Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2658: Phản bội (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Chu Tước!”Cửu Phượng gào lên, nàng biết sinh cơ duy nhất của mình là Chu Tước.Chỉ có Chu Tước toàn lực giúp đỡ, nàng mới có một đường sinh cơ.Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, trong mắt Cửu Phượng liền hiện ra vẻ tuyệtvọng và khó tin.Nàng phát hiện mình đã rơi vào tình cảnh chúng bạn xa lánh!Chu Tước dĩ nhiên lại múa đao sau lưng nàng, chỉ trong một phần ngàn vạn cáichớp mắt, đã chém rơi toàn bộ chín cái đầu của Cửu Phượng.Chu Tước lập tức giơ tay lên, khóa toàn bộ chín cái đầu lại, cũng trấn áp lựclượng Niết Bàn kia, ngăn cản nỗ lực Cửu Phượng khôi phục thần khu của CửuPhượng.Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía Tư Hoàng Tuyền ở cách đó không xa.“Từ huyết thống, nàng dù sao cũng là tổ mẫu của ngươi.”Sắc mặt Chu Tước phức tạp, trong lòng cay đắng.Nàng không ngờ sẽ có một ngày, mình lại múa đao về phía chị ruột.Nhưng mà như Huỳnh Hoặc đã nói, đã đến nước này, mình nhất định phải quyếtđoán.Bằng không toàn bộ Phượng tộc sẽ rơi vào hoàn cảnh diệt vong theo CửuPhượng.Nàng cố gắng để giọng nói bình tĩnh hơn: “Cửu Phượng có lỗi với mẹ conngươi, có lỗi với nhân tộc, có thể nói là tội ác tày trời, không thể tha thứ. Nhưngta cho rằng, tốt nhất là chờ Thần Vũ phục sinh, tự mình xử lý nàng, ngươi thấythế nào?”Thi thể của Thần Vũ đã hợp làm một thể với Thái Tuế, rất khó phục sinh.Nhưng Đế Oa đã thức tỉnh, Như Ý của Sở Hi Thanh đã đến cấp độ cực cao,đuổi sát Đông Hoàng, nên không phải là không có hi vọng.Tư Hoàng Tuyền thì lại lạnh lùng nhìn Chu Tước.Nàng vẫn rất cảm kích Chu Tước, dù sao Chu Tước cũng từng giúp nàng.“Ngươi nói cũng có đạo lý.” Tư Hoàng Tuyền khoát tay, vồ chín cái đầu củaCửu Phượng đến trước người: “Ta sẽ tạm giam nàng, mãi đến khi Thần Vũ trởvề.”Nàng không yên tâm với Chu Tước.Vị này có tu vị cực cao, năng lực rất mạnh, nhưng lại có lòng dạ đàn bà.Thật ra nàng càng muốn g**t ch*t Cửu Phượng hơn.Tư Hoàng Tuyền mới không quan tâm tình cảm bà cháu gì cả.Chỉ là Sở Hi Thanh đã nói, hắn muốn Cửu Phượng sông, muốn tìm hiểu nguyênnhân Cửu Phượng phản bội, hiểu rõ kẻ địch chân chính của nhân tộc.Tư Hoàng Tuyền lập tức đưa mắt nhìn về phía nam.Bên kia, Nam Cực Trường Sinh đại đế và Thánh hoàng đời thứ ba đang đạichiến với Mộc Thần – Linh Uy.Hai người này đều không ra tay toàn lực với Cửu Phượng.Sau khi đánh một đòn trọng thương Cửu Phượng, hai người đã chuyển sangMộc Thần, toàn lực ngăn cản Mộc Thần bỏ chạy.Bằng không Cửu Phượng căn bản là không sống nổi đến khi Chu Tước ra tay.Lúc này, Mộc Thần – Linh Uy đã hiện thân thể.Đó là một cây đại thụ cao 9100 trượng, từng chiếc cành thô và to như voi, quậtcàn quét tất cả sinh mệnh chung quanh.Còn có vô số phấn hoa tung bay khắp trăm dặm.Bất kỳ sinh mệnh nào tiếp xúc với chúng, dù là nguyên tử nhỏ như hạt bụi, đềusẽ phát sinh nhiễu sóng, thậm chí là mang thai.Nơi này là Minh giới, nhưng lại không làm cho Mộc Thần – Linh Uy suy yếuquá nhiều.Nhưng thân cây của Mộc Thần – Linh Uy vẫn liên tục nổ tung, vô số vụn gỗbay bốn phía.Lúc này, Nam Cực Trường Sinh đại đế ở ngay bên hắn, hóa thành một câyHuyết tùng cao 8600 trượng, dùng 99 cành cây và 99 thanh kiếm chiến đấu vớiMộc Thần.Thần khu của vị này tuy yếu hơn Mộc Thần, kiếm uy lại có thể đối kháng chínhdiện với Mộc Thần.Lực lượng TIệt Thiên mạnh mẽ lại cắt đứt tất cả khả năng rút khỏi Minh giớicủa Mộc Thần.Thánh hoàng đời thứ ba thì vờn quanh Mộc Thân, tung tích khó dò.Mỗi khi Mộc Thần nhận ra, thì đã trúng một quyền.Còn có Thạch Thần – Thạch âm, vị này không trực tiếp ra tay, lại khống chế đạiđịa, để hắn không thể rút được một chút nguyên lực nào từ đại địa.Mộc Thần biết mình đã rơi vào cạm bẫy trí mạng, đang ra sức giãy dụa, cố gắngtranh thủ một đường sinh cơ.Nhưng sau khi Cửu Phượng bị phong ấn, hắn đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng.Lửa của Chu Tước, Huỳnh Hoặc vốn đã khắc chế tất cả sinh linh hệ Mộc.Sức mạnh Tử Vong của Tư Hoàng Tuyền cũng đối chọi với Sinh Mệnh chi phápcủa Mộc Thần.Chúc Quang âm thì vẫn ẩn thân trong bóng tôi, liên tục quấy rầy hắn, khiếnđộng tác của hắn khi thì gia tốc, khi thì chậm chạp, quả thực là không biết làmthế nào, toàn thân lộ ra vô số sơ hở.Còn cả tên U Đô chúa tể chết tiệt kia, tên nghiệp chướng này cũng ra tay vớihắn, để thần khu của hắn suy yếu.“Thạch âm!” Mộc Thần – Linh Uy gầm lên giận dữ, chấn động toàn bộ Minhgiới: “Ngươi thật sự muốn ta chết? Ngươi muốn nhìn họ g**t ch*t ta?”Chu Tước là sinh cơ của Cửu Phượng, sinh cơ của hắn là Thạch âm.Đại địa phía dưới lại không hề đáp lại.Nội tâm Linh Uy lạnh lẽo.Thật ra hắn rất hiểu tính cách của Thạch Thần, ngày xưa vị này cảm giác lựclượng của nhân tộc quá mạnh, làm việc quá bá đạo, nên đã ngồi yên nhìn nhântộc diệt vong, thậm chí trơ mắt nhìn con gái Đế Oa bị phong ấn.Bây giờ cũng giống vậy, nàng ý thức được uế khí sinh sôi có nguy hại cho đạiđịa và tự nhiên, lại nhớ đến chỗ tốt của nhân tộc, lập tức ruồng bỏ các thần.Sau đó Mộc Thần lại cảm ứng được hai khí tức mạnh mẽ đang tiến lại gần từMinh hải.Là Huyết Hải lão tổ và Côn Bằng.Trong lòng Mộc Thần vui vẻ: “Huyết Hải! Côn Bằng! Linh Uy nguyện dùng‘sách Tử’ và Sinh Mệnh quyền trượng trong tay, đổi lấy sự trợ giúp của haingười. Nêu ta có thể thoát vây, Linh Uy còn báo đáp khác.”Lúc này, hai người với đến liền hơi động lòng, nhưng bọn họ vẫn đứng yên tạichỗ.Bởi vì Tư Hoàng Tuyền đang nhẹ nhàng nhìn vào bọn họ.Quanh người nàng còn hiển hóa ra một nam tử uy nghiêm, ăn mặc trang phụcđế vương, thần khu vĩ đại.Đó là Đông Hoàng!Là Đế Oa dùng Cấu Thiên và Sáng Tạo chi pháp, lấy con trai Đông Hoàng củanàng làm gốc, sáng tạo ra một bộ chiến khôi.Bộ chiến khôi này cũng có thần lực có thể so sánh với Tổ thần.Nhưng để họ kiêng kỵ nhất vẫn là hai người đá khổng lồ đứng bên bờ biển.Một cái thần khu cao 900 trượng, một vị khác cũng cao 799 trượng.Đó chính là Thạch Thần – Thạch âm và Thổ Đức Tinh Quân.Hai vị này hiện thân ở đây, thái độ là không cần nghi ngờ.“Chết!”Đúng lúc này, Thánh hoàng đời thứ ba đã hoàn thành lột xác lần thứ ba.Hắn sở hữu Bàn Cổ tinh hồn, trực tiếp đạt đến lĩnh vực Tạo Hóa!Thánh hoàng đời thứ ba một quyền đánh nát cánh tay quan trọng nhất của LinhUy, lại cướp lấy Sách Tử trong tay hắn.Thánh hoàng đời thứ ba vung tay lên, ném Sách Tử cho Tư Hoàng Tuyền.Xa xa, ánh mắt Huyết Hải cháy bỏng.Nhưng thân thể hắn chỉ hơi nhúc nhích, thời gian chung quanh đã thay đổi.Đó là Chúc Quang âm, lực lượng thời gian của hắn đã bao trùm nơi này!Mà theo Sách Tử rơi vào tay Tư Hoàng Tuyền, toàn bộ ý chí và lực lượng củaMinh giới đã bao phủ lấy nàng như thủy triều.

“Chu Tước!”

Cửu Phượng gào lên, nàng biết sinh cơ duy nhất của mình là Chu Tước.

Chỉ có Chu Tước toàn lực giúp đỡ, nàng mới có một đường sinh cơ.

Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, trong mắt Cửu Phượng liền hiện ra vẻ tuyệt

vọng và khó tin.

Nàng phát hiện mình đã rơi vào tình cảnh chúng bạn xa lánh!

Chu Tước dĩ nhiên lại múa đao sau lưng nàng, chỉ trong một phần ngàn vạn cái

chớp mắt, đã chém rơi toàn bộ chín cái đầu của Cửu Phượng.

Chu Tước lập tức giơ tay lên, khóa toàn bộ chín cái đầu lại, cũng trấn áp lực

lượng Niết Bàn kia, ngăn cản nỗ lực Cửu Phượng khôi phục thần khu của Cửu

Phượng.

Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía Tư Hoàng Tuyền ở cách đó không xa.

“Từ huyết thống, nàng dù sao cũng là tổ mẫu của ngươi.”

Sắc mặt Chu Tước phức tạp, trong lòng cay đắng.

Nàng không ngờ sẽ có một ngày, mình lại múa đao về phía chị ruột.

Nhưng mà như Huỳnh Hoặc đã nói, đã đến nước này, mình nhất định phải quyết

đoán.

Bằng không toàn bộ Phượng tộc sẽ rơi vào hoàn cảnh diệt vong theo Cửu

Phượng.

Nàng cố gắng để giọng nói bình tĩnh hơn: “Cửu Phượng có lỗi với mẹ con

ngươi, có lỗi với nhân tộc, có thể nói là tội ác tày trời, không thể tha thứ. Nhưng

ta cho rằng, tốt nhất là chờ Thần Vũ phục sinh, tự mình xử lý nàng, ngươi thấy

thế nào?”

Thi thể của Thần Vũ đã hợp làm một thể với Thái Tuế, rất khó phục sinh.

Nhưng Đế Oa đã thức tỉnh, Như Ý của Sở Hi Thanh đã đến cấp độ cực cao,

đuổi sát Đông Hoàng, nên không phải là không có hi vọng.

Tư Hoàng Tuyền thì lại lạnh lùng nhìn Chu Tước.

Nàng vẫn rất cảm kích Chu Tước, dù sao Chu Tước cũng từng giúp nàng.

“Ngươi nói cũng có đạo lý.” Tư Hoàng Tuyền khoát tay, vồ chín cái đầu của

Cửu Phượng đến trước người: “Ta sẽ tạm giam nàng, mãi đến khi Thần Vũ trở

về.”

Nàng không yên tâm với Chu Tước.

Vị này có tu vị cực cao, năng lực rất mạnh, nhưng lại có lòng dạ đàn bà.

Thật ra nàng càng muốn g**t ch*t Cửu Phượng hơn.

Tư Hoàng Tuyền mới không quan tâm tình cảm bà cháu gì cả.

Chỉ là Sở Hi Thanh đã nói, hắn muốn Cửu Phượng sông, muốn tìm hiểu nguyên

nhân Cửu Phượng phản bội, hiểu rõ kẻ địch chân chính của nhân tộc.

Tư Hoàng Tuyền lập tức đưa mắt nhìn về phía nam.

Bên kia, Nam Cực Trường Sinh đại đế và Thánh hoàng đời thứ ba đang đại

chiến với Mộc Thần – Linh Uy.

Hai người này đều không ra tay toàn lực với Cửu Phượng.

Sau khi đánh một đòn trọng thương Cửu Phượng, hai người đã chuyển sang

Mộc Thần, toàn lực ngăn cản Mộc Thần bỏ chạy.

Bằng không Cửu Phượng căn bản là không sống nổi đến khi Chu Tước ra tay.

Lúc này, Mộc Thần – Linh Uy đã hiện thân thể.

Đó là một cây đại thụ cao 9100 trượng, từng chiếc cành thô và to như voi, quật

càn quét tất cả sinh mệnh chung quanh.

Còn có vô số phấn hoa tung bay khắp trăm dặm.

Bất kỳ sinh mệnh nào tiếp xúc với chúng, dù là nguyên tử nhỏ như hạt bụi, đều

sẽ phát sinh nhiễu sóng, thậm chí là mang thai.

Nơi này là Minh giới, nhưng lại không làm cho Mộc Thần – Linh Uy suy yếu

quá nhiều.

Nhưng thân cây của Mộc Thần – Linh Uy vẫn liên tục nổ tung, vô số vụn gỗ

bay bốn phía.

Lúc này, Nam Cực Trường Sinh đại đế ở ngay bên hắn, hóa thành một cây

Huyết tùng cao 8600 trượng, dùng 99 cành cây và 99 thanh kiếm chiến đấu với

Mộc Thần.

Thần khu của vị này tuy yếu hơn Mộc Thần, kiếm uy lại có thể đối kháng chính

diện với Mộc Thần.

Lực lượng TIệt Thiên mạnh mẽ lại cắt đứt tất cả khả năng rút khỏi Minh giới

của Mộc Thần.

Thánh hoàng đời thứ ba thì vờn quanh Mộc Thân, tung tích khó dò.

Mỗi khi Mộc Thần nhận ra, thì đã trúng một quyền.

Còn có Thạch Thần – Thạch âm, vị này không trực tiếp ra tay, lại khống chế đại

địa, để hắn không thể rút được một chút nguyên lực nào từ đại địa.

Mộc Thần biết mình đã rơi vào cạm bẫy trí mạng, đang ra sức giãy dụa, cố gắng

tranh thủ một đường sinh cơ.

Nhưng sau khi Cửu Phượng bị phong ấn, hắn đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng.

Lửa của Chu Tước, Huỳnh Hoặc vốn đã khắc chế tất cả sinh linh hệ Mộc.

Sức mạnh Tử Vong của Tư Hoàng Tuyền cũng đối chọi với Sinh Mệnh chi pháp

của Mộc Thần.

Chúc Quang âm thì vẫn ẩn thân trong bóng tôi, liên tục quấy rầy hắn, khiến

động tác của hắn khi thì gia tốc, khi thì chậm chạp, quả thực là không biết làm

thế nào, toàn thân lộ ra vô số sơ hở.

Còn cả tên U Đô chúa tể chết tiệt kia, tên nghiệp chướng này cũng ra tay với

hắn, để thần khu của hắn suy yếu.

“Thạch âm!” Mộc Thần – Linh Uy gầm lên giận dữ, chấn động toàn bộ Minh

giới: “Ngươi thật sự muốn ta chết? Ngươi muốn nhìn họ g**t ch*t ta?”

Chu Tước là sinh cơ của Cửu Phượng, sinh cơ của hắn là Thạch âm.

Đại địa phía dưới lại không hề đáp lại.

Nội tâm Linh Uy lạnh lẽo.

Thật ra hắn rất hiểu tính cách của Thạch Thần, ngày xưa vị này cảm giác lực

lượng của nhân tộc quá mạnh, làm việc quá bá đạo, nên đã ngồi yên nhìn nhân

tộc diệt vong, thậm chí trơ mắt nhìn con gái Đế Oa bị phong ấn.

Bây giờ cũng giống vậy, nàng ý thức được uế khí sinh sôi có nguy hại cho đại

địa và tự nhiên, lại nhớ đến chỗ tốt của nhân tộc, lập tức ruồng bỏ các thần.

Sau đó Mộc Thần lại cảm ứng được hai khí tức mạnh mẽ đang tiến lại gần từ

Minh hải.

Là Huyết Hải lão tổ và Côn Bằng.

Trong lòng Mộc Thần vui vẻ: “Huyết Hải! Côn Bằng! Linh Uy nguyện dùng

‘sách Tử’ và Sinh Mệnh quyền trượng trong tay, đổi lấy sự trợ giúp của hai

người. Nêu ta có thể thoát vây, Linh Uy còn báo đáp khác.”

Lúc này, hai người với đến liền hơi động lòng, nhưng bọn họ vẫn đứng yên tại

chỗ.

Bởi vì Tư Hoàng Tuyền đang nhẹ nhàng nhìn vào bọn họ.

Quanh người nàng còn hiển hóa ra một nam tử uy nghiêm, ăn mặc trang phục

đế vương, thần khu vĩ đại.

Đó là Đông Hoàng!

Là Đế Oa dùng Cấu Thiên và Sáng Tạo chi pháp, lấy con trai Đông Hoàng của

nàng làm gốc, sáng tạo ra một bộ chiến khôi.

Bộ chiến khôi này cũng có thần lực có thể so sánh với Tổ thần.

Nhưng để họ kiêng kỵ nhất vẫn là hai người đá khổng lồ đứng bên bờ biển.

Một cái thần khu cao 900 trượng, một vị khác cũng cao 799 trượng.

Đó chính là Thạch Thần – Thạch âm và Thổ Đức Tinh Quân.

Hai vị này hiện thân ở đây, thái độ là không cần nghi ngờ.

“Chết!”

Đúng lúc này, Thánh hoàng đời thứ ba đã hoàn thành lột xác lần thứ ba.

Hắn sở hữu Bàn Cổ tinh hồn, trực tiếp đạt đến lĩnh vực Tạo Hóa!

Thánh hoàng đời thứ ba một quyền đánh nát cánh tay quan trọng nhất của Linh

Uy, lại cướp lấy Sách Tử trong tay hắn.

Thánh hoàng đời thứ ba vung tay lên, ném Sách Tử cho Tư Hoàng Tuyền.

Xa xa, ánh mắt Huyết Hải cháy bỏng.

Nhưng thân thể hắn chỉ hơi nhúc nhích, thời gian chung quanh đã thay đổi.

Đó là Chúc Quang âm, lực lượng thời gian của hắn đã bao trùm nơi này!

Mà theo Sách Tử rơi vào tay Tư Hoàng Tuyền, toàn bộ ý chí và lực lượng của

Minh giới đã bao phủ lấy nàng như thủy triều.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Chu Tước!”Cửu Phượng gào lên, nàng biết sinh cơ duy nhất của mình là Chu Tước.Chỉ có Chu Tước toàn lực giúp đỡ, nàng mới có một đường sinh cơ.Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, trong mắt Cửu Phượng liền hiện ra vẻ tuyệtvọng và khó tin.Nàng phát hiện mình đã rơi vào tình cảnh chúng bạn xa lánh!Chu Tước dĩ nhiên lại múa đao sau lưng nàng, chỉ trong một phần ngàn vạn cáichớp mắt, đã chém rơi toàn bộ chín cái đầu của Cửu Phượng.Chu Tước lập tức giơ tay lên, khóa toàn bộ chín cái đầu lại, cũng trấn áp lựclượng Niết Bàn kia, ngăn cản nỗ lực Cửu Phượng khôi phục thần khu của CửuPhượng.Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía Tư Hoàng Tuyền ở cách đó không xa.“Từ huyết thống, nàng dù sao cũng là tổ mẫu của ngươi.”Sắc mặt Chu Tước phức tạp, trong lòng cay đắng.Nàng không ngờ sẽ có một ngày, mình lại múa đao về phía chị ruột.Nhưng mà như Huỳnh Hoặc đã nói, đã đến nước này, mình nhất định phải quyếtđoán.Bằng không toàn bộ Phượng tộc sẽ rơi vào hoàn cảnh diệt vong theo CửuPhượng.Nàng cố gắng để giọng nói bình tĩnh hơn: “Cửu Phượng có lỗi với mẹ conngươi, có lỗi với nhân tộc, có thể nói là tội ác tày trời, không thể tha thứ. Nhưngta cho rằng, tốt nhất là chờ Thần Vũ phục sinh, tự mình xử lý nàng, ngươi thấythế nào?”Thi thể của Thần Vũ đã hợp làm một thể với Thái Tuế, rất khó phục sinh.Nhưng Đế Oa đã thức tỉnh, Như Ý của Sở Hi Thanh đã đến cấp độ cực cao,đuổi sát Đông Hoàng, nên không phải là không có hi vọng.Tư Hoàng Tuyền thì lại lạnh lùng nhìn Chu Tước.Nàng vẫn rất cảm kích Chu Tước, dù sao Chu Tước cũng từng giúp nàng.“Ngươi nói cũng có đạo lý.” Tư Hoàng Tuyền khoát tay, vồ chín cái đầu củaCửu Phượng đến trước người: “Ta sẽ tạm giam nàng, mãi đến khi Thần Vũ trởvề.”Nàng không yên tâm với Chu Tước.Vị này có tu vị cực cao, năng lực rất mạnh, nhưng lại có lòng dạ đàn bà.Thật ra nàng càng muốn g**t ch*t Cửu Phượng hơn.Tư Hoàng Tuyền mới không quan tâm tình cảm bà cháu gì cả.Chỉ là Sở Hi Thanh đã nói, hắn muốn Cửu Phượng sông, muốn tìm hiểu nguyênnhân Cửu Phượng phản bội, hiểu rõ kẻ địch chân chính của nhân tộc.Tư Hoàng Tuyền lập tức đưa mắt nhìn về phía nam.Bên kia, Nam Cực Trường Sinh đại đế và Thánh hoàng đời thứ ba đang đạichiến với Mộc Thần – Linh Uy.Hai người này đều không ra tay toàn lực với Cửu Phượng.Sau khi đánh một đòn trọng thương Cửu Phượng, hai người đã chuyển sangMộc Thần, toàn lực ngăn cản Mộc Thần bỏ chạy.Bằng không Cửu Phượng căn bản là không sống nổi đến khi Chu Tước ra tay.Lúc này, Mộc Thần – Linh Uy đã hiện thân thể.Đó là một cây đại thụ cao 9100 trượng, từng chiếc cành thô và to như voi, quậtcàn quét tất cả sinh mệnh chung quanh.Còn có vô số phấn hoa tung bay khắp trăm dặm.Bất kỳ sinh mệnh nào tiếp xúc với chúng, dù là nguyên tử nhỏ như hạt bụi, đềusẽ phát sinh nhiễu sóng, thậm chí là mang thai.Nơi này là Minh giới, nhưng lại không làm cho Mộc Thần – Linh Uy suy yếuquá nhiều.Nhưng thân cây của Mộc Thần – Linh Uy vẫn liên tục nổ tung, vô số vụn gỗbay bốn phía.Lúc này, Nam Cực Trường Sinh đại đế ở ngay bên hắn, hóa thành một câyHuyết tùng cao 8600 trượng, dùng 99 cành cây và 99 thanh kiếm chiến đấu vớiMộc Thần.Thần khu của vị này tuy yếu hơn Mộc Thần, kiếm uy lại có thể đối kháng chínhdiện với Mộc Thần.Lực lượng TIệt Thiên mạnh mẽ lại cắt đứt tất cả khả năng rút khỏi Minh giớicủa Mộc Thần.Thánh hoàng đời thứ ba thì vờn quanh Mộc Thân, tung tích khó dò.Mỗi khi Mộc Thần nhận ra, thì đã trúng một quyền.Còn có Thạch Thần – Thạch âm, vị này không trực tiếp ra tay, lại khống chế đạiđịa, để hắn không thể rút được một chút nguyên lực nào từ đại địa.Mộc Thần biết mình đã rơi vào cạm bẫy trí mạng, đang ra sức giãy dụa, cố gắngtranh thủ một đường sinh cơ.Nhưng sau khi Cửu Phượng bị phong ấn, hắn đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng.Lửa của Chu Tước, Huỳnh Hoặc vốn đã khắc chế tất cả sinh linh hệ Mộc.Sức mạnh Tử Vong của Tư Hoàng Tuyền cũng đối chọi với Sinh Mệnh chi phápcủa Mộc Thần.Chúc Quang âm thì vẫn ẩn thân trong bóng tôi, liên tục quấy rầy hắn, khiếnđộng tác của hắn khi thì gia tốc, khi thì chậm chạp, quả thực là không biết làmthế nào, toàn thân lộ ra vô số sơ hở.Còn cả tên U Đô chúa tể chết tiệt kia, tên nghiệp chướng này cũng ra tay vớihắn, để thần khu của hắn suy yếu.“Thạch âm!” Mộc Thần – Linh Uy gầm lên giận dữ, chấn động toàn bộ Minhgiới: “Ngươi thật sự muốn ta chết? Ngươi muốn nhìn họ g**t ch*t ta?”Chu Tước là sinh cơ của Cửu Phượng, sinh cơ của hắn là Thạch âm.Đại địa phía dưới lại không hề đáp lại.Nội tâm Linh Uy lạnh lẽo.Thật ra hắn rất hiểu tính cách của Thạch Thần, ngày xưa vị này cảm giác lựclượng của nhân tộc quá mạnh, làm việc quá bá đạo, nên đã ngồi yên nhìn nhântộc diệt vong, thậm chí trơ mắt nhìn con gái Đế Oa bị phong ấn.Bây giờ cũng giống vậy, nàng ý thức được uế khí sinh sôi có nguy hại cho đạiđịa và tự nhiên, lại nhớ đến chỗ tốt của nhân tộc, lập tức ruồng bỏ các thần.Sau đó Mộc Thần lại cảm ứng được hai khí tức mạnh mẽ đang tiến lại gần từMinh hải.Là Huyết Hải lão tổ và Côn Bằng.Trong lòng Mộc Thần vui vẻ: “Huyết Hải! Côn Bằng! Linh Uy nguyện dùng‘sách Tử’ và Sinh Mệnh quyền trượng trong tay, đổi lấy sự trợ giúp của haingười. Nêu ta có thể thoát vây, Linh Uy còn báo đáp khác.”Lúc này, hai người với đến liền hơi động lòng, nhưng bọn họ vẫn đứng yên tạichỗ.Bởi vì Tư Hoàng Tuyền đang nhẹ nhàng nhìn vào bọn họ.Quanh người nàng còn hiển hóa ra một nam tử uy nghiêm, ăn mặc trang phụcđế vương, thần khu vĩ đại.Đó là Đông Hoàng!Là Đế Oa dùng Cấu Thiên và Sáng Tạo chi pháp, lấy con trai Đông Hoàng củanàng làm gốc, sáng tạo ra một bộ chiến khôi.Bộ chiến khôi này cũng có thần lực có thể so sánh với Tổ thần.Nhưng để họ kiêng kỵ nhất vẫn là hai người đá khổng lồ đứng bên bờ biển.Một cái thần khu cao 900 trượng, một vị khác cũng cao 799 trượng.Đó chính là Thạch Thần – Thạch âm và Thổ Đức Tinh Quân.Hai vị này hiện thân ở đây, thái độ là không cần nghi ngờ.“Chết!”Đúng lúc này, Thánh hoàng đời thứ ba đã hoàn thành lột xác lần thứ ba.Hắn sở hữu Bàn Cổ tinh hồn, trực tiếp đạt đến lĩnh vực Tạo Hóa!Thánh hoàng đời thứ ba một quyền đánh nát cánh tay quan trọng nhất của LinhUy, lại cướp lấy Sách Tử trong tay hắn.Thánh hoàng đời thứ ba vung tay lên, ném Sách Tử cho Tư Hoàng Tuyền.Xa xa, ánh mắt Huyết Hải cháy bỏng.Nhưng thân thể hắn chỉ hơi nhúc nhích, thời gian chung quanh đã thay đổi.Đó là Chúc Quang âm, lực lượng thời gian của hắn đã bao trùm nơi này!Mà theo Sách Tử rơi vào tay Tư Hoàng Tuyền, toàn bộ ý chí và lực lượng củaMinh giới đã bao phủ lấy nàng như thủy triều.

Chương 2658: Phản bội (2)