Tác giả:

Đẩy cửa sổ sát đất ở trên sân thượng, Khoa Luân Y•Á Tu Bố mở hai tay ra, hít sâu vào một hơi xong chậm rãi thở ra, ý cười ấm áp chiếm đầy ánh mắt xanh thẳm cùng gương mặt anh tuấn. Tâm tình vui vẻ tưới hoa, ăn qua bữa sáng, thuận tiện gói kỹ, Khoa Luân Y rời nhà đi làm. Bỏ ra một buổi sáng cùng khách hàng hẹn trước thảo luận tốt công việc, buổi trưa Khoa Luân Y đang ngồi tầng cao nhất ở công ty dùng thức ăn tiện lợi thì điện thoại trong túi vang lên. "" Xin chào, tôi là Khoa Luân Y•Á Tu Bố... Bệnh viện nào... Bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) lầu 4 phòng 405... Được, cảm ơn"" Cúp điện thoại, Khoa Luân Y tăng nhanh tốc độ ăn, thu thập xong, xuống dưới lầu bắt một chiếc taxi, đi đến bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) Thang máy nhân loại không dừng ở lầu bốn, Khoa Luân Y do không phải là nhân loại nên dùng thang máy chuyên dụng lên lầu, trong thang máy còn có một Thử yêu quấn băng gạt, Khoa Luân Y đối với y gật gật đầu, Thử yêu gật đầu đáp trả. Yêu là chủng loại Đông Phương, là trải qua tu…

Chương 13

Hòa Bình Thế Giới Chi Dực Hổ Thú PhụTác giả: Đặc Lôi KhắcTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị GiớiĐẩy cửa sổ sát đất ở trên sân thượng, Khoa Luân Y•Á Tu Bố mở hai tay ra, hít sâu vào một hơi xong chậm rãi thở ra, ý cười ấm áp chiếm đầy ánh mắt xanh thẳm cùng gương mặt anh tuấn. Tâm tình vui vẻ tưới hoa, ăn qua bữa sáng, thuận tiện gói kỹ, Khoa Luân Y rời nhà đi làm. Bỏ ra một buổi sáng cùng khách hàng hẹn trước thảo luận tốt công việc, buổi trưa Khoa Luân Y đang ngồi tầng cao nhất ở công ty dùng thức ăn tiện lợi thì điện thoại trong túi vang lên. "" Xin chào, tôi là Khoa Luân Y•Á Tu Bố... Bệnh viện nào... Bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) lầu 4 phòng 405... Được, cảm ơn"" Cúp điện thoại, Khoa Luân Y tăng nhanh tốc độ ăn, thu thập xong, xuống dưới lầu bắt một chiếc taxi, đi đến bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) Thang máy nhân loại không dừng ở lầu bốn, Khoa Luân Y do không phải là nhân loại nên dùng thang máy chuyên dụng lên lầu, trong thang máy còn có một Thử yêu quấn băng gạt, Khoa Luân Y đối với y gật gật đầu, Thử yêu gật đầu đáp trả. Yêu là chủng loại Đông Phương, là trải qua tu… "Khoa Luân Y ca ca..." Khắc Lôi đứng ở trước cửa sổ lớn sát đất, nhìn mặt trời.Hơn 100 năm trước ánh tà dương Tây Ban Nha, c*̃ng là cảnh tượng như vậy, nhưng rất nhiều chuyện đều thay đổi.Khắc Lôi rơi vào trong ký ức.124 năm trước, thế giới còn lâu mới có được hòa bình như hiện tại, mẫu thân mới sinh ra ca ca cùng mình, liền bị loài người nhân lúc thể lực suy yếu g**t ch*t.Cửa động bị loài người dùng tảng đá chặn lại, ca ca cùng chính mình lần đầu nếm trải mùi vị không phải sữa, mà là vị máu.Dựa vào huyết nhục mẫu thân để sống sót, bà ngoại nghe được tin mang chúng ta về nhà tộc chăm sóc.Tuy nói là chăm sóc, nhưng c*̃ng chỉ có thể ăn no, gia tộc đang bị những gia tộc khác cùng nhân loại công kích, thân là tộc trưởng bà ngoại thực không dư sức lực để quan tâm chúng ta.Phải hiểu được trốn, phải hiểu được trốn, phải biết phán đoán kẻ địch mạnh yếu, phải hiểu được chờ đợi thời cơ tốt nhất xuất kích, phải hiểu được một đòn g**t ch*t, phải hiểu được... Những này đều không có ai qua dạy chúng ta, là dựa vào tích lũy kinh nghiệm, lấy thua chính là tử vong đánh đổi học được.Dựa vào trốn, chờ đợi, cùng g**t ch*t kẻ địch, ta cùng ca ca thành cùng tuổi bên trong duy hai còn sống Á Tu Thú.Ca ca... Ta cường tráng mỹ lệ ca ca... Đều là ôn nhu săn sóc ca ca... Ca ca, ca ca, ca ca, ca ca...Trong trí nhớ tồn tại toàn bộ điều là ca ca, nhưng bây giờ không cách nào lại sớm chiều làm bạn...Ca ca sao lại có khả năng yêu người khác... Cái kia tâm so với ai khác đều lạnh lẽo ca ca... Nắm nụ cười che giấu vô tình ca ca...Ca ca, cõi đời này chỉ có ta hiểu rõ nhất ngươi, không phải sao?Chúng ta nên cùng nhau, cả đời cũng không tách ra...Khóe miệng dắt nụ cười nhạt, nước mắt từ khóe mắt Lôi Khắc chảy xuống.Phất tay một cái, Lôi Khắc không quay đầu lại nói: "Đi thôi, mang Lý Tư Đức•Đa Lôi cùng thằng con hoang của hắn về đây.""Vâng!"Ca ca... Em chỉ là muốn sẽ cùng anh đồng thời sinh hoạt mà thôi...Nếu như thật sự không lại được cùng nhau, không bằng chết ở trên tay anh... Đúng không? Ca ca? Anh có thể đồng ý g**t ch*t em chứ?

"Khoa Luân Y ca ca..." Khắc Lôi đứng ở trước cửa sổ lớn sát đất, nhìn mặt trời.

Hơn 100 năm trước ánh tà dương Tây Ban Nha, c*̃ng là cảnh tượng như vậy, nhưng rất nhiều chuyện đều thay đổi.

Khắc Lôi rơi vào trong ký ức.

124 năm trước, thế giới còn lâu mới có được hòa bình như hiện tại, mẫu thân mới sinh ra ca ca cùng mình, liền bị loài người nhân lúc thể lực suy yếu g**t ch*t.

Cửa động bị loài người dùng tảng đá chặn lại, ca ca cùng chính mình lần đầu nếm trải mùi vị không phải sữa, mà là vị máu.

Dựa vào huyết nhục mẫu thân để sống sót, bà ngoại nghe được tin mang chúng ta về nhà tộc chăm sóc.

Tuy nói là chăm sóc, nhưng c*̃ng chỉ có thể ăn no, gia tộc đang bị những gia tộc khác cùng nhân loại công kích, thân là tộc trưởng bà ngoại thực không dư sức lực để quan tâm chúng ta.

Phải hiểu được trốn, phải hiểu được trốn, phải biết phán đoán kẻ địch mạnh yếu, phải hiểu được chờ đợi thời cơ tốt nhất xuất kích, phải hiểu được một đòn g**t ch*t, phải hiểu được... Những này đều không có ai qua dạy chúng ta, là dựa vào tích lũy kinh nghiệm, lấy thua chính là tử vong đánh đổi học được.

Dựa vào trốn, chờ đợi, cùng g**t ch*t kẻ địch, ta cùng ca ca thành cùng tuổi bên trong duy hai còn sống Á Tu Thú.

Ca ca... Ta cường tráng mỹ lệ ca ca... Đều là ôn nhu săn sóc ca ca... Ca ca, ca ca, ca ca, ca ca...

Trong trí nhớ tồn tại toàn bộ điều là ca ca, nhưng bây giờ không cách nào lại sớm chiều làm bạn...

Ca ca sao lại có khả năng yêu người khác... Cái kia tâm so với ai khác đều lạnh lẽo ca ca... Nắm nụ cười che giấu vô tình ca ca...

Ca ca, cõi đời này chỉ có ta hiểu rõ nhất ngươi, không phải sao?

Chúng ta nên cùng nhau, cả đời cũng không tách ra...

Khóe miệng dắt nụ cười nhạt, nước mắt từ khóe mắt Lôi Khắc chảy xuống.

Phất tay một cái, Lôi Khắc không quay đầu lại nói: "Đi thôi, mang Lý Tư Đức•Đa Lôi cùng thằng con hoang của hắn về đây."

"Vâng!"

Ca ca... Em chỉ là muốn sẽ cùng anh đồng thời sinh hoạt mà thôi...

Nếu như thật sự không lại được cùng nhau, không bằng chết ở trên tay anh... Đúng không? Ca ca? Anh có thể đồng ý g**t ch*t em chứ?

Hòa Bình Thế Giới Chi Dực Hổ Thú PhụTác giả: Đặc Lôi KhắcTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị GiớiĐẩy cửa sổ sát đất ở trên sân thượng, Khoa Luân Y•Á Tu Bố mở hai tay ra, hít sâu vào một hơi xong chậm rãi thở ra, ý cười ấm áp chiếm đầy ánh mắt xanh thẳm cùng gương mặt anh tuấn. Tâm tình vui vẻ tưới hoa, ăn qua bữa sáng, thuận tiện gói kỹ, Khoa Luân Y rời nhà đi làm. Bỏ ra một buổi sáng cùng khách hàng hẹn trước thảo luận tốt công việc, buổi trưa Khoa Luân Y đang ngồi tầng cao nhất ở công ty dùng thức ăn tiện lợi thì điện thoại trong túi vang lên. "" Xin chào, tôi là Khoa Luân Y•Á Tu Bố... Bệnh viện nào... Bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) lầu 4 phòng 405... Được, cảm ơn"" Cúp điện thoại, Khoa Luân Y tăng nhanh tốc độ ăn, thu thập xong, xuống dưới lầu bắt một chiếc taxi, đi đến bệnh viện St Paul kỉ niệm (??) Thang máy nhân loại không dừng ở lầu bốn, Khoa Luân Y do không phải là nhân loại nên dùng thang máy chuyên dụng lên lầu, trong thang máy còn có một Thử yêu quấn băng gạt, Khoa Luân Y đối với y gật gật đầu, Thử yêu gật đầu đáp trả. Yêu là chủng loại Đông Phương, là trải qua tu… "Khoa Luân Y ca ca..." Khắc Lôi đứng ở trước cửa sổ lớn sát đất, nhìn mặt trời.Hơn 100 năm trước ánh tà dương Tây Ban Nha, c*̃ng là cảnh tượng như vậy, nhưng rất nhiều chuyện đều thay đổi.Khắc Lôi rơi vào trong ký ức.124 năm trước, thế giới còn lâu mới có được hòa bình như hiện tại, mẫu thân mới sinh ra ca ca cùng mình, liền bị loài người nhân lúc thể lực suy yếu g**t ch*t.Cửa động bị loài người dùng tảng đá chặn lại, ca ca cùng chính mình lần đầu nếm trải mùi vị không phải sữa, mà là vị máu.Dựa vào huyết nhục mẫu thân để sống sót, bà ngoại nghe được tin mang chúng ta về nhà tộc chăm sóc.Tuy nói là chăm sóc, nhưng c*̃ng chỉ có thể ăn no, gia tộc đang bị những gia tộc khác cùng nhân loại công kích, thân là tộc trưởng bà ngoại thực không dư sức lực để quan tâm chúng ta.Phải hiểu được trốn, phải hiểu được trốn, phải biết phán đoán kẻ địch mạnh yếu, phải hiểu được chờ đợi thời cơ tốt nhất xuất kích, phải hiểu được một đòn g**t ch*t, phải hiểu được... Những này đều không có ai qua dạy chúng ta, là dựa vào tích lũy kinh nghiệm, lấy thua chính là tử vong đánh đổi học được.Dựa vào trốn, chờ đợi, cùng g**t ch*t kẻ địch, ta cùng ca ca thành cùng tuổi bên trong duy hai còn sống Á Tu Thú.Ca ca... Ta cường tráng mỹ lệ ca ca... Đều là ôn nhu săn sóc ca ca... Ca ca, ca ca, ca ca, ca ca...Trong trí nhớ tồn tại toàn bộ điều là ca ca, nhưng bây giờ không cách nào lại sớm chiều làm bạn...Ca ca sao lại có khả năng yêu người khác... Cái kia tâm so với ai khác đều lạnh lẽo ca ca... Nắm nụ cười che giấu vô tình ca ca...Ca ca, cõi đời này chỉ có ta hiểu rõ nhất ngươi, không phải sao?Chúng ta nên cùng nhau, cả đời cũng không tách ra...Khóe miệng dắt nụ cười nhạt, nước mắt từ khóe mắt Lôi Khắc chảy xuống.Phất tay một cái, Lôi Khắc không quay đầu lại nói: "Đi thôi, mang Lý Tư Đức•Đa Lôi cùng thằng con hoang của hắn về đây.""Vâng!"Ca ca... Em chỉ là muốn sẽ cùng anh đồng thời sinh hoạt mà thôi...Nếu như thật sự không lại được cùng nhau, không bằng chết ở trên tay anh... Đúng không? Ca ca? Anh có thể đồng ý g**t ch*t em chứ?

Chương 13