thậm chí là không nhìn nhân quả nàyđể phản xạ và báo ứng lại lực lượng lên người âm Thần – Nguyệt Hi.Tuy nhiên, hắn căn bản là không đả thương được Nguyệt Hi.Lực lượng mà hắn đánh lên người đối phương, chỉ sợ là không bằng một đầungón tay của bản thể Nguyệt Hi, hắn phản xạ một đầu ngón tay, thì làm sao đảthương âm Thần – Nguyệt Hi?Sở Hi Thanh chỉ muốn mượn năng lực này để giảm tốc độ đóng băng của mình.Trong chớp mắt, tổng cộng 18 lần Huyết Nhai Nguyên Hồn đã dùng hết sạch.Nhưng lúc này, Sở Hi Thanh rốt cuộc cũng kết ấn thành công, kích hoạt ThầnKhế thiên bi ở sau lưng.Thời điểm này, lựa chọn tốt nhất chính là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết củaTáng Thiên.Theo lý thuyết, hắn bây giờ vẫn không thể mượn lực lượng từ thần linh đẳngcấp cao như vậy, trừ phi là đối phương đồng ý.Nhưng Táng Thiên để lại tên trên Thần Khế thiên bi, đó thực ra chính là ám chỉ.Hiện giờ, bởi vì Táng Thiên sắp ma hóa, nên không thể sử dụng Thần Lực TáiThôi, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cũng coi như là vô bổ với Táng Thiên.Đây cũng là lá bài tẩy cuối cùng của hắn, là phương pháp bảo vệ tính mạng cuốicùng của hắn, đủ để hắn chống đỡ đến khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ một ngôisao mới, hoặc là giúp hắn toàn thân trở ra.