Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2422: Thánh Giả (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “A!” Khóe môi của Thái Bạch Tinh Quân hơi vểnh lên, vẻ thưởng thức trongmắt càng đậm hơn.Bởi vì thời khắc này, mảnh tinh không vô ngần kia lại xuất hiện một vầng trăngsáng thứ hai.Lấy Vấn Tố Y làm tâm điểm, vô số ánh trăng đang ngưng tụ.Đó là ánh sáng bắt nguồn từ mặt trăng chân chính, từ khi Nguyệt Hi dùng mắtphải Bàn Cổ thay thế mặt trăng, hai giới người và thần đều khó có thể nhìn thấyánh trăng chân chính.Nhưng trong khoảnh khắc này, Vấn Tố Y lại cạy mở phong ấn của Nguyệt Hi,tiến dẫn đến ánh trăng chân chính.Căn cơ của nữ nhân này rõ ràng là Hàn Phong chi pháp.Nhưng giờ phút này, nàng lại dốc hết sức lực để gia tăng Thái âm chi pháp củabản thân!Nàng muốn ngưng tụ ra mặt trăng của chính mình, ngưng tụ ra thứ đại diện choThái âm, hoàn thành ‘nghi thức’ đăng thần thứ hai!Là vì Sở Hi Thanh sao?Đây là một nữ nhân tốt!Theo hắn biết, Vấn Tố Y vẫn luôn nằm trong trạng thái tự phong ấn, hai ngườichưa từng câu thông và liên hệ.Thời khắc này, hai người lại phối hợp không chê vào đâu được.Thổ Đức Tinh Quân cũng có cảm ứng, hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắtphức tạp: “Xem ra ngươi đã đúng!”Hắn không tin dưới tình hình này mà âm Thần – Nguyệt Hi vẫn có thể tiếp tụcđợi ở nơi này.Nhưng nhìn thấy thủ đoạn của vị Nhân hoàng Thần Châu này, tâm trạng củaThổ Đức Tinh Quân cũng khá là phức tạp.Hắn ý thức được tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, rất có thể là do tênphàm nhân kia thúc đẩy, khiến cho cục diện trong tinh không vô ngần này đạibiến.Trong khi hắn nói chuyện, không gian chung quanh Vấn Tố Y chợt xuất hiệnmột mặt trời, Dương hỏa vô cùng vô tận tỏa sáng và chiếu rọi mọi thứ.‘Thái Dương chân hỏa’ rừng rực và khô nóng kia đốt cháy tất cả khí lạnh chungquanh Vấn Tố Y, còn làm cho vầng trăng sáng quanh người Vấn Tố Y vặn vẹo.Nhưng còn lâu mới đủ để lay động Vấn Tố Y.Thánh hoàng đời thứ ba đang dùng Già Thiên chi pháp của mình, để che đậy tấtcả lực lượng thiên quy nhằm vào Vấn Tố Y.Ngay cả Dương Thần – Thái Hạo cũng không ngoại lệ, chỉ có một chút lựclượng của hắn đột phá qua khỏi màn trời kia.Cũng đúng lúc này, âm Thần – Nguyệt Hi ở trên ‘cung đài’ lại nhìn Sở HiThanh một chút.Sở Hi Thanh vẫn đứng bất động trước cửa cung điện, nhưng lớp băng trênngười hắn đang tan rã, toàn thân đều là hơi nước.Hai bên trái phải của Nguyệt Hi xuất hiện những đạo ánh sáng nhỏ như đầungón tay, liên tục bắn về phía Sở Hi Thanh.Đó là ‘Băng Phách thần quang’ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng không thể đóngbăng Sở Hi Thanh.Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ kia vẫn chống đỡ những bàn tay gỗ ngập trời của NamCực Tinh Quân, sau đó lại liên tục đánh chém những chùm sáng màu trắng này.Sau khi sao Nam Cực vỡ nát, lực lượng của Nam Cực Tinh Quân đã giảmmạnh, không đủ 5% lúc toàn thịnh.Điều này cũng khiến cho bộ ‘ngôi sao La Hầu’ có thể rút ra phần lớn lực lượngđể ứng phó với bộ ánh trăng hóa thân của âm Thần – Nguyệt Hi.Khác với trước kia là, trên đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ này còn có thêm lựclượng đến từ huyết mạch Thần âm.Hàn lực của âm Thần – Nguyệt Hi cũng không bằng lúc trước.Sau khi bị Sở Hi Thanh ‘mượn’ huyết mạch Thần âm, lực lượng của âm Thần –Nguyệt Hi phóng xuống thế giới này đã yếu bớt.Nàng chung quy không phải Băng Thần – Huyết Đế, không nắm giữ Hàn phápmạnh nhất thế gian, mà đây cũng không phải bản thể của nàng.Bản thể của âm Thần – Nguyệt Hi ở cản ở ngoài Ma vực Chiến giới, không dámbước vào nơi này.Cùng lúc đó, nàng nhìn thấy lực lượng âm và Dương đang vận chuyển tuầnhoàn trong cơ thể Sở Hi Thanh, khiến vòng xoáy hỗn độn trong cơ thể hắn đượccường hóa lên đến cực hạn.Lực lượng Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng được kích phát và cường hóađến cực hạn.Trong khoảnh khắc này, huyết mạch Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng đượclợi, tăng lên ba bốn tầng, mà còn đang tiếp tục kéo lên!Sở Hi Thanh tay cầm một đôi trường đao, mỉm cười nhìn nhau với nàng.Hắn rõ ràng là đang ngước nhìn âm Thần – Nguyệt Hi, nhưng trong mắt laijangậm lấy ý bễ nghễ và khinh bỉ, nụ cười kiệt ngạo, ngông cuồng tự đại!Trong mắt âm Thần – Nguyệt Hi hiện ra vẻ tức giận và ngưng trọng, còn có mộttia bất đắc dĩ, một tia không cam lòng.Tuy nhiên, bộ phân thân do ánh trăng ngưng tụ thành này, và cả vầng trăng sánggiữa bầu trời kia chợt nổ ‘bụp’ một cái như bong bóng.“Thái âm thần tôn!”Nam Cực Tinh Quân vất vả lắm mới ổn định được thương thế, con ngươi khôngkhỏi co rút lại lần nữa.Hắn không ngờ Thái âm thần tôn vừa mới hiện thân được không đến 20 cái hôhấp, thì đã bị ép phải rút đi.Trái tim của Nam Cực Tinh Quân không khỏi co rút lại, mặt ngoài cây Thạchhòe cũng tràn ra nhiều máu tươi hơn.Hắn đang nghĩ, đây là chuyện gì?Hôm nay, vì g**t ch*t Sở Hi Thanh mà mười mấy vị Tổ thần và đế quân đã hộitụ lại đây, cuối cùng lại không thể làm gì người anfy?Hôm nay vốn nên là ngày hắn thành tựu đế quân, cuối cùng lại bị thương nặng,căn cơ cũng không còn!“Thần Tôn!”Nam Cực Tinh Quân phát ra tiếng rít gào tràn đầy không cam lòng.Thân cây của hắn rung động kịch liệt, gào từng chữ một: “Thần tôn, hôm naykhông tru diệt thằng nhãi ranh này, sẽ chỉ tạo thành hậu hoạn vô cùng cho Thầntộc chúng ta! Mặc kệ là Thái âm Thái Dương các ngươi, hay là các thần hệ Mộcchúng ta, tất cả đều không có ngoại lệ. Thần tôn, ngài nhất định sẽ hối hận vìquyết định ngày hôm nay!”Chỉ cần âm Thần – Nguyệt Hi dốc toàn lực, như vậy bọn họ chỉ cần 100 cái hôhấp!Không! Thậm chí chỉ cần 50 cái hô hấp là có thể g**t ch*t Sở Hi Thanh!Hiện giờ bọn họ không thể đóng băng Sở Hi Thanh, nhưng vẫn có thể giết hắn!Chỉ cần làm cho hắn tử vong thêm 10 lần nữa, cái thằng nhãi ranh này sẽ chếthẳn!Âm Thần – Nguyệt Hi lại quay đầu nhìn Nam Cực Tinh Quân với ánh mắt lạnhlùng, sau đó nàng và vầng trăng sáng kia đều hóa thành từng tia từng tia ánhtrăng, tiêu tan giữa không trung. 

“A!” Khóe môi của Thái Bạch Tinh Quân hơi vểnh lên, vẻ thưởng thức trong

mắt càng đậm hơn.

Bởi vì thời khắc này, mảnh tinh không vô ngần kia lại xuất hiện một vầng trăng

sáng thứ hai.

Lấy Vấn Tố Y làm tâm điểm, vô số ánh trăng đang ngưng tụ.

Đó là ánh sáng bắt nguồn từ mặt trăng chân chính, từ khi Nguyệt Hi dùng mắt

phải Bàn Cổ thay thế mặt trăng, hai giới người và thần đều khó có thể nhìn thấy

ánh trăng chân chính.

Nhưng trong khoảnh khắc này, Vấn Tố Y lại cạy mở phong ấn của Nguyệt Hi,

tiến dẫn đến ánh trăng chân chính.

Căn cơ của nữ nhân này rõ ràng là Hàn Phong chi pháp.

Nhưng giờ phút này, nàng lại dốc hết sức lực để gia tăng Thái âm chi pháp của

bản thân!

Nàng muốn ngưng tụ ra mặt trăng của chính mình, ngưng tụ ra thứ đại diện cho

Thái âm, hoàn thành ‘nghi thức’ đăng thần thứ hai!

Là vì Sở Hi Thanh sao?

Đây là một nữ nhân tốt!

Theo hắn biết, Vấn Tố Y vẫn luôn nằm trong trạng thái tự phong ấn, hai người

chưa từng câu thông và liên hệ.

Thời khắc này, hai người lại phối hợp không chê vào đâu được.

Thổ Đức Tinh Quân cũng có cảm ứng, hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt

phức tạp: “Xem ra ngươi đã đúng!”

Hắn không tin dưới tình hình này mà âm Thần – Nguyệt Hi vẫn có thể tiếp tục

đợi ở nơi này.

Nhưng nhìn thấy thủ đoạn của vị Nhân hoàng Thần Châu này, tâm trạng của

Thổ Đức Tinh Quân cũng khá là phức tạp.

Hắn ý thức được tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, rất có thể là do tên

phàm nhân kia thúc đẩy, khiến cho cục diện trong tinh không vô ngần này đại

biến.

Trong khi hắn nói chuyện, không gian chung quanh Vấn Tố Y chợt xuất hiện

một mặt trời, Dương hỏa vô cùng vô tận tỏa sáng và chiếu rọi mọi thứ.

‘Thái Dương chân hỏa’ rừng rực và khô nóng kia đốt cháy tất cả khí lạnh chung

quanh Vấn Tố Y, còn làm cho vầng trăng sáng quanh người Vấn Tố Y vặn vẹo.

Nhưng còn lâu mới đủ để lay động Vấn Tố Y.

Thánh hoàng đời thứ ba đang dùng Già Thiên chi pháp của mình, để che đậy tất

cả lực lượng thiên quy nhằm vào Vấn Tố Y.

Ngay cả Dương Thần – Thái Hạo cũng không ngoại lệ, chỉ có một chút lực

lượng của hắn đột phá qua khỏi màn trời kia.

Cũng đúng lúc này, âm Thần – Nguyệt Hi ở trên ‘cung đài’ lại nhìn Sở Hi

Thanh một chút.

Sở Hi Thanh vẫn đứng bất động trước cửa cung điện, nhưng lớp băng trên

người hắn đang tan rã, toàn thân đều là hơi nước.

Hai bên trái phải của Nguyệt Hi xuất hiện những đạo ánh sáng nhỏ như đầu

ngón tay, liên tục bắn về phía Sở Hi Thanh.

Đó là ‘Băng Phách thần quang’ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng không thể đóng

băng Sở Hi Thanh.

Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ kia vẫn chống đỡ những bàn tay gỗ ngập trời của Nam

Cực Tinh Quân, sau đó lại liên tục đánh chém những chùm sáng màu trắng này.

Sau khi sao Nam Cực vỡ nát, lực lượng của Nam Cực Tinh Quân đã giảm

mạnh, không đủ 5% lúc toàn thịnh.

Điều này cũng khiến cho bộ ‘ngôi sao La Hầu’ có thể rút ra phần lớn lực lượng

để ứng phó với bộ ánh trăng hóa thân của âm Thần – Nguyệt Hi.

Khác với trước kia là, trên đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ này còn có thêm lực

lượng đến từ huyết mạch Thần âm.

Hàn lực của âm Thần – Nguyệt Hi cũng không bằng lúc trước.

Sau khi bị Sở Hi Thanh ‘mượn’ huyết mạch Thần âm, lực lượng của âm Thần –

Nguyệt Hi phóng xuống thế giới này đã yếu bớt.

Nàng chung quy không phải Băng Thần – Huyết Đế, không nắm giữ Hàn pháp

mạnh nhất thế gian, mà đây cũng không phải bản thể của nàng.

Bản thể của âm Thần – Nguyệt Hi ở cản ở ngoài Ma vực Chiến giới, không dám

bước vào nơi này.

Cùng lúc đó, nàng nhìn thấy lực lượng âm và Dương đang vận chuyển tuần

hoàn trong cơ thể Sở Hi Thanh, khiến vòng xoáy hỗn độn trong cơ thể hắn được

cường hóa lên đến cực hạn.

Lực lượng Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng được kích phát và cường hóa

đến cực hạn.

Trong khoảnh khắc này, huyết mạch Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng được

lợi, tăng lên ba bốn tầng, mà còn đang tiếp tục kéo lên!

Sở Hi Thanh tay cầm một đôi trường đao, mỉm cười nhìn nhau với nàng.

Hắn rõ ràng là đang ngước nhìn âm Thần – Nguyệt Hi, nhưng trong mắt laija

ngậm lấy ý bễ nghễ và khinh bỉ, nụ cười kiệt ngạo, ngông cuồng tự đại!

Trong mắt âm Thần – Nguyệt Hi hiện ra vẻ tức giận và ngưng trọng, còn có một

tia bất đắc dĩ, một tia không cam lòng.

Tuy nhiên, bộ phân thân do ánh trăng ngưng tụ thành này, và cả vầng trăng sáng

giữa bầu trời kia chợt nổ ‘bụp’ một cái như bong bóng.

“Thái âm thần tôn!”

Nam Cực Tinh Quân vất vả lắm mới ổn định được thương thế, con ngươi không

khỏi co rút lại lần nữa.

Hắn không ngờ Thái âm thần tôn vừa mới hiện thân được không đến 20 cái hô

hấp, thì đã bị ép phải rút đi.

Trái tim của Nam Cực Tinh Quân không khỏi co rút lại, mặt ngoài cây Thạch

hòe cũng tràn ra nhiều máu tươi hơn.

Hắn đang nghĩ, đây là chuyện gì?

Hôm nay, vì g**t ch*t Sở Hi Thanh mà mười mấy vị Tổ thần và đế quân đã hội

tụ lại đây, cuối cùng lại không thể làm gì người anfy?

Hôm nay vốn nên là ngày hắn thành tựu đế quân, cuối cùng lại bị thương nặng,

căn cơ cũng không còn!

“Thần Tôn!”

Nam Cực Tinh Quân phát ra tiếng rít gào tràn đầy không cam lòng.

Thân cây của hắn rung động kịch liệt, gào từng chữ một: “Thần tôn, hôm nay

không tru diệt thằng nhãi ranh này, sẽ chỉ tạo thành hậu hoạn vô cùng cho Thần

tộc chúng ta! Mặc kệ là Thái âm Thái Dương các ngươi, hay là các thần hệ Mộc

chúng ta, tất cả đều không có ngoại lệ. Thần tôn, ngài nhất định sẽ hối hận vì

quyết định ngày hôm nay!”

Chỉ cần âm Thần – Nguyệt Hi dốc toàn lực, như vậy bọn họ chỉ cần 100 cái hô

hấp!

Không! Thậm chí chỉ cần 50 cái hô hấp là có thể g**t ch*t Sở Hi Thanh!

Hiện giờ bọn họ không thể đóng băng Sở Hi Thanh, nhưng vẫn có thể giết hắn!

Chỉ cần làm cho hắn tử vong thêm 10 lần nữa, cái thằng nhãi ranh này sẽ chết

hẳn!

Âm Thần – Nguyệt Hi lại quay đầu nhìn Nam Cực Tinh Quân với ánh mắt lạnh

lùng, sau đó nàng và vầng trăng sáng kia đều hóa thành từng tia từng tia ánh

trăng, tiêu tan giữa không trung. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “A!” Khóe môi của Thái Bạch Tinh Quân hơi vểnh lên, vẻ thưởng thức trongmắt càng đậm hơn.Bởi vì thời khắc này, mảnh tinh không vô ngần kia lại xuất hiện một vầng trăngsáng thứ hai.Lấy Vấn Tố Y làm tâm điểm, vô số ánh trăng đang ngưng tụ.Đó là ánh sáng bắt nguồn từ mặt trăng chân chính, từ khi Nguyệt Hi dùng mắtphải Bàn Cổ thay thế mặt trăng, hai giới người và thần đều khó có thể nhìn thấyánh trăng chân chính.Nhưng trong khoảnh khắc này, Vấn Tố Y lại cạy mở phong ấn của Nguyệt Hi,tiến dẫn đến ánh trăng chân chính.Căn cơ của nữ nhân này rõ ràng là Hàn Phong chi pháp.Nhưng giờ phút này, nàng lại dốc hết sức lực để gia tăng Thái âm chi pháp củabản thân!Nàng muốn ngưng tụ ra mặt trăng của chính mình, ngưng tụ ra thứ đại diện choThái âm, hoàn thành ‘nghi thức’ đăng thần thứ hai!Là vì Sở Hi Thanh sao?Đây là một nữ nhân tốt!Theo hắn biết, Vấn Tố Y vẫn luôn nằm trong trạng thái tự phong ấn, hai ngườichưa từng câu thông và liên hệ.Thời khắc này, hai người lại phối hợp không chê vào đâu được.Thổ Đức Tinh Quân cũng có cảm ứng, hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắtphức tạp: “Xem ra ngươi đã đúng!”Hắn không tin dưới tình hình này mà âm Thần – Nguyệt Hi vẫn có thể tiếp tụcđợi ở nơi này.Nhưng nhìn thấy thủ đoạn của vị Nhân hoàng Thần Châu này, tâm trạng củaThổ Đức Tinh Quân cũng khá là phức tạp.Hắn ý thức được tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, rất có thể là do tênphàm nhân kia thúc đẩy, khiến cho cục diện trong tinh không vô ngần này đạibiến.Trong khi hắn nói chuyện, không gian chung quanh Vấn Tố Y chợt xuất hiệnmột mặt trời, Dương hỏa vô cùng vô tận tỏa sáng và chiếu rọi mọi thứ.‘Thái Dương chân hỏa’ rừng rực và khô nóng kia đốt cháy tất cả khí lạnh chungquanh Vấn Tố Y, còn làm cho vầng trăng sáng quanh người Vấn Tố Y vặn vẹo.Nhưng còn lâu mới đủ để lay động Vấn Tố Y.Thánh hoàng đời thứ ba đang dùng Già Thiên chi pháp của mình, để che đậy tấtcả lực lượng thiên quy nhằm vào Vấn Tố Y.Ngay cả Dương Thần – Thái Hạo cũng không ngoại lệ, chỉ có một chút lựclượng của hắn đột phá qua khỏi màn trời kia.Cũng đúng lúc này, âm Thần – Nguyệt Hi ở trên ‘cung đài’ lại nhìn Sở HiThanh một chút.Sở Hi Thanh vẫn đứng bất động trước cửa cung điện, nhưng lớp băng trênngười hắn đang tan rã, toàn thân đều là hơi nước.Hai bên trái phải của Nguyệt Hi xuất hiện những đạo ánh sáng nhỏ như đầungón tay, liên tục bắn về phía Sở Hi Thanh.Đó là ‘Băng Phách thần quang’ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng không thể đóngbăng Sở Hi Thanh.Bộ ‘ngôi sao La Hầu’ kia vẫn chống đỡ những bàn tay gỗ ngập trời của NamCực Tinh Quân, sau đó lại liên tục đánh chém những chùm sáng màu trắng này.Sau khi sao Nam Cực vỡ nát, lực lượng của Nam Cực Tinh Quân đã giảmmạnh, không đủ 5% lúc toàn thịnh.Điều này cũng khiến cho bộ ‘ngôi sao La Hầu’ có thể rút ra phần lớn lực lượngđể ứng phó với bộ ánh trăng hóa thân của âm Thần – Nguyệt Hi.Khác với trước kia là, trên đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ này còn có thêm lựclượng đến từ huyết mạch Thần âm.Hàn lực của âm Thần – Nguyệt Hi cũng không bằng lúc trước.Sau khi bị Sở Hi Thanh ‘mượn’ huyết mạch Thần âm, lực lượng của âm Thần –Nguyệt Hi phóng xuống thế giới này đã yếu bớt.Nàng chung quy không phải Băng Thần – Huyết Đế, không nắm giữ Hàn phápmạnh nhất thế gian, mà đây cũng không phải bản thể của nàng.Bản thể của âm Thần – Nguyệt Hi ở cản ở ngoài Ma vực Chiến giới, không dámbước vào nơi này.Cùng lúc đó, nàng nhìn thấy lực lượng âm và Dương đang vận chuyển tuầnhoàn trong cơ thể Sở Hi Thanh, khiến vòng xoáy hỗn độn trong cơ thể hắn đượccường hóa lên đến cực hạn.Lực lượng Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng được kích phát và cường hóađến cực hạn.Trong khoảnh khắc này, huyết mạch Thần Dương của Sở Hi Thanh cũng đượclợi, tăng lên ba bốn tầng, mà còn đang tiếp tục kéo lên!Sở Hi Thanh tay cầm một đôi trường đao, mỉm cười nhìn nhau với nàng.Hắn rõ ràng là đang ngước nhìn âm Thần – Nguyệt Hi, nhưng trong mắt laijangậm lấy ý bễ nghễ và khinh bỉ, nụ cười kiệt ngạo, ngông cuồng tự đại!Trong mắt âm Thần – Nguyệt Hi hiện ra vẻ tức giận và ngưng trọng, còn có mộttia bất đắc dĩ, một tia không cam lòng.Tuy nhiên, bộ phân thân do ánh trăng ngưng tụ thành này, và cả vầng trăng sánggiữa bầu trời kia chợt nổ ‘bụp’ một cái như bong bóng.“Thái âm thần tôn!”Nam Cực Tinh Quân vất vả lắm mới ổn định được thương thế, con ngươi khôngkhỏi co rút lại lần nữa.Hắn không ngờ Thái âm thần tôn vừa mới hiện thân được không đến 20 cái hôhấp, thì đã bị ép phải rút đi.Trái tim của Nam Cực Tinh Quân không khỏi co rút lại, mặt ngoài cây Thạchhòe cũng tràn ra nhiều máu tươi hơn.Hắn đang nghĩ, đây là chuyện gì?Hôm nay, vì g**t ch*t Sở Hi Thanh mà mười mấy vị Tổ thần và đế quân đã hộitụ lại đây, cuối cùng lại không thể làm gì người anfy?Hôm nay vốn nên là ngày hắn thành tựu đế quân, cuối cùng lại bị thương nặng,căn cơ cũng không còn!“Thần Tôn!”Nam Cực Tinh Quân phát ra tiếng rít gào tràn đầy không cam lòng.Thân cây của hắn rung động kịch liệt, gào từng chữ một: “Thần tôn, hôm naykhông tru diệt thằng nhãi ranh này, sẽ chỉ tạo thành hậu hoạn vô cùng cho Thầntộc chúng ta! Mặc kệ là Thái âm Thái Dương các ngươi, hay là các thần hệ Mộcchúng ta, tất cả đều không có ngoại lệ. Thần tôn, ngài nhất định sẽ hối hận vìquyết định ngày hôm nay!”Chỉ cần âm Thần – Nguyệt Hi dốc toàn lực, như vậy bọn họ chỉ cần 100 cái hôhấp!Không! Thậm chí chỉ cần 50 cái hô hấp là có thể g**t ch*t Sở Hi Thanh!Hiện giờ bọn họ không thể đóng băng Sở Hi Thanh, nhưng vẫn có thể giết hắn!Chỉ cần làm cho hắn tử vong thêm 10 lần nữa, cái thằng nhãi ranh này sẽ chếthẳn!Âm Thần – Nguyệt Hi lại quay đầu nhìn Nam Cực Tinh Quân với ánh mắt lạnhlùng, sau đó nàng và vầng trăng sáng kia đều hóa thành từng tia từng tia ánhtrăng, tiêu tan giữa không trung. 

Chương 2422: Thánh Giả (2)