Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 23: Cuộc điện thoại gọi đến (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, đột nhiên liên tiếp vanglên tiếng chuông điện thoại trong quỷ vực."Màn đêm mát mẻ vì nhớ người mà thành sông, hóa thành bùnxuân che chở ta...""Xin hãy là em của ngày hôm qua, ú u uù..“Tinh tinh tinh, tinh tỉnh tỉnh...Điện thoại di động của mọi người đều rung lên, bao gôm DươngGian và Tô Viễn.Dương Gian lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện trong cộtngười gọi, không viết tên.Người gọi không xác định?Dương Gian giật mình thì chợt nghe thấy thanh âm trâm thấp củaTô Viễn: "Đừng nghe máy, đây là cuộc gọi của quỷ, lệ quỷ đangđịnh vị vị trí của mấy người.Nhưng vẫn chậm một bước, Dương Gian nghe lời của Tô Viễn,không có nghe điện thoại, nhưng mà ở chỗ người sống sót, lạitruyền đến tiếng gõ cửa nặng nề."Cốc cốc cốc... cốc cốc cốc..."Giống như tiếng vọng của cái chất."Ai trả lời điện thoại! Muốn hại chết tất cả mọi người đúngkhông!" Dương Gian và Tô Viễn đồng thời vọt tới, hét vê phía mọingười rống lên."Là hắn, tên Tiên Vạn Hào ngốc nghếch này!" Lúc này, Trương Vĩchỉ vào một trong những người sống sót nói: "Tôi vốn định gọiđiện câu cứu, nhưng điện thoại bật không có âm thanh thì tôi cúpmáy, lát sau điện thoại di động lại vang lên, hiển thị là cuộc gọikhông rõ. Tôi không nghe máy, nhưng thoáng cái điện thoại diđộng của chúng ta đều vang lên, tất cả đều là điện thoại khôngrõ người gọi, tôi nói đừng nghe máy, nhưng tên ngốc này cứ bắtmáy hết lần này tới lân khác.""Tiên Vạn Hào, tên đần này, tự mình muốn chết thì chết đi, đừnghại chết chúng tôi.""Mẹ kiếp, không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo,những lời này quả nhiên nói không sai, thời khắc quan trọng luôncó mấy người yếu đuối dũng cảm đem sinh mệnh của mình rahiến dâng, chẳng những hại chết chính mình mà còn muốn hại cảngười khác. Tiên Vạn Hào mày thật sự là quá ví đại, mẹ nó màylàm tao cảm động muốn giết người, tao học chín năm giáo dụccũng không ưu tú như mày.."Tôi, tôi thật sự không cố ý, tên trên điện thoại là thầy gọi tới,nếu là điện thoại của người khác tôi nhất định không nghe.""Điện thoại của thầy thì sẽ bắt máy sao? Thầy cô bảo cậu đi chết,tại sao cậu không chết đi.""Đủ rồi, đừng có âm ï nữa." Lúc này Dương Gian đứng ra, Tỉnhtáo lại đi, điện thoại cũng đã nghe rồi, có cãi nhau cũng vô dụng,mấy người không xem tình hình bây giờ là lúc nào.ˆMọi người trở nên trâm mặc.Tô Viễn lạnh lùng nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt, tuyrằng quá trình có chút trắc trở, nhưng hết thảy lại trở vê cốttruyện ban đầu, dường như có một năng lực vô hình trong bóngtối khống chế mọi thứ, đưa cốt truyện trở lại quỹ đạo."Tô Viễn, anh trở thành ngự quỷ giả sớm hơn tôi, là tiền bối củatôi, có một số việc cũng biết nhiều hơn tôi, hiện tại sau khi ngheđiện thoại sẽ xảy ra chuyện gì?Trương Vĩ cũng chen miệng hỏi: "Đại ca, đại ca, chúng ta có thểra khỏi nơi này không? Anh là đại ca, anh mau nghĩ biện pháp đ*tTrong mắt những người sống sót khác, Tô Viễn rất có uy tín, ngaycả Dương Gian dẫn bọn họ đi ra khỏi tòa nhà cũng phải hỏi ý kiếncủa hắn, nói không chừng thật sự có biện pháp gì đó?"Có thể đi ra ngoài hay không, hỏi tôi câu này cũng vô dụng, cácngươi hẳn nên đi hỏi nó."Trương Ví nghe xong vội vàng nhìn vê phía Tô Viễn, nhưng màcậu ta không có quỷ nhãn, trừ một màu tối tăm phía xa ra thì cậuta không thấy gì hết.Tuy Trương Vĩ không có quỷ nhãn nhưng Dương Gian thì có, anhta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn, nhất thời tay chân lạnh lẽo, tronglòng hoảng sợ.Phía trước cách đó mấy trăm mét, một mảnh bóng đêm tối đennhư mực dần dần ăn mòn, nuốt chứng tất cả sự vật ở trong đó.Mặt đất xung quanh bắt đầu mục nát, cây cối bắt đầu khô héo,thối rữa... Xi măng cũng trở nên loang lổ và mốc meo, đèn đườngbám đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, thi ban loang lổ khắpngười, vẻ mặt lão u ám, ánh mắt chết lặng cứng ngắc đi vê phíanày.Cứ một bước lại một bước, không nhanh không chậm.Sao lại đến nhanh như vậy, trái tim Dương Gian đập thình thịch,nhưng bên cạnh còn có Tô Viễn, cũng coi như có chút sức mạnh.Phát giác sắc mặt Dương Gian không đúng, Trương Ví không khỏinghi hoặc nói: "Dương Gian, cậu thấy cái gì? Sao sắc mặt lại kémnhư vậy.'"Tôi thấy ông nội Tiên Vạn Hạo tới rồi.""Hả?" Trương Vĩ nghe xong sợ tới mức nước mắt sắp chảy ra:Dương... Dương Gian, vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Chúng tasắp chết, đừng mài Tôi không muốn chết, tôi còn trẻ như vậy,vẫn còn là một xử nam. Dương Gian cậu mau nghĩ biện pháp đi,Phương Kính nói sau này cậu rất giỏi, cậu nhất định sẽ có cáchđúng không?”"Chúng ta không đi ra được có phải không?”Sắc mặt nữ sinh lúc trước được Dương Gian cứu cũng tái nhợt, côhoảng sợ dán lên người hắn, có vẻ như vậy mới có thể có cảmgiác an toàn.
Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, đột nhiên liên tiếp vang
lên tiếng chuông điện thoại trong quỷ vực.
"Màn đêm mát mẻ vì nhớ người mà thành sông, hóa thành bùn
xuân che chở ta..."
"Xin hãy là em của ngày hôm qua, ú u uù..
“Tinh tinh tinh, tinh tỉnh tỉnh...
Điện thoại di động của mọi người đều rung lên, bao gôm Dương
Gian và Tô Viễn.
Dương Gian lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện trong cột
người gọi, không viết tên.
Người gọi không xác định?
Dương Gian giật mình thì chợt nghe thấy thanh âm trâm thấp của
Tô Viễn: "Đừng nghe máy, đây là cuộc gọi của quỷ, lệ quỷ đang
định vị vị trí của mấy người.
Nhưng vẫn chậm một bước, Dương Gian nghe lời của Tô Viễn,
không có nghe điện thoại, nhưng mà ở chỗ người sống sót, lại
truyền đến tiếng gõ cửa nặng nề.
"Cốc cốc cốc... cốc cốc cốc..."
Giống như tiếng vọng của cái chất.
"Ai trả lời điện thoại! Muốn hại chết tất cả mọi người đúng
không!" Dương Gian và Tô Viễn đồng thời vọt tới, hét vê phía mọi
người rống lên.
"Là hắn, tên Tiên Vạn Hào ngốc nghếch này!" Lúc này, Trương Vĩ
chỉ vào một trong những người sống sót nói: "Tôi vốn định gọi
điện câu cứu, nhưng điện thoại bật không có âm thanh thì tôi cúp
máy, lát sau điện thoại di động lại vang lên, hiển thị là cuộc gọi
không rõ. Tôi không nghe máy, nhưng thoáng cái điện thoại di
động của chúng ta đều vang lên, tất cả đều là điện thoại không
rõ người gọi, tôi nói đừng nghe máy, nhưng tên ngốc này cứ bắt
máy hết lần này tới lân khác."
"Tiên Vạn Hào, tên đần này, tự mình muốn chết thì chết đi, đừng
hại chết chúng tôi."
"Mẹ kiếp, không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo,
những lời này quả nhiên nói không sai, thời khắc quan trọng luôn
có mấy người yếu đuối dũng cảm đem sinh mệnh của mình ra
hiến dâng, chẳng những hại chết chính mình mà còn muốn hại cả
người khác. Tiên Vạn Hào mày thật sự là quá ví đại, mẹ nó mày
làm tao cảm động muốn giết người, tao học chín năm giáo dục
cũng không ưu tú như mày..
"Tôi, tôi thật sự không cố ý, tên trên điện thoại là thầy gọi tới,
nếu là điện thoại của người khác tôi nhất định không nghe."
"Điện thoại của thầy thì sẽ bắt máy sao? Thầy cô bảo cậu đi chết,
tại sao cậu không chết đi."
"Đủ rồi, đừng có âm ï nữa." Lúc này Dương Gian đứng ra, Tỉnh
táo lại đi, điện thoại cũng đã nghe rồi, có cãi nhau cũng vô dụng,
mấy người không xem tình hình bây giờ là lúc nào.ˆ
Mọi người trở nên trâm mặc.
Tô Viễn lạnh lùng nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt, tuy
rằng quá trình có chút trắc trở, nhưng hết thảy lại trở vê cốt
truyện ban đầu, dường như có một năng lực vô hình trong bóng
tối khống chế mọi thứ, đưa cốt truyện trở lại quỹ đạo.
"Tô Viễn, anh trở thành ngự quỷ giả sớm hơn tôi, là tiền bối của
tôi, có một số việc cũng biết nhiều hơn tôi, hiện tại sau khi nghe
điện thoại sẽ xảy ra chuyện gì?
Trương Vĩ cũng chen miệng hỏi: "Đại ca, đại ca, chúng ta có thể
ra khỏi nơi này không? Anh là đại ca, anh mau nghĩ biện pháp đ*t
Trong mắt những người sống sót khác, Tô Viễn rất có uy tín, ngay
cả Dương Gian dẫn bọn họ đi ra khỏi tòa nhà cũng phải hỏi ý kiến
của hắn, nói không chừng thật sự có biện pháp gì đó?
"Có thể đi ra ngoài hay không, hỏi tôi câu này cũng vô dụng, các
ngươi hẳn nên đi hỏi nó."
Trương Ví nghe xong vội vàng nhìn vê phía Tô Viễn, nhưng mà
cậu ta không có quỷ nhãn, trừ một màu tối tăm phía xa ra thì cậu
ta không thấy gì hết.
Tuy Trương Vĩ không có quỷ nhãn nhưng Dương Gian thì có, anh
ta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn, nhất thời tay chân lạnh lẽo, trong
lòng hoảng sợ.
Phía trước cách đó mấy trăm mét, một mảnh bóng đêm tối đen
như mực dần dần ăn mòn, nuốt chứng tất cả sự vật ở trong đó.
Mặt đất xung quanh bắt đầu mục nát, cây cối bắt đầu khô héo,
thối rữa... Xi măng cũng trở nên loang lổ và mốc meo, đèn đường
bám đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.
Một lão già mặc trường sam màu đen, thi ban loang lổ khắp
người, vẻ mặt lão u ám, ánh mắt chết lặng cứng ngắc đi vê phía
này.
Cứ một bước lại một bước, không nhanh không chậm.
Sao lại đến nhanh như vậy, trái tim Dương Gian đập thình thịch,
nhưng bên cạnh còn có Tô Viễn, cũng coi như có chút sức mạnh.
Phát giác sắc mặt Dương Gian không đúng, Trương Ví không khỏi
nghi hoặc nói: "Dương Gian, cậu thấy cái gì? Sao sắc mặt lại kém
như vậy.'
"Tôi thấy ông nội Tiên Vạn Hạo tới rồi."
"Hả?" Trương Vĩ nghe xong sợ tới mức nước mắt sắp chảy ra:
Dương... Dương Gian, vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta
sắp chết, đừng mài Tôi không muốn chết, tôi còn trẻ như vậy,
vẫn còn là một xử nam. Dương Gian cậu mau nghĩ biện pháp đi,
Phương Kính nói sau này cậu rất giỏi, cậu nhất định sẽ có cách
đúng không?”
"Chúng ta không đi ra được có phải không?”
Sắc mặt nữ sinh lúc trước được Dương Gian cứu cũng tái nhợt, cô
hoảng sợ dán lên người hắn, có vẻ như vậy mới có thể có cảm
giác an toàn.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, đột nhiên liên tiếp vanglên tiếng chuông điện thoại trong quỷ vực."Màn đêm mát mẻ vì nhớ người mà thành sông, hóa thành bùnxuân che chở ta...""Xin hãy là em của ngày hôm qua, ú u uù..“Tinh tinh tinh, tinh tỉnh tỉnh...Điện thoại di động của mọi người đều rung lên, bao gôm DươngGian và Tô Viễn.Dương Gian lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện trong cộtngười gọi, không viết tên.Người gọi không xác định?Dương Gian giật mình thì chợt nghe thấy thanh âm trâm thấp củaTô Viễn: "Đừng nghe máy, đây là cuộc gọi của quỷ, lệ quỷ đangđịnh vị vị trí của mấy người.Nhưng vẫn chậm một bước, Dương Gian nghe lời của Tô Viễn,không có nghe điện thoại, nhưng mà ở chỗ người sống sót, lạitruyền đến tiếng gõ cửa nặng nề."Cốc cốc cốc... cốc cốc cốc..."Giống như tiếng vọng của cái chất."Ai trả lời điện thoại! Muốn hại chết tất cả mọi người đúngkhông!" Dương Gian và Tô Viễn đồng thời vọt tới, hét vê phía mọingười rống lên."Là hắn, tên Tiên Vạn Hào ngốc nghếch này!" Lúc này, Trương Vĩchỉ vào một trong những người sống sót nói: "Tôi vốn định gọiđiện câu cứu, nhưng điện thoại bật không có âm thanh thì tôi cúpmáy, lát sau điện thoại di động lại vang lên, hiển thị là cuộc gọikhông rõ. Tôi không nghe máy, nhưng thoáng cái điện thoại diđộng của chúng ta đều vang lên, tất cả đều là điện thoại khôngrõ người gọi, tôi nói đừng nghe máy, nhưng tên ngốc này cứ bắtmáy hết lần này tới lân khác.""Tiên Vạn Hào, tên đần này, tự mình muốn chết thì chết đi, đừnghại chết chúng tôi.""Mẹ kiếp, không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo,những lời này quả nhiên nói không sai, thời khắc quan trọng luôncó mấy người yếu đuối dũng cảm đem sinh mệnh của mình rahiến dâng, chẳng những hại chết chính mình mà còn muốn hại cảngười khác. Tiên Vạn Hào mày thật sự là quá ví đại, mẹ nó màylàm tao cảm động muốn giết người, tao học chín năm giáo dụccũng không ưu tú như mày.."Tôi, tôi thật sự không cố ý, tên trên điện thoại là thầy gọi tới,nếu là điện thoại của người khác tôi nhất định không nghe.""Điện thoại của thầy thì sẽ bắt máy sao? Thầy cô bảo cậu đi chết,tại sao cậu không chết đi.""Đủ rồi, đừng có âm ï nữa." Lúc này Dương Gian đứng ra, Tỉnhtáo lại đi, điện thoại cũng đã nghe rồi, có cãi nhau cũng vô dụng,mấy người không xem tình hình bây giờ là lúc nào.ˆMọi người trở nên trâm mặc.Tô Viễn lạnh lùng nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt, tuyrằng quá trình có chút trắc trở, nhưng hết thảy lại trở vê cốttruyện ban đầu, dường như có một năng lực vô hình trong bóngtối khống chế mọi thứ, đưa cốt truyện trở lại quỹ đạo."Tô Viễn, anh trở thành ngự quỷ giả sớm hơn tôi, là tiền bối củatôi, có một số việc cũng biết nhiều hơn tôi, hiện tại sau khi ngheđiện thoại sẽ xảy ra chuyện gì?Trương Vĩ cũng chen miệng hỏi: "Đại ca, đại ca, chúng ta có thểra khỏi nơi này không? Anh là đại ca, anh mau nghĩ biện pháp đ*tTrong mắt những người sống sót khác, Tô Viễn rất có uy tín, ngaycả Dương Gian dẫn bọn họ đi ra khỏi tòa nhà cũng phải hỏi ý kiếncủa hắn, nói không chừng thật sự có biện pháp gì đó?"Có thể đi ra ngoài hay không, hỏi tôi câu này cũng vô dụng, cácngươi hẳn nên đi hỏi nó."Trương Ví nghe xong vội vàng nhìn vê phía Tô Viễn, nhưng màcậu ta không có quỷ nhãn, trừ một màu tối tăm phía xa ra thì cậuta không thấy gì hết.Tuy Trương Vĩ không có quỷ nhãn nhưng Dương Gian thì có, anhta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn, nhất thời tay chân lạnh lẽo, tronglòng hoảng sợ.Phía trước cách đó mấy trăm mét, một mảnh bóng đêm tối đennhư mực dần dần ăn mòn, nuốt chứng tất cả sự vật ở trong đó.Mặt đất xung quanh bắt đầu mục nát, cây cối bắt đầu khô héo,thối rữa... Xi măng cũng trở nên loang lổ và mốc meo, đèn đườngbám đầy rỉ sét, lung lay như sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, thi ban loang lổ khắpngười, vẻ mặt lão u ám, ánh mắt chết lặng cứng ngắc đi vê phíanày.Cứ một bước lại một bước, không nhanh không chậm.Sao lại đến nhanh như vậy, trái tim Dương Gian đập thình thịch,nhưng bên cạnh còn có Tô Viễn, cũng coi như có chút sức mạnh.Phát giác sắc mặt Dương Gian không đúng, Trương Ví không khỏinghi hoặc nói: "Dương Gian, cậu thấy cái gì? Sao sắc mặt lại kémnhư vậy.'"Tôi thấy ông nội Tiên Vạn Hạo tới rồi.""Hả?" Trương Vĩ nghe xong sợ tới mức nước mắt sắp chảy ra:Dương... Dương Gian, vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Chúng tasắp chết, đừng mài Tôi không muốn chết, tôi còn trẻ như vậy,vẫn còn là một xử nam. Dương Gian cậu mau nghĩ biện pháp đi,Phương Kính nói sau này cậu rất giỏi, cậu nhất định sẽ có cáchđúng không?”"Chúng ta không đi ra được có phải không?”Sắc mặt nữ sinh lúc trước được Dương Gian cứu cũng tái nhợt, côhoảng sợ dán lên người hắn, có vẻ như vậy mới có thể có cảmgiác an toàn.