Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2475: Ta là Trường Sinh
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng tầm 120 cái hô hấp sau, Thiên Ảnh Tinh Quân đã bị Thần Kim Đỉnh‘luyện hóa’.Dưới tình huống bình thường là không cần lâu như vậy, nhưng ngay sau khiThiên Ảnh Tinh Quân tử vong, Thần Kim Đỉnh đã mở nắp Kim Đỉnh, rút từ bêntrong ra một thanh trường kiếm bằng xương màu đen.Thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không và đám thành viên của đoàn săn bắn HuyếtĐỉnh ở phía sau hắn nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi trắng bệch, ánhmắt sợ hãi.Vị thủ lĩnh này của bọn họ, quả thực là điên rồi!Luyện chết Thiên Ảnh Tinh Quân, con thứ chín của Xa Nguyên thì cũng thôi,thế mà lại còn dùng hài cốt của hắn để chế tạo binh khí.Hắn quả thực là không muốn sống nữa!Chị em tai thỏ cũng phải nuốt một ngụm nước miếng.Tuy rằng bọn họ đoán Thần Kim Đỉnh rất có thể thiên hướng về nhân tộc.Nhưng mà người này… lại tàn nhẫn như vậy sao? Quả thực là không chừađường lui.Thần Kim Đỉnh lại rất bình tĩnh, hắn cung kính dâng thanh kiếm đến trước mặtLục Loạn Ly: “Tại hạ mượn hoa hiến phật, xin điện hạ vui lòng nhận cho.”Lục Loạn Ly nhìn thanh kiếm này với vẻ kinh dị, nàng cũng không khách khí,cầm lên thưởng thức và quan sát.Nàng cũng không kiêng kỵ Hư Thần – Xa Nguyên, càng không cảm thấy thanhkiếm này có gì khiếp người.Lục Loạn Ly có linh cảm, thứ này sẽ khiến mình mạnh hơn rất nhiều.Thần Kim Đỉnh rõ ràng là đã có tâm tư từ trước, thanh kiếm này chỉ chứa támphần pháp môn Thái Hư của Thiên Ảnh Tinh Quân, loại bỏ tất cả pháp môn cònlại.Nhưng người cầm thanh kiếm này, lại có thể nhận được một phần sức mạnhthân thể của Thiên Ảnh Tinh Quân.Nó chỉ là một thần binh cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị, nhưng lại có thể giúp tố chấtthân thể của Lục Loạn Ly đuổi sát những thần hoang dã kia.Đối với Lục Loạn Ly mà nói, thứ này tuyệt đối không chỉ là Vĩnh Hằng hạ vị.Nhưng mà làm cho nàng khiếp sợ hơn vẫn là thần thông mà Thần Kim Đỉnhvừa thể hiện.Hắn dĩ nhiên lại trực tiếp luyện Thiên Ảnh Tinh Quân thành một thanh cốtkiếm!Sở Hi Thanh cũng rất kinh dị: “Thần khí bản mệnh của các hạ thật sự là vô cùngthần diệu.”Hắn đã biết Thần Kim Đỉnh muốn làm gì từ lúc mới bắt đầu.Nhưng sau khi nhìn thấy thanh thần binh này, Sở Hi Thanh vẫn rất chấn động.Cùng lúc đó, hắn cũng rất hài lòng.Đối phương đã cắt đứt đường lui của mình rồi.Thần Kim Đỉnh thì lại cười khổ đáp lại: “Hiện giờ còn không thể nói là thần khíbản mệnh, cũng chỉ có lúc này và ở đây, được bệ hạ che chở, ta mới dám dùngnhư thế.”Đây là lời thật lòng, nếu như không có Sở Hi Thanh giúp hắn trấn áp Thiên ẢnhTinh Quân, thì Thiên Ảnh Tinh Quân đã thoát khỏi đỉnh của hắn từ lâu rồi.Hơn nữa, cũng chỉ có ở Vô Thiên Hắc Ngục, trong không gian Sở Hi Thanh cắtra, thì hắn mới dám dùng như thế.Đổi lại là một nơi khác, một khi Thần Kim Đỉnh sử dụng cái đỉnh này quá lâu,Hỏa Thần – Diễm Dung và Thủy Thần – Thiên Công sẽ tìm đến tận cửa.Chỉ có trong Vô Thiên Hắc Ngục, Thần Kim Đỉnh mới dám sử dụng một thờigian ngắn.Cũng chính vì nguyên nhân này, nên tình cảnh của đoàn săn bắn Huyết Đỉnhmới túng quẫn như vậy.Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Nhưng có thể thấy huyết mạch Toại Nhân thị củangươi rất cao, sớm muộn gì cũng nắm giữ cái thần khí này.”Tuy rằng thần khí Kim Đỉnh này có hạn chế rất lớn, nhưng giá trị của nó cũngrất cao.Thần Kim Đỉnh có khả năng luyện hóa nó, chân chính nắm giữ nó.Thủy Thần – Thiên Công và Hỏa Thần – Diễm Dung mất một bộ phận sinhmệnh bản nguyên, là vì hai thần ngày xưa đã dùng phương pháp nào đó để chiacắt lực lượng của Toại Nhân thị.Sau khi ngã xuống thì máu thịt mất khống chế, thành tựu cái Kim Đỉnh này.Vì vậy căn cơ chân chính của cái thần khí này, vẫn là huyết mạch Toại Nhân thị.Cũng chính vì nguyên nhân này, Thần Kim Đỉnh mới được thần khí ưu ái.Người này cũng rất có tạo nghệ ở thuật luyện khí.Trước kia, Thần Kim Đỉnh không thể sử dụng thần khí bản mệnh, thậm chí cònkhông dám dùng Luyện Thiên chi pháp quá lâu.Trước kia hắn chỉ có thể lẻn vào Vô Thiên Hắc Ngục và âm thầm tu luyệnLuyện Thiên chi pháp và thuật luyện khí.“Tại hạ cũng cảm thấy như vậy.”Trong mắt Thần Kim Đỉnh lộ tinh mang, ngọn lửa mang tên dã tâm rực cháy.Hắn lại cung kính khom người: “Việc này vẫn cần bệ hạ tác thành!”Thật ra hắn chỉ kém một cái nghi thức ‘Luyện Thiên’ hoàn chỉnh mà lớn laonữa là có thể chính thức khống chế cái thiên quy này.Nhưng với lực lượng của cá nhân hắn và đoàn săn bắn Huyết Đỉnh, dù thế nàocũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn.Vị Nhân hoàng đương đại này lại làm cho hắn nhìn thấy hi vọng.Trong mấy ngày này, hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu niên nhân tộc này khuấyđảo mưa gió, thúc đẩy Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, lại có vài vị cườnggiả nhân tộc thành công phong thần, miễn cưỡng xoay chuyển khí vận của nhântộc Thần Châu.
Khoảng tầm 120 cái hô hấp sau, Thiên Ảnh Tinh Quân đã bị Thần Kim Đỉnh
‘luyện hóa’.
Dưới tình huống bình thường là không cần lâu như vậy, nhưng ngay sau khi
Thiên Ảnh Tinh Quân tử vong, Thần Kim Đỉnh đã mở nắp Kim Đỉnh, rút từ bên
trong ra một thanh trường kiếm bằng xương màu đen.
Thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không và đám thành viên của đoàn săn bắn Huyết
Đỉnh ở phía sau hắn nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi trắng bệch, ánh
mắt sợ hãi.
Vị thủ lĩnh này của bọn họ, quả thực là điên rồi!
Luyện chết Thiên Ảnh Tinh Quân, con thứ chín của Xa Nguyên thì cũng thôi,
thế mà lại còn dùng hài cốt của hắn để chế tạo binh khí.
Hắn quả thực là không muốn sống nữa!
Chị em tai thỏ cũng phải nuốt một ngụm nước miếng.
Tuy rằng bọn họ đoán Thần Kim Đỉnh rất có thể thiên hướng về nhân tộc.
Nhưng mà người này… lại tàn nhẫn như vậy sao? Quả thực là không chừa
đường lui.
Thần Kim Đỉnh lại rất bình tĩnh, hắn cung kính dâng thanh kiếm đến trước mặt
Lục Loạn Ly: “Tại hạ mượn hoa hiến phật, xin điện hạ vui lòng nhận cho.”
Lục Loạn Ly nhìn thanh kiếm này với vẻ kinh dị, nàng cũng không khách khí,
cầm lên thưởng thức và quan sát.
Nàng cũng không kiêng kỵ Hư Thần – Xa Nguyên, càng không cảm thấy thanh
kiếm này có gì khiếp người.
Lục Loạn Ly có linh cảm, thứ này sẽ khiến mình mạnh hơn rất nhiều.
Thần Kim Đỉnh rõ ràng là đã có tâm tư từ trước, thanh kiếm này chỉ chứa tám
phần pháp môn Thái Hư của Thiên Ảnh Tinh Quân, loại bỏ tất cả pháp môn còn
lại.
Nhưng người cầm thanh kiếm này, lại có thể nhận được một phần sức mạnh
thân thể của Thiên Ảnh Tinh Quân.
Nó chỉ là một thần binh cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị, nhưng lại có thể giúp tố chất
thân thể của Lục Loạn Ly đuổi sát những thần hoang dã kia.
Đối với Lục Loạn Ly mà nói, thứ này tuyệt đối không chỉ là Vĩnh Hằng hạ vị.
Nhưng mà làm cho nàng khiếp sợ hơn vẫn là thần thông mà Thần Kim Đỉnh
vừa thể hiện.
Hắn dĩ nhiên lại trực tiếp luyện Thiên Ảnh Tinh Quân thành một thanh cốt
kiếm!
Sở Hi Thanh cũng rất kinh dị: “Thần khí bản mệnh của các hạ thật sự là vô cùng
thần diệu.”
Hắn đã biết Thần Kim Đỉnh muốn làm gì từ lúc mới bắt đầu.
Nhưng sau khi nhìn thấy thanh thần binh này, Sở Hi Thanh vẫn rất chấn động.
Cùng lúc đó, hắn cũng rất hài lòng.
Đối phương đã cắt đứt đường lui của mình rồi.
Thần Kim Đỉnh thì lại cười khổ đáp lại: “Hiện giờ còn không thể nói là thần khí
bản mệnh, cũng chỉ có lúc này và ở đây, được bệ hạ che chở, ta mới dám dùng
như thế.”
Đây là lời thật lòng, nếu như không có Sở Hi Thanh giúp hắn trấn áp Thiên Ảnh
Tinh Quân, thì Thiên Ảnh Tinh Quân đã thoát khỏi đỉnh của hắn từ lâu rồi.
Hơn nữa, cũng chỉ có ở Vô Thiên Hắc Ngục, trong không gian Sở Hi Thanh cắt
ra, thì hắn mới dám dùng như thế.
Đổi lại là một nơi khác, một khi Thần Kim Đỉnh sử dụng cái đỉnh này quá lâu,
Hỏa Thần – Diễm Dung và Thủy Thần – Thiên Công sẽ tìm đến tận cửa.
Chỉ có trong Vô Thiên Hắc Ngục, Thần Kim Đỉnh mới dám sử dụng một thời
gian ngắn.
Cũng chính vì nguyên nhân này, nên tình cảnh của đoàn săn bắn Huyết Đỉnh
mới túng quẫn như vậy.
Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Nhưng có thể thấy huyết mạch Toại Nhân thị của
ngươi rất cao, sớm muộn gì cũng nắm giữ cái thần khí này.”
Tuy rằng thần khí Kim Đỉnh này có hạn chế rất lớn, nhưng giá trị của nó cũng
rất cao.
Thần Kim Đỉnh có khả năng luyện hóa nó, chân chính nắm giữ nó.
Thủy Thần – Thiên Công và Hỏa Thần – Diễm Dung mất một bộ phận sinh
mệnh bản nguyên, là vì hai thần ngày xưa đã dùng phương pháp nào đó để chia
cắt lực lượng của Toại Nhân thị.
Sau khi ngã xuống thì máu thịt mất khống chế, thành tựu cái Kim Đỉnh này.
Vì vậy căn cơ chân chính của cái thần khí này, vẫn là huyết mạch Toại Nhân thị.
Cũng chính vì nguyên nhân này, Thần Kim Đỉnh mới được thần khí ưu ái.
Người này cũng rất có tạo nghệ ở thuật luyện khí.
Trước kia, Thần Kim Đỉnh không thể sử dụng thần khí bản mệnh, thậm chí còn
không dám dùng Luyện Thiên chi pháp quá lâu.
Trước kia hắn chỉ có thể lẻn vào Vô Thiên Hắc Ngục và âm thầm tu luyện
Luyện Thiên chi pháp và thuật luyện khí.
“Tại hạ cũng cảm thấy như vậy.”
Trong mắt Thần Kim Đỉnh lộ tinh mang, ngọn lửa mang tên dã tâm rực cháy.
Hắn lại cung kính khom người: “Việc này vẫn cần bệ hạ tác thành!”
Thật ra hắn chỉ kém một cái nghi thức ‘Luyện Thiên’ hoàn chỉnh mà lớn lao
nữa là có thể chính thức khống chế cái thiên quy này.
Nhưng với lực lượng của cá nhân hắn và đoàn săn bắn Huyết Đỉnh, dù thế nào
cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn.
Vị Nhân hoàng đương đại này lại làm cho hắn nhìn thấy hi vọng.
Trong mấy ngày này, hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu niên nhân tộc này khuấy
đảo mưa gió, thúc đẩy Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, lại có vài vị cường
giả nhân tộc thành công phong thần, miễn cưỡng xoay chuyển khí vận của nhân
tộc Thần Châu.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng tầm 120 cái hô hấp sau, Thiên Ảnh Tinh Quân đã bị Thần Kim Đỉnh‘luyện hóa’.Dưới tình huống bình thường là không cần lâu như vậy, nhưng ngay sau khiThiên Ảnh Tinh Quân tử vong, Thần Kim Đỉnh đã mở nắp Kim Đỉnh, rút từ bêntrong ra một thanh trường kiếm bằng xương màu đen.Thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không và đám thành viên của đoàn săn bắn HuyếtĐỉnh ở phía sau hắn nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi trắng bệch, ánhmắt sợ hãi.Vị thủ lĩnh này của bọn họ, quả thực là điên rồi!Luyện chết Thiên Ảnh Tinh Quân, con thứ chín của Xa Nguyên thì cũng thôi,thế mà lại còn dùng hài cốt của hắn để chế tạo binh khí.Hắn quả thực là không muốn sống nữa!Chị em tai thỏ cũng phải nuốt một ngụm nước miếng.Tuy rằng bọn họ đoán Thần Kim Đỉnh rất có thể thiên hướng về nhân tộc.Nhưng mà người này… lại tàn nhẫn như vậy sao? Quả thực là không chừađường lui.Thần Kim Đỉnh lại rất bình tĩnh, hắn cung kính dâng thanh kiếm đến trước mặtLục Loạn Ly: “Tại hạ mượn hoa hiến phật, xin điện hạ vui lòng nhận cho.”Lục Loạn Ly nhìn thanh kiếm này với vẻ kinh dị, nàng cũng không khách khí,cầm lên thưởng thức và quan sát.Nàng cũng không kiêng kỵ Hư Thần – Xa Nguyên, càng không cảm thấy thanhkiếm này có gì khiếp người.Lục Loạn Ly có linh cảm, thứ này sẽ khiến mình mạnh hơn rất nhiều.Thần Kim Đỉnh rõ ràng là đã có tâm tư từ trước, thanh kiếm này chỉ chứa támphần pháp môn Thái Hư của Thiên Ảnh Tinh Quân, loại bỏ tất cả pháp môn cònlại.Nhưng người cầm thanh kiếm này, lại có thể nhận được một phần sức mạnhthân thể của Thiên Ảnh Tinh Quân.Nó chỉ là một thần binh cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị, nhưng lại có thể giúp tố chấtthân thể của Lục Loạn Ly đuổi sát những thần hoang dã kia.Đối với Lục Loạn Ly mà nói, thứ này tuyệt đối không chỉ là Vĩnh Hằng hạ vị.Nhưng mà làm cho nàng khiếp sợ hơn vẫn là thần thông mà Thần Kim Đỉnhvừa thể hiện.Hắn dĩ nhiên lại trực tiếp luyện Thiên Ảnh Tinh Quân thành một thanh cốtkiếm!Sở Hi Thanh cũng rất kinh dị: “Thần khí bản mệnh của các hạ thật sự là vô cùngthần diệu.”Hắn đã biết Thần Kim Đỉnh muốn làm gì từ lúc mới bắt đầu.Nhưng sau khi nhìn thấy thanh thần binh này, Sở Hi Thanh vẫn rất chấn động.Cùng lúc đó, hắn cũng rất hài lòng.Đối phương đã cắt đứt đường lui của mình rồi.Thần Kim Đỉnh thì lại cười khổ đáp lại: “Hiện giờ còn không thể nói là thần khíbản mệnh, cũng chỉ có lúc này và ở đây, được bệ hạ che chở, ta mới dám dùngnhư thế.”Đây là lời thật lòng, nếu như không có Sở Hi Thanh giúp hắn trấn áp Thiên ẢnhTinh Quân, thì Thiên Ảnh Tinh Quân đã thoát khỏi đỉnh của hắn từ lâu rồi.Hơn nữa, cũng chỉ có ở Vô Thiên Hắc Ngục, trong không gian Sở Hi Thanh cắtra, thì hắn mới dám dùng như thế.Đổi lại là một nơi khác, một khi Thần Kim Đỉnh sử dụng cái đỉnh này quá lâu,Hỏa Thần – Diễm Dung và Thủy Thần – Thiên Công sẽ tìm đến tận cửa.Chỉ có trong Vô Thiên Hắc Ngục, Thần Kim Đỉnh mới dám sử dụng một thờigian ngắn.Cũng chính vì nguyên nhân này, nên tình cảnh của đoàn săn bắn Huyết Đỉnhmới túng quẫn như vậy.Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Nhưng có thể thấy huyết mạch Toại Nhân thị củangươi rất cao, sớm muộn gì cũng nắm giữ cái thần khí này.”Tuy rằng thần khí Kim Đỉnh này có hạn chế rất lớn, nhưng giá trị của nó cũngrất cao.Thần Kim Đỉnh có khả năng luyện hóa nó, chân chính nắm giữ nó.Thủy Thần – Thiên Công và Hỏa Thần – Diễm Dung mất một bộ phận sinhmệnh bản nguyên, là vì hai thần ngày xưa đã dùng phương pháp nào đó để chiacắt lực lượng của Toại Nhân thị.Sau khi ngã xuống thì máu thịt mất khống chế, thành tựu cái Kim Đỉnh này.Vì vậy căn cơ chân chính của cái thần khí này, vẫn là huyết mạch Toại Nhân thị.Cũng chính vì nguyên nhân này, Thần Kim Đỉnh mới được thần khí ưu ái.Người này cũng rất có tạo nghệ ở thuật luyện khí.Trước kia, Thần Kim Đỉnh không thể sử dụng thần khí bản mệnh, thậm chí cònkhông dám dùng Luyện Thiên chi pháp quá lâu.Trước kia hắn chỉ có thể lẻn vào Vô Thiên Hắc Ngục và âm thầm tu luyệnLuyện Thiên chi pháp và thuật luyện khí.“Tại hạ cũng cảm thấy như vậy.”Trong mắt Thần Kim Đỉnh lộ tinh mang, ngọn lửa mang tên dã tâm rực cháy.Hắn lại cung kính khom người: “Việc này vẫn cần bệ hạ tác thành!”Thật ra hắn chỉ kém một cái nghi thức ‘Luyện Thiên’ hoàn chỉnh mà lớn laonữa là có thể chính thức khống chế cái thiên quy này.Nhưng với lực lượng của cá nhân hắn và đoàn săn bắn Huyết Đỉnh, dù thế nàocũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn.Vị Nhân hoàng đương đại này lại làm cho hắn nhìn thấy hi vọng.Trong mấy ngày này, hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu niên nhân tộc này khuấyđảo mưa gió, thúc đẩy Mộc Kiếm Tiên ngưng tụ hành tinh, lại có vài vị cườnggiả nhân tộc thành công phong thần, miễn cưỡng xoay chuyển khí vận của nhântộc Thần Châu.