Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2483: Nghi hoặc
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nghĩ Hóa Thần âm, từ chú thích thì cần 200 viên Ước Nguyện Thạch.Nhưng thực ra giá dưới logo chỉ còn có 70 viên.Đây là vì Hỗn Độn, Như Ý và Nghĩ Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh đã có tiếnbộ.Đương nhiên, dù là 200 viên thì cũng không có vấn đề.Sở Hi Thanh bây giờ có tận hơn bốn vạn viên Ước Nguyện Thạch, đã không đểý chút tiền này.Để cho hắn rơi vào trầm tư là, cái Nghĩ Hóa Thần âm này là xuất phát từ ý chícủa ai? Sở Phượng Ca? Là khí linh của thần khí bản mệnh? Là Đông Hoàng?Hay là Trí Tẩu? Thậm chí là ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ Thần Bàn Nhược?Đối với Sở Phượng Ca và Trí Tẩu, Sở Hi Thanh có rất nhiều nghi hoặc.Sở Phượng Ca thật sự có thể lấy sức một người để hoàn thành thuật Điên Đảoâm Dương sao?Tu vị của Sở Hi Thanh càng cao, thì lại càng cảm thấy thần kỳ.Sở Phượng Ca quả thực là thiên phú cao tuyệt, là người duy nhất có thiên tư cóthể sánh vai với Bá Võ Vương.Hắn còn có Thiết Quan Tán Nhân – Mộc Lưu Phàm giới đỡ, có tài sản của toànbộ Sở gia chống đỡ.Nhưng mà đối thủ của bọn họ lại là Chập Long có trình độ pháp thuật cực cao!Trước khi chết, Sở Phượng Ca đã để lại hậu chiêu gì?Hắn muốn đánh cờ với chúng thần, vậy quân cờ cuối cùng của hắn ở nơi nào?Sở Phượng Ca để lại di thư tàn khuyết không đầy đủ, có rất nhiều chữ bị thầnlực ăn mòn, khó có thể nhận biết.Sở Hi Thanh vốn cho rằng ‘quân cờ’ này của Sở Phượng Ca chính là thần khíbản mệnh trong người mình.Nhưng bắt đầu từ một năm trước, Sở Hi Thanh đã sinh lòng nghi ngờ với phánđoán này.Hắn vốn cho rằng có thể biết rõ ràng từ chỗ của Trí Tẩu.Sở Phượng Ca sử dụng Điên Đảo âm Dương, Trí Tẩu nhất định là có tham dự.Vị người có thể biết vài chuyện này, lại chết trong tay Thần Bàn Nhược từ bốnngày trước.Vị này tử vong, cũng làm cho rất nhiều vấn đề không có lời giải.Sở Hi Thanh đã hỏi Lục Loạn Ly, ngoại trừ Đại La Thần Giám thì Trí Tẩukhông để lại thứ gì khác, cũng không nói cái gì.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn đến cùng là không biết? Hay là không muốn nói?Hoặc là sợ nói ra thì sẽ bị người khác bóp méo?Hắn vẫn không quên, Xiển môn bây giờ vẫn nằm trong tay Thần Bàn Nhượckìa.Thần Bàn Nhược tựa như đang vô tình hay cố ý mà thúc đẩy chuyện âm dươngmột thể của Kiến Nguyên đế, hắn lại có mục đích gì?Sở Hi Thanh trầm ngâm một lúc lâu, mãi đến khi Lê Tham nhìn qua với vẻ nghingờ, thì mới cười khẽ một tiếng: “Thần Tôn chớ lo lắng, việc này ta đã có tínhtoán, sau khi trở về phàm giới sẽ ra tay, nhanh chóng giải phong ấn cho Đế Oanương nương.”Thần sắc hắn rất chân thành: “Đây cũng là một trong những điều kiện ta đápứng Thạch Thần.”Lê Tham nghe vậy thì thoải mái.Hắn biết Sở Hi Thanh có giao dịch với Thạch Thần, nhưng lại không biết nộidung giao dịch cụ thể.“Cũng không vội.”Lê Tham lắc đầu, ngưng tiếng nhắc nhở: “Càng nhanh càng dễ mắc sai lầm, đốithủ của chúng ta chẳng những là Tổ thần, mà còn có những kẻ như Thần BànNhược và Lôi Thần, việc này vẫn phải cẩn thận nhiều hơn, không thể bất cẩn.”Sau đó mấy người lại thương lượng việc khác.Mấy người Thần Kim Đỉnh thì đã rời đi.Đám người Sở Hi Thanh không thể không gặp mặt nói chuyện.Lực lượng của những Tổ thần kia và Thần Bàn Nhược thật sự quá mạnh.Tuy bọn họ sở hữu rất nhiều phương pháp truyền tin từ xa, nhưng lại không thểdựa dẫm.Những thủ đoạn này dùng ở lúc bình thường thì không sao, nhưng vào lúc mấuchốt thì không quá an toàn.Một số tin tức mấu chốt, nhất định phải gặp mặt nói chuyện.Thảo luận tầm nửa ngày, hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly bước vào khenứt không gian, trở về phàm giới.Khe nứt này do Lê Tham mở ra, Vấn Tố Y xuất kiếm phòng hộ, Tư HoàngTuyền trấn áp, đảm bảo sẽ không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.Ánh mắt của Tư Hoàng Tuyền lại có chút mệt mỏi.Thật ra nàng có chút chờ mong với cuộc gặp mặt ngày hôm nay, nhưng từ đầuđến cuối Sở Hi Thanh chỉ nói việc công.Tư Hoàng Tuyền cũng biết tâm trạng của mình là rất không đúng.Nàng biết Sở Hi Thanh coi nàng là bạn tốt, nhiều lắm cũng là huynh đệ sinh tửchi giao thôi, không có tâm tư gì khác.Có tâm tư chính là Tư Hoàng Tuyền nàng.Tư Hoàng Tuyền không thể nào quên được dáng vẻ một thân một mình đốikháng với mấy vị thần linh của Sở Hi Thanh khi nàng yếu đuối nhất, cũngkhông thể quên được phong thái ngăn cơn sóng dữ, xoay tay thành mây của SởHi Thanh.Nàng biết Sở Hi Thanh sở dĩ liều mình tiến vào vực ngoại với nàng, cũng khôngphải là vì một mình nàng.Là tình cảm của hai người, là tồn vong của nhân tộc, là khí vận của Đại Luật…các loại nhân tố đan xen mới tạo thành kết quả đó.Nhưng tình cảnh lúc đó vẫn khắc sâu vào trong linh hồn của nàng.Mắt thấy Sở Hi Thanh bước vào khe nứt, biến mất không thấy, Tư Hoàng Tuyềnkhông khỏi sờ lên mặt nạ của mình.Nàng thật ra đã muốn thu hồi mặt nạ, muốn cho Sở Hi Thanh nhìn.Tiếc là nửa ngày tới nay, nàng không có bất kỳ cơ hội nào.Nếu biết như vậy, lần này đã không đeo mặt nạ…Khi Sở Hi Thanh rời đi, thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không quay đầu nhìn đồngbạn Thần Kim Đỉnh của mình, lời nói hàm chứa nghi hoặc: “Ngươi thật sựchuẩn bị thắt cổ chết trên cái cây này? Mấy ngày nay ngươi cũng thấy rồi đây,cái tên kia ở cùng với Vấn Tố Y, ngay cả đi ra cũng không ra.”Nàng biết Thần Kim Đỉnh không tin những vị thần linh Vĩnh Hằng kia.Sở Hi Thanh là cơ hội mà bọn họ chờ đợi từ lâu.Thần Tịnh Không cũng rất hài lòng với ban thưởng của Sở Hi Thanh.Vấn đề là, vị Nhân hoàng bệ hạ này nhìn qua có vẻ không đáng tin lắm.Đại chiến vừa kết thúc, liền đi ăn chơi nhảy múa, vui đến quên cả trời đất.Thần Tịnh Không biết rất nhiều điển cố của các đời hoàng triều nhân tộc ThầnChâu.Chuyện này nhìn thế nào cũng giống với một cái hôn quân…
Nghĩ Hóa Thần âm, từ chú thích thì cần 200 viên Ước Nguyện Thạch.
Nhưng thực ra giá dưới logo chỉ còn có 70 viên.
Đây là vì Hỗn Độn, Như Ý và Nghĩ Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh đã có tiến
bộ.
Đương nhiên, dù là 200 viên thì cũng không có vấn đề.
Sở Hi Thanh bây giờ có tận hơn bốn vạn viên Ước Nguyện Thạch, đã không để
ý chút tiền này.
Để cho hắn rơi vào trầm tư là, cái Nghĩ Hóa Thần âm này là xuất phát từ ý chí
của ai? Sở Phượng Ca? Là khí linh của thần khí bản mệnh? Là Đông Hoàng?
Hay là Trí Tẩu? Thậm chí là ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ Thần Bàn Nhược?
Đối với Sở Phượng Ca và Trí Tẩu, Sở Hi Thanh có rất nhiều nghi hoặc.
Sở Phượng Ca thật sự có thể lấy sức một người để hoàn thành thuật Điên Đảo
âm Dương sao?
Tu vị của Sở Hi Thanh càng cao, thì lại càng cảm thấy thần kỳ.
Sở Phượng Ca quả thực là thiên phú cao tuyệt, là người duy nhất có thiên tư có
thể sánh vai với Bá Võ Vương.
Hắn còn có Thiết Quan Tán Nhân – Mộc Lưu Phàm giới đỡ, có tài sản của toàn
bộ Sở gia chống đỡ.
Nhưng mà đối thủ của bọn họ lại là Chập Long có trình độ pháp thuật cực cao!
Trước khi chết, Sở Phượng Ca đã để lại hậu chiêu gì?
Hắn muốn đánh cờ với chúng thần, vậy quân cờ cuối cùng của hắn ở nơi nào?
Sở Phượng Ca để lại di thư tàn khuyết không đầy đủ, có rất nhiều chữ bị thần
lực ăn mòn, khó có thể nhận biết.
Sở Hi Thanh vốn cho rằng ‘quân cờ’ này của Sở Phượng Ca chính là thần khí
bản mệnh trong người mình.
Nhưng bắt đầu từ một năm trước, Sở Hi Thanh đã sinh lòng nghi ngờ với phán
đoán này.
Hắn vốn cho rằng có thể biết rõ ràng từ chỗ của Trí Tẩu.
Sở Phượng Ca sử dụng Điên Đảo âm Dương, Trí Tẩu nhất định là có tham dự.
Vị người có thể biết vài chuyện này, lại chết trong tay Thần Bàn Nhược từ bốn
ngày trước.
Vị này tử vong, cũng làm cho rất nhiều vấn đề không có lời giải.
Sở Hi Thanh đã hỏi Lục Loạn Ly, ngoại trừ Đại La Thần Giám thì Trí Tẩu
không để lại thứ gì khác, cũng không nói cái gì.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn đến cùng là không biết? Hay là không muốn nói?
Hoặc là sợ nói ra thì sẽ bị người khác bóp méo?
Hắn vẫn không quên, Xiển môn bây giờ vẫn nằm trong tay Thần Bàn Nhược
kìa.
Thần Bàn Nhược tựa như đang vô tình hay cố ý mà thúc đẩy chuyện âm dương
một thể của Kiến Nguyên đế, hắn lại có mục đích gì?
Sở Hi Thanh trầm ngâm một lúc lâu, mãi đến khi Lê Tham nhìn qua với vẻ nghi
ngờ, thì mới cười khẽ một tiếng: “Thần Tôn chớ lo lắng, việc này ta đã có tính
toán, sau khi trở về phàm giới sẽ ra tay, nhanh chóng giải phong ấn cho Đế Oa
nương nương.”
Thần sắc hắn rất chân thành: “Đây cũng là một trong những điều kiện ta đáp
ứng Thạch Thần.”
Lê Tham nghe vậy thì thoải mái.
Hắn biết Sở Hi Thanh có giao dịch với Thạch Thần, nhưng lại không biết nội
dung giao dịch cụ thể.
“Cũng không vội.”
Lê Tham lắc đầu, ngưng tiếng nhắc nhở: “Càng nhanh càng dễ mắc sai lầm, đối
thủ của chúng ta chẳng những là Tổ thần, mà còn có những kẻ như Thần Bàn
Nhược và Lôi Thần, việc này vẫn phải cẩn thận nhiều hơn, không thể bất cẩn.”
Sau đó mấy người lại thương lượng việc khác.
Mấy người Thần Kim Đỉnh thì đã rời đi.
Đám người Sở Hi Thanh không thể không gặp mặt nói chuyện.
Lực lượng của những Tổ thần kia và Thần Bàn Nhược thật sự quá mạnh.
Tuy bọn họ sở hữu rất nhiều phương pháp truyền tin từ xa, nhưng lại không thể
dựa dẫm.
Những thủ đoạn này dùng ở lúc bình thường thì không sao, nhưng vào lúc mấu
chốt thì không quá an toàn.
Một số tin tức mấu chốt, nhất định phải gặp mặt nói chuyện.
Thảo luận tầm nửa ngày, hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly bước vào khe
nứt không gian, trở về phàm giới.
Khe nứt này do Lê Tham mở ra, Vấn Tố Y xuất kiếm phòng hộ, Tư Hoàng
Tuyền trấn áp, đảm bảo sẽ không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Ánh mắt của Tư Hoàng Tuyền lại có chút mệt mỏi.
Thật ra nàng có chút chờ mong với cuộc gặp mặt ngày hôm nay, nhưng từ đầu
đến cuối Sở Hi Thanh chỉ nói việc công.
Tư Hoàng Tuyền cũng biết tâm trạng của mình là rất không đúng.
Nàng biết Sở Hi Thanh coi nàng là bạn tốt, nhiều lắm cũng là huynh đệ sinh tử
chi giao thôi, không có tâm tư gì khác.
Có tâm tư chính là Tư Hoàng Tuyền nàng.
Tư Hoàng Tuyền không thể nào quên được dáng vẻ một thân một mình đối
kháng với mấy vị thần linh của Sở Hi Thanh khi nàng yếu đuối nhất, cũng
không thể quên được phong thái ngăn cơn sóng dữ, xoay tay thành mây của Sở
Hi Thanh.
Nàng biết Sở Hi Thanh sở dĩ liều mình tiến vào vực ngoại với nàng, cũng không
phải là vì một mình nàng.
Là tình cảm của hai người, là tồn vong của nhân tộc, là khí vận của Đại Luật…
các loại nhân tố đan xen mới tạo thành kết quả đó.
Nhưng tình cảnh lúc đó vẫn khắc sâu vào trong linh hồn của nàng.
Mắt thấy Sở Hi Thanh bước vào khe nứt, biến mất không thấy, Tư Hoàng Tuyền
không khỏi sờ lên mặt nạ của mình.
Nàng thật ra đã muốn thu hồi mặt nạ, muốn cho Sở Hi Thanh nhìn.
Tiếc là nửa ngày tới nay, nàng không có bất kỳ cơ hội nào.
Nếu biết như vậy, lần này đã không đeo mặt nạ…
Khi Sở Hi Thanh rời đi, thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không quay đầu nhìn đồng
bạn Thần Kim Đỉnh của mình, lời nói hàm chứa nghi hoặc: “Ngươi thật sự
chuẩn bị thắt cổ chết trên cái cây này? Mấy ngày nay ngươi cũng thấy rồi đây,
cái tên kia ở cùng với Vấn Tố Y, ngay cả đi ra cũng không ra.”
Nàng biết Thần Kim Đỉnh không tin những vị thần linh Vĩnh Hằng kia.
Sở Hi Thanh là cơ hội mà bọn họ chờ đợi từ lâu.
Thần Tịnh Không cũng rất hài lòng với ban thưởng của Sở Hi Thanh.
Vấn đề là, vị Nhân hoàng bệ hạ này nhìn qua có vẻ không đáng tin lắm.
Đại chiến vừa kết thúc, liền đi ăn chơi nhảy múa, vui đến quên cả trời đất.
Thần Tịnh Không biết rất nhiều điển cố của các đời hoàng triều nhân tộc Thần
Châu.
Chuyện này nhìn thế nào cũng giống với một cái hôn quân…
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nghĩ Hóa Thần âm, từ chú thích thì cần 200 viên Ước Nguyện Thạch.Nhưng thực ra giá dưới logo chỉ còn có 70 viên.Đây là vì Hỗn Độn, Như Ý và Nghĩ Thiên chi pháp của Sở Hi Thanh đã có tiếnbộ.Đương nhiên, dù là 200 viên thì cũng không có vấn đề.Sở Hi Thanh bây giờ có tận hơn bốn vạn viên Ước Nguyện Thạch, đã không đểý chút tiền này.Để cho hắn rơi vào trầm tư là, cái Nghĩ Hóa Thần âm này là xuất phát từ ý chícủa ai? Sở Phượng Ca? Là khí linh của thần khí bản mệnh? Là Đông Hoàng?Hay là Trí Tẩu? Thậm chí là ‘Khi Thiên Vạn Trá chi chủ’ Thần Bàn Nhược?Đối với Sở Phượng Ca và Trí Tẩu, Sở Hi Thanh có rất nhiều nghi hoặc.Sở Phượng Ca thật sự có thể lấy sức một người để hoàn thành thuật Điên Đảoâm Dương sao?Tu vị của Sở Hi Thanh càng cao, thì lại càng cảm thấy thần kỳ.Sở Phượng Ca quả thực là thiên phú cao tuyệt, là người duy nhất có thiên tư cóthể sánh vai với Bá Võ Vương.Hắn còn có Thiết Quan Tán Nhân – Mộc Lưu Phàm giới đỡ, có tài sản của toànbộ Sở gia chống đỡ.Nhưng mà đối thủ của bọn họ lại là Chập Long có trình độ pháp thuật cực cao!Trước khi chết, Sở Phượng Ca đã để lại hậu chiêu gì?Hắn muốn đánh cờ với chúng thần, vậy quân cờ cuối cùng của hắn ở nơi nào?Sở Phượng Ca để lại di thư tàn khuyết không đầy đủ, có rất nhiều chữ bị thầnlực ăn mòn, khó có thể nhận biết.Sở Hi Thanh vốn cho rằng ‘quân cờ’ này của Sở Phượng Ca chính là thần khíbản mệnh trong người mình.Nhưng bắt đầu từ một năm trước, Sở Hi Thanh đã sinh lòng nghi ngờ với phánđoán này.Hắn vốn cho rằng có thể biết rõ ràng từ chỗ của Trí Tẩu.Sở Phượng Ca sử dụng Điên Đảo âm Dương, Trí Tẩu nhất định là có tham dự.Vị người có thể biết vài chuyện này, lại chết trong tay Thần Bàn Nhược từ bốnngày trước.Vị này tử vong, cũng làm cho rất nhiều vấn đề không có lời giải.Sở Hi Thanh đã hỏi Lục Loạn Ly, ngoại trừ Đại La Thần Giám thì Trí Tẩukhông để lại thứ gì khác, cũng không nói cái gì.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn đến cùng là không biết? Hay là không muốn nói?Hoặc là sợ nói ra thì sẽ bị người khác bóp méo?Hắn vẫn không quên, Xiển môn bây giờ vẫn nằm trong tay Thần Bàn Nhượckìa.Thần Bàn Nhược tựa như đang vô tình hay cố ý mà thúc đẩy chuyện âm dươngmột thể của Kiến Nguyên đế, hắn lại có mục đích gì?Sở Hi Thanh trầm ngâm một lúc lâu, mãi đến khi Lê Tham nhìn qua với vẻ nghingờ, thì mới cười khẽ một tiếng: “Thần Tôn chớ lo lắng, việc này ta đã có tínhtoán, sau khi trở về phàm giới sẽ ra tay, nhanh chóng giải phong ấn cho Đế Oanương nương.”Thần sắc hắn rất chân thành: “Đây cũng là một trong những điều kiện ta đápứng Thạch Thần.”Lê Tham nghe vậy thì thoải mái.Hắn biết Sở Hi Thanh có giao dịch với Thạch Thần, nhưng lại không biết nộidung giao dịch cụ thể.“Cũng không vội.”Lê Tham lắc đầu, ngưng tiếng nhắc nhở: “Càng nhanh càng dễ mắc sai lầm, đốithủ của chúng ta chẳng những là Tổ thần, mà còn có những kẻ như Thần BànNhược và Lôi Thần, việc này vẫn phải cẩn thận nhiều hơn, không thể bất cẩn.”Sau đó mấy người lại thương lượng việc khác.Mấy người Thần Kim Đỉnh thì đã rời đi.Đám người Sở Hi Thanh không thể không gặp mặt nói chuyện.Lực lượng của những Tổ thần kia và Thần Bàn Nhược thật sự quá mạnh.Tuy bọn họ sở hữu rất nhiều phương pháp truyền tin từ xa, nhưng lại không thểdựa dẫm.Những thủ đoạn này dùng ở lúc bình thường thì không sao, nhưng vào lúc mấuchốt thì không quá an toàn.Một số tin tức mấu chốt, nhất định phải gặp mặt nói chuyện.Thảo luận tầm nửa ngày, hai người Sở Hi Thanh và Lục Loạn Ly bước vào khenứt không gian, trở về phàm giới.Khe nứt này do Lê Tham mở ra, Vấn Tố Y xuất kiếm phòng hộ, Tư HoàngTuyền trấn áp, đảm bảo sẽ không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.Ánh mắt của Tư Hoàng Tuyền lại có chút mệt mỏi.Thật ra nàng có chút chờ mong với cuộc gặp mặt ngày hôm nay, nhưng từ đầuđến cuối Sở Hi Thanh chỉ nói việc công.Tư Hoàng Tuyền cũng biết tâm trạng của mình là rất không đúng.Nàng biết Sở Hi Thanh coi nàng là bạn tốt, nhiều lắm cũng là huynh đệ sinh tửchi giao thôi, không có tâm tư gì khác.Có tâm tư chính là Tư Hoàng Tuyền nàng.Tư Hoàng Tuyền không thể nào quên được dáng vẻ một thân một mình đốikháng với mấy vị thần linh của Sở Hi Thanh khi nàng yếu đuối nhất, cũngkhông thể quên được phong thái ngăn cơn sóng dữ, xoay tay thành mây của SởHi Thanh.Nàng biết Sở Hi Thanh sở dĩ liều mình tiến vào vực ngoại với nàng, cũng khôngphải là vì một mình nàng.Là tình cảm của hai người, là tồn vong của nhân tộc, là khí vận của Đại Luật…các loại nhân tố đan xen mới tạo thành kết quả đó.Nhưng tình cảnh lúc đó vẫn khắc sâu vào trong linh hồn của nàng.Mắt thấy Sở Hi Thanh bước vào khe nứt, biến mất không thấy, Tư Hoàng Tuyềnkhông khỏi sờ lên mặt nạ của mình.Nàng thật ra đã muốn thu hồi mặt nạ, muốn cho Sở Hi Thanh nhìn.Tiếc là nửa ngày tới nay, nàng không có bất kỳ cơ hội nào.Nếu biết như vậy, lần này đã không đeo mặt nạ…Khi Sở Hi Thanh rời đi, thiếu nữ ba mắt Thần Tịnh Không quay đầu nhìn đồngbạn Thần Kim Đỉnh của mình, lời nói hàm chứa nghi hoặc: “Ngươi thật sựchuẩn bị thắt cổ chết trên cái cây này? Mấy ngày nay ngươi cũng thấy rồi đây,cái tên kia ở cùng với Vấn Tố Y, ngay cả đi ra cũng không ra.”Nàng biết Thần Kim Đỉnh không tin những vị thần linh Vĩnh Hằng kia.Sở Hi Thanh là cơ hội mà bọn họ chờ đợi từ lâu.Thần Tịnh Không cũng rất hài lòng với ban thưởng của Sở Hi Thanh.Vấn đề là, vị Nhân hoàng bệ hạ này nhìn qua có vẻ không đáng tin lắm.Đại chiến vừa kết thúc, liền đi ăn chơi nhảy múa, vui đến quên cả trời đất.Thần Tịnh Không biết rất nhiều điển cố của các đời hoàng triều nhân tộc ThầnChâu.Chuyện này nhìn thế nào cũng giống với một cái hôn quân…