Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 21: Biện pháp rời khỏi

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lệ quỷ cũng không nói cậu không sử dụng năng lực của nó thì nósẽ không hồi sinh, mà dùng cũng thế.Dù sao cũng là chết, chỉ khác nhau là chết ngay hay chết từ từmà thôi.Con kiến hôi còn muốn sống, huống chi là người?Dương Gian không biết cuối cùng mình có thể sống sót trong sựkiện lân này hay không, nhưng từ trước đến nay anh ta luôn cótính cách có thù báo thù, có oán báo oán, Phương Kính hại anh tamột lần, tất nhiên anh ta phải trả thù lại, nếu không sẽ chếtkhông nhắm mắt.Sau khi hạ quyết tâm, Dương Gian hỏi những người còn lại: "Điệnthoại của ai có số điện thoại của Phương Kính cho tôi mượn dùng.Trương Ví lập tức đưa điện thoại di động qua,Thối ca , cậu tìmtên nhóc kia có chuyện gì, có phải cậu ta đắc tội cậu hay không,chờ tôi đi ra ngoài sẽ gọi người giúp cậu xử cậu tai"Dương Gian liếc cậu ta một cái: "Có thể sống sót ra ngoài rồi hãynói”.Nói xong cũng không để ý đến vẻ mặt khóc lóc của Trương Vĩ, mởdanh bạ chuẩn bị gọi cho Phương Kính.Bỗng nhiên, trong bóng tối xa xa truyền đến tiếng bước chân.Biến cố này khiến mọi người lập tức trở nên khẩn trương.Những người khác nhìn không thấu quỷ vực, nhưng Dương Giancó thể, vẻ mặt hắn ngưng trọng nhìn vê hướng tiếng bước chântruyền đến, chờ sau khi thấy rõ người tới, nhất thời ngẩn ra.Là Tô Viễn."Anh vẫn còn sống?”"Đương nhiên là tôi còn sống.” Tô Viễn cạn lời, ý gì đây, khôngphải hắn chỉ đi dạo một vòng thôi, sao đùi lớn lại nguyền rủa hắnchết rồi! Lập tức hắn không vui trả lời: "Dù các người có chết hếtthì tôi cũng sẽ không chất."Lời này cũng là thật, mặc dù Tô Viễn không phải là đối thủ củaquỷ gõ cửa nhưng muốn sống sót cũng rất đơn giản, ít nhất vừamở quỷ vực ra lập tức có thể rời khỏi quỷ vực của quỷ gõ cửa.Dương Gian cũng không nghi ngờ lời nói của hắn, nhất là Tô Viễntrước mắt này cực kỳ thần bí, ngay cả anh ta vừa rồi cũng bị lệquỷ tập kích, mà người này lại có vẻ như không tổn hao gì, chứngtỏ tên này không đơn giản như mình tưởng tượng."Nói đi cũng phải nói lại, anh không nhìn thấy nhóc quỷ kia sao?Tôi vừa bị nó tấn công”"Nhóc quỷ? Ý cậu là quỷ anh trong bụng Chu Chính, cậu đã bị nótấn công sao?" Tô Viễn giả vờ hồ đồ, Thấy thì có thấy, nhưng nóchạy nhanh quá, hơn nữa còn trộm đồ ăn. Lúc tôi nhìn thấy nó,nó đang ăn từng miếng từng miếng thịt người, ăn rất nhanh, tôivốn còn muốn cứu người, nhưng người nọ bị quỷ anh cắn mấtmột nửa, không cứu được."Đúng rồi, người nọ hình như tên là Phương Kính gì đó, tôi thấytrong túi cậu ta có mấy thứ này, cậu xem có biết hay không?"Tô Viễn đứng đắn mà nói dối, sau đó lấy ví, điện thoại di động vàchứng minh thư các loại từ trong túi áo ra, trong đó cũng baogồm tờ giấy da người kia.Dương Gian nghe xong nhất thời giật mình, vậy mà Phương Kínhlại chết?Chuyện này làm sao có thể, rõ ràng hắn cũng biết rất nhiềuchuyện về ngự quỷ giả và lệ quỷ, làm sao có thể dễ dàng chếtnhư vậy?Theo bản năng nhận lấy đồ Tô Viễn đưa tới, Dương Gian lật lật,sau khi nhìn thấy chứng minh thư trong ví, xác định đây là đồ củaPhương Kính.Không thể tin được, cậu ta đó có thực sự chết rôi ư?Khi anh ta chạm vào giấy da người, đôi mắt trên mu bàn tay anhta mở ra, có phản ứng, tản mát ra ánh sáng đỏ yếu ớt."Đây không phải là giấy da cừu... Đó là da người, hơn nữa rất kỳquái. Dương Gian khẽ rùng mình, trong đầu đột nhiên có suynghĩ, da màu nâu, mềm mại lại có chút lạnh lẽo, giống như lấy ratừ trong hầm băng, tỏa ra khí tức quỷ dị và không may mắn "Saovậy?Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Dương Gian nhìn chăm chằm vào giấyda người, Tô Viễn ra vẻ kỳ quái hỏi.'Không... không sao..Vừa mở ra xem, trên giấy da người trống rỗng, nhưng rất nhanhđã có dòng chữ viết hiện lên, từng chữ lần lượt hiện ra giống nhưcó một người không nhìn thấy câm bút viết không ngừng.Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy phong thư này tôi đã chết,tôi là cậu của mười năm sau, đang thông qua phương pháp đặcbiệt nào đó đem tin tức tương lai nói cho cậu biết."Dương Gian thấy vậy nhất thời cả người lạnh lẽếo, nhìn tờ giấy datrong tay, ánh mắt không khỏi hơi co rụt lại: "Đây rốt cuộc là thứquỷ gì vậy... 2'Anh ta theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn.Tô Viễn sắc mặt bình tĩnh, quỷ nhãn màu trắng khiến cho ngườikhác hoàn toàn không nhìn rõ ánh mắt của hắn: "Cái thứ này cóchút tà môn, phía trên như có năng lượng linh dị bao quanh, cóthể là vật phẩm linh dị, giống với đồ vật này."Nói một chút Tô Viễn lấy chuông quỷ ra từ trong ngực.-Đây lại là cái gì vậy?Nghênh đón ánh mắt tò mò của Dương Gian, Tô Viễn chậm rãinói: "Đây là chuông quỷ, tiếng chuông của nó có thể hấp dẫn lệquỷ ở xung quanh, để cho lệ quỷ công kích người nắm giữchuông quỷ... Ôi, cậu chạy xa như vậy để làm gì?"

Lệ quỷ cũng không nói cậu không sử dụng năng lực của nó thì nó

sẽ không hồi sinh, mà dùng cũng thế.

Dù sao cũng là chết, chỉ khác nhau là chết ngay hay chết từ từ

mà thôi.

Con kiến hôi còn muốn sống, huống chi là người?

Dương Gian không biết cuối cùng mình có thể sống sót trong sự

kiện lân này hay không, nhưng từ trước đến nay anh ta luôn có

tính cách có thù báo thù, có oán báo oán, Phương Kính hại anh ta

một lần, tất nhiên anh ta phải trả thù lại, nếu không sẽ chết

không nhắm mắt.

Sau khi hạ quyết tâm, Dương Gian hỏi những người còn lại: "Điện

thoại của ai có số điện thoại của Phương Kính cho tôi mượn dùng.

Trương Ví lập tức đưa điện thoại di động qua,Thối ca , cậu tìm

tên nhóc kia có chuyện gì, có phải cậu ta đắc tội cậu hay không,

chờ tôi đi ra ngoài sẽ gọi người giúp cậu xử cậu tai"

Dương Gian liếc cậu ta một cái: "Có thể sống sót ra ngoài rồi hãy

nói”.

Nói xong cũng không để ý đến vẻ mặt khóc lóc của Trương Vĩ, mở

danh bạ chuẩn bị gọi cho Phương Kính.

Bỗng nhiên, trong bóng tối xa xa truyền đến tiếng bước chân.

Biến cố này khiến mọi người lập tức trở nên khẩn trương.

Những người khác nhìn không thấu quỷ vực, nhưng Dương Gian

có thể, vẻ mặt hắn ngưng trọng nhìn vê hướng tiếng bước chân

truyền đến, chờ sau khi thấy rõ người tới, nhất thời ngẩn ra.

Là Tô Viễn.

"Anh vẫn còn sống?”

"Đương nhiên là tôi còn sống.” Tô Viễn cạn lời, ý gì đây, không

phải hắn chỉ đi dạo một vòng thôi, sao đùi lớn lại nguyền rủa hắn

chết rồi! Lập tức hắn không vui trả lời: "Dù các người có chết hết

thì tôi cũng sẽ không chất."

Lời này cũng là thật, mặc dù Tô Viễn không phải là đối thủ của

quỷ gõ cửa nhưng muốn sống sót cũng rất đơn giản, ít nhất vừa

mở quỷ vực ra lập tức có thể rời khỏi quỷ vực của quỷ gõ cửa.

Dương Gian cũng không nghi ngờ lời nói của hắn, nhất là Tô Viễn

trước mắt này cực kỳ thần bí, ngay cả anh ta vừa rồi cũng bị lệ

quỷ tập kích, mà người này lại có vẻ như không tổn hao gì, chứng

tỏ tên này không đơn giản như mình tưởng tượng.

"Nói đi cũng phải nói lại, anh không nhìn thấy nhóc quỷ kia sao?

Tôi vừa bị nó tấn công”

"Nhóc quỷ? Ý cậu là quỷ anh trong bụng Chu Chính, cậu đã bị nó

tấn công sao?" Tô Viễn giả vờ hồ đồ, Thấy thì có thấy, nhưng nó

chạy nhanh quá, hơn nữa còn trộm đồ ăn. Lúc tôi nhìn thấy nó,

nó đang ăn từng miếng từng miếng thịt người, ăn rất nhanh, tôi

vốn còn muốn cứu người, nhưng người nọ bị quỷ anh cắn mất

một nửa, không cứu được.

"Đúng rồi, người nọ hình như tên là Phương Kính gì đó, tôi thấy

trong túi cậu ta có mấy thứ này, cậu xem có biết hay không?"

Tô Viễn đứng đắn mà nói dối, sau đó lấy ví, điện thoại di động và

chứng minh thư các loại từ trong túi áo ra, trong đó cũng bao

gồm tờ giấy da người kia.

Dương Gian nghe xong nhất thời giật mình, vậy mà Phương Kính

lại chết?

Chuyện này làm sao có thể, rõ ràng hắn cũng biết rất nhiều

chuyện về ngự quỷ giả và lệ quỷ, làm sao có thể dễ dàng chết

như vậy?

Theo bản năng nhận lấy đồ Tô Viễn đưa tới, Dương Gian lật lật,

sau khi nhìn thấy chứng minh thư trong ví, xác định đây là đồ của

Phương Kính.

Không thể tin được, cậu ta đó có thực sự chết rôi ư?

Khi anh ta chạm vào giấy da người, đôi mắt trên mu bàn tay anh

ta mở ra, có phản ứng, tản mát ra ánh sáng đỏ yếu ớt.

"Đây không phải là giấy da cừu... Đó là da người, hơn nữa rất kỳ

quái. Dương Gian khẽ rùng mình, trong đầu đột nhiên có suy

nghĩ, da màu nâu, mềm mại lại có chút lạnh lẽo, giống như lấy ra

từ trong hầm băng, tỏa ra khí tức quỷ dị và không may mắn "Sao

vậy?

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Dương Gian nhìn chăm chằm vào giấy

da người, Tô Viễn ra vẻ kỳ quái hỏi.

'Không... không sao..

Vừa mở ra xem, trên giấy da người trống rỗng, nhưng rất nhanh

đã có dòng chữ viết hiện lên, từng chữ lần lượt hiện ra giống như

có một người không nhìn thấy câm bút viết không ngừng.

Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy phong thư này tôi đã chết,

tôi là cậu của mười năm sau, đang thông qua phương pháp đặc

biệt nào đó đem tin tức tương lai nói cho cậu biết."

Dương Gian thấy vậy nhất thời cả người lạnh lẽếo, nhìn tờ giấy da

trong tay, ánh mắt không khỏi hơi co rụt lại: "Đây rốt cuộc là thứ

quỷ gì vậy... 2'

Anh ta theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn.

Tô Viễn sắc mặt bình tĩnh, quỷ nhãn màu trắng khiến cho người

khác hoàn toàn không nhìn rõ ánh mắt của hắn: "Cái thứ này có

chút tà môn, phía trên như có năng lượng linh dị bao quanh, có

thể là vật phẩm linh dị, giống với đồ vật này."

Nói một chút Tô Viễn lấy chuông quỷ ra từ trong ngực.

-Đây lại là cái gì vậy?

Nghênh đón ánh mắt tò mò của Dương Gian, Tô Viễn chậm rãi

nói: "Đây là chuông quỷ, tiếng chuông của nó có thể hấp dẫn lệ

quỷ ở xung quanh, để cho lệ quỷ công kích người nắm giữ

chuông quỷ... Ôi, cậu chạy xa như vậy để làm gì?"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lệ quỷ cũng không nói cậu không sử dụng năng lực của nó thì nósẽ không hồi sinh, mà dùng cũng thế.Dù sao cũng là chết, chỉ khác nhau là chết ngay hay chết từ từmà thôi.Con kiến hôi còn muốn sống, huống chi là người?Dương Gian không biết cuối cùng mình có thể sống sót trong sựkiện lân này hay không, nhưng từ trước đến nay anh ta luôn cótính cách có thù báo thù, có oán báo oán, Phương Kính hại anh tamột lần, tất nhiên anh ta phải trả thù lại, nếu không sẽ chếtkhông nhắm mắt.Sau khi hạ quyết tâm, Dương Gian hỏi những người còn lại: "Điệnthoại của ai có số điện thoại của Phương Kính cho tôi mượn dùng.Trương Ví lập tức đưa điện thoại di động qua,Thối ca , cậu tìmtên nhóc kia có chuyện gì, có phải cậu ta đắc tội cậu hay không,chờ tôi đi ra ngoài sẽ gọi người giúp cậu xử cậu tai"Dương Gian liếc cậu ta một cái: "Có thể sống sót ra ngoài rồi hãynói”.Nói xong cũng không để ý đến vẻ mặt khóc lóc của Trương Vĩ, mởdanh bạ chuẩn bị gọi cho Phương Kính.Bỗng nhiên, trong bóng tối xa xa truyền đến tiếng bước chân.Biến cố này khiến mọi người lập tức trở nên khẩn trương.Những người khác nhìn không thấu quỷ vực, nhưng Dương Giancó thể, vẻ mặt hắn ngưng trọng nhìn vê hướng tiếng bước chântruyền đến, chờ sau khi thấy rõ người tới, nhất thời ngẩn ra.Là Tô Viễn."Anh vẫn còn sống?”"Đương nhiên là tôi còn sống.” Tô Viễn cạn lời, ý gì đây, khôngphải hắn chỉ đi dạo một vòng thôi, sao đùi lớn lại nguyền rủa hắnchết rồi! Lập tức hắn không vui trả lời: "Dù các người có chết hếtthì tôi cũng sẽ không chất."Lời này cũng là thật, mặc dù Tô Viễn không phải là đối thủ củaquỷ gõ cửa nhưng muốn sống sót cũng rất đơn giản, ít nhất vừamở quỷ vực ra lập tức có thể rời khỏi quỷ vực của quỷ gõ cửa.Dương Gian cũng không nghi ngờ lời nói của hắn, nhất là Tô Viễntrước mắt này cực kỳ thần bí, ngay cả anh ta vừa rồi cũng bị lệquỷ tập kích, mà người này lại có vẻ như không tổn hao gì, chứngtỏ tên này không đơn giản như mình tưởng tượng."Nói đi cũng phải nói lại, anh không nhìn thấy nhóc quỷ kia sao?Tôi vừa bị nó tấn công”"Nhóc quỷ? Ý cậu là quỷ anh trong bụng Chu Chính, cậu đã bị nótấn công sao?" Tô Viễn giả vờ hồ đồ, Thấy thì có thấy, nhưng nóchạy nhanh quá, hơn nữa còn trộm đồ ăn. Lúc tôi nhìn thấy nó,nó đang ăn từng miếng từng miếng thịt người, ăn rất nhanh, tôivốn còn muốn cứu người, nhưng người nọ bị quỷ anh cắn mấtmột nửa, không cứu được."Đúng rồi, người nọ hình như tên là Phương Kính gì đó, tôi thấytrong túi cậu ta có mấy thứ này, cậu xem có biết hay không?"Tô Viễn đứng đắn mà nói dối, sau đó lấy ví, điện thoại di động vàchứng minh thư các loại từ trong túi áo ra, trong đó cũng baogồm tờ giấy da người kia.Dương Gian nghe xong nhất thời giật mình, vậy mà Phương Kínhlại chết?Chuyện này làm sao có thể, rõ ràng hắn cũng biết rất nhiềuchuyện về ngự quỷ giả và lệ quỷ, làm sao có thể dễ dàng chếtnhư vậy?Theo bản năng nhận lấy đồ Tô Viễn đưa tới, Dương Gian lật lật,sau khi nhìn thấy chứng minh thư trong ví, xác định đây là đồ củaPhương Kính.Không thể tin được, cậu ta đó có thực sự chết rôi ư?Khi anh ta chạm vào giấy da người, đôi mắt trên mu bàn tay anhta mở ra, có phản ứng, tản mát ra ánh sáng đỏ yếu ớt."Đây không phải là giấy da cừu... Đó là da người, hơn nữa rất kỳquái. Dương Gian khẽ rùng mình, trong đầu đột nhiên có suynghĩ, da màu nâu, mềm mại lại có chút lạnh lẽo, giống như lấy ratừ trong hầm băng, tỏa ra khí tức quỷ dị và không may mắn "Saovậy?Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Dương Gian nhìn chăm chằm vào giấyda người, Tô Viễn ra vẻ kỳ quái hỏi.'Không... không sao..Vừa mở ra xem, trên giấy da người trống rỗng, nhưng rất nhanhđã có dòng chữ viết hiện lên, từng chữ lần lượt hiện ra giống nhưcó một người không nhìn thấy câm bút viết không ngừng.Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy phong thư này tôi đã chết,tôi là cậu của mười năm sau, đang thông qua phương pháp đặcbiệt nào đó đem tin tức tương lai nói cho cậu biết."Dương Gian thấy vậy nhất thời cả người lạnh lẽếo, nhìn tờ giấy datrong tay, ánh mắt không khỏi hơi co rụt lại: "Đây rốt cuộc là thứquỷ gì vậy... 2'Anh ta theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn.Tô Viễn sắc mặt bình tĩnh, quỷ nhãn màu trắng khiến cho ngườikhác hoàn toàn không nhìn rõ ánh mắt của hắn: "Cái thứ này cóchút tà môn, phía trên như có năng lượng linh dị bao quanh, cóthể là vật phẩm linh dị, giống với đồ vật này."Nói một chút Tô Viễn lấy chuông quỷ ra từ trong ngực.-Đây lại là cái gì vậy?Nghênh đón ánh mắt tò mò của Dương Gian, Tô Viễn chậm rãinói: "Đây là chuông quỷ, tiếng chuông của nó có thể hấp dẫn lệquỷ ở xung quanh, để cho lệ quỷ công kích người nắm giữchuông quỷ... Ôi, cậu chạy xa như vậy để làm gì?"

Chương 21: Biện pháp rời khỏi