Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 87: Nếu xin lỗi có ích thì chẳng phải thế

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người đàn ông quấn mình kín mít đang hút xì gà, hai tay mỗi tayôm mỹ nữ mới hơn hai mươi tuổi, trái ôm phải ấp, nhìn có vẻ rấthưởng thụ. Mà người đàn ông trang điểm dọa người kia bên cạnhcũng ôm hai người, nhưng lại là nam, hình như sở thích ngườinày có chút đặc biệt.Người hút xì gà tên là Vương Phi, hắn ta là ông chủ quán bar này,mà người còn lại hình như là bạn của hắn, tên Nhạc Trấn Sơn."Chỉ sợ người phụ trách kia là một kẻ dở hơi, chắc đầu óc ngấmnước hết rồi. Cô ta là cái thá gì chứ, nếu không phải nể mặt tổngbộ, lúc ấy ông đây xử lý cô ta luôn rồi, nào còn để cô ta khoa taymúa chân với chúng ta.'Nhạc Trấn Sơn cười nhẹ, rõ ràng là một người đàn ông cao lớnthô kệch, lại cứ muốn giả bộ quyến rũ, trông chẳng ra gì hết, hơnnữa còn cực kỳ ghê tởm, chỉ là hình như hắn ta không hề biết,mà có vẻ Vương Phi ngồi đối diện hắn ta cũng đã quen.Chỉ thấy hắn ta đưa tay cho cậu trai bên cạnh, ý bảo bọn họ sơnmóng tay cho hắn ta, sau đó giọng điệu nũng nịu chậm rãi nói:"Cái này cũng rất bình thường, dù sao quan mới nhậm chức phảiđánh đòn phủ đầu. Cô ta vừa mới làm người phụ trách, khẳngđịnh phải tạo một chút uy phong, đối tượng cô ta muốn lên mặtđương nhiên chỉ có chúng ta, cũng không có khả năng đối vớingười bình thường.Vương Phi khinh thường cười nói: Lên mặt với chúng ta có tácdụng đếch gì, có bản lĩnh thì một mình giải quyết sự kiện linh dịđi, dựa vào cái gì còn muốn đến yêu câu chúng ta nhất định phảihiệp trợ, chẳng lẽ cô ta thật sự cho rằng có tổng bộ làm chỗ dựanên chúng ta phải sợ hay sao?”Ngự quỷ giả đều là một đám người dễ chết, hơn nữa tinh thần lạibị lệ quỷ mà mình khống chế ảnh hưởng, nếu thật sự bị bức báchthì làm sao còn có thể quan tâm đến tổng bộ, chẳng qua là khôngnên đắc tội mà thôi.Dù sao bọn họ cũng chỉ là tổ chức lệ quỷ dân gian, nhưng từ nộidung nói chuyện có thể thấy, có vẻ người phụ trách mới - ChuBăng đã từng tiếp xúc với những người này, hơn nữa toàn bộ quátrình còn không vui vẻ lắm.'Cái danh người phụ trách nghe có vẻ oai, nhưng thường thườngchết cũng nhanh nhất, cho dù có tổng bộ làm chỗ dựa thì như thếnào, Triệu Hải không phải cũng vậy sao? Còn không phải chếttrong sự kiện linh dị, chỉ là chúng ta cũng không nên xung đột vớicô ta, làm người không nên quá ra vẻ, nếu cô ta muốn hống háchcứ để cô ta làm, dù sao cũng sống không lâu, còn không bằngtranh thủ hưởng lạc.""Chúng ta đã sớm kiếm đủ tiền rôi, nếu có thể có thêm chút thờigian..., nghĩ đến đây, Vương Phi không khỏi thở dài một tiếng,trực tiếp kéo mỹ nữ bên cạnh, bàn tay to bắt đâu không an phận.Đúng lúc này, điện thoại di động đặt ở bàn vang lên, cắt đứt độngtác của hắn ta, trong mắt Vương Phi lộ vẻ không vui, nhưng chờhắn ta nhìn thấy người gọi đến, không khỏi bất đắc dĩ.Là thằng em không nên thân của hắn ta."Alo! Có việc gì nói mau, có rắm mau thải" Đâu dây bên kiatruyên đến tiếng khóc của Vương Vũ.Anh... cứu em... cứu em với! Có kẻ muốn giết em..."Em nói gì?"Sắc mặt Vương Phi trâm xuống, nhưng còn chưa nghe rõ em traiđang nói cái gì, bỗng nhiên thanh âm đầu dây bên kia biến thànhmột người xa lạ khác.'Ấy, anh đang ở trên lầu sao, vậy thì dễ rôi, tôi cho anh thời gianba phút, anh tự mình xuống, nếu không chờ nhặt xác em trai đi."Sau đó điện thoại bị cúp máy, trước khi bị cúp máy, hình như hắnta còn nghe được tiếng Vương Vũ kêu thảm thiết. "Em trai tôi xảyra chuyện rồi!"Vẻ mặt Vương Phi trầm trọng.Tuy Tô Viễn cho hắn ra ba phút, nhưng trên thực tế, đối phươngcũng không dùng bao lâu.Những người trong quán bar bị giải tán, những người trẻ tuổiđang chơi rất vui vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng rõràng là những bảo vệ ngang ngược căn bản không có ý định giảithích, chỉ dùng phương thức thô bạo xua đuổi khách.Quán bar nhanh chóng đã sạch người, nhưng vì phòng ngừa lệquỷ đang chờ mình trà trộn vào trong đám người rời đi, Tô Viễndùng quỷ vực ngăn cách toilet, trước khi ngăn cách còn cố ý nhìnmột cái, phát hiện Hứa Tú Trân đang trang điểm, mà lệ quỷ tronggương bắt chước cũng càng ngày càng giống, chỉ còn kém chútnữa.Nhưng Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua chứ không quá chú ý, lệ quỷcòn chưa đi ra, hiện tại hắn còn có chuyện khác phải làm.Chờ đến khi nhìn thấy hai người kia, Tô Viễn cũng không che giấuthân hình của mình, hắn không thu lại quỷ vực mà là chủ độnghiện ra.Lập tức, ánh mắt song phương giao nhau, nhất thời đều hiểuđược người mỗi bên đều là cùng một loại người.

Người đàn ông quấn mình kín mít đang hút xì gà, hai tay mỗi tay

ôm mỹ nữ mới hơn hai mươi tuổi, trái ôm phải ấp, nhìn có vẻ rất

hưởng thụ. Mà người đàn ông trang điểm dọa người kia bên cạnh

cũng ôm hai người, nhưng lại là nam, hình như sở thích người

này có chút đặc biệt.

Người hút xì gà tên là Vương Phi, hắn ta là ông chủ quán bar này,

mà người còn lại hình như là bạn của hắn, tên Nhạc Trấn Sơn.

"Chỉ sợ người phụ trách kia là một kẻ dở hơi, chắc đầu óc ngấm

nước hết rồi. Cô ta là cái thá gì chứ, nếu không phải nể mặt tổng

bộ, lúc ấy ông đây xử lý cô ta luôn rồi, nào còn để cô ta khoa tay

múa chân với chúng ta.'

Nhạc Trấn Sơn cười nhẹ, rõ ràng là một người đàn ông cao lớn

thô kệch, lại cứ muốn giả bộ quyến rũ, trông chẳng ra gì hết, hơn

nữa còn cực kỳ ghê tởm, chỉ là hình như hắn ta không hề biết,

mà có vẻ Vương Phi ngồi đối diện hắn ta cũng đã quen.

Chỉ thấy hắn ta đưa tay cho cậu trai bên cạnh, ý bảo bọn họ sơn

móng tay cho hắn ta, sau đó giọng điệu nũng nịu chậm rãi nói:

"Cái này cũng rất bình thường, dù sao quan mới nhậm chức phải

đánh đòn phủ đầu. Cô ta vừa mới làm người phụ trách, khẳng

định phải tạo một chút uy phong, đối tượng cô ta muốn lên mặt

đương nhiên chỉ có chúng ta, cũng không có khả năng đối với

người bình thường.

Vương Phi khinh thường cười nói: Lên mặt với chúng ta có tác

dụng đếch gì, có bản lĩnh thì một mình giải quyết sự kiện linh dị

đi, dựa vào cái gì còn muốn đến yêu câu chúng ta nhất định phải

hiệp trợ, chẳng lẽ cô ta thật sự cho rằng có tổng bộ làm chỗ dựa

nên chúng ta phải sợ hay sao?”

Ngự quỷ giả đều là một đám người dễ chết, hơn nữa tinh thần lại

bị lệ quỷ mà mình khống chế ảnh hưởng, nếu thật sự bị bức bách

thì làm sao còn có thể quan tâm đến tổng bộ, chẳng qua là không

nên đắc tội mà thôi.

Dù sao bọn họ cũng chỉ là tổ chức lệ quỷ dân gian, nhưng từ nội

dung nói chuyện có thể thấy, có vẻ người phụ trách mới - Chu

Băng đã từng tiếp xúc với những người này, hơn nữa toàn bộ quá

trình còn không vui vẻ lắm.

'Cái danh người phụ trách nghe có vẻ oai, nhưng thường thường

chết cũng nhanh nhất, cho dù có tổng bộ làm chỗ dựa thì như thế

nào, Triệu Hải không phải cũng vậy sao? Còn không phải chết

trong sự kiện linh dị, chỉ là chúng ta cũng không nên xung đột với

cô ta, làm người không nên quá ra vẻ, nếu cô ta muốn hống hách

cứ để cô ta làm, dù sao cũng sống không lâu, còn không bằng

tranh thủ hưởng lạc."

"Chúng ta đã sớm kiếm đủ tiền rôi, nếu có thể có thêm chút thời

gian..., nghĩ đến đây, Vương Phi không khỏi thở dài một tiếng,

trực tiếp kéo mỹ nữ bên cạnh, bàn tay to bắt đâu không an phận.

Đúng lúc này, điện thoại di động đặt ở bàn vang lên, cắt đứt động

tác của hắn ta, trong mắt Vương Phi lộ vẻ không vui, nhưng chờ

hắn ta nhìn thấy người gọi đến, không khỏi bất đắc dĩ.

Là thằng em không nên thân của hắn ta.

"Alo! Có việc gì nói mau, có rắm mau thải" Đâu dây bên kia

truyên đến tiếng khóc của Vương Vũ.

Anh... cứu em... cứu em với! Có kẻ muốn giết em..."

Em nói gì?"

Sắc mặt Vương Phi trâm xuống, nhưng còn chưa nghe rõ em trai

đang nói cái gì, bỗng nhiên thanh âm đầu dây bên kia biến thành

một người xa lạ khác.

'Ấy, anh đang ở trên lầu sao, vậy thì dễ rôi, tôi cho anh thời gian

ba phút, anh tự mình xuống, nếu không chờ nhặt xác em trai đi."

Sau đó điện thoại bị cúp máy, trước khi bị cúp máy, hình như hắn

ta còn nghe được tiếng Vương Vũ kêu thảm thiết. "Em trai tôi xảy

ra chuyện rồi!"

Vẻ mặt Vương Phi trầm trọng.

Tuy Tô Viễn cho hắn ra ba phút, nhưng trên thực tế, đối phương

cũng không dùng bao lâu.

Những người trong quán bar bị giải tán, những người trẻ tuổi

đang chơi rất vui vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng rõ

ràng là những bảo vệ ngang ngược căn bản không có ý định giải

thích, chỉ dùng phương thức thô bạo xua đuổi khách.

Quán bar nhanh chóng đã sạch người, nhưng vì phòng ngừa lệ

quỷ đang chờ mình trà trộn vào trong đám người rời đi, Tô Viễn

dùng quỷ vực ngăn cách toilet, trước khi ngăn cách còn cố ý nhìn

một cái, phát hiện Hứa Tú Trân đang trang điểm, mà lệ quỷ trong

gương bắt chước cũng càng ngày càng giống, chỉ còn kém chút

nữa.

Nhưng Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua chứ không quá chú ý, lệ quỷ

còn chưa đi ra, hiện tại hắn còn có chuyện khác phải làm.

Chờ đến khi nhìn thấy hai người kia, Tô Viễn cũng không che giấu

thân hình của mình, hắn không thu lại quỷ vực mà là chủ động

hiện ra.

Lập tức, ánh mắt song phương giao nhau, nhất thời đều hiểu

được người mỗi bên đều là cùng một loại người.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người đàn ông quấn mình kín mít đang hút xì gà, hai tay mỗi tayôm mỹ nữ mới hơn hai mươi tuổi, trái ôm phải ấp, nhìn có vẻ rấthưởng thụ. Mà người đàn ông trang điểm dọa người kia bên cạnhcũng ôm hai người, nhưng lại là nam, hình như sở thích ngườinày có chút đặc biệt.Người hút xì gà tên là Vương Phi, hắn ta là ông chủ quán bar này,mà người còn lại hình như là bạn của hắn, tên Nhạc Trấn Sơn."Chỉ sợ người phụ trách kia là một kẻ dở hơi, chắc đầu óc ngấmnước hết rồi. Cô ta là cái thá gì chứ, nếu không phải nể mặt tổngbộ, lúc ấy ông đây xử lý cô ta luôn rồi, nào còn để cô ta khoa taymúa chân với chúng ta.'Nhạc Trấn Sơn cười nhẹ, rõ ràng là một người đàn ông cao lớnthô kệch, lại cứ muốn giả bộ quyến rũ, trông chẳng ra gì hết, hơnnữa còn cực kỳ ghê tởm, chỉ là hình như hắn ta không hề biết,mà có vẻ Vương Phi ngồi đối diện hắn ta cũng đã quen.Chỉ thấy hắn ta đưa tay cho cậu trai bên cạnh, ý bảo bọn họ sơnmóng tay cho hắn ta, sau đó giọng điệu nũng nịu chậm rãi nói:"Cái này cũng rất bình thường, dù sao quan mới nhậm chức phảiđánh đòn phủ đầu. Cô ta vừa mới làm người phụ trách, khẳngđịnh phải tạo một chút uy phong, đối tượng cô ta muốn lên mặtđương nhiên chỉ có chúng ta, cũng không có khả năng đối vớingười bình thường.Vương Phi khinh thường cười nói: Lên mặt với chúng ta có tácdụng đếch gì, có bản lĩnh thì một mình giải quyết sự kiện linh dịđi, dựa vào cái gì còn muốn đến yêu câu chúng ta nhất định phảihiệp trợ, chẳng lẽ cô ta thật sự cho rằng có tổng bộ làm chỗ dựanên chúng ta phải sợ hay sao?”Ngự quỷ giả đều là một đám người dễ chết, hơn nữa tinh thần lạibị lệ quỷ mà mình khống chế ảnh hưởng, nếu thật sự bị bức báchthì làm sao còn có thể quan tâm đến tổng bộ, chẳng qua là khôngnên đắc tội mà thôi.Dù sao bọn họ cũng chỉ là tổ chức lệ quỷ dân gian, nhưng từ nộidung nói chuyện có thể thấy, có vẻ người phụ trách mới - ChuBăng đã từng tiếp xúc với những người này, hơn nữa toàn bộ quátrình còn không vui vẻ lắm.'Cái danh người phụ trách nghe có vẻ oai, nhưng thường thườngchết cũng nhanh nhất, cho dù có tổng bộ làm chỗ dựa thì như thếnào, Triệu Hải không phải cũng vậy sao? Còn không phải chếttrong sự kiện linh dị, chỉ là chúng ta cũng không nên xung đột vớicô ta, làm người không nên quá ra vẻ, nếu cô ta muốn hống háchcứ để cô ta làm, dù sao cũng sống không lâu, còn không bằngtranh thủ hưởng lạc.""Chúng ta đã sớm kiếm đủ tiền rôi, nếu có thể có thêm chút thờigian..., nghĩ đến đây, Vương Phi không khỏi thở dài một tiếng,trực tiếp kéo mỹ nữ bên cạnh, bàn tay to bắt đâu không an phận.Đúng lúc này, điện thoại di động đặt ở bàn vang lên, cắt đứt độngtác của hắn ta, trong mắt Vương Phi lộ vẻ không vui, nhưng chờhắn ta nhìn thấy người gọi đến, không khỏi bất đắc dĩ.Là thằng em không nên thân của hắn ta."Alo! Có việc gì nói mau, có rắm mau thải" Đâu dây bên kiatruyên đến tiếng khóc của Vương Vũ.Anh... cứu em... cứu em với! Có kẻ muốn giết em..."Em nói gì?"Sắc mặt Vương Phi trâm xuống, nhưng còn chưa nghe rõ em traiđang nói cái gì, bỗng nhiên thanh âm đầu dây bên kia biến thànhmột người xa lạ khác.'Ấy, anh đang ở trên lầu sao, vậy thì dễ rôi, tôi cho anh thời gianba phút, anh tự mình xuống, nếu không chờ nhặt xác em trai đi."Sau đó điện thoại bị cúp máy, trước khi bị cúp máy, hình như hắnta còn nghe được tiếng Vương Vũ kêu thảm thiết. "Em trai tôi xảyra chuyện rồi!"Vẻ mặt Vương Phi trầm trọng.Tuy Tô Viễn cho hắn ra ba phút, nhưng trên thực tế, đối phươngcũng không dùng bao lâu.Những người trong quán bar bị giải tán, những người trẻ tuổiđang chơi rất vui vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng rõràng là những bảo vệ ngang ngược căn bản không có ý định giảithích, chỉ dùng phương thức thô bạo xua đuổi khách.Quán bar nhanh chóng đã sạch người, nhưng vì phòng ngừa lệquỷ đang chờ mình trà trộn vào trong đám người rời đi, Tô Viễndùng quỷ vực ngăn cách toilet, trước khi ngăn cách còn cố ý nhìnmột cái, phát hiện Hứa Tú Trân đang trang điểm, mà lệ quỷ tronggương bắt chước cũng càng ngày càng giống, chỉ còn kém chútnữa.Nhưng Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua chứ không quá chú ý, lệ quỷcòn chưa đi ra, hiện tại hắn còn có chuyện khác phải làm.Chờ đến khi nhìn thấy hai người kia, Tô Viễn cũng không che giấuthân hình của mình, hắn không thu lại quỷ vực mà là chủ độnghiện ra.Lập tức, ánh mắt song phương giao nhau, nhất thời đều hiểuđược người mỗi bên đều là cùng một loại người.

Chương 87: Nếu xin lỗi có ích thì chẳng phải thế