Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2434: Mạnh Chương (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đã nghe danh Vô Thiên Hắc Ngục từ lâu.Mấy năm trước, hắn từng nghe Thần Xích Hỏa nhắc đến nơi này, nhưng khôngngờ có một ngày mình lại rơi vào Vô Thiên Hắc Ngục.Sau khi hắn và Lục Loạn Ly bị đẩy đến đây, những xúc tu đen kia đã rút vàotrong bóng tối.Tay phải của Sở Hi Thanh bây giờ lại nắm chặt một viên bảo châu màu xanh.Viên bảo châu này đang tỏa huỳnh quang mạnh mẽ, nó đang nỗ lực trốn khỏitay hắn.Sở Hi Thanh vừa trấn áp, vừa mở Huyết Nhai Trọng Đồng quan sát bốn phíachung quanh.Hắn phát hiện Vô Thiên Hắc Ngục đúng là không có bầu trời.Nơi này nhìn qua như một thế giới phẳng, phía trên tuy cũng có không gian nhấtđịnh, nhưng cao nhất lại không đến trăm trượng.Theo Sở Hi Thanh hiểu, toàn bộ Vô Thiên Hắc Ngục này khá giống với giấycuốn, nằm ở vị trí hạt sen của ba ngàn giới Ma vực, từng tầng lại cuốn với nhau.Chung quanh là một mảnh tối om, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng hung thú gàorống.Sở Hi Thanh đang quan sát cấu tạo của thế giới này.Hắn muốn xem thiên quy đạo luật ở trong Vô Thiên Hắc Ngục này có gì khácvới bên ngoài không.Quả nhiên, lực lượng thiên quy ở Vô Thiên Hắc Ngục yếu hơn bên ngoài rấtnhiều.Nhưng đây hẳn là vì ánh sao của các thần không thể soi sáng nơi này, chứkhông phải bản thân thế giới này thiếu hụt.Các loại võ đạo của Sở Hi Thanh chịu ảnh hưởng nhất định, nhưng không quálớn.Bởi vì bản thân hắn chính là Chân Linh của các thiên quy như Nhai Tí, Như Ý,Tru Thiên, Hỗn Độn, Hàn Phong, Tiệt Thiên, mà còn là pháp tướng của thiênquy Nhai Tí.Hắn cũng có thể coi bản thân là một ngôi sao nhỏ, có thể đưa lực lượng thiênquy của mình soi sáng đến tinh không chung quanh.Đây cũng chính là ý nghĩa khi đại diện cho một thiên quy!Sở Hi Thanh lập tức múa đao.Một đao của hắn cắt đứt thời gian. Sau đó dẫn Lục Loạn Ly rời khỏi chỗ này,bắt đầu đi xuyên qua các tiết điểm thời gian.Ban đầu, hắn muốn trực tiếp rời khỏi Vô Thiên Hắc Ngục, trở lại Ma vực Chiếngiới.Nhưng ngay sau đó hắn đã từ bỏ.Vô Thiên Hắc Ngục này không hổ là nơi giam giữ Thần nghiệt, dù Sở Hi Thanhdốc toàn lực thì cũng không phá được vách ngăn kia.Nếu như cho hắn đủ thời gian, thì hắn cũng có thể phá được.Nhưng thời điểm này, những xúc tu màu đen kia lại xuất hiện, dâng trào mãnhliệt như thủy triều, tràn đầy khí thế.Sở Hi Thanh chỉ có thể từ bỏ, bắt đầu bay hết tốc lực về phía nam Vô ThiênHắc Ngục.Trong mắt Lục Loạn Ly hiện ra vẻ kinh ngạc: “Ngươi trở thành Chân Linh TiệtThiên?”Tiệt Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh rõ ràng là không tầm thường, có thể cắtđứt dòng sông thời gian trong giây lát, phối hợp với Quang âm Thuấn Bộ củahắn, có thể bổ sung lẫn nhau.Theo lý thuyết, chỉ cần Sở Hi Thanh có đủ pháp lực chân nguyên, hắn có thể điđến chân trời góc bể trong chớp mắt.Sở Hi Thanh mỉm cười: “Mới nửa khắc trước.”Mộc Kiếm Tiên thân là Thánh Giả Tiệt Thiên, có thể chỉ định mấy vị trí ChânLinh.Nhưng trước kia đẳng cấp Tiệt Thiên của Sở Hi Thanh còn thấp, lực lượng củaMộc Kiếm Tiên cũng không đủ.Dù sao con đường này cũng không giống như Nhai Tí và Như Ý, không nằmtrong trạng thái trong núi không cọp, con khỉ xưng vương.Tiệt Thiên chi pháp không chỉ là pháp môn chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, mà còncó thần thông rất khó tin, rất nhiều cường giả đều đi con đường này, Sở HiThanh chỉ dựa vào quan hệ là không leo lên được.Song khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, bắt đầu lấy bản nguyên của ‘TạoHóa thần thụ’, lực lượng của hắn có thể tăng trưởng thêm một bước.Sở Hi Thanh có chút chờ mong Mộc Kiếm Tiên sẽ trở thành Thánh Giả TrảmThiên.Hắn dự tính ngày này sắp đến rồi.Mộc Kiếm Tiên có trình độ rất cao ở thiên quy này, chỉ cần chém thêm vài vịthần linh nữa, nói không chừng là có thể leo lên.Một lúc sau, Sở Hi Thanh mới dừng lại.Mà lúc này, bọn họ đã cách chỗ cũ trăm vạn dặm.Dự tính là Xa Nguyên kia có thần thông quảng đại hơn nữa, thì cũng rất khó xácđịnh vị trí của hắn trong thời gian ngắn.Sau khi dừng lại, Sở Hi Thanh nhìn thứ trong tay với vẻ kinh dị.Đó chính là viên bảo châu màu xanh kia.Bản thân bảo châu là nửa trong suốt, chất liệu óng ánh long lanh, còn có thểnhìn thấy một bóng rồng màu xanh rất sống động ở bên trong bảo châu.Con Thanh Long này to khoảng đầu ngón tay, đầu như Kỳ Lân, đuôi như cáchép, mặt có râu dài, có sừng tựa như lộc, thân dài như rắn, bụng có ngũ trảo.Hai mắt nó nhắm chặt, tựa như đang rơi vào trạng thái ngủ say.“Đây là?” Lục Loạn Ly cũng nhìn bảo châu này với vẻ kinh ngạc: “Đây làThanh Long Tinh Quân, hay là Thương Long?”Viên bảo châu này là thứ rơi ra khi Mộc Long tự bạo.Khi đó Xa Nguyên muốn lấy lại thứ này, nhưng lại bị Lê Tham quấy nhiễu, nênkhông thể thành công.Nhưng khi đó, thứ này vẫn nằm trong sự khống chế của Xa Nguyên.Song khi Lục Loạn Ly đánh một búa kia, lại khiến nó thoát khỏi sự khống chếcủa Xa Nguyên, Sở Hi Thanh tranh thủ cướp lấy.Nàng còn tưởng rằng đây là một cái thần khí mạnh mẽ, không ngờ bên trong cáithần khí này còn có một con rồng.Lục Loạn Ly có thể xác định, trong này chính là một Chân long, là một conchân long cực mạnh bị phong ấn. 

Sở Hi Thanh đã nghe danh Vô Thiên Hắc Ngục từ lâu.

Mấy năm trước, hắn từng nghe Thần Xích Hỏa nhắc đến nơi này, nhưng không

ngờ có một ngày mình lại rơi vào Vô Thiên Hắc Ngục.

Sau khi hắn và Lục Loạn Ly bị đẩy đến đây, những xúc tu đen kia đã rút vào

trong bóng tối.

Tay phải của Sở Hi Thanh bây giờ lại nắm chặt một viên bảo châu màu xanh.

Viên bảo châu này đang tỏa huỳnh quang mạnh mẽ, nó đang nỗ lực trốn khỏi

tay hắn.

Sở Hi Thanh vừa trấn áp, vừa mở Huyết Nhai Trọng Đồng quan sát bốn phía

chung quanh.

Hắn phát hiện Vô Thiên Hắc Ngục đúng là không có bầu trời.

Nơi này nhìn qua như một thế giới phẳng, phía trên tuy cũng có không gian nhất

định, nhưng cao nhất lại không đến trăm trượng.

Theo Sở Hi Thanh hiểu, toàn bộ Vô Thiên Hắc Ngục này khá giống với giấy

cuốn, nằm ở vị trí hạt sen của ba ngàn giới Ma vực, từng tầng lại cuốn với nhau.

Chung quanh là một mảnh tối om, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng hung thú gào

rống.

Sở Hi Thanh đang quan sát cấu tạo của thế giới này.

Hắn muốn xem thiên quy đạo luật ở trong Vô Thiên Hắc Ngục này có gì khác

với bên ngoài không.

Quả nhiên, lực lượng thiên quy ở Vô Thiên Hắc Ngục yếu hơn bên ngoài rất

nhiều.

Nhưng đây hẳn là vì ánh sao của các thần không thể soi sáng nơi này, chứ

không phải bản thân thế giới này thiếu hụt.

Các loại võ đạo của Sở Hi Thanh chịu ảnh hưởng nhất định, nhưng không quá

lớn.

Bởi vì bản thân hắn chính là Chân Linh của các thiên quy như Nhai Tí, Như Ý,

Tru Thiên, Hỗn Độn, Hàn Phong, Tiệt Thiên, mà còn là pháp tướng của thiên

quy Nhai Tí.

Hắn cũng có thể coi bản thân là một ngôi sao nhỏ, có thể đưa lực lượng thiên

quy của mình soi sáng đến tinh không chung quanh.

Đây cũng chính là ý nghĩa khi đại diện cho một thiên quy!

Sở Hi Thanh lập tức múa đao.

Một đao của hắn cắt đứt thời gian. Sau đó dẫn Lục Loạn Ly rời khỏi chỗ này,

bắt đầu đi xuyên qua các tiết điểm thời gian.

Ban đầu, hắn muốn trực tiếp rời khỏi Vô Thiên Hắc Ngục, trở lại Ma vực Chiến

giới.

Nhưng ngay sau đó hắn đã từ bỏ.

Vô Thiên Hắc Ngục này không hổ là nơi giam giữ Thần nghiệt, dù Sở Hi Thanh

dốc toàn lực thì cũng không phá được vách ngăn kia.

Nếu như cho hắn đủ thời gian, thì hắn cũng có thể phá được.

Nhưng thời điểm này, những xúc tu màu đen kia lại xuất hiện, dâng trào mãnh

liệt như thủy triều, tràn đầy khí thế.

Sở Hi Thanh chỉ có thể từ bỏ, bắt đầu bay hết tốc lực về phía nam Vô Thiên

Hắc Ngục.

Trong mắt Lục Loạn Ly hiện ra vẻ kinh ngạc: “Ngươi trở thành Chân Linh Tiệt

Thiên?”

Tiệt Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh rõ ràng là không tầm thường, có thể cắt

đứt dòng sông thời gian trong giây lát, phối hợp với Quang âm Thuấn Bộ của

hắn, có thể bổ sung lẫn nhau.

Theo lý thuyết, chỉ cần Sở Hi Thanh có đủ pháp lực chân nguyên, hắn có thể đi

đến chân trời góc bể trong chớp mắt.

Sở Hi Thanh mỉm cười: “Mới nửa khắc trước.”

Mộc Kiếm Tiên thân là Thánh Giả Tiệt Thiên, có thể chỉ định mấy vị trí Chân

Linh.

Nhưng trước kia đẳng cấp Tiệt Thiên của Sở Hi Thanh còn thấp, lực lượng của

Mộc Kiếm Tiên cũng không đủ.

Dù sao con đường này cũng không giống như Nhai Tí và Như Ý, không nằm

trong trạng thái trong núi không cọp, con khỉ xưng vương.

Tiệt Thiên chi pháp không chỉ là pháp môn chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, mà còn

có thần thông rất khó tin, rất nhiều cường giả đều đi con đường này, Sở Hi

Thanh chỉ dựa vào quan hệ là không leo lên được.

Song khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, bắt đầu lấy bản nguyên của ‘Tạo

Hóa thần thụ’, lực lượng của hắn có thể tăng trưởng thêm một bước.

Sở Hi Thanh có chút chờ mong Mộc Kiếm Tiên sẽ trở thành Thánh Giả Trảm

Thiên.

Hắn dự tính ngày này sắp đến rồi.

Mộc Kiếm Tiên có trình độ rất cao ở thiên quy này, chỉ cần chém thêm vài vị

thần linh nữa, nói không chừng là có thể leo lên.

Một lúc sau, Sở Hi Thanh mới dừng lại.

Mà lúc này, bọn họ đã cách chỗ cũ trăm vạn dặm.

Dự tính là Xa Nguyên kia có thần thông quảng đại hơn nữa, thì cũng rất khó xác

định vị trí của hắn trong thời gian ngắn.

Sau khi dừng lại, Sở Hi Thanh nhìn thứ trong tay với vẻ kinh dị.

Đó chính là viên bảo châu màu xanh kia.

Bản thân bảo châu là nửa trong suốt, chất liệu óng ánh long lanh, còn có thể

nhìn thấy một bóng rồng màu xanh rất sống động ở bên trong bảo châu.

Con Thanh Long này to khoảng đầu ngón tay, đầu như Kỳ Lân, đuôi như cá

chép, mặt có râu dài, có sừng tựa như lộc, thân dài như rắn, bụng có ngũ trảo.

Hai mắt nó nhắm chặt, tựa như đang rơi vào trạng thái ngủ say.

“Đây là?” Lục Loạn Ly cũng nhìn bảo châu này với vẻ kinh ngạc: “Đây là

Thanh Long Tinh Quân, hay là Thương Long?”

Viên bảo châu này là thứ rơi ra khi Mộc Long tự bạo.

Khi đó Xa Nguyên muốn lấy lại thứ này, nhưng lại bị Lê Tham quấy nhiễu, nên

không thể thành công.

Nhưng khi đó, thứ này vẫn nằm trong sự khống chế của Xa Nguyên.

Song khi Lục Loạn Ly đánh một búa kia, lại khiến nó thoát khỏi sự khống chế

của Xa Nguyên, Sở Hi Thanh tranh thủ cướp lấy.

Nàng còn tưởng rằng đây là một cái thần khí mạnh mẽ, không ngờ bên trong cái

thần khí này còn có một con rồng.

Lục Loạn Ly có thể xác định, trong này chính là một Chân long, là một con

chân long cực mạnh bị phong ấn. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đã nghe danh Vô Thiên Hắc Ngục từ lâu.Mấy năm trước, hắn từng nghe Thần Xích Hỏa nhắc đến nơi này, nhưng khôngngờ có một ngày mình lại rơi vào Vô Thiên Hắc Ngục.Sau khi hắn và Lục Loạn Ly bị đẩy đến đây, những xúc tu đen kia đã rút vàotrong bóng tối.Tay phải của Sở Hi Thanh bây giờ lại nắm chặt một viên bảo châu màu xanh.Viên bảo châu này đang tỏa huỳnh quang mạnh mẽ, nó đang nỗ lực trốn khỏitay hắn.Sở Hi Thanh vừa trấn áp, vừa mở Huyết Nhai Trọng Đồng quan sát bốn phíachung quanh.Hắn phát hiện Vô Thiên Hắc Ngục đúng là không có bầu trời.Nơi này nhìn qua như một thế giới phẳng, phía trên tuy cũng có không gian nhấtđịnh, nhưng cao nhất lại không đến trăm trượng.Theo Sở Hi Thanh hiểu, toàn bộ Vô Thiên Hắc Ngục này khá giống với giấycuốn, nằm ở vị trí hạt sen của ba ngàn giới Ma vực, từng tầng lại cuốn với nhau.Chung quanh là một mảnh tối om, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng hung thú gàorống.Sở Hi Thanh đang quan sát cấu tạo của thế giới này.Hắn muốn xem thiên quy đạo luật ở trong Vô Thiên Hắc Ngục này có gì khácvới bên ngoài không.Quả nhiên, lực lượng thiên quy ở Vô Thiên Hắc Ngục yếu hơn bên ngoài rấtnhiều.Nhưng đây hẳn là vì ánh sao của các thần không thể soi sáng nơi này, chứkhông phải bản thân thế giới này thiếu hụt.Các loại võ đạo của Sở Hi Thanh chịu ảnh hưởng nhất định, nhưng không quálớn.Bởi vì bản thân hắn chính là Chân Linh của các thiên quy như Nhai Tí, Như Ý,Tru Thiên, Hỗn Độn, Hàn Phong, Tiệt Thiên, mà còn là pháp tướng của thiênquy Nhai Tí.Hắn cũng có thể coi bản thân là một ngôi sao nhỏ, có thể đưa lực lượng thiênquy của mình soi sáng đến tinh không chung quanh.Đây cũng chính là ý nghĩa khi đại diện cho một thiên quy!Sở Hi Thanh lập tức múa đao.Một đao của hắn cắt đứt thời gian. Sau đó dẫn Lục Loạn Ly rời khỏi chỗ này,bắt đầu đi xuyên qua các tiết điểm thời gian.Ban đầu, hắn muốn trực tiếp rời khỏi Vô Thiên Hắc Ngục, trở lại Ma vực Chiếngiới.Nhưng ngay sau đó hắn đã từ bỏ.Vô Thiên Hắc Ngục này không hổ là nơi giam giữ Thần nghiệt, dù Sở Hi Thanhdốc toàn lực thì cũng không phá được vách ngăn kia.Nếu như cho hắn đủ thời gian, thì hắn cũng có thể phá được.Nhưng thời điểm này, những xúc tu màu đen kia lại xuất hiện, dâng trào mãnhliệt như thủy triều, tràn đầy khí thế.Sở Hi Thanh chỉ có thể từ bỏ, bắt đầu bay hết tốc lực về phía nam Vô ThiênHắc Ngục.Trong mắt Lục Loạn Ly hiện ra vẻ kinh ngạc: “Ngươi trở thành Chân Linh TiệtThiên?”Tiệt Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh rõ ràng là không tầm thường, có thể cắtđứt dòng sông thời gian trong giây lát, phối hợp với Quang âm Thuấn Bộ củahắn, có thể bổ sung lẫn nhau.Theo lý thuyết, chỉ cần Sở Hi Thanh có đủ pháp lực chân nguyên, hắn có thể điđến chân trời góc bể trong chớp mắt.Sở Hi Thanh mỉm cười: “Mới nửa khắc trước.”Mộc Kiếm Tiên thân là Thánh Giả Tiệt Thiên, có thể chỉ định mấy vị trí ChânLinh.Nhưng trước kia đẳng cấp Tiệt Thiên của Sở Hi Thanh còn thấp, lực lượng củaMộc Kiếm Tiên cũng không đủ.Dù sao con đường này cũng không giống như Nhai Tí và Như Ý, không nằmtrong trạng thái trong núi không cọp, con khỉ xưng vương.Tiệt Thiên chi pháp không chỉ là pháp môn chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, mà còncó thần thông rất khó tin, rất nhiều cường giả đều đi con đường này, Sở HiThanh chỉ dựa vào quan hệ là không leo lên được.Song khi Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, bắt đầu lấy bản nguyên của ‘TạoHóa thần thụ’, lực lượng của hắn có thể tăng trưởng thêm một bước.Sở Hi Thanh có chút chờ mong Mộc Kiếm Tiên sẽ trở thành Thánh Giả TrảmThiên.Hắn dự tính ngày này sắp đến rồi.Mộc Kiếm Tiên có trình độ rất cao ở thiên quy này, chỉ cần chém thêm vài vịthần linh nữa, nói không chừng là có thể leo lên.Một lúc sau, Sở Hi Thanh mới dừng lại.Mà lúc này, bọn họ đã cách chỗ cũ trăm vạn dặm.Dự tính là Xa Nguyên kia có thần thông quảng đại hơn nữa, thì cũng rất khó xácđịnh vị trí của hắn trong thời gian ngắn.Sau khi dừng lại, Sở Hi Thanh nhìn thứ trong tay với vẻ kinh dị.Đó chính là viên bảo châu màu xanh kia.Bản thân bảo châu là nửa trong suốt, chất liệu óng ánh long lanh, còn có thểnhìn thấy một bóng rồng màu xanh rất sống động ở bên trong bảo châu.Con Thanh Long này to khoảng đầu ngón tay, đầu như Kỳ Lân, đuôi như cáchép, mặt có râu dài, có sừng tựa như lộc, thân dài như rắn, bụng có ngũ trảo.Hai mắt nó nhắm chặt, tựa như đang rơi vào trạng thái ngủ say.“Đây là?” Lục Loạn Ly cũng nhìn bảo châu này với vẻ kinh ngạc: “Đây làThanh Long Tinh Quân, hay là Thương Long?”Viên bảo châu này là thứ rơi ra khi Mộc Long tự bạo.Khi đó Xa Nguyên muốn lấy lại thứ này, nhưng lại bị Lê Tham quấy nhiễu, nênkhông thể thành công.Nhưng khi đó, thứ này vẫn nằm trong sự khống chế của Xa Nguyên.Song khi Lục Loạn Ly đánh một búa kia, lại khiến nó thoát khỏi sự khống chếcủa Xa Nguyên, Sở Hi Thanh tranh thủ cướp lấy.Nàng còn tưởng rằng đây là một cái thần khí mạnh mẽ, không ngờ bên trong cáithần khí này còn có một con rồng.Lục Loạn Ly có thể xác định, trong này chính là một Chân long, là một conchân long cực mạnh bị phong ấn. 

Chương 2434: Mạnh Chương (2)