Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 79: Thứ đưa tới cửa

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mà hắn cũng không có khả năng thoát ế, cả đời này cũng khôngthế...Tô Viễn vừa nghĩ như vậy vừa chăm chú ăn, nhưng ngay lúc hắnđang nghiêm túc ăn đồ ăn, đột nhiên nhìn thấy trên bàn bêncạnh bày một bộ bát đũa đã sử dụng, bên cạnh còn có một ítthức ăn thừa chưa ăn xong.Ghế ở vị trí đó bị kéo ra phía sau, dường như trước đó đã có mộtngười đàn ông ăn ở đó.Vừa rồi ai đã ngồi cạnh hắn?Ngồi ở vị trí gân đó nhất là một thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu. Côgái tết tóc hai bên, mặc trang phục khá thịnh hành, nét mặt vẫncòn vẻ phúng phính của trẻ con, ngũ quan thanh tú, quan trọnglà trông cô khá hung dữ!Tô Viễn quan sát, lấy cấp bậc của cô, hắn ít nhất có thể xác địnhlà size C...Nhưng khi hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu nữ kia một phát nhétmột miếng thịt kho tàu vào miệng làm cả hai má đều phồng lên,vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, hắn nhất thời hiểu ra.Thì ra là hệ ăn thịt, khó trách lại lớn như vậy, hung dữ như vậy,bởi vì tất cả chất béo đều dồn ở nơi đó...Nhưng đây cũng không phải là mục tiêu Tô Viễn quan sát.Có vẻ như chú ý tới ánh mắt của hắn, thiếu nữ lại đỏ mặt mộtchút, nhỏ giọng nói: 'Làm sao vậy?”'Không có... không có việc gì. Tô Viễn lắc đầu, nếu như hắn nhớkhông lâm, hình như nữ sinh này tên là Lưu Tư Tư?Sử Tiến vẫn quan sát biểu hiện của mấy anh em trong ký túc xáthì nhìn thấy một màn này, đột nhiên đôi mắt cậu ta lóe sáng!Có triển vọng rồi! Thì ra lão Tứ thích loại này!Tô Viễn cũng không biết đọc tâm thuật nên đương nhiên khôngbiết suy nghĩ dơ bẩn trong lòng lão đại Sử Tiến, hắn cẩn thậnđánh giá người trong phòng, một hai ba bốn năm sáu bảy tám...Đúng vậy! Có tám người, nhưng trên bàn lại có chín bộ bát đũa.Điều này không hợp lý.Nhìn cái ghế đẩy lùi vê phía sau kia, tựa hồ trước đó từng có mộtngười ngồi ăn ở đó, Tô Viễn lâm vào trâm tư.Lần giao lưu này hắn và tiện nhân đến cuối cùng, tính cả haingười, cả phòng cũng mới có tám người, hơn nữa đồ ăn cũng làkhi đông đủ mới lên, không có lý do gì vừa rồi bên cạnh có ngườingồi ăn cơm mà hắn lại không biết.Trừ khi... Trừ phi người sử dụng bộ bát đũa dư ra không phải làcon người.Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn âm trâm xuống.Chẳng lẽ là sự kiện linh dị?Hắn cũng không sợ hãi sự kiện linh dị, hắn sợ là có phả gianphòng quỷ kia có lệ bị dẫn ra ngoài hay không, bởi vì hắn lo hànhvi buổi chiêu của hắn phá vỡ sự cân bằng của phòng kh*ng b*,nếu vì vậy mà dẫn đến sự kiện linh dị, hắn không có lý do gìkhoanh tay đứng nhìn.Ở phương diện này, Tô Viễn có điểm mấu chốt của mình.Chẳng qua, chờ hắn cẩn thận suy nghĩ lại, lại cảm thấy thứ đitheo mình không phải từ phòng kh*ng b* ra. Bởi vì cho dù là đivào hay đi ra, Tô Viễn đều mở quỷ vực, như vậy vấn đề xuất hiệnrôi. Nếu như là lệ quỷ có cấp bậc linh dị quá cao, quỷ vực tuyệtđối không thể bao trùm, còn nếu cấp bậc linh dị không cao, vậycàng không cân phải nói, nó hẳn là không có biện pháp rời khỏiphòng kh*ng b* mới đúng.Vậy rốt cuộc là loại lệ quỷ nào mới có thể xâm nhập quỷ vực màkhông bị người sử dụng quỷ vực phát giác?Nếu thật sự tôn tại lệ quỷ kh*ng b* như vậy, vậy nó cần gì phảiđi theo mình, tấn công trực tiếp không phải là được sao?Nhưng nếu không phải do hắn, như vậy khả năng cao là từ trênngười mấy người ngôi đây.Là có người kích hoạt quy luật giết người của lệ quỷ không rõ kia?Ánh mắt Tô Viễn cẩn thận đánh giá mỗi người trong phòng, muốnphát hiện manh mối từ trên người bọn họ, nhưng đợi hồi lâu, vẫnkhông thấy có dấu hiệu bị lệ quỷ tập kích.Ngẫm lại cũng đúng, nếu lệ quỷ thật sự muốn tấn công nhữngngười này, người bình thường hầu như không có lực phản khángở trước mặt lệ quỷ, căn bản không có khả năng cho phép bọn họcòn có thể vui vẻ ngồi ở chỗ này ăn cơm. Điều đó chứng tỏ bọnhọ còn chưa kích phát quy luật giết người của lệ quỷ, chỉ bị theodõi, cấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia không cao, nếu không mọingười không thể vẫn bình an vô sự.Là ai bị lệ quỷ theo dõi? Ai sẽ dẫn lệ quỷ đến?Lão đại? Lão nhị? Hay Lão tam?Hay là phía con gái?Đột nhiên, Tô Viễn bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện linh dị trongnguyên tác.Đó cũng là một con lệ quỷ không thể dùng phương pháp bìnhthường để quan sát được.Cách giết người của lệ quỷ này vô cùng đặc biệt.Không! Hoặc là nói nó không giết người mà sẽ trốn trong gương,thông qua gương bắt chước hành vi của người bên ngoài gương,cố gắng bắt chước giống nhất, sau đó có thể thay thế người bênngoài gương rồi xuất hiện trong hiện thực.Một khi bị người ta vạch trần thân phận thật sự, nó lại trở vêtrong gương.Đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù.

Mà hắn cũng không có khả năng thoát ế, cả đời này cũng không

thế...

Tô Viễn vừa nghĩ như vậy vừa chăm chú ăn, nhưng ngay lúc hắn

đang nghiêm túc ăn đồ ăn, đột nhiên nhìn thấy trên bàn bên

cạnh bày một bộ bát đũa đã sử dụng, bên cạnh còn có một ít

thức ăn thừa chưa ăn xong.

Ghế ở vị trí đó bị kéo ra phía sau, dường như trước đó đã có một

người đàn ông ăn ở đó.

Vừa rồi ai đã ngồi cạnh hắn?

Ngồi ở vị trí gân đó nhất là một thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu. Cô

gái tết tóc hai bên, mặc trang phục khá thịnh hành, nét mặt vẫn

còn vẻ phúng phính của trẻ con, ngũ quan thanh tú, quan trọng

là trông cô khá hung dữ!

Tô Viễn quan sát, lấy cấp bậc của cô, hắn ít nhất có thể xác định

là size C...

Nhưng khi hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu nữ kia một phát nhét

một miếng thịt kho tàu vào miệng làm cả hai má đều phồng lên,

vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, hắn nhất thời hiểu ra.

Thì ra là hệ ăn thịt, khó trách lại lớn như vậy, hung dữ như vậy,

bởi vì tất cả chất béo đều dồn ở nơi đó...

Nhưng đây cũng không phải là mục tiêu Tô Viễn quan sát.

Có vẻ như chú ý tới ánh mắt của hắn, thiếu nữ lại đỏ mặt một

chút, nhỏ giọng nói: 'Làm sao vậy?”

'Không có... không có việc gì. Tô Viễn lắc đầu, nếu như hắn nhớ

không lâm, hình như nữ sinh này tên là Lưu Tư Tư?

Sử Tiến vẫn quan sát biểu hiện của mấy anh em trong ký túc xá

thì nhìn thấy một màn này, đột nhiên đôi mắt cậu ta lóe sáng!

Có triển vọng rồi! Thì ra lão Tứ thích loại này!

Tô Viễn cũng không biết đọc tâm thuật nên đương nhiên không

biết suy nghĩ dơ bẩn trong lòng lão đại Sử Tiến, hắn cẩn thận

đánh giá người trong phòng, một hai ba bốn năm sáu bảy tám...

Đúng vậy! Có tám người, nhưng trên bàn lại có chín bộ bát đũa.

Điều này không hợp lý.

Nhìn cái ghế đẩy lùi vê phía sau kia, tựa hồ trước đó từng có một

người ngồi ăn ở đó, Tô Viễn lâm vào trâm tư.

Lần giao lưu này hắn và tiện nhân đến cuối cùng, tính cả hai

người, cả phòng cũng mới có tám người, hơn nữa đồ ăn cũng là

khi đông đủ mới lên, không có lý do gì vừa rồi bên cạnh có người

ngồi ăn cơm mà hắn lại không biết.

Trừ khi... Trừ phi người sử dụng bộ bát đũa dư ra không phải là

con người.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn âm trâm xuống.

Chẳng lẽ là sự kiện linh dị?

Hắn cũng không sợ hãi sự kiện linh dị, hắn sợ là có phả gian

phòng quỷ kia có lệ bị dẫn ra ngoài hay không, bởi vì hắn lo hành

vi buổi chiêu của hắn phá vỡ sự cân bằng của phòng kh*ng b*,

nếu vì vậy mà dẫn đến sự kiện linh dị, hắn không có lý do gì

khoanh tay đứng nhìn.

Ở phương diện này, Tô Viễn có điểm mấu chốt của mình.

Chẳng qua, chờ hắn cẩn thận suy nghĩ lại, lại cảm thấy thứ đi

theo mình không phải từ phòng kh*ng b* ra. Bởi vì cho dù là đi

vào hay đi ra, Tô Viễn đều mở quỷ vực, như vậy vấn đề xuất hiện

rôi. Nếu như là lệ quỷ có cấp bậc linh dị quá cao, quỷ vực tuyệt

đối không thể bao trùm, còn nếu cấp bậc linh dị không cao, vậy

càng không cân phải nói, nó hẳn là không có biện pháp rời khỏi

phòng kh*ng b* mới đúng.

Vậy rốt cuộc là loại lệ quỷ nào mới có thể xâm nhập quỷ vực mà

không bị người sử dụng quỷ vực phát giác?

Nếu thật sự tôn tại lệ quỷ kh*ng b* như vậy, vậy nó cần gì phải

đi theo mình, tấn công trực tiếp không phải là được sao?

Nhưng nếu không phải do hắn, như vậy khả năng cao là từ trên

người mấy người ngôi đây.

Là có người kích hoạt quy luật giết người của lệ quỷ không rõ kia?

Ánh mắt Tô Viễn cẩn thận đánh giá mỗi người trong phòng, muốn

phát hiện manh mối từ trên người bọn họ, nhưng đợi hồi lâu, vẫn

không thấy có dấu hiệu bị lệ quỷ tập kích.

Ngẫm lại cũng đúng, nếu lệ quỷ thật sự muốn tấn công những

người này, người bình thường hầu như không có lực phản kháng

ở trước mặt lệ quỷ, căn bản không có khả năng cho phép bọn họ

còn có thể vui vẻ ngồi ở chỗ này ăn cơm. Điều đó chứng tỏ bọn

họ còn chưa kích phát quy luật giết người của lệ quỷ, chỉ bị theo

dõi, cấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia không cao, nếu không mọi

người không thể vẫn bình an vô sự.

Là ai bị lệ quỷ theo dõi? Ai sẽ dẫn lệ quỷ đến?

Lão đại? Lão nhị? Hay Lão tam?

Hay là phía con gái?

Đột nhiên, Tô Viễn bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện linh dị trong

nguyên tác.

Đó cũng là một con lệ quỷ không thể dùng phương pháp bình

thường để quan sát được.

Cách giết người của lệ quỷ này vô cùng đặc biệt.

Không! Hoặc là nói nó không giết người mà sẽ trốn trong gương,

thông qua gương bắt chước hành vi của người bên ngoài gương,

cố gắng bắt chước giống nhất, sau đó có thể thay thế người bên

ngoài gương rồi xuất hiện trong hiện thực.

Một khi bị người ta vạch trần thân phận thật sự, nó lại trở vê

trong gương.

Đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mà hắn cũng không có khả năng thoát ế, cả đời này cũng khôngthế...Tô Viễn vừa nghĩ như vậy vừa chăm chú ăn, nhưng ngay lúc hắnđang nghiêm túc ăn đồ ăn, đột nhiên nhìn thấy trên bàn bêncạnh bày một bộ bát đũa đã sử dụng, bên cạnh còn có một ítthức ăn thừa chưa ăn xong.Ghế ở vị trí đó bị kéo ra phía sau, dường như trước đó đã có mộtngười đàn ông ăn ở đó.Vừa rồi ai đã ngồi cạnh hắn?Ngồi ở vị trí gân đó nhất là một thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu. Côgái tết tóc hai bên, mặc trang phục khá thịnh hành, nét mặt vẫncòn vẻ phúng phính của trẻ con, ngũ quan thanh tú, quan trọnglà trông cô khá hung dữ!Tô Viễn quan sát, lấy cấp bậc của cô, hắn ít nhất có thể xác địnhlà size C...Nhưng khi hắn tận mắt nhìn thấy vị thiếu nữ kia một phát nhétmột miếng thịt kho tàu vào miệng làm cả hai má đều phồng lên,vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, hắn nhất thời hiểu ra.Thì ra là hệ ăn thịt, khó trách lại lớn như vậy, hung dữ như vậy,bởi vì tất cả chất béo đều dồn ở nơi đó...Nhưng đây cũng không phải là mục tiêu Tô Viễn quan sát.Có vẻ như chú ý tới ánh mắt của hắn, thiếu nữ lại đỏ mặt mộtchút, nhỏ giọng nói: 'Làm sao vậy?”'Không có... không có việc gì. Tô Viễn lắc đầu, nếu như hắn nhớkhông lâm, hình như nữ sinh này tên là Lưu Tư Tư?Sử Tiến vẫn quan sát biểu hiện của mấy anh em trong ký túc xáthì nhìn thấy một màn này, đột nhiên đôi mắt cậu ta lóe sáng!Có triển vọng rồi! Thì ra lão Tứ thích loại này!Tô Viễn cũng không biết đọc tâm thuật nên đương nhiên khôngbiết suy nghĩ dơ bẩn trong lòng lão đại Sử Tiến, hắn cẩn thậnđánh giá người trong phòng, một hai ba bốn năm sáu bảy tám...Đúng vậy! Có tám người, nhưng trên bàn lại có chín bộ bát đũa.Điều này không hợp lý.Nhìn cái ghế đẩy lùi vê phía sau kia, tựa hồ trước đó từng có mộtngười ngồi ăn ở đó, Tô Viễn lâm vào trâm tư.Lần giao lưu này hắn và tiện nhân đến cuối cùng, tính cả haingười, cả phòng cũng mới có tám người, hơn nữa đồ ăn cũng làkhi đông đủ mới lên, không có lý do gì vừa rồi bên cạnh có ngườingồi ăn cơm mà hắn lại không biết.Trừ khi... Trừ phi người sử dụng bộ bát đũa dư ra không phải làcon người.Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn âm trâm xuống.Chẳng lẽ là sự kiện linh dị?Hắn cũng không sợ hãi sự kiện linh dị, hắn sợ là có phả gianphòng quỷ kia có lệ bị dẫn ra ngoài hay không, bởi vì hắn lo hànhvi buổi chiêu của hắn phá vỡ sự cân bằng của phòng kh*ng b*,nếu vì vậy mà dẫn đến sự kiện linh dị, hắn không có lý do gìkhoanh tay đứng nhìn.Ở phương diện này, Tô Viễn có điểm mấu chốt của mình.Chẳng qua, chờ hắn cẩn thận suy nghĩ lại, lại cảm thấy thứ đitheo mình không phải từ phòng kh*ng b* ra. Bởi vì cho dù là đivào hay đi ra, Tô Viễn đều mở quỷ vực, như vậy vấn đề xuất hiệnrôi. Nếu như là lệ quỷ có cấp bậc linh dị quá cao, quỷ vực tuyệtđối không thể bao trùm, còn nếu cấp bậc linh dị không cao, vậycàng không cân phải nói, nó hẳn là không có biện pháp rời khỏiphòng kh*ng b* mới đúng.Vậy rốt cuộc là loại lệ quỷ nào mới có thể xâm nhập quỷ vực màkhông bị người sử dụng quỷ vực phát giác?Nếu thật sự tôn tại lệ quỷ kh*ng b* như vậy, vậy nó cần gì phảiđi theo mình, tấn công trực tiếp không phải là được sao?Nhưng nếu không phải do hắn, như vậy khả năng cao là từ trênngười mấy người ngôi đây.Là có người kích hoạt quy luật giết người của lệ quỷ không rõ kia?Ánh mắt Tô Viễn cẩn thận đánh giá mỗi người trong phòng, muốnphát hiện manh mối từ trên người bọn họ, nhưng đợi hồi lâu, vẫnkhông thấy có dấu hiệu bị lệ quỷ tập kích.Ngẫm lại cũng đúng, nếu lệ quỷ thật sự muốn tấn công nhữngngười này, người bình thường hầu như không có lực phản khángở trước mặt lệ quỷ, căn bản không có khả năng cho phép bọn họcòn có thể vui vẻ ngồi ở chỗ này ăn cơm. Điều đó chứng tỏ bọnhọ còn chưa kích phát quy luật giết người của lệ quỷ, chỉ bị theodõi, cấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia không cao, nếu không mọingười không thể vẫn bình an vô sự.Là ai bị lệ quỷ theo dõi? Ai sẽ dẫn lệ quỷ đến?Lão đại? Lão nhị? Hay Lão tam?Hay là phía con gái?Đột nhiên, Tô Viễn bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện linh dị trongnguyên tác.Đó cũng là một con lệ quỷ không thể dùng phương pháp bìnhthường để quan sát được.Cách giết người của lệ quỷ này vô cùng đặc biệt.Không! Hoặc là nói nó không giết người mà sẽ trốn trong gương,thông qua gương bắt chước hành vi của người bên ngoài gương,cố gắng bắt chước giống nhất, sau đó có thể thay thế người bênngoài gương rồi xuất hiện trong hiện thực.Một khi bị người ta vạch trần thân phận thật sự, nó lại trở vêtrong gương.Đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù.

Chương 79: Thứ đưa tới cửa