Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 24: Lão già đến rồi

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Những người khác cũng có ý định chạy trốn, nhưng vừa quay đầulại lại phát hiện xung quanh đều bị bóng tối vây quanh, căn bảnlà không có chỗ trốn.Dương Gian theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn, lại phát hiện vẻmặt đối phương cũng nặng nề, tựa hồ là cảm giác được ánh mắtcủa anh ta, Tô Viễn thở dài chậm rãi mở miệng: "Tôi chỉ có thểtạm thời giúp cậu kéo dài một lát, nhưng cậu phải hiểu một điều,lão quỷ này cấp bậc kh*ng b* rất cao, không phải thứ mà tôi cóthể đối phó, nếu sự việc không thành, tôi sẽ bỏ mặc mấy ngườitự rời đi. Dương Gian trâm mặc, anh ta không cách nào phản bácbiện pháp này của Tô Viễn.Anh ta tự hỏi, nếu là mình, nói không chừng còn không làm đượcnhư vậy.'Đùi lớn, đừng mà! Đừng như vậy, tốt xấu gì anh cũng nghĩ rabiện pháp đưa chúng tôi ra ngoài chứ, tôi... tôi có tiên, anh muốnbao nhiêu cũng được. Thật không giấu giếm, thật ra tôi là phú nhịđại, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, tôi... tôi sẽ choanh 100 triệu!"Trương Vĩ vừa nghe Tô Viễn nói muốn bỏ lại bọn họ, nhất thờinóng nảy, vội vàng hứa hẹn rất nhiều lợi ích, ý muốn lay chuyểnhắn, nhưng Tô Viễn căn bản là không bị thuyết phục."Ha ha, ở trước mặt lệ quỷ, tiền có tác dụng gì, nếu không cậuthử nói với lão già kia, cho lão một trăm triệu, để cho lão thả cáccậu ra?”Tô Viễn cười lạnh chủ động nghênh đón lão già, trong quá trìnhhắn cởi hai bao tay kia lộ ra quỷ thủ, kỳ thật trong lòng hắn đã hạquyết tâm, nếu cuối cùng Dương Gian cũng không có biện phápsử dụng quỷ vực, vậy hắn sẽ đưa Dương Gian rời khỏi đây.Ai cũng có thể chết, chỉ có Dương Gian là không thể chết! Một khiđể cho quỷ nhãn hồi phục, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì,trong nguyên tác cũng không có tình tiết này.Còn vê những người khác, cho dù chết hết cũng không ảnhhưởng gì tới hắn.Dương Gian lúc này đang điên cuồng suy nghĩ đối sách, bởi vìtrong lòng anh ta rất rõ ràng, một khi Tô Viễn thất bại, kết quả sẽrõ ràng như thế nào, cho dù là anh ta có liều mạng chống đỡnhưng cũng chỉ có thể sống thêm vài phút mà thôi.Nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tối nay, anh ta cố gắng xâuchuỗi tất cả thông tin lại với nhau, nhưng vô ích, bởi vì đây là lầnđầu tiên anh ta gặp lệ quỷ, trước đó chưa từng tiếp xúc, có thể đitới bước này cũng đã rất tốt rồi, anh ta cũng không phải PhươngKính.Gào thét trong lớp học, nói tương lai hắn sẽ rất giỏi giang ...Chờ đãi... Tương lai?Dương Gian theo bản năng nhớ tới quyển giấy da người mà TôViễn ném cho mình, nghe nói là một vật phẩm linh dị, nếu sửdụng có thể sẽ có chút tác dụng phụ.Nhưng bây giờ chết đến nơi rồi còn quan tâm nó có tác dụng phụgì chứ.Anh ta vội vàng lấy ra một chồng giấy da màu nâu sẫm từ túi củamình rồi mở ra để cố gắng tìm kiếm một số thông tin quan trọngtrên đó, chỉ thấy giấy da người viết: 5 giờ sáng ngày 22 tháng 6,một lần nữa quỷ vực xuất hiện trước mắt chúng tôi, đúng, conquỷ đó lại đến một lần nữa ...Vào lúc 5 giờ 30 phút sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đềuchết và không ai sống sót.Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy câu này tôi đã chết."Chết con mẹ nó, mày mới chết, lúc trước không phải nói taocũng không chết sao. Dương Gian nghiến răng nghiến lợi nói,'Taobiết mày nhất định biết rất nhiều thứ, bằng không Phương Kínhcũng sẽ không bị mày mê hoặc thành dáng vẻ kia. Bây giờ taomuốn mày nói cho tao biết làm sao để rời khỏi quỷ vực này, nếumày không nói thì tao sẽ tìm một chỗ chôn mày xuống, cho màycả đời này không được thấy mặt trời." Dương Gian vừa nghiếnrăng nói, giọng điệu mang theo vài phần uy h**p.Dường như giấy da người trong tay cũng nghe được những lờinày, chữ viết phía trên bắt đầu dần dân mơ hồ, cuối cùng biếnmất không thấy, tiếp theo lại hiện lên một hàng chữ:"Sau khi được người nọ chỉ điểm, tôi hiểu được phải sử dụng quỷvực mới có thể rời khỏi nơi này, nếu tôi có thể dùng quỷ vực thìmới có thể sống sót. Hắn nói không sai, chỉ có quỷ mới có thể đốiphó với quỷ, cũng như vậy, có thể ra khỏi quỷ vực cũng chỉ cómột quỷ vực khác.""Tôi quyết định làm theo phương pháp của hắn, phục hồi nănglực của quỷ nhã. Nhưng phương án thứ nhất tôi cảm thấy khôngđáng tin cậy, cho nên quyết định sử dụng phương án thứ hai, điđối kháng lệ quỷ, mượn cơ hội phục hồi năng lực quỷ nhãn. Đángtiếc là tôi đã thất bại, năng lực của tôi còn chưa đủ, không thểchống cự được lần tập kích đầu tiên của lệ quỷ, quỷ nhãn khôiphục thất bại."Năm rưỡi sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đều đã chết,ngoại trừ Tô Viễn." Cách thứ hai là sai sao?

Những người khác cũng có ý định chạy trốn, nhưng vừa quay đầu

lại lại phát hiện xung quanh đều bị bóng tối vây quanh, căn bản

là không có chỗ trốn.

Dương Gian theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn, lại phát hiện vẻ

mặt đối phương cũng nặng nề, tựa hồ là cảm giác được ánh mắt

của anh ta, Tô Viễn thở dài chậm rãi mở miệng: "Tôi chỉ có thể

tạm thời giúp cậu kéo dài một lát, nhưng cậu phải hiểu một điều,

lão quỷ này cấp bậc kh*ng b* rất cao, không phải thứ mà tôi có

thể đối phó, nếu sự việc không thành, tôi sẽ bỏ mặc mấy người

tự rời đi. Dương Gian trâm mặc, anh ta không cách nào phản bác

biện pháp này của Tô Viễn.

Anh ta tự hỏi, nếu là mình, nói không chừng còn không làm được

như vậy.

'Đùi lớn, đừng mà! Đừng như vậy, tốt xấu gì anh cũng nghĩ ra

biện pháp đưa chúng tôi ra ngoài chứ, tôi... tôi có tiên, anh muốn

bao nhiêu cũng được. Thật không giấu giếm, thật ra tôi là phú nhị

đại, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, tôi... tôi sẽ cho

anh 100 triệu!"

Trương Vĩ vừa nghe Tô Viễn nói muốn bỏ lại bọn họ, nhất thời

nóng nảy, vội vàng hứa hẹn rất nhiều lợi ích, ý muốn lay chuyển

hắn, nhưng Tô Viễn căn bản là không bị thuyết phục.

"Ha ha, ở trước mặt lệ quỷ, tiền có tác dụng gì, nếu không cậu

thử nói với lão già kia, cho lão một trăm triệu, để cho lão thả các

cậu ra?”

Tô Viễn cười lạnh chủ động nghênh đón lão già, trong quá trình

hắn cởi hai bao tay kia lộ ra quỷ thủ, kỳ thật trong lòng hắn đã hạ

quyết tâm, nếu cuối cùng Dương Gian cũng không có biện pháp

sử dụng quỷ vực, vậy hắn sẽ đưa Dương Gian rời khỏi đây.

Ai cũng có thể chết, chỉ có Dương Gian là không thể chết! Một khi

để cho quỷ nhãn hồi phục, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì,

trong nguyên tác cũng không có tình tiết này.

Còn vê những người khác, cho dù chết hết cũng không ảnh

hưởng gì tới hắn.

Dương Gian lúc này đang điên cuồng suy nghĩ đối sách, bởi vì

trong lòng anh ta rất rõ ràng, một khi Tô Viễn thất bại, kết quả sẽ

rõ ràng như thế nào, cho dù là anh ta có liều mạng chống đỡ

nhưng cũng chỉ có thể sống thêm vài phút mà thôi.

Nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tối nay, anh ta cố gắng xâu

chuỗi tất cả thông tin lại với nhau, nhưng vô ích, bởi vì đây là lần

đầu tiên anh ta gặp lệ quỷ, trước đó chưa từng tiếp xúc, có thể đi

tới bước này cũng đã rất tốt rồi, anh ta cũng không phải Phương

Kính.

Gào thét trong lớp học, nói tương lai hắn sẽ rất giỏi giang ...

Chờ đãi... Tương lai?

Dương Gian theo bản năng nhớ tới quyển giấy da người mà Tô

Viễn ném cho mình, nghe nói là một vật phẩm linh dị, nếu sử

dụng có thể sẽ có chút tác dụng phụ.

Nhưng bây giờ chết đến nơi rồi còn quan tâm nó có tác dụng phụ

gì chứ.

Anh ta vội vàng lấy ra một chồng giấy da màu nâu sẫm từ túi của

mình rồi mở ra để cố gắng tìm kiếm một số thông tin quan trọng

trên đó, chỉ thấy giấy da người viết: 5 giờ sáng ngày 22 tháng 6,

một lần nữa quỷ vực xuất hiện trước mắt chúng tôi, đúng, con

quỷ đó lại đến một lần nữa ...

Vào lúc 5 giờ 30 phút sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đều

chết và không ai sống sót.

Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy câu này tôi đã chết.

"Chết con mẹ nó, mày mới chết, lúc trước không phải nói tao

cũng không chết sao. Dương Gian nghiến răng nghiến lợi nói,'Tao

biết mày nhất định biết rất nhiều thứ, bằng không Phương Kính

cũng sẽ không bị mày mê hoặc thành dáng vẻ kia. Bây giờ tao

muốn mày nói cho tao biết làm sao để rời khỏi quỷ vực này, nếu

mày không nói thì tao sẽ tìm một chỗ chôn mày xuống, cho mày

cả đời này không được thấy mặt trời." Dương Gian vừa nghiến

răng nói, giọng điệu mang theo vài phần uy h**p.

Dường như giấy da người trong tay cũng nghe được những lời

này, chữ viết phía trên bắt đầu dần dân mơ hồ, cuối cùng biến

mất không thấy, tiếp theo lại hiện lên một hàng chữ:

"Sau khi được người nọ chỉ điểm, tôi hiểu được phải sử dụng quỷ

vực mới có thể rời khỏi nơi này, nếu tôi có thể dùng quỷ vực thì

mới có thể sống sót. Hắn nói không sai, chỉ có quỷ mới có thể đối

phó với quỷ, cũng như vậy, có thể ra khỏi quỷ vực cũng chỉ có

một quỷ vực khác."

"Tôi quyết định làm theo phương pháp của hắn, phục hồi năng

lực của quỷ nhã. Nhưng phương án thứ nhất tôi cảm thấy không

đáng tin cậy, cho nên quyết định sử dụng phương án thứ hai, đi

đối kháng lệ quỷ, mượn cơ hội phục hồi năng lực quỷ nhãn. Đáng

tiếc là tôi đã thất bại, năng lực của tôi còn chưa đủ, không thể

chống cự được lần tập kích đầu tiên của lệ quỷ, quỷ nhãn khôi

phục thất bại."

Năm rưỡi sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đều đã chết,

ngoại trừ Tô Viễn." Cách thứ hai là sai sao?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Những người khác cũng có ý định chạy trốn, nhưng vừa quay đầulại lại phát hiện xung quanh đều bị bóng tối vây quanh, căn bảnlà không có chỗ trốn.Dương Gian theo bản năng nhìn về phía Tô Viễn, lại phát hiện vẻmặt đối phương cũng nặng nề, tựa hồ là cảm giác được ánh mắtcủa anh ta, Tô Viễn thở dài chậm rãi mở miệng: "Tôi chỉ có thểtạm thời giúp cậu kéo dài một lát, nhưng cậu phải hiểu một điều,lão quỷ này cấp bậc kh*ng b* rất cao, không phải thứ mà tôi cóthể đối phó, nếu sự việc không thành, tôi sẽ bỏ mặc mấy ngườitự rời đi. Dương Gian trâm mặc, anh ta không cách nào phản bácbiện pháp này của Tô Viễn.Anh ta tự hỏi, nếu là mình, nói không chừng còn không làm đượcnhư vậy.'Đùi lớn, đừng mà! Đừng như vậy, tốt xấu gì anh cũng nghĩ rabiện pháp đưa chúng tôi ra ngoài chứ, tôi... tôi có tiên, anh muốnbao nhiêu cũng được. Thật không giấu giếm, thật ra tôi là phú nhịđại, chỉ cần anh có thể cứu chúng tôi ra ngoài, tôi... tôi sẽ choanh 100 triệu!"Trương Vĩ vừa nghe Tô Viễn nói muốn bỏ lại bọn họ, nhất thờinóng nảy, vội vàng hứa hẹn rất nhiều lợi ích, ý muốn lay chuyểnhắn, nhưng Tô Viễn căn bản là không bị thuyết phục."Ha ha, ở trước mặt lệ quỷ, tiền có tác dụng gì, nếu không cậuthử nói với lão già kia, cho lão một trăm triệu, để cho lão thả cáccậu ra?”Tô Viễn cười lạnh chủ động nghênh đón lão già, trong quá trìnhhắn cởi hai bao tay kia lộ ra quỷ thủ, kỳ thật trong lòng hắn đã hạquyết tâm, nếu cuối cùng Dương Gian cũng không có biện phápsử dụng quỷ vực, vậy hắn sẽ đưa Dương Gian rời khỏi đây.Ai cũng có thể chết, chỉ có Dương Gian là không thể chết! Một khiđể cho quỷ nhãn hồi phục, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì,trong nguyên tác cũng không có tình tiết này.Còn vê những người khác, cho dù chết hết cũng không ảnhhưởng gì tới hắn.Dương Gian lúc này đang điên cuồng suy nghĩ đối sách, bởi vìtrong lòng anh ta rất rõ ràng, một khi Tô Viễn thất bại, kết quả sẽrõ ràng như thế nào, cho dù là anh ta có liều mạng chống đỡnhưng cũng chỉ có thể sống thêm vài phút mà thôi.Nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tối nay, anh ta cố gắng xâuchuỗi tất cả thông tin lại với nhau, nhưng vô ích, bởi vì đây là lầnđầu tiên anh ta gặp lệ quỷ, trước đó chưa từng tiếp xúc, có thể đitới bước này cũng đã rất tốt rồi, anh ta cũng không phải PhươngKính.Gào thét trong lớp học, nói tương lai hắn sẽ rất giỏi giang ...Chờ đãi... Tương lai?Dương Gian theo bản năng nhớ tới quyển giấy da người mà TôViễn ném cho mình, nghe nói là một vật phẩm linh dị, nếu sửdụng có thể sẽ có chút tác dụng phụ.Nhưng bây giờ chết đến nơi rồi còn quan tâm nó có tác dụng phụgì chứ.Anh ta vội vàng lấy ra một chồng giấy da màu nâu sẫm từ túi củamình rồi mở ra để cố gắng tìm kiếm một số thông tin quan trọngtrên đó, chỉ thấy giấy da người viết: 5 giờ sáng ngày 22 tháng 6,một lần nữa quỷ vực xuất hiện trước mắt chúng tôi, đúng, conquỷ đó lại đến một lần nữa ...Vào lúc 5 giờ 30 phút sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đềuchết và không ai sống sót.Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy câu này tôi đã chết."Chết con mẹ nó, mày mới chết, lúc trước không phải nói taocũng không chết sao. Dương Gian nghiến răng nghiến lợi nói,'Taobiết mày nhất định biết rất nhiều thứ, bằng không Phương Kínhcũng sẽ không bị mày mê hoặc thành dáng vẻ kia. Bây giờ taomuốn mày nói cho tao biết làm sao để rời khỏi quỷ vực này, nếumày không nói thì tao sẽ tìm một chỗ chôn mày xuống, cho màycả đời này không được thấy mặt trời." Dương Gian vừa nghiếnrăng nói, giọng điệu mang theo vài phần uy h**p.Dường như giấy da người trong tay cũng nghe được những lờinày, chữ viết phía trên bắt đầu dần dân mơ hồ, cuối cùng biếnmất không thấy, tiếp theo lại hiện lên một hàng chữ:"Sau khi được người nọ chỉ điểm, tôi hiểu được phải sử dụng quỷvực mới có thể rời khỏi nơi này, nếu tôi có thể dùng quỷ vực thìmới có thể sống sót. Hắn nói không sai, chỉ có quỷ mới có thể đốiphó với quỷ, cũng như vậy, có thể ra khỏi quỷ vực cũng chỉ cómột quỷ vực khác.""Tôi quyết định làm theo phương pháp của hắn, phục hồi nănglực của quỷ nhã. Nhưng phương án thứ nhất tôi cảm thấy khôngđáng tin cậy, cho nên quyết định sử dụng phương án thứ hai, điđối kháng lệ quỷ, mượn cơ hội phục hồi năng lực quỷ nhãn. Đángtiếc là tôi đã thất bại, năng lực của tôi còn chưa đủ, không thểchống cự được lần tập kích đầu tiên của lệ quỷ, quỷ nhãn khôiphục thất bại."Năm rưỡi sáng ngày 22 tháng 6, tất cả chúng tôi đều đã chết,ngoại trừ Tô Viễn." Cách thứ hai là sai sao?

Chương 24: Lão già đến rồi