Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2518: Tranh đấu (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên tay trái của Câu Trần.Bàn tay khổng lồ này quả nhiên là thiếu mất một đốt ngón tay cái.Trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra vẻ nghi hoặc.Theo lý thuyết, hài cốt của Câu Trần nằm trong trạng thái phong ấn, không thểlấy bất cứ một phần nào mới đúng.Tổ tiên của Sở gia lại lấy được một đốt ngón tay của Câu Trần.Hắn còn lấy được mảnh vỡ thần khí của Đông Hoàng.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát bộ thi thể đang nhắm chặt mắt của Câu Trần,lại nhìn qua mấy vị đế quân khác.Thần thi của họ đều bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng.Là do những khối Vĩnh Hằng Thạch đâm thẳng vào ngực bọn họ kia, khiến mọingười có thể thấy lục phủ ngũ tạng không trọn vẹn ở trong.Tứ chi cũng có rất nhiều nơi gãy vỡ, có thể nhìn thấy dấu vết ghép lại.Hiển nhiên là khi bọn họ chết đi, có người đã chỉnh lý thi thể giúp họ.Mấy vị đế quân tuy đều bị phong ấn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thần quangnhàn nhạt trên người bọn họ, hô ứng với thiên quy ở chung quanh.Chỉ có thi thể của Đông Hoàng là không sứt mẻ.Hắn bị kim tự tháp ngược đóng ở nơi trung tâm của chiến trường cổ, thần quanghuy hoàng, thần uy tràn đầy, toàn bộ thần khu như lưu ly, làm người cảm thấyhư ảo không thật.Sở Hi Thanh chắp tay với bọn họ, yên lặng cầu nguyện, cầu nguyện linh hồnđang du đãng trong thiên địa của họ bảo vệ nhân tộc.Cũng đúng lúc này, Sở Hi Thanh cảm thấy thần khí bản mệnh của mình lại phátsinh biến hóa.Hắn vốn nhập mộng tại chỗ, tiến vào trong thế giới mộng cảnh.Trong đó, Nam Cực điện, Minh Hoàng điện, Đông Hoàng điện, Thương Hoàngđiện, Mộng Hoàng điện… đều đã có thể đi vào.Nhưng lúc này, thần khí bản mệnh lại làm cho hắn giật mình.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được thần khí tồn tại trong cơ thể, nhưng chưa bao giờrõ ràng như vậy.Hắn thậm chí còn có thể thăm dò hình dạng của cái thần khí này.…Khi Sở Hi Thanh tiến vào chiến trường cổ, thì Thần Bàn Nhược lại tiến vào mộttòa thần điện hùng vĩ trên sao Thiên Hư.Hư Thần – Xa Nguyên đang ngồi trên cao, ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống dưới.Tòa thần điện hùng vĩ này rất trống trải, chỉ có đủ loại tiết điểm không giangiống như các mặt gương, chiếu rọi hình ảnh của mỗi một địa điểm trong thiênđịa.Khi Thần Bàn Nhược tiến vào, Xa Nguyên nhìn sang với vẻ bất ngờ.Hắn không hề trách tội đám Thần vệ ở bên ngoài.Đối với vị Khi Thiên Vạn Trá chi chủ này, tất cả phòng ngự của hắn trên saoThiên Hư đều là vô dụng.Xa Nguyên chỉ kinh ngạc vì Thần Bàn Nhược lại đến đây.“Không ngờ hôm nay lại có khách quý đến cửa.” Trong con ngươi của XaNguyên hiện ra một vệt thần quang không vui: “Không có chuyện không lênđiện tam bảo, Thần Bàn Nhược, ngươi không báo mà tới là vì sao?”“Ta đến là muốn biết, bên phía Sở Hi Thanh rốt cuộc là thế nào?”Thần Bàn Nhược chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình thản: “Sở Hi Thanh tiến vàoMinh giới, vì sao Tổ thần và Tử Vi đều ngồi xem?”Xa Nguyên nghe vậy thì bật cười, vung tay lên một cái, tất cả mặt gương đềutản đi, chỉ còn lại một mặt gương hiện ra trước mắt bọn họ.Nhưng bọn họ lại chỉ nhìn thấy một màu đen kịt từ nơi đó.Bên trong tràn đầy khói đen, khiến người ta không thể nhìn rõ tình cảnh bêntrong.Thần Bàn Nhược liếc mắt một cái, thầm nghĩ quả nhiên, Già Thiên chi pháp củaThánh hoàng đời thứ ba của nhân tộc.“Thần Phổ Chiếu đâu? Hắn có thể chiếu khắp Minh giới.”Tuy rằng lực lượng của Thần Phổ Chiếu không thể đột phá che đậy của Thánhhoàng đời thứ ba.Nhưng phạm vi bao phủ của Già Thiên chi pháp là có cực hạn.Bọn họ hoàn toàn có thể thông qua tình hình chung quanh, để suy đoán phươngvị và tình trạng của Sở Hi Thanh.Xa Nguyên lại nhíu mày, vẻ không vui trong mắt lại đậm hơn: “Thần PhổChiếu? Từ một ngày trước, hắn đã không hưởng ứng ta triệu hoán.”Thần Bàn Nhược chợt híp mắt lại, nghĩ thầm hay cho Thần Phổ Chiếu, lại quyếtđoán như vậy.Một khi đã quyết tâm, thì không chừa đường lui.Là do các thần Bàn Cổ không thèm để ý đến chuyện Thần Tịnh Ly bị vây khốn,trái lại còn ép Thần Phổ Chiếu phải lập lời thề, khiến cho Thần Phổ Chiếu tứcgiận, và cũng nhìn thấu các thần.Mấy người Xa Nguyên đã làm một chuyện ngu xuẩn.Thần Phổ Chiếu sở hữu Phổ Thiên chi pháp, không thể để Thái Hạo cướp lạiquyền hành này.Mặc kệ Thần Phổ Chiếu có chịu bán mạng cho bọn họ hay không, mấy ngườiXa Nguyên đều phải ra tay ngăn cản Thái Hạo.Nếu đã vậy, ngại gì mà không cho thêm chút ưu đãi?Cách làm này ngu xuẩn biết bao?Thần Bàn Nhược hoàn toàn không cảm thấy mình là người khởi xướng.“Như vậy vì sao Tử Vi lại không ra tay? Chỉ ngồi xem Sở Hi Thanh tiến vàochiến trường cổ?”Xa Nguyên cười một tiếng: “Ta cũng muốn biết, người bạn Cửu Phượng củangươi đã dình dập bên ngoài Minh giới từ một ngày trước, vì sao cũng khôngdám vào? Nàng sợ đây là cạm bẫy mà Sở Hi Thanh bố trí cho nàng? Thần BànNhược, ngươi là trí giả hiếm thấy trong chúng thần, ngươi cảm thấy thế nào?”Thần Bàn Nhược hơi suy ngẫm, lập tức thở dài: “Ta không thể xác định.”Hoàn cảnh Minh giới khá đặc thù, có thể để lực lượng của Tư Hoàng Tuyền lênđến đỉnh phong.Trong tay Sở Hi Thanh có lẽ còn có lá bài tẩy khác.Con ngươi của Thần Bàn Nhược lập tức lóe lên một vệt kỳ dị: “Nhưng ta cócảm giác, nếu các thần chỉ ngồi xem, để người này tiến vào nơi chôn xác củaĐông Hoàng, vậy tình hình sẽ rất tồi tệ.”“Thật là đáng ngạc nhiên, thế mà ta lại nghe được từ tồi tệ ở trong miệng củangươi.” Xa Nguyên chế giễu: “Tồi tệ đến mức nào? Tệ hơn cả việc Thiên Côngngưng tụ Ngân hà? Ngoài ra, nếu ta đoán không sai, ngày xưa cũng chính làThần Bàn Nhược ngươi đã tận mắt nhìn thấy tổ tiên của Sở Hi Thanh cầm mấymón đồ ra khỏi chiến trường cổ?”Thần Bàn Nhược thấy buồn cười.Đó là bạn tốt của mình… Đông Hoàng bệ hạ đặt xuống một quân cờ trên vùngthiên địa này, là âm thầm ra tay và phản kích lại mình.Sau khi vị này hồn quy thiên đạo, vẫn có thể dùng các loại phương pháp khácđể can thiệp vào thiên địa.Cái gọi là phòng cướp ngàn ngày không bằng vĩnh viễn trừ hậu hoạn.Phương pháp lý tưởng nhất tự nhiên là thuận thế mà làm, dẫn dắt kẻ địch giatăng tiền cược, sau đó khống chế tất cả.Kẻ địch cược càng nhiều tiền, tương lai sẽ càng không có sức giãy dụa.Đáng tiếc hắn lại thất bại, xảy ra vấn đề ở phân đoạn của Sở Phượng Ca.“Thời khác, thế cũng phải khác.” Thần Bàn Nhược lười tranh luận với XaNguyên: “Còn có một chuyện, ngươi giúp ta tìm xem, Sở Vân Vân đang ở nơinào?”Xa Nguyên nghe vậy thì ngẩn người, nhìn Thần Bàn Nhược: “Nàng? Hoàng hậucủa Sở Hi Thanh? Không phải nàng đang ở Trung Thổ, chỉ huy thuộc hạ cướpđoạt hậu duệ của Thiên Công và Diễm Dung sao?”Hắn nói đến đây, vẻ mặt bỗng hơi động: “Không đúng! Ngươi nghi ngờ Sở HiThanh giương đông kích tây?”“Ta không thể không nghĩ như vậy.”Ánh mắt Thần Bàn Nhược nghiêm túc: “Trí tuệ của kẻ này còn hơn cả Trí Tẩu.Hắn đến Minh giới, đã hấp dẫn ánh mắt của hầu như tất cả thần linh. Ta đangnghi ngờ, hắn muốn dùng hành trình này để hấp dẫn ánh mắt của chúng thần,khiến chúng ta quên mất uy h**p chân chính.”Xa Nguyên hơi suy ngẫm, liền hờ hững nói: “Ngươi chờ một chút.”Chỉ một lát sau, hắn lại cười khẽ một tiếng: “Quả thật là có vấn đề, không hổ lànhân vật duy nhất khiến người gặp cản trở trong mười mấy vạn năm qua. Ngươimuốn Táng Thiên nhập ma, hắn lại nhắm thẳng vào căn cơ của ngươi.”Hắn hiển hóa ra một hình ảnh, đó là một tòa đỉnh lớn nằm trong lòng đất.Có thể thấy vô số thuật sư đang bận rộn chung quanh chiếc đỉnh khổng lồ này.Thần Bàn Nhược nhìn cảnh này, khóe môi không khỏi cong lên.Đó là Huyền Hoàng thủy đế và Vọng Thiên Hống đời đầu.Các thuật sư đang bày trận, chuẩn bị dùng quốc vận của Đại Luật để nghịchchuyển âm dương cho bọn họ.Hắn muốn cướp lại Chân môn mà Thần Bàn Nhược đang khống chế.
Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên tay trái của Câu Trần.
Bàn tay khổng lồ này quả nhiên là thiếu mất một đốt ngón tay cái.
Trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra vẻ nghi hoặc.
Theo lý thuyết, hài cốt của Câu Trần nằm trong trạng thái phong ấn, không thể
lấy bất cứ một phần nào mới đúng.
Tổ tiên của Sở gia lại lấy được một đốt ngón tay của Câu Trần.
Hắn còn lấy được mảnh vỡ thần khí của Đông Hoàng.
Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát bộ thi thể đang nhắm chặt mắt của Câu Trần,
lại nhìn qua mấy vị đế quân khác.
Thần thi của họ đều bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng.
Là do những khối Vĩnh Hằng Thạch đâm thẳng vào ngực bọn họ kia, khiến mọi
người có thể thấy lục phủ ngũ tạng không trọn vẹn ở trong.
Tứ chi cũng có rất nhiều nơi gãy vỡ, có thể nhìn thấy dấu vết ghép lại.
Hiển nhiên là khi bọn họ chết đi, có người đã chỉnh lý thi thể giúp họ.
Mấy vị đế quân tuy đều bị phong ấn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thần quang
nhàn nhạt trên người bọn họ, hô ứng với thiên quy ở chung quanh.
Chỉ có thi thể của Đông Hoàng là không sứt mẻ.
Hắn bị kim tự tháp ngược đóng ở nơi trung tâm của chiến trường cổ, thần quang
huy hoàng, thần uy tràn đầy, toàn bộ thần khu như lưu ly, làm người cảm thấy
hư ảo không thật.
Sở Hi Thanh chắp tay với bọn họ, yên lặng cầu nguyện, cầu nguyện linh hồn
đang du đãng trong thiên địa của họ bảo vệ nhân tộc.
Cũng đúng lúc này, Sở Hi Thanh cảm thấy thần khí bản mệnh của mình lại phát
sinh biến hóa.
Hắn vốn nhập mộng tại chỗ, tiến vào trong thế giới mộng cảnh.
Trong đó, Nam Cực điện, Minh Hoàng điện, Đông Hoàng điện, Thương Hoàng
điện, Mộng Hoàng điện… đều đã có thể đi vào.
Nhưng lúc này, thần khí bản mệnh lại làm cho hắn giật mình.
Sở Hi Thanh đã cảm ứng được thần khí tồn tại trong cơ thể, nhưng chưa bao giờ
rõ ràng như vậy.
Hắn thậm chí còn có thể thăm dò hình dạng của cái thần khí này.
…
Khi Sở Hi Thanh tiến vào chiến trường cổ, thì Thần Bàn Nhược lại tiến vào một
tòa thần điện hùng vĩ trên sao Thiên Hư.
Hư Thần – Xa Nguyên đang ngồi trên cao, ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống dưới.
Tòa thần điện hùng vĩ này rất trống trải, chỉ có đủ loại tiết điểm không gian
giống như các mặt gương, chiếu rọi hình ảnh của mỗi một địa điểm trong thiên
địa.
Khi Thần Bàn Nhược tiến vào, Xa Nguyên nhìn sang với vẻ bất ngờ.
Hắn không hề trách tội đám Thần vệ ở bên ngoài.
Đối với vị Khi Thiên Vạn Trá chi chủ này, tất cả phòng ngự của hắn trên sao
Thiên Hư đều là vô dụng.
Xa Nguyên chỉ kinh ngạc vì Thần Bàn Nhược lại đến đây.
“Không ngờ hôm nay lại có khách quý đến cửa.” Trong con ngươi của Xa
Nguyên hiện ra một vệt thần quang không vui: “Không có chuyện không lên
điện tam bảo, Thần Bàn Nhược, ngươi không báo mà tới là vì sao?”
“Ta đến là muốn biết, bên phía Sở Hi Thanh rốt cuộc là thế nào?”
Thần Bàn Nhược chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình thản: “Sở Hi Thanh tiến vào
Minh giới, vì sao Tổ thần và Tử Vi đều ngồi xem?”
Xa Nguyên nghe vậy thì bật cười, vung tay lên một cái, tất cả mặt gương đều
tản đi, chỉ còn lại một mặt gương hiện ra trước mắt bọn họ.
Nhưng bọn họ lại chỉ nhìn thấy một màu đen kịt từ nơi đó.
Bên trong tràn đầy khói đen, khiến người ta không thể nhìn rõ tình cảnh bên
trong.
Thần Bàn Nhược liếc mắt một cái, thầm nghĩ quả nhiên, Già Thiên chi pháp của
Thánh hoàng đời thứ ba của nhân tộc.
“Thần Phổ Chiếu đâu? Hắn có thể chiếu khắp Minh giới.”
Tuy rằng lực lượng của Thần Phổ Chiếu không thể đột phá che đậy của Thánh
hoàng đời thứ ba.
Nhưng phạm vi bao phủ của Già Thiên chi pháp là có cực hạn.
Bọn họ hoàn toàn có thể thông qua tình hình chung quanh, để suy đoán phương
vị và tình trạng của Sở Hi Thanh.
Xa Nguyên lại nhíu mày, vẻ không vui trong mắt lại đậm hơn: “Thần Phổ
Chiếu? Từ một ngày trước, hắn đã không hưởng ứng ta triệu hoán.”
Thần Bàn Nhược chợt híp mắt lại, nghĩ thầm hay cho Thần Phổ Chiếu, lại quyết
đoán như vậy.
Một khi đã quyết tâm, thì không chừa đường lui.
Là do các thần Bàn Cổ không thèm để ý đến chuyện Thần Tịnh Ly bị vây khốn,
trái lại còn ép Thần Phổ Chiếu phải lập lời thề, khiến cho Thần Phổ Chiếu tức
giận, và cũng nhìn thấu các thần.
Mấy người Xa Nguyên đã làm một chuyện ngu xuẩn.
Thần Phổ Chiếu sở hữu Phổ Thiên chi pháp, không thể để Thái Hạo cướp lại
quyền hành này.
Mặc kệ Thần Phổ Chiếu có chịu bán mạng cho bọn họ hay không, mấy người
Xa Nguyên đều phải ra tay ngăn cản Thái Hạo.
Nếu đã vậy, ngại gì mà không cho thêm chút ưu đãi?
Cách làm này ngu xuẩn biết bao?
Thần Bàn Nhược hoàn toàn không cảm thấy mình là người khởi xướng.
“Như vậy vì sao Tử Vi lại không ra tay? Chỉ ngồi xem Sở Hi Thanh tiến vào
chiến trường cổ?”
Xa Nguyên cười một tiếng: “Ta cũng muốn biết, người bạn Cửu Phượng của
ngươi đã dình dập bên ngoài Minh giới từ một ngày trước, vì sao cũng không
dám vào? Nàng sợ đây là cạm bẫy mà Sở Hi Thanh bố trí cho nàng? Thần Bàn
Nhược, ngươi là trí giả hiếm thấy trong chúng thần, ngươi cảm thấy thế nào?”
Thần Bàn Nhược hơi suy ngẫm, lập tức thở dài: “Ta không thể xác định.”
Hoàn cảnh Minh giới khá đặc thù, có thể để lực lượng của Tư Hoàng Tuyền lên
đến đỉnh phong.
Trong tay Sở Hi Thanh có lẽ còn có lá bài tẩy khác.
Con ngươi của Thần Bàn Nhược lập tức lóe lên một vệt kỳ dị: “Nhưng ta có
cảm giác, nếu các thần chỉ ngồi xem, để người này tiến vào nơi chôn xác của
Đông Hoàng, vậy tình hình sẽ rất tồi tệ.”
“Thật là đáng ngạc nhiên, thế mà ta lại nghe được từ tồi tệ ở trong miệng của
ngươi.” Xa Nguyên chế giễu: “Tồi tệ đến mức nào? Tệ hơn cả việc Thiên Công
ngưng tụ Ngân hà? Ngoài ra, nếu ta đoán không sai, ngày xưa cũng chính là
Thần Bàn Nhược ngươi đã tận mắt nhìn thấy tổ tiên của Sở Hi Thanh cầm mấy
món đồ ra khỏi chiến trường cổ?”
Thần Bàn Nhược thấy buồn cười.
Đó là bạn tốt của mình… Đông Hoàng bệ hạ đặt xuống một quân cờ trên vùng
thiên địa này, là âm thầm ra tay và phản kích lại mình.
Sau khi vị này hồn quy thiên đạo, vẫn có thể dùng các loại phương pháp khác
để can thiệp vào thiên địa.
Cái gọi là phòng cướp ngàn ngày không bằng vĩnh viễn trừ hậu hoạn.
Phương pháp lý tưởng nhất tự nhiên là thuận thế mà làm, dẫn dắt kẻ địch gia
tăng tiền cược, sau đó khống chế tất cả.
Kẻ địch cược càng nhiều tiền, tương lai sẽ càng không có sức giãy dụa.
Đáng tiếc hắn lại thất bại, xảy ra vấn đề ở phân đoạn của Sở Phượng Ca.
“Thời khác, thế cũng phải khác.” Thần Bàn Nhược lười tranh luận với Xa
Nguyên: “Còn có một chuyện, ngươi giúp ta tìm xem, Sở Vân Vân đang ở nơi
nào?”
Xa Nguyên nghe vậy thì ngẩn người, nhìn Thần Bàn Nhược: “Nàng? Hoàng hậu
của Sở Hi Thanh? Không phải nàng đang ở Trung Thổ, chỉ huy thuộc hạ cướp
đoạt hậu duệ của Thiên Công và Diễm Dung sao?”
Hắn nói đến đây, vẻ mặt bỗng hơi động: “Không đúng! Ngươi nghi ngờ Sở Hi
Thanh giương đông kích tây?”
“Ta không thể không nghĩ như vậy.”
Ánh mắt Thần Bàn Nhược nghiêm túc: “Trí tuệ của kẻ này còn hơn cả Trí Tẩu.
Hắn đến Minh giới, đã hấp dẫn ánh mắt của hầu như tất cả thần linh. Ta đang
nghi ngờ, hắn muốn dùng hành trình này để hấp dẫn ánh mắt của chúng thần,
khiến chúng ta quên mất uy h**p chân chính.”
Xa Nguyên hơi suy ngẫm, liền hờ hững nói: “Ngươi chờ một chút.”
Chỉ một lát sau, hắn lại cười khẽ một tiếng: “Quả thật là có vấn đề, không hổ là
nhân vật duy nhất khiến người gặp cản trở trong mười mấy vạn năm qua. Ngươi
muốn Táng Thiên nhập ma, hắn lại nhắm thẳng vào căn cơ của ngươi.”
Hắn hiển hóa ra một hình ảnh, đó là một tòa đỉnh lớn nằm trong lòng đất.
Có thể thấy vô số thuật sư đang bận rộn chung quanh chiếc đỉnh khổng lồ này.
Thần Bàn Nhược nhìn cảnh này, khóe môi không khỏi cong lên.
Đó là Huyền Hoàng thủy đế và Vọng Thiên Hống đời đầu.
Các thuật sư đang bày trận, chuẩn bị dùng quốc vận của Đại Luật để nghịch
chuyển âm dương cho bọn họ.
Hắn muốn cướp lại Chân môn mà Thần Bàn Nhược đang khống chế.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên tay trái của Câu Trần.Bàn tay khổng lồ này quả nhiên là thiếu mất một đốt ngón tay cái.Trong mắt Sở Hi Thanh hiện ra vẻ nghi hoặc.Theo lý thuyết, hài cốt của Câu Trần nằm trong trạng thái phong ấn, không thểlấy bất cứ một phần nào mới đúng.Tổ tiên của Sở gia lại lấy được một đốt ngón tay của Câu Trần.Hắn còn lấy được mảnh vỡ thần khí của Đông Hoàng.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát bộ thi thể đang nhắm chặt mắt của Câu Trần,lại nhìn qua mấy vị đế quân khác.Thần thi của họ đều bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng.Là do những khối Vĩnh Hằng Thạch đâm thẳng vào ngực bọn họ kia, khiến mọingười có thể thấy lục phủ ngũ tạng không trọn vẹn ở trong.Tứ chi cũng có rất nhiều nơi gãy vỡ, có thể nhìn thấy dấu vết ghép lại.Hiển nhiên là khi bọn họ chết đi, có người đã chỉnh lý thi thể giúp họ.Mấy vị đế quân tuy đều bị phong ấn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thần quangnhàn nhạt trên người bọn họ, hô ứng với thiên quy ở chung quanh.Chỉ có thi thể của Đông Hoàng là không sứt mẻ.Hắn bị kim tự tháp ngược đóng ở nơi trung tâm của chiến trường cổ, thần quanghuy hoàng, thần uy tràn đầy, toàn bộ thần khu như lưu ly, làm người cảm thấyhư ảo không thật.Sở Hi Thanh chắp tay với bọn họ, yên lặng cầu nguyện, cầu nguyện linh hồnđang du đãng trong thiên địa của họ bảo vệ nhân tộc.Cũng đúng lúc này, Sở Hi Thanh cảm thấy thần khí bản mệnh của mình lại phátsinh biến hóa.Hắn vốn nhập mộng tại chỗ, tiến vào trong thế giới mộng cảnh.Trong đó, Nam Cực điện, Minh Hoàng điện, Đông Hoàng điện, Thương Hoàngđiện, Mộng Hoàng điện… đều đã có thể đi vào.Nhưng lúc này, thần khí bản mệnh lại làm cho hắn giật mình.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được thần khí tồn tại trong cơ thể, nhưng chưa bao giờrõ ràng như vậy.Hắn thậm chí còn có thể thăm dò hình dạng của cái thần khí này.…Khi Sở Hi Thanh tiến vào chiến trường cổ, thì Thần Bàn Nhược lại tiến vào mộttòa thần điện hùng vĩ trên sao Thiên Hư.Hư Thần – Xa Nguyên đang ngồi trên cao, ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống dưới.Tòa thần điện hùng vĩ này rất trống trải, chỉ có đủ loại tiết điểm không giangiống như các mặt gương, chiếu rọi hình ảnh của mỗi một địa điểm trong thiênđịa.Khi Thần Bàn Nhược tiến vào, Xa Nguyên nhìn sang với vẻ bất ngờ.Hắn không hề trách tội đám Thần vệ ở bên ngoài.Đối với vị Khi Thiên Vạn Trá chi chủ này, tất cả phòng ngự của hắn trên saoThiên Hư đều là vô dụng.Xa Nguyên chỉ kinh ngạc vì Thần Bàn Nhược lại đến đây.“Không ngờ hôm nay lại có khách quý đến cửa.” Trong con ngươi của XaNguyên hiện ra một vệt thần quang không vui: “Không có chuyện không lênđiện tam bảo, Thần Bàn Nhược, ngươi không báo mà tới là vì sao?”“Ta đến là muốn biết, bên phía Sở Hi Thanh rốt cuộc là thế nào?”Thần Bàn Nhược chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình thản: “Sở Hi Thanh tiến vàoMinh giới, vì sao Tổ thần và Tử Vi đều ngồi xem?”Xa Nguyên nghe vậy thì bật cười, vung tay lên một cái, tất cả mặt gương đềutản đi, chỉ còn lại một mặt gương hiện ra trước mắt bọn họ.Nhưng bọn họ lại chỉ nhìn thấy một màu đen kịt từ nơi đó.Bên trong tràn đầy khói đen, khiến người ta không thể nhìn rõ tình cảnh bêntrong.Thần Bàn Nhược liếc mắt một cái, thầm nghĩ quả nhiên, Già Thiên chi pháp củaThánh hoàng đời thứ ba của nhân tộc.“Thần Phổ Chiếu đâu? Hắn có thể chiếu khắp Minh giới.”Tuy rằng lực lượng của Thần Phổ Chiếu không thể đột phá che đậy của Thánhhoàng đời thứ ba.Nhưng phạm vi bao phủ của Già Thiên chi pháp là có cực hạn.Bọn họ hoàn toàn có thể thông qua tình hình chung quanh, để suy đoán phươngvị và tình trạng của Sở Hi Thanh.Xa Nguyên lại nhíu mày, vẻ không vui trong mắt lại đậm hơn: “Thần PhổChiếu? Từ một ngày trước, hắn đã không hưởng ứng ta triệu hoán.”Thần Bàn Nhược chợt híp mắt lại, nghĩ thầm hay cho Thần Phổ Chiếu, lại quyếtđoán như vậy.Một khi đã quyết tâm, thì không chừa đường lui.Là do các thần Bàn Cổ không thèm để ý đến chuyện Thần Tịnh Ly bị vây khốn,trái lại còn ép Thần Phổ Chiếu phải lập lời thề, khiến cho Thần Phổ Chiếu tứcgiận, và cũng nhìn thấu các thần.Mấy người Xa Nguyên đã làm một chuyện ngu xuẩn.Thần Phổ Chiếu sở hữu Phổ Thiên chi pháp, không thể để Thái Hạo cướp lạiquyền hành này.Mặc kệ Thần Phổ Chiếu có chịu bán mạng cho bọn họ hay không, mấy ngườiXa Nguyên đều phải ra tay ngăn cản Thái Hạo.Nếu đã vậy, ngại gì mà không cho thêm chút ưu đãi?Cách làm này ngu xuẩn biết bao?Thần Bàn Nhược hoàn toàn không cảm thấy mình là người khởi xướng.“Như vậy vì sao Tử Vi lại không ra tay? Chỉ ngồi xem Sở Hi Thanh tiến vàochiến trường cổ?”Xa Nguyên cười một tiếng: “Ta cũng muốn biết, người bạn Cửu Phượng củangươi đã dình dập bên ngoài Minh giới từ một ngày trước, vì sao cũng khôngdám vào? Nàng sợ đây là cạm bẫy mà Sở Hi Thanh bố trí cho nàng? Thần BànNhược, ngươi là trí giả hiếm thấy trong chúng thần, ngươi cảm thấy thế nào?”Thần Bàn Nhược hơi suy ngẫm, lập tức thở dài: “Ta không thể xác định.”Hoàn cảnh Minh giới khá đặc thù, có thể để lực lượng của Tư Hoàng Tuyền lênđến đỉnh phong.Trong tay Sở Hi Thanh có lẽ còn có lá bài tẩy khác.Con ngươi của Thần Bàn Nhược lập tức lóe lên một vệt kỳ dị: “Nhưng ta cócảm giác, nếu các thần chỉ ngồi xem, để người này tiến vào nơi chôn xác củaĐông Hoàng, vậy tình hình sẽ rất tồi tệ.”“Thật là đáng ngạc nhiên, thế mà ta lại nghe được từ tồi tệ ở trong miệng củangươi.” Xa Nguyên chế giễu: “Tồi tệ đến mức nào? Tệ hơn cả việc Thiên Côngngưng tụ Ngân hà? Ngoài ra, nếu ta đoán không sai, ngày xưa cũng chính làThần Bàn Nhược ngươi đã tận mắt nhìn thấy tổ tiên của Sở Hi Thanh cầm mấymón đồ ra khỏi chiến trường cổ?”Thần Bàn Nhược thấy buồn cười.Đó là bạn tốt của mình… Đông Hoàng bệ hạ đặt xuống một quân cờ trên vùngthiên địa này, là âm thầm ra tay và phản kích lại mình.Sau khi vị này hồn quy thiên đạo, vẫn có thể dùng các loại phương pháp khácđể can thiệp vào thiên địa.Cái gọi là phòng cướp ngàn ngày không bằng vĩnh viễn trừ hậu hoạn.Phương pháp lý tưởng nhất tự nhiên là thuận thế mà làm, dẫn dắt kẻ địch giatăng tiền cược, sau đó khống chế tất cả.Kẻ địch cược càng nhiều tiền, tương lai sẽ càng không có sức giãy dụa.Đáng tiếc hắn lại thất bại, xảy ra vấn đề ở phân đoạn của Sở Phượng Ca.“Thời khác, thế cũng phải khác.” Thần Bàn Nhược lười tranh luận với XaNguyên: “Còn có một chuyện, ngươi giúp ta tìm xem, Sở Vân Vân đang ở nơinào?”Xa Nguyên nghe vậy thì ngẩn người, nhìn Thần Bàn Nhược: “Nàng? Hoàng hậucủa Sở Hi Thanh? Không phải nàng đang ở Trung Thổ, chỉ huy thuộc hạ cướpđoạt hậu duệ của Thiên Công và Diễm Dung sao?”Hắn nói đến đây, vẻ mặt bỗng hơi động: “Không đúng! Ngươi nghi ngờ Sở HiThanh giương đông kích tây?”“Ta không thể không nghĩ như vậy.”Ánh mắt Thần Bàn Nhược nghiêm túc: “Trí tuệ của kẻ này còn hơn cả Trí Tẩu.Hắn đến Minh giới, đã hấp dẫn ánh mắt của hầu như tất cả thần linh. Ta đangnghi ngờ, hắn muốn dùng hành trình này để hấp dẫn ánh mắt của chúng thần,khiến chúng ta quên mất uy h**p chân chính.”Xa Nguyên hơi suy ngẫm, liền hờ hững nói: “Ngươi chờ một chút.”Chỉ một lát sau, hắn lại cười khẽ một tiếng: “Quả thật là có vấn đề, không hổ lànhân vật duy nhất khiến người gặp cản trở trong mười mấy vạn năm qua. Ngươimuốn Táng Thiên nhập ma, hắn lại nhắm thẳng vào căn cơ của ngươi.”Hắn hiển hóa ra một hình ảnh, đó là một tòa đỉnh lớn nằm trong lòng đất.Có thể thấy vô số thuật sư đang bận rộn chung quanh chiếc đỉnh khổng lồ này.Thần Bàn Nhược nhìn cảnh này, khóe môi không khỏi cong lên.Đó là Huyền Hoàng thủy đế và Vọng Thiên Hống đời đầu.Các thuật sư đang bày trận, chuẩn bị dùng quốc vận của Đại Luật để nghịchchuyển âm dương cho bọn họ.Hắn muốn cướp lại Chân môn mà Thần Bàn Nhược đang khống chế.