Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2431: Hư Thần (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Xa Nguyên!”Chu Tước Tinh Quân nghĩ thầm quả nhiên.Nàng chỉ không ngờ là, vị Hư Thần này lại chơi lớn như vậy.Hắn thế là lại hi sinh Mộc Long, để đổi lấy cơ hội ra tay với Sở Hi Thanh.Lúc này, nàng mở hai cánh, mang theo mây lửa màu đỏ thắm lao thẳng về phíabàn tay che trời kia.Vùng không gian kia nhất thời lại nổ tung, ánh lửa mãnh liệt, che đậy thiên địa.Chu Tước Tinh Quân đã dốc toàn lực, mạnh mẽ thiêu đốt thần lực của Hư Thần– Xa Nguyên.Nhưng mà đây chỉ là một bộ phân thân của nàng, lực lượng căn bản là không đủđể lay động vị Tổ thần này.Nhưng trong nháy mắt này, tiếng gầm của Lê Tham cũng truyền khắp chư giới.“Xa Nguyên, đừng hòng!”Theo tiếng gầm này, một cánh cửa cổ điển khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời,hàng trăm hàng ngàn đao thương kiếm kích b*n r* ngoài, đánh thẳng về phíabàn tay không gian màu đen kia.Chỉ không đến một phần vạn cái nháy mắt, không gian phía trên cung điện đáđã bị chôn vùi không dưới 500 lần.Quy mô của bàn tay kia cũng càng ngày càng nhỏ, ban đầu còn che đậy 300dặm, cuối cùng chỉ có thể bảo trùm nửa cái cung điện đá.Trái tim Tư Hoàng Tuyền run lên, khi Mộc Long nổ tung thì nàng cũng đã liềulĩnh thi triển hai cánh, lắc mình nhào về phía Sở Hi Thanh.Nhưng bão táp không gian nơi này quá mạnh, thiên quy đạo luật hoàn toàn biếnmất, Thần cương bá đạo do Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ tản ra ngoài, khiếncho nàng nửa bước khó đi.Tư Hoàng Tuyền và Sở Hi Thanh chỉ cách nhau có khoảng 800 trượng.Nhưng mãi đến khi Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ 400 lần, nàng mới miễncưỡng tiếp cận đến phạm vi trăm trượng quanh người Sở Hi Thanh.Nhưng lúc này, Tư Hoàng Tuyền lại nghe thấy một tiếng hừ tức giận của Sở HiThanh.“Lui về!”Tiếng nói của Sở Hi Thanh như sấm nổ, lại ngậm lấy ý nhắc nhở và bá đạo:“Tiếp tục luyện hóa đi, đó mới là chuyện ngươi nên làm. Chỉ có hoàn thành việcnày, thì ngươi mới có tư cách giúp ta. Hiện giờ, hắn vẫn không giết được ta!”Khi Sở Hi Thanh nói chuyện, hắn vẫn bình tĩnh lạnh nhạt đứng giữa trung tâmcủa cơn bão không gian.Thần ý hóa đao của hắn đang cực lực chống lại bàn tay khổng lồ trên bầu trờikia.Sáu thanh trường đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ phía sau cũng bổ ra từng đạođao cương như dải lụa, nỗ lực chém nát tất cả thần lực ép xuống.Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng b*n r* vô số kiếm khí.Thủ đoạn của vị Hư Thần này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.Đối phương không tiếc cái mạng của Mộc Long, chỉ để ra tay một lần. Đây làchuyện Sở Hi Thanh không ngờ đến.Điều thứ hai là đối phương không thử g**t ch*t hắn, mà chỉ muốn xé nát hưkhông, đánh xuyên qua vách ngăn của thế giới.Đối phương còn dùng thần thông cực kỳ mạnh mẽ, áp chế tất cả độn pháp củahắn, khiến cho hắn không thể thoát thân.Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cảm ứng được dưới chân mình xuất hiện một vết nứtkhông gian cực lớn.Tại nơi sâu xa trong vết nứt này, lại có một luồng lực hút cực mạnh, đang hútlấy thân thể của hắn.Khiến cho hắn thân bất do kỷ, từ từ chìm xuống như rơi vào cát lún.Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ nghi ngờ.Lực hút này bắt nguồn từ nơi nào? Rốt cuộc là thứ gì đang hút lấy hắn?Trong nháy mắt này, Sở Hi Thanh lại phát hiện vô số xúc tu màu đen thò ra từvết nứt không gian dưới chân.Những xúc tu kia lao thẳng lên như thủy triều, vồ bắt và quấn quanh người hắn.Sở Hi Thanh cố gắng dùng thần ý hóa đao để đánh chém, nhưng hiệu quả lạikhông tốt lắm, mãi đến tận khi Lê Tham chém một kiếm đến, những xúc tu màuđen này mới bị nổ nát hơn phân nửa.Lúc này, bàn tay che trời của Xa Nguyên cũng bị Lê Tham và Chu Tước TinhQuân liên thủ đả kích, đã gần tan vỡ.Sở Hi Thanh cảm thấy áp lực giảm mạnh, lập tức không do dự, cũng tự bạo‘ngôi sao La Hầu’ ở phía sau. Thừa dịp nó nổ tung, bão tạp không gian bị xémột lỗ hổng, Sở Hi Thanh lập tức lôi kéo Lục Loạn Ly, ý đồ chạy ra ngoài.Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy một cây Thạch hòe cao đến 5600 trượngcũng tấn công về phía hắn.Cây Thạch hòe kia lại bùng nổ ra vô số tay gỗ, tầng tầng lớp lớp đánh xuống SởHi Thanh.Thân thể do Nam Cực Tinh Quân hiển hóa ra đã cực kỳ dữ tợn, mắt trợn lênnhư muốn rách cả mí mắt.“Ngươi còn muốn chết? Chết cho ta!”Hắn đã mất sao Nam Cực, cũng không còn đường lui, khả năng thoát khỏi Mavực Chiến giới là nhỏ bé không đáng kể.Chết trong tay Lê Tham là một cái chết không có giá trị, chẳng bằng liều mạngmột lần.Huống hồ Xa Nguyên cũng đã hứa hẹn với hắn.Ầm!Đó là một cây trường thương do Lê Tham ném qua, nó trực tiếp đánh nổ hơnnửa cây Thạch hòe, lại quét ngang hàng ngàn hàng vạn tay gỗ, làm cho vụn gỗbay đầy trời.Nhưng mà chỉ trì hoãn trong nháy mắt này, hai người Sở Hi Thanh đã bị nhữngxúc tu màu đen kia cuốn lấy.Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ bất đắc dĩ.Dưới tình huống này, khả năng thoát thân là nhỏ bé không đáng kể.Những xúc tu màu đen này vừa gần người, tất cả độn pháp và thiên quy của hắnđều bị áp chế.May mắn là những xúc tu màu đen này trói chặt hai người xong thì không cònco rút và áp súc lại, chúng chỉ kéo hắn và Lục Loạn Ly về phía sâu trong vết nứtkhông gian.Nội tâm Sở Hi Thanh hơi động, hắn đã hiểu mưu đồ của Xa Nguyên.Hắn cười lạnh, ánh mắt nhìn xuyên qua đám xúc tu màu đen, nhìn bàn taykhổng lồ bị Lê Tham đánh nát vụn trên bầu trời kia.“Hoàng Tuyền, sau khi ngươi luyện hóa xong, thì hãy đi hỗ trợ Vũ Liệt thiênvương. Ngươi nhớ kỹ, chỉ có Mộc Kiếm Tiên thành công ngưng tụ ngôi sao, thìta mới có một đường sinh cơ…”Nếu Vũ Liệt thiên vương muốn bảo vệ ngôi sao của hắn, thì không thể không cósự trợ giúp của Tư Hoàng Tuyền.Đây là một khâu cực kỳ quan trọng!Hắn mới nói đến đây, liền thấy Lục Loạn Ly dùng Thiên Tàn Thủ nắm LoạnThiên Tử Kim Chuy đánh ra một đạo lôi đình màu đen, đánh thẳng về phíatrước.Đúng lúc này, tất cả mọi thứ chung quanh đều bị Loạn Thiên Tử Kim Chuyđánh thành một đoàn loạn lạc, dù là những xúc tu đen kia cũng rơi vào trạngthái hỗn loạn.Chúng nó vẫn đang lôi kéo hai người, những phương hướng lại biến hóa bấtđịnh.Ánh mắt Sở Hi Thanh sáng ngời: “Làm rất tốt! Ly nhi ngươi đã giúp ta mộtchuyện lớn.”Nếu như lúc trước hắn chỉ có hai ba phần thoát thân, như vậy bây giờ đã có bốnnăm phần.Một búa này của Lục Loạn Ly hoàn toàn quấy nhiễu không gian chung quanh,để Xa Nguyên không thể phán đoán được điểm đến của bọn họ, giúp bọn họtranh thủ nhiều thời gian hơn. 

“Xa Nguyên!”

Chu Tước Tinh Quân nghĩ thầm quả nhiên.

Nàng chỉ không ngờ là, vị Hư Thần này lại chơi lớn như vậy.

Hắn thế là lại hi sinh Mộc Long, để đổi lấy cơ hội ra tay với Sở Hi Thanh.

Lúc này, nàng mở hai cánh, mang theo mây lửa màu đỏ thắm lao thẳng về phía

bàn tay che trời kia.

Vùng không gian kia nhất thời lại nổ tung, ánh lửa mãnh liệt, che đậy thiên địa.

Chu Tước Tinh Quân đã dốc toàn lực, mạnh mẽ thiêu đốt thần lực của Hư Thần

– Xa Nguyên.

Nhưng mà đây chỉ là một bộ phân thân của nàng, lực lượng căn bản là không đủ

để lay động vị Tổ thần này.

Nhưng trong nháy mắt này, tiếng gầm của Lê Tham cũng truyền khắp chư giới.

“Xa Nguyên, đừng hòng!”

Theo tiếng gầm này, một cánh cửa cổ điển khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời,

hàng trăm hàng ngàn đao thương kiếm kích b*n r* ngoài, đánh thẳng về phía

bàn tay không gian màu đen kia.

Chỉ không đến một phần vạn cái nháy mắt, không gian phía trên cung điện đá

đã bị chôn vùi không dưới 500 lần.

Quy mô của bàn tay kia cũng càng ngày càng nhỏ, ban đầu còn che đậy 300

dặm, cuối cùng chỉ có thể bảo trùm nửa cái cung điện đá.

Trái tim Tư Hoàng Tuyền run lên, khi Mộc Long nổ tung thì nàng cũng đã liều

lĩnh thi triển hai cánh, lắc mình nhào về phía Sở Hi Thanh.

Nhưng bão táp không gian nơi này quá mạnh, thiên quy đạo luật hoàn toàn biến

mất, Thần cương bá đạo do Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ tản ra ngoài, khiến

cho nàng nửa bước khó đi.

Tư Hoàng Tuyền và Sở Hi Thanh chỉ cách nhau có khoảng 800 trượng.

Nhưng mãi đến khi Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ 400 lần, nàng mới miễn

cưỡng tiếp cận đến phạm vi trăm trượng quanh người Sở Hi Thanh.

Nhưng lúc này, Tư Hoàng Tuyền lại nghe thấy một tiếng hừ tức giận của Sở Hi

Thanh.

“Lui về!”

Tiếng nói của Sở Hi Thanh như sấm nổ, lại ngậm lấy ý nhắc nhở và bá đạo:

“Tiếp tục luyện hóa đi, đó mới là chuyện ngươi nên làm. Chỉ có hoàn thành việc

này, thì ngươi mới có tư cách giúp ta. Hiện giờ, hắn vẫn không giết được ta!”

Khi Sở Hi Thanh nói chuyện, hắn vẫn bình tĩnh lạnh nhạt đứng giữa trung tâm

của cơn bão không gian.

Thần ý hóa đao của hắn đang cực lực chống lại bàn tay khổng lồ trên bầu trời

kia.

Sáu thanh trường đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ phía sau cũng bổ ra từng đạo

đao cương như dải lụa, nỗ lực chém nát tất cả thần lực ép xuống.

Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng b*n r* vô số kiếm khí.

Thủ đoạn của vị Hư Thần này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

Đối phương không tiếc cái mạng của Mộc Long, chỉ để ra tay một lần. Đây là

chuyện Sở Hi Thanh không ngờ đến.

Điều thứ hai là đối phương không thử g**t ch*t hắn, mà chỉ muốn xé nát hư

không, đánh xuyên qua vách ngăn của thế giới.

Đối phương còn dùng thần thông cực kỳ mạnh mẽ, áp chế tất cả độn pháp của

hắn, khiến cho hắn không thể thoát thân.

Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cảm ứng được dưới chân mình xuất hiện một vết nứt

không gian cực lớn.

Tại nơi sâu xa trong vết nứt này, lại có một luồng lực hút cực mạnh, đang hút

lấy thân thể của hắn.

Khiến cho hắn thân bất do kỷ, từ từ chìm xuống như rơi vào cát lún.

Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ nghi ngờ.

Lực hút này bắt nguồn từ nơi nào? Rốt cuộc là thứ gì đang hút lấy hắn?

Trong nháy mắt này, Sở Hi Thanh lại phát hiện vô số xúc tu màu đen thò ra từ

vết nứt không gian dưới chân.

Những xúc tu kia lao thẳng lên như thủy triều, vồ bắt và quấn quanh người hắn.

Sở Hi Thanh cố gắng dùng thần ý hóa đao để đánh chém, nhưng hiệu quả lại

không tốt lắm, mãi đến tận khi Lê Tham chém một kiếm đến, những xúc tu màu

đen này mới bị nổ nát hơn phân nửa.

Lúc này, bàn tay che trời của Xa Nguyên cũng bị Lê Tham và Chu Tước Tinh

Quân liên thủ đả kích, đã gần tan vỡ.

Sở Hi Thanh cảm thấy áp lực giảm mạnh, lập tức không do dự, cũng tự bạo

‘ngôi sao La Hầu’ ở phía sau. Thừa dịp nó nổ tung, bão tạp không gian bị xé

một lỗ hổng, Sở Hi Thanh lập tức lôi kéo Lục Loạn Ly, ý đồ chạy ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy một cây Thạch hòe cao đến 5600 trượng

cũng tấn công về phía hắn.

Cây Thạch hòe kia lại bùng nổ ra vô số tay gỗ, tầng tầng lớp lớp đánh xuống Sở

Hi Thanh.

Thân thể do Nam Cực Tinh Quân hiển hóa ra đã cực kỳ dữ tợn, mắt trợn lên

như muốn rách cả mí mắt.

“Ngươi còn muốn chết? Chết cho ta!”

Hắn đã mất sao Nam Cực, cũng không còn đường lui, khả năng thoát khỏi Ma

vực Chiến giới là nhỏ bé không đáng kể.

Chết trong tay Lê Tham là một cái chết không có giá trị, chẳng bằng liều mạng

một lần.

Huống hồ Xa Nguyên cũng đã hứa hẹn với hắn.

Ầm!

Đó là một cây trường thương do Lê Tham ném qua, nó trực tiếp đánh nổ hơn

nửa cây Thạch hòe, lại quét ngang hàng ngàn hàng vạn tay gỗ, làm cho vụn gỗ

bay đầy trời.

Nhưng mà chỉ trì hoãn trong nháy mắt này, hai người Sở Hi Thanh đã bị những

xúc tu màu đen kia cuốn lấy.

Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ bất đắc dĩ.

Dưới tình huống này, khả năng thoát thân là nhỏ bé không đáng kể.

Những xúc tu màu đen này vừa gần người, tất cả độn pháp và thiên quy của hắn

đều bị áp chế.

May mắn là những xúc tu màu đen này trói chặt hai người xong thì không còn

co rút và áp súc lại, chúng chỉ kéo hắn và Lục Loạn Ly về phía sâu trong vết nứt

không gian.

Nội tâm Sở Hi Thanh hơi động, hắn đã hiểu mưu đồ của Xa Nguyên.

Hắn cười lạnh, ánh mắt nhìn xuyên qua đám xúc tu màu đen, nhìn bàn tay

khổng lồ bị Lê Tham đánh nát vụn trên bầu trời kia.

“Hoàng Tuyền, sau khi ngươi luyện hóa xong, thì hãy đi hỗ trợ Vũ Liệt thiên

vương. Ngươi nhớ kỹ, chỉ có Mộc Kiếm Tiên thành công ngưng tụ ngôi sao, thì

ta mới có một đường sinh cơ…”

Nếu Vũ Liệt thiên vương muốn bảo vệ ngôi sao của hắn, thì không thể không có

sự trợ giúp của Tư Hoàng Tuyền.

Đây là một khâu cực kỳ quan trọng!

Hắn mới nói đến đây, liền thấy Lục Loạn Ly dùng Thiên Tàn Thủ nắm Loạn

Thiên Tử Kim Chuy đánh ra một đạo lôi đình màu đen, đánh thẳng về phía

trước.

Đúng lúc này, tất cả mọi thứ chung quanh đều bị Loạn Thiên Tử Kim Chuy

đánh thành một đoàn loạn lạc, dù là những xúc tu đen kia cũng rơi vào trạng

thái hỗn loạn.

Chúng nó vẫn đang lôi kéo hai người, những phương hướng lại biến hóa bất

định.

Ánh mắt Sở Hi Thanh sáng ngời: “Làm rất tốt! Ly nhi ngươi đã giúp ta một

chuyện lớn.”

Nếu như lúc trước hắn chỉ có hai ba phần thoát thân, như vậy bây giờ đã có bốn

năm phần.

Một búa này của Lục Loạn Ly hoàn toàn quấy nhiễu không gian chung quanh,

để Xa Nguyên không thể phán đoán được điểm đến của bọn họ, giúp bọn họ

tranh thủ nhiều thời gian hơn. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Xa Nguyên!”Chu Tước Tinh Quân nghĩ thầm quả nhiên.Nàng chỉ không ngờ là, vị Hư Thần này lại chơi lớn như vậy.Hắn thế là lại hi sinh Mộc Long, để đổi lấy cơ hội ra tay với Sở Hi Thanh.Lúc này, nàng mở hai cánh, mang theo mây lửa màu đỏ thắm lao thẳng về phíabàn tay che trời kia.Vùng không gian kia nhất thời lại nổ tung, ánh lửa mãnh liệt, che đậy thiên địa.Chu Tước Tinh Quân đã dốc toàn lực, mạnh mẽ thiêu đốt thần lực của Hư Thần– Xa Nguyên.Nhưng mà đây chỉ là một bộ phân thân của nàng, lực lượng căn bản là không đủđể lay động vị Tổ thần này.Nhưng trong nháy mắt này, tiếng gầm của Lê Tham cũng truyền khắp chư giới.“Xa Nguyên, đừng hòng!”Theo tiếng gầm này, một cánh cửa cổ điển khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời,hàng trăm hàng ngàn đao thương kiếm kích b*n r* ngoài, đánh thẳng về phíabàn tay không gian màu đen kia.Chỉ không đến một phần vạn cái nháy mắt, không gian phía trên cung điện đáđã bị chôn vùi không dưới 500 lần.Quy mô của bàn tay kia cũng càng ngày càng nhỏ, ban đầu còn che đậy 300dặm, cuối cùng chỉ có thể bảo trùm nửa cái cung điện đá.Trái tim Tư Hoàng Tuyền run lên, khi Mộc Long nổ tung thì nàng cũng đã liềulĩnh thi triển hai cánh, lắc mình nhào về phía Sở Hi Thanh.Nhưng bão táp không gian nơi này quá mạnh, thiên quy đạo luật hoàn toàn biếnmất, Thần cương bá đạo do Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ tản ra ngoài, khiếncho nàng nửa bước khó đi.Tư Hoàng Tuyền và Sở Hi Thanh chỉ cách nhau có khoảng 800 trượng.Nhưng mãi đến khi Lê Tham và Xa Nguyên giao thủ 400 lần, nàng mới miễncưỡng tiếp cận đến phạm vi trăm trượng quanh người Sở Hi Thanh.Nhưng lúc này, Tư Hoàng Tuyền lại nghe thấy một tiếng hừ tức giận của Sở HiThanh.“Lui về!”Tiếng nói của Sở Hi Thanh như sấm nổ, lại ngậm lấy ý nhắc nhở và bá đạo:“Tiếp tục luyện hóa đi, đó mới là chuyện ngươi nên làm. Chỉ có hoàn thành việcnày, thì ngươi mới có tư cách giúp ta. Hiện giờ, hắn vẫn không giết được ta!”Khi Sở Hi Thanh nói chuyện, hắn vẫn bình tĩnh lạnh nhạt đứng giữa trung tâmcủa cơn bão không gian.Thần ý hóa đao của hắn đang cực lực chống lại bàn tay khổng lồ trên bầu trờikia.Sáu thanh trường đao của bộ ‘ngôi sao La Hầu’ phía sau cũng bổ ra từng đạođao cương như dải lụa, nỗ lực chém nát tất cả thần lực ép xuống.Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng b*n r* vô số kiếm khí.Thủ đoạn của vị Hư Thần này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.Đối phương không tiếc cái mạng của Mộc Long, chỉ để ra tay một lần. Đây làchuyện Sở Hi Thanh không ngờ đến.Điều thứ hai là đối phương không thử g**t ch*t hắn, mà chỉ muốn xé nát hưkhông, đánh xuyên qua vách ngăn của thế giới.Đối phương còn dùng thần thông cực kỳ mạnh mẽ, áp chế tất cả độn pháp củahắn, khiến cho hắn không thể thoát thân.Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cảm ứng được dưới chân mình xuất hiện một vết nứtkhông gian cực lớn.Tại nơi sâu xa trong vết nứt này, lại có một luồng lực hút cực mạnh, đang hútlấy thân thể của hắn.Khiến cho hắn thân bất do kỷ, từ từ chìm xuống như rơi vào cát lún.Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ nghi ngờ.Lực hút này bắt nguồn từ nơi nào? Rốt cuộc là thứ gì đang hút lấy hắn?Trong nháy mắt này, Sở Hi Thanh lại phát hiện vô số xúc tu màu đen thò ra từvết nứt không gian dưới chân.Những xúc tu kia lao thẳng lên như thủy triều, vồ bắt và quấn quanh người hắn.Sở Hi Thanh cố gắng dùng thần ý hóa đao để đánh chém, nhưng hiệu quả lạikhông tốt lắm, mãi đến tận khi Lê Tham chém một kiếm đến, những xúc tu màuđen này mới bị nổ nát hơn phân nửa.Lúc này, bàn tay che trời của Xa Nguyên cũng bị Lê Tham và Chu Tước TinhQuân liên thủ đả kích, đã gần tan vỡ.Sở Hi Thanh cảm thấy áp lực giảm mạnh, lập tức không do dự, cũng tự bạo‘ngôi sao La Hầu’ ở phía sau. Thừa dịp nó nổ tung, bão tạp không gian bị xémột lỗ hổng, Sở Hi Thanh lập tức lôi kéo Lục Loạn Ly, ý đồ chạy ra ngoài.Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy một cây Thạch hòe cao đến 5600 trượngcũng tấn công về phía hắn.Cây Thạch hòe kia lại bùng nổ ra vô số tay gỗ, tầng tầng lớp lớp đánh xuống SởHi Thanh.Thân thể do Nam Cực Tinh Quân hiển hóa ra đã cực kỳ dữ tợn, mắt trợn lênnhư muốn rách cả mí mắt.“Ngươi còn muốn chết? Chết cho ta!”Hắn đã mất sao Nam Cực, cũng không còn đường lui, khả năng thoát khỏi Mavực Chiến giới là nhỏ bé không đáng kể.Chết trong tay Lê Tham là một cái chết không có giá trị, chẳng bằng liều mạngmột lần.Huống hồ Xa Nguyên cũng đã hứa hẹn với hắn.Ầm!Đó là một cây trường thương do Lê Tham ném qua, nó trực tiếp đánh nổ hơnnửa cây Thạch hòe, lại quét ngang hàng ngàn hàng vạn tay gỗ, làm cho vụn gỗbay đầy trời.Nhưng mà chỉ trì hoãn trong nháy mắt này, hai người Sở Hi Thanh đã bị nhữngxúc tu màu đen kia cuốn lấy.Trong mắt Sở Hi Thanh không khỏi hiện ra vẻ bất đắc dĩ.Dưới tình huống này, khả năng thoát thân là nhỏ bé không đáng kể.Những xúc tu màu đen này vừa gần người, tất cả độn pháp và thiên quy của hắnđều bị áp chế.May mắn là những xúc tu màu đen này trói chặt hai người xong thì không cònco rút và áp súc lại, chúng chỉ kéo hắn và Lục Loạn Ly về phía sâu trong vết nứtkhông gian.Nội tâm Sở Hi Thanh hơi động, hắn đã hiểu mưu đồ của Xa Nguyên.Hắn cười lạnh, ánh mắt nhìn xuyên qua đám xúc tu màu đen, nhìn bàn taykhổng lồ bị Lê Tham đánh nát vụn trên bầu trời kia.“Hoàng Tuyền, sau khi ngươi luyện hóa xong, thì hãy đi hỗ trợ Vũ Liệt thiênvương. Ngươi nhớ kỹ, chỉ có Mộc Kiếm Tiên thành công ngưng tụ ngôi sao, thìta mới có một đường sinh cơ…”Nếu Vũ Liệt thiên vương muốn bảo vệ ngôi sao của hắn, thì không thể không cósự trợ giúp của Tư Hoàng Tuyền.Đây là một khâu cực kỳ quan trọng!Hắn mới nói đến đây, liền thấy Lục Loạn Ly dùng Thiên Tàn Thủ nắm LoạnThiên Tử Kim Chuy đánh ra một đạo lôi đình màu đen, đánh thẳng về phíatrước.Đúng lúc này, tất cả mọi thứ chung quanh đều bị Loạn Thiên Tử Kim Chuyđánh thành một đoàn loạn lạc, dù là những xúc tu đen kia cũng rơi vào trạngthái hỗn loạn.Chúng nó vẫn đang lôi kéo hai người, những phương hướng lại biến hóa bấtđịnh.Ánh mắt Sở Hi Thanh sáng ngời: “Làm rất tốt! Ly nhi ngươi đã giúp ta mộtchuyện lớn.”Nếu như lúc trước hắn chỉ có hai ba phần thoát thân, như vậy bây giờ đã có bốnnăm phần.Một búa này của Lục Loạn Ly hoàn toàn quấy nhiễu không gian chung quanh,để Xa Nguyên không thể phán đoán được điểm đến của bọn họ, giúp bọn họtranh thủ nhiều thời gian hơn. 

Chương 2431: Hư Thần (2)