Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 84: Ai đã nói với cậu (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn đã từng thấy nhiều kẻ kiêu ngạo đã gặp qua, nhưng kiêungạo như vậy vẫn là người đầu tiên, hắn có chút tò mò, rốt cuộclà ai cho hắn dũng khí, dám nói ra mấy lời cuông vọng như thế.Ai làm người đó chịu, có chuyện gì thì đánh tao là được, nhữngnhững người khác không liên quan." Sử Tiến nói.Không thể không thừa nhận, anh ta là người rất có mị lực, trongtình huống như trước vẫn có thể đứng lên, không sợ hãi, khôngkiêu ngạo, cũng không vì thấy đối phương nhiều người mà kinhhãi, có thể thấy hắn người này có được quyết đoán và dứt khoát.Về phương diện này, Trịnh Kiện vẫn kém một chút, tuy rằng đứngở bên cạnh Sử Tiến không lui về phía sau, nhưng không khó đểnhận ra cơ thể anh ta đang khẽ run lên.Tô Viễn âm thâm quan sát có thể phát hiện, độ hảo cảm của mấynữ sinh này với anh ta đã tăng lên rõ ràng, đôi mắt như sáng lấplánh.Nghĩ thấy cũng đúng, đổi lại nếu hắn là nữ, Tô Viễn cũng khôngchút do dự nhìn Sử Tiến bằng con mắt khác, trẻ tuổi, nhiều tiên,trưởng thành, lại có trách nhiệm, dáng vẻ cũng không tệ, chàngtrai như vậy có mấy cô gái sẽ không thích chứ."Gan đấy, tao đánh giá cao mày.Người trẻ tuổi được xưng là Vương thiếu cười lạnh vài tiếng: "Taothấy nhiều tên xương cốt cứng rắn rồi, ngược lại tao muốn xemxương cốt của mày cứng rắn cỡ nào, xông lên cho tao! Đánh vàochỗ hiểm, xảy ra chuyện gì thì tao chịu trách nhiệm!"Thấy tình huống này, Tô Viễn thở dài.Không có cách nào giấu tiếp nữa, cũng không thể trơ mắt nhìnlão đại bị đánh, nghiêm túc mà nói, lân giao lưu này chính làchuẩn bị cho hắn.Tuy nói vận dụng năng lực lệ quỷ để đối phó với người bìnhthường hình như không có võ đức, nhưng Tô Viễn cũng không cócách nào, hắn lại không biết võ thuật, cũng không có khả năngmột người đánh mười mấy người.Biện pháp duy nhất để ra tay, cũng chỉ có thủ đoạn của ngự quỷgiả.Mà thủ đoạn của ngự quỷ giả đương nhiên là có liên quan đến lệquỷ.Quỷ vực lặng yên không một tiếng động mở ra, bao trùm toàn bộquán bar, quỷ vực tâng thứ nhất dùng để đối phó người bìnhthường có thể nói là dùng dao mổ trâu giết gà, chẳng qua làmcho Tô Viễn kinh ngạc chính là, hình như Vương thiếu kia có chútvấn đề.Vấn đề ở đây không phải là hắn ta là ngự quỷ giả, mà là trênngười hắn ta có thứ gì đó khiến cho quỷ vực không cách nàongăn cách.Đó là một khẩu súng lục làm bằng vàng.Hoặc là nói khẩu súng có lẫn vàng, vàng có thể ngăn cách lựclượng linh dị, thậm chí có thể dùng để giam giữ lệ quỷ, mà làmsao một người bình thường có thể có thứ này?Hiển nhiên, sở dĩ hắn ta có thể kiêu ngạo như vậy, khẳng định làphía sau có ngự quỷ giả làm chỗ dựa vững chắc, hơn nữa quanhệ còn rất thân cận, nếu không tuyệt đối sẽ không có thứ này.Thứ này đối phó với lệ quỷ có chút miễn cưỡng, nhưng dùng đểđối phó ngự quỷ giả vẫn có lực sát thương nhất định.Nghĩ một chút, Tô Viễn trực tiếp dùng quỷ vực ngăn cách nhữngngười khác trong quán bar, nhất thời trong quỷ vực cũng chỉ cònlại nhóm người Tô Viễn và cái tên xung đột với bọn họ.Quán bar vốn ồn ào náo nhiệt đột nhiên trở nên yên tĩnh, ngườinhảy nhót trong quán bar cũng đột nhiên biến mất, biến cố nhưvậy khiến cho tất cả mọi người nghi hoặc, ngay cả xung đột cũngtạm hoãn."Kỳ lạ, người đâu?""Tại sao thoáng cái đã an tính, những người khác đều đi đâu rồi?""Gặp quỷ ư, sao lại chỉ còn lại mấy người chúng ta?"Người bên kia ngạc nhiên nghi ngờ, Sử Tiến, Trịnh Kiện và nhữngnữ sinh kia cũng không biết hiện tại xảy ra chuyện gì, bởi vì vừarồi vẫn là quán bar náo nhiệt trong chớp mắt trống rỗng, loại tìnhhuống này cho dù là bọn họ cũng không rõ lắm.Nhưng nói tóm lại, có vẻ như bọn họ không phải chịu đòn nữa?Vương thiếu bên kia có người lấy bộ đàm ra hô vài câu, nhưng ởquỷ vực hết thảy đều vô ích, trong mắt bọn họ trong tay là bộđàm, nhưng trên thực tế hắn lại đang câm bình rượu nói chuyện."Không được, Vương thiếu, nơi này đột nhiên không có tín hiệu."Đúng vậy, điện thoại di động của tôi cũng vậy, không có chút tínhiệu nào.'Điện thoại cũng không liên lạc được.Hiện tại khi đối mặt với loại tình huống này, tên Vương thiếu kiacó vẻ tỉnh rượu hơn phân nửa, không biết có phải nghĩ tới cái gìhay không, thần sắc biến hóa rất lợi hại, trong lúc bất chợt vẻmặt hắn ta vô cùng sợ hãi."Đừng... quản nhiều như vậy, mau đi, nơi này quỷ náo rồi."Quỷ náo sao?Tất cả mọi người nhìn hắn ta như một kẻ ngốc, bao gồm cả ngườicủa hắn ta, hiển nhiên là không ai tin lời này."Vương thiếu, Anh đã uống nhiều rôi đúng không??"'CútHắn ta đẩy người bên cạnh ra, lảo đảo chạy về phía lối ra, hắn tađi rất gấp, trên mặt không che giấu được hoảng sợ, nhưng màchờ hắn đi tới lối ra lại phát hiện, lối ra biến mất.

Tô Viễn đã từng thấy nhiều kẻ kiêu ngạo đã gặp qua, nhưng kiêu

ngạo như vậy vẫn là người đầu tiên, hắn có chút tò mò, rốt cuộc

là ai cho hắn dũng khí, dám nói ra mấy lời cuông vọng như thế.

Ai làm người đó chịu, có chuyện gì thì đánh tao là được, những

những người khác không liên quan." Sử Tiến nói.

Không thể không thừa nhận, anh ta là người rất có mị lực, trong

tình huống như trước vẫn có thể đứng lên, không sợ hãi, không

kiêu ngạo, cũng không vì thấy đối phương nhiều người mà kinh

hãi, có thể thấy hắn người này có được quyết đoán và dứt khoát.

Về phương diện này, Trịnh Kiện vẫn kém một chút, tuy rằng đứng

ở bên cạnh Sử Tiến không lui về phía sau, nhưng không khó để

nhận ra cơ thể anh ta đang khẽ run lên.

Tô Viễn âm thâm quan sát có thể phát hiện, độ hảo cảm của mấy

nữ sinh này với anh ta đã tăng lên rõ ràng, đôi mắt như sáng lấp

lánh.

Nghĩ thấy cũng đúng, đổi lại nếu hắn là nữ, Tô Viễn cũng không

chút do dự nhìn Sử Tiến bằng con mắt khác, trẻ tuổi, nhiều tiên,

trưởng thành, lại có trách nhiệm, dáng vẻ cũng không tệ, chàng

trai như vậy có mấy cô gái sẽ không thích chứ.

"Gan đấy, tao đánh giá cao mày.

Người trẻ tuổi được xưng là Vương thiếu cười lạnh vài tiếng: "Tao

thấy nhiều tên xương cốt cứng rắn rồi, ngược lại tao muốn xem

xương cốt của mày cứng rắn cỡ nào, xông lên cho tao! Đánh vào

chỗ hiểm, xảy ra chuyện gì thì tao chịu trách nhiệm!"

Thấy tình huống này, Tô Viễn thở dài.

Không có cách nào giấu tiếp nữa, cũng không thể trơ mắt nhìn

lão đại bị đánh, nghiêm túc mà nói, lân giao lưu này chính là

chuẩn bị cho hắn.

Tuy nói vận dụng năng lực lệ quỷ để đối phó với người bình

thường hình như không có võ đức, nhưng Tô Viễn cũng không có

cách nào, hắn lại không biết võ thuật, cũng không có khả năng

một người đánh mười mấy người.

Biện pháp duy nhất để ra tay, cũng chỉ có thủ đoạn của ngự quỷ

giả.

Mà thủ đoạn của ngự quỷ giả đương nhiên là có liên quan đến lệ

quỷ.

Quỷ vực lặng yên không một tiếng động mở ra, bao trùm toàn bộ

quán bar, quỷ vực tâng thứ nhất dùng để đối phó người bình

thường có thể nói là dùng dao mổ trâu giết gà, chẳng qua làm

cho Tô Viễn kinh ngạc chính là, hình như Vương thiếu kia có chút

vấn đề.

Vấn đề ở đây không phải là hắn ta là ngự quỷ giả, mà là trên

người hắn ta có thứ gì đó khiến cho quỷ vực không cách nào

ngăn cách.

Đó là một khẩu súng lục làm bằng vàng.

Hoặc là nói khẩu súng có lẫn vàng, vàng có thể ngăn cách lực

lượng linh dị, thậm chí có thể dùng để giam giữ lệ quỷ, mà làm

sao một người bình thường có thể có thứ này?

Hiển nhiên, sở dĩ hắn ta có thể kiêu ngạo như vậy, khẳng định là

phía sau có ngự quỷ giả làm chỗ dựa vững chắc, hơn nữa quan

hệ còn rất thân cận, nếu không tuyệt đối sẽ không có thứ này.

Thứ này đối phó với lệ quỷ có chút miễn cưỡng, nhưng dùng để

đối phó ngự quỷ giả vẫn có lực sát thương nhất định.

Nghĩ một chút, Tô Viễn trực tiếp dùng quỷ vực ngăn cách những

người khác trong quán bar, nhất thời trong quỷ vực cũng chỉ còn

lại nhóm người Tô Viễn và cái tên xung đột với bọn họ.

Quán bar vốn ồn ào náo nhiệt đột nhiên trở nên yên tĩnh, người

nhảy nhót trong quán bar cũng đột nhiên biến mất, biến cố như

vậy khiến cho tất cả mọi người nghi hoặc, ngay cả xung đột cũng

tạm hoãn.

"Kỳ lạ, người đâu?"

"Tại sao thoáng cái đã an tính, những người khác đều đi đâu rồi?"

"Gặp quỷ ư, sao lại chỉ còn lại mấy người chúng ta?"

Người bên kia ngạc nhiên nghi ngờ, Sử Tiến, Trịnh Kiện và những

nữ sinh kia cũng không biết hiện tại xảy ra chuyện gì, bởi vì vừa

rồi vẫn là quán bar náo nhiệt trong chớp mắt trống rỗng, loại tình

huống này cho dù là bọn họ cũng không rõ lắm.

Nhưng nói tóm lại, có vẻ như bọn họ không phải chịu đòn nữa?

Vương thiếu bên kia có người lấy bộ đàm ra hô vài câu, nhưng ở

quỷ vực hết thảy đều vô ích, trong mắt bọn họ trong tay là bộ

đàm, nhưng trên thực tế hắn lại đang câm bình rượu nói chuyện.

"Không được, Vương thiếu, nơi này đột nhiên không có tín hiệu.

"Đúng vậy, điện thoại di động của tôi cũng vậy, không có chút tín

hiệu nào.'

Điện thoại cũng không liên lạc được.

Hiện tại khi đối mặt với loại tình huống này, tên Vương thiếu kia

có vẻ tỉnh rượu hơn phân nửa, không biết có phải nghĩ tới cái gì

hay không, thần sắc biến hóa rất lợi hại, trong lúc bất chợt vẻ

mặt hắn ta vô cùng sợ hãi.

"Đừng... quản nhiều như vậy, mau đi, nơi này quỷ náo rồi."

Quỷ náo sao?

Tất cả mọi người nhìn hắn ta như một kẻ ngốc, bao gồm cả người

của hắn ta, hiển nhiên là không ai tin lời này.

"Vương thiếu, Anh đã uống nhiều rôi đúng không??"

'Cút

Hắn ta đẩy người bên cạnh ra, lảo đảo chạy về phía lối ra, hắn ta

đi rất gấp, trên mặt không che giấu được hoảng sợ, nhưng mà

chờ hắn đi tới lối ra lại phát hiện, lối ra biến mất.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn đã từng thấy nhiều kẻ kiêu ngạo đã gặp qua, nhưng kiêungạo như vậy vẫn là người đầu tiên, hắn có chút tò mò, rốt cuộclà ai cho hắn dũng khí, dám nói ra mấy lời cuông vọng như thế.Ai làm người đó chịu, có chuyện gì thì đánh tao là được, nhữngnhững người khác không liên quan." Sử Tiến nói.Không thể không thừa nhận, anh ta là người rất có mị lực, trongtình huống như trước vẫn có thể đứng lên, không sợ hãi, khôngkiêu ngạo, cũng không vì thấy đối phương nhiều người mà kinhhãi, có thể thấy hắn người này có được quyết đoán và dứt khoát.Về phương diện này, Trịnh Kiện vẫn kém một chút, tuy rằng đứngở bên cạnh Sử Tiến không lui về phía sau, nhưng không khó đểnhận ra cơ thể anh ta đang khẽ run lên.Tô Viễn âm thâm quan sát có thể phát hiện, độ hảo cảm của mấynữ sinh này với anh ta đã tăng lên rõ ràng, đôi mắt như sáng lấplánh.Nghĩ thấy cũng đúng, đổi lại nếu hắn là nữ, Tô Viễn cũng khôngchút do dự nhìn Sử Tiến bằng con mắt khác, trẻ tuổi, nhiều tiên,trưởng thành, lại có trách nhiệm, dáng vẻ cũng không tệ, chàngtrai như vậy có mấy cô gái sẽ không thích chứ."Gan đấy, tao đánh giá cao mày.Người trẻ tuổi được xưng là Vương thiếu cười lạnh vài tiếng: "Taothấy nhiều tên xương cốt cứng rắn rồi, ngược lại tao muốn xemxương cốt của mày cứng rắn cỡ nào, xông lên cho tao! Đánh vàochỗ hiểm, xảy ra chuyện gì thì tao chịu trách nhiệm!"Thấy tình huống này, Tô Viễn thở dài.Không có cách nào giấu tiếp nữa, cũng không thể trơ mắt nhìnlão đại bị đánh, nghiêm túc mà nói, lân giao lưu này chính làchuẩn bị cho hắn.Tuy nói vận dụng năng lực lệ quỷ để đối phó với người bìnhthường hình như không có võ đức, nhưng Tô Viễn cũng không cócách nào, hắn lại không biết võ thuật, cũng không có khả năngmột người đánh mười mấy người.Biện pháp duy nhất để ra tay, cũng chỉ có thủ đoạn của ngự quỷgiả.Mà thủ đoạn của ngự quỷ giả đương nhiên là có liên quan đến lệquỷ.Quỷ vực lặng yên không một tiếng động mở ra, bao trùm toàn bộquán bar, quỷ vực tâng thứ nhất dùng để đối phó người bìnhthường có thể nói là dùng dao mổ trâu giết gà, chẳng qua làmcho Tô Viễn kinh ngạc chính là, hình như Vương thiếu kia có chútvấn đề.Vấn đề ở đây không phải là hắn ta là ngự quỷ giả, mà là trênngười hắn ta có thứ gì đó khiến cho quỷ vực không cách nàongăn cách.Đó là một khẩu súng lục làm bằng vàng.Hoặc là nói khẩu súng có lẫn vàng, vàng có thể ngăn cách lựclượng linh dị, thậm chí có thể dùng để giam giữ lệ quỷ, mà làmsao một người bình thường có thể có thứ này?Hiển nhiên, sở dĩ hắn ta có thể kiêu ngạo như vậy, khẳng định làphía sau có ngự quỷ giả làm chỗ dựa vững chắc, hơn nữa quanhệ còn rất thân cận, nếu không tuyệt đối sẽ không có thứ này.Thứ này đối phó với lệ quỷ có chút miễn cưỡng, nhưng dùng đểđối phó ngự quỷ giả vẫn có lực sát thương nhất định.Nghĩ một chút, Tô Viễn trực tiếp dùng quỷ vực ngăn cách nhữngngười khác trong quán bar, nhất thời trong quỷ vực cũng chỉ cònlại nhóm người Tô Viễn và cái tên xung đột với bọn họ.Quán bar vốn ồn ào náo nhiệt đột nhiên trở nên yên tĩnh, ngườinhảy nhót trong quán bar cũng đột nhiên biến mất, biến cố nhưvậy khiến cho tất cả mọi người nghi hoặc, ngay cả xung đột cũngtạm hoãn."Kỳ lạ, người đâu?""Tại sao thoáng cái đã an tính, những người khác đều đi đâu rồi?""Gặp quỷ ư, sao lại chỉ còn lại mấy người chúng ta?"Người bên kia ngạc nhiên nghi ngờ, Sử Tiến, Trịnh Kiện và nhữngnữ sinh kia cũng không biết hiện tại xảy ra chuyện gì, bởi vì vừarồi vẫn là quán bar náo nhiệt trong chớp mắt trống rỗng, loại tìnhhuống này cho dù là bọn họ cũng không rõ lắm.Nhưng nói tóm lại, có vẻ như bọn họ không phải chịu đòn nữa?Vương thiếu bên kia có người lấy bộ đàm ra hô vài câu, nhưng ởquỷ vực hết thảy đều vô ích, trong mắt bọn họ trong tay là bộđàm, nhưng trên thực tế hắn lại đang câm bình rượu nói chuyện."Không được, Vương thiếu, nơi này đột nhiên không có tín hiệu."Đúng vậy, điện thoại di động của tôi cũng vậy, không có chút tínhiệu nào.'Điện thoại cũng không liên lạc được.Hiện tại khi đối mặt với loại tình huống này, tên Vương thiếu kiacó vẻ tỉnh rượu hơn phân nửa, không biết có phải nghĩ tới cái gìhay không, thần sắc biến hóa rất lợi hại, trong lúc bất chợt vẻmặt hắn ta vô cùng sợ hãi."Đừng... quản nhiều như vậy, mau đi, nơi này quỷ náo rồi."Quỷ náo sao?Tất cả mọi người nhìn hắn ta như một kẻ ngốc, bao gồm cả ngườicủa hắn ta, hiển nhiên là không ai tin lời này."Vương thiếu, Anh đã uống nhiều rôi đúng không??"'CútHắn ta đẩy người bên cạnh ra, lảo đảo chạy về phía lối ra, hắn tađi rất gấp, trên mặt không che giấu được hoảng sợ, nhưng màchờ hắn đi tới lối ra lại phát hiện, lối ra biến mất.

Chương 84: Ai đã nói với cậu (1)