Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 71: Cuộc tập kích khủng bố

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Vừa vặn cũng thuận tiện thử một cáiNói làm là làm, Tô Viễn không chút do dự, lập tức dùng lực lượngquỷ huyết, chỉ thấy máu nhanh chóng tràn ra bên ngoài cơ thể,trong nháy mắt đã nhuộm hắn thành một huyết nhân.Cái này còn chưa xong, quỷ nhãn bắt đầu chảy máu ra ngoài, quỷthủ cũng giống như vậy, linh dị chông lên nhau, toàn bộ quỷ vựccũng thay đổi, trong nháy mắt càng thêm u ám, sâu thẳm.Quỷ vực lấy Tô Viễn làm điểm khởi đầu nhanh chóng lan tràn ra,dần dần, hoàn cảnh nhà quỷ trở nên khác trước.Nhưng Tô Viễn lại vô tâm lưu ý, bởi vì hậu quả linh dị chồng lênnhau xuất hiện, mảnh ghép như bị đánh thức từ trong giấc ngủsay, xuất hiện xao động hồi phục, khiến cho cơ thể hắn chịu mộtnỗi đau đớn bị xé rách.Nhưng tình huống lần này còn tốt hơn lần trước, lân này Tô Viễnkhông ngất đi, mà linh dị chông lên nhau không thể kéo dài trongthời gian dài, cho nên hắn không chút do dự thắp sáng nến quỷ.Loại ánh nến màu đen này còn quỷ dị hơn ánh nến màu xanhbiếc, chỉ vừa mới đốt, quỷ vực gân đó liên bị ăn mòn, bị một tầnghắc ám bao trùm. Bóng tối này như sương mù, lại giống như vựcsâu nhìn không thấy điểm cuối, tựa hô ngăn cách hết thảy sự vậtquấy nhiễu, có thể nối liền một nơi quỷ dị nào đó không thể lýgiải.Quỷ vực của Tô Viễn vốn là màu đen, hiện giờ lại thêm cây nếnquỷ này, nhất thời khiến cho toàn bộ bóng tối này sâu thẳm giốngnhư vực thẳm vô tân.Một loại cảm giác nói không rõ xuất hiện trong lòng Tô Viễn.Giống như nếu để cây nến quỷ này tiếp tục cháy thì nơi này sẽxảy ra chuyện cực kỳ kh*ng b*.Nến quỷ màu trắng, vốn là vật thất bại do nến quỷ đỏ sinh ra. Ởđịa điểm linh dị này đốt nến quỷ màu trắng không ai có thể dựđoán sẽ có hậu quả như thế nào, nhưng rõ ràng đã xuất hiện dịthường.Đầu tiên là những thi thể cách Tô Viễn gần nhất, bọn họ nắm tayvây quanh quan tài, vẻ mặt vốn mỉm cười bỗng nhiên đồng loạtmở mắt nhìn về phía Tô Viễn.Ngay sau đó trong quan tài cũng xuất hiện động tĩnh.Những tiếng cào khiến người ta ghê rợn vang lên từ trong quantài, thật giống như có người bị nhốt trong quan tài đang kịch liệtmà liều mạng giãy giụa, muốn thoát ra khỏi quan tài vậy.Thật đáng sợ. Âm!Sâu trong dinh thự bỗng nhiên truyền đến thanh âm như cái gì đóbị phá vỡ, ngay sau đó vang lên tiếng ma sát như có thứ gì đóđang tới gân.Tô Viễn nín thở ngưng thần, bày thế đón địch, thời gian đốt quỷchúc cũng không dài, ngược lại rất ngắn ngủi, nhưng giờ phútnày hắn cảm giác thời gian như chậm lại vô số lần, bâu không khíbao trùm xung quanh ngột ngạt làm cho người ta không thở nổi.Bỗng nhiên, trong hành lang bên phải chợt vang lên một tiếngbước chân, tiếng bước chân này rất nặng nề, nó tới cực kỳ độtngột, hơn nữa không có bất kỳ tiếng vang nào, giống như có thứgì đó chậm rãi đi ra từ trong hành lang.Ánh nến màu đen lay động, thứ kh*ng b* đang lặng lẽ đến gần.Chờ một chút... không đủ, chờ một chút là được. .Thời gian trôi qua từng chút một.Bỗng nhiên, hai tấm quan tài trong đình viện đồng loạt xốc lên lộra đồ vật bên trong.Kèm theo tiếng kêu chói tai là ma sát bén nhọn.Tô Viễn mạnh mẽ tìm kiếm âm thanh, chỉ thấy bàn tay trắng bệchkhông giống nhân loại vươn ra từ trong quan tài, ngay sau đó làmột cái đầu, trên đầu kia đánh một lớp phấn màu trắng thật dày,má bôi đỏ thẫm, trên đầu đội một cái mũ màu đen, chỉ có tròngmắt đen nhánh, không thấy mí mắt, nó lộ ra nụ cười quái dị giốngnhư những thi thể kia, nhìn thẳng về phía nến nến quỷ đangcháy.Nói cách khác, là nhìn Tô Viễn đang ẩn thân trong quỷ vực.Đợi đến khi đối phương hoàn toàn đứng lên, lúc này Tô Viễn mớiphát hiện đây là một người giấy hình tượng đồng nam, chính làloại đông nam đồng nữ đốt cho người chết dùng.Mà trong một quan tài khác nằm đương nhiên chính là người giấyhình tượng đồng nữ, hai người giấy đêu bước ra từ trong quantài, nhưng cũng không lại gần Tô Viễn, bởi vì hắn còn ẩn thân ởtrong quỷ vực.Lúc này đây Tô Viễn rất bảo thủ, không mở rộng phạm vi quỷvực, chỉ là bao trùm phạm vi bên người mình chừng năm mét,như vậy có thể tạm thời ngăn cách con quỷ kia ở bên ngoài.Không có lý do gì, hắn ở sâu bên trong bên trong quỷ vực, quỷnơi này còn có thể tiến vào.Có quỷ vực, quỷ huyết và quỷ y, dưới sự bảo hộ của lực lượnglinh dị, Tô Viễn tạm thời còn chưa cảm nhận tập kích đến từ lệquỷ tập kích, điều này làm cho hắn hơi yên tâm. Thế nhưng cũngkhông kéo dài bao lâu, hắn cảm giác giống như có cái gì đó đangxâm nhập quỷ vực của mình.Tô Viễn cực kỳ kinh, không phải chứ, quỷ vực sâu cũng có thểxâm lấn?Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào,trong quỷ vực xuất hiện một đôi giày vải cũ kỹ.

Vừa vặn cũng thuận tiện thử một cái

Nói làm là làm, Tô Viễn không chút do dự, lập tức dùng lực lượng

quỷ huyết, chỉ thấy máu nhanh chóng tràn ra bên ngoài cơ thể,

trong nháy mắt đã nhuộm hắn thành một huyết nhân.

Cái này còn chưa xong, quỷ nhãn bắt đầu chảy máu ra ngoài, quỷ

thủ cũng giống như vậy, linh dị chông lên nhau, toàn bộ quỷ vực

cũng thay đổi, trong nháy mắt càng thêm u ám, sâu thẳm.

Quỷ vực lấy Tô Viễn làm điểm khởi đầu nhanh chóng lan tràn ra,

dần dần, hoàn cảnh nhà quỷ trở nên khác trước.

Nhưng Tô Viễn lại vô tâm lưu ý, bởi vì hậu quả linh dị chồng lên

nhau xuất hiện, mảnh ghép như bị đánh thức từ trong giấc ngủ

say, xuất hiện xao động hồi phục, khiến cho cơ thể hắn chịu một

nỗi đau đớn bị xé rách.

Nhưng tình huống lần này còn tốt hơn lần trước, lân này Tô Viễn

không ngất đi, mà linh dị chông lên nhau không thể kéo dài trong

thời gian dài, cho nên hắn không chút do dự thắp sáng nến quỷ.

Loại ánh nến màu đen này còn quỷ dị hơn ánh nến màu xanh

biếc, chỉ vừa mới đốt, quỷ vực gân đó liên bị ăn mòn, bị một tầng

hắc ám bao trùm. Bóng tối này như sương mù, lại giống như vực

sâu nhìn không thấy điểm cuối, tựa hô ngăn cách hết thảy sự vật

quấy nhiễu, có thể nối liền một nơi quỷ dị nào đó không thể lý

giải.

Quỷ vực của Tô Viễn vốn là màu đen, hiện giờ lại thêm cây nến

quỷ này, nhất thời khiến cho toàn bộ bóng tối này sâu thẳm giống

như vực thẳm vô tân.

Một loại cảm giác nói không rõ xuất hiện trong lòng Tô Viễn.

Giống như nếu để cây nến quỷ này tiếp tục cháy thì nơi này sẽ

xảy ra chuyện cực kỳ kh*ng b*.

Nến quỷ màu trắng, vốn là vật thất bại do nến quỷ đỏ sinh ra. Ở

địa điểm linh dị này đốt nến quỷ màu trắng không ai có thể dự

đoán sẽ có hậu quả như thế nào, nhưng rõ ràng đã xuất hiện dị

thường.

Đầu tiên là những thi thể cách Tô Viễn gần nhất, bọn họ nắm tay

vây quanh quan tài, vẻ mặt vốn mỉm cười bỗng nhiên đồng loạt

mở mắt nhìn về phía Tô Viễn.

Ngay sau đó trong quan tài cũng xuất hiện động tĩnh.

Những tiếng cào khiến người ta ghê rợn vang lên từ trong quan

tài, thật giống như có người bị nhốt trong quan tài đang kịch liệt

mà liều mạng giãy giụa, muốn thoát ra khỏi quan tài vậy.

Thật đáng sợ. Âm!

Sâu trong dinh thự bỗng nhiên truyền đến thanh âm như cái gì đó

bị phá vỡ, ngay sau đó vang lên tiếng ma sát như có thứ gì đó

đang tới gân.

Tô Viễn nín thở ngưng thần, bày thế đón địch, thời gian đốt quỷ

chúc cũng không dài, ngược lại rất ngắn ngủi, nhưng giờ phút

này hắn cảm giác thời gian như chậm lại vô số lần, bâu không khí

bao trùm xung quanh ngột ngạt làm cho người ta không thở nổi.

Bỗng nhiên, trong hành lang bên phải chợt vang lên một tiếng

bước chân, tiếng bước chân này rất nặng nề, nó tới cực kỳ đột

ngột, hơn nữa không có bất kỳ tiếng vang nào, giống như có thứ

gì đó chậm rãi đi ra từ trong hành lang.

Ánh nến màu đen lay động, thứ kh*ng b* đang lặng lẽ đến gần.

Chờ một chút... không đủ, chờ một chút là được. .

Thời gian trôi qua từng chút một.

Bỗng nhiên, hai tấm quan tài trong đình viện đồng loạt xốc lên lộ

ra đồ vật bên trong.

Kèm theo tiếng kêu chói tai là ma sát bén nhọn.

Tô Viễn mạnh mẽ tìm kiếm âm thanh, chỉ thấy bàn tay trắng bệch

không giống nhân loại vươn ra từ trong quan tài, ngay sau đó là

một cái đầu, trên đầu kia đánh một lớp phấn màu trắng thật dày,

má bôi đỏ thẫm, trên đầu đội một cái mũ màu đen, chỉ có tròng

mắt đen nhánh, không thấy mí mắt, nó lộ ra nụ cười quái dị giống

như những thi thể kia, nhìn thẳng về phía nến nến quỷ đang

cháy.

Nói cách khác, là nhìn Tô Viễn đang ẩn thân trong quỷ vực.

Đợi đến khi đối phương hoàn toàn đứng lên, lúc này Tô Viễn mới

phát hiện đây là một người giấy hình tượng đồng nam, chính là

loại đông nam đồng nữ đốt cho người chết dùng.

Mà trong một quan tài khác nằm đương nhiên chính là người giấy

hình tượng đồng nữ, hai người giấy đêu bước ra từ trong quan

tài, nhưng cũng không lại gần Tô Viễn, bởi vì hắn còn ẩn thân ở

trong quỷ vực.

Lúc này đây Tô Viễn rất bảo thủ, không mở rộng phạm vi quỷ

vực, chỉ là bao trùm phạm vi bên người mình chừng năm mét,

như vậy có thể tạm thời ngăn cách con quỷ kia ở bên ngoài.

Không có lý do gì, hắn ở sâu bên trong bên trong quỷ vực, quỷ

nơi này còn có thể tiến vào.

Có quỷ vực, quỷ huyết và quỷ y, dưới sự bảo hộ của lực lượng

linh dị, Tô Viễn tạm thời còn chưa cảm nhận tập kích đến từ lệ

quỷ tập kích, điều này làm cho hắn hơi yên tâm. Thế nhưng cũng

không kéo dài bao lâu, hắn cảm giác giống như có cái gì đó đang

xâm nhập quỷ vực của mình.

Tô Viễn cực kỳ kinh, không phải chứ, quỷ vực sâu cũng có thể

xâm lấn?

Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào,

trong quỷ vực xuất hiện một đôi giày vải cũ kỹ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Vừa vặn cũng thuận tiện thử một cáiNói làm là làm, Tô Viễn không chút do dự, lập tức dùng lực lượngquỷ huyết, chỉ thấy máu nhanh chóng tràn ra bên ngoài cơ thể,trong nháy mắt đã nhuộm hắn thành một huyết nhân.Cái này còn chưa xong, quỷ nhãn bắt đầu chảy máu ra ngoài, quỷthủ cũng giống như vậy, linh dị chông lên nhau, toàn bộ quỷ vựccũng thay đổi, trong nháy mắt càng thêm u ám, sâu thẳm.Quỷ vực lấy Tô Viễn làm điểm khởi đầu nhanh chóng lan tràn ra,dần dần, hoàn cảnh nhà quỷ trở nên khác trước.Nhưng Tô Viễn lại vô tâm lưu ý, bởi vì hậu quả linh dị chồng lênnhau xuất hiện, mảnh ghép như bị đánh thức từ trong giấc ngủsay, xuất hiện xao động hồi phục, khiến cho cơ thể hắn chịu mộtnỗi đau đớn bị xé rách.Nhưng tình huống lần này còn tốt hơn lần trước, lân này Tô Viễnkhông ngất đi, mà linh dị chông lên nhau không thể kéo dài trongthời gian dài, cho nên hắn không chút do dự thắp sáng nến quỷ.Loại ánh nến màu đen này còn quỷ dị hơn ánh nến màu xanhbiếc, chỉ vừa mới đốt, quỷ vực gân đó liên bị ăn mòn, bị một tầnghắc ám bao trùm. Bóng tối này như sương mù, lại giống như vựcsâu nhìn không thấy điểm cuối, tựa hô ngăn cách hết thảy sự vậtquấy nhiễu, có thể nối liền một nơi quỷ dị nào đó không thể lýgiải.Quỷ vực của Tô Viễn vốn là màu đen, hiện giờ lại thêm cây nếnquỷ này, nhất thời khiến cho toàn bộ bóng tối này sâu thẳm giốngnhư vực thẳm vô tân.Một loại cảm giác nói không rõ xuất hiện trong lòng Tô Viễn.Giống như nếu để cây nến quỷ này tiếp tục cháy thì nơi này sẽxảy ra chuyện cực kỳ kh*ng b*.Nến quỷ màu trắng, vốn là vật thất bại do nến quỷ đỏ sinh ra. Ởđịa điểm linh dị này đốt nến quỷ màu trắng không ai có thể dựđoán sẽ có hậu quả như thế nào, nhưng rõ ràng đã xuất hiện dịthường.Đầu tiên là những thi thể cách Tô Viễn gần nhất, bọn họ nắm tayvây quanh quan tài, vẻ mặt vốn mỉm cười bỗng nhiên đồng loạtmở mắt nhìn về phía Tô Viễn.Ngay sau đó trong quan tài cũng xuất hiện động tĩnh.Những tiếng cào khiến người ta ghê rợn vang lên từ trong quantài, thật giống như có người bị nhốt trong quan tài đang kịch liệtmà liều mạng giãy giụa, muốn thoát ra khỏi quan tài vậy.Thật đáng sợ. Âm!Sâu trong dinh thự bỗng nhiên truyền đến thanh âm như cái gì đóbị phá vỡ, ngay sau đó vang lên tiếng ma sát như có thứ gì đóđang tới gân.Tô Viễn nín thở ngưng thần, bày thế đón địch, thời gian đốt quỷchúc cũng không dài, ngược lại rất ngắn ngủi, nhưng giờ phútnày hắn cảm giác thời gian như chậm lại vô số lần, bâu không khíbao trùm xung quanh ngột ngạt làm cho người ta không thở nổi.Bỗng nhiên, trong hành lang bên phải chợt vang lên một tiếngbước chân, tiếng bước chân này rất nặng nề, nó tới cực kỳ độtngột, hơn nữa không có bất kỳ tiếng vang nào, giống như có thứgì đó chậm rãi đi ra từ trong hành lang.Ánh nến màu đen lay động, thứ kh*ng b* đang lặng lẽ đến gần.Chờ một chút... không đủ, chờ một chút là được. .Thời gian trôi qua từng chút một.Bỗng nhiên, hai tấm quan tài trong đình viện đồng loạt xốc lên lộra đồ vật bên trong.Kèm theo tiếng kêu chói tai là ma sát bén nhọn.Tô Viễn mạnh mẽ tìm kiếm âm thanh, chỉ thấy bàn tay trắng bệchkhông giống nhân loại vươn ra từ trong quan tài, ngay sau đó làmột cái đầu, trên đầu kia đánh một lớp phấn màu trắng thật dày,má bôi đỏ thẫm, trên đầu đội một cái mũ màu đen, chỉ có tròngmắt đen nhánh, không thấy mí mắt, nó lộ ra nụ cười quái dị giốngnhư những thi thể kia, nhìn thẳng về phía nến nến quỷ đangcháy.Nói cách khác, là nhìn Tô Viễn đang ẩn thân trong quỷ vực.Đợi đến khi đối phương hoàn toàn đứng lên, lúc này Tô Viễn mớiphát hiện đây là một người giấy hình tượng đồng nam, chính làloại đông nam đồng nữ đốt cho người chết dùng.Mà trong một quan tài khác nằm đương nhiên chính là người giấyhình tượng đồng nữ, hai người giấy đêu bước ra từ trong quantài, nhưng cũng không lại gần Tô Viễn, bởi vì hắn còn ẩn thân ởtrong quỷ vực.Lúc này đây Tô Viễn rất bảo thủ, không mở rộng phạm vi quỷvực, chỉ là bao trùm phạm vi bên người mình chừng năm mét,như vậy có thể tạm thời ngăn cách con quỷ kia ở bên ngoài.Không có lý do gì, hắn ở sâu bên trong bên trong quỷ vực, quỷnơi này còn có thể tiến vào.Có quỷ vực, quỷ huyết và quỷ y, dưới sự bảo hộ của lực lượnglinh dị, Tô Viễn tạm thời còn chưa cảm nhận tập kích đến từ lệquỷ tập kích, điều này làm cho hắn hơi yên tâm. Thế nhưng cũngkhông kéo dài bao lâu, hắn cảm giác giống như có cái gì đó đangxâm nhập quỷ vực của mình.Tô Viễn cực kỳ kinh, không phải chứ, quỷ vực sâu cũng có thểxâm lấn?Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào,trong quỷ vực xuất hiện một đôi giày vải cũ kỹ.

Chương 71: Cuộc tập kích khủng bố