Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 11: Mảnh ghép mới (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đột nhiên, cô gái có sắc mặt tái nhợt mở miệng nói: "Anh dám đitìm con quỷ đó, vậy chắc chắn anh có cách đảm bảo an toàn chobản thân, nếu anh có năng lực này vậy tại sao không cứu chúngtôiCâu nói này như thức tỉnh người trong mộng, những người khácnhất thời sửng sốt. Đúng vậy, nếu tên này dám đi tìm quỷ, vậychắc chăn là có chỗ dựa, chỉ cân nghĩ cách tìm được chỗ dựa củahắn, vậy không phải là có đường sống rồi saolNhất thời, hy vọng sống lại một lân nữa dấy lên trong mắt bọnhọ.Ô, đứa nhóc này cũng khá nhanh nhạy đấy.Tô Viễn kinh ngạc nhìn nữ sinh: "Cô là nữ, tôi là nam, hơn nữavẫn còn độc thân, nếu cô là nữ, vậy tại sao cô không cho tôi?Đây là... đây là cái quái gì vậy?Nữ sinh nghe vậy bỗng ngây ngẩn cả người, chờ phản ứng lại, từcổ đến vành tai cô lập tức đỏ bừng. Mặc dù tuổi tác cô không lớn,nhưng suy nghĩ đã trưởng thành, cô nhanh chóng hiểu được TôViễn đang châm chọc mình. Cô đã gặp được người vô sỉ nhưnglân đầu tiên mới gặp kẻ bỏ đá xuống giếng như hắn.Nhưng vì sống sót, cũng không cân quan tâm nhiều vậy, trướchết cứ giả ngu lừa gạt cho qua, cùng lắm là đến lúc đi ra ngoài sẽbáo cảnh sát.Trong nháy mắt, cô liền quyết định chủ ý này."Được, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, anh muốn saocũng được.'Tô Viễn nghe vậy, nhất thời thấy buôn cười.Đang muốn lừa mình sao?Anh cổ quái nhìn nữ sinh và những người phía sau rồi suy nghĩmột chút, nói: "Trẻ con mới chọn lựa, tôi là người lớn, tôi muốntất."Cái gì! Ngay cả chúng ta cũng không thaiTôn Xương vừa nghe trợn tròn mắt, không phải chứt Khẩu vịngười này nặng như vậy, đến con trai cũng không bỏ qua?Vừa nghĩ tới có thể xuất hiện những hình ảnh đấu kiếm, lông tơtrên người cậu dựng đứng cả lên, chỉ cảm thấy tên này còn đángsợ hơn quỷ."Nghĩ gì thế?"Nhận thấy ánh mắt bọn họ không đúng, sắc mặt Tô Viễn lạnhlùng: "Thật sự nghĩ tôi dễ mắc lừa lắm sao, đừng tưởng tôi khôngbiết trong lòng các người có tâm tư gì...Đúng lúc hắn còn muốn nói gì đó, đột nhiên hắn xoay người,cảnh giác nhìn vê bóng tối sâu thẳm.Quỷ đến rồi ICó lẽ quỷ gõ cửa là do ngự quỷ giả thời Dân Quốc hồi sinh trởthành lệ quỷ.Mặc dù lúc này chưa nhìn thấy sự xuất hiện của quỷ gõ cửanhưng áp lực từ sâu trong bóng tối khiến Tô Viễn cảm thấy bấtan, ngay cả sử dụng năng lượng lệ quỷ dưới chân cũng khôngthuận lợi, không khỏi sinh ra ý nghĩ muốn rời khỏi nơi này.Đây là sự áp chế của linh dị, chứng tỏ đẳng cấp kh*ng b* củaquỷ gõ cửa cao hơn so với trong tưởng tượng của Tô Viễn rấtnhiều. Sâu trong hành lang, bóng tối tràn vê phía bên này, nuốtchửng tất cả mọi thứ vào trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầumục nát, xi măng mục nát trên bức tường trở nên loang lổ và ẩmmốc, lan can trên hành lang thì đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, ban thi loang lổ khắp cơthể, vẻ mặt u ám, ánh mắt lãnh đạm, cứng ngắc lê bước tới chỗnày.Một bước, lại một bước, không nhanh không chậm.Những người sống sót phát hiện ra sắc mặt Tô Viễn không ổn, vẻmặt hắn nghiêm trọng nhìn vê phía xa xa, vì trong phòng họckhông nhìn thấy tình huống bên ngoài, nên cố lấy can đảm hỏi:"Đã xảy ra chuyện gì”?"Quỷ đang đến."Cái gì!Quỷ đến rồi?Các nữ sinh nghe xong thì chân mềm nhữn như sắp ngã xuống,nam sinh cũng không khá hơn bao nhiêu, hai chân run rẩy liêntục, giờ phút này, trong lòng bọn họ đều đang bị cảm giác chếtchóc bao trùm.Có lẽ hy vọng sống duy nhất nằm ở trên chàng trai đang truy tìmlệ quỷ ở trước mặt mình.Đột nhiên nữ sinh lúc trước nói chuyện với Tô Viễn lộ ra vẻ cầuxin, vô cùng đáng thương, nhưng mà lệ quỷ đang ở trước mắt, TôViễn nào có tâm trạng ra mặt giúp cô, quỷ gõ cửa còn đáng sợhơn nhiều so với hắn nghĩ, nếu không cẩn thận, nói không chừnghắn còn bị lật thuyền trong mương."Con quỷ này đáng sợ hơn tôi nghĩ rất nhiều, tôi không phải đốithủ của nó, đừng nói tôi thấy chết không cứu, bây giờ tôi nói chomấy người một con đường sống."Thừa dịp quỷ gõ cửa còn chưa đi tới gân, Tô Viễn nhanh chóngnói: "Lập tức rời khỏi nơi này, chạy đến sân thể dục dưới lầu, tìmmột người tên là Dương Gian, cậu ta có cách rời khỏi quỷ vựcnày. Nắm chắc cơ hội này, tôi sẽ ngăn cản nó một lát, nếu khôngnắm lấy cơ hội này thì mấy người cứ chờ chết ở đây đi."Nói xong Tô Viễn sải bước vê phía trước, đi về phía quỷ gõ cửa.Nghe hắn nói như vậy, những người sống sót cắn răng, nâng đỡlẫn nhau, nhanh chóng rời khỏi phòng học. Bóng dáng bọn họnhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng, có thể sống được bao nhiêungười, cân phải xem vận may của bọn họ rồi.Mặc dù lệ quỷ gốc đang ở chỗ của Tô Viễn nhưng trong quỷ vựcvẫn còn quỷ nô, đối với người bình thường cũng là nỗi khiếp sợkhông thể giải quyết.

Đột nhiên, cô gái có sắc mặt tái nhợt mở miệng nói: "Anh dám đi

tìm con quỷ đó, vậy chắc chắn anh có cách đảm bảo an toàn cho

bản thân, nếu anh có năng lực này vậy tại sao không cứu chúng

tôi

Câu nói này như thức tỉnh người trong mộng, những người khác

nhất thời sửng sốt. Đúng vậy, nếu tên này dám đi tìm quỷ, vậy

chắc chăn là có chỗ dựa, chỉ cân nghĩ cách tìm được chỗ dựa của

hắn, vậy không phải là có đường sống rồi saol

Nhất thời, hy vọng sống lại một lân nữa dấy lên trong mắt bọn

họ.

Ô, đứa nhóc này cũng khá nhanh nhạy đấy.

Tô Viễn kinh ngạc nhìn nữ sinh: "Cô là nữ, tôi là nam, hơn nữa

vẫn còn độc thân, nếu cô là nữ, vậy tại sao cô không cho tôi?

Đây là... đây là cái quái gì vậy?

Nữ sinh nghe vậy bỗng ngây ngẩn cả người, chờ phản ứng lại, từ

cổ đến vành tai cô lập tức đỏ bừng. Mặc dù tuổi tác cô không lớn,

nhưng suy nghĩ đã trưởng thành, cô nhanh chóng hiểu được Tô

Viễn đang châm chọc mình. Cô đã gặp được người vô sỉ nhưng

lân đầu tiên mới gặp kẻ bỏ đá xuống giếng như hắn.

Nhưng vì sống sót, cũng không cân quan tâm nhiều vậy, trước

hết cứ giả ngu lừa gạt cho qua, cùng lắm là đến lúc đi ra ngoài sẽ

báo cảnh sát.

Trong nháy mắt, cô liền quyết định chủ ý này.

"Được, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, anh muốn sao

cũng được.'

Tô Viễn nghe vậy, nhất thời thấy buôn cười.

Đang muốn lừa mình sao?

Anh cổ quái nhìn nữ sinh và những người phía sau rồi suy nghĩ

một chút, nói: "Trẻ con mới chọn lựa, tôi là người lớn, tôi muốn

tất."

Cái gì! Ngay cả chúng ta cũng không thai

Tôn Xương vừa nghe trợn tròn mắt, không phải chứt Khẩu vị

người này nặng như vậy, đến con trai cũng không bỏ qua?

Vừa nghĩ tới có thể xuất hiện những hình ảnh đấu kiếm, lông tơ

trên người cậu dựng đứng cả lên, chỉ cảm thấy tên này còn đáng

sợ hơn quỷ.

"Nghĩ gì thế?"

Nhận thấy ánh mắt bọn họ không đúng, sắc mặt Tô Viễn lạnh

lùng: "Thật sự nghĩ tôi dễ mắc lừa lắm sao, đừng tưởng tôi không

biết trong lòng các người có tâm tư gì...

Đúng lúc hắn còn muốn nói gì đó, đột nhiên hắn xoay người,

cảnh giác nhìn vê bóng tối sâu thẳm.

Quỷ đến rồi I

Có lẽ quỷ gõ cửa là do ngự quỷ giả thời Dân Quốc hồi sinh trở

thành lệ quỷ.

Mặc dù lúc này chưa nhìn thấy sự xuất hiện của quỷ gõ cửa

nhưng áp lực từ sâu trong bóng tối khiến Tô Viễn cảm thấy bất

an, ngay cả sử dụng năng lượng lệ quỷ dưới chân cũng không

thuận lợi, không khỏi sinh ra ý nghĩ muốn rời khỏi nơi này.

Đây là sự áp chế của linh dị, chứng tỏ đẳng cấp kh*ng b* của

quỷ gõ cửa cao hơn so với trong tưởng tượng của Tô Viễn rất

nhiều. Sâu trong hành lang, bóng tối tràn vê phía bên này, nuốt

chửng tất cả mọi thứ vào trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầu

mục nát, xi măng mục nát trên bức tường trở nên loang lổ và ẩm

mốc, lan can trên hành lang thì đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.

Một lão già mặc trường sam màu đen, ban thi loang lổ khắp cơ

thể, vẻ mặt u ám, ánh mắt lãnh đạm, cứng ngắc lê bước tới chỗ

này.

Một bước, lại một bước, không nhanh không chậm.

Những người sống sót phát hiện ra sắc mặt Tô Viễn không ổn, vẻ

mặt hắn nghiêm trọng nhìn vê phía xa xa, vì trong phòng học

không nhìn thấy tình huống bên ngoài, nên cố lấy can đảm hỏi:

"Đã xảy ra chuyện gì”?

"Quỷ đang đến."

Cái gì!

Quỷ đến rồi?

Các nữ sinh nghe xong thì chân mềm nhữn như sắp ngã xuống,

nam sinh cũng không khá hơn bao nhiêu, hai chân run rẩy liên

tục, giờ phút này, trong lòng bọn họ đều đang bị cảm giác chết

chóc bao trùm.

Có lẽ hy vọng sống duy nhất nằm ở trên chàng trai đang truy tìm

lệ quỷ ở trước mặt mình.

Đột nhiên nữ sinh lúc trước nói chuyện với Tô Viễn lộ ra vẻ cầu

xin, vô cùng đáng thương, nhưng mà lệ quỷ đang ở trước mắt, Tô

Viễn nào có tâm trạng ra mặt giúp cô, quỷ gõ cửa còn đáng sợ

hơn nhiều so với hắn nghĩ, nếu không cẩn thận, nói không chừng

hắn còn bị lật thuyền trong mương.

"Con quỷ này đáng sợ hơn tôi nghĩ rất nhiều, tôi không phải đối

thủ của nó, đừng nói tôi thấy chết không cứu, bây giờ tôi nói cho

mấy người một con đường sống."

Thừa dịp quỷ gõ cửa còn chưa đi tới gân, Tô Viễn nhanh chóng

nói: "Lập tức rời khỏi nơi này, chạy đến sân thể dục dưới lầu, tìm

một người tên là Dương Gian, cậu ta có cách rời khỏi quỷ vực

này. Nắm chắc cơ hội này, tôi sẽ ngăn cản nó một lát, nếu không

nắm lấy cơ hội này thì mấy người cứ chờ chết ở đây đi."

Nói xong Tô Viễn sải bước vê phía trước, đi về phía quỷ gõ cửa.

Nghe hắn nói như vậy, những người sống sót cắn răng, nâng đỡ

lẫn nhau, nhanh chóng rời khỏi phòng học. Bóng dáng bọn họ

nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng, có thể sống được bao nhiêu

người, cân phải xem vận may của bọn họ rồi.

Mặc dù lệ quỷ gốc đang ở chỗ của Tô Viễn nhưng trong quỷ vực

vẫn còn quỷ nô, đối với người bình thường cũng là nỗi khiếp sợ

không thể giải quyết.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đột nhiên, cô gái có sắc mặt tái nhợt mở miệng nói: "Anh dám đitìm con quỷ đó, vậy chắc chắn anh có cách đảm bảo an toàn chobản thân, nếu anh có năng lực này vậy tại sao không cứu chúngtôiCâu nói này như thức tỉnh người trong mộng, những người khácnhất thời sửng sốt. Đúng vậy, nếu tên này dám đi tìm quỷ, vậychắc chăn là có chỗ dựa, chỉ cân nghĩ cách tìm được chỗ dựa củahắn, vậy không phải là có đường sống rồi saolNhất thời, hy vọng sống lại một lân nữa dấy lên trong mắt bọnhọ.Ô, đứa nhóc này cũng khá nhanh nhạy đấy.Tô Viễn kinh ngạc nhìn nữ sinh: "Cô là nữ, tôi là nam, hơn nữavẫn còn độc thân, nếu cô là nữ, vậy tại sao cô không cho tôi?Đây là... đây là cái quái gì vậy?Nữ sinh nghe vậy bỗng ngây ngẩn cả người, chờ phản ứng lại, từcổ đến vành tai cô lập tức đỏ bừng. Mặc dù tuổi tác cô không lớn,nhưng suy nghĩ đã trưởng thành, cô nhanh chóng hiểu được TôViễn đang châm chọc mình. Cô đã gặp được người vô sỉ nhưnglân đầu tiên mới gặp kẻ bỏ đá xuống giếng như hắn.Nhưng vì sống sót, cũng không cân quan tâm nhiều vậy, trướchết cứ giả ngu lừa gạt cho qua, cùng lắm là đến lúc đi ra ngoài sẽbáo cảnh sát.Trong nháy mắt, cô liền quyết định chủ ý này."Được, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, anh muốn saocũng được.'Tô Viễn nghe vậy, nhất thời thấy buôn cười.Đang muốn lừa mình sao?Anh cổ quái nhìn nữ sinh và những người phía sau rồi suy nghĩmột chút, nói: "Trẻ con mới chọn lựa, tôi là người lớn, tôi muốntất."Cái gì! Ngay cả chúng ta cũng không thaiTôn Xương vừa nghe trợn tròn mắt, không phải chứt Khẩu vịngười này nặng như vậy, đến con trai cũng không bỏ qua?Vừa nghĩ tới có thể xuất hiện những hình ảnh đấu kiếm, lông tơtrên người cậu dựng đứng cả lên, chỉ cảm thấy tên này còn đángsợ hơn quỷ."Nghĩ gì thế?"Nhận thấy ánh mắt bọn họ không đúng, sắc mặt Tô Viễn lạnhlùng: "Thật sự nghĩ tôi dễ mắc lừa lắm sao, đừng tưởng tôi khôngbiết trong lòng các người có tâm tư gì...Đúng lúc hắn còn muốn nói gì đó, đột nhiên hắn xoay người,cảnh giác nhìn vê bóng tối sâu thẳm.Quỷ đến rồi ICó lẽ quỷ gõ cửa là do ngự quỷ giả thời Dân Quốc hồi sinh trởthành lệ quỷ.Mặc dù lúc này chưa nhìn thấy sự xuất hiện của quỷ gõ cửanhưng áp lực từ sâu trong bóng tối khiến Tô Viễn cảm thấy bấtan, ngay cả sử dụng năng lượng lệ quỷ dưới chân cũng khôngthuận lợi, không khỏi sinh ra ý nghĩ muốn rời khỏi nơi này.Đây là sự áp chế của linh dị, chứng tỏ đẳng cấp kh*ng b* củaquỷ gõ cửa cao hơn so với trong tưởng tượng của Tô Viễn rấtnhiều. Sâu trong hành lang, bóng tối tràn vê phía bên này, nuốtchửng tất cả mọi thứ vào trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầumục nát, xi măng mục nát trên bức tường trở nên loang lổ và ẩmmốc, lan can trên hành lang thì đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, ban thi loang lổ khắp cơthể, vẻ mặt u ám, ánh mắt lãnh đạm, cứng ngắc lê bước tới chỗnày.Một bước, lại một bước, không nhanh không chậm.Những người sống sót phát hiện ra sắc mặt Tô Viễn không ổn, vẻmặt hắn nghiêm trọng nhìn vê phía xa xa, vì trong phòng họckhông nhìn thấy tình huống bên ngoài, nên cố lấy can đảm hỏi:"Đã xảy ra chuyện gì”?"Quỷ đang đến."Cái gì!Quỷ đến rồi?Các nữ sinh nghe xong thì chân mềm nhữn như sắp ngã xuống,nam sinh cũng không khá hơn bao nhiêu, hai chân run rẩy liêntục, giờ phút này, trong lòng bọn họ đều đang bị cảm giác chếtchóc bao trùm.Có lẽ hy vọng sống duy nhất nằm ở trên chàng trai đang truy tìmlệ quỷ ở trước mặt mình.Đột nhiên nữ sinh lúc trước nói chuyện với Tô Viễn lộ ra vẻ cầuxin, vô cùng đáng thương, nhưng mà lệ quỷ đang ở trước mắt, TôViễn nào có tâm trạng ra mặt giúp cô, quỷ gõ cửa còn đáng sợhơn nhiều so với hắn nghĩ, nếu không cẩn thận, nói không chừnghắn còn bị lật thuyền trong mương."Con quỷ này đáng sợ hơn tôi nghĩ rất nhiều, tôi không phải đốithủ của nó, đừng nói tôi thấy chết không cứu, bây giờ tôi nói chomấy người một con đường sống."Thừa dịp quỷ gõ cửa còn chưa đi tới gân, Tô Viễn nhanh chóngnói: "Lập tức rời khỏi nơi này, chạy đến sân thể dục dưới lầu, tìmmột người tên là Dương Gian, cậu ta có cách rời khỏi quỷ vựcnày. Nắm chắc cơ hội này, tôi sẽ ngăn cản nó một lát, nếu khôngnắm lấy cơ hội này thì mấy người cứ chờ chết ở đây đi."Nói xong Tô Viễn sải bước vê phía trước, đi về phía quỷ gõ cửa.Nghe hắn nói như vậy, những người sống sót cắn răng, nâng đỡlẫn nhau, nhanh chóng rời khỏi phòng học. Bóng dáng bọn họnhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng, có thể sống được bao nhiêungười, cân phải xem vận may của bọn họ rồi.Mặc dù lệ quỷ gốc đang ở chỗ của Tô Viễn nhưng trong quỷ vựcvẫn còn quỷ nô, đối với người bình thường cũng là nỗi khiếp sợkhông thể giải quyết.

Chương 11: Mảnh ghép mới (2)