Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 70: Liều một phen

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà điều này là không có khả năng, đầu người như vậylàm sao có thể sống sót, không thể nghi ngờ, đây chính là nănglực của lệ quỷ.Không biết có phải ảo giác hay không, nụ cười trên mặt bọn họgiống như sẽ lây nhiễm, quan sát lâu, cho dù là Tô Viễn cũng cóchút nhịn không được nhấch khóe miệng, bất giác mỉm cười, hơnnữa nụ cười này càng ngày càng lại gần những thi thể kia.Chỉ là tốc độ này rất chậm.Đây là ảnh hưởng linh dị nào đó, sau khi phát hiện không đúng,Tô Viễn vội vàng lui vê phạm vi bức tường.Sắc mặt hắn có chút khó coi.Từ lúc tiến vào đến bây giờ, hắn đã phát hiện có bao nhiêu loạilực lượng linh dị?Hành lang bên trái nhỏ vết máu, giày không nhìn thấy ở hànhlang bên phải, bao gồm cả những thi thể trong đình viện, nhữngthứ này tựa hồ đều ẩn chứa một loại lực lượng linh dị nào đó.Phải biết rằng, hiện tại hắn còn đang ẩn thân ở trong quỷ vực,tuy rằng chỉ là quỷ vực tâng thứ nhất, nhưng vẫn không có biệnpháp hoàn toàn cách ly lực lượng linh dị trên thi thể kia, hắn vẫnbị ảnh hưởng.Phòng kh*ng b* quả là danh xứng với thực, khó trách người phụtrách kia lại ngã xuống ở chỗ này, nơi này quả thực là nơi tụ tậpcủa lệ quỷ.Nếu tiếp tục xâm nhập, có xảy ra chuyện gì hay không, Tô Viễncũng không thể nắm chắc.Vậy thì... ra khỏi đây sao?Mục đích ban đầu của hắn tới nơi này chẳng qua là vì đánh dấu,nhưng hiện giờ thăm dò trình độ quỷ dị của khu vực này đã vượtqua tưởng tượng, nếu còn tiếp tục thăm dò thì có vẻ không đủ lýtrí.Nhưng nếu cứ như vậy rời đi, Tô Viễn lại cảm thấy không camlòng.Hắn ngàn dặm xa xôi từ thành phố Tân Hải chạy đến ngoại ô phíatây thành phố Tân Hải, chẳng những sử dụng năng lực lệ quỷ,còn bị lực lượng linh dị tập kích. Nếu không phải vừa rồi vẫn sửdụng quỷ vực, nói không chừng hắn đã trúng chiêu lúc nào khônghay, hơn nữa ngay cả nến quỷ trân quý cũng dùng.Cái gì cũng không lấy được, cứ như vậy trở về, đây không phải làđặc biệt chạy tới không công sao? Hơn nữa còn mất tiền vé khứhồi...Như này làm sao hắn có thể cam tâm!Cho tới bây giờ chỉ có hắn đi chiếm lợi, không ai có thể chiếm lờitừ hắn, lệ quỷ cũng không được.Tô Viễn đen mặt lấy một cây nến quỷ khác từ trong ngực ra, làloại màu trắng.Mọi người đều biết, nến quỷ màu trắng có thể hấp dẫn lệ quỷ đếnđây, mà nến quỷ đỏ trước khi cháy hết có thể chống đỡ lệ quỷtập kích.Mà bây giờ, Tô Viễn lấy ra quỷ chúc màu trắng, hắn muốn làm gìkhông cần nói cũng biết.Hắn muốn hấp dẫn lệ quỷ chủ động đến, để lệ quỷ ngoan ngoãnnằm xuống, cho hắn đánh dấu!Nến quỷ thuộc loại tài nguyên tiêu hao, bất kể là màu đỏ haytrắng, đều là dùng một cây ít một cây, nhưng tổng thể mà nói,đối với ngự quỷ giả, màu đỏ càng quý hơn màu trắng.Tô Viễn cũng là cho rằng như vậy, kỳ thật ngoại trừ nến quỷ màutrắng ra, hắn còn có lựa chọn khác, đó chính là chuông quỶ.Tiếng chuông của chuông quỷ linh sẽ không tạo thành thương tổnđối với ngự quỷ giả thậm chí là người bình thường, bởi vì đặc tínhcủa nó là có thể hấp dẫn lệ quỷ, để lệ quỷ truy tìm tiếng chuôngmà đến.Đây mới là chỗ đáng sợ của nó, bởi vì không ai có thể liên tụcchống lại sự tập kích của lệ quỷ.Hơn nữa tiếng chuông của chuông có thể xuyên qua quỷ vực,điểm này tương tự với mặt quỷ phát ra tiếng cười quỷ dị củangười phụ trách Đồng Thiến. Điểm khác biệt chỉ là tiếng chuôngkhông chồng lên nhau, cũng sẽ không tạo thành thương tổn màchỉ có tính xuyên thấu, có thể truyền ra khoảng cách rất xa.Mà đây cũng chính là nguyên nhân Tô Viễn không sử dụngchuông quỷ.Có trời mới biết tiếng chuông vang lên, rốt cuộc sẽ kinh khủngnhư thế nào,Phòng quỷ này phỏng chừng không đơn giản, nguy cơ ẩn chứavượt xa tưởng tượng, chẳng qua là trước mắt còn chưa bộc phátra, nếu không tổng bộ tuyệt đối không có khả năng chỉ xác địnhlà cấp C, thấp nhất cũng là cấp A, cấp S cũng có khả năng.Cho nên dưới tình huống như vậy, sử dụng quỷ chúc màu trắngtốt hơn nhiều so với chuông quỷ, toàn bộ nhà quỷ tổng cộng cónăm tầng, mà nến quỷ cũng hấp dẫn toàn bộ lệ quỷ phạm vi tângthứ nhất tới đây.Tô Viễn cảm thấy, đây hẳn là trong phạm vi hắn có thể chấpnhận, chỉ cần lệ quỷ chiếm cứ ở tầng thứ nhất cấp bậc kh*ng b*sẽ không quá cao.Nhưng điều này cũng vô cùng nguy hiểm, dù sao lệ quỷ đều là lệquỷ, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ mới được. Nhìn nến quỷ màutrắng trong tay, ánh mắt Tô Viễn khẽ chớp."Hiện tại mình có quỷ y, quỷ huyết, còn có hơn phân nửa nếnquỷ, những thứ này đều là chỗ dựa để bảo đảm an toàn cho bảnthân, chỉ tiếc quỷ vực chỉ có một tầng, có lẽ mình phải nâng caoquỷ vực thêm một tâng, giống như lần trước..."

Nhưng mà điều này là không có khả năng, đầu người như vậy

làm sao có thể sống sót, không thể nghi ngờ, đây chính là năng

lực của lệ quỷ.

Không biết có phải ảo giác hay không, nụ cười trên mặt bọn họ

giống như sẽ lây nhiễm, quan sát lâu, cho dù là Tô Viễn cũng có

chút nhịn không được nhấch khóe miệng, bất giác mỉm cười, hơn

nữa nụ cười này càng ngày càng lại gần những thi thể kia.

Chỉ là tốc độ này rất chậm.

Đây là ảnh hưởng linh dị nào đó, sau khi phát hiện không đúng,

Tô Viễn vội vàng lui vê phạm vi bức tường.

Sắc mặt hắn có chút khó coi.

Từ lúc tiến vào đến bây giờ, hắn đã phát hiện có bao nhiêu loại

lực lượng linh dị?

Hành lang bên trái nhỏ vết máu, giày không nhìn thấy ở hành

lang bên phải, bao gồm cả những thi thể trong đình viện, những

thứ này tựa hồ đều ẩn chứa một loại lực lượng linh dị nào đó.

Phải biết rằng, hiện tại hắn còn đang ẩn thân ở trong quỷ vực,

tuy rằng chỉ là quỷ vực tâng thứ nhất, nhưng vẫn không có biện

pháp hoàn toàn cách ly lực lượng linh dị trên thi thể kia, hắn vẫn

bị ảnh hưởng.

Phòng kh*ng b* quả là danh xứng với thực, khó trách người phụ

trách kia lại ngã xuống ở chỗ này, nơi này quả thực là nơi tụ tập

của lệ quỷ.

Nếu tiếp tục xâm nhập, có xảy ra chuyện gì hay không, Tô Viễn

cũng không thể nắm chắc.

Vậy thì... ra khỏi đây sao?

Mục đích ban đầu của hắn tới nơi này chẳng qua là vì đánh dấu,

nhưng hiện giờ thăm dò trình độ quỷ dị của khu vực này đã vượt

qua tưởng tượng, nếu còn tiếp tục thăm dò thì có vẻ không đủ lý

trí.

Nhưng nếu cứ như vậy rời đi, Tô Viễn lại cảm thấy không cam

lòng.

Hắn ngàn dặm xa xôi từ thành phố Tân Hải chạy đến ngoại ô phía

tây thành phố Tân Hải, chẳng những sử dụng năng lực lệ quỷ,

còn bị lực lượng linh dị tập kích. Nếu không phải vừa rồi vẫn sử

dụng quỷ vực, nói không chừng hắn đã trúng chiêu lúc nào không

hay, hơn nữa ngay cả nến quỷ trân quý cũng dùng.

Cái gì cũng không lấy được, cứ như vậy trở về, đây không phải là

đặc biệt chạy tới không công sao? Hơn nữa còn mất tiền vé khứ

hồi...

Như này làm sao hắn có thể cam tâm!

Cho tới bây giờ chỉ có hắn đi chiếm lợi, không ai có thể chiếm lời

từ hắn, lệ quỷ cũng không được.

Tô Viễn đen mặt lấy một cây nến quỷ khác từ trong ngực ra, là

loại màu trắng.

Mọi người đều biết, nến quỷ màu trắng có thể hấp dẫn lệ quỷ đến

đây, mà nến quỷ đỏ trước khi cháy hết có thể chống đỡ lệ quỷ

tập kích.

Mà bây giờ, Tô Viễn lấy ra quỷ chúc màu trắng, hắn muốn làm gì

không cần nói cũng biết.

Hắn muốn hấp dẫn lệ quỷ chủ động đến, để lệ quỷ ngoan ngoãn

nằm xuống, cho hắn đánh dấu!

Nến quỷ thuộc loại tài nguyên tiêu hao, bất kể là màu đỏ hay

trắng, đều là dùng một cây ít một cây, nhưng tổng thể mà nói,

đối với ngự quỷ giả, màu đỏ càng quý hơn màu trắng.

Tô Viễn cũng là cho rằng như vậy, kỳ thật ngoại trừ nến quỷ màu

trắng ra, hắn còn có lựa chọn khác, đó chính là chuông quỶ.

Tiếng chuông của chuông quỷ linh sẽ không tạo thành thương tổn

đối với ngự quỷ giả thậm chí là người bình thường, bởi vì đặc tính

của nó là có thể hấp dẫn lệ quỷ, để lệ quỷ truy tìm tiếng chuông

mà đến.

Đây mới là chỗ đáng sợ của nó, bởi vì không ai có thể liên tục

chống lại sự tập kích của lệ quỷ.

Hơn nữa tiếng chuông của chuông có thể xuyên qua quỷ vực,

điểm này tương tự với mặt quỷ phát ra tiếng cười quỷ dị của

người phụ trách Đồng Thiến. Điểm khác biệt chỉ là tiếng chuông

không chồng lên nhau, cũng sẽ không tạo thành thương tổn mà

chỉ có tính xuyên thấu, có thể truyền ra khoảng cách rất xa.

Mà đây cũng chính là nguyên nhân Tô Viễn không sử dụng

chuông quỷ.

Có trời mới biết tiếng chuông vang lên, rốt cuộc sẽ kinh khủng

như thế nào,

Phòng quỷ này phỏng chừng không đơn giản, nguy cơ ẩn chứa

vượt xa tưởng tượng, chẳng qua là trước mắt còn chưa bộc phát

ra, nếu không tổng bộ tuyệt đối không có khả năng chỉ xác định

là cấp C, thấp nhất cũng là cấp A, cấp S cũng có khả năng.

Cho nên dưới tình huống như vậy, sử dụng quỷ chúc màu trắng

tốt hơn nhiều so với chuông quỷ, toàn bộ nhà quỷ tổng cộng có

năm tầng, mà nến quỷ cũng hấp dẫn toàn bộ lệ quỷ phạm vi tâng

thứ nhất tới đây.

Tô Viễn cảm thấy, đây hẳn là trong phạm vi hắn có thể chấp

nhận, chỉ cần lệ quỷ chiếm cứ ở tầng thứ nhất cấp bậc kh*ng b*

sẽ không quá cao.

Nhưng điều này cũng vô cùng nguy hiểm, dù sao lệ quỷ đều là lệ

quỷ, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ mới được. Nhìn nến quỷ màu

trắng trong tay, ánh mắt Tô Viễn khẽ chớp.

"Hiện tại mình có quỷ y, quỷ huyết, còn có hơn phân nửa nến

quỷ, những thứ này đều là chỗ dựa để bảo đảm an toàn cho bản

thân, chỉ tiếc quỷ vực chỉ có một tầng, có lẽ mình phải nâng cao

quỷ vực thêm một tâng, giống như lần trước..."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà điều này là không có khả năng, đầu người như vậylàm sao có thể sống sót, không thể nghi ngờ, đây chính là nănglực của lệ quỷ.Không biết có phải ảo giác hay không, nụ cười trên mặt bọn họgiống như sẽ lây nhiễm, quan sát lâu, cho dù là Tô Viễn cũng cóchút nhịn không được nhấch khóe miệng, bất giác mỉm cười, hơnnữa nụ cười này càng ngày càng lại gần những thi thể kia.Chỉ là tốc độ này rất chậm.Đây là ảnh hưởng linh dị nào đó, sau khi phát hiện không đúng,Tô Viễn vội vàng lui vê phạm vi bức tường.Sắc mặt hắn có chút khó coi.Từ lúc tiến vào đến bây giờ, hắn đã phát hiện có bao nhiêu loạilực lượng linh dị?Hành lang bên trái nhỏ vết máu, giày không nhìn thấy ở hànhlang bên phải, bao gồm cả những thi thể trong đình viện, nhữngthứ này tựa hồ đều ẩn chứa một loại lực lượng linh dị nào đó.Phải biết rằng, hiện tại hắn còn đang ẩn thân ở trong quỷ vực,tuy rằng chỉ là quỷ vực tâng thứ nhất, nhưng vẫn không có biệnpháp hoàn toàn cách ly lực lượng linh dị trên thi thể kia, hắn vẫnbị ảnh hưởng.Phòng kh*ng b* quả là danh xứng với thực, khó trách người phụtrách kia lại ngã xuống ở chỗ này, nơi này quả thực là nơi tụ tậpcủa lệ quỷ.Nếu tiếp tục xâm nhập, có xảy ra chuyện gì hay không, Tô Viễncũng không thể nắm chắc.Vậy thì... ra khỏi đây sao?Mục đích ban đầu của hắn tới nơi này chẳng qua là vì đánh dấu,nhưng hiện giờ thăm dò trình độ quỷ dị của khu vực này đã vượtqua tưởng tượng, nếu còn tiếp tục thăm dò thì có vẻ không đủ lýtrí.Nhưng nếu cứ như vậy rời đi, Tô Viễn lại cảm thấy không camlòng.Hắn ngàn dặm xa xôi từ thành phố Tân Hải chạy đến ngoại ô phíatây thành phố Tân Hải, chẳng những sử dụng năng lực lệ quỷ,còn bị lực lượng linh dị tập kích. Nếu không phải vừa rồi vẫn sửdụng quỷ vực, nói không chừng hắn đã trúng chiêu lúc nào khônghay, hơn nữa ngay cả nến quỷ trân quý cũng dùng.Cái gì cũng không lấy được, cứ như vậy trở về, đây không phải làđặc biệt chạy tới không công sao? Hơn nữa còn mất tiền vé khứhồi...Như này làm sao hắn có thể cam tâm!Cho tới bây giờ chỉ có hắn đi chiếm lợi, không ai có thể chiếm lờitừ hắn, lệ quỷ cũng không được.Tô Viễn đen mặt lấy một cây nến quỷ khác từ trong ngực ra, làloại màu trắng.Mọi người đều biết, nến quỷ màu trắng có thể hấp dẫn lệ quỷ đếnđây, mà nến quỷ đỏ trước khi cháy hết có thể chống đỡ lệ quỷtập kích.Mà bây giờ, Tô Viễn lấy ra quỷ chúc màu trắng, hắn muốn làm gìkhông cần nói cũng biết.Hắn muốn hấp dẫn lệ quỷ chủ động đến, để lệ quỷ ngoan ngoãnnằm xuống, cho hắn đánh dấu!Nến quỷ thuộc loại tài nguyên tiêu hao, bất kể là màu đỏ haytrắng, đều là dùng một cây ít một cây, nhưng tổng thể mà nói,đối với ngự quỷ giả, màu đỏ càng quý hơn màu trắng.Tô Viễn cũng là cho rằng như vậy, kỳ thật ngoại trừ nến quỷ màutrắng ra, hắn còn có lựa chọn khác, đó chính là chuông quỶ.Tiếng chuông của chuông quỷ linh sẽ không tạo thành thương tổnđối với ngự quỷ giả thậm chí là người bình thường, bởi vì đặc tínhcủa nó là có thể hấp dẫn lệ quỷ, để lệ quỷ truy tìm tiếng chuôngmà đến.Đây mới là chỗ đáng sợ của nó, bởi vì không ai có thể liên tụcchống lại sự tập kích của lệ quỷ.Hơn nữa tiếng chuông của chuông có thể xuyên qua quỷ vực,điểm này tương tự với mặt quỷ phát ra tiếng cười quỷ dị củangười phụ trách Đồng Thiến. Điểm khác biệt chỉ là tiếng chuôngkhông chồng lên nhau, cũng sẽ không tạo thành thương tổn màchỉ có tính xuyên thấu, có thể truyền ra khoảng cách rất xa.Mà đây cũng chính là nguyên nhân Tô Viễn không sử dụngchuông quỷ.Có trời mới biết tiếng chuông vang lên, rốt cuộc sẽ kinh khủngnhư thế nào,Phòng quỷ này phỏng chừng không đơn giản, nguy cơ ẩn chứavượt xa tưởng tượng, chẳng qua là trước mắt còn chưa bộc phátra, nếu không tổng bộ tuyệt đối không có khả năng chỉ xác địnhlà cấp C, thấp nhất cũng là cấp A, cấp S cũng có khả năng.Cho nên dưới tình huống như vậy, sử dụng quỷ chúc màu trắngtốt hơn nhiều so với chuông quỷ, toàn bộ nhà quỷ tổng cộng cónăm tầng, mà nến quỷ cũng hấp dẫn toàn bộ lệ quỷ phạm vi tângthứ nhất tới đây.Tô Viễn cảm thấy, đây hẳn là trong phạm vi hắn có thể chấpnhận, chỉ cần lệ quỷ chiếm cứ ở tầng thứ nhất cấp bậc kh*ng b*sẽ không quá cao.Nhưng điều này cũng vô cùng nguy hiểm, dù sao lệ quỷ đều là lệquỷ, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ mới được. Nhìn nến quỷ màutrắng trong tay, ánh mắt Tô Viễn khẽ chớp."Hiện tại mình có quỷ y, quỷ huyết, còn có hơn phân nửa nếnquỷ, những thứ này đều là chỗ dựa để bảo đảm an toàn cho bảnthân, chỉ tiếc quỷ vực chỉ có một tầng, có lẽ mình phải nâng caoquỷ vực thêm một tâng, giống như lần trước..."

Chương 70: Liều một phen