Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 85: Ai đã nói với cậu (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thay vào đó là một bức tường."Quỷ... thật sự có quỷ, không được, mình muốn lập tức gọi điệnthoại cho anh trai, bảo anh đến cứu mình, có thể đối phó với quỷchỉ có quỷ... Đúng rồi, mình vẫn còn cái này."Đột nhiên, dường như hắn ta nhớ cái gì đó, luống cuống tay chânlục quần áo, sau đó lấy ra một khẩu súng lục màu vàng.Hắn ta có súng?Nhìn thấy một màn này, bỗng nhiên đồng tử Sử Tiến co rụt lại,anh ta không nghĩ tới đối phương lại dám mang theo thứ này trênngười, thứ này là người bình thường có thể mang theo sao?Chẳng lẽ là giả sao? Để dọa mọi người?Nhưng chờ hắn nhìn thấy đối phương điên cuồng bắn vài cái vềphía tường, nương theo tiếng súng và ánh lửa kia, điêu này làmcho trong lòng Sử Tiến không khỏi sinh ra sợ hãi.Đó là hàng thật.May mắn hắn ta không làm thật, nếu không hắn ta mà nhất thờikích động, có trời mới biết hắn ta có móc ra thứ đó ra bắn mộtphát không.Vàng có thể ngăn cách linh dị, nhưng đó là một bức tường thựcsự, vì vậy bắn đạn vào cũng vô ích."Chậc chậc chậc, súng lục và đạn làm bằng vàng, mỗi phát mộttrăm tệ, cậu thật đúng người có tiên."Đột nhiên thanh âm đạm mạc bình tính vang lên, ngay sau đómột người bước ra từ vách tường.Là Tô Viễn."Tôi rất tò mò, hình như cậu biết một vài thứ không nên biết, hơnnữa thứ làm băng vàng này cũng không phải người bình thườngcó thể có, cho nên cậu có thể giải đáp cho tôi một chút không? Aiđã nói với cậu?”"Viễn Tử?"Lão Tứ?” 'Sao lại là cậu?”Vài âm thanh kinh ngạc hồ lên, không ai ngờ rằng, một ngườixuất hiện thông qua phương thực quỷ dị này lại là người quen.Rõ ràng vừa rôi hắn vẫn còn đứng bên cạnh họ...Sử Tiến biến sắc, cậu ta vội vàng xoay người, lại phát hiện TôViễn vừa rồi còn ở phía sau không biết từ khi nào đã biến mấtkhông thấy, mà những người khác lại không hề phát giác.Rốt cuộc chuyện này là thế nào?Siêu năng lực gia? Khí công? Công năng đặc biệt? Phép thuật?Đạo thuật? Thuấn di 222 Đám người Sử Tiến, Trịnh Kiện chỉ cảmthấy khó hiểu, vốn còn tưởng răng trận ấu đả hôm nay là khótránh khỏi, đối phương nhiều người như vậy, ít nhất cũng phải bịđánh một trận, nhưng lại không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện nhưvậy.Bạn tốt cùng phòng ở bên cạnh không biết từ lúc nào biến mất ởphía sau, sau đó lại còn có thể từ đi ra từ trong tường!Chẳng lẽ người trong quán bar đột nhiên biến mất là do lão Tứtạo nên?Sử Tiến chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn, những chuyện xảy ra ratrước mắt khiến nhận thức từ trước đến nay của hắn đều đảo lộn,giống như Newton hoặc Einstein đột nhiên từ trong quan tài bòra, sau đó tuyên bố với thế nhân kỳ thật mình vẫn chưa chết, chỉlà trêu mọi người chút.Con mẹ nói Tấm quan tài của các nhà khoa học cũng không thểđè nén được nữa.Thì ra cao nhân lại ở bên cạnh mình!Hóa ra thằng hề là chính mình!Tô Viễn cũng không biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, giờ phút nàyhắn nhìn chằm chằm Vương thiếu vừa rôi còn rất kiêu ngạo, trênmặt lộ ra nụ cười nguy hiểm.'Không ngại nói với tôi chứ?Mày là ai mà dám nói chuyện với Vương thiếu chúng ta như vậy?”Lúc này có hai người đàn ông vạm vỡ tiến lên, vẻ mặt bất thiện đivê phía Tô Viễn dáng vẻ muốn động thủ.Sử Tiến nhìn thấy một màn này, vẻ mặt khẽ thay đổi, cậu ta đangchuẩn bị tiến lên cùng tiến cùng lui với Tô Viễn, lại bị bạn gái phíasau giữ lại."Xem tình hình trước đã rồi tính sau.Nhưng mà một cảnh tượng quỷ dị lại xảy ra, hai người này đangđi, bỗng nhiên cơ thể lại lún xuống, phảng phất dưới đất có thứ gìđó đang kéo, càng đi vê phía trước thì càng lún sâu.Hai người kia phát hiện không đúng, kêu thật lớn, thậm chí muốnxoay người lui vê phía sau nhưng đáng tiếc đã quá muộn.'Cứu... cứu tôi với F'"Có quỷ... có quỷ !"Tiếng kêu thảm thiết đột nhiên dừng lại, hai đại người sống cứnhư vậy không hê có lực phản kháng bị kéo xuống đất, làm chongười ta sởn tóc gáy, phảng phất dưới đất có một thứ kh*ng b*nào đó.Sau một khắc, sắc mặt mọi người đều thay đổi, nhất là đámngười bên cạnh Vương thiếu, giống như nhìn thấy thứ gì đókh*ng b*, ánh mắt hắn ta càng hoảng sợ, gương mặt lộ vẻ sợhãi. Không ai có thể biết rõ sự kh*ng b* của ngự quỷ giả hơnhắn, bởi vì anh trai ruột thịt của hắn ta... cũng là một ngự quỷgiả, quán bar này chính là anh trai hắn ta mở.Ngự quỷ giả đều là một đám quái vật... Không! Đó là một đám lệquỷ tạm thời lấy thân phận người sống.Trịnh Kiện nuốt nước miếng, nhẹ nhàng đẩy Sử Tiến nói: "Lãođại, đó thật sự là Viễn Tử sao? Không phải là người tu tiên ẩn nấpở nhân gian chứ? Hai người kia đâu rồi?""Đừng hỏi tôi... tôi cũng không biết."Ánh mắt Viễn Tử đờ đãn, chuyện xảy ra trước mắt hoàn toàn đảolộn tam quan của cậu ta.

Thay vào đó là một bức tường.

"Quỷ... thật sự có quỷ, không được, mình muốn lập tức gọi điện

thoại cho anh trai, bảo anh đến cứu mình, có thể đối phó với quỷ

chỉ có quỷ... Đúng rồi, mình vẫn còn cái này."

Đột nhiên, dường như hắn ta nhớ cái gì đó, luống cuống tay chân

lục quần áo, sau đó lấy ra một khẩu súng lục màu vàng.

Hắn ta có súng?

Nhìn thấy một màn này, bỗng nhiên đồng tử Sử Tiến co rụt lại,

anh ta không nghĩ tới đối phương lại dám mang theo thứ này trên

người, thứ này là người bình thường có thể mang theo sao?

Chẳng lẽ là giả sao? Để dọa mọi người?

Nhưng chờ hắn nhìn thấy đối phương điên cuồng bắn vài cái về

phía tường, nương theo tiếng súng và ánh lửa kia, điêu này làm

cho trong lòng Sử Tiến không khỏi sinh ra sợ hãi.

Đó là hàng thật.

May mắn hắn ta không làm thật, nếu không hắn ta mà nhất thời

kích động, có trời mới biết hắn ta có móc ra thứ đó ra bắn một

phát không.

Vàng có thể ngăn cách linh dị, nhưng đó là một bức tường thực

sự, vì vậy bắn đạn vào cũng vô ích.

"Chậc chậc chậc, súng lục và đạn làm bằng vàng, mỗi phát một

trăm tệ, cậu thật đúng người có tiên."

Đột nhiên thanh âm đạm mạc bình tính vang lên, ngay sau đó

một người bước ra từ vách tường.

Là Tô Viễn.

"Tôi rất tò mò, hình như cậu biết một vài thứ không nên biết, hơn

nữa thứ làm băng vàng này cũng không phải người bình thường

có thể có, cho nên cậu có thể giải đáp cho tôi một chút không? Ai

đã nói với cậu?”

"Viễn Tử?"

Lão Tứ?” 'Sao lại là cậu?”

Vài âm thanh kinh ngạc hồ lên, không ai ngờ rằng, một người

xuất hiện thông qua phương thực quỷ dị này lại là người quen.

Rõ ràng vừa rôi hắn vẫn còn đứng bên cạnh họ...

Sử Tiến biến sắc, cậu ta vội vàng xoay người, lại phát hiện Tô

Viễn vừa rồi còn ở phía sau không biết từ khi nào đã biến mất

không thấy, mà những người khác lại không hề phát giác.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Siêu năng lực gia? Khí công? Công năng đặc biệt? Phép thuật?

Đạo thuật? Thuấn di 222 Đám người Sử Tiến, Trịnh Kiện chỉ cảm

thấy khó hiểu, vốn còn tưởng răng trận ấu đả hôm nay là khó

tránh khỏi, đối phương nhiều người như vậy, ít nhất cũng phải bị

đánh một trận, nhưng lại không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như

vậy.

Bạn tốt cùng phòng ở bên cạnh không biết từ lúc nào biến mất ở

phía sau, sau đó lại còn có thể từ đi ra từ trong tường!

Chẳng lẽ người trong quán bar đột nhiên biến mất là do lão Tứ

tạo nên?

Sử Tiến chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn, những chuyện xảy ra ra

trước mắt khiến nhận thức từ trước đến nay của hắn đều đảo lộn,

giống như Newton hoặc Einstein đột nhiên từ trong quan tài bò

ra, sau đó tuyên bố với thế nhân kỳ thật mình vẫn chưa chết, chỉ

là trêu mọi người chút.

Con mẹ nói Tấm quan tài của các nhà khoa học cũng không thể

đè nén được nữa.

Thì ra cao nhân lại ở bên cạnh mình!

Hóa ra thằng hề là chính mình!

Tô Viễn cũng không biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, giờ phút này

hắn nhìn chằm chằm Vương thiếu vừa rôi còn rất kiêu ngạo, trên

mặt lộ ra nụ cười nguy hiểm.

'Không ngại nói với tôi chứ?

Mày là ai mà dám nói chuyện với Vương thiếu chúng ta như vậy?”

Lúc này có hai người đàn ông vạm vỡ tiến lên, vẻ mặt bất thiện đi

vê phía Tô Viễn dáng vẻ muốn động thủ.

Sử Tiến nhìn thấy một màn này, vẻ mặt khẽ thay đổi, cậu ta đang

chuẩn bị tiến lên cùng tiến cùng lui với Tô Viễn, lại bị bạn gái phía

sau giữ lại.

"Xem tình hình trước đã rồi tính sau.

Nhưng mà một cảnh tượng quỷ dị lại xảy ra, hai người này đang

đi, bỗng nhiên cơ thể lại lún xuống, phảng phất dưới đất có thứ gì

đó đang kéo, càng đi vê phía trước thì càng lún sâu.

Hai người kia phát hiện không đúng, kêu thật lớn, thậm chí muốn

xoay người lui vê phía sau nhưng đáng tiếc đã quá muộn.

'Cứu... cứu tôi với F'

"Có quỷ... có quỷ !"

Tiếng kêu thảm thiết đột nhiên dừng lại, hai đại người sống cứ

như vậy không hê có lực phản kháng bị kéo xuống đất, làm cho

người ta sởn tóc gáy, phảng phất dưới đất có một thứ kh*ng b*

nào đó.

Sau một khắc, sắc mặt mọi người đều thay đổi, nhất là đám

người bên cạnh Vương thiếu, giống như nhìn thấy thứ gì đó

kh*ng b*, ánh mắt hắn ta càng hoảng sợ, gương mặt lộ vẻ sợ

hãi. Không ai có thể biết rõ sự kh*ng b* của ngự quỷ giả hơn

hắn, bởi vì anh trai ruột thịt của hắn ta... cũng là một ngự quỷ

giả, quán bar này chính là anh trai hắn ta mở.

Ngự quỷ giả đều là một đám quái vật... Không! Đó là một đám lệ

quỷ tạm thời lấy thân phận người sống.

Trịnh Kiện nuốt nước miếng, nhẹ nhàng đẩy Sử Tiến nói: "Lão

đại, đó thật sự là Viễn Tử sao? Không phải là người tu tiên ẩn nấp

ở nhân gian chứ? Hai người kia đâu rồi?"

"Đừng hỏi tôi... tôi cũng không biết."

Ánh mắt Viễn Tử đờ đãn, chuyện xảy ra trước mắt hoàn toàn đảo

lộn tam quan của cậu ta.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thay vào đó là một bức tường."Quỷ... thật sự có quỷ, không được, mình muốn lập tức gọi điệnthoại cho anh trai, bảo anh đến cứu mình, có thể đối phó với quỷchỉ có quỷ... Đúng rồi, mình vẫn còn cái này."Đột nhiên, dường như hắn ta nhớ cái gì đó, luống cuống tay chânlục quần áo, sau đó lấy ra một khẩu súng lục màu vàng.Hắn ta có súng?Nhìn thấy một màn này, bỗng nhiên đồng tử Sử Tiến co rụt lại,anh ta không nghĩ tới đối phương lại dám mang theo thứ này trênngười, thứ này là người bình thường có thể mang theo sao?Chẳng lẽ là giả sao? Để dọa mọi người?Nhưng chờ hắn nhìn thấy đối phương điên cuồng bắn vài cái vềphía tường, nương theo tiếng súng và ánh lửa kia, điêu này làmcho trong lòng Sử Tiến không khỏi sinh ra sợ hãi.Đó là hàng thật.May mắn hắn ta không làm thật, nếu không hắn ta mà nhất thờikích động, có trời mới biết hắn ta có móc ra thứ đó ra bắn mộtphát không.Vàng có thể ngăn cách linh dị, nhưng đó là một bức tường thựcsự, vì vậy bắn đạn vào cũng vô ích."Chậc chậc chậc, súng lục và đạn làm bằng vàng, mỗi phát mộttrăm tệ, cậu thật đúng người có tiên."Đột nhiên thanh âm đạm mạc bình tính vang lên, ngay sau đómột người bước ra từ vách tường.Là Tô Viễn."Tôi rất tò mò, hình như cậu biết một vài thứ không nên biết, hơnnữa thứ làm băng vàng này cũng không phải người bình thườngcó thể có, cho nên cậu có thể giải đáp cho tôi một chút không? Aiđã nói với cậu?”"Viễn Tử?"Lão Tứ?” 'Sao lại là cậu?”Vài âm thanh kinh ngạc hồ lên, không ai ngờ rằng, một ngườixuất hiện thông qua phương thực quỷ dị này lại là người quen.Rõ ràng vừa rôi hắn vẫn còn đứng bên cạnh họ...Sử Tiến biến sắc, cậu ta vội vàng xoay người, lại phát hiện TôViễn vừa rồi còn ở phía sau không biết từ khi nào đã biến mấtkhông thấy, mà những người khác lại không hề phát giác.Rốt cuộc chuyện này là thế nào?Siêu năng lực gia? Khí công? Công năng đặc biệt? Phép thuật?Đạo thuật? Thuấn di 222 Đám người Sử Tiến, Trịnh Kiện chỉ cảmthấy khó hiểu, vốn còn tưởng răng trận ấu đả hôm nay là khótránh khỏi, đối phương nhiều người như vậy, ít nhất cũng phải bịđánh một trận, nhưng lại không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện nhưvậy.Bạn tốt cùng phòng ở bên cạnh không biết từ lúc nào biến mất ởphía sau, sau đó lại còn có thể từ đi ra từ trong tường!Chẳng lẽ người trong quán bar đột nhiên biến mất là do lão Tứtạo nên?Sử Tiến chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn, những chuyện xảy ra ratrước mắt khiến nhận thức từ trước đến nay của hắn đều đảo lộn,giống như Newton hoặc Einstein đột nhiên từ trong quan tài bòra, sau đó tuyên bố với thế nhân kỳ thật mình vẫn chưa chết, chỉlà trêu mọi người chút.Con mẹ nói Tấm quan tài của các nhà khoa học cũng không thểđè nén được nữa.Thì ra cao nhân lại ở bên cạnh mình!Hóa ra thằng hề là chính mình!Tô Viễn cũng không biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, giờ phút nàyhắn nhìn chằm chằm Vương thiếu vừa rôi còn rất kiêu ngạo, trênmặt lộ ra nụ cười nguy hiểm.'Không ngại nói với tôi chứ?Mày là ai mà dám nói chuyện với Vương thiếu chúng ta như vậy?”Lúc này có hai người đàn ông vạm vỡ tiến lên, vẻ mặt bất thiện đivê phía Tô Viễn dáng vẻ muốn động thủ.Sử Tiến nhìn thấy một màn này, vẻ mặt khẽ thay đổi, cậu ta đangchuẩn bị tiến lên cùng tiến cùng lui với Tô Viễn, lại bị bạn gái phíasau giữ lại."Xem tình hình trước đã rồi tính sau.Nhưng mà một cảnh tượng quỷ dị lại xảy ra, hai người này đangđi, bỗng nhiên cơ thể lại lún xuống, phảng phất dưới đất có thứ gìđó đang kéo, càng đi vê phía trước thì càng lún sâu.Hai người kia phát hiện không đúng, kêu thật lớn, thậm chí muốnxoay người lui vê phía sau nhưng đáng tiếc đã quá muộn.'Cứu... cứu tôi với F'"Có quỷ... có quỷ !"Tiếng kêu thảm thiết đột nhiên dừng lại, hai đại người sống cứnhư vậy không hê có lực phản kháng bị kéo xuống đất, làm chongười ta sởn tóc gáy, phảng phất dưới đất có một thứ kh*ng b*nào đó.Sau một khắc, sắc mặt mọi người đều thay đổi, nhất là đámngười bên cạnh Vương thiếu, giống như nhìn thấy thứ gì đókh*ng b*, ánh mắt hắn ta càng hoảng sợ, gương mặt lộ vẻ sợhãi. Không ai có thể biết rõ sự kh*ng b* của ngự quỷ giả hơnhắn, bởi vì anh trai ruột thịt của hắn ta... cũng là một ngự quỷgiả, quán bar này chính là anh trai hắn ta mở.Ngự quỷ giả đều là một đám quái vật... Không! Đó là một đám lệquỷ tạm thời lấy thân phận người sống.Trịnh Kiện nuốt nước miếng, nhẹ nhàng đẩy Sử Tiến nói: "Lãođại, đó thật sự là Viễn Tử sao? Không phải là người tu tiên ẩn nấpở nhân gian chứ? Hai người kia đâu rồi?""Đừng hỏi tôi... tôi cũng không biết."Ánh mắt Viễn Tử đờ đãn, chuyện xảy ra trước mắt hoàn toàn đảolộn tam quan của cậu ta.

Chương 85: Ai đã nói với cậu (2)