Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 20: Ngươi là Quỷ

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ánh mắt lóe lên một cái, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ, trong chớpmắt nghĩ đến rất nhiêu chuyện, nếu giấy da người không lêntiếng thì thôi, hắn cũng không có ÿ định mang theo thứ này bênngười, đây chính là một quả bom hẹn giờ.Quy tắc cũ, để lại cho Dương Gian giải quyết!Gặp chuyện không thể. quyết định thì cứ ngoan ngoãn ôm đùi làđược rồi.Mảnh ghép giấy da người tuy rằng không có bổ sung, nhưngcũng chưa từng bị người khống chế, nghiêm túc mà nói có thể coinó là lệ quỷ hồi sinh, không! Là dị chủng, vậy có thể đánh dấu nókhông?Nghĩ đến đây, Tô Viễn không chút chần chừ."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Đánh dấu thành công, nhận được: chuông quỷ !Lần đánh dấu này nhận được một vật phẩm linh dị, nhưng saukhi Tô Viễn biết được công dụng của nó, hắn sợ đến suýt thìngất.Thứ này dĩ nhiên có tác dụng giống nến quỷ trắng, khi chuôngreo, có thể hấp dẫn lệ quỷ gân đó.Đây là chê hắn chết không đủ nhanh sao? Nhìn qua trông có vẻchuông quỷ không quá bắt mắt, vết rỉ sét loang lổ, bê ngoài hơigiống chuông đồng treo ở bốn góc mái hiên chùa miếu, nếu nhưbị ném trên mặt đất, phỏng chừng không có ai thèm nhặt.Đương nhiên, nếu để nó ở quầy hàng trên phố cổ, cũng có thể cógiá trị không nhỏ.Trên thực tế Tô Viễn cũng rất ghét bỏ, thứ này nên chôn vàotrong đất, hoặc đi nung chảy thành thép lỏng, sao lại có thể đánhdấu!Nhưng ghét bỏ thì ghét bỏ, Tô Viễn vẫn cẩn thận cất nó lại, thứnày nếu dùng không tốt chính là tự sát, nếu dùng tốt, có lẽ ở mộtthời điểm nào đó có thể phát huy tác dụng không tưởng tượngđược.Sau đó, chỉ cần đưa tờ giấy da người đến tay Dương Gian,chuyến đi này coi như công đức viên mãn, ngoại trừ phải chịuchút thiệt thòi lúc tranh chấp với quỷ gõ cửa nhưng tổng thể mànói, thành quả coi như khá tốt.Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị đi tìm bắp đùi Dương Gian, giấy dangười vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên có dị động.Chỉ thấy phía trên tờ giấy viết rõ ràng ba chữ lớn:"Ngươi là quỷ”.Vẻ mặt Tô Viễn khẽ thay đổi. Hắn là quỷ sao?Là sao vậy?Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có quá nhiêu mảnh ghép linh dị,cho nên giấy da người mới phán đoán như vậy sao?Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi phát hiện hình như trên người mìnhcó khá nhiều thứ liên quan đến linh dị, chỉ riêng lực lượng của lệquỷ đã có bốn loại, còn có chuông quỷ vừa mới tới tay, chắc dovậy khiến nó phán đoán sai cũng nên.Mặc dù lệ quỷ kh*ng b*, nhưng cũng không phải toàn trí toànnăng, nếu không cũng sẽ không xuất hiện ngự quỷ giả.Nghĩ như vậy, Tô Viễn lại phát hiện ba chữ "Ngươi là quỷ" kiađang nhanh chóng biến mất, một lân nữa xuất hiện mấy chữ:Hay là người.Mẹ kiếp! Viết chữ mà còn nghỉ lấy hơi à?Khóe miệng Tô Viễn giật giật, thật sự là khó có thể lý giải loại tưduy logic của dị chủng này, hắn đơn giản cuộn tờ giấy lại, nhétvào trong túi rôi đi tìm Dương Gian.Chỉ tiếc là, hắn không nhìn thấy giấy da người bị nhét vào trongtúi xuất hiện một câu nói: "Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"Lúc này đoàn người Dương Gian đang ở cửa lớn, anh ta đã thànhcông sống sót trước sự tập kích của quỷ anh, hơn nữa còn cứuđược nữ sinh bị tấn công kia, số lượng quỷ nhãn cũng tăng lênthành năm.Hình như bọn họ đang có ý định rời quỷ vực, đáng tiếc có vẻ kếtquả không như ý muốn, hẳn là thất bại.Tô Viễn thấy vậy không khỏi lắc đầu, Dương Gian chung quy vẫnlà thiếu thời gian, ít gặp phải sự kiện linh dị.Nhưng cũng chính vì vậy mới cho hắn cơ hội soát độ hảo cảm.Dương Gian, cậu nghĩ cách đi, cậu cứu chúng tôi có được không?Dường như bọn họ đã thử nhiều cách nhưng hẳn là không cóbiện pháp giải quyết, bằng không cũng sẽ không bị nhốt trongquỷ vực đến giờ này vẫn không thể đi ra ngoài.Mà lúc này, Dương Gian dẫn theo bọn họ đi ra cũng trở thành hyvọng duy nhất, tựa như người chết đuối muốn bắt lấy cọng rơmcứu mạng cuối cùng, tất cả mọi người đều ký thác hy vọng lênngười anh ta, vô hình trung tạo áp lực lớn cho anh ta.Bình thường lúc này, bên ngoài hẳn là biển người đông đúc, xe cộchật chội, nhưng hiện tại lại là trống rỗng, ngoại trừ bọn họ thìkhông có người khác.Toàn bộ nơi bị bóng tối bao phủ, giống như bị cô lập với thế gian."Để tôi nghĩ biện pháp."Dương Gian đi tới một bên ngôi lên một tảng đá, định nghỉ ngơitrước một chút rồi nói sau, chạy trốn cả quãng đường dài, anh tacũng cảm thấy mệt mỏi.Kỳ thật anh ta cũng có một suy đoán, nơi này đều bị quỷ vực củalão già kh*ng b* kia bao phủ, muốn rời khỏi nơi này có lẽ chỉ cómột biện pháp, đó chính là tiếp tục sử dụng năng lực của lệ quỷ.Nhưng Chu Chính cũng từng nói, cứ một lần dùng năng lực của lệquỷ thì lệ quỷ trong cơ thể sẽ hồi phục một phân, bản thân cũngcách cái chết không xa, nhưng cho dù không dùng năng lực củalệ quỷ cũng rất khó chịu.

Ánh mắt lóe lên một cái, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ, trong chớp

mắt nghĩ đến rất nhiêu chuyện, nếu giấy da người không lên

tiếng thì thôi, hắn cũng không có ÿ định mang theo thứ này bên

người, đây chính là một quả bom hẹn giờ.

Quy tắc cũ, để lại cho Dương Gian giải quyết!

Gặp chuyện không thể. quyết định thì cứ ngoan ngoãn ôm đùi là

được rồi.

Mảnh ghép giấy da người tuy rằng không có bổ sung, nhưng

cũng chưa từng bị người khống chế, nghiêm túc mà nói có thể coi

nó là lệ quỷ hồi sinh, không! Là dị chủng, vậy có thể đánh dấu nó

không?

Nghĩ đến đây, Tô Viễn không chút chần chừ.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Đánh dấu thành công, nhận được: chuông quỷ !

Lần đánh dấu này nhận được một vật phẩm linh dị, nhưng sau

khi Tô Viễn biết được công dụng của nó, hắn sợ đến suýt thì

ngất.

Thứ này dĩ nhiên có tác dụng giống nến quỷ trắng, khi chuông

reo, có thể hấp dẫn lệ quỷ gân đó.

Đây là chê hắn chết không đủ nhanh sao? Nhìn qua trông có vẻ

chuông quỷ không quá bắt mắt, vết rỉ sét loang lổ, bê ngoài hơi

giống chuông đồng treo ở bốn góc mái hiên chùa miếu, nếu như

bị ném trên mặt đất, phỏng chừng không có ai thèm nhặt.

Đương nhiên, nếu để nó ở quầy hàng trên phố cổ, cũng có thể có

giá trị không nhỏ.

Trên thực tế Tô Viễn cũng rất ghét bỏ, thứ này nên chôn vào

trong đất, hoặc đi nung chảy thành thép lỏng, sao lại có thể đánh

dấu!

Nhưng ghét bỏ thì ghét bỏ, Tô Viễn vẫn cẩn thận cất nó lại, thứ

này nếu dùng không tốt chính là tự sát, nếu dùng tốt, có lẽ ở một

thời điểm nào đó có thể phát huy tác dụng không tưởng tượng

được.

Sau đó, chỉ cần đưa tờ giấy da người đến tay Dương Gian,

chuyến đi này coi như công đức viên mãn, ngoại trừ phải chịu

chút thiệt thòi lúc tranh chấp với quỷ gõ cửa nhưng tổng thể mà

nói, thành quả coi như khá tốt.

Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị đi tìm bắp đùi Dương Gian, giấy da

người vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên có dị động.

Chỉ thấy phía trên tờ giấy viết rõ ràng ba chữ lớn:

"Ngươi là quỷ”.

Vẻ mặt Tô Viễn khẽ thay đổi. Hắn là quỷ sao?

Là sao vậy?

Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có quá nhiêu mảnh ghép linh dị,

cho nên giấy da người mới phán đoán như vậy sao?

Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi phát hiện hình như trên người mình

có khá nhiều thứ liên quan đến linh dị, chỉ riêng lực lượng của lệ

quỷ đã có bốn loại, còn có chuông quỷ vừa mới tới tay, chắc do

vậy khiến nó phán đoán sai cũng nên.

Mặc dù lệ quỷ kh*ng b*, nhưng cũng không phải toàn trí toàn

năng, nếu không cũng sẽ không xuất hiện ngự quỷ giả.

Nghĩ như vậy, Tô Viễn lại phát hiện ba chữ "Ngươi là quỷ" kia

đang nhanh chóng biến mất, một lân nữa xuất hiện mấy chữ:

Hay là người.

Mẹ kiếp! Viết chữ mà còn nghỉ lấy hơi à?

Khóe miệng Tô Viễn giật giật, thật sự là khó có thể lý giải loại tư

duy logic của dị chủng này, hắn đơn giản cuộn tờ giấy lại, nhét

vào trong túi rôi đi tìm Dương Gian.

Chỉ tiếc là, hắn không nhìn thấy giấy da người bị nhét vào trong

túi xuất hiện một câu nói: "Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"

Lúc này đoàn người Dương Gian đang ở cửa lớn, anh ta đã thành

công sống sót trước sự tập kích của quỷ anh, hơn nữa còn cứu

được nữ sinh bị tấn công kia, số lượng quỷ nhãn cũng tăng lên

thành năm.

Hình như bọn họ đang có ý định rời quỷ vực, đáng tiếc có vẻ kết

quả không như ý muốn, hẳn là thất bại.

Tô Viễn thấy vậy không khỏi lắc đầu, Dương Gian chung quy vẫn

là thiếu thời gian, ít gặp phải sự kiện linh dị.

Nhưng cũng chính vì vậy mới cho hắn cơ hội soát độ hảo cảm.

Dương Gian, cậu nghĩ cách đi, cậu cứu chúng tôi có được không?

Dường như bọn họ đã thử nhiều cách nhưng hẳn là không có

biện pháp giải quyết, bằng không cũng sẽ không bị nhốt trong

quỷ vực đến giờ này vẫn không thể đi ra ngoài.

Mà lúc này, Dương Gian dẫn theo bọn họ đi ra cũng trở thành hy

vọng duy nhất, tựa như người chết đuối muốn bắt lấy cọng rơm

cứu mạng cuối cùng, tất cả mọi người đều ký thác hy vọng lên

người anh ta, vô hình trung tạo áp lực lớn cho anh ta.

Bình thường lúc này, bên ngoài hẳn là biển người đông đúc, xe cộ

chật chội, nhưng hiện tại lại là trống rỗng, ngoại trừ bọn họ thì

không có người khác.

Toàn bộ nơi bị bóng tối bao phủ, giống như bị cô lập với thế gian.

"Để tôi nghĩ biện pháp."

Dương Gian đi tới một bên ngôi lên một tảng đá, định nghỉ ngơi

trước một chút rồi nói sau, chạy trốn cả quãng đường dài, anh ta

cũng cảm thấy mệt mỏi.

Kỳ thật anh ta cũng có một suy đoán, nơi này đều bị quỷ vực của

lão già kh*ng b* kia bao phủ, muốn rời khỏi nơi này có lẽ chỉ có

một biện pháp, đó chính là tiếp tục sử dụng năng lực của lệ quỷ.

Nhưng Chu Chính cũng từng nói, cứ một lần dùng năng lực của lệ

quỷ thì lệ quỷ trong cơ thể sẽ hồi phục một phân, bản thân cũng

cách cái chết không xa, nhưng cho dù không dùng năng lực của

lệ quỷ cũng rất khó chịu.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ánh mắt lóe lên một cái, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ, trong chớpmắt nghĩ đến rất nhiêu chuyện, nếu giấy da người không lêntiếng thì thôi, hắn cũng không có ÿ định mang theo thứ này bênngười, đây chính là một quả bom hẹn giờ.Quy tắc cũ, để lại cho Dương Gian giải quyết!Gặp chuyện không thể. quyết định thì cứ ngoan ngoãn ôm đùi làđược rồi.Mảnh ghép giấy da người tuy rằng không có bổ sung, nhưngcũng chưa từng bị người khống chế, nghiêm túc mà nói có thể coinó là lệ quỷ hồi sinh, không! Là dị chủng, vậy có thể đánh dấu nókhông?Nghĩ đến đây, Tô Viễn không chút chần chừ."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Đánh dấu thành công, nhận được: chuông quỷ !Lần đánh dấu này nhận được một vật phẩm linh dị, nhưng saukhi Tô Viễn biết được công dụng của nó, hắn sợ đến suýt thìngất.Thứ này dĩ nhiên có tác dụng giống nến quỷ trắng, khi chuôngreo, có thể hấp dẫn lệ quỷ gân đó.Đây là chê hắn chết không đủ nhanh sao? Nhìn qua trông có vẻchuông quỷ không quá bắt mắt, vết rỉ sét loang lổ, bê ngoài hơigiống chuông đồng treo ở bốn góc mái hiên chùa miếu, nếu nhưbị ném trên mặt đất, phỏng chừng không có ai thèm nhặt.Đương nhiên, nếu để nó ở quầy hàng trên phố cổ, cũng có thể cógiá trị không nhỏ.Trên thực tế Tô Viễn cũng rất ghét bỏ, thứ này nên chôn vàotrong đất, hoặc đi nung chảy thành thép lỏng, sao lại có thể đánhdấu!Nhưng ghét bỏ thì ghét bỏ, Tô Viễn vẫn cẩn thận cất nó lại, thứnày nếu dùng không tốt chính là tự sát, nếu dùng tốt, có lẽ ở mộtthời điểm nào đó có thể phát huy tác dụng không tưởng tượngđược.Sau đó, chỉ cần đưa tờ giấy da người đến tay Dương Gian,chuyến đi này coi như công đức viên mãn, ngoại trừ phải chịuchút thiệt thòi lúc tranh chấp với quỷ gõ cửa nhưng tổng thể mànói, thành quả coi như khá tốt.Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị đi tìm bắp đùi Dương Gian, giấy dangười vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên có dị động.Chỉ thấy phía trên tờ giấy viết rõ ràng ba chữ lớn:"Ngươi là quỷ”.Vẻ mặt Tô Viễn khẽ thay đổi. Hắn là quỷ sao?Là sao vậy?Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có quá nhiêu mảnh ghép linh dị,cho nên giấy da người mới phán đoán như vậy sao?Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi phát hiện hình như trên người mìnhcó khá nhiều thứ liên quan đến linh dị, chỉ riêng lực lượng của lệquỷ đã có bốn loại, còn có chuông quỷ vừa mới tới tay, chắc dovậy khiến nó phán đoán sai cũng nên.Mặc dù lệ quỷ kh*ng b*, nhưng cũng không phải toàn trí toànnăng, nếu không cũng sẽ không xuất hiện ngự quỷ giả.Nghĩ như vậy, Tô Viễn lại phát hiện ba chữ "Ngươi là quỷ" kiađang nhanh chóng biến mất, một lân nữa xuất hiện mấy chữ:Hay là người.Mẹ kiếp! Viết chữ mà còn nghỉ lấy hơi à?Khóe miệng Tô Viễn giật giật, thật sự là khó có thể lý giải loại tưduy logic của dị chủng này, hắn đơn giản cuộn tờ giấy lại, nhétvào trong túi rôi đi tìm Dương Gian.Chỉ tiếc là, hắn không nhìn thấy giấy da người bị nhét vào trongtúi xuất hiện một câu nói: "Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"Lúc này đoàn người Dương Gian đang ở cửa lớn, anh ta đã thànhcông sống sót trước sự tập kích của quỷ anh, hơn nữa còn cứuđược nữ sinh bị tấn công kia, số lượng quỷ nhãn cũng tăng lênthành năm.Hình như bọn họ đang có ý định rời quỷ vực, đáng tiếc có vẻ kếtquả không như ý muốn, hẳn là thất bại.Tô Viễn thấy vậy không khỏi lắc đầu, Dương Gian chung quy vẫnlà thiếu thời gian, ít gặp phải sự kiện linh dị.Nhưng cũng chính vì vậy mới cho hắn cơ hội soát độ hảo cảm.Dương Gian, cậu nghĩ cách đi, cậu cứu chúng tôi có được không?Dường như bọn họ đã thử nhiều cách nhưng hẳn là không cóbiện pháp giải quyết, bằng không cũng sẽ không bị nhốt trongquỷ vực đến giờ này vẫn không thể đi ra ngoài.Mà lúc này, Dương Gian dẫn theo bọn họ đi ra cũng trở thành hyvọng duy nhất, tựa như người chết đuối muốn bắt lấy cọng rơmcứu mạng cuối cùng, tất cả mọi người đều ký thác hy vọng lênngười anh ta, vô hình trung tạo áp lực lớn cho anh ta.Bình thường lúc này, bên ngoài hẳn là biển người đông đúc, xe cộchật chội, nhưng hiện tại lại là trống rỗng, ngoại trừ bọn họ thìkhông có người khác.Toàn bộ nơi bị bóng tối bao phủ, giống như bị cô lập với thế gian."Để tôi nghĩ biện pháp."Dương Gian đi tới một bên ngôi lên một tảng đá, định nghỉ ngơitrước một chút rồi nói sau, chạy trốn cả quãng đường dài, anh tacũng cảm thấy mệt mỏi.Kỳ thật anh ta cũng có một suy đoán, nơi này đều bị quỷ vực củalão già kh*ng b* kia bao phủ, muốn rời khỏi nơi này có lẽ chỉ cómột biện pháp, đó chính là tiếp tục sử dụng năng lực của lệ quỷ.Nhưng Chu Chính cũng từng nói, cứ một lần dùng năng lực của lệquỷ thì lệ quỷ trong cơ thể sẽ hồi phục một phân, bản thân cũngcách cái chết không xa, nhưng cho dù không dùng năng lực củalệ quỷ cũng rất khó chịu.

Chương 20: Ngươi là Quỷ