Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 10: Mảnh ghép mới (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Có quỷ!""Chạy mau! Chạy mau, có quỷ!"Không nghĩ tới sự xuất hiện của hắn đã tạo ra ám ảnh lớn nhưvậy với những người còn sống.Hãy thử tưởng tượng, nếu bạn đang ở một nơi u ám và đáng sợnhư này, rồi đột nhiên trên đỉnh đầu xuất hiện một cái đầu nở nụcười ghê rợn, thì lúc đó bạn sẽ phản ứng thế nào?Những người sống đã đưa ra đáp án rất chân thật, người có tốchất tâm lý tốt thì khóc thảm thiết chạy ra bên ngoài, lúc này làmsao còn để ý đến bạn học, họ hoảng loạn muốn chạy thoát ranhưng không cẩn thận vấp phải bàn mà ngã sấp mặt rôi chồngchất lên nhau, hai nữ sinh tâm lý kém thì trợn tròn mắt rồi ngấtđi.Nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của bọn họ, Tô Viễn mới nhận racách xuất hiện của mình đã dọa bọn họ, nhưng mà cái này cũngkhông thể trách hắn. Đối với hắn, sử dụng năng lực của lệ quỷ đilại giống như đi trên mặt đất bằng phẳng, dù đi trên địa hình nàocũng như nhau, trân nhà hay vách tường, Tô Viễn đều có thể đirất nhanh, vô cùng nhanh, nên nhất thời không để ý mới xảy rahiểu lâm.Nhận ra sai lâm của mình, Tô Viễn nhanh chóng bước thêm mộtbước, giây tiếp theo hắn đã xuất hiện ở cửa, ngăn cản nhữngngười muốn chạy ra ngoài."Quỷ cái gì, tôi là người, các cậu hô to như vậy, không sợ sẽ hấpdẫn quỷ tới sao?"Con đường phía trước bị chặn, không có nơi nào khác, Tôn Xươngcắn răng, dứt khoát ôm lấy cái ghế dài bên cạnh, hét lên với TôViễn: "Anh đừng hòng lừa gạt chúng tôi, anh rõ ràng chính làquỷ, làm gì có người nào đứng được trên trân nhà. Mọi ngườiđừng tin anh ta, đừng để anh ta lừa, chúng ta nhiều người thếnày mà chỉ có một con quỷ, đừng sợ, tẩn anh ta một trận."Cậu nói xong, tức thì ném ghế ra.Đương nhiên chiếc ghế không ném trúng Tô Viễn nhưng hắn đãbị chọc giận."Tôi thừa nhận dọa các cậu là tôi không đúng, nhưng chỉ bằngđầu óc này mà có thể còn đủ sống đến bây giờ thì chắc hẳn tổtiên đã tích đức rất nhiều, nếu tôi là quỷ thì các cậu đã chết từlâu rồi."Tô Viễn lạnh lùng nói."Nếu lần sau còn dám lấy đồ ném tôi, tôi sẽ giết cậu."Cũng không biết có phải do ảnh hưởng của lệ quỷ hay không, lúcnói ra những lời này, Tô Viễn cực kỳ tự nhiên, nội tâm không hêcảm thấy kháng cự hay khó chịu nào, từ ánh mắt của hắn có thểthấy hắn đang nghiêm túc.Bị Tô Viễn nhìn chằm chằm như vậy, trong nháy mắt, Tôn Xươngtoát mồ hôi lạnh, ánh mắt người này thật đáng sợ, thật giống nhưbị lệ quỷ nhìn chòng chọc, làm người ta sởn tóc gáy. Lúc này, cậukhông chút nghi ngờ người trước mắt mình không chỉ là đang dọadẫm.Vậy anh là ai?”Dường như phát giác bầu không khí không bình thường, một nữsinh trong nhóm người còn sống bước ra từ sau lưng Tôn Xương,gương mặt khá ưa nhìn, cô đi lên trước, cố gắng bình tĩnh, đốimặt với Tô Viễn nói: Anh tới cứu chúng tôi sao?""Cứu các người?" Tô Viễn cười cười,'Tôi cũng không đến đây vìmấy người.""Vậy anh đến đây... ?""Tôi đang tìm một con quỷ". Tô Viễn thành thật nói.Quỷ !Thật sự có quỷ?Sắc mặt nữ sinh lập tức trắng bệch, bất thình lình gặp phảichuyện kinh khủng này, mặc dù trong lòng đã sớm đoán được,nhưng đến giờ bị người khác vạch trân, ảo tưởng cuối cùng cũngbị phá vỡ, họ nhận ra sự thật đáng sợ trong hiện thực, trong lòngkhông khỏi khiếp sợ. "Thật sự có quỷ sao?"Đương nhiên có, hiện tại các cậu đều đang ở trong quỷ vực củanó, các cậu từng nhìn thấy chưa? Con quỷ đó là một lão giàkhoảng sáu bảy mươi tuổi, không có việc gì thì thích chạy khắpnơi để gõ cửa, vô cùng thiếu đạo đức, nhưng người nghe thấy lãogõ cửa đều phải chết, các cậu đã gặp lão chưa?”Nghe thấy tiếng gõ cửa thì sẽ chết?Nghe Tô Viễn nói như vậy, cô gần như sụp đổ, nhưng vẫn cốgắng run rẩy hỏi: "Anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài hay không,anh nhất định có biện pháp đúng không, câu xin anh cứu chúngtôi...Tô Viễn lắc đầu.Không có cách nào, không cứu nổi, mấy người chờ chết đi! Vừarồi tôi lên lâu nhìn một chút, người trên lâu gân như chết sạch,một người còn lại cũng đang hấp hối, phỏng chừng cũng sắpchết, các cô cậu có di ngôn gì không? Tôi có thể giúp truyền lờilại.""Hu hu... Tôi không muốn chết"!"Cha mẹ ơi... ."Mẹ nó, dù sao cũng phải chết, chi bằng liêu mạng một phen dùchết cũng phải khiến nó bị thương.Có người khóc, có người tuyệt vọng, có người chuẩn bị liều chếtđánh nhau, họ là người trẻ tuổi nên tràn trê nhiệt huyết, tuy rằngTô Viễn cảm thấy hành động này rất ngốc nghếch.Không g**t ch*t được quỷ, dù có một trăm hay một ngàn ngườicũng không thể liều mạng với quỷ, còn không bằng nghe lời hắnnói, ngoan ngoãn viết di ngôn.Ranh giới giữa sự sống là cái chết rất đáng sợ, sau khi biết mìnhsắp bị quỷ g**t ch*t, mỗi người có một biểu hiện khác nhau, TôViễn lạnh lùng nhìn, hắn chỉ cân bảo đảm những người này đều ởđây để dụ quỷ gõ cửa tới là được rồi, đỡ cho hắn phải tìm khắpnơi.

"Có quỷ!"

"Chạy mau! Chạy mau, có quỷ!"

Không nghĩ tới sự xuất hiện của hắn đã tạo ra ám ảnh lớn như

vậy với những người còn sống.

Hãy thử tưởng tượng, nếu bạn đang ở một nơi u ám và đáng sợ

như này, rồi đột nhiên trên đỉnh đầu xuất hiện một cái đầu nở nụ

cười ghê rợn, thì lúc đó bạn sẽ phản ứng thế nào?

Những người sống đã đưa ra đáp án rất chân thật, người có tố

chất tâm lý tốt thì khóc thảm thiết chạy ra bên ngoài, lúc này làm

sao còn để ý đến bạn học, họ hoảng loạn muốn chạy thoát ra

nhưng không cẩn thận vấp phải bàn mà ngã sấp mặt rôi chồng

chất lên nhau, hai nữ sinh tâm lý kém thì trợn tròn mắt rồi ngất

đi.

Nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của bọn họ, Tô Viễn mới nhận ra

cách xuất hiện của mình đã dọa bọn họ, nhưng mà cái này cũng

không thể trách hắn. Đối với hắn, sử dụng năng lực của lệ quỷ đi

lại giống như đi trên mặt đất bằng phẳng, dù đi trên địa hình nào

cũng như nhau, trân nhà hay vách tường, Tô Viễn đều có thể đi

rất nhanh, vô cùng nhanh, nên nhất thời không để ý mới xảy ra

hiểu lâm.

Nhận ra sai lâm của mình, Tô Viễn nhanh chóng bước thêm một

bước, giây tiếp theo hắn đã xuất hiện ở cửa, ngăn cản những

người muốn chạy ra ngoài.

"Quỷ cái gì, tôi là người, các cậu hô to như vậy, không sợ sẽ hấp

dẫn quỷ tới sao?"

Con đường phía trước bị chặn, không có nơi nào khác, Tôn Xương

cắn răng, dứt khoát ôm lấy cái ghế dài bên cạnh, hét lên với Tô

Viễn: "Anh đừng hòng lừa gạt chúng tôi, anh rõ ràng chính là

quỷ, làm gì có người nào đứng được trên trân nhà. Mọi người

đừng tin anh ta, đừng để anh ta lừa, chúng ta nhiều người thế

này mà chỉ có một con quỷ, đừng sợ, tẩn anh ta một trận."

Cậu nói xong, tức thì ném ghế ra.

Đương nhiên chiếc ghế không ném trúng Tô Viễn nhưng hắn đã

bị chọc giận.

"Tôi thừa nhận dọa các cậu là tôi không đúng, nhưng chỉ bằng

đầu óc này mà có thể còn đủ sống đến bây giờ thì chắc hẳn tổ

tiên đã tích đức rất nhiều, nếu tôi là quỷ thì các cậu đã chết từ

lâu rồi."

Tô Viễn lạnh lùng nói.

"Nếu lần sau còn dám lấy đồ ném tôi, tôi sẽ giết cậu."

Cũng không biết có phải do ảnh hưởng của lệ quỷ hay không, lúc

nói ra những lời này, Tô Viễn cực kỳ tự nhiên, nội tâm không hê

cảm thấy kháng cự hay khó chịu nào, từ ánh mắt của hắn có thể

thấy hắn đang nghiêm túc.

Bị Tô Viễn nhìn chằm chằm như vậy, trong nháy mắt, Tôn Xương

toát mồ hôi lạnh, ánh mắt người này thật đáng sợ, thật giống như

bị lệ quỷ nhìn chòng chọc, làm người ta sởn tóc gáy. Lúc này, cậu

không chút nghi ngờ người trước mắt mình không chỉ là đang dọa

dẫm.

Vậy anh là ai?”

Dường như phát giác bầu không khí không bình thường, một nữ

sinh trong nhóm người còn sống bước ra từ sau lưng Tôn Xương,

gương mặt khá ưa nhìn, cô đi lên trước, cố gắng bình tĩnh, đối

mặt với Tô Viễn nói: Anh tới cứu chúng tôi sao?"

"Cứu các người?" Tô Viễn cười cười,'Tôi cũng không đến đây vì

mấy người."

"Vậy anh đến đây... ?"

"Tôi đang tìm một con quỷ". Tô Viễn thành thật nói.

Quỷ !

Thật sự có quỷ?

Sắc mặt nữ sinh lập tức trắng bệch, bất thình lình gặp phải

chuyện kinh khủng này, mặc dù trong lòng đã sớm đoán được,

nhưng đến giờ bị người khác vạch trân, ảo tưởng cuối cùng cũng

bị phá vỡ, họ nhận ra sự thật đáng sợ trong hiện thực, trong lòng

không khỏi khiếp sợ. "Thật sự có quỷ sao?"

Đương nhiên có, hiện tại các cậu đều đang ở trong quỷ vực của

nó, các cậu từng nhìn thấy chưa? Con quỷ đó là một lão già

khoảng sáu bảy mươi tuổi, không có việc gì thì thích chạy khắp

nơi để gõ cửa, vô cùng thiếu đạo đức, nhưng người nghe thấy lão

gõ cửa đều phải chết, các cậu đã gặp lão chưa?”

Nghe thấy tiếng gõ cửa thì sẽ chết?

Nghe Tô Viễn nói như vậy, cô gần như sụp đổ, nhưng vẫn cố

gắng run rẩy hỏi: "Anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài hay không,

anh nhất định có biện pháp đúng không, câu xin anh cứu chúng

tôi...

Tô Viễn lắc đầu.

Không có cách nào, không cứu nổi, mấy người chờ chết đi! Vừa

rồi tôi lên lâu nhìn một chút, người trên lâu gân như chết sạch,

một người còn lại cũng đang hấp hối, phỏng chừng cũng sắp

chết, các cô cậu có di ngôn gì không? Tôi có thể giúp truyền lời

lại."

"Hu hu... Tôi không muốn chết"!

"Cha mẹ ơi... .

"Mẹ nó, dù sao cũng phải chết, chi bằng liêu mạng một phen dù

chết cũng phải khiến nó bị thương.

Có người khóc, có người tuyệt vọng, có người chuẩn bị liều chết

đánh nhau, họ là người trẻ tuổi nên tràn trê nhiệt huyết, tuy rằng

Tô Viễn cảm thấy hành động này rất ngốc nghếch.

Không g**t ch*t được quỷ, dù có một trăm hay một ngàn người

cũng không thể liều mạng với quỷ, còn không bằng nghe lời hắn

nói, ngoan ngoãn viết di ngôn.

Ranh giới giữa sự sống là cái chết rất đáng sợ, sau khi biết mình

sắp bị quỷ g**t ch*t, mỗi người có một biểu hiện khác nhau, Tô

Viễn lạnh lùng nhìn, hắn chỉ cân bảo đảm những người này đều ở

đây để dụ quỷ gõ cửa tới là được rồi, đỡ cho hắn phải tìm khắp

nơi.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Có quỷ!""Chạy mau! Chạy mau, có quỷ!"Không nghĩ tới sự xuất hiện của hắn đã tạo ra ám ảnh lớn nhưvậy với những người còn sống.Hãy thử tưởng tượng, nếu bạn đang ở một nơi u ám và đáng sợnhư này, rồi đột nhiên trên đỉnh đầu xuất hiện một cái đầu nở nụcười ghê rợn, thì lúc đó bạn sẽ phản ứng thế nào?Những người sống đã đưa ra đáp án rất chân thật, người có tốchất tâm lý tốt thì khóc thảm thiết chạy ra bên ngoài, lúc này làmsao còn để ý đến bạn học, họ hoảng loạn muốn chạy thoát ranhưng không cẩn thận vấp phải bàn mà ngã sấp mặt rôi chồngchất lên nhau, hai nữ sinh tâm lý kém thì trợn tròn mắt rồi ngấtđi.Nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của bọn họ, Tô Viễn mới nhận racách xuất hiện của mình đã dọa bọn họ, nhưng mà cái này cũngkhông thể trách hắn. Đối với hắn, sử dụng năng lực của lệ quỷ đilại giống như đi trên mặt đất bằng phẳng, dù đi trên địa hình nàocũng như nhau, trân nhà hay vách tường, Tô Viễn đều có thể đirất nhanh, vô cùng nhanh, nên nhất thời không để ý mới xảy rahiểu lâm.Nhận ra sai lâm của mình, Tô Viễn nhanh chóng bước thêm mộtbước, giây tiếp theo hắn đã xuất hiện ở cửa, ngăn cản nhữngngười muốn chạy ra ngoài."Quỷ cái gì, tôi là người, các cậu hô to như vậy, không sợ sẽ hấpdẫn quỷ tới sao?"Con đường phía trước bị chặn, không có nơi nào khác, Tôn Xươngcắn răng, dứt khoát ôm lấy cái ghế dài bên cạnh, hét lên với TôViễn: "Anh đừng hòng lừa gạt chúng tôi, anh rõ ràng chính làquỷ, làm gì có người nào đứng được trên trân nhà. Mọi ngườiđừng tin anh ta, đừng để anh ta lừa, chúng ta nhiều người thếnày mà chỉ có một con quỷ, đừng sợ, tẩn anh ta một trận."Cậu nói xong, tức thì ném ghế ra.Đương nhiên chiếc ghế không ném trúng Tô Viễn nhưng hắn đãbị chọc giận."Tôi thừa nhận dọa các cậu là tôi không đúng, nhưng chỉ bằngđầu óc này mà có thể còn đủ sống đến bây giờ thì chắc hẳn tổtiên đã tích đức rất nhiều, nếu tôi là quỷ thì các cậu đã chết từlâu rồi."Tô Viễn lạnh lùng nói."Nếu lần sau còn dám lấy đồ ném tôi, tôi sẽ giết cậu."Cũng không biết có phải do ảnh hưởng của lệ quỷ hay không, lúcnói ra những lời này, Tô Viễn cực kỳ tự nhiên, nội tâm không hêcảm thấy kháng cự hay khó chịu nào, từ ánh mắt của hắn có thểthấy hắn đang nghiêm túc.Bị Tô Viễn nhìn chằm chằm như vậy, trong nháy mắt, Tôn Xươngtoát mồ hôi lạnh, ánh mắt người này thật đáng sợ, thật giống nhưbị lệ quỷ nhìn chòng chọc, làm người ta sởn tóc gáy. Lúc này, cậukhông chút nghi ngờ người trước mắt mình không chỉ là đang dọadẫm.Vậy anh là ai?”Dường như phát giác bầu không khí không bình thường, một nữsinh trong nhóm người còn sống bước ra từ sau lưng Tôn Xương,gương mặt khá ưa nhìn, cô đi lên trước, cố gắng bình tĩnh, đốimặt với Tô Viễn nói: Anh tới cứu chúng tôi sao?""Cứu các người?" Tô Viễn cười cười,'Tôi cũng không đến đây vìmấy người.""Vậy anh đến đây... ?""Tôi đang tìm một con quỷ". Tô Viễn thành thật nói.Quỷ !Thật sự có quỷ?Sắc mặt nữ sinh lập tức trắng bệch, bất thình lình gặp phảichuyện kinh khủng này, mặc dù trong lòng đã sớm đoán được,nhưng đến giờ bị người khác vạch trân, ảo tưởng cuối cùng cũngbị phá vỡ, họ nhận ra sự thật đáng sợ trong hiện thực, trong lòngkhông khỏi khiếp sợ. "Thật sự có quỷ sao?"Đương nhiên có, hiện tại các cậu đều đang ở trong quỷ vực củanó, các cậu từng nhìn thấy chưa? Con quỷ đó là một lão giàkhoảng sáu bảy mươi tuổi, không có việc gì thì thích chạy khắpnơi để gõ cửa, vô cùng thiếu đạo đức, nhưng người nghe thấy lãogõ cửa đều phải chết, các cậu đã gặp lão chưa?”Nghe thấy tiếng gõ cửa thì sẽ chết?Nghe Tô Viễn nói như vậy, cô gần như sụp đổ, nhưng vẫn cốgắng run rẩy hỏi: "Anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài hay không,anh nhất định có biện pháp đúng không, câu xin anh cứu chúngtôi...Tô Viễn lắc đầu.Không có cách nào, không cứu nổi, mấy người chờ chết đi! Vừarồi tôi lên lâu nhìn một chút, người trên lâu gân như chết sạch,một người còn lại cũng đang hấp hối, phỏng chừng cũng sắpchết, các cô cậu có di ngôn gì không? Tôi có thể giúp truyền lờilại.""Hu hu... Tôi không muốn chết"!"Cha mẹ ơi... ."Mẹ nó, dù sao cũng phải chết, chi bằng liêu mạng một phen dùchết cũng phải khiến nó bị thương.Có người khóc, có người tuyệt vọng, có người chuẩn bị liều chếtđánh nhau, họ là người trẻ tuổi nên tràn trê nhiệt huyết, tuy rằngTô Viễn cảm thấy hành động này rất ngốc nghếch.Không g**t ch*t được quỷ, dù có một trăm hay một ngàn ngườicũng không thể liều mạng với quỷ, còn không bằng nghe lời hắnnói, ngoan ngoãn viết di ngôn.Ranh giới giữa sự sống là cái chết rất đáng sợ, sau khi biết mìnhsắp bị quỷ g**t ch*t, mỗi người có một biểu hiện khác nhau, TôViễn lạnh lùng nhìn, hắn chỉ cân bảo đảm những người này đều ởđây để dụ quỷ gõ cửa tới là được rồi, đỡ cho hắn phải tìm khắpnơi.

Chương 10: Mảnh ghép mới (1)