Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 80: Hiểu nhầm (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong nguyên tác, bởi vì con trai ngốc của chủ nhà là Trương Vĩnhìn vào gương chơi kéo búa bao, hơn nữa còn chơi cả đêm chonên bị lệ quỷ theo dõi.Nhưng kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, hết lần này tới lần khác cậuta đều thắng nên động tác lệ quỷ trong gương không thể bắtchước giống với Trương Vĩ, cho nên lệ quỷ không thể từ tronggương xâm nhập đến hiện thực, khiến Trương Vĩ từ đó tránhđược một kiếp, sau đó nó mới bị Dương Gian phát hiện.Lúc Tô Viễn ở thành phố Đại Xương cũng từng nghĩ tới đi tìm lệquỷ này đánh dấu, chỉ là ngại đặc thù của nó không thể tìm đượcnên mới bỏ qua.Không nghĩ tới bây giờ nó lại tự mình đưa tới cửa?Có phải là con này không?Chẳng lẽ cái này gọi là đi mòn gót giày chẳng tìm thấy, đến khithấy được chẳng tốn công?Tô Viễn vui vẻ trong lòng nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh,trong lòng yên lặng nói."Hệ thống, đánh dấu cho tôi."Tuy nhiên... hệ thống không phản ứng.Tô Viễn ngây ngẩn cả người, thế này là thế nào?Chẳng lẽ lệ quỷ kia đã rời khỏi phòng riêng?Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy cũng chỉ có khả năng này.Hắn không khỏi nhíu mày, đó là một con lệ quỷ rất đặc thù,không thể dùng phương thức thông thường nhìn thấy, nói cáchkhác, cho dù quỷ nhãn cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại củanó.Vậy nên tìm kiếm con lệ quỷ đó rất rắc rối, bởi vì bạn không biếtnó ở đâu.Không... Có lẽ có một khả năng khác...Hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, Tô Viễn như có điềusuy nghĩ.Có lẽ là bởi vì lệ quỷ kia không xâm nhập vào hiện thực mà nócòn ở trong thế giới thuộc trong gương, linh dị bị ngăn cách, chonên mới không thể đánh dấu thành công...Tô Viễn nhìn chằm chằm vị trí kia trầm tư hồi lâu, hắn quá mứcchuyên chú nên quên mất trong phòng còn có người khác.Tuy nói hắn đeo kính râm nên người khác không biết ánh mắthắn ra sao, nhưng trong mắt những người khác, Tô Viễn vẫn luônnhìn chằm chằm Lưu Tư Tư tết tóc hai bên, thậm chí hắn cũngkhông thèm che giấu. Ngay cả cô gái này cũng tựa hồ bởi vì ánhmắt này quá mức trực tiếp, bởi vậy cô mà xấu hổ đỏ mặt, có chútđứng ngôi không yên. Những người khác trong ký túc xá nhìnnhau, thông qua trao đổi ánh mắt, họ hiểu được nói không chừnglần này bốn anh em tốt trong ký túc xá lại có thêm một ngườithoát ế thành công.Sử Tiến nói: "Tôi nghĩ lần này lão tứ có triển vọng rôi!"Tống Ngữ Thư: "Cũng chưa chắc, còn phải xem ý của cô gái kia.Trịnh Kiến: "Yên tâm đi, dựa vào mị lực của lão Tứ, có chị gái nàomà không theo đuổi được, không phải dễ như trở bàn tay sao!"Sử Tiến: "Ký túc xá kia chỉ còn lại mỗi cậu độc thân, lão tam, cậuphải cố gắng lên!"Trịnh Kiện: "Tôi sẽ cố mà!" Trong lúc bất chợt, Tô Viễn đứng lênlàm một hành động ngoài dự liệu của mọi người, hắn trực tiếp đitới trước mặt Lưu Tư Tư nói: "Xin lỗi, có thể giúp một việc đượckhông? Xin hỏi cô có mang theo gương không? Có thể cho tôimượn dùng chút được không?”Sử Tiến nhìn thấy một màn trước mắt này không khỏi âm thâmkhen ngợi.Đàn ông chân chính phải dũng cảm tiến công, thổ lộ với cô gáimình yêu, thích thì phải lớn tiếng nói ra, thâm mến có tác dụngkhỉ gì!Chính là như vậy! Tấn công đi! Lão Tứ! Phải dũng cảm lên! TôViễn cũng không suy nghĩ phong phú như Sử Tiến, cũng khôngbiết nội tâm cậu ta tự ảo tưởng ra hình ảnh nghị lực rồi tự cảmđộng. Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, trong phòng cất giấu mộtcon lệ quỷ, đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù, không thể dùngthủ đoạn thông thường nhìn thấy, nhất định phải thông quagương mới được.Nhưng làm gì có người đàn ông nào đi ra ngoài mà mang theogương? Đó là chuyện con gái mới có thể làm, không mang theogương bên người cũng không sao, tìm một cái là được, trongphòng có nhiều nữ sinh như vậy, cũng không có khả năng khôngcó cái nào. Quả thực khi khi đối mặt với yêu cầu không quá đáng,trong tình huống bình thường, các cô gái sẽ không từ chối.Cho nên, cho dù khuôn mặt nhỏ nhắn cô hơi ửng lên nhưng LưuTư Tư vẫn lấy gương trang điểm luôn mang theo bên người từtrong túi ra cho Tô Viễn mượn.Mặc dù cô không biết hắn sẽ làm gì.Chẳng qua khi cô nhìn thấy ánh mắt mập mờ của bạn thân cùngphòng, cô lại tức giận trừng mắt trở vê.Nghĩ gì vậy? Một đám người không đứng đắn.Không hiểu sao nhìn thoáng qua tiện nhân vẫn luôn nháy mắt vớimình, Tô Viễn không rõ cậu ta có ý gì nên cũng không nghĩ nữa,mà là mở gương ra, thông qua gương nhìn về phía vị trí trốngkhông kia.Quả nhiên, trong gương đột ngột xuất hiện một bóng người.Đó là một nữ sinh, mái tóc đen dài qua vai, giống một nữ sinhnào đó trong phòng, xem ra lệ quỷ này hẳn là nữ sinh kia dẫn tới.
Trong nguyên tác, bởi vì con trai ngốc của chủ nhà là Trương Vĩ
nhìn vào gương chơi kéo búa bao, hơn nữa còn chơi cả đêm cho
nên bị lệ quỷ theo dõi.
Nhưng kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, hết lần này tới lần khác cậu
ta đều thắng nên động tác lệ quỷ trong gương không thể bắt
chước giống với Trương Vĩ, cho nên lệ quỷ không thể từ trong
gương xâm nhập đến hiện thực, khiến Trương Vĩ từ đó tránh
được một kiếp, sau đó nó mới bị Dương Gian phát hiện.
Lúc Tô Viễn ở thành phố Đại Xương cũng từng nghĩ tới đi tìm lệ
quỷ này đánh dấu, chỉ là ngại đặc thù của nó không thể tìm được
nên mới bỏ qua.
Không nghĩ tới bây giờ nó lại tự mình đưa tới cửa?
Có phải là con này không?
Chẳng lẽ cái này gọi là đi mòn gót giày chẳng tìm thấy, đến khi
thấy được chẳng tốn công?
Tô Viễn vui vẻ trong lòng nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh,
trong lòng yên lặng nói.
"Hệ thống, đánh dấu cho tôi."
Tuy nhiên... hệ thống không phản ứng.
Tô Viễn ngây ngẩn cả người, thế này là thế nào?
Chẳng lẽ lệ quỷ kia đã rời khỏi phòng riêng?
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy cũng chỉ có khả năng này.
Hắn không khỏi nhíu mày, đó là một con lệ quỷ rất đặc thù,
không thể dùng phương thức thông thường nhìn thấy, nói cách
khác, cho dù quỷ nhãn cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của
nó.
Vậy nên tìm kiếm con lệ quỷ đó rất rắc rối, bởi vì bạn không biết
nó ở đâu.
Không... Có lẽ có một khả năng khác...
Hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, Tô Viễn như có điều
suy nghĩ.
Có lẽ là bởi vì lệ quỷ kia không xâm nhập vào hiện thực mà nó
còn ở trong thế giới thuộc trong gương, linh dị bị ngăn cách, cho
nên mới không thể đánh dấu thành công...
Tô Viễn nhìn chằm chằm vị trí kia trầm tư hồi lâu, hắn quá mức
chuyên chú nên quên mất trong phòng còn có người khác.
Tuy nói hắn đeo kính râm nên người khác không biết ánh mắt
hắn ra sao, nhưng trong mắt những người khác, Tô Viễn vẫn luôn
nhìn chằm chằm Lưu Tư Tư tết tóc hai bên, thậm chí hắn cũng
không thèm che giấu. Ngay cả cô gái này cũng tựa hồ bởi vì ánh
mắt này quá mức trực tiếp, bởi vậy cô mà xấu hổ đỏ mặt, có chút
đứng ngôi không yên. Những người khác trong ký túc xá nhìn
nhau, thông qua trao đổi ánh mắt, họ hiểu được nói không chừng
lần này bốn anh em tốt trong ký túc xá lại có thêm một người
thoát ế thành công.
Sử Tiến nói: "Tôi nghĩ lần này lão tứ có triển vọng rôi!"
Tống Ngữ Thư: "Cũng chưa chắc, còn phải xem ý của cô gái kia.
Trịnh Kiến: "Yên tâm đi, dựa vào mị lực của lão Tứ, có chị gái nào
mà không theo đuổi được, không phải dễ như trở bàn tay sao!"
Sử Tiến: "Ký túc xá kia chỉ còn lại mỗi cậu độc thân, lão tam, cậu
phải cố gắng lên!"
Trịnh Kiện: "Tôi sẽ cố mà!" Trong lúc bất chợt, Tô Viễn đứng lên
làm một hành động ngoài dự liệu của mọi người, hắn trực tiếp đi
tới trước mặt Lưu Tư Tư nói: "Xin lỗi, có thể giúp một việc được
không? Xin hỏi cô có mang theo gương không? Có thể cho tôi
mượn dùng chút được không?”
Sử Tiến nhìn thấy một màn trước mắt này không khỏi âm thâm
khen ngợi.
Đàn ông chân chính phải dũng cảm tiến công, thổ lộ với cô gái
mình yêu, thích thì phải lớn tiếng nói ra, thâm mến có tác dụng
khỉ gì!
Chính là như vậy! Tấn công đi! Lão Tứ! Phải dũng cảm lên! Tô
Viễn cũng không suy nghĩ phong phú như Sử Tiến, cũng không
biết nội tâm cậu ta tự ảo tưởng ra hình ảnh nghị lực rồi tự cảm
động. Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, trong phòng cất giấu một
con lệ quỷ, đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù, không thể dùng
thủ đoạn thông thường nhìn thấy, nhất định phải thông qua
gương mới được.
Nhưng làm gì có người đàn ông nào đi ra ngoài mà mang theo
gương? Đó là chuyện con gái mới có thể làm, không mang theo
gương bên người cũng không sao, tìm một cái là được, trong
phòng có nhiều nữ sinh như vậy, cũng không có khả năng không
có cái nào. Quả thực khi khi đối mặt với yêu cầu không quá đáng,
trong tình huống bình thường, các cô gái sẽ không từ chối.
Cho nên, cho dù khuôn mặt nhỏ nhắn cô hơi ửng lên nhưng Lưu
Tư Tư vẫn lấy gương trang điểm luôn mang theo bên người từ
trong túi ra cho Tô Viễn mượn.
Mặc dù cô không biết hắn sẽ làm gì.
Chẳng qua khi cô nhìn thấy ánh mắt mập mờ của bạn thân cùng
phòng, cô lại tức giận trừng mắt trở vê.
Nghĩ gì vậy? Một đám người không đứng đắn.
Không hiểu sao nhìn thoáng qua tiện nhân vẫn luôn nháy mắt với
mình, Tô Viễn không rõ cậu ta có ý gì nên cũng không nghĩ nữa,
mà là mở gương ra, thông qua gương nhìn về phía vị trí trống
không kia.
Quả nhiên, trong gương đột ngột xuất hiện một bóng người.
Đó là một nữ sinh, mái tóc đen dài qua vai, giống một nữ sinh
nào đó trong phòng, xem ra lệ quỷ này hẳn là nữ sinh kia dẫn tới.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong nguyên tác, bởi vì con trai ngốc của chủ nhà là Trương Vĩnhìn vào gương chơi kéo búa bao, hơn nữa còn chơi cả đêm chonên bị lệ quỷ theo dõi.Nhưng kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, hết lần này tới lần khác cậuta đều thắng nên động tác lệ quỷ trong gương không thể bắtchước giống với Trương Vĩ, cho nên lệ quỷ không thể từ tronggương xâm nhập đến hiện thực, khiến Trương Vĩ từ đó tránhđược một kiếp, sau đó nó mới bị Dương Gian phát hiện.Lúc Tô Viễn ở thành phố Đại Xương cũng từng nghĩ tới đi tìm lệquỷ này đánh dấu, chỉ là ngại đặc thù của nó không thể tìm đượcnên mới bỏ qua.Không nghĩ tới bây giờ nó lại tự mình đưa tới cửa?Có phải là con này không?Chẳng lẽ cái này gọi là đi mòn gót giày chẳng tìm thấy, đến khithấy được chẳng tốn công?Tô Viễn vui vẻ trong lòng nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh,trong lòng yên lặng nói."Hệ thống, đánh dấu cho tôi."Tuy nhiên... hệ thống không phản ứng.Tô Viễn ngây ngẩn cả người, thế này là thế nào?Chẳng lẽ lệ quỷ kia đã rời khỏi phòng riêng?Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy cũng chỉ có khả năng này.Hắn không khỏi nhíu mày, đó là một con lệ quỷ rất đặc thù,không thể dùng phương thức thông thường nhìn thấy, nói cáchkhác, cho dù quỷ nhãn cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại củanó.Vậy nên tìm kiếm con lệ quỷ đó rất rắc rối, bởi vì bạn không biếtnó ở đâu.Không... Có lẽ có một khả năng khác...Hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, Tô Viễn như có điềusuy nghĩ.Có lẽ là bởi vì lệ quỷ kia không xâm nhập vào hiện thực mà nócòn ở trong thế giới thuộc trong gương, linh dị bị ngăn cách, chonên mới không thể đánh dấu thành công...Tô Viễn nhìn chằm chằm vị trí kia trầm tư hồi lâu, hắn quá mứcchuyên chú nên quên mất trong phòng còn có người khác.Tuy nói hắn đeo kính râm nên người khác không biết ánh mắthắn ra sao, nhưng trong mắt những người khác, Tô Viễn vẫn luônnhìn chằm chằm Lưu Tư Tư tết tóc hai bên, thậm chí hắn cũngkhông thèm che giấu. Ngay cả cô gái này cũng tựa hồ bởi vì ánhmắt này quá mức trực tiếp, bởi vậy cô mà xấu hổ đỏ mặt, có chútđứng ngôi không yên. Những người khác trong ký túc xá nhìnnhau, thông qua trao đổi ánh mắt, họ hiểu được nói không chừnglần này bốn anh em tốt trong ký túc xá lại có thêm một ngườithoát ế thành công.Sử Tiến nói: "Tôi nghĩ lần này lão tứ có triển vọng rôi!"Tống Ngữ Thư: "Cũng chưa chắc, còn phải xem ý của cô gái kia.Trịnh Kiến: "Yên tâm đi, dựa vào mị lực của lão Tứ, có chị gái nàomà không theo đuổi được, không phải dễ như trở bàn tay sao!"Sử Tiến: "Ký túc xá kia chỉ còn lại mỗi cậu độc thân, lão tam, cậuphải cố gắng lên!"Trịnh Kiện: "Tôi sẽ cố mà!" Trong lúc bất chợt, Tô Viễn đứng lênlàm một hành động ngoài dự liệu của mọi người, hắn trực tiếp đitới trước mặt Lưu Tư Tư nói: "Xin lỗi, có thể giúp một việc đượckhông? Xin hỏi cô có mang theo gương không? Có thể cho tôimượn dùng chút được không?”Sử Tiến nhìn thấy một màn trước mắt này không khỏi âm thâmkhen ngợi.Đàn ông chân chính phải dũng cảm tiến công, thổ lộ với cô gáimình yêu, thích thì phải lớn tiếng nói ra, thâm mến có tác dụngkhỉ gì!Chính là như vậy! Tấn công đi! Lão Tứ! Phải dũng cảm lên! TôViễn cũng không suy nghĩ phong phú như Sử Tiến, cũng khôngbiết nội tâm cậu ta tự ảo tưởng ra hình ảnh nghị lực rồi tự cảmđộng. Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, trong phòng cất giấu mộtcon lệ quỷ, đó là một con lệ quỷ cực kỳ đặc thù, không thể dùngthủ đoạn thông thường nhìn thấy, nhất định phải thông quagương mới được.Nhưng làm gì có người đàn ông nào đi ra ngoài mà mang theogương? Đó là chuyện con gái mới có thể làm, không mang theogương bên người cũng không sao, tìm một cái là được, trongphòng có nhiều nữ sinh như vậy, cũng không có khả năng khôngcó cái nào. Quả thực khi khi đối mặt với yêu cầu không quá đáng,trong tình huống bình thường, các cô gái sẽ không từ chối.Cho nên, cho dù khuôn mặt nhỏ nhắn cô hơi ửng lên nhưng LưuTư Tư vẫn lấy gương trang điểm luôn mang theo bên người từtrong túi ra cho Tô Viễn mượn.Mặc dù cô không biết hắn sẽ làm gì.Chẳng qua khi cô nhìn thấy ánh mắt mập mờ của bạn thân cùngphòng, cô lại tức giận trừng mắt trở vê.Nghĩ gì vậy? Một đám người không đứng đắn.Không hiểu sao nhìn thoáng qua tiện nhân vẫn luôn nháy mắt vớimình, Tô Viễn không rõ cậu ta có ý gì nên cũng không nghĩ nữa,mà là mở gương ra, thông qua gương nhìn về phía vị trí trốngkhông kia.Quả nhiên, trong gương đột ngột xuất hiện một bóng người.Đó là một nữ sinh, mái tóc đen dài qua vai, giống một nữ sinhnào đó trong phòng, xem ra lệ quỷ này hẳn là nữ sinh kia dẫn tới.